Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 119
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 119: Người đàn ông mặc chứng tự kỷ“Truyện cổ tích tôi bảo anh mua đâu?”Quách Cao Minh đã tỉnh lại ngày thứ ba, khí sắc tỉnh thần củaanh đã khôi phục hơn nhiều, nhưng vết thương quá nặng nên cần ởlại bệnh viện quan sát, mà đám Lục Khánh Nam đều tới thăm hỏi mỗingày vào giữa trưa.Kiểu Bích Ngọc tìm kiếm trong giỏ trái cây Lục Khánh Nam đưatới, cũng không tìm được truyện cổ tích cô cần.“Cô sắp làm mẹ rồi còn đọc thể loại ngây thơ như vậy.” LụcKhánh Nam tức giận trừng cô.Kiều Bích Ngọc hơi tức giận nhìn anh ta: “Hôm trước tôi đã nóivới anh rồi, anh còn quên!”“Tôi bảo Thủy Tiên tiện đường đến cửa hàng sách mua cho cô,Kiểu Bích Ngọc, bảo cô ở lại chăm sóc Cao Minh, cô còn đi gây phiềnphức cho người khác, cô có thấy thẹn không?”Mỗi lần Lục Khánh Nam đến thăm, gian phòng này đều trở nên vôcùng náo nhiệt, Quách Cao Minh ngồi dựa vào đầu giường, liếc nhìnhai bọn họ.Kiểu Bích Ngọc và Lục Khánh Nam trừng nhau, sau đó vô cùngthức thời mà cùng nhìn nhau với vẻ ghét bỏ, hất mặt đi, đều câmmiệng.Gần 11 giờ 30 trưa, y tá trong bệnh viện đưa đồ ăn tới.Đại khái là ghét đồ ăn ở nơi này, Quách Cao Minh lật xem báo tàichính và kinh tế trên tay, vẻ mặt anh lạnh lùng không nhìn cơm trưalấy một lần.“Quách Cao Minh, anh không thể kén ăn trước mặt con tôi.”Kiểu Bích Ngọc nói ra những lời kinh người, Lục Khánh Nam ởbên cạnh đang định châm chọc cô mới là người kén ăn khó hầu hạnhất.Mà lúc này, Hà Thủy Tiên chậm rãi đi từ cửa phòng vào: “Con củaCao Minh sao?“ Cô ta mỉm cười, nhìn mấy người trong phòng với vẻtrêu chọc.“Xin chào.“ Kiều Bích Ngọc nhìn về phía Hà Thủy Tiên, lập tứcquy củ hơn nhiều, đứng đắn chào hỏi cô ta.Lục Khánh Nam châm chọc cô một câu: “Giả vờ đứng đắn.”“Nghe Lục Khánh Nam nói, cô mang thai sinh đôi, chúc mừngnhé.” Hà Thủy Tiên đi tới trước mặt cô, thái độ giống như chị gái cườinói.Kiểu Bích Ngọc nghe cô ta nói vậy, trong đôi mắt có chút giật mình.Hà Thủy Tiên nhìn gương mặt cô, đúng là cảm xúc gì cũng viếthết ở trên mặt, cô ta bật cười nói: “Chuyện của cô, tôi đã sớm nghenói rồi, dù sao cô nổi tiếng như vậy mà.”Lục Khánh Nam lắc đầu cảm thán: “Đúng vậy, yêu tinh gây phiềnphức.”“Lục Khánh Nam, có phải là anh muốn ăn đòn hay không?” KiềuBích Ngọc quay đầu trừng anh ta, dám hủy đi hình tượng của cô.“Thủy Tiên, em đừng thân thiết với cô ta quá, Kiều Bích Ngọccòn có khuynh hướng bạo lực, một lời không hợp là ra tay, cơ thể nhỏbé này của em sẽ bị cô ta hủy đi mất, phải cẩn thận một chút.”“Bọn họ nói cô rất giỏi Karate?“ Hà Thủy Tiên bị đùa bật cười, tòmò hỏi một câu.Đánh nhau rất lợi hại, có tính là khen ngợi không?Kiểu Bích Ngọc nhìn Hà Thủy Tiên ở trước mặt, cử chỉ của cô tarất hào phóng, hơn nữa làm việc giỏi giang, vừa nhìn là biết ngườiphụ nữ loại vì sự nghiệp, từ xưa tới nay Kiểu Bích Ngọc luôn sùng báinhững người phụ nữ như thế.So với Hà Thủy Tiên này, cô thật sự rất xấu hổ.Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc hơi xấu hổ, nhỏ giọng thì thào: “Từnhỏ ông ngoại đã cho tôi học cái này, nói sau này không sợ bị ngườita bắt nạt.”“Ông ngoại nói không sai.Người đàn ông vẫn luôn im nằm trên giường đọc báo, bỗng nhiênmở miệng nói một câu.Vẻ mặt Lục Khánh Nam thì ủ rũ, anh ta vốn định châm chọc KiềuBích Ngọc, ông ngoại cô hoàn toàn không suy xét tới việc, cô học cáinày xong sẽ bắt nạt người ta.Hà Thủy Tiên nhìn thoáng qua Quách Cao Minh ở trên giườngbệnh, bỗng nhiên trên mặt cô ta có chút cứng ngắc.Cô ta cúi đầu, cố gắng che giấu cảm xúc, nhanh chóng lấy mộtquyển sách trong túi ra: “Lục Khánh Nam bảo tôi mua cho cô.”Kiều Bích Ngọc nhận lấy truyện cổ tích cô ta đưa: “Cảm ơn.”“Bích Ngọc, cô thích truyện cổ tích à?”“Tôi muốn đọc cho Quách Cao Minh nghe.” Kiều Bích Ngọc nhìnthẳng cô ta nói.Người đàn ông ở trên giường lập tức ngẩn ra, đặt tờ báo xuốngnhìn cô.“Anh không thích à?”Kiểu Bích Ngọc thấy anh nhìn mình với vẻ kỳ lạ, cô mở miệng hỏimột câu.Cô nhớ rõ lần trước cô nằm viện, Quách Cao Minh đọc truyện cổGrimm cho cô, nhưng cô không rõ Quách Cao Minh có thích haykhông.Cô thậm chí có chút hoài nghỉ có phải Quách Cao Minh có bóngma thiếu hụt về truyện cổ tích hay không, nhưng vấn đề nghiêm túcnhư vậy, cô không có can đảm hỏi.Biểu cảm của Lục Khánh Nam kinh ngạc tới mức đã quên châmchọc cô, chỉ là trong lúc giật mình nghe thấy giọng nói trầm thấp củaQuách Cao Minh, anh nói một chữ: “Thích”.Lục Khánh Nam vô cùng đau đớn.“Thanh Châu chắc chắn sẽ thích chị dâu này, ở bên cạnh cô ấyvô cùng thú vị.“ Hà Thủy Tiên nhếch miệng cười, quay đầu nói vớiQuách Cao Minh.“Hôm nay Thanh Châu có tới đây không?”Lục Khánh Nam nhớ tới hôm nay trường em gái Quách Cao Minhnghỉ.“Em vốn định đi đón con bé, nhưng hôm nay con bé có hẹn vớibạn.”Lục Khánh Nam nghe tới đó, vẻ mặt khiếp sợ: “Thanh Châu cóbạn sao?”Lông mày Kiều Bích Ngọc nhíu lại, cảm thấy những lời này củaLục Khánh Nam hơi kỳ lạ, cô không hiểu rõ về Quách Thanh Châulắm, lần trước có gặp một lần, chỉ cảm thấy đối phương rất thẹnthùng ngại ngùng.“Thanh Châu mắc chứng tự kỷ.“ Quách Cao Minh nhỏ giọng nói.“Chứng tự kỷ sao?“ Đôi mắt của Kiều Bích Ngọc mở to, cô giốngnhư cảm thấy có hứng thú đi tới bên cạnh giường: “Quách Cao Minh,em gái anh mắc chứng tự kỷ là do trời sinh, hay bị ảnh hưởng.”Quách Cao Minh thấy cô chủ động ngồi bên giường mình, khôngkhỏi bật cười: “Con bé chỉ nhát gan, con bé sẽ thích cô.”“Thực ra tôi rất am hiểu ở chung với người mắc chứng tự kỷ.” Nóiđến đây, trái lại Kiều Bích Ngọc rất tự tin.“Kiều Bích Ngọc, da mặt cô còn dày hơn cả tường.”Lục Khánh Nam tức giận châm chọc cô: “Ở bên cạnh người mắcchứng tự kỷ, thì phải vô cùng nhẫn nại, với tính cách nóng nảy nàycủa cô, tôi thấy Thanh Châu chắc chắn sẽ bị cô dọa khóc.”“Chỉ có người cẩn thận như Thủy Tiên ở bên cạnh con bé quanhnăm, mới có thể câu thông được với con bé.”Lục Khánh Nam rất thích em gái của Quách Cao Minh, nhưngQuách Thanh Châu quá hướng nội, anh ta phát huy tình thương củaanh trai mấy lần với cô ta, muốn tới gần cô ta một chút, quan tâm côta, nhưng Quách Thanh Châu chỉ nguyện ý nói chuyện với người nhàhọ Quách, Hà Thủy Tiên tốn rất nhiều thời gian mới khiến cô ta tiếpnhận.“Không phải, trước đây tôi… Nhóc Thanh cũng mắc chứng tự kỷnhưng vẫn rất thích tôi.“ Kiều Bích Ngọc không phục.Lục Khánh Nam không tin, đàn ông thích cô, phần lớn là bị sắcđẹp của yêu nữ này mê hoặc: “Được rồi, tôi đã biết trước đây côđược người ta yêu thích cỡ nào, những nam sinh này theo đuổi cô,đơn đơn giản là vì…”“Nhóc Thanh khác với những người đàn ông khác!”Kiều Bích Ngọc cãi nhau với anh ta, hai người này vừa gặp là cãinhau khí thế ngất trời.“Nhóc Thanh là ai?”Bình thường Quách Cao Minh mặc kệ bọn họ tranh cãi ẩm ï,nhưng anh đột nhiên có chút để ý.
Chương 119: Người đàn ông mặc chứng tự kỷ
“Truyện cổ tích tôi bảo anh mua đâu?”
Quách Cao Minh đã tỉnh lại ngày thứ ba, khí sắc tỉnh thần của
anh đã khôi phục hơn nhiều, nhưng vết thương quá nặng nên cần ở
lại bệnh viện quan sát, mà đám Lục Khánh Nam đều tới thăm hỏi mỗi
ngày vào giữa trưa.
Kiểu Bích Ngọc tìm kiếm trong giỏ trái cây Lục Khánh Nam đưa
tới, cũng không tìm được truyện cổ tích cô cần.
“Cô sắp làm mẹ rồi còn đọc thể loại ngây thơ như vậy.” Lục
Khánh Nam tức giận trừng cô.
Kiều Bích Ngọc hơi tức giận nhìn anh ta: “Hôm trước tôi đã nói
với anh rồi, anh còn quên!”
“Tôi bảo Thủy Tiên tiện đường đến cửa hàng sách mua cho cô,
Kiểu Bích Ngọc, bảo cô ở lại chăm sóc Cao Minh, cô còn đi gây phiền
phức cho người khác, cô có thấy thẹn không?”
Mỗi lần Lục Khánh Nam đến thăm, gian phòng này đều trở nên vô
cùng náo nhiệt, Quách Cao Minh ngồi dựa vào đầu giường, liếc nhìn
hai bọn họ.
Kiểu Bích Ngọc và Lục Khánh Nam trừng nhau, sau đó vô cùng
thức thời mà cùng nhìn nhau với vẻ ghét bỏ, hất mặt đi, đều câm
miệng.
Gần 11 giờ 30 trưa, y tá trong bệnh viện đưa đồ ăn tới.
Đại khái là ghét đồ ăn ở nơi này, Quách Cao Minh lật xem báo tài
chính và kinh tế trên tay, vẻ mặt anh lạnh lùng không nhìn cơm trưa
lấy một lần.
“Quách Cao Minh, anh không thể kén ăn trước mặt con tôi.”
Kiểu Bích Ngọc nói ra những lời kinh người, Lục Khánh Nam ở
bên cạnh đang định châm chọc cô mới là người kén ăn khó hầu hạ
nhất.
Mà lúc này, Hà Thủy Tiên chậm rãi đi từ cửa phòng vào: “Con của
Cao Minh sao?“ Cô ta mỉm cười, nhìn mấy người trong phòng với vẻ
trêu chọc.
“Xin chào.“ Kiều Bích Ngọc nhìn về phía Hà Thủy Tiên, lập tức
quy củ hơn nhiều, đứng đắn chào hỏi cô ta.
Lục Khánh Nam châm chọc cô một câu: “Giả vờ đứng đắn.”
“Nghe Lục Khánh Nam nói, cô mang thai sinh đôi, chúc mừng
nhé.” Hà Thủy Tiên đi tới trước mặt cô, thái độ giống như chị gái cười
nói.
Kiểu Bích Ngọc nghe cô ta nói vậy, trong đôi mắt có chút giật mình.
Hà Thủy Tiên nhìn gương mặt cô, đúng là cảm xúc gì cũng viết
hết ở trên mặt, cô ta bật cười nói: “Chuyện của cô, tôi đã sớm nghe
nói rồi, dù sao cô nổi tiếng như vậy mà.”
Lục Khánh Nam lắc đầu cảm thán: “Đúng vậy, yêu tinh gây phiền
phức.”
“Lục Khánh Nam, có phải là anh muốn ăn đòn hay không?” Kiều
Bích Ngọc quay đầu trừng anh ta, dám hủy đi hình tượng của cô.
“Thủy Tiên, em đừng thân thiết với cô ta quá, Kiều Bích Ngọc
còn có khuynh hướng bạo lực, một lời không hợp là ra tay, cơ thể nhỏ
bé này của em sẽ bị cô ta hủy đi mất, phải cẩn thận một chút.”
“Bọn họ nói cô rất giỏi Karate?“ Hà Thủy Tiên bị đùa bật cười, tò
mò hỏi một câu.
Đánh nhau rất lợi hại, có tính là khen ngợi không?
Kiểu Bích Ngọc nhìn Hà Thủy Tiên ở trước mặt, cử chỉ của cô ta
rất hào phóng, hơn nữa làm việc giỏi giang, vừa nhìn là biết người
phụ nữ loại vì sự nghiệp, từ xưa tới nay Kiểu Bích Ngọc luôn sùng bái
những người phụ nữ như thế.
So với Hà Thủy Tiên này, cô thật sự rất xấu hổ.
Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc hơi xấu hổ, nhỏ giọng thì thào: “Từ
nhỏ ông ngoại đã cho tôi học cái này, nói sau này không sợ bị người
ta bắt nạt.”
“Ông ngoại nói không sai.
Người đàn ông vẫn luôn im nằm trên giường đọc báo, bỗng nhiên
mở miệng nói một câu.
Vẻ mặt Lục Khánh Nam thì ủ rũ, anh ta vốn định châm chọc Kiều
Bích Ngọc, ông ngoại cô hoàn toàn không suy xét tới việc, cô học cái
này xong sẽ bắt nạt người ta.
Hà Thủy Tiên nhìn thoáng qua Quách Cao Minh ở trên giường
bệnh, bỗng nhiên trên mặt cô ta có chút cứng ngắc.
Cô ta cúi đầu, cố gắng che giấu cảm xúc, nhanh chóng lấy một
quyển sách trong túi ra: “Lục Khánh Nam bảo tôi mua cho cô.”
Kiều Bích Ngọc nhận lấy truyện cổ tích cô ta đưa: “Cảm ơn.”
“Bích Ngọc, cô thích truyện cổ tích à?”
“Tôi muốn đọc cho Quách Cao Minh nghe.” Kiều Bích Ngọc nhìn
thẳng cô ta nói.
Người đàn ông ở trên giường lập tức ngẩn ra, đặt tờ báo xuống
nhìn cô.
“Anh không thích à?”
Kiểu Bích Ngọc thấy anh nhìn mình với vẻ kỳ lạ, cô mở miệng hỏi
một câu.
Cô nhớ rõ lần trước cô nằm viện, Quách Cao Minh đọc truyện cổ
Grimm cho cô, nhưng cô không rõ Quách Cao Minh có thích hay
không.
Cô thậm chí có chút hoài nghỉ có phải Quách Cao Minh có bóng
ma thiếu hụt về truyện cổ tích hay không, nhưng vấn đề nghiêm túc
như vậy, cô không có can đảm hỏi.
Biểu cảm của Lục Khánh Nam kinh ngạc tới mức đã quên châm
chọc cô, chỉ là trong lúc giật mình nghe thấy giọng nói trầm thấp của
Quách Cao Minh, anh nói một chữ: “Thích”.
Lục Khánh Nam vô cùng đau đớn.
“Thanh Châu chắc chắn sẽ thích chị dâu này, ở bên cạnh cô ấy
vô cùng thú vị.“ Hà Thủy Tiên nhếch miệng cười, quay đầu nói với
Quách Cao Minh.
“Hôm nay Thanh Châu có tới đây không?”
Lục Khánh Nam nhớ tới hôm nay trường em gái Quách Cao Minh
nghỉ.
“Em vốn định đi đón con bé, nhưng hôm nay con bé có hẹn với
bạn.”
Lục Khánh Nam nghe tới đó, vẻ mặt khiếp sợ: “Thanh Châu có
bạn sao?”
Lông mày Kiều Bích Ngọc nhíu lại, cảm thấy những lời này của
Lục Khánh Nam hơi kỳ lạ, cô không hiểu rõ về Quách Thanh Châu
lắm, lần trước có gặp một lần, chỉ cảm thấy đối phương rất thẹn
thùng ngại ngùng.
“Thanh Châu mắc chứng tự kỷ.“ Quách Cao Minh nhỏ giọng nói.
“Chứng tự kỷ sao?“ Đôi mắt của Kiều Bích Ngọc mở to, cô giống
như cảm thấy có hứng thú đi tới bên cạnh giường: “Quách Cao Minh,
em gái anh mắc chứng tự kỷ là do trời sinh, hay bị ảnh hưởng.”
Quách Cao Minh thấy cô chủ động ngồi bên giường mình, không
khỏi bật cười: “Con bé chỉ nhát gan, con bé sẽ thích cô.”
“Thực ra tôi rất am hiểu ở chung với người mắc chứng tự kỷ.” Nói
đến đây, trái lại Kiều Bích Ngọc rất tự tin.
“Kiều Bích Ngọc, da mặt cô còn dày hơn cả tường.”
Lục Khánh Nam tức giận châm chọc cô: “Ở bên cạnh người mắc
chứng tự kỷ, thì phải vô cùng nhẫn nại, với tính cách nóng nảy này
của cô, tôi thấy Thanh Châu chắc chắn sẽ bị cô dọa khóc.”
“Chỉ có người cẩn thận như Thủy Tiên ở bên cạnh con bé quanh
năm, mới có thể câu thông được với con bé.”
Lục Khánh Nam rất thích em gái của Quách Cao Minh, nhưng
Quách Thanh Châu quá hướng nội, anh ta phát huy tình thương của
anh trai mấy lần với cô ta, muốn tới gần cô ta một chút, quan tâm cô
ta, nhưng Quách Thanh Châu chỉ nguyện ý nói chuyện với người nhà
họ Quách, Hà Thủy Tiên tốn rất nhiều thời gian mới khiến cô ta tiếp
nhận.
“Không phải, trước đây tôi… Nhóc Thanh cũng mắc chứng tự kỷ
nhưng vẫn rất thích tôi.“ Kiều Bích Ngọc không phục.
Lục Khánh Nam không tin, đàn ông thích cô, phần lớn là bị sắc
đẹp của yêu nữ này mê hoặc: “Được rồi, tôi đã biết trước đây cô
được người ta yêu thích cỡ nào, những nam sinh này theo đuổi cô,
đơn đơn giản là vì…”
“Nhóc Thanh khác với những người đàn ông khác!”
Kiều Bích Ngọc cãi nhau với anh ta, hai người này vừa gặp là cãi
nhau khí thế ngất trời.
“Nhóc Thanh là ai?”
Bình thường Quách Cao Minh mặc kệ bọn họ tranh cãi ẩm ï,
nhưng anh đột nhiên có chút để ý.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 119: Người đàn ông mặc chứng tự kỷ“Truyện cổ tích tôi bảo anh mua đâu?”Quách Cao Minh đã tỉnh lại ngày thứ ba, khí sắc tỉnh thần củaanh đã khôi phục hơn nhiều, nhưng vết thương quá nặng nên cần ởlại bệnh viện quan sát, mà đám Lục Khánh Nam đều tới thăm hỏi mỗingày vào giữa trưa.Kiểu Bích Ngọc tìm kiếm trong giỏ trái cây Lục Khánh Nam đưatới, cũng không tìm được truyện cổ tích cô cần.“Cô sắp làm mẹ rồi còn đọc thể loại ngây thơ như vậy.” LụcKhánh Nam tức giận trừng cô.Kiều Bích Ngọc hơi tức giận nhìn anh ta: “Hôm trước tôi đã nóivới anh rồi, anh còn quên!”“Tôi bảo Thủy Tiên tiện đường đến cửa hàng sách mua cho cô,Kiểu Bích Ngọc, bảo cô ở lại chăm sóc Cao Minh, cô còn đi gây phiềnphức cho người khác, cô có thấy thẹn không?”Mỗi lần Lục Khánh Nam đến thăm, gian phòng này đều trở nên vôcùng náo nhiệt, Quách Cao Minh ngồi dựa vào đầu giường, liếc nhìnhai bọn họ.Kiểu Bích Ngọc và Lục Khánh Nam trừng nhau, sau đó vô cùngthức thời mà cùng nhìn nhau với vẻ ghét bỏ, hất mặt đi, đều câmmiệng.Gần 11 giờ 30 trưa, y tá trong bệnh viện đưa đồ ăn tới.Đại khái là ghét đồ ăn ở nơi này, Quách Cao Minh lật xem báo tàichính và kinh tế trên tay, vẻ mặt anh lạnh lùng không nhìn cơm trưalấy một lần.“Quách Cao Minh, anh không thể kén ăn trước mặt con tôi.”Kiểu Bích Ngọc nói ra những lời kinh người, Lục Khánh Nam ởbên cạnh đang định châm chọc cô mới là người kén ăn khó hầu hạnhất.Mà lúc này, Hà Thủy Tiên chậm rãi đi từ cửa phòng vào: “Con củaCao Minh sao?“ Cô ta mỉm cười, nhìn mấy người trong phòng với vẻtrêu chọc.“Xin chào.“ Kiều Bích Ngọc nhìn về phía Hà Thủy Tiên, lập tứcquy củ hơn nhiều, đứng đắn chào hỏi cô ta.Lục Khánh Nam châm chọc cô một câu: “Giả vờ đứng đắn.”“Nghe Lục Khánh Nam nói, cô mang thai sinh đôi, chúc mừngnhé.” Hà Thủy Tiên đi tới trước mặt cô, thái độ giống như chị gái cườinói.Kiểu Bích Ngọc nghe cô ta nói vậy, trong đôi mắt có chút giật mình.Hà Thủy Tiên nhìn gương mặt cô, đúng là cảm xúc gì cũng viếthết ở trên mặt, cô ta bật cười nói: “Chuyện của cô, tôi đã sớm nghenói rồi, dù sao cô nổi tiếng như vậy mà.”Lục Khánh Nam lắc đầu cảm thán: “Đúng vậy, yêu tinh gây phiềnphức.”“Lục Khánh Nam, có phải là anh muốn ăn đòn hay không?” KiềuBích Ngọc quay đầu trừng anh ta, dám hủy đi hình tượng của cô.“Thủy Tiên, em đừng thân thiết với cô ta quá, Kiều Bích Ngọccòn có khuynh hướng bạo lực, một lời không hợp là ra tay, cơ thể nhỏbé này của em sẽ bị cô ta hủy đi mất, phải cẩn thận một chút.”“Bọn họ nói cô rất giỏi Karate?“ Hà Thủy Tiên bị đùa bật cười, tòmò hỏi một câu.Đánh nhau rất lợi hại, có tính là khen ngợi không?Kiểu Bích Ngọc nhìn Hà Thủy Tiên ở trước mặt, cử chỉ của cô tarất hào phóng, hơn nữa làm việc giỏi giang, vừa nhìn là biết ngườiphụ nữ loại vì sự nghiệp, từ xưa tới nay Kiểu Bích Ngọc luôn sùng báinhững người phụ nữ như thế.So với Hà Thủy Tiên này, cô thật sự rất xấu hổ.Biểu cảm của Kiều Bích Ngọc hơi xấu hổ, nhỏ giọng thì thào: “Từnhỏ ông ngoại đã cho tôi học cái này, nói sau này không sợ bị ngườita bắt nạt.”“Ông ngoại nói không sai.Người đàn ông vẫn luôn im nằm trên giường đọc báo, bỗng nhiênmở miệng nói một câu.Vẻ mặt Lục Khánh Nam thì ủ rũ, anh ta vốn định châm chọc KiềuBích Ngọc, ông ngoại cô hoàn toàn không suy xét tới việc, cô học cáinày xong sẽ bắt nạt người ta.Hà Thủy Tiên nhìn thoáng qua Quách Cao Minh ở trên giườngbệnh, bỗng nhiên trên mặt cô ta có chút cứng ngắc.Cô ta cúi đầu, cố gắng che giấu cảm xúc, nhanh chóng lấy mộtquyển sách trong túi ra: “Lục Khánh Nam bảo tôi mua cho cô.”Kiều Bích Ngọc nhận lấy truyện cổ tích cô ta đưa: “Cảm ơn.”“Bích Ngọc, cô thích truyện cổ tích à?”“Tôi muốn đọc cho Quách Cao Minh nghe.” Kiều Bích Ngọc nhìnthẳng cô ta nói.Người đàn ông ở trên giường lập tức ngẩn ra, đặt tờ báo xuốngnhìn cô.“Anh không thích à?”Kiểu Bích Ngọc thấy anh nhìn mình với vẻ kỳ lạ, cô mở miệng hỏimột câu.Cô nhớ rõ lần trước cô nằm viện, Quách Cao Minh đọc truyện cổGrimm cho cô, nhưng cô không rõ Quách Cao Minh có thích haykhông.Cô thậm chí có chút hoài nghỉ có phải Quách Cao Minh có bóngma thiếu hụt về truyện cổ tích hay không, nhưng vấn đề nghiêm túcnhư vậy, cô không có can đảm hỏi.Biểu cảm của Lục Khánh Nam kinh ngạc tới mức đã quên châmchọc cô, chỉ là trong lúc giật mình nghe thấy giọng nói trầm thấp củaQuách Cao Minh, anh nói một chữ: “Thích”.Lục Khánh Nam vô cùng đau đớn.“Thanh Châu chắc chắn sẽ thích chị dâu này, ở bên cạnh cô ấyvô cùng thú vị.“ Hà Thủy Tiên nhếch miệng cười, quay đầu nói vớiQuách Cao Minh.“Hôm nay Thanh Châu có tới đây không?”Lục Khánh Nam nhớ tới hôm nay trường em gái Quách Cao Minhnghỉ.“Em vốn định đi đón con bé, nhưng hôm nay con bé có hẹn vớibạn.”Lục Khánh Nam nghe tới đó, vẻ mặt khiếp sợ: “Thanh Châu cóbạn sao?”Lông mày Kiều Bích Ngọc nhíu lại, cảm thấy những lời này củaLục Khánh Nam hơi kỳ lạ, cô không hiểu rõ về Quách Thanh Châulắm, lần trước có gặp một lần, chỉ cảm thấy đối phương rất thẹnthùng ngại ngùng.“Thanh Châu mắc chứng tự kỷ.“ Quách Cao Minh nhỏ giọng nói.“Chứng tự kỷ sao?“ Đôi mắt của Kiều Bích Ngọc mở to, cô giốngnhư cảm thấy có hứng thú đi tới bên cạnh giường: “Quách Cao Minh,em gái anh mắc chứng tự kỷ là do trời sinh, hay bị ảnh hưởng.”Quách Cao Minh thấy cô chủ động ngồi bên giường mình, khôngkhỏi bật cười: “Con bé chỉ nhát gan, con bé sẽ thích cô.”“Thực ra tôi rất am hiểu ở chung với người mắc chứng tự kỷ.” Nóiđến đây, trái lại Kiều Bích Ngọc rất tự tin.“Kiều Bích Ngọc, da mặt cô còn dày hơn cả tường.”Lục Khánh Nam tức giận châm chọc cô: “Ở bên cạnh người mắcchứng tự kỷ, thì phải vô cùng nhẫn nại, với tính cách nóng nảy nàycủa cô, tôi thấy Thanh Châu chắc chắn sẽ bị cô dọa khóc.”“Chỉ có người cẩn thận như Thủy Tiên ở bên cạnh con bé quanhnăm, mới có thể câu thông được với con bé.”Lục Khánh Nam rất thích em gái của Quách Cao Minh, nhưngQuách Thanh Châu quá hướng nội, anh ta phát huy tình thương củaanh trai mấy lần với cô ta, muốn tới gần cô ta một chút, quan tâm côta, nhưng Quách Thanh Châu chỉ nguyện ý nói chuyện với người nhàhọ Quách, Hà Thủy Tiên tốn rất nhiều thời gian mới khiến cô ta tiếpnhận.“Không phải, trước đây tôi… Nhóc Thanh cũng mắc chứng tự kỷnhưng vẫn rất thích tôi.“ Kiều Bích Ngọc không phục.Lục Khánh Nam không tin, đàn ông thích cô, phần lớn là bị sắcđẹp của yêu nữ này mê hoặc: “Được rồi, tôi đã biết trước đây côđược người ta yêu thích cỡ nào, những nam sinh này theo đuổi cô,đơn đơn giản là vì…”“Nhóc Thanh khác với những người đàn ông khác!”Kiều Bích Ngọc cãi nhau với anh ta, hai người này vừa gặp là cãinhau khí thế ngất trời.“Nhóc Thanh là ai?”Bình thường Quách Cao Minh mặc kệ bọn họ tranh cãi ẩm ï,nhưng anh đột nhiên có chút để ý.