Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 122

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 122: Cô ấy làm nũng bảo tôi về“Vết thương trên người Cao Minh còn chưa lành, nhờ cô chămsóc anh ấy nhé.”Đám người Quách Cao Minh phải về nước, Hà Thủy Tiên và mộtvài quản lý cấp cao từ chỉ nhánh ở Seattle đến tiễn, cô ta mỉm cườinhìn Kiều Bích Ngọc trước mắt, giọng nói ôn hòa trong trẻo, giọngđiệu tự nhiên.Nhưng những lời này, người khác nghe thấy cứ cảm thấy hơi lạ.Hà Thủy Tiên, nhờ cô chăm sóc Quách Cao Minh.“Ừ, tôi biết rồi.“ Trên mặt Kiểu Bích Ngọc cũng không có quánhiều biểu cảm, khẽ gật đầu.“Thủy Tiên, câu này của cô nói sai rồi.”Lục Khánh Nam cũng đi chung với bọn họ, anh ta vừa nói ra, nụcười trên mặt Hà Thủy Tiên lập tức cứng đờ.“Chị dâu của chúng tôi, bát tự cực âm, trời sinh đã là sao chổi,chuyên gây họa cho nhân gian, theo như tôi thấy, chúng ta đừngtrông mong cô ấy chăm sóc Cao Minh, lần trước cô ấy còn trói y tángười ta lại.”“Lục Khánh Nam đáng chết, anh nói tôi là sao chổi gì đó.”Sắc mặt của Kiều Bích Ngọc tối sầm, trừng mắt nhìn anh ta, nếukhông phải có Quách Cao Minh ở bên cạnh, nhất định cô sẽ đạp tênhọ Lục kia mấy cước, cho anh ta chừa cái tội nhanh mồm nhanhmiệng.Quản lý cấp cao của công ty đến tiễn cười khẽ một tiếng, vẻ mặtcứng ngắc của Hà Thủy Tiên cũng thả lỏng.Lục Khánh Nam là một người có mánh khóe giao tiếp vô cùng lợihại, anh ta dùng “Chị dâu” thừa nhận thân phận của Kiều Bích Ngọc,đổi “Cô nhờ cậy” thành “Chúng ta đừng trông mong”.Người lăn lộn trên thương trường, làm sao có thể không có tâm cơ.Trên mặt bọn họ tươi cười, nhưng trong lòng lập tức rõ vài việc,một người phụ nữ được người bên cạnh Quách Cao Minh chấp nhậnnhư thế, cũng có nghĩa là bọn họ cũng phải thừa nhận cô.“Đăng ký.”Tay trái của Quách Cao Minh ôm eo cô hơi siết lại, nhắc nhở một câu.Những người còn lại nói mấy câu như “Thuận buồm xuôi gió, giữgìn sức khỏe” lấy lòng, không dám trì hoãn thời gian của anh nữa,đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn bọn họ rời khỏi.“Thật ra một người phụ nữ dù thành công trong sự nghiệp nhưthế nào, cũng không bằng…“ Một ông lão khoảng năm mươi tuổi bêncạnh Hà Thủy Tiên nhìn hai bóng người kề vai sát cánh phía trướcbằng ánh mắt sâu xa, cười không rõ ý: “Không bằng tìm một ngườiđàn ông yêu thương mình, sống thoải mái, không mệt mỏi như chúng ta”Hà Thủy Tiên mặc một bộ vest váy màu xám nhạt, phối với áo sơmi màu hồng cánh sen tươi đẹp, chín chắn xinh đẹp, đứng ở chỗthông gió của sân bay, gió hơi mạnh khiến tóc mái trên gương mặttrang điểm tỉnh xảo của cô ta hơi rối.Trên mặt cô ta giữ nụ cười chuyên nghiệp: “Dick, ông đừng hiểulầm, vừa rồi tôi lỡ lời thôi, ông cũng biết quan hệ của tôi và Cao Minhmà, bọn tôi không thể nào giống như ông nghĩ… Hơn nữa cô Kiều nàycũng rất xứng đôi với Cao Minh.” Đến cuối, giọng nói của cô ta nhỏ dần.Kiều Bích Ngọc vừa vào chuyên cơ, vốn định hỏi Quách Cao Minhvề chuyện của Hà Thủy Tiên, nhưng có vẻ anh bận rộn nhiều việc,dặn tiếp viên hàng không chăm sóc cô rồi lên khoang trên bàn côngviệc với Lục Khánh Nam.Chuyện của công ty, cô không hiểu, Quách Cao Minh cũng khôngđể cô biết quá nhiều, chẳng hiểu sao tâm trạng của cô hơi chùngxuống, cô ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ cabin, nhàm chán nhìn mâytrắng bồng bềnh bên ngoài.“Sao ban nãy không thấy mẹ của Quách Cao Minh và ThanhChâu.”Tay phải chống cằm, miên man suy nghĩ một việc, tuy rằngQuách Cao Minh không nói chuyện với mẹ mình nhiều, nhưng xem raquan hệ mẹ con của bọn họ không tốt lắm.Dù sao cũng mang song thai, Kiều Bích Ngọc hơi mệt, nhắm mắtlại nhanh chóng ngủ mất.“Cô Kiều, dậy đi, máy bay tới nơi rồi.”Không biết qua bao lâu, bên tai có một giọng nói dịu dàng khẽgọi cô, lúc này Kiểu Bích Ngọc mới hoàn hồn, thì ra cô đã ngủ suốtquãng đường.“Quách Cao Minh và Lục Khánh Nam đâu?”Cô mở mắt ra, phát hiện mình còn ở trên máy bay, nhưng cửamáy bay đã mở, trước mắt chỉ còn một cô tiếp viên hàng không xinhđẹp.“Hình như bọn họ có việc gấp nên đi vội.”Kiều Bích Ngọc nghe cô ấy nói vậy, biểu cảm hơi mất mát.Có lầm không vậy, cứ thế mà ném mình ở chỗ này, cũng khôngthèm nói một tiếng.“Lúc trước cậu Quách dặn chúng tôi đừng làm phiền cô, khôngkhí trong cabin hơi ngột ngạt, bên dưới đã có người tới đón cô rồi.”Tiếp viên hàng không cười đến hơi lúng túng, thực ra máy bay đã đếnnơi nửa tiếng rồi.Kiểu Bích Ngọc xuống máy bay, liếc mắt đã nhận ra quản gia nhàhọ Quách.“Cậu Cao Minh kêu tôi tới đón cô.” Quản gia mở miệng giải thíchmột câu, rồi mở cửa xe cho cô.Kiểu Bích Ngọc cảm giác thái độ của quản gia với mình, từ saukhi Quách Cao Minh bị thương do tai nạn xe, đã không còn thân thiếtnữa, động tác của cô cũng có chút câu nệ.“Cảm ơn chú.” Kiểu Bích Ngọc nhẹ giọng nói cảm ơn, ngoanngoãn ngồi ghế sau.Tài xế lái xe ổn định về nhà họ Quách, quản gia ngồi ở ghế phụ,Kiều Bích Ngọc từ phía sau mơ hồ trông thấy lông mày của quản giasắp nhíu thành một đường, như đang nghĩ ngợi chuyện gì.Cô do dự, chợt nhỏ giọng hỏi: “Trước khi chúng tôi về nước,Quách Cao Minh đã làm kiểm tra rồi, ngoại trừ chỗ xương gãy chưalành ở bả vai ra, những nơi khác đều không có vấn đề gì lớn.“Kiểu Bích Ngọc cảm thấy chắc quản gia lo cho vết thương củaQuách Cao Minh.Thật ra tâm trạng nặng nề của quản gia không liên quan tới côquá nhiều, ông ta hơi nghiêng đầu nhìn cô, giọng điệu có chút nặngnề: “Gãy xương đợi một khoảng thời gian cũng có thể lành, chỉ làtrong đầu cậu Cao Minh…”Kiều Bích Ngọc hơi hốt hoảng nhìn ông ta, quản gia không nóicâu tiếp theo, ông cụ không cho người khác nhắc tới.“Tôi biết, tôi chẳng giúp được gì cho anh ấy, nhưng các người cóthể đừng giấu diếm tôi được không, Quách Cao Minh làm sao vậy.”Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng Kiều Bích Ngọc có chút hoảng loạn.“Vừa rồi anh ấy và Lục Khánh Nam đi trước, có phải anh ấy đãxảy ra chuyện gì rồi không.”Quản gia nhìn lo lắng trong mắt cô, tình cảm đó rất chân thật.“Chỉ là cậu Cao Minh đột nhiên có việc bận.”Thật ra từ sau lần tai nạn xe kia, bản thân cô cũng cực kỳ áy náy,cứ cảm thấy Doãn Thành Trung say rượu gây ra tai nạn xe là mình làmliên lụy tới anh, đặc biệt là không quên được hôm ấy anh thở yếu ớt,máu từ trán tuôn ra không ngừng.Đột nhiên, cô rất sợ mất đi anh.Cầm điện thoại di động, trong lòng thấp thỏm bất an gọi một số.Cô nhớ, lúc trước anh đã từng gọi cho cô hơn mười cú điện thoại,bây giờ nhớ lại, có lẽ lúc ấy tâm trạng của anh cũng giống như cô bâygiờ, cẩn thận từng li từng tí, lo được lo mất.Vừa tới nhà họ Quách, đúng lúc cú điện thoại thứ năm đượcnhận, bên kia đầu điện thoại truyền tới giọng nói trầm thấp quenthuộc: “Đến nhà rồi à?”Anh hỏi rất tự nhiên.“Quách Cao Minh, bây giờ anh ở đâu thế?“ Cô chui ra khỏi xe, vộivàng hỏi.Quách Cao Minh cầm điện thoại như đang thấy lạ vì sao giọngđiệu của cô lại trở nên nôn nóng như vậy, trong lúc suy nghĩ cũngkhông mở miệng.Cô thật sự sốt ruột: “Quách Cao Minh, rốt cuộc anh bận chuyệngì, đừng gạt tôi.”Anh loáng thoáng nghe thấy bên kia điện thoại truyền tới tiếngkhóc nức nở, Quách Cao Minh hơi giật mình trong giây lát, thản nhiênnói: “Tôi và Khánh Nam đang tìm một người bạn, tám giờ tối tôi sẽvề.”“Nhưng chẳng phải anh đang bị gãy xương à, anh chạy lung tungkhắp nơi như thế làm gì?“Cuối cùng Quách Cao Minh cũng cúp điện thoại, cầm di động,biểu cảm hơi phức tạp.“Sao thế?”Lục Khánh Nam ngồi trước máy tính, nhìn camera theo dõi hiếukỳ ngẩng đầu nhìn anh.Đột nhiên Quách Cao Minh nói một câu: “Cô ấy làm nũng bảo tôi vê.”

Chương 122: Cô ấy làm nũng bảo tôi về

“Vết thương trên người Cao Minh còn chưa lành, nhờ cô chăm

sóc anh ấy nhé.”

Đám người Quách Cao Minh phải về nước, Hà Thủy Tiên và một

vài quản lý cấp cao từ chỉ nhánh ở Seattle đến tiễn, cô ta mỉm cười

nhìn Kiều Bích Ngọc trước mắt, giọng nói ôn hòa trong trẻo, giọng

điệu tự nhiên.

Nhưng những lời này, người khác nghe thấy cứ cảm thấy hơi lạ.

Hà Thủy Tiên, nhờ cô chăm sóc Quách Cao Minh.

“Ừ, tôi biết rồi.“ Trên mặt Kiểu Bích Ngọc cũng không có quá

nhiều biểu cảm, khẽ gật đầu.

“Thủy Tiên, câu này của cô nói sai rồi.”

Lục Khánh Nam cũng đi chung với bọn họ, anh ta vừa nói ra, nụ

cười trên mặt Hà Thủy Tiên lập tức cứng đờ.

“Chị dâu của chúng tôi, bát tự cực âm, trời sinh đã là sao chổi,

chuyên gây họa cho nhân gian, theo như tôi thấy, chúng ta đừng

trông mong cô ấy chăm sóc Cao Minh, lần trước cô ấy còn trói y tá

người ta lại.”

“Lục Khánh Nam đáng chết, anh nói tôi là sao chổi gì đó.”

Sắc mặt của Kiều Bích Ngọc tối sầm, trừng mắt nhìn anh ta, nếu

không phải có Quách Cao Minh ở bên cạnh, nhất định cô sẽ đạp tên

họ Lục kia mấy cước, cho anh ta chừa cái tội nhanh mồm nhanh

miệng.

Quản lý cấp cao của công ty đến tiễn cười khẽ một tiếng, vẻ mặt

cứng ngắc của Hà Thủy Tiên cũng thả lỏng.

Lục Khánh Nam là một người có mánh khóe giao tiếp vô cùng lợi

hại, anh ta dùng “Chị dâu” thừa nhận thân phận của Kiều Bích Ngọc,

đổi “Cô nhờ cậy” thành “Chúng ta đừng trông mong”.

Người lăn lộn trên thương trường, làm sao có thể không có tâm cơ.

Trên mặt bọn họ tươi cười, nhưng trong lòng lập tức rõ vài việc,

một người phụ nữ được người bên cạnh Quách Cao Minh chấp nhận

như thế, cũng có nghĩa là bọn họ cũng phải thừa nhận cô.

“Đăng ký.”

Tay trái của Quách Cao Minh ôm eo cô hơi siết lại, nhắc nhở một câu.

Những người còn lại nói mấy câu như “Thuận buồm xuôi gió, giữ

gìn sức khỏe” lấy lòng, không dám trì hoãn thời gian của anh nữa,

đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn bọn họ rời khỏi.

“Thật ra một người phụ nữ dù thành công trong sự nghiệp như

thế nào, cũng không bằng…“ Một ông lão khoảng năm mươi tuổi bên

cạnh Hà Thủy Tiên nhìn hai bóng người kề vai sát cánh phía trước

bằng ánh mắt sâu xa, cười không rõ ý: “Không bằng tìm một người

đàn ông yêu thương mình, sống thoải mái, không mệt mỏi như chúng ta”

Hà Thủy Tiên mặc một bộ vest váy màu xám nhạt, phối với áo sơ

mi màu hồng cánh sen tươi đẹp, chín chắn xinh đẹp, đứng ở chỗ

thông gió của sân bay, gió hơi mạnh khiến tóc mái trên gương mặt

trang điểm tỉnh xảo của cô ta hơi rối.

Trên mặt cô ta giữ nụ cười chuyên nghiệp: “Dick, ông đừng hiểu

lầm, vừa rồi tôi lỡ lời thôi, ông cũng biết quan hệ của tôi và Cao Minh

mà, bọn tôi không thể nào giống như ông nghĩ… Hơn nữa cô Kiều này

cũng rất xứng đôi với Cao Minh.” Đến cuối, giọng nói của cô ta nhỏ dần.

Kiều Bích Ngọc vừa vào chuyên cơ, vốn định hỏi Quách Cao Minh

về chuyện của Hà Thủy Tiên, nhưng có vẻ anh bận rộn nhiều việc,

dặn tiếp viên hàng không chăm sóc cô rồi lên khoang trên bàn công

việc với Lục Khánh Nam.

Chuyện của công ty, cô không hiểu, Quách Cao Minh cũng không

để cô biết quá nhiều, chẳng hiểu sao tâm trạng của cô hơi chùng

xuống, cô ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ cabin, nhàm chán nhìn mây

trắng bồng bềnh bên ngoài.

“Sao ban nãy không thấy mẹ của Quách Cao Minh và Thanh

Châu.”

Tay phải chống cằm, miên man suy nghĩ một việc, tuy rằng

Quách Cao Minh không nói chuyện với mẹ mình nhiều, nhưng xem ra

quan hệ mẹ con của bọn họ không tốt lắm.

Dù sao cũng mang song thai, Kiều Bích Ngọc hơi mệt, nhắm mắt

lại nhanh chóng ngủ mất.

“Cô Kiều, dậy đi, máy bay tới nơi rồi.”

Không biết qua bao lâu, bên tai có một giọng nói dịu dàng khẽ

gọi cô, lúc này Kiểu Bích Ngọc mới hoàn hồn, thì ra cô đã ngủ suốt

quãng đường.

“Quách Cao Minh và Lục Khánh Nam đâu?”

Cô mở mắt ra, phát hiện mình còn ở trên máy bay, nhưng cửa

máy bay đã mở, trước mắt chỉ còn một cô tiếp viên hàng không xinh

đẹp.

“Hình như bọn họ có việc gấp nên đi vội.”

Kiều Bích Ngọc nghe cô ấy nói vậy, biểu cảm hơi mất mát.

Có lầm không vậy, cứ thế mà ném mình ở chỗ này, cũng không

thèm nói một tiếng.

“Lúc trước cậu Quách dặn chúng tôi đừng làm phiền cô, không

khí trong cabin hơi ngột ngạt, bên dưới đã có người tới đón cô rồi.”

Tiếp viên hàng không cười đến hơi lúng túng, thực ra máy bay đã đến

nơi nửa tiếng rồi.

Kiểu Bích Ngọc xuống máy bay, liếc mắt đã nhận ra quản gia nhà

họ Quách.

“Cậu Cao Minh kêu tôi tới đón cô.” Quản gia mở miệng giải thích

một câu, rồi mở cửa xe cho cô.

Kiểu Bích Ngọc cảm giác thái độ của quản gia với mình, từ sau

khi Quách Cao Minh bị thương do tai nạn xe, đã không còn thân thiết

nữa, động tác của cô cũng có chút câu nệ.

“Cảm ơn chú.” Kiểu Bích Ngọc nhẹ giọng nói cảm ơn, ngoan

ngoãn ngồi ghế sau.

Tài xế lái xe ổn định về nhà họ Quách, quản gia ngồi ở ghế phụ,

Kiều Bích Ngọc từ phía sau mơ hồ trông thấy lông mày của quản gia

sắp nhíu thành một đường, như đang nghĩ ngợi chuyện gì.

Cô do dự, chợt nhỏ giọng hỏi: “Trước khi chúng tôi về nước,

Quách Cao Minh đã làm kiểm tra rồi, ngoại trừ chỗ xương gãy chưa

lành ở bả vai ra, những nơi khác đều không có vấn đề gì lớn.“

Kiểu Bích Ngọc cảm thấy chắc quản gia lo cho vết thương của

Quách Cao Minh.

Thật ra tâm trạng nặng nề của quản gia không liên quan tới cô

quá nhiều, ông ta hơi nghiêng đầu nhìn cô, giọng điệu có chút nặng

nề: “Gãy xương đợi một khoảng thời gian cũng có thể lành, chỉ là

trong đầu cậu Cao Minh…”

Kiều Bích Ngọc hơi hốt hoảng nhìn ông ta, quản gia không nói

câu tiếp theo, ông cụ không cho người khác nhắc tới.

“Tôi biết, tôi chẳng giúp được gì cho anh ấy, nhưng các người có

thể đừng giấu diếm tôi được không, Quách Cao Minh làm sao vậy.”

Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng Kiều Bích Ngọc có chút hoảng loạn.

“Vừa rồi anh ấy và Lục Khánh Nam đi trước, có phải anh ấy đã

xảy ra chuyện gì rồi không.”

Quản gia nhìn lo lắng trong mắt cô, tình cảm đó rất chân thật.

“Chỉ là cậu Cao Minh đột nhiên có việc bận.”

Thật ra từ sau lần tai nạn xe kia, bản thân cô cũng cực kỳ áy náy,

cứ cảm thấy Doãn Thành Trung say rượu gây ra tai nạn xe là mình làm

liên lụy tới anh, đặc biệt là không quên được hôm ấy anh thở yếu ớt,

máu từ trán tuôn ra không ngừng.

Đột nhiên, cô rất sợ mất đi anh.

Cầm điện thoại di động, trong lòng thấp thỏm bất an gọi một số.

Cô nhớ, lúc trước anh đã từng gọi cho cô hơn mười cú điện thoại,

bây giờ nhớ lại, có lẽ lúc ấy tâm trạng của anh cũng giống như cô bây

giờ, cẩn thận từng li từng tí, lo được lo mất.

Vừa tới nhà họ Quách, đúng lúc cú điện thoại thứ năm được

nhận, bên kia đầu điện thoại truyền tới giọng nói trầm thấp quen

thuộc: “Đến nhà rồi à?”

Anh hỏi rất tự nhiên.

“Quách Cao Minh, bây giờ anh ở đâu thế?“ Cô chui ra khỏi xe, vội

vàng hỏi.

Quách Cao Minh cầm điện thoại như đang thấy lạ vì sao giọng

điệu của cô lại trở nên nôn nóng như vậy, trong lúc suy nghĩ cũng

không mở miệng.

Cô thật sự sốt ruột: “Quách Cao Minh, rốt cuộc anh bận chuyện

gì, đừng gạt tôi.”

Anh loáng thoáng nghe thấy bên kia điện thoại truyền tới tiếng

khóc nức nở, Quách Cao Minh hơi giật mình trong giây lát, thản nhiên

nói: “Tôi và Khánh Nam đang tìm một người bạn, tám giờ tối tôi sẽ

về.”

“Nhưng chẳng phải anh đang bị gãy xương à, anh chạy lung tung

khắp nơi như thế làm gì?“

Cuối cùng Quách Cao Minh cũng cúp điện thoại, cầm di động,

biểu cảm hơi phức tạp.

“Sao thế?”

Lục Khánh Nam ngồi trước máy tính, nhìn camera theo dõi hiếu

kỳ ngẩng đầu nhìn anh.

Đột nhiên Quách Cao Minh nói một câu: “Cô ấy làm nũng bảo tôi vê.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 122: Cô ấy làm nũng bảo tôi về“Vết thương trên người Cao Minh còn chưa lành, nhờ cô chămsóc anh ấy nhé.”Đám người Quách Cao Minh phải về nước, Hà Thủy Tiên và mộtvài quản lý cấp cao từ chỉ nhánh ở Seattle đến tiễn, cô ta mỉm cườinhìn Kiều Bích Ngọc trước mắt, giọng nói ôn hòa trong trẻo, giọngđiệu tự nhiên.Nhưng những lời này, người khác nghe thấy cứ cảm thấy hơi lạ.Hà Thủy Tiên, nhờ cô chăm sóc Quách Cao Minh.“Ừ, tôi biết rồi.“ Trên mặt Kiểu Bích Ngọc cũng không có quánhiều biểu cảm, khẽ gật đầu.“Thủy Tiên, câu này của cô nói sai rồi.”Lục Khánh Nam cũng đi chung với bọn họ, anh ta vừa nói ra, nụcười trên mặt Hà Thủy Tiên lập tức cứng đờ.“Chị dâu của chúng tôi, bát tự cực âm, trời sinh đã là sao chổi,chuyên gây họa cho nhân gian, theo như tôi thấy, chúng ta đừngtrông mong cô ấy chăm sóc Cao Minh, lần trước cô ấy còn trói y tángười ta lại.”“Lục Khánh Nam đáng chết, anh nói tôi là sao chổi gì đó.”Sắc mặt của Kiều Bích Ngọc tối sầm, trừng mắt nhìn anh ta, nếukhông phải có Quách Cao Minh ở bên cạnh, nhất định cô sẽ đạp tênhọ Lục kia mấy cước, cho anh ta chừa cái tội nhanh mồm nhanhmiệng.Quản lý cấp cao của công ty đến tiễn cười khẽ một tiếng, vẻ mặtcứng ngắc của Hà Thủy Tiên cũng thả lỏng.Lục Khánh Nam là một người có mánh khóe giao tiếp vô cùng lợihại, anh ta dùng “Chị dâu” thừa nhận thân phận của Kiều Bích Ngọc,đổi “Cô nhờ cậy” thành “Chúng ta đừng trông mong”.Người lăn lộn trên thương trường, làm sao có thể không có tâm cơ.Trên mặt bọn họ tươi cười, nhưng trong lòng lập tức rõ vài việc,một người phụ nữ được người bên cạnh Quách Cao Minh chấp nhậnnhư thế, cũng có nghĩa là bọn họ cũng phải thừa nhận cô.“Đăng ký.”Tay trái của Quách Cao Minh ôm eo cô hơi siết lại, nhắc nhở một câu.Những người còn lại nói mấy câu như “Thuận buồm xuôi gió, giữgìn sức khỏe” lấy lòng, không dám trì hoãn thời gian của anh nữa,đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn bọn họ rời khỏi.“Thật ra một người phụ nữ dù thành công trong sự nghiệp nhưthế nào, cũng không bằng…“ Một ông lão khoảng năm mươi tuổi bêncạnh Hà Thủy Tiên nhìn hai bóng người kề vai sát cánh phía trướcbằng ánh mắt sâu xa, cười không rõ ý: “Không bằng tìm một ngườiđàn ông yêu thương mình, sống thoải mái, không mệt mỏi như chúng ta”Hà Thủy Tiên mặc một bộ vest váy màu xám nhạt, phối với áo sơmi màu hồng cánh sen tươi đẹp, chín chắn xinh đẹp, đứng ở chỗthông gió của sân bay, gió hơi mạnh khiến tóc mái trên gương mặttrang điểm tỉnh xảo của cô ta hơi rối.Trên mặt cô ta giữ nụ cười chuyên nghiệp: “Dick, ông đừng hiểulầm, vừa rồi tôi lỡ lời thôi, ông cũng biết quan hệ của tôi và Cao Minhmà, bọn tôi không thể nào giống như ông nghĩ… Hơn nữa cô Kiều nàycũng rất xứng đôi với Cao Minh.” Đến cuối, giọng nói của cô ta nhỏ dần.Kiều Bích Ngọc vừa vào chuyên cơ, vốn định hỏi Quách Cao Minhvề chuyện của Hà Thủy Tiên, nhưng có vẻ anh bận rộn nhiều việc,dặn tiếp viên hàng không chăm sóc cô rồi lên khoang trên bàn côngviệc với Lục Khánh Nam.Chuyện của công ty, cô không hiểu, Quách Cao Minh cũng khôngđể cô biết quá nhiều, chẳng hiểu sao tâm trạng của cô hơi chùngxuống, cô ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ cabin, nhàm chán nhìn mâytrắng bồng bềnh bên ngoài.“Sao ban nãy không thấy mẹ của Quách Cao Minh và ThanhChâu.”Tay phải chống cằm, miên man suy nghĩ một việc, tuy rằngQuách Cao Minh không nói chuyện với mẹ mình nhiều, nhưng xem raquan hệ mẹ con của bọn họ không tốt lắm.Dù sao cũng mang song thai, Kiều Bích Ngọc hơi mệt, nhắm mắtlại nhanh chóng ngủ mất.“Cô Kiều, dậy đi, máy bay tới nơi rồi.”Không biết qua bao lâu, bên tai có một giọng nói dịu dàng khẽgọi cô, lúc này Kiểu Bích Ngọc mới hoàn hồn, thì ra cô đã ngủ suốtquãng đường.“Quách Cao Minh và Lục Khánh Nam đâu?”Cô mở mắt ra, phát hiện mình còn ở trên máy bay, nhưng cửamáy bay đã mở, trước mắt chỉ còn một cô tiếp viên hàng không xinhđẹp.“Hình như bọn họ có việc gấp nên đi vội.”Kiều Bích Ngọc nghe cô ấy nói vậy, biểu cảm hơi mất mát.Có lầm không vậy, cứ thế mà ném mình ở chỗ này, cũng khôngthèm nói một tiếng.“Lúc trước cậu Quách dặn chúng tôi đừng làm phiền cô, khôngkhí trong cabin hơi ngột ngạt, bên dưới đã có người tới đón cô rồi.”Tiếp viên hàng không cười đến hơi lúng túng, thực ra máy bay đã đếnnơi nửa tiếng rồi.Kiểu Bích Ngọc xuống máy bay, liếc mắt đã nhận ra quản gia nhàhọ Quách.“Cậu Cao Minh kêu tôi tới đón cô.” Quản gia mở miệng giải thíchmột câu, rồi mở cửa xe cho cô.Kiểu Bích Ngọc cảm giác thái độ của quản gia với mình, từ saukhi Quách Cao Minh bị thương do tai nạn xe, đã không còn thân thiếtnữa, động tác của cô cũng có chút câu nệ.“Cảm ơn chú.” Kiểu Bích Ngọc nhẹ giọng nói cảm ơn, ngoanngoãn ngồi ghế sau.Tài xế lái xe ổn định về nhà họ Quách, quản gia ngồi ở ghế phụ,Kiều Bích Ngọc từ phía sau mơ hồ trông thấy lông mày của quản giasắp nhíu thành một đường, như đang nghĩ ngợi chuyện gì.Cô do dự, chợt nhỏ giọng hỏi: “Trước khi chúng tôi về nước,Quách Cao Minh đã làm kiểm tra rồi, ngoại trừ chỗ xương gãy chưalành ở bả vai ra, những nơi khác đều không có vấn đề gì lớn.“Kiểu Bích Ngọc cảm thấy chắc quản gia lo cho vết thương củaQuách Cao Minh.Thật ra tâm trạng nặng nề của quản gia không liên quan tới côquá nhiều, ông ta hơi nghiêng đầu nhìn cô, giọng điệu có chút nặngnề: “Gãy xương đợi một khoảng thời gian cũng có thể lành, chỉ làtrong đầu cậu Cao Minh…”Kiều Bích Ngọc hơi hốt hoảng nhìn ông ta, quản gia không nóicâu tiếp theo, ông cụ không cho người khác nhắc tới.“Tôi biết, tôi chẳng giúp được gì cho anh ấy, nhưng các người cóthể đừng giấu diếm tôi được không, Quách Cao Minh làm sao vậy.”Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng Kiều Bích Ngọc có chút hoảng loạn.“Vừa rồi anh ấy và Lục Khánh Nam đi trước, có phải anh ấy đãxảy ra chuyện gì rồi không.”Quản gia nhìn lo lắng trong mắt cô, tình cảm đó rất chân thật.“Chỉ là cậu Cao Minh đột nhiên có việc bận.”Thật ra từ sau lần tai nạn xe kia, bản thân cô cũng cực kỳ áy náy,cứ cảm thấy Doãn Thành Trung say rượu gây ra tai nạn xe là mình làmliên lụy tới anh, đặc biệt là không quên được hôm ấy anh thở yếu ớt,máu từ trán tuôn ra không ngừng.Đột nhiên, cô rất sợ mất đi anh.Cầm điện thoại di động, trong lòng thấp thỏm bất an gọi một số.Cô nhớ, lúc trước anh đã từng gọi cho cô hơn mười cú điện thoại,bây giờ nhớ lại, có lẽ lúc ấy tâm trạng của anh cũng giống như cô bâygiờ, cẩn thận từng li từng tí, lo được lo mất.Vừa tới nhà họ Quách, đúng lúc cú điện thoại thứ năm đượcnhận, bên kia đầu điện thoại truyền tới giọng nói trầm thấp quenthuộc: “Đến nhà rồi à?”Anh hỏi rất tự nhiên.“Quách Cao Minh, bây giờ anh ở đâu thế?“ Cô chui ra khỏi xe, vộivàng hỏi.Quách Cao Minh cầm điện thoại như đang thấy lạ vì sao giọngđiệu của cô lại trở nên nôn nóng như vậy, trong lúc suy nghĩ cũngkhông mở miệng.Cô thật sự sốt ruột: “Quách Cao Minh, rốt cuộc anh bận chuyệngì, đừng gạt tôi.”Anh loáng thoáng nghe thấy bên kia điện thoại truyền tới tiếngkhóc nức nở, Quách Cao Minh hơi giật mình trong giây lát, thản nhiênnói: “Tôi và Khánh Nam đang tìm một người bạn, tám giờ tối tôi sẽvề.”“Nhưng chẳng phải anh đang bị gãy xương à, anh chạy lung tungkhắp nơi như thế làm gì?“Cuối cùng Quách Cao Minh cũng cúp điện thoại, cầm di động,biểu cảm hơi phức tạp.“Sao thế?”Lục Khánh Nam ngồi trước máy tính, nhìn camera theo dõi hiếukỳ ngẩng đầu nhìn anh.Đột nhiên Quách Cao Minh nói một câu: “Cô ấy làm nũng bảo tôi vê.”

Chương 122