Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 124
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 124: Muốn ngủ nhưng không an lòng ngủTừ khi bọn họ trở về từ Seattle, Quách Cao Minh luôn bận rộnnhiều việc.Về phần anh đang bận rộn chuyện gì, cô muốn hỏi, nhưng QuáchCao Minh không muốn cho cô biết lắm.Ông cụ Quách vẫn còn ở bên Seattle chưa về, cuộc sống củaKiểu Bích Ngọc rất thoải mái, nhưng cũng có chút bất an.“Thương tích của anh ấy thế nào rồi?”Cuối tuần, bác sĩ đến nhà kiểm tra lại cho Quách Cao Minh.“Miệng vết thương khâu trên trán cậu Quách đã khép lại, lúc rửamặt đụng vào nước cũng sẽ không xảy ra vấn đề nhiễm trùng, ngoàira vết thương trên vai phải cũng hồi phục rất tốt, nhưng phải chú ýkhông mang vác vật nặng trong hai tháng tới. Bình thường nếu ăn thìcó thể ăn thêm những thực phẩm giàu canxi, collagen, cố gắng đừngăn quá nhiều hải sản.”Kiểu Bích Ngọc ngồi bên cạnh, nghiêm túc nghe bác sĩ dặn dò,yên lặng nhớ kỹ.“Hài lòng rồi chứ?”Quách Cao Minh nhìn thoáng qua người phụ nữ ở bên cạnh.Dứt lời, mắt Quách Cao Minh liếc qua đồng hồ lớn ở phòng kháchrồi đứng dậy khỏi sofa, giống như vội vàng muốn đi công chuyện.“Quách Cao Minh, bác sĩ dặn anh đừng thức đêm.”Kiểu Bích Ngọc không dám ngăn anh, chỉ là có chút bực mình,nói với bóng lưng vội vàng của anh.Thật không biết anh đang bận chuyện gì, có mấy lần anh cònthức suốt đêm, hôm trước cô không nhịn được, trực tiếp gọi điệnthoại hỏi thăm Lục Khánh Nam, nhưng tên họ Lục kia chỉ vứt một câu“Đừng giúp cho thêm phiền”.Nói chung là ghét bỏ cô không biết làm việc, chẳng phân biệtđược ngũ cốc.“Dì Phương, tôi muốn học nấu ăn, dì có thể dạy tôi được không?”Nhà họ Quách rất lớn, sân, hành lang, vườn hoa, còn có rất nhiềuphòng trống, bình thường Kiều Bích Ngọc ở nhà dưỡng thai còn cóthể tán gẫu với ông cụ Quách, hiện tại ông cụ không ở nhà, nơi nàycàng có vẻ vắng lặng.Ban đầu dì Phương từ chối, nhưng Kiều Bích Ngọc cứ đứng trongphòng bếp không chịu đi, mấy người làm bất đắc dĩ quay sang nhìnnhau, đành phải cho cô rửa rau, còn động vào dao thì thôi miễn đi.Kiều Bích Ngọc rất biết tự lượng sức mình: “Tôi học nấu canh là được.”“Đúng rồi, món súp gà hầm hải sâm kia làm như thế nào vậy, cóphải chỉ cần bỏ nguyên liệu vào ninh là được rồi không, hôm nay tôimuốn nấu món này.”Vẻ mặt mấy người giúp việc hơi khó xử, lại ngại đả kích sự nhiệttình của cô, nói khéo: “Mợ chủ, món đó hơi khó nấu, chúng ta hãy bắtđầu với cách ngâm hải sâm đi.”Cô vẫn còn nhiều thời gian, hơn nữa còn có nhiều thứ khác muốnhọc và tìm hiểu.“Quách Cao Minh, hôm nay anh có muốn mặc bộ vest này không?”Sáng sớm giữa hè, mặt trời lên sớm, khoảng năm giờ thì sắc trờitốt như vậy, âm thầm cầm điện thoại chụp ảnh chồng cậu, sau đó,bọn họ còn đắc ý nói muốn giấu nam thần ở trong nhóm. Bây giờ namthần trở thành cháu đích tôn của nhà họ Quách ở thành phố Bắc An,bọn họ thực sự sắp bùng nổ rồi.“Cả đám nhắn tin cho mình, ai cũng giống như bị sét đánh, vừakhó tin lại vừa kích động.”Lại nói, sở dĩ Châu Mỹ Duy biết buổi họp báo này cũng là do mấyngười phụ nữ nhiệt tình đó chuyển tiếp tới.“Buổi tối chúng ta ở khu nghỉ dưỡng, chủ nhiệm lớp còn cầmrượu vang chạy tới trước mặt chồng cậu khoe khoang, ha ha ha, nhấtđịnh bây giờ ông ta rất thấp thỏm, còn hỏi mình về sở thích của cậu,xem ra định tặng quà cho cậu.”Châu Mỹ Duy trò chuyện với cô về mấy người bạn học cũ, nhưngKiểu Bích Ngọc lại có chút mất tập trung, mắt híp lại nhìn tivi.“Vậy lần sau kêu ông ta khiêm tốn một chút.” Cô thuận miệng nói.“Sao thế?”Châu Mỹ Duy nghe ra giọng cô hơi trầm: “Tai nạn xe lần trước…Trong video Mark bị thương ở tay phải, thoạt nhìn anh ấy cũng rấtkhỏe mạnh, có phải cậu bị thương chỗ nào rồi không?““Mình không có bị thương.”Quả thật Kiều Bích Ngọc không bị thương, cô chỉ không rõ, trongbuổi họp báo, Quách Cao Minh dùng giọng điệu nghiêm túc tuyên bốvới bên ngoài, vụ tai nạn xe lần này chỉ là ngoài ý muốn, anh cũngkhông định truy cứu Doãn Thành Trung.Theo cô biết, Quách Cao Minh không phải người rộng lượng như vậy.Doãn Thành Trung say rượu lái xe đã bị cục cảnh sát tạm giam,tội này với nhà họ Doãn mà nói cũng không phải chuyện khó, QuáchThanh Nga lo sợ bất an nhiều ngày như vậy cũng là lo Quách CaoMinh truy cứu.“Anh mặc màu này nhìn rất đẹp.“ Cô nhếch môi, vui vẻ đánh giá.“Tối nay tôi sẽ ăn cơm với đám người Lục Khánh Nam, cô khôngcần chờ tôi đâu.”Nhưng đối với sự kích động của cô, anh lại có vẻ hơi lạnh nhạt,để lại một câu rồi bước nhanh ra ngoài.Kiều Bích Ngọc muốn nói chuyện với anh thêm một chút, có điềuthấy bước chân anh vội vàng thì không dám làm phiền, gần đây lúcanh quay về phòng ngủ thì cô đã ngủ rồi, bọn họ cả nói chuyện phiếmcũng rất ít.Nhưng cô không cố tình gây sự, dù sao Quách Cao Minh khôngthích bị người khác quấn lấy, cô cũng chỉ muốn làm vài chuyện nhỏcho anh, ít nhất sẽ không rảnh rỗi như vậy.Ở phòng bếp thực hành gần hai tuần, kết quả chỉ chứng minh côlà một người không có khiếu nấu nướng.Kỹ năng nấu ăn của cô không hề tiến bộ.Quách Cao Minh cũng không về nhà ăn tối, nhưng anh luôn cốgắng về trước mười một giờ tối, sau đó nhốt mình trong phòng sách.“Anh có đói bụng không?”Cửa phòng sách bị gõ vài cái, Kiều Bích Ngọc tự tiện mở cửaphòng, thò đầu vào trong nhìn thử.Đèn trong phòng sách sáng choang, Quách Cao Minh đang ngồitrước bàn sách, hai tay lướt trên bàn phím, nghe thấy giọng nói, lúcnày anh mới dừng động tác trên tay, nghi hoặc nhìn cô.“Quách Cao Minh, anh có muốn uống chút súp hay không?“Cô bưng một bát súp đi vào, trực tiếp đặt lên bàn trà ở một bên.“Đây là chuyện người giúp việc làm.”Có lẽ ở bên ngoài Quách Cao Minh thật sự chưa ăn tối, thấy côbưng súp đi vào, dứt khoát rời khỏi ghế làm việc đi đến chỗ cô.“Món này anh phải ăn nhiều một chút, có thể giúp xương bả vaicủa anh lành lại.” Cô múc cho anh nửa bát, đứng bên cạnh anh, giọngnói có chút chờ mong.Quách Cao Minh liếc qua bát súp thơm lừng trên bàn trà, mùihương tỏa ra bốn phía, quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh dò xét,anh cảm giác hình như gần đây Kiều Bích Ngọc cũng rất bận.“Súp này là cô…”Có lẽ do chột dạ, Quách Cao Minh còn chưa nói xong, cô đã lậptức cao giọng thúc giục: “Nhanh uống lúc còn nóng, cái này, cái nàylà do dì Phương nấu rất lâu đấy.”Vừa nói chuyện, cô theo bản năng giấu hai tay ra sau lưng, khôngmuốn để anh nhìn thấy ngón tay mình bị thương.Vốn dĩ Kiều Bích Ngọc chỉ muốn tự nấu một nồi súp, sau đó khoekhoang trước mặt anh một xíu, đáng tiếc mùi vị của món cô nấu, thậtsự rất khó ăn.May mà dì Phương đã làm một món khác để thay thế.Cô có chút nhụt chí: “Xem ra tôi thật sự là sâu gạo không cóđóng góp gì.”“Cái gì?”Quách Cao Minh cầm thìa ăn súp đang suy nghĩ vài chuyện,không nghe thấy lời cô nói, chỉ cảm thấy vẻ mặt cô rầu rĩ không vui.“Đặt đồ ở đây đi, ngày mai sẽ có người dọn dẹp, cô về phòngnghỉ ngơi đi.”Quách Cao Minh không trò chuyện nhiều với cô, mở miệng trựctiếp đuổi cô về phòng.Cô thoáng nhìn thấy màn hình laptop sáng lên trên bàn làm việc,không dám quấy rầy anh, đáp một tiếng rồi ngoan ngoãn ra ngoài.Tiện tay đóng cửa phòng sách, cô đứng lại trước cửa phòng.Ánh mắt của cô phức tạp nhìn ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòngsách, tâm trạng có chút buồn bực, tối nay anh phải làm việc tới khi nào.Trở lại phòng ngủ, không biết cô giận chuyện gì, leo lên giường,dùng sức nhấc chăn lên, nằm nghiêng, quấn chặt chăn, đầu cũng vùivào ga trải giường.Đêm yên tĩnh, khó ngủ.“Tất cả mọi người đều bận rộn như vậy, mình thì rảnh rỗi.” Muốnngủ nhưng cũng không an lòng ngủ.Muốn làm chút dì đó cho anh. nhưng hình như mình rất vô dung.
Chương 124: Muốn ngủ nhưng không an lòng ngủ
Từ khi bọn họ trở về từ Seattle, Quách Cao Minh luôn bận rộn
nhiều việc.
Về phần anh đang bận rộn chuyện gì, cô muốn hỏi, nhưng Quách
Cao Minh không muốn cho cô biết lắm.
Ông cụ Quách vẫn còn ở bên Seattle chưa về, cuộc sống của
Kiểu Bích Ngọc rất thoải mái, nhưng cũng có chút bất an.
“Thương tích của anh ấy thế nào rồi?”
Cuối tuần, bác sĩ đến nhà kiểm tra lại cho Quách Cao Minh.
“Miệng vết thương khâu trên trán cậu Quách đã khép lại, lúc rửa
mặt đụng vào nước cũng sẽ không xảy ra vấn đề nhiễm trùng, ngoài
ra vết thương trên vai phải cũng hồi phục rất tốt, nhưng phải chú ý
không mang vác vật nặng trong hai tháng tới. Bình thường nếu ăn thì
có thể ăn thêm những thực phẩm giàu canxi, collagen, cố gắng đừng
ăn quá nhiều hải sản.”
Kiểu Bích Ngọc ngồi bên cạnh, nghiêm túc nghe bác sĩ dặn dò,
yên lặng nhớ kỹ.
“Hài lòng rồi chứ?”
Quách Cao Minh nhìn thoáng qua người phụ nữ ở bên cạnh.
Dứt lời, mắt Quách Cao Minh liếc qua đồng hồ lớn ở phòng khách
rồi đứng dậy khỏi sofa, giống như vội vàng muốn đi công chuyện.
“Quách Cao Minh, bác sĩ dặn anh đừng thức đêm.”
Kiểu Bích Ngọc không dám ngăn anh, chỉ là có chút bực mình,
nói với bóng lưng vội vàng của anh.
Thật không biết anh đang bận chuyện gì, có mấy lần anh còn
thức suốt đêm, hôm trước cô không nhịn được, trực tiếp gọi điện
thoại hỏi thăm Lục Khánh Nam, nhưng tên họ Lục kia chỉ vứt một câu
“Đừng giúp cho thêm phiền”.
Nói chung là ghét bỏ cô không biết làm việc, chẳng phân biệt
được ngũ cốc.
“Dì Phương, tôi muốn học nấu ăn, dì có thể dạy tôi được không?”
Nhà họ Quách rất lớn, sân, hành lang, vườn hoa, còn có rất nhiều
phòng trống, bình thường Kiều Bích Ngọc ở nhà dưỡng thai còn có
thể tán gẫu với ông cụ Quách, hiện tại ông cụ không ở nhà, nơi này
càng có vẻ vắng lặng.
Ban đầu dì Phương từ chối, nhưng Kiều Bích Ngọc cứ đứng trong
phòng bếp không chịu đi, mấy người làm bất đắc dĩ quay sang nhìn
nhau, đành phải cho cô rửa rau, còn động vào dao thì thôi miễn đi.
Kiều Bích Ngọc rất biết tự lượng sức mình: “Tôi học nấu canh là được.”
“Đúng rồi, món súp gà hầm hải sâm kia làm như thế nào vậy, có
phải chỉ cần bỏ nguyên liệu vào ninh là được rồi không, hôm nay tôi
muốn nấu món này.”
Vẻ mặt mấy người giúp việc hơi khó xử, lại ngại đả kích sự nhiệt
tình của cô, nói khéo: “Mợ chủ, món đó hơi khó nấu, chúng ta hãy bắt
đầu với cách ngâm hải sâm đi.”
Cô vẫn còn nhiều thời gian, hơn nữa còn có nhiều thứ khác muốn
học và tìm hiểu.
“Quách Cao Minh, hôm nay anh có muốn mặc bộ vest này không?”
Sáng sớm giữa hè, mặt trời lên sớm, khoảng năm giờ thì sắc trời
tốt như vậy, âm thầm cầm điện thoại chụp ảnh chồng cậu, sau đó,
bọn họ còn đắc ý nói muốn giấu nam thần ở trong nhóm. Bây giờ nam
thần trở thành cháu đích tôn của nhà họ Quách ở thành phố Bắc An,
bọn họ thực sự sắp bùng nổ rồi.
“Cả đám nhắn tin cho mình, ai cũng giống như bị sét đánh, vừa
khó tin lại vừa kích động.”
Lại nói, sở dĩ Châu Mỹ Duy biết buổi họp báo này cũng là do mấy
người phụ nữ nhiệt tình đó chuyển tiếp tới.
“Buổi tối chúng ta ở khu nghỉ dưỡng, chủ nhiệm lớp còn cầm
rượu vang chạy tới trước mặt chồng cậu khoe khoang, ha ha ha, nhất
định bây giờ ông ta rất thấp thỏm, còn hỏi mình về sở thích của cậu,
xem ra định tặng quà cho cậu.”
Châu Mỹ Duy trò chuyện với cô về mấy người bạn học cũ, nhưng
Kiểu Bích Ngọc lại có chút mất tập trung, mắt híp lại nhìn tivi.
“Vậy lần sau kêu ông ta khiêm tốn một chút.” Cô thuận miệng nói.
“Sao thế?”
Châu Mỹ Duy nghe ra giọng cô hơi trầm: “Tai nạn xe lần trước…
Trong video Mark bị thương ở tay phải, thoạt nhìn anh ấy cũng rất
khỏe mạnh, có phải cậu bị thương chỗ nào rồi không?“
“Mình không có bị thương.”
Quả thật Kiều Bích Ngọc không bị thương, cô chỉ không rõ, trong
buổi họp báo, Quách Cao Minh dùng giọng điệu nghiêm túc tuyên bố
với bên ngoài, vụ tai nạn xe lần này chỉ là ngoài ý muốn, anh cũng
không định truy cứu Doãn Thành Trung.
Theo cô biết, Quách Cao Minh không phải người rộng lượng như vậy.
Doãn Thành Trung say rượu lái xe đã bị cục cảnh sát tạm giam,
tội này với nhà họ Doãn mà nói cũng không phải chuyện khó, Quách
Thanh Nga lo sợ bất an nhiều ngày như vậy cũng là lo Quách Cao
Minh truy cứu.
“Anh mặc màu này nhìn rất đẹp.“ Cô nhếch môi, vui vẻ đánh giá.
“Tối nay tôi sẽ ăn cơm với đám người Lục Khánh Nam, cô không
cần chờ tôi đâu.”
Nhưng đối với sự kích động của cô, anh lại có vẻ hơi lạnh nhạt,
để lại một câu rồi bước nhanh ra ngoài.
Kiều Bích Ngọc muốn nói chuyện với anh thêm một chút, có điều
thấy bước chân anh vội vàng thì không dám làm phiền, gần đây lúc
anh quay về phòng ngủ thì cô đã ngủ rồi, bọn họ cả nói chuyện phiếm
cũng rất ít.
Nhưng cô không cố tình gây sự, dù sao Quách Cao Minh không
thích bị người khác quấn lấy, cô cũng chỉ muốn làm vài chuyện nhỏ
cho anh, ít nhất sẽ không rảnh rỗi như vậy.
Ở phòng bếp thực hành gần hai tuần, kết quả chỉ chứng minh cô
là một người không có khiếu nấu nướng.
Kỹ năng nấu ăn của cô không hề tiến bộ.
Quách Cao Minh cũng không về nhà ăn tối, nhưng anh luôn cố
gắng về trước mười một giờ tối, sau đó nhốt mình trong phòng sách.
“Anh có đói bụng không?”
Cửa phòng sách bị gõ vài cái, Kiều Bích Ngọc tự tiện mở cửa
phòng, thò đầu vào trong nhìn thử.
Đèn trong phòng sách sáng choang, Quách Cao Minh đang ngồi
trước bàn sách, hai tay lướt trên bàn phím, nghe thấy giọng nói, lúc
này anh mới dừng động tác trên tay, nghi hoặc nhìn cô.
“Quách Cao Minh, anh có muốn uống chút súp hay không?“
Cô bưng một bát súp đi vào, trực tiếp đặt lên bàn trà ở một bên.
“Đây là chuyện người giúp việc làm.”
Có lẽ ở bên ngoài Quách Cao Minh thật sự chưa ăn tối, thấy cô
bưng súp đi vào, dứt khoát rời khỏi ghế làm việc đi đến chỗ cô.
“Món này anh phải ăn nhiều một chút, có thể giúp xương bả vai
của anh lành lại.” Cô múc cho anh nửa bát, đứng bên cạnh anh, giọng
nói có chút chờ mong.
Quách Cao Minh liếc qua bát súp thơm lừng trên bàn trà, mùi
hương tỏa ra bốn phía, quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh dò xét,
anh cảm giác hình như gần đây Kiều Bích Ngọc cũng rất bận.
“Súp này là cô…”
Có lẽ do chột dạ, Quách Cao Minh còn chưa nói xong, cô đã lập
tức cao giọng thúc giục: “Nhanh uống lúc còn nóng, cái này, cái này
là do dì Phương nấu rất lâu đấy.”
Vừa nói chuyện, cô theo bản năng giấu hai tay ra sau lưng, không
muốn để anh nhìn thấy ngón tay mình bị thương.
Vốn dĩ Kiều Bích Ngọc chỉ muốn tự nấu một nồi súp, sau đó khoe
khoang trước mặt anh một xíu, đáng tiếc mùi vị của món cô nấu, thật
sự rất khó ăn.
May mà dì Phương đã làm một món khác để thay thế.
Cô có chút nhụt chí: “Xem ra tôi thật sự là sâu gạo không có
đóng góp gì.”
“Cái gì?”
Quách Cao Minh cầm thìa ăn súp đang suy nghĩ vài chuyện,
không nghe thấy lời cô nói, chỉ cảm thấy vẻ mặt cô rầu rĩ không vui.
“Đặt đồ ở đây đi, ngày mai sẽ có người dọn dẹp, cô về phòng
nghỉ ngơi đi.”
Quách Cao Minh không trò chuyện nhiều với cô, mở miệng trực
tiếp đuổi cô về phòng.
Cô thoáng nhìn thấy màn hình laptop sáng lên trên bàn làm việc,
không dám quấy rầy anh, đáp một tiếng rồi ngoan ngoãn ra ngoài.
Tiện tay đóng cửa phòng sách, cô đứng lại trước cửa phòng.
Ánh mắt của cô phức tạp nhìn ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòng
sách, tâm trạng có chút buồn bực, tối nay anh phải làm việc tới khi nào.
Trở lại phòng ngủ, không biết cô giận chuyện gì, leo lên giường,
dùng sức nhấc chăn lên, nằm nghiêng, quấn chặt chăn, đầu cũng vùi
vào ga trải giường.
Đêm yên tĩnh, khó ngủ.
“Tất cả mọi người đều bận rộn như vậy, mình thì rảnh rỗi.” Muốn
ngủ nhưng cũng không an lòng ngủ.
Muốn làm chút dì đó cho anh. nhưng hình như mình rất vô dung.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 124: Muốn ngủ nhưng không an lòng ngủTừ khi bọn họ trở về từ Seattle, Quách Cao Minh luôn bận rộnnhiều việc.Về phần anh đang bận rộn chuyện gì, cô muốn hỏi, nhưng QuáchCao Minh không muốn cho cô biết lắm.Ông cụ Quách vẫn còn ở bên Seattle chưa về, cuộc sống củaKiểu Bích Ngọc rất thoải mái, nhưng cũng có chút bất an.“Thương tích của anh ấy thế nào rồi?”Cuối tuần, bác sĩ đến nhà kiểm tra lại cho Quách Cao Minh.“Miệng vết thương khâu trên trán cậu Quách đã khép lại, lúc rửamặt đụng vào nước cũng sẽ không xảy ra vấn đề nhiễm trùng, ngoàira vết thương trên vai phải cũng hồi phục rất tốt, nhưng phải chú ýkhông mang vác vật nặng trong hai tháng tới. Bình thường nếu ăn thìcó thể ăn thêm những thực phẩm giàu canxi, collagen, cố gắng đừngăn quá nhiều hải sản.”Kiểu Bích Ngọc ngồi bên cạnh, nghiêm túc nghe bác sĩ dặn dò,yên lặng nhớ kỹ.“Hài lòng rồi chứ?”Quách Cao Minh nhìn thoáng qua người phụ nữ ở bên cạnh.Dứt lời, mắt Quách Cao Minh liếc qua đồng hồ lớn ở phòng kháchrồi đứng dậy khỏi sofa, giống như vội vàng muốn đi công chuyện.“Quách Cao Minh, bác sĩ dặn anh đừng thức đêm.”Kiểu Bích Ngọc không dám ngăn anh, chỉ là có chút bực mình,nói với bóng lưng vội vàng của anh.Thật không biết anh đang bận chuyện gì, có mấy lần anh cònthức suốt đêm, hôm trước cô không nhịn được, trực tiếp gọi điệnthoại hỏi thăm Lục Khánh Nam, nhưng tên họ Lục kia chỉ vứt một câu“Đừng giúp cho thêm phiền”.Nói chung là ghét bỏ cô không biết làm việc, chẳng phân biệtđược ngũ cốc.“Dì Phương, tôi muốn học nấu ăn, dì có thể dạy tôi được không?”Nhà họ Quách rất lớn, sân, hành lang, vườn hoa, còn có rất nhiềuphòng trống, bình thường Kiều Bích Ngọc ở nhà dưỡng thai còn cóthể tán gẫu với ông cụ Quách, hiện tại ông cụ không ở nhà, nơi nàycàng có vẻ vắng lặng.Ban đầu dì Phương từ chối, nhưng Kiều Bích Ngọc cứ đứng trongphòng bếp không chịu đi, mấy người làm bất đắc dĩ quay sang nhìnnhau, đành phải cho cô rửa rau, còn động vào dao thì thôi miễn đi.Kiều Bích Ngọc rất biết tự lượng sức mình: “Tôi học nấu canh là được.”“Đúng rồi, món súp gà hầm hải sâm kia làm như thế nào vậy, cóphải chỉ cần bỏ nguyên liệu vào ninh là được rồi không, hôm nay tôimuốn nấu món này.”Vẻ mặt mấy người giúp việc hơi khó xử, lại ngại đả kích sự nhiệttình của cô, nói khéo: “Mợ chủ, món đó hơi khó nấu, chúng ta hãy bắtđầu với cách ngâm hải sâm đi.”Cô vẫn còn nhiều thời gian, hơn nữa còn có nhiều thứ khác muốnhọc và tìm hiểu.“Quách Cao Minh, hôm nay anh có muốn mặc bộ vest này không?”Sáng sớm giữa hè, mặt trời lên sớm, khoảng năm giờ thì sắc trờitốt như vậy, âm thầm cầm điện thoại chụp ảnh chồng cậu, sau đó,bọn họ còn đắc ý nói muốn giấu nam thần ở trong nhóm. Bây giờ namthần trở thành cháu đích tôn của nhà họ Quách ở thành phố Bắc An,bọn họ thực sự sắp bùng nổ rồi.“Cả đám nhắn tin cho mình, ai cũng giống như bị sét đánh, vừakhó tin lại vừa kích động.”Lại nói, sở dĩ Châu Mỹ Duy biết buổi họp báo này cũng là do mấyngười phụ nữ nhiệt tình đó chuyển tiếp tới.“Buổi tối chúng ta ở khu nghỉ dưỡng, chủ nhiệm lớp còn cầmrượu vang chạy tới trước mặt chồng cậu khoe khoang, ha ha ha, nhấtđịnh bây giờ ông ta rất thấp thỏm, còn hỏi mình về sở thích của cậu,xem ra định tặng quà cho cậu.”Châu Mỹ Duy trò chuyện với cô về mấy người bạn học cũ, nhưngKiểu Bích Ngọc lại có chút mất tập trung, mắt híp lại nhìn tivi.“Vậy lần sau kêu ông ta khiêm tốn một chút.” Cô thuận miệng nói.“Sao thế?”Châu Mỹ Duy nghe ra giọng cô hơi trầm: “Tai nạn xe lần trước…Trong video Mark bị thương ở tay phải, thoạt nhìn anh ấy cũng rấtkhỏe mạnh, có phải cậu bị thương chỗ nào rồi không?““Mình không có bị thương.”Quả thật Kiều Bích Ngọc không bị thương, cô chỉ không rõ, trongbuổi họp báo, Quách Cao Minh dùng giọng điệu nghiêm túc tuyên bốvới bên ngoài, vụ tai nạn xe lần này chỉ là ngoài ý muốn, anh cũngkhông định truy cứu Doãn Thành Trung.Theo cô biết, Quách Cao Minh không phải người rộng lượng như vậy.Doãn Thành Trung say rượu lái xe đã bị cục cảnh sát tạm giam,tội này với nhà họ Doãn mà nói cũng không phải chuyện khó, QuáchThanh Nga lo sợ bất an nhiều ngày như vậy cũng là lo Quách CaoMinh truy cứu.“Anh mặc màu này nhìn rất đẹp.“ Cô nhếch môi, vui vẻ đánh giá.“Tối nay tôi sẽ ăn cơm với đám người Lục Khánh Nam, cô khôngcần chờ tôi đâu.”Nhưng đối với sự kích động của cô, anh lại có vẻ hơi lạnh nhạt,để lại một câu rồi bước nhanh ra ngoài.Kiều Bích Ngọc muốn nói chuyện với anh thêm một chút, có điềuthấy bước chân anh vội vàng thì không dám làm phiền, gần đây lúcanh quay về phòng ngủ thì cô đã ngủ rồi, bọn họ cả nói chuyện phiếmcũng rất ít.Nhưng cô không cố tình gây sự, dù sao Quách Cao Minh khôngthích bị người khác quấn lấy, cô cũng chỉ muốn làm vài chuyện nhỏcho anh, ít nhất sẽ không rảnh rỗi như vậy.Ở phòng bếp thực hành gần hai tuần, kết quả chỉ chứng minh côlà một người không có khiếu nấu nướng.Kỹ năng nấu ăn của cô không hề tiến bộ.Quách Cao Minh cũng không về nhà ăn tối, nhưng anh luôn cốgắng về trước mười một giờ tối, sau đó nhốt mình trong phòng sách.“Anh có đói bụng không?”Cửa phòng sách bị gõ vài cái, Kiều Bích Ngọc tự tiện mở cửaphòng, thò đầu vào trong nhìn thử.Đèn trong phòng sách sáng choang, Quách Cao Minh đang ngồitrước bàn sách, hai tay lướt trên bàn phím, nghe thấy giọng nói, lúcnày anh mới dừng động tác trên tay, nghi hoặc nhìn cô.“Quách Cao Minh, anh có muốn uống chút súp hay không?“Cô bưng một bát súp đi vào, trực tiếp đặt lên bàn trà ở một bên.“Đây là chuyện người giúp việc làm.”Có lẽ ở bên ngoài Quách Cao Minh thật sự chưa ăn tối, thấy côbưng súp đi vào, dứt khoát rời khỏi ghế làm việc đi đến chỗ cô.“Món này anh phải ăn nhiều một chút, có thể giúp xương bả vaicủa anh lành lại.” Cô múc cho anh nửa bát, đứng bên cạnh anh, giọngnói có chút chờ mong.Quách Cao Minh liếc qua bát súp thơm lừng trên bàn trà, mùihương tỏa ra bốn phía, quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh dò xét,anh cảm giác hình như gần đây Kiều Bích Ngọc cũng rất bận.“Súp này là cô…”Có lẽ do chột dạ, Quách Cao Minh còn chưa nói xong, cô đã lậptức cao giọng thúc giục: “Nhanh uống lúc còn nóng, cái này, cái nàylà do dì Phương nấu rất lâu đấy.”Vừa nói chuyện, cô theo bản năng giấu hai tay ra sau lưng, khôngmuốn để anh nhìn thấy ngón tay mình bị thương.Vốn dĩ Kiều Bích Ngọc chỉ muốn tự nấu một nồi súp, sau đó khoekhoang trước mặt anh một xíu, đáng tiếc mùi vị của món cô nấu, thậtsự rất khó ăn.May mà dì Phương đã làm một món khác để thay thế.Cô có chút nhụt chí: “Xem ra tôi thật sự là sâu gạo không cóđóng góp gì.”“Cái gì?”Quách Cao Minh cầm thìa ăn súp đang suy nghĩ vài chuyện,không nghe thấy lời cô nói, chỉ cảm thấy vẻ mặt cô rầu rĩ không vui.“Đặt đồ ở đây đi, ngày mai sẽ có người dọn dẹp, cô về phòngnghỉ ngơi đi.”Quách Cao Minh không trò chuyện nhiều với cô, mở miệng trựctiếp đuổi cô về phòng.Cô thoáng nhìn thấy màn hình laptop sáng lên trên bàn làm việc,không dám quấy rầy anh, đáp một tiếng rồi ngoan ngoãn ra ngoài.Tiện tay đóng cửa phòng sách, cô đứng lại trước cửa phòng.Ánh mắt của cô phức tạp nhìn ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòngsách, tâm trạng có chút buồn bực, tối nay anh phải làm việc tới khi nào.Trở lại phòng ngủ, không biết cô giận chuyện gì, leo lên giường,dùng sức nhấc chăn lên, nằm nghiêng, quấn chặt chăn, đầu cũng vùivào ga trải giường.Đêm yên tĩnh, khó ngủ.“Tất cả mọi người đều bận rộn như vậy, mình thì rảnh rỗi.” Muốnngủ nhưng cũng không an lòng ngủ.Muốn làm chút dì đó cho anh. nhưng hình như mình rất vô dung.