Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 131

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 131: Biến đi, tôi không muốn để ý tới anh“Rầm” một tiếng.Kiều Bích Ngọc sầm mặt từ trong xe bướcra, trút giận mà đóng sầm cửa.Sắc mặt của người đàn ông trong xe cũngkhông tốt.Quách Cao Minh hung dữ nhìn cô băng quađường cái: “Kiều Bích Ngọc.“ Anh nghiến răng vôcùng tức giận gọi cô một tiếng, nhưng bướcchân của người phụ nữ phía trước càng nhanhhơn, hoàn toàn không muốn để ý tới anh.Đèn đỏ trước mặt đã chuyển sang xanh.Những chiếc xe ở phía sau liên tục ấn còi“bíp bíp bíp” những âm thanh phiền lòng nàycàng khiến anh bực bội tức giận.Khu vực xung quanh khá yên tĩnh, thuộcvùng ngoại ô, phía trước bên phải cách đókhoảng một trăm mét có một công viên cũ nhỏthô sơ bỏ hoang, cô đi không xa, Kiều Bích Ngọcngồi trên ghế đá dưới một bóng cây, hờn dỗi.Anh hung dữ nhìn chằm chằm bóng ngườiquen thuộc kia, nhanh chóng khởi động xe, chạyvề phía đó.Nhưng lúc Quách Cao Minh xuống xe, độtnhiên trong đầu truyền tới một cơn đau.Lông mày của anh nhíu chặt, tay vô thức ômđầu, muốn giảm bớt một xíu đau đớn, nhưng dovai phải bị thương nên thoáng cái mất trọng tâmngã về phía vô lăng, tay trái lập tức chốngxuống, khuỷu tay đập vào còi xe.“Bíp” một tiếng.Đột nhiên tiếng còi xe vang lên, rất chói tai.Kiều Bích Ngọc đang ngồi ở phía trước hờndỗi bị tiếng tiếng còi phía sau dọa sợ tới mức kêuto một tiếng, quay đầu lập tức nhận ra xe củaQuách Cao Minh.Bởi vì kính xe không nhìn rõ từ bên ngoài,Kiều Bích Ngọc chỉ cảm thấy anh cố ý nhấn còigiục mình.“Tôi không về.” Cô đen mặt hét với chiếc xemột tiếng.“Tôi không cần anh lo.”Đầu đau như muốn nứt ra, miễn cưỡng dựavào ghế, âm thầm điều chỉnh hơi thở, lại nghethấy người phụ nữ trước mặt đối chọi la lên, lậptức đầu của Quách Cao Minh càng đau hơn, quảthực cực kỳ tức giận.Nhưng khoảng năm phút sau, chiếc xe thểthao màu đen số lượng giới hạn kia đã chạy đinhư bay.Kiều Bích Ngọc liếc mắt, nhìn bóng chiếc xekia nhanh chóng biến mất, mím môi, ánh nắngxuyên qua kẽ lá chiếu lên gò má trắng nõn củacô, lông mày thanh tú cau lại, tâm trạng nặng nềvà có chút mất mát.“Muốn đi thì đi đi, ai thèm để ý tới anh chứ.”Cô có chút tức giận khẽ chửi bới theo hướngchiếc xe chạy đi, giờ phút này cô cũng khôngbiết mình đang giận cái gì.“Khốn kiếp, mở miệng đã dạy bảo tôi, tôiđâu có làm chuyện gì xấu, tôi chỉ muốn biết…”Một mình ở trong cái công viên cũ bị bỏhoang này lằng lặng hờn dỗi, có vẻ hơi ngớ ngẩntự lẩm bẩm, cô cũng không muốn khó chịu nhưvậy, anh là đàn ông mà, anh xuống xe dỗ cô mộtxíu không được hả, anh là cậu chủ nhà họQuách, nhưng cô cũng có nhân quyền.Gả cho một tảng băng chết tiệt, cả ngày chỉbiết nổi giận với cô.Trong lòng Kiều Bích Ngọc đầy bực dọc, bâygiờ là hai giờ chiều, giữa trưa hè nắng chóichang, hứng nắng như vậy, cơn giận càng lớnhơn.Mà lúc này, cậu Lục vô tội cầm điện thoại,gần đây anh ta cũng cảm thấy tính tình củaQuách Cao Minh cực kỳ khó chịu, lúc này lại phảihứng đạn.“Cô ấy ở công viên Nhã Thanh ở khu giảiphóng cũ Chiến Thành.”“Cao Minh, tại sao anh không đưa cô ấy về…Tôi biết rồi, tôi tới xem cô ấy ngay đây.” Giọng nóibên kia đầu điện thoại âm u, khiến Lục KhánhNam sợ tới mức lập tức nhận lời.“Cậu Lục, cậu về sớm như vậy hả?“ Hômnay là cuối tuần, cậu Lục là một người ham chơi,sao lại rời sân sớm như vậy.“Đi đón người.”“Loại chuyện nhỏ nhặt này tùy tiện tìm ngườikhác làm thay là được rồi.“Tôi sợ các người không đón được” LụcKhánh Nam có chút tức giận.Xem ra tám mươi phần trăm là hai vợ chồngkia lại cãi nhau rồi, sau đó Quách Cao Minh thựcsự không thể mặc kệ cô.Lục Khánh Nam lại ghi hận Kiều Bích Ngọcthêm mấy phần, “Gian phi” cả ngày chỉ biết hạinước hại dân.Anh ta rất không tình nguyện buông bàixuống, từ câu lạc bộ đến khu giải phóng cũChiến Thành, vì khoảng cách xa, cộng thêm cuốituần dân đi làm ra ngoài chơi làm kẹt xe, khoảnghơn ba giờ chiều Lục Khánh Nam mới tới côngviên mà Quách Cao Minh nói.“Kiểu Bích Ngọc không có ở công viên ”Lục Khánh Nam lái xe qua một bên, trực tiếpxuống xe, dạo quanh công viên nhỏ cũ bị bỏhoang này một vòng, nhưng không nhìn thấyngười mà mình muốn tìm.Lục Khánh Nam gọi điện thoại cho QuáchCao Minh, giọng nói của anh ta rất tức giận:“Cao Minh, tôi biết anh rất chiều cô ấy, nhưngbình thường dạy dỗ vẫn nên dạy dỗ, tôi thấy lúccô ấy vừa gả cho anh vẫn rất quy củ, bây giờ mớiqua nửa năm, sao anh lại để cho cô ấy kiêu ngạonhư thế.”“Bây giờ ngay cả điện thoại cô ấy cũngkhông nghe máy, xem tính tình của cô ấy kìa,được chiều sinh hư.”Lục Khánh Nam nhân cơ hội tàn nhẫn phêbình cô một trận, còn muốn Quách Cao Minhnghĩ lại, nhất định phải dạy vợ, lỡ như sau nàyngười phụ nữ kia coi trời bằng vung thì sao.“Điện thoại của cô ấy ở chỗ tôi.” Giọng nóiQuách Cao Minh lạnh lùng, nặng nề nói một câu.Vừa nấy ở trên xe cãi nhau với Kiều BíchNgọc một trận, đột nhiên cô xuống xe, ngay cảtúi xách và điện thoại cũng không mang theo.“Cậu đến căn hộ số C205 ở chung cư HọaCầm phía trước.”Giọng nói của Quách Cao Minh không quásốt ruột, lạnh nhạt dặn một câu.Mà lúc này, một giọng nói cung kính vanglên sau lưng anh hỏi ý kiến: “Chừng nào mợ chủvề ạ, mấy món ăn cô ấy thích, chúng tôi đãchuẩn bị xong rồi.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam tê liệt, cúp điệnthoại: “Rõ ràng bản thân cũng muốn cô ấy về,còn gọi tôi ra mặt.”Tuy rằng Kiều Bích Ngọc to gan lớn mật, lahét với Quách Cao Minh cả ngày, Lục KhánhNam cũng nhìn cô không vừa mắt chỗ nào,nhưng Kiều Bích Ngọc chưa từng khiến bọn họthật sự lo lắng.“Không phải Kiều Bích Ngọc được Mark đónvề nhà rồi à?”Đương nhiên Châu Mỹ Duy biết cậu Lụctrước mặt, bình thường rất hay thấy anh ta trênbáo giải trí, bạn của Quách Cao Minh không phảimấy cậu ấm không phú thì quý cũng chẳng có gìlạ, nhưng lạ là tại sao anh ta lại quay về tìm KiểuBích Ngọc.“Kiều Bích Ngọc sao thế?”Lục Khánh Nam nghe cô ấy nói vậy, khônghoài nghỉ người phụ nữ này bao che nữa, lập tứcmặt mày nghiêm túc.“Cao Minh, Kiểu Bích Ngọc không trở vềchung cư tìm bạn mình.”Anh ta vội vã gọi lại cho Quách Cao Minh.Người đàn ông bên kia đầu dây điện thoạiđang ở trong phòng sách ký một vài văn bản,nghe Lục Khánh Nam nói, bút máy trên tay bịanh đặt xuống, lập tức đứng dậy.“Cử người đi tìm xung quanh.”Anh nghĩ, cô đang cáu kỉnh, có lẽ cố ýkhông muốn để anh tìm cô, nhưng… Nói chocùng, anh vẫn rất lo lắng.Vốn dĩ ban đầu cũng chỉ cảm thấy Kiều BíchNgọc đang giận dỗi, nhưng sau khi Lục KhánhNam trực tiếp phái người đi tìm liền trở nên bất an.“Xung quanh công viên rất vắng vẻ, khôngcó cửa hàng, ngoại trừ con đường cái hai bên rathì bình thường gần như không có người qua lại.”“Chung cư Họa Cầm gần công viên này nhấtcũng cách mười cây số, trên người Kiều BíchNgọc không có túi tiền, không có điện thoại, côấy không thể đi bộ về chung cư Họa Cầm tìmbạn mình được.”“Camera trên con đường cái duy nhất kiakhông quay tới chỗ này, công viên này nằm trongđiểm mù.”Từ bốn giờ chiều bắt đầu rầm rộ phái ngườitìm kiếm, mãi cho tới sáu giờ mặt trời lặn.Quách Cao Minh và đám người cấp dưới tớicông viên cũ bị bỏ hoang này, anh đứng lặngdưới tán cây, đôi mắt phức tạp nhìn ghế đá trống rỗng.“Xung quanh đây cũng không có dấu vếtgiãy giụa đánh nhau, tôi đoán cô ấy chủ động rời khỏi.”“Chủ yếu là chỗ này quá hẻo lánh, tại sao côấy cố tình xuống xe ở đây.”Bên tai là những giọng nói lo lắng ầm ï, sắctrời cũng bắt đầu u ám, tỉa nắng cuối cùng củachiều tà kéo dài cái bóng của Quách Cao Minh.

Chương 131: Biến đi, tôi không muốn để ý tới anh

“Rầm” một tiếng.

Kiều Bích Ngọc sầm mặt từ trong xe bước

ra, trút giận mà đóng sầm cửa.

Sắc mặt của người đàn ông trong xe cũng

không tốt.

Quách Cao Minh hung dữ nhìn cô băng qua

đường cái: “Kiều Bích Ngọc.“ Anh nghiến răng vô

cùng tức giận gọi cô một tiếng, nhưng bước

chân của người phụ nữ phía trước càng nhanh

hơn, hoàn toàn không muốn để ý tới anh.

Đèn đỏ trước mặt đã chuyển sang xanh.

Những chiếc xe ở phía sau liên tục ấn còi

“bíp bíp bíp” những âm thanh phiền lòng này

càng khiến anh bực bội tức giận.

Khu vực xung quanh khá yên tĩnh, thuộc

vùng ngoại ô, phía trước bên phải cách đó

khoảng một trăm mét có một công viên cũ nhỏ

thô sơ bỏ hoang, cô đi không xa, Kiều Bích Ngọc

ngồi trên ghế đá dưới một bóng cây, hờn dỗi.

Anh hung dữ nhìn chằm chằm bóng người

quen thuộc kia, nhanh chóng khởi động xe, chạy

về phía đó.

Nhưng lúc Quách Cao Minh xuống xe, đột

nhiên trong đầu truyền tới một cơn đau.

Lông mày của anh nhíu chặt, tay vô thức ôm

đầu, muốn giảm bớt một xíu đau đớn, nhưng do

vai phải bị thương nên thoáng cái mất trọng tâm

ngã về phía vô lăng, tay trái lập tức chống

xuống, khuỷu tay đập vào còi xe.

“Bíp” một tiếng.

Đột nhiên tiếng còi xe vang lên, rất chói tai.

Kiều Bích Ngọc đang ngồi ở phía trước hờn

dỗi bị tiếng tiếng còi phía sau dọa sợ tới mức kêu

to một tiếng, quay đầu lập tức nhận ra xe của

Quách Cao Minh.

Bởi vì kính xe không nhìn rõ từ bên ngoài,

Kiều Bích Ngọc chỉ cảm thấy anh cố ý nhấn còi

giục mình.

“Tôi không về.” Cô đen mặt hét với chiếc xe

một tiếng.

“Tôi không cần anh lo.”

Đầu đau như muốn nứt ra, miễn cưỡng dựa

vào ghế, âm thầm điều chỉnh hơi thở, lại nghe

thấy người phụ nữ trước mặt đối chọi la lên, lập

tức đầu của Quách Cao Minh càng đau hơn, quả

thực cực kỳ tức giận.

Nhưng khoảng năm phút sau, chiếc xe thể

thao màu đen số lượng giới hạn kia đã chạy đi

như bay.

Kiều Bích Ngọc liếc mắt, nhìn bóng chiếc xe

kia nhanh chóng biến mất, mím môi, ánh nắng

xuyên qua kẽ lá chiếu lên gò má trắng nõn của

cô, lông mày thanh tú cau lại, tâm trạng nặng nề

và có chút mất mát.

“Muốn đi thì đi đi, ai thèm để ý tới anh chứ.”

Cô có chút tức giận khẽ chửi bới theo hướng

chiếc xe chạy đi, giờ phút này cô cũng không

biết mình đang giận cái gì.

“Khốn kiếp, mở miệng đã dạy bảo tôi, tôi

đâu có làm chuyện gì xấu, tôi chỉ muốn biết…”

Một mình ở trong cái công viên cũ bị bỏ

hoang này lằng lặng hờn dỗi, có vẻ hơi ngớ ngẩn

tự lẩm bẩm, cô cũng không muốn khó chịu như

vậy, anh là đàn ông mà, anh xuống xe dỗ cô một

xíu không được hả, anh là cậu chủ nhà họ

Quách, nhưng cô cũng có nhân quyền.

Gả cho một tảng băng chết tiệt, cả ngày chỉ

biết nổi giận với cô.

Trong lòng Kiều Bích Ngọc đầy bực dọc, bây

giờ là hai giờ chiều, giữa trưa hè nắng chói

chang, hứng nắng như vậy, cơn giận càng lớn

hơn.

Mà lúc này, cậu Lục vô tội cầm điện thoại,

gần đây anh ta cũng cảm thấy tính tình của

Quách Cao Minh cực kỳ khó chịu, lúc này lại phải

hứng đạn.

“Cô ấy ở công viên Nhã Thanh ở khu giải

phóng cũ Chiến Thành.”

“Cao Minh, tại sao anh không đưa cô ấy về…

Tôi biết rồi, tôi tới xem cô ấy ngay đây.” Giọng nói

bên kia đầu điện thoại âm u, khiến Lục Khánh

Nam sợ tới mức lập tức nhận lời.

“Cậu Lục, cậu về sớm như vậy hả?“ Hôm

nay là cuối tuần, cậu Lục là một người ham chơi,

sao lại rời sân sớm như vậy.

“Đi đón người.”

“Loại chuyện nhỏ nhặt này tùy tiện tìm người

khác làm thay là được rồi.

“Tôi sợ các người không đón được” Lục

Khánh Nam có chút tức giận.

Xem ra tám mươi phần trăm là hai vợ chồng

kia lại cãi nhau rồi, sau đó Quách Cao Minh thực

sự không thể mặc kệ cô.

Lục Khánh Nam lại ghi hận Kiều Bích Ngọc

thêm mấy phần, “Gian phi” cả ngày chỉ biết hại

nước hại dân.

Anh ta rất không tình nguyện buông bài

xuống, từ câu lạc bộ đến khu giải phóng cũ

Chiến Thành, vì khoảng cách xa, cộng thêm cuối

tuần dân đi làm ra ngoài chơi làm kẹt xe, khoảng

hơn ba giờ chiều Lục Khánh Nam mới tới công

viên mà Quách Cao Minh nói.

“Kiểu Bích Ngọc không có ở công viên ”

Lục Khánh Nam lái xe qua một bên, trực tiếp

xuống xe, dạo quanh công viên nhỏ cũ bị bỏ

hoang này một vòng, nhưng không nhìn thấy

người mà mình muốn tìm.

Lục Khánh Nam gọi điện thoại cho Quách

Cao Minh, giọng nói của anh ta rất tức giận:

“Cao Minh, tôi biết anh rất chiều cô ấy, nhưng

bình thường dạy dỗ vẫn nên dạy dỗ, tôi thấy lúc

cô ấy vừa gả cho anh vẫn rất quy củ, bây giờ mới

qua nửa năm, sao anh lại để cho cô ấy kiêu ngạo

như thế.”

“Bây giờ ngay cả điện thoại cô ấy cũng

không nghe máy, xem tính tình của cô ấy kìa,

được chiều sinh hư.”

Lục Khánh Nam nhân cơ hội tàn nhẫn phê

bình cô một trận, còn muốn Quách Cao Minh

nghĩ lại, nhất định phải dạy vợ, lỡ như sau này

người phụ nữ kia coi trời bằng vung thì sao.

“Điện thoại của cô ấy ở chỗ tôi.” Giọng nói

Quách Cao Minh lạnh lùng, nặng nề nói một câu.

Vừa nấy ở trên xe cãi nhau với Kiều Bích

Ngọc một trận, đột nhiên cô xuống xe, ngay cả

túi xách và điện thoại cũng không mang theo.

“Cậu đến căn hộ số C205 ở chung cư Họa

Cầm phía trước.”

Giọng nói của Quách Cao Minh không quá

sốt ruột, lạnh nhạt dặn một câu.

Mà lúc này, một giọng nói cung kính vang

lên sau lưng anh hỏi ý kiến: “Chừng nào mợ chủ

về ạ, mấy món ăn cô ấy thích, chúng tôi đã

chuẩn bị xong rồi.”

Vẻ mặt Lục Khánh Nam tê liệt, cúp điện

thoại: “Rõ ràng bản thân cũng muốn cô ấy về,

còn gọi tôi ra mặt.”

Tuy rằng Kiều Bích Ngọc to gan lớn mật, la

hét với Quách Cao Minh cả ngày, Lục Khánh

Nam cũng nhìn cô không vừa mắt chỗ nào,

nhưng Kiều Bích Ngọc chưa từng khiến bọn họ

thật sự lo lắng.

“Không phải Kiều Bích Ngọc được Mark đón

về nhà rồi à?”

Đương nhiên Châu Mỹ Duy biết cậu Lục

trước mặt, bình thường rất hay thấy anh ta trên

báo giải trí, bạn của Quách Cao Minh không phải

mấy cậu ấm không phú thì quý cũng chẳng có gì

lạ, nhưng lạ là tại sao anh ta lại quay về tìm Kiểu

Bích Ngọc.

“Kiều Bích Ngọc sao thế?”

Lục Khánh Nam nghe cô ấy nói vậy, không

hoài nghỉ người phụ nữ này bao che nữa, lập tức

mặt mày nghiêm túc.

“Cao Minh, Kiểu Bích Ngọc không trở về

chung cư tìm bạn mình.”

Anh ta vội vã gọi lại cho Quách Cao Minh.

Người đàn ông bên kia đầu dây điện thoại

đang ở trong phòng sách ký một vài văn bản,

nghe Lục Khánh Nam nói, bút máy trên tay bị

anh đặt xuống, lập tức đứng dậy.

“Cử người đi tìm xung quanh.”

Anh nghĩ, cô đang cáu kỉnh, có lẽ cố ý

không muốn để anh tìm cô, nhưng… Nói cho

cùng, anh vẫn rất lo lắng.

Vốn dĩ ban đầu cũng chỉ cảm thấy Kiều Bích

Ngọc đang giận dỗi, nhưng sau khi Lục Khánh

Nam trực tiếp phái người đi tìm liền trở nên bất an.

“Xung quanh công viên rất vắng vẻ, không

có cửa hàng, ngoại trừ con đường cái hai bên ra

thì bình thường gần như không có người qua lại.”

“Chung cư Họa Cầm gần công viên này nhất

cũng cách mười cây số, trên người Kiều Bích

Ngọc không có túi tiền, không có điện thoại, cô

ấy không thể đi bộ về chung cư Họa Cầm tìm

bạn mình được.”

“Camera trên con đường cái duy nhất kia

không quay tới chỗ này, công viên này nằm trong

điểm mù.”

Từ bốn giờ chiều bắt đầu rầm rộ phái người

tìm kiếm, mãi cho tới sáu giờ mặt trời lặn.

Quách Cao Minh và đám người cấp dưới tới

công viên cũ bị bỏ hoang này, anh đứng lặng

dưới tán cây, đôi mắt phức tạp nhìn ghế đá trống rỗng.

“Xung quanh đây cũng không có dấu vết

giãy giụa đánh nhau, tôi đoán cô ấy chủ động rời khỏi.”

“Chủ yếu là chỗ này quá hẻo lánh, tại sao cô

ấy cố tình xuống xe ở đây.”

Bên tai là những giọng nói lo lắng ầm ï, sắc

trời cũng bắt đầu u ám, tỉa nắng cuối cùng của

chiều tà kéo dài cái bóng của Quách Cao Minh.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 131: Biến đi, tôi không muốn để ý tới anh“Rầm” một tiếng.Kiều Bích Ngọc sầm mặt từ trong xe bướcra, trút giận mà đóng sầm cửa.Sắc mặt của người đàn ông trong xe cũngkhông tốt.Quách Cao Minh hung dữ nhìn cô băng quađường cái: “Kiều Bích Ngọc.“ Anh nghiến răng vôcùng tức giận gọi cô một tiếng, nhưng bướcchân của người phụ nữ phía trước càng nhanhhơn, hoàn toàn không muốn để ý tới anh.Đèn đỏ trước mặt đã chuyển sang xanh.Những chiếc xe ở phía sau liên tục ấn còi“bíp bíp bíp” những âm thanh phiền lòng nàycàng khiến anh bực bội tức giận.Khu vực xung quanh khá yên tĩnh, thuộcvùng ngoại ô, phía trước bên phải cách đókhoảng một trăm mét có một công viên cũ nhỏthô sơ bỏ hoang, cô đi không xa, Kiều Bích Ngọcngồi trên ghế đá dưới một bóng cây, hờn dỗi.Anh hung dữ nhìn chằm chằm bóng ngườiquen thuộc kia, nhanh chóng khởi động xe, chạyvề phía đó.Nhưng lúc Quách Cao Minh xuống xe, độtnhiên trong đầu truyền tới một cơn đau.Lông mày của anh nhíu chặt, tay vô thức ômđầu, muốn giảm bớt một xíu đau đớn, nhưng dovai phải bị thương nên thoáng cái mất trọng tâmngã về phía vô lăng, tay trái lập tức chốngxuống, khuỷu tay đập vào còi xe.“Bíp” một tiếng.Đột nhiên tiếng còi xe vang lên, rất chói tai.Kiều Bích Ngọc đang ngồi ở phía trước hờndỗi bị tiếng tiếng còi phía sau dọa sợ tới mức kêuto một tiếng, quay đầu lập tức nhận ra xe củaQuách Cao Minh.Bởi vì kính xe không nhìn rõ từ bên ngoài,Kiều Bích Ngọc chỉ cảm thấy anh cố ý nhấn còigiục mình.“Tôi không về.” Cô đen mặt hét với chiếc xemột tiếng.“Tôi không cần anh lo.”Đầu đau như muốn nứt ra, miễn cưỡng dựavào ghế, âm thầm điều chỉnh hơi thở, lại nghethấy người phụ nữ trước mặt đối chọi la lên, lậptức đầu của Quách Cao Minh càng đau hơn, quảthực cực kỳ tức giận.Nhưng khoảng năm phút sau, chiếc xe thểthao màu đen số lượng giới hạn kia đã chạy đinhư bay.Kiều Bích Ngọc liếc mắt, nhìn bóng chiếc xekia nhanh chóng biến mất, mím môi, ánh nắngxuyên qua kẽ lá chiếu lên gò má trắng nõn củacô, lông mày thanh tú cau lại, tâm trạng nặng nềvà có chút mất mát.“Muốn đi thì đi đi, ai thèm để ý tới anh chứ.”Cô có chút tức giận khẽ chửi bới theo hướngchiếc xe chạy đi, giờ phút này cô cũng khôngbiết mình đang giận cái gì.“Khốn kiếp, mở miệng đã dạy bảo tôi, tôiđâu có làm chuyện gì xấu, tôi chỉ muốn biết…”Một mình ở trong cái công viên cũ bị bỏhoang này lằng lặng hờn dỗi, có vẻ hơi ngớ ngẩntự lẩm bẩm, cô cũng không muốn khó chịu nhưvậy, anh là đàn ông mà, anh xuống xe dỗ cô mộtxíu không được hả, anh là cậu chủ nhà họQuách, nhưng cô cũng có nhân quyền.Gả cho một tảng băng chết tiệt, cả ngày chỉbiết nổi giận với cô.Trong lòng Kiều Bích Ngọc đầy bực dọc, bâygiờ là hai giờ chiều, giữa trưa hè nắng chóichang, hứng nắng như vậy, cơn giận càng lớnhơn.Mà lúc này, cậu Lục vô tội cầm điện thoại,gần đây anh ta cũng cảm thấy tính tình củaQuách Cao Minh cực kỳ khó chịu, lúc này lại phảihứng đạn.“Cô ấy ở công viên Nhã Thanh ở khu giảiphóng cũ Chiến Thành.”“Cao Minh, tại sao anh không đưa cô ấy về…Tôi biết rồi, tôi tới xem cô ấy ngay đây.” Giọng nóibên kia đầu điện thoại âm u, khiến Lục KhánhNam sợ tới mức lập tức nhận lời.“Cậu Lục, cậu về sớm như vậy hả?“ Hômnay là cuối tuần, cậu Lục là một người ham chơi,sao lại rời sân sớm như vậy.“Đi đón người.”“Loại chuyện nhỏ nhặt này tùy tiện tìm ngườikhác làm thay là được rồi.“Tôi sợ các người không đón được” LụcKhánh Nam có chút tức giận.Xem ra tám mươi phần trăm là hai vợ chồngkia lại cãi nhau rồi, sau đó Quách Cao Minh thựcsự không thể mặc kệ cô.Lục Khánh Nam lại ghi hận Kiều Bích Ngọcthêm mấy phần, “Gian phi” cả ngày chỉ biết hạinước hại dân.Anh ta rất không tình nguyện buông bàixuống, từ câu lạc bộ đến khu giải phóng cũChiến Thành, vì khoảng cách xa, cộng thêm cuốituần dân đi làm ra ngoài chơi làm kẹt xe, khoảnghơn ba giờ chiều Lục Khánh Nam mới tới côngviên mà Quách Cao Minh nói.“Kiểu Bích Ngọc không có ở công viên ”Lục Khánh Nam lái xe qua một bên, trực tiếpxuống xe, dạo quanh công viên nhỏ cũ bị bỏhoang này một vòng, nhưng không nhìn thấyngười mà mình muốn tìm.Lục Khánh Nam gọi điện thoại cho QuáchCao Minh, giọng nói của anh ta rất tức giận:“Cao Minh, tôi biết anh rất chiều cô ấy, nhưngbình thường dạy dỗ vẫn nên dạy dỗ, tôi thấy lúccô ấy vừa gả cho anh vẫn rất quy củ, bây giờ mớiqua nửa năm, sao anh lại để cho cô ấy kiêu ngạonhư thế.”“Bây giờ ngay cả điện thoại cô ấy cũngkhông nghe máy, xem tính tình của cô ấy kìa,được chiều sinh hư.”Lục Khánh Nam nhân cơ hội tàn nhẫn phêbình cô một trận, còn muốn Quách Cao Minhnghĩ lại, nhất định phải dạy vợ, lỡ như sau nàyngười phụ nữ kia coi trời bằng vung thì sao.“Điện thoại của cô ấy ở chỗ tôi.” Giọng nóiQuách Cao Minh lạnh lùng, nặng nề nói một câu.Vừa nấy ở trên xe cãi nhau với Kiều BíchNgọc một trận, đột nhiên cô xuống xe, ngay cảtúi xách và điện thoại cũng không mang theo.“Cậu đến căn hộ số C205 ở chung cư HọaCầm phía trước.”Giọng nói của Quách Cao Minh không quásốt ruột, lạnh nhạt dặn một câu.Mà lúc này, một giọng nói cung kính vanglên sau lưng anh hỏi ý kiến: “Chừng nào mợ chủvề ạ, mấy món ăn cô ấy thích, chúng tôi đãchuẩn bị xong rồi.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam tê liệt, cúp điệnthoại: “Rõ ràng bản thân cũng muốn cô ấy về,còn gọi tôi ra mặt.”Tuy rằng Kiều Bích Ngọc to gan lớn mật, lahét với Quách Cao Minh cả ngày, Lục KhánhNam cũng nhìn cô không vừa mắt chỗ nào,nhưng Kiều Bích Ngọc chưa từng khiến bọn họthật sự lo lắng.“Không phải Kiều Bích Ngọc được Mark đónvề nhà rồi à?”Đương nhiên Châu Mỹ Duy biết cậu Lụctrước mặt, bình thường rất hay thấy anh ta trênbáo giải trí, bạn của Quách Cao Minh không phảimấy cậu ấm không phú thì quý cũng chẳng có gìlạ, nhưng lạ là tại sao anh ta lại quay về tìm KiểuBích Ngọc.“Kiều Bích Ngọc sao thế?”Lục Khánh Nam nghe cô ấy nói vậy, khônghoài nghỉ người phụ nữ này bao che nữa, lập tứcmặt mày nghiêm túc.“Cao Minh, Kiểu Bích Ngọc không trở vềchung cư tìm bạn mình.”Anh ta vội vã gọi lại cho Quách Cao Minh.Người đàn ông bên kia đầu dây điện thoạiđang ở trong phòng sách ký một vài văn bản,nghe Lục Khánh Nam nói, bút máy trên tay bịanh đặt xuống, lập tức đứng dậy.“Cử người đi tìm xung quanh.”Anh nghĩ, cô đang cáu kỉnh, có lẽ cố ýkhông muốn để anh tìm cô, nhưng… Nói chocùng, anh vẫn rất lo lắng.Vốn dĩ ban đầu cũng chỉ cảm thấy Kiều BíchNgọc đang giận dỗi, nhưng sau khi Lục KhánhNam trực tiếp phái người đi tìm liền trở nên bất an.“Xung quanh công viên rất vắng vẻ, khôngcó cửa hàng, ngoại trừ con đường cái hai bên rathì bình thường gần như không có người qua lại.”“Chung cư Họa Cầm gần công viên này nhấtcũng cách mười cây số, trên người Kiều BíchNgọc không có túi tiền, không có điện thoại, côấy không thể đi bộ về chung cư Họa Cầm tìmbạn mình được.”“Camera trên con đường cái duy nhất kiakhông quay tới chỗ này, công viên này nằm trongđiểm mù.”Từ bốn giờ chiều bắt đầu rầm rộ phái ngườitìm kiếm, mãi cho tới sáu giờ mặt trời lặn.Quách Cao Minh và đám người cấp dưới tớicông viên cũ bị bỏ hoang này, anh đứng lặngdưới tán cây, đôi mắt phức tạp nhìn ghế đá trống rỗng.“Xung quanh đây cũng không có dấu vếtgiãy giụa đánh nhau, tôi đoán cô ấy chủ động rời khỏi.”“Chủ yếu là chỗ này quá hẻo lánh, tại sao côấy cố tình xuống xe ở đây.”Bên tai là những giọng nói lo lắng ầm ï, sắctrời cũng bắt đầu u ám, tỉa nắng cuối cùng củachiều tà kéo dài cái bóng của Quách Cao Minh.

Chương 131