Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 142

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 142: Phụ nữ ngoại tình“Em biết rồi.”Cô đứng tại chỗ, ánh mắt phức tạp nhìnchiếc xe Bugatti màu đen ở trước mắt cứ như thếrời đi, Quách Cao Minh và Hà Thủy Tiên rời đi, đểcô ở lại.Trong bãi đậu xe dưới lòng đất vắng vẻ này,trong quán bar Civilize không ngừng truyền đếnnhững tiếng huyên náo, Kiều Bích Ngọc đứng ởđây, trong lòng không khỏi trống vắng.Quách Cao Minh để vệ sĩ đưa cô về nhà họQuách, trên đường đi, Kiều Bích Ngọc chỉ yênlặng nhìn cảnh sắc không ngừng lùi về sau bênngoài cửa sổ, lộ ra yên tĩnh một cách khác thường.Giống như đã xảy ra chuyện gì gấp, chẳngqua bây giờ Kiều Bích Ngọc vẫn đang khôngngừng tự nói với bản thân, đừng hỏi, bởi vì đó làchuyện trong phạm vi của bọn họ, cô hỏi, QuáchCao Minh sẽ nói cô ầm ï, sau đấy cô lại suy nghĩlung tung.Phải thừa nhận IQ của cô không đủ, khôngche giấu được cảm xúc tỉnh thần sa sút củamình, lúc trở về nhà họ Quách, người làm nữ hỏicô muốn ăn gì, cô đều không cảm thấy ngon miệng.Tắm nước ấm, mặc một bộ đồ ngủ thoải máidễ chịu, leo lên trên chiếc giường lớn, nói vớchính mình nên nghỉ ngơi sớm, không đoán lung tung.Thế nhưng cô không ngủ được, nằm trêngiường trằn trọc: “Vì sao mình lại không biết.”Nói cho cùng, cô rất để ý, cô có một loạicảm giác mình bị bài xích ở bên ngoài.Điện thoại di động đặt ở trên đầu giườngbỗng nhiên có âm báo.Kiều Bích Ngọc giật mình, nhanh chóng ngồidậy, sau khi cầm điện thoại di động lên, lúc nhìnmàn hình, cô lại có phần mất mát, không phải là anh.Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,bây giờ cậu có rảnh không, có ở đấy không?”Là Châu Mỹ Duy gửi tin nhắn zalo cho cô ấy:“Nếu như cậu và Mark đang bận, bỏ đi, mìnhkhông quấy rầy đến hai người nữa”Giọng điệu của cô ấy có chút muốn nói lạithôi, Châu Mỹ Duy nghĩ đến buổi tối lại đi quấyrầy vợ chồng nhà người ta, quả thật không cóđạo đức.Cục cưng vô địch: “Quách Cao Minh rangoài, mình đang ở trong phòng ngủ, có chuyệngì thế?“Châu Mỹ Duy thấy Kiều Bích Ngọc nhắn tinlại, có chút kích động, vội vàng hỏi cô ấy một số chuyện.Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,cậu nhanh nói cho mình biết, làm sao để ở chungvới trẻ con.”Cục cưng vô địch: “Mình không biết… Trướcđó cậu nói cậu dẫn theo một đứa bé trai nămtuổi về nhà, đây là ý gì, Châu Mỹ Duy dụ dỗ trẻem về nhà là vi phạm pháp luật đấy, cho dù cậugặp phải chuyện gì, trực tiếp giao cho cảnh sátlà được.”Châu Mỹ Duy nhìn thấy tin nhắn mà KiềuBích Ngọc gửi đến, vẻ mặt do dự, quay đầu nhìnbóng người nhỏ bé sau lưng, vẻ mặt rất bất đắcdĩ, hít sâu một hơi.Bé Heo muốn trở mình: “Cha của đứa nhỏnày là một đối tác quan trọng của công ty mình,hơn nữa lần trước, người đàn ông kia đã giúp đỡmình, anh ta đã nhờ mình chăm sóc con trai,hiện tại mình không thể ném đứa nhỏ đến cụccảnh sát, như thế không tốt cho lắm”Kiều Bích Ngọc cảm thấy hiếu kỳ, người đànông kia là ai, làm sao trước đó cô không nghethấy cô ấy nhắc đến chuyện anh hùng cứu giúp.Cô còn chưa soạn xong tin nhắn bà tám,Châu Mỹ Duy đã vội vàng gửi tin nhắn bằnggiọng nói cho cô.“Kiều Bích Ngọc, cậu nhanh dạy mình cáchở chung với đứa nhỏ này với, thằng nhóc này rấtkhó chịu, mình cho thằng bé ăn, thằng bé lại nóimột câu không đói bụng. Mình tìm mấy thứ đángyêu để dỗ thằng bé, thằng bé lại dùng ánh mắtnhư nhìn một kẻ ngốc để nhìn mình, có lầm haykhông, hiện tại đám trẻ con thật đúng là khó hầuhạ.” Châu Mỹ Duy nhỏ giọng phàn nàn.Kiều Bích Ngọc nghe giọng nói của cô ấy,giống như là không có cách nào, bật cười mộttiếng.Cục cưng vô địch: “Đứa bé mà lần trướcmình gặp được ở công viên Nhã Thanh khu giảiphóng cũ Chiến Thành kia, là một bé trai mồ côi,tính tình ngại ngùng, đại khái là do từ nhỏ cậu béđã bị mẹ vứt bỏ cho bà ngoại, cho nên thằngnhóc kia ngoại trừ thích khóc thì rất ngoanngoãn.”Bé Heo muốn trở mình: “Vì sao lại như thế,rõ ràng đều là những đứa nhỏ có bóng ma tâmlý, cậu lại gặp được một đứa nhỏ ngoan như vậy,đứa bé trong nhà mình, rất có tính tình của mộtcậu chủ nhỏ.”Châu Mỹ Duy rất phiền muộn.“Trước đó mình đến dưới tầng một của quánbar Civilize, mình cảm thấy quần áo hơi xộcxệch, cho nên muốn vào nhà vệ sinh chỉnh tranglại, nhưng ở trong nhà vệ sinh nữ, mình nhìn thấymột cậu nhóc rất đẹp trai, mình cho rằng cậu béđi nhầm, vốn dĩ định dịu dàng dỗ dành cậu nhócra ngoài, nhưng mình phát hiện ra thằng nhócnày xụ mặt nhìn chằm chằm vào một buồng vệsinh nhỏ trong đó.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, giận mình hỏilại: “Chẳng lẽ mẹ đứa bé cùng người đàn ôngkhác ở bên trong làm chuyện đó?”Vẻ mặt Châu Mỹ Duy hơi ngưng trọng:“Đúng thế, thật ghê tởm”“Buồng vệ sinh kia không khóa, nửa khéphờ, đại khái là hai người này quá vội vã… Mìnhnhổ vào, hai người này giống như chó đang độngdục vậy, ở bên trong còn kêu to, bệnh thần kinh,con trai của cô ta còn đang đứng bên ngoài đấy”Nói xong lời cuối, Châu Mỹ Duy không nhịn đượcmắng to.“Không lâu sau, một người đàn ông nổi giậnđùng đùng chạy đến, một chân đá văng cửabuồng vệ sinh, mình thấy tên trai bao kia đã cởiquần rồi, thiếu chút nữa đã súng ống ra trận.”Kiều Bích Ngọc nghe thấy cô ấy tức giận gửimột đoạn tin nhắn giọng nói như thế, vẻ mặt cóchút suy nghĩ.Cục cưng vô địch: “Châu Mỹ Duy, đứa bémà cậu đưa về nhà kia, cậu định xử lý như thếnào, cậu nhóc đó nhìn thấy những chuyện kia…Hay là trước mắt, cậu dỗ cậu bé ngủ đi, hiện tạicũng gần 10 giờ rồi.”Đứa bé năm tuổi, tâm trí vẫn còn ngây ngô,chẳng qua có một số việc, cậu bé hiểu được, mẹcủa mình như thế chính là một loại phản bội, loạichuyện này tạo ra ảnh hưởng không tốt với đứanhỏ.Châu Mỹ Duy không biết phải làm sao, suynghĩ một lúc, nhắn: “Được rồi, ngay cả thằngnhóc này tên là gì, mình cũng không biết, thằngbé không để ý đến mình, vẫn luôn là vẻ mặt lạnhlùng đó, nhìn thấy cha mẹ mình cãi nhau cũngkhông khóc náo, rất bình tĩnh.”Bình tĩnh đến mức làm cho người nhìn đau lòng.Cục cưng vô địch: “Châu Mỹ Duy, cậu đừngnói chuyện nữa, cậu qua đó ngồi với thằng bé đi,lằng lặng ngồi làm bạn, nếu thằng bé mệt mỏingủ thiếp đi thì cậu lấy chăn đắp cho cậu nhócKiều Bích Ngọc không nghĩ được biện phápnào tốt hơn, dựa theo logic của mình, cho ChâuMỹ Duy một đề nghị.Đột nhiên cô nghĩ đến Quách Cao Minh, tínhtình của Quách Cao Minh cũng không thích để ýđến người khác, anh luôn cau mày, xụ mặt,không muốn nói chuyện với ai.Nếu là như thế, cô chỉ có thể quấn lấy anh,ngồi ở bên cạnh anh không di, lằng lặng ngồi đó.Không biết Quách Cao Minh có ghét bỏ côphiền hay không, chẳng qua ngoại trừ chuyệnđó, cô quả thật không biết phải làm sao.Điện thoại lại có âm báo, Kiều Bích Ngọc cúiđầu nhìn qua: “Tối nay anh sẽ về, em ngủ sớm một chút.”Một câu rất ngắn, là Quách Cao Minh gửi đến.Cô nhìn màn hình di động, bỗng dưng tất cảnhững xoắn xuýt phiển não trước đó đều tanthành mây khói, anh còn lo lắng cho cô.Đặt điện thoại di động lên tủ đầu giường,điều chỉnh đèn tối hơn, một lần nữa nằm xuốnggiường, cô có chút buồn ngủ.Sáng ngày hôm sau lúc thức dậy, Kiều BíchNgọc phát hiện tối hôm qua, cả đêm Quách CaoMinh chưa về.“Dì Phương, tối hôm qua Quách Cao Minhkhông về à?”Sau khi làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo,Kiều Bích Ngọc đi đến nhà chính, cô muốn gọiđiện thoại thẳng cho anh, nhưng lại sợ làm ảnhhưởng đến anh, đúng lúc gặp dì Phương đangchuẩn bị bữa sáng, cô vội vàng hỏi.“Cậu chủ Cao Minh, buổi sáng hôm nay…Dì Phương quay đầu nhìn về phía cô, đangmuốn nói tiếp, đột nhiên một giọng nói lạnh lùngcắt ngang: “Người đàn ông của mình bận rộn ởbên ngoài, thế mà còn có thể ngủ say như vậy,đây chính là con gái do nhà họ Kiểu dạy dỗ ra đấy”Là giọng nói của mẹ chồng Giang Mỹ Linh,sắc mặt Kiều Bích Ngọc phức tạp nhìn bà ta, dodự một lúc, cô hỏi thẳng: “Vì sao mẹ lại ghét connhư thế.”Kiều Bích Ngọc hỏi thẳng như thế, trong lúcnhất thời, Giang Mỹ Linh có phần kinh ngạc.“Cao Minh đã về, hiện tại anh ấy và HưngNam đang ở chỗ ông nội.Ngoài cửa lớn truyền đến giọng nói của HàThủy Tiên, sắc mặt của Giang Mỹ Linh xoắn xuýtmột lúc, giống như né tránh chuyện gì, sắc mặtâm trầm rời di.Kiều Bích Ngọc nhìn Giang Mỹ Linh khôngphản bác, không nói một lời, trong lòng càngthêm không hiểu, chẳng qua cô cũng không đuổitheo hỏi.“Cô biết vì sao từ nhỏ Cao Minh đã rất bàixích con gái không?“ Hà Thủy Tiên nhìn thấy cônhìn chằm chằm vào bóng lưng của Giang MỹLinh, ý tứ sâu xa hỏi.Kiều Bích Ngọc quay đầu nhìn về phía cô ta,không nói gì.“Lúc còn trẻ, Giang Mỹ Linh đã từng ngoạitình, bị Cao Minh bắt gặp.”

Chương 142: Phụ nữ ngoại tình

“Em biết rồi.”

Cô đứng tại chỗ, ánh mắt phức tạp nhìn

chiếc xe Bugatti màu đen ở trước mắt cứ như thế

rời đi, Quách Cao Minh và Hà Thủy Tiên rời đi, để

cô ở lại.

Trong bãi đậu xe dưới lòng đất vắng vẻ này,

trong quán bar Civilize không ngừng truyền đến

những tiếng huyên náo, Kiều Bích Ngọc đứng ở

đây, trong lòng không khỏi trống vắng.

Quách Cao Minh để vệ sĩ đưa cô về nhà họ

Quách, trên đường đi, Kiều Bích Ngọc chỉ yên

lặng nhìn cảnh sắc không ngừng lùi về sau bên

ngoài cửa sổ, lộ ra yên tĩnh một cách khác thường.

Giống như đã xảy ra chuyện gì gấp, chẳng

qua bây giờ Kiều Bích Ngọc vẫn đang không

ngừng tự nói với bản thân, đừng hỏi, bởi vì đó là

chuyện trong phạm vi của bọn họ, cô hỏi, Quách

Cao Minh sẽ nói cô ầm ï, sau đấy cô lại suy nghĩ

lung tung.

Phải thừa nhận IQ của cô không đủ, không

che giấu được cảm xúc tỉnh thần sa sút của

mình, lúc trở về nhà họ Quách, người làm nữ hỏi

cô muốn ăn gì, cô đều không cảm thấy ngon miệng.

Tắm nước ấm, mặc một bộ đồ ngủ thoải mái

dễ chịu, leo lên trên chiếc giường lớn, nói vớ

chính mình nên nghỉ ngơi sớm, không đoán lung tung.

Thế nhưng cô không ngủ được, nằm trên

giường trằn trọc: “Vì sao mình lại không biết.”

Nói cho cùng, cô rất để ý, cô có một loại

cảm giác mình bị bài xích ở bên ngoài.

Điện thoại di động đặt ở trên đầu giường

bỗng nhiên có âm báo.

Kiều Bích Ngọc giật mình, nhanh chóng ngồi

dậy, sau khi cầm điện thoại di động lên, lúc nhìn

màn hình, cô lại có phần mất mát, không phải là anh.

Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,

bây giờ cậu có rảnh không, có ở đấy không?”

Là Châu Mỹ Duy gửi tin nhắn zalo cho cô ấy:

“Nếu như cậu và Mark đang bận, bỏ đi, mình

không quấy rầy đến hai người nữa”

Giọng điệu của cô ấy có chút muốn nói lại

thôi, Châu Mỹ Duy nghĩ đến buổi tối lại đi quấy

rầy vợ chồng nhà người ta, quả thật không có

đạo đức.

Cục cưng vô địch: “Quách Cao Minh ra

ngoài, mình đang ở trong phòng ngủ, có chuyện

gì thế?“

Châu Mỹ Duy thấy Kiều Bích Ngọc nhắn tin

lại, có chút kích động, vội vàng hỏi cô ấy một số chuyện.

Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,

cậu nhanh nói cho mình biết, làm sao để ở chung

với trẻ con.”

Cục cưng vô địch: “Mình không biết… Trước

đó cậu nói cậu dẫn theo một đứa bé trai năm

tuổi về nhà, đây là ý gì, Châu Mỹ Duy dụ dỗ trẻ

em về nhà là vi phạm pháp luật đấy, cho dù cậu

gặp phải chuyện gì, trực tiếp giao cho cảnh sát

là được.”

Châu Mỹ Duy nhìn thấy tin nhắn mà Kiều

Bích Ngọc gửi đến, vẻ mặt do dự, quay đầu nhìn

bóng người nhỏ bé sau lưng, vẻ mặt rất bất đắc

dĩ, hít sâu một hơi.

Bé Heo muốn trở mình: “Cha của đứa nhỏ

này là một đối tác quan trọng của công ty mình,

hơn nữa lần trước, người đàn ông kia đã giúp đỡ

mình, anh ta đã nhờ mình chăm sóc con trai,

hiện tại mình không thể ném đứa nhỏ đến cục

cảnh sát, như thế không tốt cho lắm”

Kiều Bích Ngọc cảm thấy hiếu kỳ, người đàn

ông kia là ai, làm sao trước đó cô không nghe

thấy cô ấy nhắc đến chuyện anh hùng cứu giúp.

Cô còn chưa soạn xong tin nhắn bà tám,

Châu Mỹ Duy đã vội vàng gửi tin nhắn bằng

giọng nói cho cô.

“Kiều Bích Ngọc, cậu nhanh dạy mình cách

ở chung với đứa nhỏ này với, thằng nhóc này rất

khó chịu, mình cho thằng bé ăn, thằng bé lại nói

một câu không đói bụng. Mình tìm mấy thứ đáng

yêu để dỗ thằng bé, thằng bé lại dùng ánh mắt

như nhìn một kẻ ngốc để nhìn mình, có lầm hay

không, hiện tại đám trẻ con thật đúng là khó hầu

hạ.” Châu Mỹ Duy nhỏ giọng phàn nàn.

Kiều Bích Ngọc nghe giọng nói của cô ấy,

giống như là không có cách nào, bật cười một

tiếng.

Cục cưng vô địch: “Đứa bé mà lần trước

mình gặp được ở công viên Nhã Thanh khu giải

phóng cũ Chiến Thành kia, là một bé trai mồ côi,

tính tình ngại ngùng, đại khái là do từ nhỏ cậu bé

đã bị mẹ vứt bỏ cho bà ngoại, cho nên thằng

nhóc kia ngoại trừ thích khóc thì rất ngoan

ngoãn.”

Bé Heo muốn trở mình: “Vì sao lại như thế,

rõ ràng đều là những đứa nhỏ có bóng ma tâm

lý, cậu lại gặp được một đứa nhỏ ngoan như vậy,

đứa bé trong nhà mình, rất có tính tình của một

cậu chủ nhỏ.”

Châu Mỹ Duy rất phiền muộn.

“Trước đó mình đến dưới tầng một của quán

bar Civilize, mình cảm thấy quần áo hơi xộc

xệch, cho nên muốn vào nhà vệ sinh chỉnh trang

lại, nhưng ở trong nhà vệ sinh nữ, mình nhìn thấy

một cậu nhóc rất đẹp trai, mình cho rằng cậu bé

đi nhầm, vốn dĩ định dịu dàng dỗ dành cậu nhóc

ra ngoài, nhưng mình phát hiện ra thằng nhóc

này xụ mặt nhìn chằm chằm vào một buồng vệ

sinh nhỏ trong đó.”

Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, giận mình hỏi

lại: “Chẳng lẽ mẹ đứa bé cùng người đàn ông

khác ở bên trong làm chuyện đó?”

Vẻ mặt Châu Mỹ Duy hơi ngưng trọng:

“Đúng thế, thật ghê tởm”

“Buồng vệ sinh kia không khóa, nửa khép

hờ, đại khái là hai người này quá vội vã… Mình

nhổ vào, hai người này giống như chó đang động

dục vậy, ở bên trong còn kêu to, bệnh thần kinh,

con trai của cô ta còn đang đứng bên ngoài đấy”

Nói xong lời cuối, Châu Mỹ Duy không nhịn được

mắng to.

“Không lâu sau, một người đàn ông nổi giận

đùng đùng chạy đến, một chân đá văng cửa

buồng vệ sinh, mình thấy tên trai bao kia đã cởi

quần rồi, thiếu chút nữa đã súng ống ra trận.”

Kiều Bích Ngọc nghe thấy cô ấy tức giận gửi

một đoạn tin nhắn giọng nói như thế, vẻ mặt có

chút suy nghĩ.

Cục cưng vô địch: “Châu Mỹ Duy, đứa bé

mà cậu đưa về nhà kia, cậu định xử lý như thế

nào, cậu nhóc đó nhìn thấy những chuyện kia…

Hay là trước mắt, cậu dỗ cậu bé ngủ đi, hiện tại

cũng gần 10 giờ rồi.”

Đứa bé năm tuổi, tâm trí vẫn còn ngây ngô,

chẳng qua có một số việc, cậu bé hiểu được, mẹ

của mình như thế chính là một loại phản bội, loại

chuyện này tạo ra ảnh hưởng không tốt với đứa

nhỏ.

Châu Mỹ Duy không biết phải làm sao, suy

nghĩ một lúc, nhắn: “Được rồi, ngay cả thằng

nhóc này tên là gì, mình cũng không biết, thằng

bé không để ý đến mình, vẫn luôn là vẻ mặt lạnh

lùng đó, nhìn thấy cha mẹ mình cãi nhau cũng

không khóc náo, rất bình tĩnh.”

Bình tĩnh đến mức làm cho người nhìn đau lòng.

Cục cưng vô địch: “Châu Mỹ Duy, cậu đừng

nói chuyện nữa, cậu qua đó ngồi với thằng bé đi,

lằng lặng ngồi làm bạn, nếu thằng bé mệt mỏi

ngủ thiếp đi thì cậu lấy chăn đắp cho cậu nhóc

Kiều Bích Ngọc không nghĩ được biện pháp

nào tốt hơn, dựa theo logic của mình, cho Châu

Mỹ Duy một đề nghị.

Đột nhiên cô nghĩ đến Quách Cao Minh, tính

tình của Quách Cao Minh cũng không thích để ý

đến người khác, anh luôn cau mày, xụ mặt,

không muốn nói chuyện với ai.

Nếu là như thế, cô chỉ có thể quấn lấy anh,

ngồi ở bên cạnh anh không di, lằng lặng ngồi đó.

Không biết Quách Cao Minh có ghét bỏ cô

phiền hay không, chẳng qua ngoại trừ chuyện

đó, cô quả thật không biết phải làm sao.

Điện thoại lại có âm báo, Kiều Bích Ngọc cúi

đầu nhìn qua: “Tối nay anh sẽ về, em ngủ sớm một chút.”

Một câu rất ngắn, là Quách Cao Minh gửi đến.

Cô nhìn màn hình di động, bỗng dưng tất cả

những xoắn xuýt phiển não trước đó đều tan

thành mây khói, anh còn lo lắng cho cô.

Đặt điện thoại di động lên tủ đầu giường,

điều chỉnh đèn tối hơn, một lần nữa nằm xuống

giường, cô có chút buồn ngủ.

Sáng ngày hôm sau lúc thức dậy, Kiều Bích

Ngọc phát hiện tối hôm qua, cả đêm Quách Cao

Minh chưa về.

“Dì Phương, tối hôm qua Quách Cao Minh

không về à?”

Sau khi làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo,

Kiều Bích Ngọc đi đến nhà chính, cô muốn gọi

điện thoại thẳng cho anh, nhưng lại sợ làm ảnh

hưởng đến anh, đúng lúc gặp dì Phương đang

chuẩn bị bữa sáng, cô vội vàng hỏi.

“Cậu chủ Cao Minh, buổi sáng hôm nay…

Dì Phương quay đầu nhìn về phía cô, đang

muốn nói tiếp, đột nhiên một giọng nói lạnh lùng

cắt ngang: “Người đàn ông của mình bận rộn ở

bên ngoài, thế mà còn có thể ngủ say như vậy,

đây chính là con gái do nhà họ Kiểu dạy dỗ ra đấy”

Là giọng nói của mẹ chồng Giang Mỹ Linh,

sắc mặt Kiều Bích Ngọc phức tạp nhìn bà ta, do

dự một lúc, cô hỏi thẳng: “Vì sao mẹ lại ghét con

như thế.”

Kiều Bích Ngọc hỏi thẳng như thế, trong lúc

nhất thời, Giang Mỹ Linh có phần kinh ngạc.

“Cao Minh đã về, hiện tại anh ấy và Hưng

Nam đang ở chỗ ông nội.

Ngoài cửa lớn truyền đến giọng nói của Hà

Thủy Tiên, sắc mặt của Giang Mỹ Linh xoắn xuýt

một lúc, giống như né tránh chuyện gì, sắc mặt

âm trầm rời di.

Kiều Bích Ngọc nhìn Giang Mỹ Linh không

phản bác, không nói một lời, trong lòng càng

thêm không hiểu, chẳng qua cô cũng không đuổi

theo hỏi.

“Cô biết vì sao từ nhỏ Cao Minh đã rất bài

xích con gái không?“ Hà Thủy Tiên nhìn thấy cô

nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Giang Mỹ

Linh, ý tứ sâu xa hỏi.

Kiều Bích Ngọc quay đầu nhìn về phía cô ta,

không nói gì.

“Lúc còn trẻ, Giang Mỹ Linh đã từng ngoại

tình, bị Cao Minh bắt gặp.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 142: Phụ nữ ngoại tình“Em biết rồi.”Cô đứng tại chỗ, ánh mắt phức tạp nhìnchiếc xe Bugatti màu đen ở trước mắt cứ như thếrời đi, Quách Cao Minh và Hà Thủy Tiên rời đi, đểcô ở lại.Trong bãi đậu xe dưới lòng đất vắng vẻ này,trong quán bar Civilize không ngừng truyền đếnnhững tiếng huyên náo, Kiều Bích Ngọc đứng ởđây, trong lòng không khỏi trống vắng.Quách Cao Minh để vệ sĩ đưa cô về nhà họQuách, trên đường đi, Kiều Bích Ngọc chỉ yênlặng nhìn cảnh sắc không ngừng lùi về sau bênngoài cửa sổ, lộ ra yên tĩnh một cách khác thường.Giống như đã xảy ra chuyện gì gấp, chẳngqua bây giờ Kiều Bích Ngọc vẫn đang khôngngừng tự nói với bản thân, đừng hỏi, bởi vì đó làchuyện trong phạm vi của bọn họ, cô hỏi, QuáchCao Minh sẽ nói cô ầm ï, sau đấy cô lại suy nghĩlung tung.Phải thừa nhận IQ của cô không đủ, khôngche giấu được cảm xúc tỉnh thần sa sút củamình, lúc trở về nhà họ Quách, người làm nữ hỏicô muốn ăn gì, cô đều không cảm thấy ngon miệng.Tắm nước ấm, mặc một bộ đồ ngủ thoải máidễ chịu, leo lên trên chiếc giường lớn, nói vớchính mình nên nghỉ ngơi sớm, không đoán lung tung.Thế nhưng cô không ngủ được, nằm trêngiường trằn trọc: “Vì sao mình lại không biết.”Nói cho cùng, cô rất để ý, cô có một loạicảm giác mình bị bài xích ở bên ngoài.Điện thoại di động đặt ở trên đầu giườngbỗng nhiên có âm báo.Kiều Bích Ngọc giật mình, nhanh chóng ngồidậy, sau khi cầm điện thoại di động lên, lúc nhìnmàn hình, cô lại có phần mất mát, không phải là anh.Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,bây giờ cậu có rảnh không, có ở đấy không?”Là Châu Mỹ Duy gửi tin nhắn zalo cho cô ấy:“Nếu như cậu và Mark đang bận, bỏ đi, mìnhkhông quấy rầy đến hai người nữa”Giọng điệu của cô ấy có chút muốn nói lạithôi, Châu Mỹ Duy nghĩ đến buổi tối lại đi quấyrầy vợ chồng nhà người ta, quả thật không cóđạo đức.Cục cưng vô địch: “Quách Cao Minh rangoài, mình đang ở trong phòng ngủ, có chuyệngì thế?“Châu Mỹ Duy thấy Kiều Bích Ngọc nhắn tinlại, có chút kích động, vội vàng hỏi cô ấy một số chuyện.Bé Heo muốn trở mình: “Kiều Bích Ngọc,cậu nhanh nói cho mình biết, làm sao để ở chungvới trẻ con.”Cục cưng vô địch: “Mình không biết… Trướcđó cậu nói cậu dẫn theo một đứa bé trai nămtuổi về nhà, đây là ý gì, Châu Mỹ Duy dụ dỗ trẻem về nhà là vi phạm pháp luật đấy, cho dù cậugặp phải chuyện gì, trực tiếp giao cho cảnh sátlà được.”Châu Mỹ Duy nhìn thấy tin nhắn mà KiềuBích Ngọc gửi đến, vẻ mặt do dự, quay đầu nhìnbóng người nhỏ bé sau lưng, vẻ mặt rất bất đắcdĩ, hít sâu một hơi.Bé Heo muốn trở mình: “Cha của đứa nhỏnày là một đối tác quan trọng của công ty mình,hơn nữa lần trước, người đàn ông kia đã giúp đỡmình, anh ta đã nhờ mình chăm sóc con trai,hiện tại mình không thể ném đứa nhỏ đến cụccảnh sát, như thế không tốt cho lắm”Kiều Bích Ngọc cảm thấy hiếu kỳ, người đànông kia là ai, làm sao trước đó cô không nghethấy cô ấy nhắc đến chuyện anh hùng cứu giúp.Cô còn chưa soạn xong tin nhắn bà tám,Châu Mỹ Duy đã vội vàng gửi tin nhắn bằnggiọng nói cho cô.“Kiều Bích Ngọc, cậu nhanh dạy mình cáchở chung với đứa nhỏ này với, thằng nhóc này rấtkhó chịu, mình cho thằng bé ăn, thằng bé lại nóimột câu không đói bụng. Mình tìm mấy thứ đángyêu để dỗ thằng bé, thằng bé lại dùng ánh mắtnhư nhìn một kẻ ngốc để nhìn mình, có lầm haykhông, hiện tại đám trẻ con thật đúng là khó hầuhạ.” Châu Mỹ Duy nhỏ giọng phàn nàn.Kiều Bích Ngọc nghe giọng nói của cô ấy,giống như là không có cách nào, bật cười mộttiếng.Cục cưng vô địch: “Đứa bé mà lần trướcmình gặp được ở công viên Nhã Thanh khu giảiphóng cũ Chiến Thành kia, là một bé trai mồ côi,tính tình ngại ngùng, đại khái là do từ nhỏ cậu béđã bị mẹ vứt bỏ cho bà ngoại, cho nên thằngnhóc kia ngoại trừ thích khóc thì rất ngoanngoãn.”Bé Heo muốn trở mình: “Vì sao lại như thế,rõ ràng đều là những đứa nhỏ có bóng ma tâmlý, cậu lại gặp được một đứa nhỏ ngoan như vậy,đứa bé trong nhà mình, rất có tính tình của mộtcậu chủ nhỏ.”Châu Mỹ Duy rất phiền muộn.“Trước đó mình đến dưới tầng một của quánbar Civilize, mình cảm thấy quần áo hơi xộcxệch, cho nên muốn vào nhà vệ sinh chỉnh tranglại, nhưng ở trong nhà vệ sinh nữ, mình nhìn thấymột cậu nhóc rất đẹp trai, mình cho rằng cậu béđi nhầm, vốn dĩ định dịu dàng dỗ dành cậu nhócra ngoài, nhưng mình phát hiện ra thằng nhócnày xụ mặt nhìn chằm chằm vào một buồng vệsinh nhỏ trong đó.”Kiều Bích Ngọc nghe đến đó, giận mình hỏilại: “Chẳng lẽ mẹ đứa bé cùng người đàn ôngkhác ở bên trong làm chuyện đó?”Vẻ mặt Châu Mỹ Duy hơi ngưng trọng:“Đúng thế, thật ghê tởm”“Buồng vệ sinh kia không khóa, nửa khéphờ, đại khái là hai người này quá vội vã… Mìnhnhổ vào, hai người này giống như chó đang độngdục vậy, ở bên trong còn kêu to, bệnh thần kinh,con trai của cô ta còn đang đứng bên ngoài đấy”Nói xong lời cuối, Châu Mỹ Duy không nhịn đượcmắng to.“Không lâu sau, một người đàn ông nổi giậnđùng đùng chạy đến, một chân đá văng cửabuồng vệ sinh, mình thấy tên trai bao kia đã cởiquần rồi, thiếu chút nữa đã súng ống ra trận.”Kiều Bích Ngọc nghe thấy cô ấy tức giận gửimột đoạn tin nhắn giọng nói như thế, vẻ mặt cóchút suy nghĩ.Cục cưng vô địch: “Châu Mỹ Duy, đứa bémà cậu đưa về nhà kia, cậu định xử lý như thếnào, cậu nhóc đó nhìn thấy những chuyện kia…Hay là trước mắt, cậu dỗ cậu bé ngủ đi, hiện tạicũng gần 10 giờ rồi.”Đứa bé năm tuổi, tâm trí vẫn còn ngây ngô,chẳng qua có một số việc, cậu bé hiểu được, mẹcủa mình như thế chính là một loại phản bội, loạichuyện này tạo ra ảnh hưởng không tốt với đứanhỏ.Châu Mỹ Duy không biết phải làm sao, suynghĩ một lúc, nhắn: “Được rồi, ngay cả thằngnhóc này tên là gì, mình cũng không biết, thằngbé không để ý đến mình, vẫn luôn là vẻ mặt lạnhlùng đó, nhìn thấy cha mẹ mình cãi nhau cũngkhông khóc náo, rất bình tĩnh.”Bình tĩnh đến mức làm cho người nhìn đau lòng.Cục cưng vô địch: “Châu Mỹ Duy, cậu đừngnói chuyện nữa, cậu qua đó ngồi với thằng bé đi,lằng lặng ngồi làm bạn, nếu thằng bé mệt mỏingủ thiếp đi thì cậu lấy chăn đắp cho cậu nhócKiều Bích Ngọc không nghĩ được biện phápnào tốt hơn, dựa theo logic của mình, cho ChâuMỹ Duy một đề nghị.Đột nhiên cô nghĩ đến Quách Cao Minh, tínhtình của Quách Cao Minh cũng không thích để ýđến người khác, anh luôn cau mày, xụ mặt,không muốn nói chuyện với ai.Nếu là như thế, cô chỉ có thể quấn lấy anh,ngồi ở bên cạnh anh không di, lằng lặng ngồi đó.Không biết Quách Cao Minh có ghét bỏ côphiền hay không, chẳng qua ngoại trừ chuyệnđó, cô quả thật không biết phải làm sao.Điện thoại lại có âm báo, Kiều Bích Ngọc cúiđầu nhìn qua: “Tối nay anh sẽ về, em ngủ sớm một chút.”Một câu rất ngắn, là Quách Cao Minh gửi đến.Cô nhìn màn hình di động, bỗng dưng tất cảnhững xoắn xuýt phiển não trước đó đều tanthành mây khói, anh còn lo lắng cho cô.Đặt điện thoại di động lên tủ đầu giường,điều chỉnh đèn tối hơn, một lần nữa nằm xuốnggiường, cô có chút buồn ngủ.Sáng ngày hôm sau lúc thức dậy, Kiều BíchNgọc phát hiện tối hôm qua, cả đêm Quách CaoMinh chưa về.“Dì Phương, tối hôm qua Quách Cao Minhkhông về à?”Sau khi làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo,Kiều Bích Ngọc đi đến nhà chính, cô muốn gọiđiện thoại thẳng cho anh, nhưng lại sợ làm ảnhhưởng đến anh, đúng lúc gặp dì Phương đangchuẩn bị bữa sáng, cô vội vàng hỏi.“Cậu chủ Cao Minh, buổi sáng hôm nay…Dì Phương quay đầu nhìn về phía cô, đangmuốn nói tiếp, đột nhiên một giọng nói lạnh lùngcắt ngang: “Người đàn ông của mình bận rộn ởbên ngoài, thế mà còn có thể ngủ say như vậy,đây chính là con gái do nhà họ Kiểu dạy dỗ ra đấy”Là giọng nói của mẹ chồng Giang Mỹ Linh,sắc mặt Kiều Bích Ngọc phức tạp nhìn bà ta, dodự một lúc, cô hỏi thẳng: “Vì sao mẹ lại ghét connhư thế.”Kiều Bích Ngọc hỏi thẳng như thế, trong lúcnhất thời, Giang Mỹ Linh có phần kinh ngạc.“Cao Minh đã về, hiện tại anh ấy và HưngNam đang ở chỗ ông nội.Ngoài cửa lớn truyền đến giọng nói của HàThủy Tiên, sắc mặt của Giang Mỹ Linh xoắn xuýtmột lúc, giống như né tránh chuyện gì, sắc mặtâm trầm rời di.Kiều Bích Ngọc nhìn Giang Mỹ Linh khôngphản bác, không nói một lời, trong lòng càngthêm không hiểu, chẳng qua cô cũng không đuổitheo hỏi.“Cô biết vì sao từ nhỏ Cao Minh đã rất bàixích con gái không?“ Hà Thủy Tiên nhìn thấy cônhìn chằm chằm vào bóng lưng của Giang MỹLinh, ý tứ sâu xa hỏi.Kiều Bích Ngọc quay đầu nhìn về phía cô ta,không nói gì.“Lúc còn trẻ, Giang Mỹ Linh đã từng ngoạitình, bị Cao Minh bắt gặp.”

Chương 142