Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 145

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 145: Tết Đoan Ngọ thích hợp đề đoàn viên“Kiều Bích Ngọc, hai người là vợ chồng, cóchuyện gì thì bình tĩnh nói chuyện.” Châu Mỹ Duydừng bước, níu tay cô, khuyên nhủ một câu.“Vợ chồng ư? Mình vẫn luôn hoài nghi, rốtcuộc mình và anh ấy có phải là vợ chồng haykhông.”Sắc mặt của cô vẫn đang đè nén cảm xúc gìđó, khóe môi mím chặt, mang theo tự giễu.Vợ chồng ư, anh giấu diếm cô nhiều chuyệnnhư thế, đám người Hà Thủy Tiên đều biết,nhưng cô lại không có tư cách hỏi, nói khó nghemột chút, cô chỉ là người phụ nữ giúp anh sinhcon mà thôi.Lục Khánh Nam là anh em thân thiết củaanh, Hà Thủy Tiên là quản lý cấp cao đắc lựctrong công ty, còn cô là gì chứ, chuyện gì cũngkhông thể xen vào, chỉ phụ trách sinh con mà thôi.Cô cắn môi, cười một tiếng: “Thật ra mìnhbiết, ngay từ đầu mình đã rất rõ ràng, mìnhkhông trèo lên cao nổi.”Châu Mỹ Duy nghe thấy cô nói như thế,trong lòng cô ấy giật mình, nhất là khi nhìn thấyvành mắt của Kiều Bích Ngọc đỏ ửng, cô ấynghiêng đầu nhìn thoáng qua sau lưng, ngườiđàn ông kia lằng lặng đứng đó, ánh mắt vẫn luôndừng trên người bọn họ.Châu Mỹ Duy do dự nói: “Quách Cao Minhtự mình đến đây tìm cậu, cậu cứ thế mà đi, làmmất mặt anh ấy, cậu đừng làm ầm† với anh ấy.”Kiều Bích Ngọc nhìn cô ấy nhưng không nóigì, sau đó buông tầm mắt xuống, ánh mắt phức tạp.Cô ầm ï ư? Vì sao mỗi lần đều sẽ bị nói là côđang ầm ï.Lúc này phía sau lưng mơ hồ truyền đến mộtgiọng nói trong trẻo: “Cao Minh, buổi chiềuchúng ta còn có một hội nghị.”Tuy đại sảnh của nhà hàng rất rộng, nhưnggiọng nói này đủ cho bọn họ nghe rõ.“Nếu còn ở lại nơi này, Châu Mỹ Duy, cậuthật sự muốn bị bảo vệ tống cổ đuổi ra ngoài à?”Kiểu Bích Ngọc cố gắng nở một nụ cười, sảibước đi ra ngoài, không đợi Châu Mỹ Duy kịpphản ứng, cô đã đi thẳng đến chỗ lối thoát hiểm.“Kiều Bích Ngọc, cậu chờ mình một lát”Châu Mỹ Duy không nghĩ được nhiều như thế,lập tức đuổi theo cô bạn thân của mình.Hai cô gái đi qua con đường thoát hiểm,nhanh chóng biến mất trong biển người.Sau lưng, lông mày của người đàn ông hơinhíu chặt, hung dữ trừng mắt nhìn về phươnghướng hai người biến mất, khóe môi mím chặt,sắc mặt âm trầm khó coi.“Cô gái kia là ai.”Bên cạnh, Quan Liên thấy bầu không khíkhác thường, cô ta cẩn thận hỏi Hà Thủy Tiên một câu.“Vợ của tôi.“ Quách Cao Minh lạnh lùng nóira ba chữ.Quan Liên ngạc nhiên nhìn anh, vẻ mặt tái nhợt.Một bên khác.“Cho dù như thế nào, cậu và anh ấy đã đăngký kết hôn, về mặt pháp luật mà nói, cậu chính làvợ của anh ấy”Châu Mỹ Duy đuổi kịp bước chân của KiềuBích Ngọc, không ngừng khuyên nhủ cô: “Mìnhcảm thấy, thật ra ở trước mặt cậu, Quách CaoMinh không hề có vẻ kiêu ngạo gì, cậu không ởtrong công ty, cho nên không biết, những quảnlý cấp cao trong công ty mình đều rất sợ anh ấy,chỉ cần anh ấy vừa liếc mắt nhìn bọn họ, bọn họđã cảm thấy sợ hãi, muốn nói chuyện cũng phảido dự ba giây rồi mới dám lên tiếng… Anh ấy thậtsự để cậu ở trong lòng.”Trên thực tế, gả cho những người có giaicấp khác nhau mà nói, không hèn mọn, đó là giả,lại đừng nói là gả vào nhà họ Quách.Kiều Bích Ngọc không muốn cùng cô ấy nóiđến chuyện này, cho nên chuyển chủ đề: “ChâuMỹ Duy, cậu có cảm thấy, phụ nữ tốt đều gặp gỡmấy tên đàn ông xấu xa, còn người đàn ông ấmáp thì phần lớn cưới mấy người phụ nữ khôngbiết đủ.”“Hình như là thế.”“Vì vậy, hoặc là Quách Cao Minh là tên đànông cặn bã, hoặc bản thân mình là người phụ nữkhông biết thỏa mãn.“ Kiều Bích Ngọc cười tự giểu.Châu Mỹ Duy nhíu mày, tức giận trừng mắtnhìn cô: “Cậu còn cười được như thế, chứngminh cậu không sao, hại mình lo lắng gần chết.”Kiểu Bích Ngọc là người vô tư, vì mộtchuyện nhỏ mà giận dỗi, việc này không giốngvới tính cách của cô lắm.“Châu Mỹ Duy, nếu như hôm nay cậu khôngthu nhận mình, mình thật sự không có nhà để về.”“Đừng nói đến thê lương như vậy.”Vốn dĩ Châu Mỹ Duy xem mắt thất bại,chẳng qua bọn họ quyết định đến trung tâm muasắm ở Đông Ninh, mất một lượng “máu” lớn, liềumạng mua mấy túi quần áo, tâm trạng vui vẻ về nhà.Lần trước Kiều Bích Ngọc ở lại nhà cô ấymột tuần, áo ngủ bàn chải đánh răng gì đó đềucó đủ, Kiều Bích Ngọc càng lúc càng cảm thấycô ở trong căn nhà nhỏ này rất thoải mái dễ chịu,không giống như nhà họ Quách vắng vẻ, ở đâyrất ấm áp.“Châu Mỹ Duy, lần trước cậu nói, mẹ cậuđánh chủ ý lên căn nhà của cậu, muốn bán cănnhà này đi để góp tiền mua phòng tân hôn choanh trai cậu, sau đó chuyện này đã được giảiquyết chưa?”Kiều Bích Ngọc và cô ấy cùng nhau ăn cơmở ngoài rồi mới về, sau khi đánh răng xong, côgiang tay trên giường, chuẩn bị đi ngủ.Châu Mỹ Duy lấy một chiếc gối đầu mới từtrong tủ quần áo ra, ném cho cô, lập tức cũngleo lên giường, hai cô gái xúm lại nói chuyện này.“Chuyện này đã được giải quyết, đại khái lầntrước Mai Thế Công bị Quách Cao Minh hù dọa,anh ta không dám trêu chọc mình nữa.” Nóixong, ánh mắt Châu Mỹ Duy nhìn cô: “Không gọiđiện thoại cho chồng cậu à?”Sắc mặt Kiều Bích Ngọc tối sầm, không nói gì.“Này, chẳng lẽ cậu lại giống như lần trước,muốn ăn chùa ở nhà mình một tuần à?“ Châu MỹDuy rất phiền muộn.“Có thể ở đến khi con nuôi của cậu ra đời.Kiều Bích Ngọc nặng nề nói một câu, thânthể nằm uych xuống giường, đắp chăn, ngoanngoãn ngủ.“Cậu muốn ở chỗ này suốt à?” Châu Mỹ Duybị dọa đến mất ngủ.Đã nói rồi, hai người vợ chồng các cậu cãinhau, đừng gây họa cho người vô tội.Châu Mỹ Duy dỗ dành cô: “Kiều Bích Ngọc,ngày mai là tết đoan ngọ, thích hợp để đoànviên.”Bụng của Kiểu Bích Ngọc đã to, chỉ có thểnằm thẳng, cô ôm chăn, trong mắt thản nhiên,nhưng thật ra cô không có ý định đi ngủ: “Tếtđoan ngọ.”Trước đó cô còn nghĩ, tết đoan ngọ sẽ tặngQuách Cao Minh một phần quà. Có lẽ anh không cần.

Chương 145: Tết Đoan Ngọ thích hợp đề đoàn viên

“Kiều Bích Ngọc, hai người là vợ chồng, có

chuyện gì thì bình tĩnh nói chuyện.” Châu Mỹ Duy

dừng bước, níu tay cô, khuyên nhủ một câu.

“Vợ chồng ư? Mình vẫn luôn hoài nghi, rốt

cuộc mình và anh ấy có phải là vợ chồng hay

không.”

Sắc mặt của cô vẫn đang đè nén cảm xúc gì

đó, khóe môi mím chặt, mang theo tự giễu.

Vợ chồng ư, anh giấu diếm cô nhiều chuyện

như thế, đám người Hà Thủy Tiên đều biết,

nhưng cô lại không có tư cách hỏi, nói khó nghe

một chút, cô chỉ là người phụ nữ giúp anh sinh

con mà thôi.

Lục Khánh Nam là anh em thân thiết của

anh, Hà Thủy Tiên là quản lý cấp cao đắc lực

trong công ty, còn cô là gì chứ, chuyện gì cũng

không thể xen vào, chỉ phụ trách sinh con mà thôi.

Cô cắn môi, cười một tiếng: “Thật ra mình

biết, ngay từ đầu mình đã rất rõ ràng, mình

không trèo lên cao nổi.”

Châu Mỹ Duy nghe thấy cô nói như thế,

trong lòng cô ấy giật mình, nhất là khi nhìn thấy

vành mắt của Kiều Bích Ngọc đỏ ửng, cô ấy

nghiêng đầu nhìn thoáng qua sau lưng, người

đàn ông kia lằng lặng đứng đó, ánh mắt vẫn luôn

dừng trên người bọn họ.

Châu Mỹ Duy do dự nói: “Quách Cao Minh

tự mình đến đây tìm cậu, cậu cứ thế mà đi, làm

mất mặt anh ấy, cậu đừng làm ầm† với anh ấy.”

Kiều Bích Ngọc nhìn cô ấy nhưng không nói

gì, sau đó buông tầm mắt xuống, ánh mắt phức tạp.

Cô ầm ï ư? Vì sao mỗi lần đều sẽ bị nói là cô

đang ầm ï.

Lúc này phía sau lưng mơ hồ truyền đến một

giọng nói trong trẻo: “Cao Minh, buổi chiều

chúng ta còn có một hội nghị.”

Tuy đại sảnh của nhà hàng rất rộng, nhưng

giọng nói này đủ cho bọn họ nghe rõ.

“Nếu còn ở lại nơi này, Châu Mỹ Duy, cậu

thật sự muốn bị bảo vệ tống cổ đuổi ra ngoài à?”

Kiểu Bích Ngọc cố gắng nở một nụ cười, sải

bước đi ra ngoài, không đợi Châu Mỹ Duy kịp

phản ứng, cô đã đi thẳng đến chỗ lối thoát hiểm.

“Kiều Bích Ngọc, cậu chờ mình một lát”

Châu Mỹ Duy không nghĩ được nhiều như thế,

lập tức đuổi theo cô bạn thân của mình.

Hai cô gái đi qua con đường thoát hiểm,

nhanh chóng biến mất trong biển người.

Sau lưng, lông mày của người đàn ông hơi

nhíu chặt, hung dữ trừng mắt nhìn về phương

hướng hai người biến mất, khóe môi mím chặt,

sắc mặt âm trầm khó coi.

“Cô gái kia là ai.”

Bên cạnh, Quan Liên thấy bầu không khí

khác thường, cô ta cẩn thận hỏi Hà Thủy Tiên một câu.

“Vợ của tôi.“ Quách Cao Minh lạnh lùng nói

ra ba chữ.

Quan Liên ngạc nhiên nhìn anh, vẻ mặt tái nhợt.

Một bên khác.

“Cho dù như thế nào, cậu và anh ấy đã đăng

ký kết hôn, về mặt pháp luật mà nói, cậu chính là

vợ của anh ấy”

Châu Mỹ Duy đuổi kịp bước chân của Kiều

Bích Ngọc, không ngừng khuyên nhủ cô: “Mình

cảm thấy, thật ra ở trước mặt cậu, Quách Cao

Minh không hề có vẻ kiêu ngạo gì, cậu không ở

trong công ty, cho nên không biết, những quản

lý cấp cao trong công ty mình đều rất sợ anh ấy,

chỉ cần anh ấy vừa liếc mắt nhìn bọn họ, bọn họ

đã cảm thấy sợ hãi, muốn nói chuyện cũng phải

do dự ba giây rồi mới dám lên tiếng… Anh ấy thật

sự để cậu ở trong lòng.”

Trên thực tế, gả cho những người có giai

cấp khác nhau mà nói, không hèn mọn, đó là giả,

lại đừng nói là gả vào nhà họ Quách.

Kiều Bích Ngọc không muốn cùng cô ấy nói

đến chuyện này, cho nên chuyển chủ đề: “Châu

Mỹ Duy, cậu có cảm thấy, phụ nữ tốt đều gặp gỡ

mấy tên đàn ông xấu xa, còn người đàn ông ấm

áp thì phần lớn cưới mấy người phụ nữ không

biết đủ.”

“Hình như là thế.”

“Vì vậy, hoặc là Quách Cao Minh là tên đàn

ông cặn bã, hoặc bản thân mình là người phụ nữ

không biết thỏa mãn.“ Kiều Bích Ngọc cười tự giểu.

Châu Mỹ Duy nhíu mày, tức giận trừng mắt

nhìn cô: “Cậu còn cười được như thế, chứng

minh cậu không sao, hại mình lo lắng gần chết.”

Kiểu Bích Ngọc là người vô tư, vì một

chuyện nhỏ mà giận dỗi, việc này không giống

với tính cách của cô lắm.

“Châu Mỹ Duy, nếu như hôm nay cậu không

thu nhận mình, mình thật sự không có nhà để về.”

“Đừng nói đến thê lương như vậy.”

Vốn dĩ Châu Mỹ Duy xem mắt thất bại,

chẳng qua bọn họ quyết định đến trung tâm mua

sắm ở Đông Ninh, mất một lượng “máu” lớn, liều

mạng mua mấy túi quần áo, tâm trạng vui vẻ về nhà.

Lần trước Kiều Bích Ngọc ở lại nhà cô ấy

một tuần, áo ngủ bàn chải đánh răng gì đó đều

có đủ, Kiều Bích Ngọc càng lúc càng cảm thấy

cô ở trong căn nhà nhỏ này rất thoải mái dễ chịu,

không giống như nhà họ Quách vắng vẻ, ở đây

rất ấm áp.

“Châu Mỹ Duy, lần trước cậu nói, mẹ cậu

đánh chủ ý lên căn nhà của cậu, muốn bán căn

nhà này đi để góp tiền mua phòng tân hôn cho

anh trai cậu, sau đó chuyện này đã được giải

quyết chưa?”

Kiều Bích Ngọc và cô ấy cùng nhau ăn cơm

ở ngoài rồi mới về, sau khi đánh răng xong, cô

giang tay trên giường, chuẩn bị đi ngủ.

Châu Mỹ Duy lấy một chiếc gối đầu mới từ

trong tủ quần áo ra, ném cho cô, lập tức cũng

leo lên giường, hai cô gái xúm lại nói chuyện này.

“Chuyện này đã được giải quyết, đại khái lần

trước Mai Thế Công bị Quách Cao Minh hù dọa,

anh ta không dám trêu chọc mình nữa.” Nói

xong, ánh mắt Châu Mỹ Duy nhìn cô: “Không gọi

điện thoại cho chồng cậu à?”

Sắc mặt Kiều Bích Ngọc tối sầm, không nói gì.

“Này, chẳng lẽ cậu lại giống như lần trước,

muốn ăn chùa ở nhà mình một tuần à?“ Châu Mỹ

Duy rất phiền muộn.

“Có thể ở đến khi con nuôi của cậu ra đời.

Kiều Bích Ngọc nặng nề nói một câu, thân

thể nằm uych xuống giường, đắp chăn, ngoan

ngoãn ngủ.

“Cậu muốn ở chỗ này suốt à?” Châu Mỹ Duy

bị dọa đến mất ngủ.

Đã nói rồi, hai người vợ chồng các cậu cãi

nhau, đừng gây họa cho người vô tội.

Châu Mỹ Duy dỗ dành cô: “Kiều Bích Ngọc,

ngày mai là tết đoan ngọ, thích hợp để đoàn

viên.”

Bụng của Kiểu Bích Ngọc đã to, chỉ có thể

nằm thẳng, cô ôm chăn, trong mắt thản nhiên,

nhưng thật ra cô không có ý định đi ngủ: “Tết

đoan ngọ.”

Trước đó cô còn nghĩ, tết đoan ngọ sẽ tặng

Quách Cao Minh một phần quà. Có lẽ anh không cần.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 145: Tết Đoan Ngọ thích hợp đề đoàn viên“Kiều Bích Ngọc, hai người là vợ chồng, cóchuyện gì thì bình tĩnh nói chuyện.” Châu Mỹ Duydừng bước, níu tay cô, khuyên nhủ một câu.“Vợ chồng ư? Mình vẫn luôn hoài nghi, rốtcuộc mình và anh ấy có phải là vợ chồng haykhông.”Sắc mặt của cô vẫn đang đè nén cảm xúc gìđó, khóe môi mím chặt, mang theo tự giễu.Vợ chồng ư, anh giấu diếm cô nhiều chuyệnnhư thế, đám người Hà Thủy Tiên đều biết,nhưng cô lại không có tư cách hỏi, nói khó nghemột chút, cô chỉ là người phụ nữ giúp anh sinhcon mà thôi.Lục Khánh Nam là anh em thân thiết củaanh, Hà Thủy Tiên là quản lý cấp cao đắc lựctrong công ty, còn cô là gì chứ, chuyện gì cũngkhông thể xen vào, chỉ phụ trách sinh con mà thôi.Cô cắn môi, cười một tiếng: “Thật ra mìnhbiết, ngay từ đầu mình đã rất rõ ràng, mìnhkhông trèo lên cao nổi.”Châu Mỹ Duy nghe thấy cô nói như thế,trong lòng cô ấy giật mình, nhất là khi nhìn thấyvành mắt của Kiều Bích Ngọc đỏ ửng, cô ấynghiêng đầu nhìn thoáng qua sau lưng, ngườiđàn ông kia lằng lặng đứng đó, ánh mắt vẫn luôndừng trên người bọn họ.Châu Mỹ Duy do dự nói: “Quách Cao Minhtự mình đến đây tìm cậu, cậu cứ thế mà đi, làmmất mặt anh ấy, cậu đừng làm ầm† với anh ấy.”Kiều Bích Ngọc nhìn cô ấy nhưng không nóigì, sau đó buông tầm mắt xuống, ánh mắt phức tạp.Cô ầm ï ư? Vì sao mỗi lần đều sẽ bị nói là côđang ầm ï.Lúc này phía sau lưng mơ hồ truyền đến mộtgiọng nói trong trẻo: “Cao Minh, buổi chiềuchúng ta còn có một hội nghị.”Tuy đại sảnh của nhà hàng rất rộng, nhưnggiọng nói này đủ cho bọn họ nghe rõ.“Nếu còn ở lại nơi này, Châu Mỹ Duy, cậuthật sự muốn bị bảo vệ tống cổ đuổi ra ngoài à?”Kiểu Bích Ngọc cố gắng nở một nụ cười, sảibước đi ra ngoài, không đợi Châu Mỹ Duy kịpphản ứng, cô đã đi thẳng đến chỗ lối thoát hiểm.“Kiều Bích Ngọc, cậu chờ mình một lát”Châu Mỹ Duy không nghĩ được nhiều như thế,lập tức đuổi theo cô bạn thân của mình.Hai cô gái đi qua con đường thoát hiểm,nhanh chóng biến mất trong biển người.Sau lưng, lông mày của người đàn ông hơinhíu chặt, hung dữ trừng mắt nhìn về phươnghướng hai người biến mất, khóe môi mím chặt,sắc mặt âm trầm khó coi.“Cô gái kia là ai.”Bên cạnh, Quan Liên thấy bầu không khíkhác thường, cô ta cẩn thận hỏi Hà Thủy Tiên một câu.“Vợ của tôi.“ Quách Cao Minh lạnh lùng nóira ba chữ.Quan Liên ngạc nhiên nhìn anh, vẻ mặt tái nhợt.Một bên khác.“Cho dù như thế nào, cậu và anh ấy đã đăngký kết hôn, về mặt pháp luật mà nói, cậu chính làvợ của anh ấy”Châu Mỹ Duy đuổi kịp bước chân của KiềuBích Ngọc, không ngừng khuyên nhủ cô: “Mìnhcảm thấy, thật ra ở trước mặt cậu, Quách CaoMinh không hề có vẻ kiêu ngạo gì, cậu không ởtrong công ty, cho nên không biết, những quảnlý cấp cao trong công ty mình đều rất sợ anh ấy,chỉ cần anh ấy vừa liếc mắt nhìn bọn họ, bọn họđã cảm thấy sợ hãi, muốn nói chuyện cũng phảido dự ba giây rồi mới dám lên tiếng… Anh ấy thậtsự để cậu ở trong lòng.”Trên thực tế, gả cho những người có giaicấp khác nhau mà nói, không hèn mọn, đó là giả,lại đừng nói là gả vào nhà họ Quách.Kiều Bích Ngọc không muốn cùng cô ấy nóiđến chuyện này, cho nên chuyển chủ đề: “ChâuMỹ Duy, cậu có cảm thấy, phụ nữ tốt đều gặp gỡmấy tên đàn ông xấu xa, còn người đàn ông ấmáp thì phần lớn cưới mấy người phụ nữ khôngbiết đủ.”“Hình như là thế.”“Vì vậy, hoặc là Quách Cao Minh là tên đànông cặn bã, hoặc bản thân mình là người phụ nữkhông biết thỏa mãn.“ Kiều Bích Ngọc cười tự giểu.Châu Mỹ Duy nhíu mày, tức giận trừng mắtnhìn cô: “Cậu còn cười được như thế, chứngminh cậu không sao, hại mình lo lắng gần chết.”Kiểu Bích Ngọc là người vô tư, vì mộtchuyện nhỏ mà giận dỗi, việc này không giốngvới tính cách của cô lắm.“Châu Mỹ Duy, nếu như hôm nay cậu khôngthu nhận mình, mình thật sự không có nhà để về.”“Đừng nói đến thê lương như vậy.”Vốn dĩ Châu Mỹ Duy xem mắt thất bại,chẳng qua bọn họ quyết định đến trung tâm muasắm ở Đông Ninh, mất một lượng “máu” lớn, liềumạng mua mấy túi quần áo, tâm trạng vui vẻ về nhà.Lần trước Kiều Bích Ngọc ở lại nhà cô ấymột tuần, áo ngủ bàn chải đánh răng gì đó đềucó đủ, Kiều Bích Ngọc càng lúc càng cảm thấycô ở trong căn nhà nhỏ này rất thoải mái dễ chịu,không giống như nhà họ Quách vắng vẻ, ở đâyrất ấm áp.“Châu Mỹ Duy, lần trước cậu nói, mẹ cậuđánh chủ ý lên căn nhà của cậu, muốn bán cănnhà này đi để góp tiền mua phòng tân hôn choanh trai cậu, sau đó chuyện này đã được giảiquyết chưa?”Kiều Bích Ngọc và cô ấy cùng nhau ăn cơmở ngoài rồi mới về, sau khi đánh răng xong, côgiang tay trên giường, chuẩn bị đi ngủ.Châu Mỹ Duy lấy một chiếc gối đầu mới từtrong tủ quần áo ra, ném cho cô, lập tức cũngleo lên giường, hai cô gái xúm lại nói chuyện này.“Chuyện này đã được giải quyết, đại khái lầntrước Mai Thế Công bị Quách Cao Minh hù dọa,anh ta không dám trêu chọc mình nữa.” Nóixong, ánh mắt Châu Mỹ Duy nhìn cô: “Không gọiđiện thoại cho chồng cậu à?”Sắc mặt Kiều Bích Ngọc tối sầm, không nói gì.“Này, chẳng lẽ cậu lại giống như lần trước,muốn ăn chùa ở nhà mình một tuần à?“ Châu MỹDuy rất phiền muộn.“Có thể ở đến khi con nuôi của cậu ra đời.Kiều Bích Ngọc nặng nề nói một câu, thânthể nằm uych xuống giường, đắp chăn, ngoanngoãn ngủ.“Cậu muốn ở chỗ này suốt à?” Châu Mỹ Duybị dọa đến mất ngủ.Đã nói rồi, hai người vợ chồng các cậu cãinhau, đừng gây họa cho người vô tội.Châu Mỹ Duy dỗ dành cô: “Kiều Bích Ngọc,ngày mai là tết đoan ngọ, thích hợp để đoànviên.”Bụng của Kiểu Bích Ngọc đã to, chỉ có thểnằm thẳng, cô ôm chăn, trong mắt thản nhiên,nhưng thật ra cô không có ý định đi ngủ: “Tếtđoan ngọ.”Trước đó cô còn nghĩ, tết đoan ngọ sẽ tặngQuách Cao Minh một phần quà. Có lẽ anh không cần.

Chương 145