Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 147

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 147: Bà xã, em mang thai rất khó chịu Sao“Cậu là ai?”Trong chủ nhiệm văn phòng khoa sản, mộtngười phụ nữ trung niên mặc áo blouse trắngđeo kính, trên tay bà ta cầm một phần báo cáokiểm tra đọc lướt qua, sau đó lại quay đầu nhìnmột đôi nam nữ đang ngồi trước bàn.Nói một cách nghiêm chỉnh, vị chủ nhiệmkhoa này hung dữ trừng mắt nhìn Quách CaoMinh, giọng điệu nói chuyện tương đối khôngkhách khí: “Làm sao trước kia chưa từng thấycậu đi cùng cô Kiều đến đây, rốt cuộc cậu và côấy có quan hệ như thế nào?”Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc hơi giật mình,ngày thường đều là người làm nữ của nhà họQuách đi theo cô đến làm kiểm tra thai kỳ, đây làlần đầu tiên Quách Cao Minh đến đây, chẳng quavị bác sĩ phụ khoa này, làm sao lại hung dữ như vậy.Cô hơi lo lắng, âm thầm liếc thoáng quangười đàn ông ở bên cạnh, may mắn Quách CaoMinh không nổi giận.“Quan hệ vợ chồng, tôi là chồng của cô ấy”Quách Cao Minh lên tiếng, lạnh lùng nói.“Chồng ư? Cậu là chồng của cô ấy, vậy làmsao hôm nay cậu mới xuất hiện, trước đó cậuchết mất xác ở đâu rồi?”Vị bác sĩ phụ khoa này đập mạnh báo cáokiểm tra xuống bàn, đối với Quách Cao Minh, bàta vô cùng bất mãn: “Những người như chúng tôikhông rõ ràng, còn cho rằng cô Kiều đây là mẹđơn thân đấy, đàn ông đều là thứ không thể dựavào được.”Lời ở phía sau mang theo giọng điệu nghiếnrăng nghiến lợi, giống như hôm nay bà ta bị aitrêu chọc vào, rất khó chịu.“Kết quả kiểm tra thai kỳ của cô ấy như thếnào?” Vẻ mặt Quách Cao Minh lạnh lùng hỏi một câu.Vị bác sĩ phụ khoa ở đối diện rất khinhthường hừ một tiếng, không nhìn anh, quay đầunhìn về phía Kiều Bích Ngọc: “Cô Kiểu, khoảngthời gian gần đây, nửa đêm cô còn bị chuột rút không?”Lời này hỏi rất dịu dàng.Kiều Bích Ngọc có chút không kịp phản ứng,tốc độ trở mặt này quá nhanh, còn nhanh hơn cảngười yêu cũ trở mặt, làm sao bà ta lại cảm thấyngứa mắt với Quách Cao Minh nhỉ.Sắc mặt của người đàn ông bên cạnh hơitrầm xuống, ngược lại không so đo với bác sĩnày, chỉ nhỏ giọng hỏi một câu: “Buổi tối em bịchuột rút à?”“Chỉ thỉnh thoảng thôi, hiện tại tốt hơnnhiều.“ Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn như thế, côcó phần mất tự nhiên.“Cậu có lầm hay không vậy, buổi tối haingười không ngủ chung một chỗ à, tháng trước,nửa đêm cô ấy luôn bị chuột rút đau đến mứctỉnh dậy, cậu thế mà không biết.Vị bác sĩ phụ khoa ở đối diện tràn đầy giậndữ, đột nhiên quát to một tiếng: “Cậu nhìn chồngnhà người ta kia kìa, cậu có biết phụ nữ mangthai có bao nhiêu vất vả không, đám đàn ôngthối tha các cậu nhất thời sung sướng, chuyệnsau đó thì phủi mông, không chịu trách nhiệmđúng không?”“Đừng tưởng rằng dáng dấp cậu đẹp trai, cóchút tiền thì giỏi, bây giờ phụ nữ không vô dụngnhư trước kia, chúng tôi có thể độc lập về kinhtế, có thể tự nuôi sống bản thân, không cần chịuđựng ấm ức, hơn nữa vợ cậu còn có dáng dấpxinh đẹp như thế, bất kỳ lúc nào cũng có thể đácậu dĩ, tìm một người tốt hơn.”Kiều Bích Ngọc trợn tròn mắt, lập tức kéotay Quách Cao Minh ra khỏi văn phòng chủnhiệm khoa sản, nhanh chóng đóng cửa lại.Trong lòng vẫn còn hoảng sợ, may mắn cô đi nhanh.Cô rất lo lắng Quách Cao Minh sẽ nổi giậntại chỗ.“Nghe nói thời gian gần đây, vị bác sĩ nàyđang ầm ï ly hôn với chồng, bình thường bà ấyrất thân thiện, bà ấy không có ý gì đâu.”Kiều Bích Ngọc quay đầu, hơi khẩn trươngnhìn người đàn ông ở bên cạnh, nhanh chónggiải thích.Nhưng ngoài dự liệu của cô, Quách CaoMinh bị người ta mắng một trận lại không tức giận.Sắc mặt anh lạnh nhạt, ánh mắt nhìn tay côđang nắm bàn tay phải của mình. Sau khi suynghĩ một lúc, anh nói.“Về nhà thôi.“ Chỉ là ba chữ đơn giản.Kiểu Bích Ngọc không từ chối, thật ra côcũng không biết nên từ chối như thế nào, cứ nhưthế đi theo bước chân của anh, rời khỏi trungtâm chăm sóc sức khỏe sinh sản.Dường như trước đó bọn họ chưa từng cãinhau, ai cũng không nhắc đến chuyện đó.“Mang thai rất khó chịu à?”Hôm nay Quách Cao Minh tự mình lái xeđến, lúc cô ngồi lên ghế lái phụ, anh rất tự nhiênnghiêng người qua, ngón tay thon dài thành thụcthắt dây an toàn cho cô, giọng điệu lạnh nhạt hỏiqua ý kiến của cô.Kiểu Bích Ngọc không khỏi khẩn trương, côkhông trả lời ngay.Nhìn gương mặt lạnh lùng gần trong gangtấc, anh chỉ thắt dây an toàn cho cô, nhưng ánhmắt của anh nghiêm túc, đúng thế, cho dù là làmchuyện gì, người đàn ông này luôn luôn nghiêmtúc.Đối với tình cảm, anh cũng nghiêm túc nhưthế sao? Hình như là vậy.“Em không thoải mái à?”Quách Cao Minh ngồi thẳng người, nhìn thấyKiều Bích Ngọc không nói lời nào, anh hỏi ngượcmột câu.“Không, không có gì.”Cô nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ xe, vẻmặt hơi quẫn bách: “Thật ra không nghiêm trọngnhư những gì bác sĩ kia nói đâu, trong lúc mangthai, chỉ thỉnh thoảng hơi buồn nôn, chuột rút,dáng người nặng nề không tiện.”Anh chăm chú nhìn cô một lúc lâu, trầm mặcmột lát, không nói thêm gì nữa, sau cùng lái xevề nhà họ Quách.Quách Cao Minh nhìn thẳng về phía trước,xe chạy rất vững vàng, Kiều Bích Ngọc luôn cảmgiác được có phần câu nệ, có lẽ là do trước đócùng anh chiến tranh lạnh, lúc này có phầnkhông quen. Trên đường đi hai người đều khôngnói gì thêm, cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhìnnhững con đường phồn hoa.Đột nhiên một tòa nhà lớn xuất hiện trướcmắt, Kiều Bích Ngọc lập tức quay đầu nhìn sangngười đàn ông ở bên cạnh, lớn tiếng nói: “Anhphải đến công ty đi làm, cho em xuống xe, em sẽbảo tài xế…”“Hôm nay là tết đoan ngọ.”Giọng nói của anh rất bình thản.Quách Cao Minh duy trì tốc độ lái xe, hoàntoàn không có ý định dừng xe, xe chạy như bayngang qua tòa cao ốc của tập đoàn IP&G.“Công ty được nghỉ tết đoan ngọ sao?”Đúng lúc phía trước là đèn đỏ, anh quay đầunhìn cô, tùy ý nói: “Ông xã em tăng ca, cũng đâucó ai cho anh thêm lương tăng ca.”Mặt Kiều Bích Ngọc ửng đỏ, cô thiếu chútnữa đã quên mất, hình như tết đoan ngọ quả thậtđược nghỉ: “Phòng của Châu Mỹ Duy, hình nhưphải tăng ca đi gặp khách hàng gì đó… Bởi vì cảngày anh đều bận rộn như thế, em sợ làm phiềnanh.” Câu nói phía sau, cô nhỏ giọng lẩm bẩm.Đèn đỏ nhanh chóng chuyển sang màuxanh, Quách Cao Minh thu hồi ánh mắt, vẻ mặtkhông thay đổi tiếp tục lái xe.Bỗng nhiên, anh ý tứ sâu xa nói một câu:“Công ty do anh mở, anh muốn nghỉ thì nghỉ.Kiều Bích Ngọc không biết anh nói lời này làcó ý gì, chẳng qua khóe môi cô hơi giương lên,tâm trạng của cô có chút vui vẻ.Lúc nào cô cũng có thể làm phiền anh.

Chương 147: Bà xã, em mang thai rất khó chịu Sao

“Cậu là ai?”

Trong chủ nhiệm văn phòng khoa sản, một

người phụ nữ trung niên mặc áo blouse trắng

đeo kính, trên tay bà ta cầm một phần báo cáo

kiểm tra đọc lướt qua, sau đó lại quay đầu nhìn

một đôi nam nữ đang ngồi trước bàn.

Nói một cách nghiêm chỉnh, vị chủ nhiệm

khoa này hung dữ trừng mắt nhìn Quách Cao

Minh, giọng điệu nói chuyện tương đối không

khách khí: “Làm sao trước kia chưa từng thấy

cậu đi cùng cô Kiều đến đây, rốt cuộc cậu và cô

ấy có quan hệ như thế nào?”

Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc hơi giật mình,

ngày thường đều là người làm nữ của nhà họ

Quách đi theo cô đến làm kiểm tra thai kỳ, đây là

lần đầu tiên Quách Cao Minh đến đây, chẳng qua

vị bác sĩ phụ khoa này, làm sao lại hung dữ như vậy.

Cô hơi lo lắng, âm thầm liếc thoáng qua

người đàn ông ở bên cạnh, may mắn Quách Cao

Minh không nổi giận.

“Quan hệ vợ chồng, tôi là chồng của cô ấy”

Quách Cao Minh lên tiếng, lạnh lùng nói.

“Chồng ư? Cậu là chồng của cô ấy, vậy làm

sao hôm nay cậu mới xuất hiện, trước đó cậu

chết mất xác ở đâu rồi?”

Vị bác sĩ phụ khoa này đập mạnh báo cáo

kiểm tra xuống bàn, đối với Quách Cao Minh, bà

ta vô cùng bất mãn: “Những người như chúng tôi

không rõ ràng, còn cho rằng cô Kiều đây là mẹ

đơn thân đấy, đàn ông đều là thứ không thể dựa

vào được.”

Lời ở phía sau mang theo giọng điệu nghiến

răng nghiến lợi, giống như hôm nay bà ta bị ai

trêu chọc vào, rất khó chịu.

“Kết quả kiểm tra thai kỳ của cô ấy như thế

nào?” Vẻ mặt Quách Cao Minh lạnh lùng hỏi một câu.

Vị bác sĩ phụ khoa ở đối diện rất khinh

thường hừ một tiếng, không nhìn anh, quay đầu

nhìn về phía Kiều Bích Ngọc: “Cô Kiểu, khoảng

thời gian gần đây, nửa đêm cô còn bị chuột rút không?”

Lời này hỏi rất dịu dàng.

Kiều Bích Ngọc có chút không kịp phản ứng,

tốc độ trở mặt này quá nhanh, còn nhanh hơn cả

người yêu cũ trở mặt, làm sao bà ta lại cảm thấy

ngứa mắt với Quách Cao Minh nhỉ.

Sắc mặt của người đàn ông bên cạnh hơi

trầm xuống, ngược lại không so đo với bác sĩ

này, chỉ nhỏ giọng hỏi một câu: “Buổi tối em bị

chuột rút à?”

“Chỉ thỉnh thoảng thôi, hiện tại tốt hơn

nhiều.“ Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn như thế, cô

có phần mất tự nhiên.

“Cậu có lầm hay không vậy, buổi tối hai

người không ngủ chung một chỗ à, tháng trước,

nửa đêm cô ấy luôn bị chuột rút đau đến mức

tỉnh dậy, cậu thế mà không biết.

Vị bác sĩ phụ khoa ở đối diện tràn đầy giận

dữ, đột nhiên quát to một tiếng: “Cậu nhìn chồng

nhà người ta kia kìa, cậu có biết phụ nữ mang

thai có bao nhiêu vất vả không, đám đàn ông

thối tha các cậu nhất thời sung sướng, chuyện

sau đó thì phủi mông, không chịu trách nhiệm

đúng không?”

“Đừng tưởng rằng dáng dấp cậu đẹp trai, có

chút tiền thì giỏi, bây giờ phụ nữ không vô dụng

như trước kia, chúng tôi có thể độc lập về kinh

tế, có thể tự nuôi sống bản thân, không cần chịu

đựng ấm ức, hơn nữa vợ cậu còn có dáng dấp

xinh đẹp như thế, bất kỳ lúc nào cũng có thể đá

cậu dĩ, tìm một người tốt hơn.”

Kiều Bích Ngọc trợn tròn mắt, lập tức kéo

tay Quách Cao Minh ra khỏi văn phòng chủ

nhiệm khoa sản, nhanh chóng đóng cửa lại.

Trong lòng vẫn còn hoảng sợ, may mắn cô đi nhanh.

Cô rất lo lắng Quách Cao Minh sẽ nổi giận

tại chỗ.

“Nghe nói thời gian gần đây, vị bác sĩ này

đang ầm ï ly hôn với chồng, bình thường bà ấy

rất thân thiện, bà ấy không có ý gì đâu.”

Kiều Bích Ngọc quay đầu, hơi khẩn trương

nhìn người đàn ông ở bên cạnh, nhanh chóng

giải thích.

Nhưng ngoài dự liệu của cô, Quách Cao

Minh bị người ta mắng một trận lại không tức giận.

Sắc mặt anh lạnh nhạt, ánh mắt nhìn tay cô

đang nắm bàn tay phải của mình. Sau khi suy

nghĩ một lúc, anh nói.

“Về nhà thôi.“ Chỉ là ba chữ đơn giản.

Kiểu Bích Ngọc không từ chối, thật ra cô

cũng không biết nên từ chối như thế nào, cứ như

thế đi theo bước chân của anh, rời khỏi trung

tâm chăm sóc sức khỏe sinh sản.

Dường như trước đó bọn họ chưa từng cãi

nhau, ai cũng không nhắc đến chuyện đó.

“Mang thai rất khó chịu à?”

Hôm nay Quách Cao Minh tự mình lái xe

đến, lúc cô ngồi lên ghế lái phụ, anh rất tự nhiên

nghiêng người qua, ngón tay thon dài thành thục

thắt dây an toàn cho cô, giọng điệu lạnh nhạt hỏi

qua ý kiến của cô.

Kiểu Bích Ngọc không khỏi khẩn trương, cô

không trả lời ngay.

Nhìn gương mặt lạnh lùng gần trong gang

tấc, anh chỉ thắt dây an toàn cho cô, nhưng ánh

mắt của anh nghiêm túc, đúng thế, cho dù là làm

chuyện gì, người đàn ông này luôn luôn nghiêm

túc.

Đối với tình cảm, anh cũng nghiêm túc như

thế sao? Hình như là vậy.

“Em không thoải mái à?”

Quách Cao Minh ngồi thẳng người, nhìn thấy

Kiều Bích Ngọc không nói lời nào, anh hỏi ngược

một câu.

“Không, không có gì.”

Cô nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ xe, vẻ

mặt hơi quẫn bách: “Thật ra không nghiêm trọng

như những gì bác sĩ kia nói đâu, trong lúc mang

thai, chỉ thỉnh thoảng hơi buồn nôn, chuột rút,

dáng người nặng nề không tiện.”

Anh chăm chú nhìn cô một lúc lâu, trầm mặc

một lát, không nói thêm gì nữa, sau cùng lái xe

về nhà họ Quách.

Quách Cao Minh nhìn thẳng về phía trước,

xe chạy rất vững vàng, Kiều Bích Ngọc luôn cảm

giác được có phần câu nệ, có lẽ là do trước đó

cùng anh chiến tranh lạnh, lúc này có phần

không quen. Trên đường đi hai người đều không

nói gì thêm, cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhìn

những con đường phồn hoa.

Đột nhiên một tòa nhà lớn xuất hiện trước

mắt, Kiều Bích Ngọc lập tức quay đầu nhìn sang

người đàn ông ở bên cạnh, lớn tiếng nói: “Anh

phải đến công ty đi làm, cho em xuống xe, em sẽ

bảo tài xế…”

“Hôm nay là tết đoan ngọ.”

Giọng nói của anh rất bình thản.

Quách Cao Minh duy trì tốc độ lái xe, hoàn

toàn không có ý định dừng xe, xe chạy như bay

ngang qua tòa cao ốc của tập đoàn IP&G.

“Công ty được nghỉ tết đoan ngọ sao?”

Đúng lúc phía trước là đèn đỏ, anh quay đầu

nhìn cô, tùy ý nói: “Ông xã em tăng ca, cũng đâu

có ai cho anh thêm lương tăng ca.”

Mặt Kiều Bích Ngọc ửng đỏ, cô thiếu chút

nữa đã quên mất, hình như tết đoan ngọ quả thật

được nghỉ: “Phòng của Châu Mỹ Duy, hình như

phải tăng ca đi gặp khách hàng gì đó… Bởi vì cả

ngày anh đều bận rộn như thế, em sợ làm phiền

anh.” Câu nói phía sau, cô nhỏ giọng lẩm bẩm.

Đèn đỏ nhanh chóng chuyển sang màu

xanh, Quách Cao Minh thu hồi ánh mắt, vẻ mặt

không thay đổi tiếp tục lái xe.

Bỗng nhiên, anh ý tứ sâu xa nói một câu:

“Công ty do anh mở, anh muốn nghỉ thì nghỉ.

Kiều Bích Ngọc không biết anh nói lời này là

có ý gì, chẳng qua khóe môi cô hơi giương lên,

tâm trạng của cô có chút vui vẻ.

Lúc nào cô cũng có thể làm phiền anh.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 147: Bà xã, em mang thai rất khó chịu Sao“Cậu là ai?”Trong chủ nhiệm văn phòng khoa sản, mộtngười phụ nữ trung niên mặc áo blouse trắngđeo kính, trên tay bà ta cầm một phần báo cáokiểm tra đọc lướt qua, sau đó lại quay đầu nhìnmột đôi nam nữ đang ngồi trước bàn.Nói một cách nghiêm chỉnh, vị chủ nhiệmkhoa này hung dữ trừng mắt nhìn Quách CaoMinh, giọng điệu nói chuyện tương đối khôngkhách khí: “Làm sao trước kia chưa từng thấycậu đi cùng cô Kiều đến đây, rốt cuộc cậu và côấy có quan hệ như thế nào?”Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc hơi giật mình,ngày thường đều là người làm nữ của nhà họQuách đi theo cô đến làm kiểm tra thai kỳ, đây làlần đầu tiên Quách Cao Minh đến đây, chẳng quavị bác sĩ phụ khoa này, làm sao lại hung dữ như vậy.Cô hơi lo lắng, âm thầm liếc thoáng quangười đàn ông ở bên cạnh, may mắn Quách CaoMinh không nổi giận.“Quan hệ vợ chồng, tôi là chồng của cô ấy”Quách Cao Minh lên tiếng, lạnh lùng nói.“Chồng ư? Cậu là chồng của cô ấy, vậy làmsao hôm nay cậu mới xuất hiện, trước đó cậuchết mất xác ở đâu rồi?”Vị bác sĩ phụ khoa này đập mạnh báo cáokiểm tra xuống bàn, đối với Quách Cao Minh, bàta vô cùng bất mãn: “Những người như chúng tôikhông rõ ràng, còn cho rằng cô Kiều đây là mẹđơn thân đấy, đàn ông đều là thứ không thể dựavào được.”Lời ở phía sau mang theo giọng điệu nghiếnrăng nghiến lợi, giống như hôm nay bà ta bị aitrêu chọc vào, rất khó chịu.“Kết quả kiểm tra thai kỳ của cô ấy như thếnào?” Vẻ mặt Quách Cao Minh lạnh lùng hỏi một câu.Vị bác sĩ phụ khoa ở đối diện rất khinhthường hừ một tiếng, không nhìn anh, quay đầunhìn về phía Kiều Bích Ngọc: “Cô Kiểu, khoảngthời gian gần đây, nửa đêm cô còn bị chuột rút không?”Lời này hỏi rất dịu dàng.Kiều Bích Ngọc có chút không kịp phản ứng,tốc độ trở mặt này quá nhanh, còn nhanh hơn cảngười yêu cũ trở mặt, làm sao bà ta lại cảm thấyngứa mắt với Quách Cao Minh nhỉ.Sắc mặt của người đàn ông bên cạnh hơitrầm xuống, ngược lại không so đo với bác sĩnày, chỉ nhỏ giọng hỏi một câu: “Buổi tối em bịchuột rút à?”“Chỉ thỉnh thoảng thôi, hiện tại tốt hơnnhiều.“ Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn như thế, côcó phần mất tự nhiên.“Cậu có lầm hay không vậy, buổi tối haingười không ngủ chung một chỗ à, tháng trước,nửa đêm cô ấy luôn bị chuột rút đau đến mứctỉnh dậy, cậu thế mà không biết.Vị bác sĩ phụ khoa ở đối diện tràn đầy giậndữ, đột nhiên quát to một tiếng: “Cậu nhìn chồngnhà người ta kia kìa, cậu có biết phụ nữ mangthai có bao nhiêu vất vả không, đám đàn ôngthối tha các cậu nhất thời sung sướng, chuyệnsau đó thì phủi mông, không chịu trách nhiệmđúng không?”“Đừng tưởng rằng dáng dấp cậu đẹp trai, cóchút tiền thì giỏi, bây giờ phụ nữ không vô dụngnhư trước kia, chúng tôi có thể độc lập về kinhtế, có thể tự nuôi sống bản thân, không cần chịuđựng ấm ức, hơn nữa vợ cậu còn có dáng dấpxinh đẹp như thế, bất kỳ lúc nào cũng có thể đácậu dĩ, tìm một người tốt hơn.”Kiều Bích Ngọc trợn tròn mắt, lập tức kéotay Quách Cao Minh ra khỏi văn phòng chủnhiệm khoa sản, nhanh chóng đóng cửa lại.Trong lòng vẫn còn hoảng sợ, may mắn cô đi nhanh.Cô rất lo lắng Quách Cao Minh sẽ nổi giậntại chỗ.“Nghe nói thời gian gần đây, vị bác sĩ nàyđang ầm ï ly hôn với chồng, bình thường bà ấyrất thân thiện, bà ấy không có ý gì đâu.”Kiều Bích Ngọc quay đầu, hơi khẩn trươngnhìn người đàn ông ở bên cạnh, nhanh chónggiải thích.Nhưng ngoài dự liệu của cô, Quách CaoMinh bị người ta mắng một trận lại không tức giận.Sắc mặt anh lạnh nhạt, ánh mắt nhìn tay côđang nắm bàn tay phải của mình. Sau khi suynghĩ một lúc, anh nói.“Về nhà thôi.“ Chỉ là ba chữ đơn giản.Kiểu Bích Ngọc không từ chối, thật ra côcũng không biết nên từ chối như thế nào, cứ nhưthế đi theo bước chân của anh, rời khỏi trungtâm chăm sóc sức khỏe sinh sản.Dường như trước đó bọn họ chưa từng cãinhau, ai cũng không nhắc đến chuyện đó.“Mang thai rất khó chịu à?”Hôm nay Quách Cao Minh tự mình lái xeđến, lúc cô ngồi lên ghế lái phụ, anh rất tự nhiênnghiêng người qua, ngón tay thon dài thành thụcthắt dây an toàn cho cô, giọng điệu lạnh nhạt hỏiqua ý kiến của cô.Kiểu Bích Ngọc không khỏi khẩn trương, côkhông trả lời ngay.Nhìn gương mặt lạnh lùng gần trong gangtấc, anh chỉ thắt dây an toàn cho cô, nhưng ánhmắt của anh nghiêm túc, đúng thế, cho dù là làmchuyện gì, người đàn ông này luôn luôn nghiêmtúc.Đối với tình cảm, anh cũng nghiêm túc nhưthế sao? Hình như là vậy.“Em không thoải mái à?”Quách Cao Minh ngồi thẳng người, nhìn thấyKiều Bích Ngọc không nói lời nào, anh hỏi ngượcmột câu.“Không, không có gì.”Cô nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ xe, vẻmặt hơi quẫn bách: “Thật ra không nghiêm trọngnhư những gì bác sĩ kia nói đâu, trong lúc mangthai, chỉ thỉnh thoảng hơi buồn nôn, chuột rút,dáng người nặng nề không tiện.”Anh chăm chú nhìn cô một lúc lâu, trầm mặcmột lát, không nói thêm gì nữa, sau cùng lái xevề nhà họ Quách.Quách Cao Minh nhìn thẳng về phía trước,xe chạy rất vững vàng, Kiều Bích Ngọc luôn cảmgiác được có phần câu nệ, có lẽ là do trước đócùng anh chiến tranh lạnh, lúc này có phầnkhông quen. Trên đường đi hai người đều khôngnói gì thêm, cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhìnnhững con đường phồn hoa.Đột nhiên một tòa nhà lớn xuất hiện trướcmắt, Kiều Bích Ngọc lập tức quay đầu nhìn sangngười đàn ông ở bên cạnh, lớn tiếng nói: “Anhphải đến công ty đi làm, cho em xuống xe, em sẽbảo tài xế…”“Hôm nay là tết đoan ngọ.”Giọng nói của anh rất bình thản.Quách Cao Minh duy trì tốc độ lái xe, hoàntoàn không có ý định dừng xe, xe chạy như bayngang qua tòa cao ốc của tập đoàn IP&G.“Công ty được nghỉ tết đoan ngọ sao?”Đúng lúc phía trước là đèn đỏ, anh quay đầunhìn cô, tùy ý nói: “Ông xã em tăng ca, cũng đâucó ai cho anh thêm lương tăng ca.”Mặt Kiều Bích Ngọc ửng đỏ, cô thiếu chútnữa đã quên mất, hình như tết đoan ngọ quả thậtđược nghỉ: “Phòng của Châu Mỹ Duy, hình nhưphải tăng ca đi gặp khách hàng gì đó… Bởi vì cảngày anh đều bận rộn như thế, em sợ làm phiềnanh.” Câu nói phía sau, cô nhỏ giọng lẩm bẩm.Đèn đỏ nhanh chóng chuyển sang màuxanh, Quách Cao Minh thu hồi ánh mắt, vẻ mặtkhông thay đổi tiếp tục lái xe.Bỗng nhiên, anh ý tứ sâu xa nói một câu:“Công ty do anh mở, anh muốn nghỉ thì nghỉ.Kiều Bích Ngọc không biết anh nói lời này làcó ý gì, chẳng qua khóe môi cô hơi giương lên,tâm trạng của cô có chút vui vẻ.Lúc nào cô cũng có thể làm phiền anh.

Chương 147