Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 149
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 149: Tôi đang lấy lòng cô“Bánh ú này em tự tay gói à?”“Đột nhiên Quách Cao Minh mở miệng, liếcmắt nhìn người phụ nữ bên cạnh, khóe môi khẽnhếch lên cười khẽ, dường như có chút khó tin.Kiều Bích Ngọc đột nhiên có chút hối hận vìđã làm mấy thứ này, dù sao thì bọn họ cũng sẽkhông thích.Cô do dự đáp: “Vâng.”“Bánh ú xấu như vậy, tuyệt đối là sản xuấtsố lượng có hạn, chỉ có một nhà có.”Lục Khánh Nam nhỏ giọng nói mát, nhưngtrong lời nói cũng không có quá nhiều ghét bỏ,Kiều Bích Ngọc liếc anh ta, hai người rất ngâythơ trừng nhau.Quách Cao Minh ngồi yên, đăm chiêu nhìnbiểu cảm phong phú trên mặt bọn họ, cau mày,nghĩ tới một việc.Ông cụ Quách luôn im lặng, ông ấy đặt táchtrà xuống, nhìn Kiểu Bích Ngọc một lúc lâu, rồiquay người gọi quản gia mở bánh ú ra, lấy bátđũa tới để mọi người cùng nhấm nháp.Thật ra lúc Kiều Bích Ngọc nghe ông cụ mởmiệng, cô có chút giật mình.Từ khi Quách Cao Minh bị tai nạn xe lầntrước, ông cụ cũng có chút bài xích cô, thái độvới cô rõ ràng đã trở nên lạnh lùng xa cách.“Em cảm thấy thế nào?”“Quách Cao Minh, cái này… Ban đầu nó làhình tam giác đấy, sau đó các góc không đượcgói cẩn thận, lần đầu tiên lúc hấp xong khôngchín hết, hơn nữa em nhìn thấy có gạo lòi ra, vìvậy dứt khoát vo tròn. Kiểu Bích Ngọc rấtquýnh.Chiếc bánh ú hình tròn độc nhất vô nhị trênbàn được người giúp việc cắt thành miếng nhỏ,Quách Cao Minh dùng đũa gắp một miếng bỏvào miệng, một lúc lâu không nói gì.“Mùi vị thế nào?”Kiều Bích Ngọc nhích mông, ghé sát vàoanh hơn, giọng nói có chút căng thẳng.“Rất ngon.” Quách Cao Minh đặt đũa xuống,sờ đầu cô an ủi.Kiều Bích Ngọc rất kích động, đây là lần đầutiên cô làm bánh ú, có lẽ cô cũng có tiềm chấtlàm vợ hiền.Lục Khánh Nam thấy cô kích động như vậy,đảo mắt khinh thường, vì lý do an toàn, anh ta cốý chọn miếng nhỏ nhất bỏ vào miệng, lập tức imlặng.“Cao Minh, anh không thể nói dối cô ấy.Vẻ mặt Lục Khánh Nam đau khổ, liều mạnguống nước, đúng là bánh ú đã chín, nhưng KiềuBích Ngọc chết tiệt lại bỏ rất nhiều muối, mặnchết rồi.“Không ai bảo anh ăn.” Kiểu Bích Ngọc theothói quen nói móc anh ta.Lục Khánh Nam làm gì khách sáo với cô, lậptức muốn chê bai khả năng nấu nướng cực tệcủa cô, nhưng Quách Cao Minh lại dặn một câu:“Tới phòng bếp, giúp anh làm một ly nước tráicây.”Kiều Bích Ngọc nhướng mày, cô biết anh cốý đẩy mình đi, không quan tâm đứng dậy vàophòng bếp.Nhưng Kiều Bích Ngọc không ngờ rằng HàThủy Tiên lại vào phòng bếp với cô, hình như cóchuyện sắp xảy ra.“Chuyện gì thế?”Kiều Bích Ngọc quay người nhìn người phụnữ mặc bộ đồ đắt tiền được đặt may riêng, hỏithẳng.Hà Thủy Tiên nhìn đôi mắt sáng ngời của cô,có chút giật mình.Cô ta lập tức phì cười một tiếng: “Tôi biết đạikhái Cao Minh thích gì ở cô rồi.” Cô ta dừng mộtchút, ý cười trên mặt lại hàm xúc không rõ.“Phụ nữ đầu óc đơn giản sẽ khiến anh ấycảm thấy thoải mái, nhưng, cũng sẽ khiến anh ấycảm thấy rất mệt mỏi. Cô sẽ liên lụy anh ấy, bởivì cô không giúp được bất cứ thứ gì”Kiều Bích Ngọc hơi tức giận, cắn răng ngắtlời cô ta: “Cô Hà, cô đừng nói nhiều đạo lý đao tobúa lớn với tôi như vậy, đầu óc tôi đơn giản, nghekhông hiểu đâu.”Kiều Bích Ngọc cực kỳ ghét câu “Đầu ócđơn giản” kia, quản lý cấp cao trong tập đoàn,toàn tự cho là đúng.“Thật có lỗi, có lẽ gần đây vừa được gọi vềnước để bồi dưỡng người mới nên quen thuyết giáo.”Giọng điệu của Hà Thủy Tiên nói xin lỗi ngherất chân thành, hơn nữa nụ cười của cô ta rấtthân thiện: “Suýt chút nữa tôi đã quên, bìnhthường Cao Minh cũng không nỡ dạy dỗ cô, cólẽ cô rất phản cảm, thật ra tôi không cố ý.”Kiều Bích Ngọc nhếch môi, không nói gì.Người phụ nữ này, làm vậy có phải giả bộhay không, có đôi khi cô cũng không phân biệt được.“Phải rồi, Bích Ngọc, thật ra tôi có một việcmuốn nhờ cô giúp.“ Cô ta tiến lên một bước, vôcùng tự nhiên kéo tay Kiều Bích Ngọc, giống nhưbạn bè thân thiết: “Lần trước ở sảnh khách sạn…Gần đây tâm trạng của Quan Liên không tốt, vìvậy cô ấy mới nhất thời xúc động nói mấy câukhó nghe, hi vọng cô đừng để bụng nhé.”“Ô người phụ nữ đó là vợ của Bùi HưngNam. Nhớ tới việc này, trong lòng Kiều BíchNgọc nổi bão, nghiến răng nói hết: “Cô ta nói tôivì đơn đặt hàng, tiếp khách gì đó, sau đó còn nóilà tôi mang thai con hoang.”Trong lúc nói chuyện, Kiều Bích Ngọc rút tayvề, lùi về sau nửa bước, không muốn giả vờ vớicô ta.Giọng điệu cô lạnh lùng: “Cô Hà, nói hết đi,thật sự đầu óc của tôi không thông minh bằngcác người, có phải bạn thân của cô gặp chuyệngì hay không, nói thật, đừng mong tôi sẽ giúp đỡ,tôi chỉ biết hả hê đứng nhìn mà thôi.”Sắc mặt Hà Thủy Tiên hơi trầm xuống, cómấy câu, Kiều Bích Ngọc nói quá rõ ràng, cô tanhất thời không biết tiếp lời thế nào.“Cô cũng biết rồi đấy, Quan Liên là vợ củaBùi Hưng Nam, giữa bọn họ còn có một đứa contrai năm tuổi, xây dựng gia đình cũng không dễdàng gì, vì vậy tôi cảm thấy, nếu như chỉ vì mộtcâu hôm đó của Quan Liên mà khiến bọn họ lyhôn, đứa bé mất đi gia đình hoàn chỉnh, cũng cóchút thất đức.”“Quan Liên mắng tôi, cuối cùng biến thànhtôi vô đạo đức à?”Kiều Bích Ngọc cảm thấy có chút buồn cười,nhìn thẳng vào cô ta: “Bọn họ ly hôn hay không,có liên quan gì tới tôi.”“Quách Cao Minh tạo áp lực với Bùi HưngNam, bên phía nhà họ Bùi chủ động đề xuất cắtđứt quan hệ với Quan Liên. Cô nói với Cao Minhmột chút đi, bảo anh ấy đừng… Giọng nói củaHà Thủy Tiên có chút phức tạp.Kiều Bích Ngọc hơi bất ngờ, nhưng ngày đóquả thực Quách Cao Minh nghe thấy câu “Conhoang” của Quan Liên không liên quan tới cô,mắng con trai cô nhất định sẽ không được yên.“Sao lại kêu tôi đi nói, cô Hà, chẳng phải côvẫn luôn hiểu anh ấy sao?”Đột nhiên, Kiều Bích Ngọc có chút độc ácmà muốn trút giận một chút: “Cô trực tiếp đikhuyên anh ấy di, thật ra tôi và Quách Cao Minhkhông có tình cảm gì.”
Chương 149: Tôi đang lấy lòng cô
“Bánh ú này em tự tay gói à?”“
Đột nhiên Quách Cao Minh mở miệng, liếc
mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh, khóe môi khẽ
nhếch lên cười khẽ, dường như có chút khó tin.
Kiều Bích Ngọc đột nhiên có chút hối hận vì
đã làm mấy thứ này, dù sao thì bọn họ cũng sẽ
không thích.
Cô do dự đáp: “Vâng.”
“Bánh ú xấu như vậy, tuyệt đối là sản xuất
số lượng có hạn, chỉ có một nhà có.”
Lục Khánh Nam nhỏ giọng nói mát, nhưng
trong lời nói cũng không có quá nhiều ghét bỏ,
Kiều Bích Ngọc liếc anh ta, hai người rất ngây
thơ trừng nhau.
Quách Cao Minh ngồi yên, đăm chiêu nhìn
biểu cảm phong phú trên mặt bọn họ, cau mày,
nghĩ tới một việc.
Ông cụ Quách luôn im lặng, ông ấy đặt tách
trà xuống, nhìn Kiểu Bích Ngọc một lúc lâu, rồi
quay người gọi quản gia mở bánh ú ra, lấy bát
đũa tới để mọi người cùng nhấm nháp.
Thật ra lúc Kiều Bích Ngọc nghe ông cụ mở
miệng, cô có chút giật mình.
Từ khi Quách Cao Minh bị tai nạn xe lần
trước, ông cụ cũng có chút bài xích cô, thái độ
với cô rõ ràng đã trở nên lạnh lùng xa cách.
“Em cảm thấy thế nào?”
“Quách Cao Minh, cái này… Ban đầu nó là
hình tam giác đấy, sau đó các góc không được
gói cẩn thận, lần đầu tiên lúc hấp xong không
chín hết, hơn nữa em nhìn thấy có gạo lòi ra, vì
vậy dứt khoát vo tròn. Kiểu Bích Ngọc rất
quýnh.
Chiếc bánh ú hình tròn độc nhất vô nhị trên
bàn được người giúp việc cắt thành miếng nhỏ,
Quách Cao Minh dùng đũa gắp một miếng bỏ
vào miệng, một lúc lâu không nói gì.
“Mùi vị thế nào?”
Kiều Bích Ngọc nhích mông, ghé sát vào
anh hơn, giọng nói có chút căng thẳng.
“Rất ngon.” Quách Cao Minh đặt đũa xuống,
sờ đầu cô an ủi.
Kiều Bích Ngọc rất kích động, đây là lần đầu
tiên cô làm bánh ú, có lẽ cô cũng có tiềm chất
làm vợ hiền.
Lục Khánh Nam thấy cô kích động như vậy,
đảo mắt khinh thường, vì lý do an toàn, anh ta cố
ý chọn miếng nhỏ nhất bỏ vào miệng, lập tức im
lặng.
“Cao Minh, anh không thể nói dối cô ấy.
Vẻ mặt Lục Khánh Nam đau khổ, liều mạng
uống nước, đúng là bánh ú đã chín, nhưng Kiều
Bích Ngọc chết tiệt lại bỏ rất nhiều muối, mặn
chết rồi.
“Không ai bảo anh ăn.” Kiểu Bích Ngọc theo
thói quen nói móc anh ta.
Lục Khánh Nam làm gì khách sáo với cô, lập
tức muốn chê bai khả năng nấu nướng cực tệ
của cô, nhưng Quách Cao Minh lại dặn một câu:
“Tới phòng bếp, giúp anh làm một ly nước trái
cây.”
Kiều Bích Ngọc nhướng mày, cô biết anh cố
ý đẩy mình đi, không quan tâm đứng dậy vào
phòng bếp.
Nhưng Kiều Bích Ngọc không ngờ rằng Hà
Thủy Tiên lại vào phòng bếp với cô, hình như có
chuyện sắp xảy ra.
“Chuyện gì thế?”
Kiều Bích Ngọc quay người nhìn người phụ
nữ mặc bộ đồ đắt tiền được đặt may riêng, hỏi
thẳng.
Hà Thủy Tiên nhìn đôi mắt sáng ngời của cô,
có chút giật mình.
Cô ta lập tức phì cười một tiếng: “Tôi biết đại
khái Cao Minh thích gì ở cô rồi.” Cô ta dừng một
chút, ý cười trên mặt lại hàm xúc không rõ.
“Phụ nữ đầu óc đơn giản sẽ khiến anh ấy
cảm thấy thoải mái, nhưng, cũng sẽ khiến anh ấy
cảm thấy rất mệt mỏi. Cô sẽ liên lụy anh ấy, bởi
vì cô không giúp được bất cứ thứ gì”
Kiều Bích Ngọc hơi tức giận, cắn răng ngắt
lời cô ta: “Cô Hà, cô đừng nói nhiều đạo lý đao to
búa lớn với tôi như vậy, đầu óc tôi đơn giản, nghe
không hiểu đâu.”
Kiều Bích Ngọc cực kỳ ghét câu “Đầu óc
đơn giản” kia, quản lý cấp cao trong tập đoàn,
toàn tự cho là đúng.
“Thật có lỗi, có lẽ gần đây vừa được gọi về
nước để bồi dưỡng người mới nên quen thuyết giáo.”
Giọng điệu của Hà Thủy Tiên nói xin lỗi nghe
rất chân thành, hơn nữa nụ cười của cô ta rất
thân thiện: “Suýt chút nữa tôi đã quên, bình
thường Cao Minh cũng không nỡ dạy dỗ cô, có
lẽ cô rất phản cảm, thật ra tôi không cố ý.”
Kiều Bích Ngọc nhếch môi, không nói gì.
Người phụ nữ này, làm vậy có phải giả bộ
hay không, có đôi khi cô cũng không phân biệt được.
“Phải rồi, Bích Ngọc, thật ra tôi có một việc
muốn nhờ cô giúp.“ Cô ta tiến lên một bước, vô
cùng tự nhiên kéo tay Kiều Bích Ngọc, giống như
bạn bè thân thiết: “Lần trước ở sảnh khách sạn…
Gần đây tâm trạng của Quan Liên không tốt, vì
vậy cô ấy mới nhất thời xúc động nói mấy câu
khó nghe, hi vọng cô đừng để bụng nhé.”
“Ô người phụ nữ đó là vợ của Bùi Hưng
Nam. Nhớ tới việc này, trong lòng Kiều Bích
Ngọc nổi bão, nghiến răng nói hết: “Cô ta nói tôi
vì đơn đặt hàng, tiếp khách gì đó, sau đó còn nói
là tôi mang thai con hoang.”
Trong lúc nói chuyện, Kiều Bích Ngọc rút tay
về, lùi về sau nửa bước, không muốn giả vờ với
cô ta.
Giọng điệu cô lạnh lùng: “Cô Hà, nói hết đi,
thật sự đầu óc của tôi không thông minh bằng
các người, có phải bạn thân của cô gặp chuyện
gì hay không, nói thật, đừng mong tôi sẽ giúp đỡ,
tôi chỉ biết hả hê đứng nhìn mà thôi.”
Sắc mặt Hà Thủy Tiên hơi trầm xuống, có
mấy câu, Kiều Bích Ngọc nói quá rõ ràng, cô ta
nhất thời không biết tiếp lời thế nào.
“Cô cũng biết rồi đấy, Quan Liên là vợ của
Bùi Hưng Nam, giữa bọn họ còn có một đứa con
trai năm tuổi, xây dựng gia đình cũng không dễ
dàng gì, vì vậy tôi cảm thấy, nếu như chỉ vì một
câu hôm đó của Quan Liên mà khiến bọn họ ly
hôn, đứa bé mất đi gia đình hoàn chỉnh, cũng có
chút thất đức.”
“Quan Liên mắng tôi, cuối cùng biến thành
tôi vô đạo đức à?”
Kiều Bích Ngọc cảm thấy có chút buồn cười,
nhìn thẳng vào cô ta: “Bọn họ ly hôn hay không,
có liên quan gì tới tôi.”
“Quách Cao Minh tạo áp lực với Bùi Hưng
Nam, bên phía nhà họ Bùi chủ động đề xuất cắt
đứt quan hệ với Quan Liên. Cô nói với Cao Minh
một chút đi, bảo anh ấy đừng… Giọng nói của
Hà Thủy Tiên có chút phức tạp.
Kiều Bích Ngọc hơi bất ngờ, nhưng ngày đó
quả thực Quách Cao Minh nghe thấy câu “Con
hoang” của Quan Liên không liên quan tới cô,
mắng con trai cô nhất định sẽ không được yên.
“Sao lại kêu tôi đi nói, cô Hà, chẳng phải cô
vẫn luôn hiểu anh ấy sao?”
Đột nhiên, Kiều Bích Ngọc có chút độc ác
mà muốn trút giận một chút: “Cô trực tiếp đi
khuyên anh ấy di, thật ra tôi và Quách Cao Minh
không có tình cảm gì.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 149: Tôi đang lấy lòng cô“Bánh ú này em tự tay gói à?”“Đột nhiên Quách Cao Minh mở miệng, liếcmắt nhìn người phụ nữ bên cạnh, khóe môi khẽnhếch lên cười khẽ, dường như có chút khó tin.Kiều Bích Ngọc đột nhiên có chút hối hận vìđã làm mấy thứ này, dù sao thì bọn họ cũng sẽkhông thích.Cô do dự đáp: “Vâng.”“Bánh ú xấu như vậy, tuyệt đối là sản xuấtsố lượng có hạn, chỉ có một nhà có.”Lục Khánh Nam nhỏ giọng nói mát, nhưngtrong lời nói cũng không có quá nhiều ghét bỏ,Kiều Bích Ngọc liếc anh ta, hai người rất ngâythơ trừng nhau.Quách Cao Minh ngồi yên, đăm chiêu nhìnbiểu cảm phong phú trên mặt bọn họ, cau mày,nghĩ tới một việc.Ông cụ Quách luôn im lặng, ông ấy đặt táchtrà xuống, nhìn Kiểu Bích Ngọc một lúc lâu, rồiquay người gọi quản gia mở bánh ú ra, lấy bátđũa tới để mọi người cùng nhấm nháp.Thật ra lúc Kiều Bích Ngọc nghe ông cụ mởmiệng, cô có chút giật mình.Từ khi Quách Cao Minh bị tai nạn xe lầntrước, ông cụ cũng có chút bài xích cô, thái độvới cô rõ ràng đã trở nên lạnh lùng xa cách.“Em cảm thấy thế nào?”“Quách Cao Minh, cái này… Ban đầu nó làhình tam giác đấy, sau đó các góc không đượcgói cẩn thận, lần đầu tiên lúc hấp xong khôngchín hết, hơn nữa em nhìn thấy có gạo lòi ra, vìvậy dứt khoát vo tròn. Kiểu Bích Ngọc rấtquýnh.Chiếc bánh ú hình tròn độc nhất vô nhị trênbàn được người giúp việc cắt thành miếng nhỏ,Quách Cao Minh dùng đũa gắp một miếng bỏvào miệng, một lúc lâu không nói gì.“Mùi vị thế nào?”Kiều Bích Ngọc nhích mông, ghé sát vàoanh hơn, giọng nói có chút căng thẳng.“Rất ngon.” Quách Cao Minh đặt đũa xuống,sờ đầu cô an ủi.Kiều Bích Ngọc rất kích động, đây là lần đầutiên cô làm bánh ú, có lẽ cô cũng có tiềm chấtlàm vợ hiền.Lục Khánh Nam thấy cô kích động như vậy,đảo mắt khinh thường, vì lý do an toàn, anh ta cốý chọn miếng nhỏ nhất bỏ vào miệng, lập tức imlặng.“Cao Minh, anh không thể nói dối cô ấy.Vẻ mặt Lục Khánh Nam đau khổ, liều mạnguống nước, đúng là bánh ú đã chín, nhưng KiềuBích Ngọc chết tiệt lại bỏ rất nhiều muối, mặnchết rồi.“Không ai bảo anh ăn.” Kiểu Bích Ngọc theothói quen nói móc anh ta.Lục Khánh Nam làm gì khách sáo với cô, lậptức muốn chê bai khả năng nấu nướng cực tệcủa cô, nhưng Quách Cao Minh lại dặn một câu:“Tới phòng bếp, giúp anh làm một ly nước tráicây.”Kiều Bích Ngọc nhướng mày, cô biết anh cốý đẩy mình đi, không quan tâm đứng dậy vàophòng bếp.Nhưng Kiều Bích Ngọc không ngờ rằng HàThủy Tiên lại vào phòng bếp với cô, hình như cóchuyện sắp xảy ra.“Chuyện gì thế?”Kiều Bích Ngọc quay người nhìn người phụnữ mặc bộ đồ đắt tiền được đặt may riêng, hỏithẳng.Hà Thủy Tiên nhìn đôi mắt sáng ngời của cô,có chút giật mình.Cô ta lập tức phì cười một tiếng: “Tôi biết đạikhái Cao Minh thích gì ở cô rồi.” Cô ta dừng mộtchút, ý cười trên mặt lại hàm xúc không rõ.“Phụ nữ đầu óc đơn giản sẽ khiến anh ấycảm thấy thoải mái, nhưng, cũng sẽ khiến anh ấycảm thấy rất mệt mỏi. Cô sẽ liên lụy anh ấy, bởivì cô không giúp được bất cứ thứ gì”Kiều Bích Ngọc hơi tức giận, cắn răng ngắtlời cô ta: “Cô Hà, cô đừng nói nhiều đạo lý đao tobúa lớn với tôi như vậy, đầu óc tôi đơn giản, nghekhông hiểu đâu.”Kiều Bích Ngọc cực kỳ ghét câu “Đầu ócđơn giản” kia, quản lý cấp cao trong tập đoàn,toàn tự cho là đúng.“Thật có lỗi, có lẽ gần đây vừa được gọi vềnước để bồi dưỡng người mới nên quen thuyết giáo.”Giọng điệu của Hà Thủy Tiên nói xin lỗi ngherất chân thành, hơn nữa nụ cười của cô ta rấtthân thiện: “Suýt chút nữa tôi đã quên, bìnhthường Cao Minh cũng không nỡ dạy dỗ cô, cólẽ cô rất phản cảm, thật ra tôi không cố ý.”Kiều Bích Ngọc nhếch môi, không nói gì.Người phụ nữ này, làm vậy có phải giả bộhay không, có đôi khi cô cũng không phân biệt được.“Phải rồi, Bích Ngọc, thật ra tôi có một việcmuốn nhờ cô giúp.“ Cô ta tiến lên một bước, vôcùng tự nhiên kéo tay Kiều Bích Ngọc, giống nhưbạn bè thân thiết: “Lần trước ở sảnh khách sạn…Gần đây tâm trạng của Quan Liên không tốt, vìvậy cô ấy mới nhất thời xúc động nói mấy câukhó nghe, hi vọng cô đừng để bụng nhé.”“Ô người phụ nữ đó là vợ của Bùi HưngNam. Nhớ tới việc này, trong lòng Kiều BíchNgọc nổi bão, nghiến răng nói hết: “Cô ta nói tôivì đơn đặt hàng, tiếp khách gì đó, sau đó còn nóilà tôi mang thai con hoang.”Trong lúc nói chuyện, Kiều Bích Ngọc rút tayvề, lùi về sau nửa bước, không muốn giả vờ vớicô ta.Giọng điệu cô lạnh lùng: “Cô Hà, nói hết đi,thật sự đầu óc của tôi không thông minh bằngcác người, có phải bạn thân của cô gặp chuyệngì hay không, nói thật, đừng mong tôi sẽ giúp đỡ,tôi chỉ biết hả hê đứng nhìn mà thôi.”Sắc mặt Hà Thủy Tiên hơi trầm xuống, cómấy câu, Kiều Bích Ngọc nói quá rõ ràng, cô tanhất thời không biết tiếp lời thế nào.“Cô cũng biết rồi đấy, Quan Liên là vợ củaBùi Hưng Nam, giữa bọn họ còn có một đứa contrai năm tuổi, xây dựng gia đình cũng không dễdàng gì, vì vậy tôi cảm thấy, nếu như chỉ vì mộtcâu hôm đó của Quan Liên mà khiến bọn họ lyhôn, đứa bé mất đi gia đình hoàn chỉnh, cũng cóchút thất đức.”“Quan Liên mắng tôi, cuối cùng biến thànhtôi vô đạo đức à?”Kiều Bích Ngọc cảm thấy có chút buồn cười,nhìn thẳng vào cô ta: “Bọn họ ly hôn hay không,có liên quan gì tới tôi.”“Quách Cao Minh tạo áp lực với Bùi HưngNam, bên phía nhà họ Bùi chủ động đề xuất cắtđứt quan hệ với Quan Liên. Cô nói với Cao Minhmột chút đi, bảo anh ấy đừng… Giọng nói củaHà Thủy Tiên có chút phức tạp.Kiều Bích Ngọc hơi bất ngờ, nhưng ngày đóquả thực Quách Cao Minh nghe thấy câu “Conhoang” của Quan Liên không liên quan tới cô,mắng con trai cô nhất định sẽ không được yên.“Sao lại kêu tôi đi nói, cô Hà, chẳng phải côvẫn luôn hiểu anh ấy sao?”Đột nhiên, Kiều Bích Ngọc có chút độc ácmà muốn trút giận một chút: “Cô trực tiếp đikhuyên anh ấy di, thật ra tôi và Quách Cao Minhkhông có tình cảm gì.”