Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 159
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 159: Đường Tuấn Nghĩa trở về“Dì út, chuyện dì làm phẫu thuật là chuyệnlớn như thế, sao lại không nói cho cháu biết?”Kiểu Bích Ngọc có chút oán trách, chẳngqua càng nhiều hơn chính là giật mình.Cung Nhã Yến giống như rất tin tưởng ngườibác sĩ mới đến kia, anh ta là ai? Từ trước đếnnay, tính cách của dì út rất lạnh lùng xa cách,không dễ dàng tin tưởng vào người ngoài.“Lần trước chuyện cháu ly hôn, chẳng phảicháu cũng không nói cho dì biết đấy à, mãi saunày dì nhìn thấy trên TV mới biết được.” Người ởđầu dây bên kia điện thoại lạnh nhạt phản bácmột câu.“Cháu sợ dì tức giận, ảnh hưởng đến bệnhtình của dì.”Nhắc đến chuyện trước kia, Kiều Bích Ngọccó chút chột dạ, ánh mắt vô thức nhìn thoángqua người đàn ông đang ngồi ở bên.Vừa khéo Quách Cao Minh đang chăm chú nhìn cô.Bốn mắt nhìn nhau, Quách Cao Minhnhướng mày, dùng ánh mắt để cảnh cáo cô, đểcho cô lập tức đem sự tình nói rõ.Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn đến mức có xíukhông được tự nhiên, hơi nghiêng đầu né tránh.Hỏng rồi… Còn có chuyện kết hôn cô chưa nói nữa.Cô chần chờ, còn chưa đợi cô lên tiếng, đầudây bên kia điện thoại, Cung Nhã Yến mang theogiọng điệu phức tạp, thở dài một tiếng: “Trải quanhiều năm như thế, vẫn là ánh mắt của ôngngoại cháu tỉnh tường.”Đột nhiên nghe dì út nhắc đến ông ngoại,Kiều Bích Ngọc có chút không kịp phản ứng.Giọng nói của Cung Nhã Yến trầm xuống,mang theo chút bất đắc dĩ cùng bật cười: “Dìđang nói đến lúc cháu còn nhỏ, ông ngoại địnhthông gia từ bé cho cháu.”Ông ngoại định thông gia từ bé.Nghe thấy mấy chữ này, mắt Kiểu Bích Ngọctrợn to, cả người căng thẳng.Quách Cao Minh nhíu mày, nhìn vẻ mặt kỳquái của cô.Anh đang muốn lên tiếng hỏi chút gì đó, đầudây bên kia điện thoại Cung Nhã Yến tiếp tục thởdài: “Kiều Bích Ngọc, khi đó tuổi cháu còn nhỏ,cháu quá manh động rồi, lần đấy, cháu thật sựrất quá đáng, thật sự làm tổn thương đến tựtrọng của cậu nhóc đấy.”Tay trái của Kiều Bích Ngọc cầm chặt chiếchộp gỗ nhỏ trong tay, đột nhiên tâm trạng của côcó phần kích động, cửa sổ thủy tỉnh màu đenphản chiếu mắt cô, vành mắt của cô có hơi ửng đỏ.Thật ra nó chỉ giống như một cuộc cãi vãthông thường mà thôi, chỉ là lần đó tương đối lớnhơn, vốn dĩ cô cho rằng, nhất định anh ta sẽmềm lòng, nhất định anh ta sẽ quay về tìm cô.Thế nhưng không, sau đó đã nhiều năm nhưthế, anh ta giống như bốc hơi khỏi thế giới này.Cô âm thầm hối hận, âm thầm muốn tìm lạianh ta, nhưng không thấy anh ta đâu.Anh ta bị cô mắng cho chạy mất.“Anh ấy cũng chẳng có gì tốt cả, anh ấykhông tìm cháu, cháu cũng không tìm anh ấy.Lời này vừa nói ra, nghe qua có chút bướngbỉnh, giống như từ rất lâu trước kia đã sớm bịnuông chiều ra thói quen này.“Kiều Bích Ngọc, khi cháu còn nhỏ, cháuthường hay kiêu căng tùy hứng như thế, nóicháu là cô cả nhà họ Kiều, chẳng bằng nóinhững tật xấu này là do mấy người ông ngoạicháu dưỡng thành.”Ở đầu dây bên kia, Cung Nhã Yến ôn hòacười một tiếng: “Nhất là Đường Tuấn Nghĩa kia,chuyện nào thằng bé cũng nghe theo cháu, khicòn nhỏ, người ta mắc chứng tự kỷ, không thíchnói chuyện, cháu lại bắt nạt thằng bé rất nhiều,từ nhỏ đã dưỡng thành tính tình xấu này củacháu, trong này phần lớn là công của ĐườngTuấn Nghĩa. Ngày đó ở trước mặt thằng bé, cháutừ chối hôn sự, còn nói không muốn gặp thằng bé.”Kiều Bích Ngọc mím môi, trong mắt mangtheo hổ thẹn, tâm trạng rối bời.Ngày ấy, chính ông ngoại cô cũng nổi trậnlôi đình.“Anh ấy còn đang giận cháu, cháu khôngbiết anh ấy đã đi đâu.”Giọng nói này mang theo buồn rầu.Cung Nhã Yến tức giận khẽ cười một tiếng,bà ấy biết tính tình của cô cháu gái này nhàmình, bướng bỉnh nhưng lại hay mềm lòng.“Kiều Bích Ngọc, hai đứa từ nhỏ đã cùngnhau lớn lên, tính tình của thằng bé như thế nào,cháu là người hiểu rõ nhất, đã khi nào thằng béthật sự giận cháu chưa, chỉ cần cháu nói xin lỗi làđược… Những năm gần đây thằng bé gặp phảimột số chuyện.”Nói xong, bà ấy hơi dừng lại một lúc, khóemôi mang theo ý cười.“Đường Tuấn Nghĩa đã trở về rồi.“Đường Tuấn Nghĩa làm phẫu thuật cho dì,ca phẫu thuật rất thành công, hiện tại còn đangở cùng dì, Kiều Bích Ngọc, cháu có muốn nóichuyện với thằng bé không?”Trong đầu Kiều Bích Ngọc “ong” một tiếng,sống lưng thẳng tắp, tay phải siết chặt điện thoạidi động.Phía sau đó, Cung Nhã Yến nói gì, cô khôngnghe rõ, nhưng cô có thể nghe rõ mấy câu trướcđó.Đường Tuấn Nghĩa trở về rồi, đúng là anh,trước đó người mà cô gặp thoáng qua, thật sự là anh.Anh đã trở về.“Xảy ra chuyện gì thế?“ Quách Cao Minhtrầm giọng hỏi một câu.Anh loáng thoáng nghe được ai đó đã trở về,hơn nữa cô còn rất để ý.Ngay sau đó, Quách Cao Minh cau mày, lúcanh muốn đến gần cô, xe đột nhiên phanh lại.Kiều Bích Ngọc không kịp đề phòng, cơ thểchúi về phía trước theo quán tính, Quách CaoMinh phản ứng rất nhanh, bảo vệ ở phía trướccô, xe nhiều lần lắc lư, rất nhanh vững vàngdừng lại.Bọn họ ngẩng đầu lên, rất nhanh chú ý đếnphía trước có một chiếc xe tải màu đen đột nhiênbăng qua đường.“Em có bị thương không?”Quách Cao Minh hỏi cô một câu, Kiều BíchNgọc có phần hoảng hốt lắc đầu, điện thoại diđộng của cô bị rơi xuống sàn xe, cô muốn cúingười nhặt lên.“Kiều Bích Ngọc, xảy ra chuyện gì thế?“ Đầudây bên kia điện thoại, Cung Nhã Yến cảm giácđược tình hình không đúng.Hơn nữa bà ấy còn nghe được giọng nói củamột người đàn ông, giọng nói này…Bà ấy vội vàng hỏi một câu: “Kiểu BíchNgoc, bên cạnh cháu là ai thế?”
Chương 159: Đường Tuấn Nghĩa trở về
“Dì út, chuyện dì làm phẫu thuật là chuyện
lớn như thế, sao lại không nói cho cháu biết?”
Kiểu Bích Ngọc có chút oán trách, chẳng
qua càng nhiều hơn chính là giật mình.
Cung Nhã Yến giống như rất tin tưởng người
bác sĩ mới đến kia, anh ta là ai? Từ trước đến
nay, tính cách của dì út rất lạnh lùng xa cách,
không dễ dàng tin tưởng vào người ngoài.
“Lần trước chuyện cháu ly hôn, chẳng phải
cháu cũng không nói cho dì biết đấy à, mãi sau
này dì nhìn thấy trên TV mới biết được.” Người ở
đầu dây bên kia điện thoại lạnh nhạt phản bác
một câu.
“Cháu sợ dì tức giận, ảnh hưởng đến bệnh
tình của dì.”
Nhắc đến chuyện trước kia, Kiều Bích Ngọc
có chút chột dạ, ánh mắt vô thức nhìn thoáng
qua người đàn ông đang ngồi ở bên.
Vừa khéo Quách Cao Minh đang chăm chú nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau, Quách Cao Minh
nhướng mày, dùng ánh mắt để cảnh cáo cô, để
cho cô lập tức đem sự tình nói rõ.
Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn đến mức có xíu
không được tự nhiên, hơi nghiêng đầu né tránh.
Hỏng rồi… Còn có chuyện kết hôn cô chưa nói nữa.
Cô chần chờ, còn chưa đợi cô lên tiếng, đầu
dây bên kia điện thoại, Cung Nhã Yến mang theo
giọng điệu phức tạp, thở dài một tiếng: “Trải qua
nhiều năm như thế, vẫn là ánh mắt của ông
ngoại cháu tỉnh tường.”
Đột nhiên nghe dì út nhắc đến ông ngoại,
Kiều Bích Ngọc có chút không kịp phản ứng.
Giọng nói của Cung Nhã Yến trầm xuống,
mang theo chút bất đắc dĩ cùng bật cười: “Dì
đang nói đến lúc cháu còn nhỏ, ông ngoại định
thông gia từ bé cho cháu.”
Ông ngoại định thông gia từ bé.
Nghe thấy mấy chữ này, mắt Kiểu Bích Ngọc
trợn to, cả người căng thẳng.
Quách Cao Minh nhíu mày, nhìn vẻ mặt kỳ
quái của cô.
Anh đang muốn lên tiếng hỏi chút gì đó, đầu
dây bên kia điện thoại Cung Nhã Yến tiếp tục thở
dài: “Kiều Bích Ngọc, khi đó tuổi cháu còn nhỏ,
cháu quá manh động rồi, lần đấy, cháu thật sự
rất quá đáng, thật sự làm tổn thương đến tự
trọng của cậu nhóc đấy.”
Tay trái của Kiều Bích Ngọc cầm chặt chiếc
hộp gỗ nhỏ trong tay, đột nhiên tâm trạng của cô
có phần kích động, cửa sổ thủy tỉnh màu đen
phản chiếu mắt cô, vành mắt của cô có hơi ửng đỏ.
Thật ra nó chỉ giống như một cuộc cãi vã
thông thường mà thôi, chỉ là lần đó tương đối lớn
hơn, vốn dĩ cô cho rằng, nhất định anh ta sẽ
mềm lòng, nhất định anh ta sẽ quay về tìm cô.
Thế nhưng không, sau đó đã nhiều năm như
thế, anh ta giống như bốc hơi khỏi thế giới này.
Cô âm thầm hối hận, âm thầm muốn tìm lại
anh ta, nhưng không thấy anh ta đâu.
Anh ta bị cô mắng cho chạy mất.
“Anh ấy cũng chẳng có gì tốt cả, anh ấy
không tìm cháu, cháu cũng không tìm anh ấy.
Lời này vừa nói ra, nghe qua có chút bướng
bỉnh, giống như từ rất lâu trước kia đã sớm bị
nuông chiều ra thói quen này.
“Kiều Bích Ngọc, khi cháu còn nhỏ, cháu
thường hay kiêu căng tùy hứng như thế, nói
cháu là cô cả nhà họ Kiều, chẳng bằng nói
những tật xấu này là do mấy người ông ngoại
cháu dưỡng thành.”
Ở đầu dây bên kia, Cung Nhã Yến ôn hòa
cười một tiếng: “Nhất là Đường Tuấn Nghĩa kia,
chuyện nào thằng bé cũng nghe theo cháu, khi
còn nhỏ, người ta mắc chứng tự kỷ, không thích
nói chuyện, cháu lại bắt nạt thằng bé rất nhiều,
từ nhỏ đã dưỡng thành tính tình xấu này của
cháu, trong này phần lớn là công của Đường
Tuấn Nghĩa. Ngày đó ở trước mặt thằng bé, cháu
từ chối hôn sự, còn nói không muốn gặp thằng bé.”
Kiều Bích Ngọc mím môi, trong mắt mang
theo hổ thẹn, tâm trạng rối bời.
Ngày ấy, chính ông ngoại cô cũng nổi trận
lôi đình.
“Anh ấy còn đang giận cháu, cháu không
biết anh ấy đã đi đâu.”
Giọng nói này mang theo buồn rầu.
Cung Nhã Yến tức giận khẽ cười một tiếng,
bà ấy biết tính tình của cô cháu gái này nhà
mình, bướng bỉnh nhưng lại hay mềm lòng.
“Kiều Bích Ngọc, hai đứa từ nhỏ đã cùng
nhau lớn lên, tính tình của thằng bé như thế nào,
cháu là người hiểu rõ nhất, đã khi nào thằng bé
thật sự giận cháu chưa, chỉ cần cháu nói xin lỗi là
được… Những năm gần đây thằng bé gặp phải
một số chuyện.”
Nói xong, bà ấy hơi dừng lại một lúc, khóe
môi mang theo ý cười.
“Đường Tuấn Nghĩa đã trở về rồi.
“Đường Tuấn Nghĩa làm phẫu thuật cho dì,
ca phẫu thuật rất thành công, hiện tại còn đang
ở cùng dì, Kiều Bích Ngọc, cháu có muốn nói
chuyện với thằng bé không?”
Trong đầu Kiều Bích Ngọc “ong” một tiếng,
sống lưng thẳng tắp, tay phải siết chặt điện thoại
di động.
Phía sau đó, Cung Nhã Yến nói gì, cô không
nghe rõ, nhưng cô có thể nghe rõ mấy câu trước
đó.
Đường Tuấn Nghĩa trở về rồi, đúng là anh,
trước đó người mà cô gặp thoáng qua, thật sự là anh.
Anh đã trở về.
“Xảy ra chuyện gì thế?“ Quách Cao Minh
trầm giọng hỏi một câu.
Anh loáng thoáng nghe được ai đó đã trở về,
hơn nữa cô còn rất để ý.
Ngay sau đó, Quách Cao Minh cau mày, lúc
anh muốn đến gần cô, xe đột nhiên phanh lại.
Kiều Bích Ngọc không kịp đề phòng, cơ thể
chúi về phía trước theo quán tính, Quách Cao
Minh phản ứng rất nhanh, bảo vệ ở phía trước
cô, xe nhiều lần lắc lư, rất nhanh vững vàng
dừng lại.
Bọn họ ngẩng đầu lên, rất nhanh chú ý đến
phía trước có một chiếc xe tải màu đen đột nhiên
băng qua đường.
“Em có bị thương không?”
Quách Cao Minh hỏi cô một câu, Kiều Bích
Ngọc có phần hoảng hốt lắc đầu, điện thoại di
động của cô bị rơi xuống sàn xe, cô muốn cúi
người nhặt lên.
“Kiều Bích Ngọc, xảy ra chuyện gì thế?“ Đầu
dây bên kia điện thoại, Cung Nhã Yến cảm giác
được tình hình không đúng.
Hơn nữa bà ấy còn nghe được giọng nói của
một người đàn ông, giọng nói này…
Bà ấy vội vàng hỏi một câu: “Kiểu Bích
Ngoc, bên cạnh cháu là ai thế?”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 159: Đường Tuấn Nghĩa trở về“Dì út, chuyện dì làm phẫu thuật là chuyệnlớn như thế, sao lại không nói cho cháu biết?”Kiểu Bích Ngọc có chút oán trách, chẳngqua càng nhiều hơn chính là giật mình.Cung Nhã Yến giống như rất tin tưởng ngườibác sĩ mới đến kia, anh ta là ai? Từ trước đếnnay, tính cách của dì út rất lạnh lùng xa cách,không dễ dàng tin tưởng vào người ngoài.“Lần trước chuyện cháu ly hôn, chẳng phảicháu cũng không nói cho dì biết đấy à, mãi saunày dì nhìn thấy trên TV mới biết được.” Người ởđầu dây bên kia điện thoại lạnh nhạt phản bácmột câu.“Cháu sợ dì tức giận, ảnh hưởng đến bệnhtình của dì.”Nhắc đến chuyện trước kia, Kiều Bích Ngọccó chút chột dạ, ánh mắt vô thức nhìn thoángqua người đàn ông đang ngồi ở bên.Vừa khéo Quách Cao Minh đang chăm chú nhìn cô.Bốn mắt nhìn nhau, Quách Cao Minhnhướng mày, dùng ánh mắt để cảnh cáo cô, đểcho cô lập tức đem sự tình nói rõ.Kiều Bích Ngọc bị anh nhìn đến mức có xíukhông được tự nhiên, hơi nghiêng đầu né tránh.Hỏng rồi… Còn có chuyện kết hôn cô chưa nói nữa.Cô chần chờ, còn chưa đợi cô lên tiếng, đầudây bên kia điện thoại, Cung Nhã Yến mang theogiọng điệu phức tạp, thở dài một tiếng: “Trải quanhiều năm như thế, vẫn là ánh mắt của ôngngoại cháu tỉnh tường.”Đột nhiên nghe dì út nhắc đến ông ngoại,Kiều Bích Ngọc có chút không kịp phản ứng.Giọng nói của Cung Nhã Yến trầm xuống,mang theo chút bất đắc dĩ cùng bật cười: “Dìđang nói đến lúc cháu còn nhỏ, ông ngoại địnhthông gia từ bé cho cháu.”Ông ngoại định thông gia từ bé.Nghe thấy mấy chữ này, mắt Kiểu Bích Ngọctrợn to, cả người căng thẳng.Quách Cao Minh nhíu mày, nhìn vẻ mặt kỳquái của cô.Anh đang muốn lên tiếng hỏi chút gì đó, đầudây bên kia điện thoại Cung Nhã Yến tiếp tục thởdài: “Kiều Bích Ngọc, khi đó tuổi cháu còn nhỏ,cháu quá manh động rồi, lần đấy, cháu thật sựrất quá đáng, thật sự làm tổn thương đến tựtrọng của cậu nhóc đấy.”Tay trái của Kiều Bích Ngọc cầm chặt chiếchộp gỗ nhỏ trong tay, đột nhiên tâm trạng của côcó phần kích động, cửa sổ thủy tỉnh màu đenphản chiếu mắt cô, vành mắt của cô có hơi ửng đỏ.Thật ra nó chỉ giống như một cuộc cãi vãthông thường mà thôi, chỉ là lần đó tương đối lớnhơn, vốn dĩ cô cho rằng, nhất định anh ta sẽmềm lòng, nhất định anh ta sẽ quay về tìm cô.Thế nhưng không, sau đó đã nhiều năm nhưthế, anh ta giống như bốc hơi khỏi thế giới này.Cô âm thầm hối hận, âm thầm muốn tìm lạianh ta, nhưng không thấy anh ta đâu.Anh ta bị cô mắng cho chạy mất.“Anh ấy cũng chẳng có gì tốt cả, anh ấykhông tìm cháu, cháu cũng không tìm anh ấy.Lời này vừa nói ra, nghe qua có chút bướngbỉnh, giống như từ rất lâu trước kia đã sớm bịnuông chiều ra thói quen này.“Kiều Bích Ngọc, khi cháu còn nhỏ, cháuthường hay kiêu căng tùy hứng như thế, nóicháu là cô cả nhà họ Kiều, chẳng bằng nóinhững tật xấu này là do mấy người ông ngoạicháu dưỡng thành.”Ở đầu dây bên kia, Cung Nhã Yến ôn hòacười một tiếng: “Nhất là Đường Tuấn Nghĩa kia,chuyện nào thằng bé cũng nghe theo cháu, khicòn nhỏ, người ta mắc chứng tự kỷ, không thíchnói chuyện, cháu lại bắt nạt thằng bé rất nhiều,từ nhỏ đã dưỡng thành tính tình xấu này củacháu, trong này phần lớn là công của ĐườngTuấn Nghĩa. Ngày đó ở trước mặt thằng bé, cháutừ chối hôn sự, còn nói không muốn gặp thằng bé.”Kiều Bích Ngọc mím môi, trong mắt mangtheo hổ thẹn, tâm trạng rối bời.Ngày ấy, chính ông ngoại cô cũng nổi trậnlôi đình.“Anh ấy còn đang giận cháu, cháu khôngbiết anh ấy đã đi đâu.”Giọng nói này mang theo buồn rầu.Cung Nhã Yến tức giận khẽ cười một tiếng,bà ấy biết tính tình của cô cháu gái này nhàmình, bướng bỉnh nhưng lại hay mềm lòng.“Kiều Bích Ngọc, hai đứa từ nhỏ đã cùngnhau lớn lên, tính tình của thằng bé như thế nào,cháu là người hiểu rõ nhất, đã khi nào thằng béthật sự giận cháu chưa, chỉ cần cháu nói xin lỗi làđược… Những năm gần đây thằng bé gặp phảimột số chuyện.”Nói xong, bà ấy hơi dừng lại một lúc, khóemôi mang theo ý cười.“Đường Tuấn Nghĩa đã trở về rồi.“Đường Tuấn Nghĩa làm phẫu thuật cho dì,ca phẫu thuật rất thành công, hiện tại còn đangở cùng dì, Kiều Bích Ngọc, cháu có muốn nóichuyện với thằng bé không?”Trong đầu Kiều Bích Ngọc “ong” một tiếng,sống lưng thẳng tắp, tay phải siết chặt điện thoạidi động.Phía sau đó, Cung Nhã Yến nói gì, cô khôngnghe rõ, nhưng cô có thể nghe rõ mấy câu trướcđó.Đường Tuấn Nghĩa trở về rồi, đúng là anh,trước đó người mà cô gặp thoáng qua, thật sự là anh.Anh đã trở về.“Xảy ra chuyện gì thế?“ Quách Cao Minhtrầm giọng hỏi một câu.Anh loáng thoáng nghe được ai đó đã trở về,hơn nữa cô còn rất để ý.Ngay sau đó, Quách Cao Minh cau mày, lúcanh muốn đến gần cô, xe đột nhiên phanh lại.Kiều Bích Ngọc không kịp đề phòng, cơ thểchúi về phía trước theo quán tính, Quách CaoMinh phản ứng rất nhanh, bảo vệ ở phía trướccô, xe nhiều lần lắc lư, rất nhanh vững vàngdừng lại.Bọn họ ngẩng đầu lên, rất nhanh chú ý đếnphía trước có một chiếc xe tải màu đen đột nhiênbăng qua đường.“Em có bị thương không?”Quách Cao Minh hỏi cô một câu, Kiều BíchNgọc có phần hoảng hốt lắc đầu, điện thoại diđộng của cô bị rơi xuống sàn xe, cô muốn cúingười nhặt lên.“Kiều Bích Ngọc, xảy ra chuyện gì thế?“ Đầudây bên kia điện thoại, Cung Nhã Yến cảm giácđược tình hình không đúng.Hơn nữa bà ấy còn nghe được giọng nói củamột người đàn ông, giọng nói này…Bà ấy vội vàng hỏi một câu: “Kiểu BíchNgoc, bên cạnh cháu là ai thế?”