Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 168

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 168: Tức giận, khiến người ta chịu tiếng xấu thay người khácGần mười giờ tối, đám Kiều Bích Ngọc đi tớibệnh viện đa khoa An Gia ở thành phố Đà Lạt.“Đừng chạy lung tung.”Mới vừa xuống xe, người đàn ông ở bêncạnh lập tức dặn dò theo quán tính một câu.“À” Kiều Bích Ngọc tùy ý đáp một tiếng, haingười liền sóng vai đi về phía khu nội trú.Lục Khánh Nam cũng di theo tới, anh ta đi ởsau cùng, buồn bực nhìn hai bóng dáng trước mặt.Quách Cao Minh vốn không đồng ý để côtới, bệnh viện cũng không phải nơi tốt lành gì,dòng người chen chúc, đều là bác sĩ và bệnhnhân, tràn đầy vi khuẩn, nhưng Kiều Bích Ngọckiên trì, Quách Cao Minh hết cách với cô.Hơn nữa anh ta mới nghe nói, yêu nữ KiềuBích Ngọc này ở trong phòng ghen đại náo mộtlát: “Cao Minh không giáo huấn cô ấy, sau nàyphải làm sao bây giờ?”Nhớ tới khi Kiểu Bích Ngọc mới gả vào nhàhọ Quách còn rất quy củ, bây giờ có đức tínhnày… Đều là công lao của Quách Cao Minh.Mấy người bọn họ bước từng bước tới tầngchín khu nội trú, bởi vì là buổi tối, người coi nhưít hơn, trong hành lang vắng vẻ vang vọng tiếngbước chân của bọn họ.Lái xe và ba vệ sĩ theo sát phía sau, bướcchân có vẻ chỉnh tề, cộng thêm tướng mạo củađám Quách Cao Minh rất xuất chúng, vừa đi rakhỏi thang máy đã hấp dẫn sự chú ý và tò mòcủa bác sĩ, y tá.“Tổng, tổng giám đốc… Chỗ cửa phòngbệnh một gian phòng rộng rãi bên tay phải, cómột nhân viên mặc đồ công sở, biểu cảm của côta hơi giật mình ngớ ra.“Tổng giám đốc…”“Tổng giám đốc Cao Minh.”Mấy nhân viên của tập đoàn IP&G đi theo HàThủy Tiên tới thành phố Đà Lạt nhìn thấy bọn họđến, lập tức đứng thẳng sang một bên.Đã là mười giờ tối, vậy mà ông chủ lớn củatập đoàn bọn họ tự mình tới thăm, thật sự khiếnbọn họ được sủng ái mà lo sợ.“Mọi người tới rồi.”Lúc trước Hà Thủy Tiên bị khách hàng épuống quá nhiều rượu mạnh, trúng độc cồn, đãrửa ruột nên tỉnh táo hơn nhiều, nhưng sắc mặtvẫn tái nhợt như cũ, nằm ở trên giường hơi ngửađầu lên, nhìn về phía cửa phòng, giống như đãsớm dự đoán được đám Quách Cao Minh sẽ tựmình tới đây, cô ta hơi mỉm cười.Mấy nhân viên cấp thấp thấy cấp cao gặpmặt, lập tức thức thời hơi khom lưng với QuáchCao Minh, cung kính đi ra ngoài.Nhưng lúc đi tới cửa phòng, ánh mắt khôngnhịn được nhìn thoáng qua người phụ nữ bêncạnh Quách Cao Minh.Người phụ nữ mang thai này là ai?“Bảo Nhi, cô cũng tới thăm tôi à, cảm ơn.”Hà Thủy Tiên ở trên giường cũng chú ý tớicô, lập tức mở miệng nói khách sáo.Trên mặt Kiều Bích Ngọc không có quánhiều biểu cảm, từ lúc cô tiến vào phòng đã chúý tới Hà Thủy Tiên, tuy cô ta trúng độc nằm trêngiường, nhưng tâm trạng giống như không tệ,vẫn luôn mỉm cười.Nhưng ngay vừa rồi khi nhìn thấy cô, trongđôi mắt Hà Thủy Tiên hiện lên chút… Không vui.Kiều Bích Ngọc không biết có phải mình đanghỉ hay không, rất khách sáo nói một câu với côta: “Chúc cô sớm khôi phục.”Nói xong, cô lắc cánh tay người đàn ông bêncạnh: “Cao Minh, em muốn sang bên cạnh thămMỹ Duy.”Cô đến bệnh viện là vì thăm bạn mình, còncô Hà này, cô không muốn nở nụ cười dối trá làmbộ quan tâm.Quách Cao Minh buông lỏng cô ra, xoayngười liếc mắt với vệ sĩ một cái, ý bảo vệ sĩ theosát cô.“Thủy Tiên, bây giờ em cảm thấy như thếnào?”Lục Khánh Nam mở miệng quan tâm nói:“Họ Mạc kia đúng là dám bảo em uống một chaiWhisky… Đầu óc ông ta bị nước vào, hay là ăngan báo?”Trên mặt Hà Thủy Tiên là nụ cười yếu ớt:“Không sao, dù sao cũng không phải lần đầutiên. Có thể bò lên tới vị trí này, trước đây đãsớm nếm không ít khổ cực.Quách Cao Minh đứng ở cuối giường, nhìnthoáng qua số liệu trên màn hình, cùng với bìnhtruyền dịch, lạnh nhạt mở miệng nói một câu:“Mấy ngày này nghỉ ngơi thật tốt đi.Bỗng nhiên Hà Thủy Tiên cười ra tiếng, tốcđộ nói hơi nhanh: “Cao Minh, hiếm khi ngheđược anh nói một câu quan tâm em.”“Ông chủ lớn như anh có phải nên bày tỏmột lần, khen thưởng nhân viên cống hiến hếtmình vì công ty như em hay không, uống chaiWhisky hơn 60 độ kia đầu em sắp tàn rồi, saunày không biết còn có hết lòng tận tụy vì anhnữa không.” Giọng điệu của cô ta thản nhiên,mỉm cười trêu chọc.Có rất ít người dùng giọng điệu như vậy đùaQuách Cao Minh.Kiều Bích Ngọc mới đi tới cửa, đối mặt vớiván cửa, nhưng lỗ tai còn có thể nghe thấy cuộcđối thoại của bọn họ, không cần quay đầu cũngcó thể tưởng tượng ra được, lúc này trên mặt HàThủy Tiên chắc chắn là nụ cười xán lạn.Bọn họ thật đúng là bạn ở chung nhiều năm,tụ tập cùng một chỗ nói chuyện phiếm, cho dù làkhối băng như Quách Cao Minh ở đây, cũng cóthể khiến bầu không khí trở nên hài hòa.Không hiểu sao tâm trạng của cô hơi xoắnxuýt, nếu người uống rượu trúng độc nằm trêngiường là cô, Quách Cao Minh chắc chắn vừathấy sẽ tàn nhẫn mắng cô một trận rồi.Kiều Bích Ngọc không muốn bực bội chuyệnkhông đâu, mở cửa di ra ngoài.Nhưng lúc cô đóng cửa lại mơ hồ nghe thấygiọng đám Lục Khánh Nam: “Lão già họ Mạc kiaỷ vào mình có quan hệ bà con với nhà họ Đường,biết rõ em đại diện cho tập đoàn IP&G bàn dự ánvới ông ta, vậy mà còn dám gây khó dễ cho em.”“Chuyện này em có thể xử lý tốt, đây là dựán lớn đầu tiên sau khi em chuyển đến tổng bộ,Cao Minh, em hi vọng anh có thể tin tưởng em.”Câu nói cuối cùng của Hà Thủy Tiên, “CaoMinh, em hi vọng anh có thể tin tưởng em“ KiềuBích Ngọc nghe thấy rất rõ.“Quách Cao Minh vẫn luôn tin tưởng cô ta.”Kiều Bích Ngọc lẩm bẩm, những lời này có chútchua xót.Trước đây nhân viên tập đoàn IP&G đi côngtác ít gặp phiển phức như vậy, không nể mặttăng thì cũng phải nhìn mặt Phật, cho dù khôngđồng ý dự án, thì cũng không dám đắc tội.Bây giờ Hà Thủy Tiên dẫn theo mấy nhânviên tới thành phố Bắc An gặp khách hàng, cóhai nhân viên trúng độc cồn đưa vào bệnh viện,tập đoàn chắc chắn rất coi trọng.Châu Mỹ Duy là một nhân viên xui xẻo khác.“Châu Mỹ Duy.”Kiều Bích Ngọc đi thẳng tới phòng bệnh bêncạnh, tay gõ cửa phòng đang định kêu lên mộttiếng, thì phát hiện cửa phòng khép hờ, bêntrong truyền tới tiếng tranh cãi.Một giọng nữ sắc bén hùng hổ chỉ trách:“Châu Mỹ Duy, mọi chuyện đều tại cô đắc tộitổng giám đốc Mạc.”“Cô lăn lộn ở công ty chúng ta một thời gianrồi… Hẵn là cô biết quy củ, sau khi trở về tự mìnhtừ chức đi, đừng khiến cô Thủy Tiên khó xử”“Rầm.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc lạnh lùng, có chútsốt ruột đẩy cửa phòng ra.“Mấy người đang nói gì đấy?”Quan Doanh nghe thấy giọng nói thì xoayngười lại, trong đôi mắt có chút giật mình, mấpmáy môi định nói gì đó, nhưng lại hơi kiêng kị cô.Quan Doanh vội vàng đi ra ngoài, Kiều BíchNgọc hỏi cô ta: “Này, cô vừa nói thôi việc làsao?”“Thôi.” Châu Mỹ Duy nằm ở trên giường rầufĩ gọi một tiếng.“Mỹ Duy, vừa rồi Quan Doanh kia bảo cái gìmà thôi việc, bọn họ định để mình cậu gánh chịusao?“ Kiều Bích Ngọc đi tới đầu giường, thấy bộdạng suy yếu tiều tụy của cô ấy, lập tức nổigiận.”“Hà Thủy Tiên muốn giữ được dự án này,giữ được thanh danh, đương nhiên là không thểđắc tội tổng giám đốc Mạc, cho nên muốn cóngười gánh chịu.”

Chương 168: Tức giận, khiến người ta chịu tiếng xấu thay người khác

Gần mười giờ tối, đám Kiều Bích Ngọc đi tới

bệnh viện đa khoa An Gia ở thành phố Đà Lạt.

“Đừng chạy lung tung.”

Mới vừa xuống xe, người đàn ông ở bên

cạnh lập tức dặn dò theo quán tính một câu.

“À” Kiều Bích Ngọc tùy ý đáp một tiếng, hai

người liền sóng vai đi về phía khu nội trú.

Lục Khánh Nam cũng di theo tới, anh ta đi ở

sau cùng, buồn bực nhìn hai bóng dáng trước mặt.

Quách Cao Minh vốn không đồng ý để cô

tới, bệnh viện cũng không phải nơi tốt lành gì,

dòng người chen chúc, đều là bác sĩ và bệnh

nhân, tràn đầy vi khuẩn, nhưng Kiều Bích Ngọc

kiên trì, Quách Cao Minh hết cách với cô.

Hơn nữa anh ta mới nghe nói, yêu nữ Kiều

Bích Ngọc này ở trong phòng ghen đại náo một

lát: “Cao Minh không giáo huấn cô ấy, sau này

phải làm sao bây giờ?”

Nhớ tới khi Kiểu Bích Ngọc mới gả vào nhà

họ Quách còn rất quy củ, bây giờ có đức tính

này… Đều là công lao của Quách Cao Minh.

Mấy người bọn họ bước từng bước tới tầng

chín khu nội trú, bởi vì là buổi tối, người coi như

ít hơn, trong hành lang vắng vẻ vang vọng tiếng

bước chân của bọn họ.

Lái xe và ba vệ sĩ theo sát phía sau, bước

chân có vẻ chỉnh tề, cộng thêm tướng mạo của

đám Quách Cao Minh rất xuất chúng, vừa đi ra

khỏi thang máy đã hấp dẫn sự chú ý và tò mò

của bác sĩ, y tá.

“Tổng, tổng giám đốc… Chỗ cửa phòng

bệnh một gian phòng rộng rãi bên tay phải, có

một nhân viên mặc đồ công sở, biểu cảm của cô

ta hơi giật mình ngớ ra.

“Tổng giám đốc…”

“Tổng giám đốc Cao Minh.”

Mấy nhân viên của tập đoàn IP&G đi theo Hà

Thủy Tiên tới thành phố Đà Lạt nhìn thấy bọn họ

đến, lập tức đứng thẳng sang một bên.

Đã là mười giờ tối, vậy mà ông chủ lớn của

tập đoàn bọn họ tự mình tới thăm, thật sự khiến

bọn họ được sủng ái mà lo sợ.

“Mọi người tới rồi.”

Lúc trước Hà Thủy Tiên bị khách hàng ép

uống quá nhiều rượu mạnh, trúng độc cồn, đã

rửa ruột nên tỉnh táo hơn nhiều, nhưng sắc mặt

vẫn tái nhợt như cũ, nằm ở trên giường hơi ngửa

đầu lên, nhìn về phía cửa phòng, giống như đã

sớm dự đoán được đám Quách Cao Minh sẽ tự

mình tới đây, cô ta hơi mỉm cười.

Mấy nhân viên cấp thấp thấy cấp cao gặp

mặt, lập tức thức thời hơi khom lưng với Quách

Cao Minh, cung kính đi ra ngoài.

Nhưng lúc đi tới cửa phòng, ánh mắt không

nhịn được nhìn thoáng qua người phụ nữ bên

cạnh Quách Cao Minh.

Người phụ nữ mang thai này là ai?

“Bảo Nhi, cô cũng tới thăm tôi à, cảm ơn.”

Hà Thủy Tiên ở trên giường cũng chú ý tới

cô, lập tức mở miệng nói khách sáo.

Trên mặt Kiều Bích Ngọc không có quá

nhiều biểu cảm, từ lúc cô tiến vào phòng đã chú

ý tới Hà Thủy Tiên, tuy cô ta trúng độc nằm trên

giường, nhưng tâm trạng giống như không tệ,

vẫn luôn mỉm cười.

Nhưng ngay vừa rồi khi nhìn thấy cô, trong

đôi mắt Hà Thủy Tiên hiện lên chút… Không vui.

Kiều Bích Ngọc không biết có phải mình đa

nghỉ hay không, rất khách sáo nói một câu với cô

ta: “Chúc cô sớm khôi phục.”

Nói xong, cô lắc cánh tay người đàn ông bên

cạnh: “Cao Minh, em muốn sang bên cạnh thăm

Mỹ Duy.”

Cô đến bệnh viện là vì thăm bạn mình, còn

cô Hà này, cô không muốn nở nụ cười dối trá làm

bộ quan tâm.

Quách Cao Minh buông lỏng cô ra, xoay

người liếc mắt với vệ sĩ một cái, ý bảo vệ sĩ theo

sát cô.

“Thủy Tiên, bây giờ em cảm thấy như thế

nào?”

Lục Khánh Nam mở miệng quan tâm nói:

“Họ Mạc kia đúng là dám bảo em uống một chai

Whisky… Đầu óc ông ta bị nước vào, hay là ăn

gan báo?”

Trên mặt Hà Thủy Tiên là nụ cười yếu ớt:

“Không sao, dù sao cũng không phải lần đầu

tiên. Có thể bò lên tới vị trí này, trước đây đã

sớm nếm không ít khổ cực.

Quách Cao Minh đứng ở cuối giường, nhìn

thoáng qua số liệu trên màn hình, cùng với bình

truyền dịch, lạnh nhạt mở miệng nói một câu:

“Mấy ngày này nghỉ ngơi thật tốt đi.

Bỗng nhiên Hà Thủy Tiên cười ra tiếng, tốc

độ nói hơi nhanh: “Cao Minh, hiếm khi nghe

được anh nói một câu quan tâm em.”

“Ông chủ lớn như anh có phải nên bày tỏ

một lần, khen thưởng nhân viên cống hiến hết

mình vì công ty như em hay không, uống chai

Whisky hơn 60 độ kia đầu em sắp tàn rồi, sau

này không biết còn có hết lòng tận tụy vì anh

nữa không.” Giọng điệu của cô ta thản nhiên,

mỉm cười trêu chọc.

Có rất ít người dùng giọng điệu như vậy đùa

Quách Cao Minh.

Kiều Bích Ngọc mới đi tới cửa, đối mặt với

ván cửa, nhưng lỗ tai còn có thể nghe thấy cuộc

đối thoại của bọn họ, không cần quay đầu cũng

có thể tưởng tượng ra được, lúc này trên mặt Hà

Thủy Tiên chắc chắn là nụ cười xán lạn.

Bọn họ thật đúng là bạn ở chung nhiều năm,

tụ tập cùng một chỗ nói chuyện phiếm, cho dù là

khối băng như Quách Cao Minh ở đây, cũng có

thể khiến bầu không khí trở nên hài hòa.

Không hiểu sao tâm trạng của cô hơi xoắn

xuýt, nếu người uống rượu trúng độc nằm trên

giường là cô, Quách Cao Minh chắc chắn vừa

thấy sẽ tàn nhẫn mắng cô một trận rồi.

Kiều Bích Ngọc không muốn bực bội chuyện

không đâu, mở cửa di ra ngoài.

Nhưng lúc cô đóng cửa lại mơ hồ nghe thấy

giọng đám Lục Khánh Nam: “Lão già họ Mạc kia

ỷ vào mình có quan hệ bà con với nhà họ Đường,

biết rõ em đại diện cho tập đoàn IP&G bàn dự án

với ông ta, vậy mà còn dám gây khó dễ cho em.”

“Chuyện này em có thể xử lý tốt, đây là dự

án lớn đầu tiên sau khi em chuyển đến tổng bộ,

Cao Minh, em hi vọng anh có thể tin tưởng em.”

Câu nói cuối cùng của Hà Thủy Tiên, “Cao

Minh, em hi vọng anh có thể tin tưởng em“ Kiều

Bích Ngọc nghe thấy rất rõ.

“Quách Cao Minh vẫn luôn tin tưởng cô ta.”

Kiều Bích Ngọc lẩm bẩm, những lời này có chút

chua xót.

Trước đây nhân viên tập đoàn IP&G đi công

tác ít gặp phiển phức như vậy, không nể mặt

tăng thì cũng phải nhìn mặt Phật, cho dù không

đồng ý dự án, thì cũng không dám đắc tội.

Bây giờ Hà Thủy Tiên dẫn theo mấy nhân

viên tới thành phố Bắc An gặp khách hàng, có

hai nhân viên trúng độc cồn đưa vào bệnh viện,

tập đoàn chắc chắn rất coi trọng.

Châu Mỹ Duy là một nhân viên xui xẻo khác.

“Châu Mỹ Duy.”

Kiều Bích Ngọc đi thẳng tới phòng bệnh bên

cạnh, tay gõ cửa phòng đang định kêu lên một

tiếng, thì phát hiện cửa phòng khép hờ, bên

trong truyền tới tiếng tranh cãi.

Một giọng nữ sắc bén hùng hổ chỉ trách:

“Châu Mỹ Duy, mọi chuyện đều tại cô đắc tội

tổng giám đốc Mạc.”

“Cô lăn lộn ở công ty chúng ta một thời gian

rồi… Hẵn là cô biết quy củ, sau khi trở về tự mình

từ chức đi, đừng khiến cô Thủy Tiên khó xử”

“Rầm.”

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc lạnh lùng, có chút

sốt ruột đẩy cửa phòng ra.

“Mấy người đang nói gì đấy?”

Quan Doanh nghe thấy giọng nói thì xoay

người lại, trong đôi mắt có chút giật mình, mấp

máy môi định nói gì đó, nhưng lại hơi kiêng kị cô.

Quan Doanh vội vàng đi ra ngoài, Kiều Bích

Ngọc hỏi cô ta: “Này, cô vừa nói thôi việc là

sao?”

“Thôi.” Châu Mỹ Duy nằm ở trên giường rầu

fĩ gọi một tiếng.

“Mỹ Duy, vừa rồi Quan Doanh kia bảo cái gì

mà thôi việc, bọn họ định để mình cậu gánh chịu

sao?“ Kiều Bích Ngọc đi tới đầu giường, thấy bộ

dạng suy yếu tiều tụy của cô ấy, lập tức nổi

giận.”

“Hà Thủy Tiên muốn giữ được dự án này,

giữ được thanh danh, đương nhiên là không thể

đắc tội tổng giám đốc Mạc, cho nên muốn có

người gánh chịu.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 168: Tức giận, khiến người ta chịu tiếng xấu thay người khácGần mười giờ tối, đám Kiều Bích Ngọc đi tớibệnh viện đa khoa An Gia ở thành phố Đà Lạt.“Đừng chạy lung tung.”Mới vừa xuống xe, người đàn ông ở bêncạnh lập tức dặn dò theo quán tính một câu.“À” Kiều Bích Ngọc tùy ý đáp một tiếng, haingười liền sóng vai đi về phía khu nội trú.Lục Khánh Nam cũng di theo tới, anh ta đi ởsau cùng, buồn bực nhìn hai bóng dáng trước mặt.Quách Cao Minh vốn không đồng ý để côtới, bệnh viện cũng không phải nơi tốt lành gì,dòng người chen chúc, đều là bác sĩ và bệnhnhân, tràn đầy vi khuẩn, nhưng Kiều Bích Ngọckiên trì, Quách Cao Minh hết cách với cô.Hơn nữa anh ta mới nghe nói, yêu nữ KiềuBích Ngọc này ở trong phòng ghen đại náo mộtlát: “Cao Minh không giáo huấn cô ấy, sau nàyphải làm sao bây giờ?”Nhớ tới khi Kiểu Bích Ngọc mới gả vào nhàhọ Quách còn rất quy củ, bây giờ có đức tínhnày… Đều là công lao của Quách Cao Minh.Mấy người bọn họ bước từng bước tới tầngchín khu nội trú, bởi vì là buổi tối, người coi nhưít hơn, trong hành lang vắng vẻ vang vọng tiếngbước chân của bọn họ.Lái xe và ba vệ sĩ theo sát phía sau, bướcchân có vẻ chỉnh tề, cộng thêm tướng mạo củađám Quách Cao Minh rất xuất chúng, vừa đi rakhỏi thang máy đã hấp dẫn sự chú ý và tò mòcủa bác sĩ, y tá.“Tổng, tổng giám đốc… Chỗ cửa phòngbệnh một gian phòng rộng rãi bên tay phải, cómột nhân viên mặc đồ công sở, biểu cảm của côta hơi giật mình ngớ ra.“Tổng giám đốc…”“Tổng giám đốc Cao Minh.”Mấy nhân viên của tập đoàn IP&G đi theo HàThủy Tiên tới thành phố Đà Lạt nhìn thấy bọn họđến, lập tức đứng thẳng sang một bên.Đã là mười giờ tối, vậy mà ông chủ lớn củatập đoàn bọn họ tự mình tới thăm, thật sự khiếnbọn họ được sủng ái mà lo sợ.“Mọi người tới rồi.”Lúc trước Hà Thủy Tiên bị khách hàng épuống quá nhiều rượu mạnh, trúng độc cồn, đãrửa ruột nên tỉnh táo hơn nhiều, nhưng sắc mặtvẫn tái nhợt như cũ, nằm ở trên giường hơi ngửađầu lên, nhìn về phía cửa phòng, giống như đãsớm dự đoán được đám Quách Cao Minh sẽ tựmình tới đây, cô ta hơi mỉm cười.Mấy nhân viên cấp thấp thấy cấp cao gặpmặt, lập tức thức thời hơi khom lưng với QuáchCao Minh, cung kính đi ra ngoài.Nhưng lúc đi tới cửa phòng, ánh mắt khôngnhịn được nhìn thoáng qua người phụ nữ bêncạnh Quách Cao Minh.Người phụ nữ mang thai này là ai?“Bảo Nhi, cô cũng tới thăm tôi à, cảm ơn.”Hà Thủy Tiên ở trên giường cũng chú ý tớicô, lập tức mở miệng nói khách sáo.Trên mặt Kiều Bích Ngọc không có quánhiều biểu cảm, từ lúc cô tiến vào phòng đã chúý tới Hà Thủy Tiên, tuy cô ta trúng độc nằm trêngiường, nhưng tâm trạng giống như không tệ,vẫn luôn mỉm cười.Nhưng ngay vừa rồi khi nhìn thấy cô, trongđôi mắt Hà Thủy Tiên hiện lên chút… Không vui.Kiều Bích Ngọc không biết có phải mình đanghỉ hay không, rất khách sáo nói một câu với côta: “Chúc cô sớm khôi phục.”Nói xong, cô lắc cánh tay người đàn ông bêncạnh: “Cao Minh, em muốn sang bên cạnh thămMỹ Duy.”Cô đến bệnh viện là vì thăm bạn mình, còncô Hà này, cô không muốn nở nụ cười dối trá làmbộ quan tâm.Quách Cao Minh buông lỏng cô ra, xoayngười liếc mắt với vệ sĩ một cái, ý bảo vệ sĩ theosát cô.“Thủy Tiên, bây giờ em cảm thấy như thếnào?”Lục Khánh Nam mở miệng quan tâm nói:“Họ Mạc kia đúng là dám bảo em uống một chaiWhisky… Đầu óc ông ta bị nước vào, hay là ăngan báo?”Trên mặt Hà Thủy Tiên là nụ cười yếu ớt:“Không sao, dù sao cũng không phải lần đầutiên. Có thể bò lên tới vị trí này, trước đây đãsớm nếm không ít khổ cực.Quách Cao Minh đứng ở cuối giường, nhìnthoáng qua số liệu trên màn hình, cùng với bìnhtruyền dịch, lạnh nhạt mở miệng nói một câu:“Mấy ngày này nghỉ ngơi thật tốt đi.Bỗng nhiên Hà Thủy Tiên cười ra tiếng, tốcđộ nói hơi nhanh: “Cao Minh, hiếm khi ngheđược anh nói một câu quan tâm em.”“Ông chủ lớn như anh có phải nên bày tỏmột lần, khen thưởng nhân viên cống hiến hếtmình vì công ty như em hay không, uống chaiWhisky hơn 60 độ kia đầu em sắp tàn rồi, saunày không biết còn có hết lòng tận tụy vì anhnữa không.” Giọng điệu của cô ta thản nhiên,mỉm cười trêu chọc.Có rất ít người dùng giọng điệu như vậy đùaQuách Cao Minh.Kiều Bích Ngọc mới đi tới cửa, đối mặt vớiván cửa, nhưng lỗ tai còn có thể nghe thấy cuộcđối thoại của bọn họ, không cần quay đầu cũngcó thể tưởng tượng ra được, lúc này trên mặt HàThủy Tiên chắc chắn là nụ cười xán lạn.Bọn họ thật đúng là bạn ở chung nhiều năm,tụ tập cùng một chỗ nói chuyện phiếm, cho dù làkhối băng như Quách Cao Minh ở đây, cũng cóthể khiến bầu không khí trở nên hài hòa.Không hiểu sao tâm trạng của cô hơi xoắnxuýt, nếu người uống rượu trúng độc nằm trêngiường là cô, Quách Cao Minh chắc chắn vừathấy sẽ tàn nhẫn mắng cô một trận rồi.Kiều Bích Ngọc không muốn bực bội chuyệnkhông đâu, mở cửa di ra ngoài.Nhưng lúc cô đóng cửa lại mơ hồ nghe thấygiọng đám Lục Khánh Nam: “Lão già họ Mạc kiaỷ vào mình có quan hệ bà con với nhà họ Đường,biết rõ em đại diện cho tập đoàn IP&G bàn dự ánvới ông ta, vậy mà còn dám gây khó dễ cho em.”“Chuyện này em có thể xử lý tốt, đây là dựán lớn đầu tiên sau khi em chuyển đến tổng bộ,Cao Minh, em hi vọng anh có thể tin tưởng em.”Câu nói cuối cùng của Hà Thủy Tiên, “CaoMinh, em hi vọng anh có thể tin tưởng em“ KiềuBích Ngọc nghe thấy rất rõ.“Quách Cao Minh vẫn luôn tin tưởng cô ta.”Kiều Bích Ngọc lẩm bẩm, những lời này có chútchua xót.Trước đây nhân viên tập đoàn IP&G đi côngtác ít gặp phiển phức như vậy, không nể mặttăng thì cũng phải nhìn mặt Phật, cho dù khôngđồng ý dự án, thì cũng không dám đắc tội.Bây giờ Hà Thủy Tiên dẫn theo mấy nhânviên tới thành phố Bắc An gặp khách hàng, cóhai nhân viên trúng độc cồn đưa vào bệnh viện,tập đoàn chắc chắn rất coi trọng.Châu Mỹ Duy là một nhân viên xui xẻo khác.“Châu Mỹ Duy.”Kiều Bích Ngọc đi thẳng tới phòng bệnh bêncạnh, tay gõ cửa phòng đang định kêu lên mộttiếng, thì phát hiện cửa phòng khép hờ, bêntrong truyền tới tiếng tranh cãi.Một giọng nữ sắc bén hùng hổ chỉ trách:“Châu Mỹ Duy, mọi chuyện đều tại cô đắc tộitổng giám đốc Mạc.”“Cô lăn lộn ở công ty chúng ta một thời gianrồi… Hẵn là cô biết quy củ, sau khi trở về tự mìnhtừ chức đi, đừng khiến cô Thủy Tiên khó xử”“Rầm.”Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc lạnh lùng, có chútsốt ruột đẩy cửa phòng ra.“Mấy người đang nói gì đấy?”Quan Doanh nghe thấy giọng nói thì xoayngười lại, trong đôi mắt có chút giật mình, mấpmáy môi định nói gì đó, nhưng lại hơi kiêng kị cô.Quan Doanh vội vàng đi ra ngoài, Kiều BíchNgọc hỏi cô ta: “Này, cô vừa nói thôi việc làsao?”“Thôi.” Châu Mỹ Duy nằm ở trên giường rầufĩ gọi một tiếng.“Mỹ Duy, vừa rồi Quan Doanh kia bảo cái gìmà thôi việc, bọn họ định để mình cậu gánh chịusao?“ Kiều Bích Ngọc đi tới đầu giường, thấy bộdạng suy yếu tiều tụy của cô ấy, lập tức nổigiận.”“Hà Thủy Tiên muốn giữ được dự án này,giữ được thanh danh, đương nhiên là không thểđắc tội tổng giám đốc Mạc, cho nên muốn cóngười gánh chịu.”

Chương 168