Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 180

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 180: Quách Cao Minh, cậu cướp người yêu của Đường Tuấn NghĩaKiều Bích Ngọc giật mình, nhìn người đànông trung niên có dáng người mập mạp đangđứng bên cạnh mình.Cô biết ông ta, ông ta chính là chú họ củaĐường Tuấn Nghĩa, vừa rồi người đàn ông mậpmạp này còn châm chọc khiêu khích cô một lúc,nhưng bây giờ ông ta lại nhanh chân đi đến bênnày, nói ra lời khó hiểu, đây là ý gì?“Cô ấy đi cùng tôi đến đây. Mạc Cảnh Sơnnói với mẹ con nhà họ Đường đang đứng trước mặt.“Chú họ, sao chú lại dẫn theo loại người nàyđến nhà họ Đường chúng tôi.”Cô cả của nhà họ Đường đứng ở đối diệnmang theo vẻ khinh thường, cau mày nhìn vềphía vùng bụng nhô ra của Kiểu Bích Ngọc,giọng điệu trở nên sâu xa.“Chú họ, chú cũng lớn tuổi rồi, chẳng lẽ làchơi gái… Không phải là chú đấy chứ?”Nói đến chỗ này, bà Đường vẫn luôn khôngnói gì, sắc mặt của bà ta trở nên u ám khó coi.Kiều Bích Ngọc cau mày, không nói gì, ánhmắt cô liếc thoáng qua Mạc Cảnh Sơn đứng bêncạnh, cô luôn cảm thấy hành động này của ôngta có phần kỳ lạ.Mạc Cảnh Sơn là họ hàng của nhà họĐường, mấy năm nay Mạc Cảnh Sơn ỷ vào quanhệ với nhà họ Đường, làm việc ăn chênh trongmua bán, chẳng qua khoảng thời gian gần đây,hình như ông ta gặp may, kiếm được một khoảngtiền lớn trong một hạng mục, hiện tại ngay cảnhà họ Đường cũng cảm thấy ghen ghét với thịphần mà ông ta chiếm được.Năm nay Mạc Cảnh Sơn 56 tuổi, tuổi tác củaông ta đủ để làm cha Kiều Bích Ngọc, nhưng chodù đàn ông có già xấu đến đâu, chỉ cần có tiềnthì chắc chắn sẽ có một số người phụ nữ hámgiàu chạy theo như vịt.“Đi theo tôi.”Mạc Cảnh Sơn hoàn toàn không nhìn mẹcon nhà họ Đường ở đối diện vào trong mắt, ôngta ra lệnh với Kiều Bích Ngọc đang đứng ở bêncạnh một câu.Ông ta sải bước xoay người rời đi, Kiều BíchNgọc hơi chần chờ, cô đương nhiên không đitheo Mạc Cảnh Sơn đến bữa tiệc này, nhưng bâygiờ cô lại cảm thấy Mạc Cảnh Sơn giống như cóchuyện quan trọng khác muốn tìm cô.“Mạc Cảnh Sơn, cậu đừng quá đắc ý, đừngquên trước kia nhà họ Đường chúng tôi quantâm cậu như thế nào.”Bà Đường nhìn thấy ông ta không có xíukính trọng nào với mình, bà ta lập tức nổi giận,hướng về phía bóng dáng mập mạp kia quát tomột câu.“Chị dâu, ý tốt của tôi lại bị chị cho là lònglang dạ sói.”Mạc Cảnh Sơn dừng bước quay đầu nhìn bàta, vẻ mặt ông ta mang theo ý cười nịnh nọt, thếnhưng nhìn rất giả tạo: “Tôi chỉ muốn nhanhchóng dẫn người đi, tránh cho sau đó chị đắc tộivới người ta, chuyện ở phía sau càng khó thudọn.”Vẻ mặt bà Đường hơi khiếp sợ.Mạc Cảnh Sơn lại nhỏ giọng nói với KiềuBích Ngọc, thúc giục: “Đi nhanh lên, thằng béđang chờ cô.”Kiều Bích Ngọc không hiểu, cô muốn hỏimột chút.“Những lời cậu vừa nói là có ý gì?“ BàĐường lại lên tiếng trước, giọng nói sắc bén.Bà Đường dùng ánh mắt ra hiệu, hai ngườivệ sĩ của nhà họ Đường nhanh chóng đi đếnngăn cản trước mặt bọn họ, Kiều Bích Ngọc cảmgiác được mùi thuốc súng.Quả nhiên một giây sau, bà Đường mangtheo khí thế hùng hổ trực tiếp mắng to: “MạcCảnh Sơn, tôi không biết gần đây cậu hợp tácvới ai, nhưng tốt nhất cậu nên hiểu rõ, đây chẳngqua chỉ là vận may của cậu thôi, sau cùng vậnmay sẽ biết mất, chúng tôi mới là thân thích củacậu, nếu như cậu dám làm mấy việc ăn cây táorào cây sung, đừng trách tôi không khách sáo.”“Vừa rồi cậu nói cái gì mà đắc tội, lời này làcó ý gì, nói rõ ràng cho tôi.”Bà Đường theo chân chồng lăn lộn trênthương trường mấy chục năm, ánh mắt tỉnhtường, vừa rồi nghe thấy những lời Mạc CảnhSơn nói xong, bà ta đã cảm thấy lời này có hàmý, nhất là khoảng thời gian gần đây mấy hạngmục của nhà họ Đường liên tục xuất hiện vấn đề,điều này khiến cho bà ta không thể không cảnh giác.Mạc Cảnh Sơn không nói gì, nhưng cô cảnhà họ Đường có tính cách ngang ngược kia lạiđột nhiên đến gần bên người bà Đường: “Mẹ…Hình như cô ta rất khẩn trương kéo tay mẹ mình.Vẻ mặt bà Đường tràn đây không kiên nhẫn,vốn dĩ bà ta muốn đẩy đứa con gái lớn bốc đồngcủa mình ra, thế nhưng khi vừa nghiêng đầunhìn, vẻ mặt của bà ta lập tức thay đổi.Là anh…Hai người đàn ông có dáng dấp anh tuấnchậm rãi đi đến bên này, đi đầu là người đàn ôngcó gương mặt lạnh lùng, lông mi cau lại, trênngười tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, thể hiện ra anhkhông quá vui.Bước chân bình tĩnh từng bước thẳng tắp diđến chỗ bọn họ.Lần này ngay khi bà ta muốn lên tiếng châmchọc Mạc Cảnh Sơn, trong mắt đã lộ ra khiếp sợ.“Kiều Bích Ngọc, cô an phận một ngàykhông chạy loạn thì chết à!” Lời nói oán trách,nổi giận đùng đùng, không chút khách khí quát to.Người đứng ra quát là Lục Khánh Nam, thếnhưng người đàn ông ôm eo Kiều Bích Ngọc lạilà cậu chủ nhà họ Quách.Điều này khiến cho bà Đường, cô cả nhà họĐường đều có vẻ mặt ngạc nhiên, có chút khôngkịp phản ứng.“Cao Minh, Khánh Nam, đã lâu không gặp.”Bà Đường là một người rất cáo già, bà ta lậptức kịp phản ứng, bày ra dáng vẻ đoan trang nhưthường ngày, khóe môi mang theo ý cười, ánhmắt hiền lành nhìn về phía Quách Cao Minh vàLục Khánh Nam ở trước mắt.Quách Cao Minh không đối xử lạnh lùng vớibà ta như những bậc cha chú khác, anh hơi gậtđầu với bà Đường: “Bác gái Đường.”Hành động này của Quách Cao Minh khôngcó gì quá kinh người, nhưng Kiều Bích Ngọc lạicảm thấy anh khá khác thường, ngày thườngtảng băng này đâu có lễ phép như thế, khôngbày ra vẻ mặt lạnh lùng đã là rất khá, còn chủđộng chào hỏi người.Đại khái là thấy Kiều Bích Ngọc hơi giãy dụa,bàn tay đặt ở trên lưng cô của Quách Cao Minhhơi dùng lực, ý tứ cảnh cáo không cần nói cũng biết.“Bác gái, tính tình của vợ Cao Minh tươngđối thẳng thắn, nếu như vừa rồi cô ấy có đắc tộiđến bác, mong bác đừng để ở trong lòng.” LụcKhánh Nam nhìn thoáng qua bà Đường, giọngđiệu không tính là kính trọng, cố ý nhắc một câu.Ánh mắt sáng rực lập tức dừng trên ngườiKiều Bích Ngọc.“Con khốn không biết xấu hổ này, sao lại là ”Cô cả nhà họ Đường theo thói quen nhụcnhã Kiều Bích Ngọc, cô ta giật mình, lời vừa nóira khỏi miệng, ánh mắt lạnh lùng của Quách CaoMinh đã nhìn về phía cô ta, cô ta chỉ cảm thấysau lưng ớn lạnh, đâu dám nói gì nữa.Cô chính là người phụ nữ mang thai sau đógả vào nhà họ Quách.Vẻ mặt cô cả nhà họ Đường không thể tinnổi, bé gái bẩn thỉu thường lén chui vào nhà họĐường, làm sao lại trở thành cháu dâu nhà họQuách?Đồng thời trong lòng của cô ta lại có phầnhoảng hốt, vừa rồi cô ta còn mắng Kiều Bích Ngọc.Thật ra từ mấy năm trước, việc kinh doanhcủa nhà họ Đường dần dần đi xuống, nếu nhưkhông phải có Quách Cao Minh ở phía sau giúpđỡ, chỉ sợ nhà họ Đường sẽ không được nhưngày hôm nay, cho nên bọn họ đối với nhà họQuách đều hết sức cẩn thận.Trên mặt bà Đường là nụ cười giả tạo, chegiấu dáng vẻ hung ác nham hiểm, đưa tay dùngsức nhéo con gái lớn.Cô cả nhà họ Đường nhịn đau, lập tức hiểuý, giả bộ cười nói: “Lúc đầu tôi còn cho rằng làmợ chủ của nhà nào lạc đường, thì ra là cháudâu của nhà họ Quách, mợ Quách, vừa rồi tôi nóinhững lời kia, đều là nói với người ngoài, cô tuyệtđối đừng để trong lòng, nhà họ Đường chúng tôivà nhà họ Quách là người một nhà.” Cô ta cườinói, che dấu bầu không khí ngột ngạt.Nhưng Kiều Bích Ngọc nhìn thấy nụ cười củangười phụ nữ này, cô chỉ cảm thấy buồn nôn,quay đầu, ngay cả một ánh mắt cũng không chocô ta, không nhìn thẳng.Kiều Bích Ngọc không đáp lại, người nhà họĐường càng thêm lúng túng.Người cháu dâu này của nhà họ Quách quákhông biết xã giao.Trong lòng bà Đường tức đến mức nghiếnrăng nghiến lợi, nhưng bà ta lại không dám nóigì. TỪ trước đến nay quy định của nhà họ Quáchrất nghiêm ngặt, nhưng Quách Cao Minh lại mặccho người phụ nữ của mình thất lễ như vậy.Bầu không khí này có phần kỳ lạ nhưngQuách Cao Minh không để ý.Anh buông tầm mắt xuống, nhìn người phụnữ đứng ở bên cạnh một lượt, phát hiện côkhông bị thương ở đâu, anh chậm rãi hỏi mộtcâu: “Em đang tìm gì thế?”Quách Cao Minh rất hiểu cô, vừa mới lêntiếng đã nói trúng tâm sự của cô, không giốngnhư Lục Khánh Nam tức giận mắng cô chạy loạn,cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đứng bêncạnh, Kiều Bích Ngọc có chút không được tựnhiên.“Thật ra em đến nhà họ Đường để tìm…” Côlên tiếng, có chút nói không rõ.Cô đến nhà họ Đường chính là để tìm ĐườngTuấn Nghĩa, cô không biết Quách Cao Minh cóquan hệ như thế nào với Đường Tuấn Nghĩa.“Cậu Cao Minh, ngưỡng mộ cậu đã lâu.”Trong giọng nói của Mạc Cảnh Sơn mangtheo hung ác, đột nhiên lên tiếng khiến cho mọingười đều nhìn ông ta.Mạc Cảnh Sơn nói sâu xa: “Những năm nàythật sự cảm ơn nhà họ Quách các cậu đã quantâm đến nhà họ Đường chúng tôi.”“Mạc Cảnh Sơn, ông có chuyện gì thì nóithẳng đi”Ngay cả gọi ông ta là bác trai, Lục KhánhNam cũng không gọi, anh ta giận tái mặt cắtngang giọng điệu quái gở kia của ông ta, lầntrước Mạc Cảnh Sơn và quản lý cấp cao của tậpđoàn IP&G nói chuyện hợp tác, ông ta thế mà togan dám chuốc say đám người Hà Thủy Tiên,đây rõ ràng là khiêu khích.“Cậu Khánh Nam đây chính là kế thừa tácphong dứt khoát của ông cụ, mấy cậu đều làngười tuổi trẻ tài cao, không thể khinh thường.”Mạc Cảnh Sơn nói ra lời khen ngợi, nhưngtrên mặt không biểu cảm gì.Quách Cao Minh cũng nhìn về phía MạcCảnh Sơn, vừa đi đến, anh đã chú ý đến ngườiđàn ông trung niên này, chẳng qua anh không đểMạc Cảnh Sơn vào mắt, bởi vì không cần thiết.Bàn tay đang ôm eo Kiều Bích Ngọc, khônghiểu vì sao lại vô thức siết chặt, ánh mắt MạcCảnh Sơn nhìn anh rất sâu xa.Mạc Cảnh Sơn đối mặt với Quách Cao Minh,cơ mặt giả bộ cười đến mức vặn vẹo: “Thật ra tôicũng chẳng có lời gì muốn nói, những chuyện kiatrong lòng mọi người đều biết rõ, cái gọi nhà họQuách quan tâm cũng chỉ là do có một số ngườicảm thấy tội lỗi, tiêu ít tiền để lương tâm mìnhđược bình an.”“Nói thật lòng, trước kia tôi cảm thấy nhà họQuách giúp nhà họ Đường nhiều như thế, nămđó xảy ra tai nạn xe cộ, cho dù một mạng đổimột mạng cũng là đáng giá, nhưng bây giờ…”Ánh mắt của Mạc Cảnh Sơn mang theo hậný trừng mắt nhìn phần bụng nhô ra của Kiều Bích Ngọc.“Cậu Cao Minh, người anh em tốt thay cậunằm viện sáu năm trời, cậu lại nhân cơ hội đócướp người phụ nữ mà thằng bé yêu thích… Cậusẽ chết không yên thân.”Những lời này của Mạc Cảnh Sơn nghiếnrăng nghiến lợi, mang theo nồng đậm hận ý.

Chương 180: Quách Cao Minh, cậu cướp người yêu của Đường Tuấn Nghĩa

Kiều Bích Ngọc giật mình, nhìn người đàn

ông trung niên có dáng người mập mạp đang

đứng bên cạnh mình.

Cô biết ông ta, ông ta chính là chú họ của

Đường Tuấn Nghĩa, vừa rồi người đàn ông mập

mạp này còn châm chọc khiêu khích cô một lúc,

nhưng bây giờ ông ta lại nhanh chân đi đến bên

này, nói ra lời khó hiểu, đây là ý gì?

“Cô ấy đi cùng tôi đến đây. Mạc Cảnh Sơn

nói với mẹ con nhà họ Đường đang đứng trước mặt.

“Chú họ, sao chú lại dẫn theo loại người này

đến nhà họ Đường chúng tôi.”

Cô cả của nhà họ Đường đứng ở đối diện

mang theo vẻ khinh thường, cau mày nhìn về

phía vùng bụng nhô ra của Kiểu Bích Ngọc,

giọng điệu trở nên sâu xa.

“Chú họ, chú cũng lớn tuổi rồi, chẳng lẽ là

chơi gái… Không phải là chú đấy chứ?”

Nói đến chỗ này, bà Đường vẫn luôn không

nói gì, sắc mặt của bà ta trở nên u ám khó coi.

Kiều Bích Ngọc cau mày, không nói gì, ánh

mắt cô liếc thoáng qua Mạc Cảnh Sơn đứng bên

cạnh, cô luôn cảm thấy hành động này của ông

ta có phần kỳ lạ.

Mạc Cảnh Sơn là họ hàng của nhà họ

Đường, mấy năm nay Mạc Cảnh Sơn ỷ vào quan

hệ với nhà họ Đường, làm việc ăn chênh trong

mua bán, chẳng qua khoảng thời gian gần đây,

hình như ông ta gặp may, kiếm được một khoảng

tiền lớn trong một hạng mục, hiện tại ngay cả

nhà họ Đường cũng cảm thấy ghen ghét với thị

phần mà ông ta chiếm được.

Năm nay Mạc Cảnh Sơn 56 tuổi, tuổi tác của

ông ta đủ để làm cha Kiều Bích Ngọc, nhưng cho

dù đàn ông có già xấu đến đâu, chỉ cần có tiền

thì chắc chắn sẽ có một số người phụ nữ hám

giàu chạy theo như vịt.

“Đi theo tôi.”

Mạc Cảnh Sơn hoàn toàn không nhìn mẹ

con nhà họ Đường ở đối diện vào trong mắt, ông

ta ra lệnh với Kiều Bích Ngọc đang đứng ở bên

cạnh một câu.

Ông ta sải bước xoay người rời đi, Kiều Bích

Ngọc hơi chần chờ, cô đương nhiên không đi

theo Mạc Cảnh Sơn đến bữa tiệc này, nhưng bây

giờ cô lại cảm thấy Mạc Cảnh Sơn giống như có

chuyện quan trọng khác muốn tìm cô.

“Mạc Cảnh Sơn, cậu đừng quá đắc ý, đừng

quên trước kia nhà họ Đường chúng tôi quan

tâm cậu như thế nào.”

Bà Đường nhìn thấy ông ta không có xíu

kính trọng nào với mình, bà ta lập tức nổi giận,

hướng về phía bóng dáng mập mạp kia quát to

một câu.

“Chị dâu, ý tốt của tôi lại bị chị cho là lòng

lang dạ sói.”

Mạc Cảnh Sơn dừng bước quay đầu nhìn bà

ta, vẻ mặt ông ta mang theo ý cười nịnh nọt, thế

nhưng nhìn rất giả tạo: “Tôi chỉ muốn nhanh

chóng dẫn người đi, tránh cho sau đó chị đắc tội

với người ta, chuyện ở phía sau càng khó thu

dọn.”

Vẻ mặt bà Đường hơi khiếp sợ.

Mạc Cảnh Sơn lại nhỏ giọng nói với Kiều

Bích Ngọc, thúc giục: “Đi nhanh lên, thằng bé

đang chờ cô.”

Kiều Bích Ngọc không hiểu, cô muốn hỏi

một chút.

“Những lời cậu vừa nói là có ý gì?“ Bà

Đường lại lên tiếng trước, giọng nói sắc bén.

Bà Đường dùng ánh mắt ra hiệu, hai người

vệ sĩ của nhà họ Đường nhanh chóng đi đến

ngăn cản trước mặt bọn họ, Kiều Bích Ngọc cảm

giác được mùi thuốc súng.

Quả nhiên một giây sau, bà Đường mang

theo khí thế hùng hổ trực tiếp mắng to: “Mạc

Cảnh Sơn, tôi không biết gần đây cậu hợp tác

với ai, nhưng tốt nhất cậu nên hiểu rõ, đây chẳng

qua chỉ là vận may của cậu thôi, sau cùng vận

may sẽ biết mất, chúng tôi mới là thân thích của

cậu, nếu như cậu dám làm mấy việc ăn cây táo

rào cây sung, đừng trách tôi không khách sáo.”

“Vừa rồi cậu nói cái gì mà đắc tội, lời này là

có ý gì, nói rõ ràng cho tôi.”

Bà Đường theo chân chồng lăn lộn trên

thương trường mấy chục năm, ánh mắt tỉnh

tường, vừa rồi nghe thấy những lời Mạc Cảnh

Sơn nói xong, bà ta đã cảm thấy lời này có hàm

ý, nhất là khoảng thời gian gần đây mấy hạng

mục của nhà họ Đường liên tục xuất hiện vấn đề,

điều này khiến cho bà ta không thể không cảnh giác.

Mạc Cảnh Sơn không nói gì, nhưng cô cả

nhà họ Đường có tính cách ngang ngược kia lại

đột nhiên đến gần bên người bà Đường: “Mẹ…

Hình như cô ta rất khẩn trương kéo tay mẹ mình.

Vẻ mặt bà Đường tràn đây không kiên nhẫn,

vốn dĩ bà ta muốn đẩy đứa con gái lớn bốc đồng

của mình ra, thế nhưng khi vừa nghiêng đầu

nhìn, vẻ mặt của bà ta lập tức thay đổi.

Là anh…

Hai người đàn ông có dáng dấp anh tuấn

chậm rãi đi đến bên này, đi đầu là người đàn ông

có gương mặt lạnh lùng, lông mi cau lại, trên

người tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, thể hiện ra anh

không quá vui.

Bước chân bình tĩnh từng bước thẳng tắp di

đến chỗ bọn họ.

Lần này ngay khi bà ta muốn lên tiếng châm

chọc Mạc Cảnh Sơn, trong mắt đã lộ ra khiếp sợ.

“Kiều Bích Ngọc, cô an phận một ngày

không chạy loạn thì chết à!” Lời nói oán trách,

nổi giận đùng đùng, không chút khách khí quát to.

Người đứng ra quát là Lục Khánh Nam, thế

nhưng người đàn ông ôm eo Kiều Bích Ngọc lại

là cậu chủ nhà họ Quách.

Điều này khiến cho bà Đường, cô cả nhà họ

Đường đều có vẻ mặt ngạc nhiên, có chút không

kịp phản ứng.

“Cao Minh, Khánh Nam, đã lâu không gặp.”

Bà Đường là một người rất cáo già, bà ta lập

tức kịp phản ứng, bày ra dáng vẻ đoan trang như

thường ngày, khóe môi mang theo ý cười, ánh

mắt hiền lành nhìn về phía Quách Cao Minh và

Lục Khánh Nam ở trước mắt.

Quách Cao Minh không đối xử lạnh lùng với

bà ta như những bậc cha chú khác, anh hơi gật

đầu với bà Đường: “Bác gái Đường.”

Hành động này của Quách Cao Minh không

có gì quá kinh người, nhưng Kiều Bích Ngọc lại

cảm thấy anh khá khác thường, ngày thường

tảng băng này đâu có lễ phép như thế, không

bày ra vẻ mặt lạnh lùng đã là rất khá, còn chủ

động chào hỏi người.

Đại khái là thấy Kiều Bích Ngọc hơi giãy dụa,

bàn tay đặt ở trên lưng cô của Quách Cao Minh

hơi dùng lực, ý tứ cảnh cáo không cần nói cũng biết.

“Bác gái, tính tình của vợ Cao Minh tương

đối thẳng thắn, nếu như vừa rồi cô ấy có đắc tội

đến bác, mong bác đừng để ở trong lòng.” Lục

Khánh Nam nhìn thoáng qua bà Đường, giọng

điệu không tính là kính trọng, cố ý nhắc một câu.

Ánh mắt sáng rực lập tức dừng trên người

Kiều Bích Ngọc.

“Con khốn không biết xấu hổ này, sao lại là ”

Cô cả nhà họ Đường theo thói quen nhục

nhã Kiều Bích Ngọc, cô ta giật mình, lời vừa nói

ra khỏi miệng, ánh mắt lạnh lùng của Quách Cao

Minh đã nhìn về phía cô ta, cô ta chỉ cảm thấy

sau lưng ớn lạnh, đâu dám nói gì nữa.

Cô chính là người phụ nữ mang thai sau đó

gả vào nhà họ Quách.

Vẻ mặt cô cả nhà họ Đường không thể tin

nổi, bé gái bẩn thỉu thường lén chui vào nhà họ

Đường, làm sao lại trở thành cháu dâu nhà họ

Quách?

Đồng thời trong lòng của cô ta lại có phần

hoảng hốt, vừa rồi cô ta còn mắng Kiều Bích Ngọc.

Thật ra từ mấy năm trước, việc kinh doanh

của nhà họ Đường dần dần đi xuống, nếu như

không phải có Quách Cao Minh ở phía sau giúp

đỡ, chỉ sợ nhà họ Đường sẽ không được như

ngày hôm nay, cho nên bọn họ đối với nhà họ

Quách đều hết sức cẩn thận.

Trên mặt bà Đường là nụ cười giả tạo, che

giấu dáng vẻ hung ác nham hiểm, đưa tay dùng

sức nhéo con gái lớn.

Cô cả nhà họ Đường nhịn đau, lập tức hiểu

ý, giả bộ cười nói: “Lúc đầu tôi còn cho rằng là

mợ chủ của nhà nào lạc đường, thì ra là cháu

dâu của nhà họ Quách, mợ Quách, vừa rồi tôi nói

những lời kia, đều là nói với người ngoài, cô tuyệt

đối đừng để trong lòng, nhà họ Đường chúng tôi

và nhà họ Quách là người một nhà.” Cô ta cười

nói, che dấu bầu không khí ngột ngạt.

Nhưng Kiều Bích Ngọc nhìn thấy nụ cười của

người phụ nữ này, cô chỉ cảm thấy buồn nôn,

quay đầu, ngay cả một ánh mắt cũng không cho

cô ta, không nhìn thẳng.

Kiều Bích Ngọc không đáp lại, người nhà họ

Đường càng thêm lúng túng.

Người cháu dâu này của nhà họ Quách quá

không biết xã giao.

Trong lòng bà Đường tức đến mức nghiến

răng nghiến lợi, nhưng bà ta lại không dám nói

gì. TỪ trước đến nay quy định của nhà họ Quách

rất nghiêm ngặt, nhưng Quách Cao Minh lại mặc

cho người phụ nữ của mình thất lễ như vậy.

Bầu không khí này có phần kỳ lạ nhưng

Quách Cao Minh không để ý.

Anh buông tầm mắt xuống, nhìn người phụ

nữ đứng ở bên cạnh một lượt, phát hiện cô

không bị thương ở đâu, anh chậm rãi hỏi một

câu: “Em đang tìm gì thế?”

Quách Cao Minh rất hiểu cô, vừa mới lên

tiếng đã nói trúng tâm sự của cô, không giống

như Lục Khánh Nam tức giận mắng cô chạy loạn,

cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đứng bên

cạnh, Kiều Bích Ngọc có chút không được tự

nhiên.

“Thật ra em đến nhà họ Đường để tìm…” Cô

lên tiếng, có chút nói không rõ.

Cô đến nhà họ Đường chính là để tìm Đường

Tuấn Nghĩa, cô không biết Quách Cao Minh có

quan hệ như thế nào với Đường Tuấn Nghĩa.

“Cậu Cao Minh, ngưỡng mộ cậu đã lâu.”

Trong giọng nói của Mạc Cảnh Sơn mang

theo hung ác, đột nhiên lên tiếng khiến cho mọi

người đều nhìn ông ta.

Mạc Cảnh Sơn nói sâu xa: “Những năm này

thật sự cảm ơn nhà họ Quách các cậu đã quan

tâm đến nhà họ Đường chúng tôi.”

“Mạc Cảnh Sơn, ông có chuyện gì thì nói

thẳng đi”

Ngay cả gọi ông ta là bác trai, Lục Khánh

Nam cũng không gọi, anh ta giận tái mặt cắt

ngang giọng điệu quái gở kia của ông ta, lần

trước Mạc Cảnh Sơn và quản lý cấp cao của tập

đoàn IP&G nói chuyện hợp tác, ông ta thế mà to

gan dám chuốc say đám người Hà Thủy Tiên,

đây rõ ràng là khiêu khích.

“Cậu Khánh Nam đây chính là kế thừa tác

phong dứt khoát của ông cụ, mấy cậu đều là

người tuổi trẻ tài cao, không thể khinh thường.”

Mạc Cảnh Sơn nói ra lời khen ngợi, nhưng

trên mặt không biểu cảm gì.

Quách Cao Minh cũng nhìn về phía Mạc

Cảnh Sơn, vừa đi đến, anh đã chú ý đến người

đàn ông trung niên này, chẳng qua anh không để

Mạc Cảnh Sơn vào mắt, bởi vì không cần thiết.

Bàn tay đang ôm eo Kiều Bích Ngọc, không

hiểu vì sao lại vô thức siết chặt, ánh mắt Mạc

Cảnh Sơn nhìn anh rất sâu xa.

Mạc Cảnh Sơn đối mặt với Quách Cao Minh,

cơ mặt giả bộ cười đến mức vặn vẹo: “Thật ra tôi

cũng chẳng có lời gì muốn nói, những chuyện kia

trong lòng mọi người đều biết rõ, cái gọi nhà họ

Quách quan tâm cũng chỉ là do có một số người

cảm thấy tội lỗi, tiêu ít tiền để lương tâm mình

được bình an.”

“Nói thật lòng, trước kia tôi cảm thấy nhà họ

Quách giúp nhà họ Đường nhiều như thế, năm

đó xảy ra tai nạn xe cộ, cho dù một mạng đổi

một mạng cũng là đáng giá, nhưng bây giờ…”

Ánh mắt của Mạc Cảnh Sơn mang theo hận

ý trừng mắt nhìn phần bụng nhô ra của Kiều Bích Ngọc.

“Cậu Cao Minh, người anh em tốt thay cậu

nằm viện sáu năm trời, cậu lại nhân cơ hội đó

cướp người phụ nữ mà thằng bé yêu thích… Cậu

sẽ chết không yên thân.”

Những lời này của Mạc Cảnh Sơn nghiến

răng nghiến lợi, mang theo nồng đậm hận ý.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 180: Quách Cao Minh, cậu cướp người yêu của Đường Tuấn NghĩaKiều Bích Ngọc giật mình, nhìn người đànông trung niên có dáng người mập mạp đangđứng bên cạnh mình.Cô biết ông ta, ông ta chính là chú họ củaĐường Tuấn Nghĩa, vừa rồi người đàn ông mậpmạp này còn châm chọc khiêu khích cô một lúc,nhưng bây giờ ông ta lại nhanh chân đi đến bênnày, nói ra lời khó hiểu, đây là ý gì?“Cô ấy đi cùng tôi đến đây. Mạc Cảnh Sơnnói với mẹ con nhà họ Đường đang đứng trước mặt.“Chú họ, sao chú lại dẫn theo loại người nàyđến nhà họ Đường chúng tôi.”Cô cả của nhà họ Đường đứng ở đối diệnmang theo vẻ khinh thường, cau mày nhìn vềphía vùng bụng nhô ra của Kiểu Bích Ngọc,giọng điệu trở nên sâu xa.“Chú họ, chú cũng lớn tuổi rồi, chẳng lẽ làchơi gái… Không phải là chú đấy chứ?”Nói đến chỗ này, bà Đường vẫn luôn khôngnói gì, sắc mặt của bà ta trở nên u ám khó coi.Kiều Bích Ngọc cau mày, không nói gì, ánhmắt cô liếc thoáng qua Mạc Cảnh Sơn đứng bêncạnh, cô luôn cảm thấy hành động này của ôngta có phần kỳ lạ.Mạc Cảnh Sơn là họ hàng của nhà họĐường, mấy năm nay Mạc Cảnh Sơn ỷ vào quanhệ với nhà họ Đường, làm việc ăn chênh trongmua bán, chẳng qua khoảng thời gian gần đây,hình như ông ta gặp may, kiếm được một khoảngtiền lớn trong một hạng mục, hiện tại ngay cảnhà họ Đường cũng cảm thấy ghen ghét với thịphần mà ông ta chiếm được.Năm nay Mạc Cảnh Sơn 56 tuổi, tuổi tác củaông ta đủ để làm cha Kiều Bích Ngọc, nhưng chodù đàn ông có già xấu đến đâu, chỉ cần có tiềnthì chắc chắn sẽ có một số người phụ nữ hámgiàu chạy theo như vịt.“Đi theo tôi.”Mạc Cảnh Sơn hoàn toàn không nhìn mẹcon nhà họ Đường ở đối diện vào trong mắt, ôngta ra lệnh với Kiều Bích Ngọc đang đứng ở bêncạnh một câu.Ông ta sải bước xoay người rời đi, Kiều BíchNgọc hơi chần chờ, cô đương nhiên không đitheo Mạc Cảnh Sơn đến bữa tiệc này, nhưng bâygiờ cô lại cảm thấy Mạc Cảnh Sơn giống như cóchuyện quan trọng khác muốn tìm cô.“Mạc Cảnh Sơn, cậu đừng quá đắc ý, đừngquên trước kia nhà họ Đường chúng tôi quantâm cậu như thế nào.”Bà Đường nhìn thấy ông ta không có xíukính trọng nào với mình, bà ta lập tức nổi giận,hướng về phía bóng dáng mập mạp kia quát tomột câu.“Chị dâu, ý tốt của tôi lại bị chị cho là lònglang dạ sói.”Mạc Cảnh Sơn dừng bước quay đầu nhìn bàta, vẻ mặt ông ta mang theo ý cười nịnh nọt, thếnhưng nhìn rất giả tạo: “Tôi chỉ muốn nhanhchóng dẫn người đi, tránh cho sau đó chị đắc tộivới người ta, chuyện ở phía sau càng khó thudọn.”Vẻ mặt bà Đường hơi khiếp sợ.Mạc Cảnh Sơn lại nhỏ giọng nói với KiềuBích Ngọc, thúc giục: “Đi nhanh lên, thằng béđang chờ cô.”Kiều Bích Ngọc không hiểu, cô muốn hỏimột chút.“Những lời cậu vừa nói là có ý gì?“ BàĐường lại lên tiếng trước, giọng nói sắc bén.Bà Đường dùng ánh mắt ra hiệu, hai ngườivệ sĩ của nhà họ Đường nhanh chóng đi đếnngăn cản trước mặt bọn họ, Kiều Bích Ngọc cảmgiác được mùi thuốc súng.Quả nhiên một giây sau, bà Đường mangtheo khí thế hùng hổ trực tiếp mắng to: “MạcCảnh Sơn, tôi không biết gần đây cậu hợp tácvới ai, nhưng tốt nhất cậu nên hiểu rõ, đây chẳngqua chỉ là vận may của cậu thôi, sau cùng vậnmay sẽ biết mất, chúng tôi mới là thân thích củacậu, nếu như cậu dám làm mấy việc ăn cây táorào cây sung, đừng trách tôi không khách sáo.”“Vừa rồi cậu nói cái gì mà đắc tội, lời này làcó ý gì, nói rõ ràng cho tôi.”Bà Đường theo chân chồng lăn lộn trênthương trường mấy chục năm, ánh mắt tỉnhtường, vừa rồi nghe thấy những lời Mạc CảnhSơn nói xong, bà ta đã cảm thấy lời này có hàmý, nhất là khoảng thời gian gần đây mấy hạngmục của nhà họ Đường liên tục xuất hiện vấn đề,điều này khiến cho bà ta không thể không cảnh giác.Mạc Cảnh Sơn không nói gì, nhưng cô cảnhà họ Đường có tính cách ngang ngược kia lạiđột nhiên đến gần bên người bà Đường: “Mẹ…Hình như cô ta rất khẩn trương kéo tay mẹ mình.Vẻ mặt bà Đường tràn đây không kiên nhẫn,vốn dĩ bà ta muốn đẩy đứa con gái lớn bốc đồngcủa mình ra, thế nhưng khi vừa nghiêng đầunhìn, vẻ mặt của bà ta lập tức thay đổi.Là anh…Hai người đàn ông có dáng dấp anh tuấnchậm rãi đi đến bên này, đi đầu là người đàn ôngcó gương mặt lạnh lùng, lông mi cau lại, trênngười tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, thể hiện ra anhkhông quá vui.Bước chân bình tĩnh từng bước thẳng tắp diđến chỗ bọn họ.Lần này ngay khi bà ta muốn lên tiếng châmchọc Mạc Cảnh Sơn, trong mắt đã lộ ra khiếp sợ.“Kiều Bích Ngọc, cô an phận một ngàykhông chạy loạn thì chết à!” Lời nói oán trách,nổi giận đùng đùng, không chút khách khí quát to.Người đứng ra quát là Lục Khánh Nam, thếnhưng người đàn ông ôm eo Kiều Bích Ngọc lạilà cậu chủ nhà họ Quách.Điều này khiến cho bà Đường, cô cả nhà họĐường đều có vẻ mặt ngạc nhiên, có chút khôngkịp phản ứng.“Cao Minh, Khánh Nam, đã lâu không gặp.”Bà Đường là một người rất cáo già, bà ta lậptức kịp phản ứng, bày ra dáng vẻ đoan trang nhưthường ngày, khóe môi mang theo ý cười, ánhmắt hiền lành nhìn về phía Quách Cao Minh vàLục Khánh Nam ở trước mắt.Quách Cao Minh không đối xử lạnh lùng vớibà ta như những bậc cha chú khác, anh hơi gậtđầu với bà Đường: “Bác gái Đường.”Hành động này của Quách Cao Minh khôngcó gì quá kinh người, nhưng Kiều Bích Ngọc lạicảm thấy anh khá khác thường, ngày thườngtảng băng này đâu có lễ phép như thế, khôngbày ra vẻ mặt lạnh lùng đã là rất khá, còn chủđộng chào hỏi người.Đại khái là thấy Kiều Bích Ngọc hơi giãy dụa,bàn tay đặt ở trên lưng cô của Quách Cao Minhhơi dùng lực, ý tứ cảnh cáo không cần nói cũng biết.“Bác gái, tính tình của vợ Cao Minh tươngđối thẳng thắn, nếu như vừa rồi cô ấy có đắc tộiđến bác, mong bác đừng để ở trong lòng.” LụcKhánh Nam nhìn thoáng qua bà Đường, giọngđiệu không tính là kính trọng, cố ý nhắc một câu.Ánh mắt sáng rực lập tức dừng trên ngườiKiều Bích Ngọc.“Con khốn không biết xấu hổ này, sao lại là ”Cô cả nhà họ Đường theo thói quen nhụcnhã Kiều Bích Ngọc, cô ta giật mình, lời vừa nóira khỏi miệng, ánh mắt lạnh lùng của Quách CaoMinh đã nhìn về phía cô ta, cô ta chỉ cảm thấysau lưng ớn lạnh, đâu dám nói gì nữa.Cô chính là người phụ nữ mang thai sau đógả vào nhà họ Quách.Vẻ mặt cô cả nhà họ Đường không thể tinnổi, bé gái bẩn thỉu thường lén chui vào nhà họĐường, làm sao lại trở thành cháu dâu nhà họQuách?Đồng thời trong lòng của cô ta lại có phầnhoảng hốt, vừa rồi cô ta còn mắng Kiều Bích Ngọc.Thật ra từ mấy năm trước, việc kinh doanhcủa nhà họ Đường dần dần đi xuống, nếu nhưkhông phải có Quách Cao Minh ở phía sau giúpđỡ, chỉ sợ nhà họ Đường sẽ không được nhưngày hôm nay, cho nên bọn họ đối với nhà họQuách đều hết sức cẩn thận.Trên mặt bà Đường là nụ cười giả tạo, chegiấu dáng vẻ hung ác nham hiểm, đưa tay dùngsức nhéo con gái lớn.Cô cả nhà họ Đường nhịn đau, lập tức hiểuý, giả bộ cười nói: “Lúc đầu tôi còn cho rằng làmợ chủ của nhà nào lạc đường, thì ra là cháudâu của nhà họ Quách, mợ Quách, vừa rồi tôi nóinhững lời kia, đều là nói với người ngoài, cô tuyệtđối đừng để trong lòng, nhà họ Đường chúng tôivà nhà họ Quách là người một nhà.” Cô ta cườinói, che dấu bầu không khí ngột ngạt.Nhưng Kiều Bích Ngọc nhìn thấy nụ cười củangười phụ nữ này, cô chỉ cảm thấy buồn nôn,quay đầu, ngay cả một ánh mắt cũng không chocô ta, không nhìn thẳng.Kiều Bích Ngọc không đáp lại, người nhà họĐường càng thêm lúng túng.Người cháu dâu này của nhà họ Quách quákhông biết xã giao.Trong lòng bà Đường tức đến mức nghiếnrăng nghiến lợi, nhưng bà ta lại không dám nóigì. TỪ trước đến nay quy định của nhà họ Quáchrất nghiêm ngặt, nhưng Quách Cao Minh lại mặccho người phụ nữ của mình thất lễ như vậy.Bầu không khí này có phần kỳ lạ nhưngQuách Cao Minh không để ý.Anh buông tầm mắt xuống, nhìn người phụnữ đứng ở bên cạnh một lượt, phát hiện côkhông bị thương ở đâu, anh chậm rãi hỏi mộtcâu: “Em đang tìm gì thế?”Quách Cao Minh rất hiểu cô, vừa mới lêntiếng đã nói trúng tâm sự của cô, không giốngnhư Lục Khánh Nam tức giận mắng cô chạy loạn,cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đứng bêncạnh, Kiều Bích Ngọc có chút không được tựnhiên.“Thật ra em đến nhà họ Đường để tìm…” Côlên tiếng, có chút nói không rõ.Cô đến nhà họ Đường chính là để tìm ĐườngTuấn Nghĩa, cô không biết Quách Cao Minh cóquan hệ như thế nào với Đường Tuấn Nghĩa.“Cậu Cao Minh, ngưỡng mộ cậu đã lâu.”Trong giọng nói của Mạc Cảnh Sơn mangtheo hung ác, đột nhiên lên tiếng khiến cho mọingười đều nhìn ông ta.Mạc Cảnh Sơn nói sâu xa: “Những năm nàythật sự cảm ơn nhà họ Quách các cậu đã quantâm đến nhà họ Đường chúng tôi.”“Mạc Cảnh Sơn, ông có chuyện gì thì nóithẳng đi”Ngay cả gọi ông ta là bác trai, Lục KhánhNam cũng không gọi, anh ta giận tái mặt cắtngang giọng điệu quái gở kia của ông ta, lầntrước Mạc Cảnh Sơn và quản lý cấp cao của tậpđoàn IP&G nói chuyện hợp tác, ông ta thế mà togan dám chuốc say đám người Hà Thủy Tiên,đây rõ ràng là khiêu khích.“Cậu Khánh Nam đây chính là kế thừa tácphong dứt khoát của ông cụ, mấy cậu đều làngười tuổi trẻ tài cao, không thể khinh thường.”Mạc Cảnh Sơn nói ra lời khen ngợi, nhưngtrên mặt không biểu cảm gì.Quách Cao Minh cũng nhìn về phía MạcCảnh Sơn, vừa đi đến, anh đã chú ý đến ngườiđàn ông trung niên này, chẳng qua anh không đểMạc Cảnh Sơn vào mắt, bởi vì không cần thiết.Bàn tay đang ôm eo Kiều Bích Ngọc, khônghiểu vì sao lại vô thức siết chặt, ánh mắt MạcCảnh Sơn nhìn anh rất sâu xa.Mạc Cảnh Sơn đối mặt với Quách Cao Minh,cơ mặt giả bộ cười đến mức vặn vẹo: “Thật ra tôicũng chẳng có lời gì muốn nói, những chuyện kiatrong lòng mọi người đều biết rõ, cái gọi nhà họQuách quan tâm cũng chỉ là do có một số ngườicảm thấy tội lỗi, tiêu ít tiền để lương tâm mìnhđược bình an.”“Nói thật lòng, trước kia tôi cảm thấy nhà họQuách giúp nhà họ Đường nhiều như thế, nămđó xảy ra tai nạn xe cộ, cho dù một mạng đổimột mạng cũng là đáng giá, nhưng bây giờ…”Ánh mắt của Mạc Cảnh Sơn mang theo hậný trừng mắt nhìn phần bụng nhô ra của Kiều Bích Ngọc.“Cậu Cao Minh, người anh em tốt thay cậunằm viện sáu năm trời, cậu lại nhân cơ hội đócướp người phụ nữ mà thằng bé yêu thích… Cậusẽ chết không yên thân.”Những lời này của Mạc Cảnh Sơn nghiếnrăng nghiến lợi, mang theo nồng đậm hận ý.

Chương 180