Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 182
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 182: Nguồn gốc của tội lỗi, Quách Cao Minh, cậu không chịu nổi báo ứng đâu“Chúng ta đi đến bên kia ngồi một lúc nhé.”Một đường đi ra khỏi đại sảnh của bữa tiệcnhà họ Đường, lúc này đã chín giờ đêm, gió đêmthổi hơi lạnh.Đêm đen như mực làm nổi bật phía sau làbữa tiệc với đèn đuốc sáng chưng, vừa ra khỏicổng lớn nhà họ Đường, tầm mắt là khung cảnhtrống trải, ánh sáng tối dần, tiếng đàn violin saulưng cũng theo đó nhỏ đi.Rời khỏi bữa tiệc ầm ï đầy những tiếng nịnhnọt, trong lòng cũng theo đó yên bình lại.Kiểu Bích Ngọc đứng ở trước cổng chínhcủa nhà họ Đường, cô nhìn xung quanh, hai bêntrái phải là vườn hoa, bãi đậu xe của nhà họĐường ở phía sau biệt thự.Bữa tiệc sinh nhật này của nhà họ Đường cốý tổ chức rất lớn, mở tiệc chiêu đãi rất nhiềunhân vật khách quý trong giới kinh doanh vàchính trị, thậm chí có mấy chiếc xe còn phải đỗ ởven đường, khiến con đường có vẻ hơi chenchúc.Đám người Kiều Bích Ngọc muốn rời đi cũngphải chờ một lúc để vệ sĩ lấy xe đến.“Ở chỗ hồ có mấy chiếc ghế đá, chúng taqua bên đó ngồi một lát nhé.”Kiều Bích Ngọc nghĩ dù sao cũng phải chờ,nhất thời nổi lên hào hứng buông tay Quách CaoMinh ra, một mình kích động đi thẳng đến phíasau bên tay phải của biệt thự nhà họ Đường:“Đúng rồi, phía sau hòn non bộ còn trồng haigốc dưa vàng, năm nay không biết có quả haykhông.”Nhìn bước chân nhẹ nhàng của cô gái phíatrước, hình như tâm trạng của cô lập tức trở nênsáng sủa hơn không ít.Quách Cao Minh cau mày đuổi theo cô, vàoban đêm, vườn hoa phía sau của nhà họ Đườngcó ánh sáng màu cam của đèn đường chiếuxuống, không quá mức sáng chói, ánh sáng hơimông lung, nhiều hơn một phần yên tĩnh.Nhà họ Đường không quá rộng lớn như nhàhọ Quách, nhà họ Quách quá rộng lớn, chỉ mộtgóc nhỏ của hồ sen đã bị Kiều Bích Ngọc ghétbỏ nói có thể xây dựng phim trường kinh dị, màở nơi này, hình như cô rất thích.Đối với nhà họ Đường, cô rất quen thuộc.Quách Cao Minh dừng bước, vừa hay anhđứng dưới một chiếc đèn đường, ánh đèn mờphủ lên người anh, ánh mắt anh nhìn chăm chúvào người phụ nữ đang đi ở phía trước, tronglòng càng thêm nghỉ ngờ.“Kiều Bích Ngọc, cô ngồi xổm ở đó làm gìthế?”Lục Khánh Nam cũng hiếu kỳ đi theo bọnhọ, nhìn thấy động tác lén lút của Kiều BíchNgọc, thật sự không nhịn được, bắt đầu khinh bỉ.Cô xoay người ngồi xổm trong đống dây leoở phía sau hòn non bộ, rất có hăng hái gạt dâyleo ra: “Chờ tôi một lúc, chờ tôi một lúc.”Nhưng chỉ một lúc sau, Kiều Bích Ngọc từtrong những dây leo kia nhô đầu ra, sắc mặt tốisầm, ở trong vườn hoa yên tĩnh này, rất khó chịumắng chửi.“Tên khốn nào lại dám g**t ch*t mấy câydưa vàng của tôi.”Mùa hè là mùa thu hoạch dưa vàng, tuy KiềuBích Ngọc kén ăn, nhưng cô rất thích ăn các loạitrái cây, cô đã từng hưng phấn trồng hai gốc dưavàng ở phía sau vườn hoa nhà họ Đường, để nólặng lẽ lớn lên.Khoảng thời gian đó, cô càng thường xuyênchạy đến nhà họ Đường, chú họ của Đường TuấnNghĩa là Mạc Cảnh Sơn còn suốt ngày bắt nạtcô, nói cho dù có quả cũng ăn không ngon.Trên thực tế khí hậu không phù hợp, cây chỉra ít hoa, không ra quả, cô không vui suốt mấyngày, không lâu sau, Đường Tuấn Nghĩa cầm mộtquả dưa vàng bằng bàn tay đưa cho cô.Đường Tuấn Nghĩa không thích nói, thế màhôm đó lại nói rất nhiều với cô, đại khái là trướcđó đã ra được một quả dưa vàng, nhưng conchuột chết tiệt đã cắn đứt rễ của nó, nó khôngcách nào sống sót được nữa.Khi đó không biết có phải là do tuổi còn nhỏhay không, hoặc có lễ ở sâu trong lòng cô có thứcảm xúc nào đó, giống như có nhiều thứ chúđịnh là một bi kịch, cô sợ hãi bi kịch, nhìn đoạndây leo dưa vàng kia, cô đột nhiên òa khóc, khócđến mức không dừng lại được, lúc đó dọa choĐường Tuấn Nghĩa cứng đờ, không biết phải làm sao.“Kiều Bích Ngọc, hình như cô rất quen thuộcvới nhà họ Đường.”Gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minhtrở nên phức tạp, lần này ngay cả một kẻ chậmchạp như cậu chủ nhà họ Lục cũng cảm giácđược không ổn, trầm giọng hỏi một câu.Kiều Bích Ngọc không nên quen thuộc vớinhà họ Đường mới đúng.Theo như bọn họ biết, nhà họ Kiều ở thànhphố Hải Châu và nhà họ Đường ở thành phố ĐàLạt không có bất kỳ giao tình gì, ngay cả việckinh doanh cũng không lui tới, hơn nữa vừa rồiMạc Cảnh Sơn vô duyên vô cớ nói câu kia, khiếncho người ta phiền lòng, lại nhìn dáng vẻ củaKiều Bích Ngọc bây giờ, lại càng có loại cảm giácbực bội bất an.“Khi còn nhỏ tôi rất hay lén chạy đến đây”Cô nói rất thẳng thắn.Lục Khánh Nam không quá tin tưởng: “KiềuBích Ngọc, cô cũng quá khó nuôi rồi, cả ngàychạy loạn, tuổi còn nhỏ chạy đến thành phố ĐàLạt làm gì?”Kiều Bích Ngọc không trả lời, bởi vì cô vừaphủi cỏ dại trên người, lúc ngẩng đầu lên lại pháthiện Quách Cao Minh đang chăm chú nhìn mình,ánh mắt anh mang theo nghi ngờ, nhất thời côgiật mình, không hiểu sao Quách Cao Minh lại cóvẻ bực bội.Đúng lúc này vệ sĩ chạy đến nói xe đã đỗ ởngoài cổng lớn nhà họ Đường.Trong vườn hoa là ánh đèn đường màu vàng,hơi mờ, Kiều Bích Ngọc lơ đãng nghiêng đầu,không hề nhìn thẳng vào anh.Quách Cao Minh không nói gì, giống nhưbình thường đi đến cạnh cô, tay phải rất tự nhiênôm eo cô, dẫn theo cô ra ngoài.Kiểu Bích Ngọc cũng rất ngoan ngoãn đỉitheo bước chân anh, chỉ là cô cảm giác đượcbàn tay đang đặt lên eo cô của Quách Cao Minhhơi dùng lực.Vệ sĩ đã mở sẵn cửa xe chờ bọn họ, có mấyngười trong giới kinh doanh đi ngang qua đềumang theo vẻ mặt tươi cười nói một câu thuậnbuồm xuôi gió, đối với những người này, QuáchCao Minh không quá để ý.Mỗi người đều có bí mật riêng của mình,Quách Cao Minh đã từng nói, chuyện của anh,cô không thích hợp can thiệp.Như vậy đối với cô mà nói, nhà họ Đường vàcái tên Đường Tuấn Nghĩa này chính là bí mậttrong lòng cô, cô không muốn nhắc đến vớingười khác.Hơn nữa lần trước Quách Cao Minh độtnhiên phái người đến khách sạn lục soát, côkhông biết quan hệ giữa anh và Đường TuấnNghĩa như thế nào, cô thừa nhận chính mìnhmuốn che chở cho Đường Tuấn Nghĩa. ĐườngTuấn Nghĩa và Quách Cao Minh không giốngnhau, Quách Cao Minh là cháu đích tôn duy nhấtcủa nhà họ Quách tiếng tăm lừng lẫy, vừa ra đờichính là con cưng của trời, anh có vốn liếng đểkiêu ngạo.Nhưng Đường Tuấn Nghĩa lại chỉ là một đứacon riêng, còn thường xuyên bị người ta châmchọc là tự kỷ ngu ngốc, những người kia luônthích bắt nạt anh ta, cướp đi mọi thứ của anh ta.“Những người nhà họ Đường này thật đúnglà không biết xấu hổ, rõ ràng đã ký giấy tờ lại lậtlọng.”Kiều Bích Ngọc rất tức giận, nhất là sau khingồi vào trong xe, xe ổn định chạy về phía trước.Quách Cao Minh nghe điện thoại của Hà ThủyTiên nói Đường Tuấn Nghĩa không ở nhà họĐường, đầu dây bên kia điện thoại, người phụ nữgiả mù sa mưa hỏi một số chuyện liên quan đếnĐường Tuấn Nghĩa.Cô liếc thoáng qua điện thoại di động củaQuách Cao Minh, rất bất mãn nói một câu: “Cảđám đều không có lòng tốt gì, cũng không biếtrốt cuộc trong hồ lô của Hà Thủy Tiên kia có gì,giả bộ, chỉ biết giả bộ mà thôi.Tối nay cô gặp mẹ con nhà họ Đường có tínhtình ngang ngược, còn cả dáng vẻ cao cao tạithượng của Hà Thủy Tiên, thật đúng là rất khóchịu.Lục Khánh Nam không nhịn được ho mộttiếng, anh ta luôn cảm thấy tối nay cảm xúc củacô có hơi kích động: “Kiều Bích Ngọc, cô đangmang thai, nội tiết mất cân đối, cô có việc gì thìnói thẳng, đừng học theo người ta dùng giọngđiệu quái gở này.”“Tôi nói nhưng các anh đâu có tin, tôi nói,Hà Thủy Tiên không thể nào là bạn gái củaĐường Tuấn Nghĩa, các anh tin ư.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam ngạc nhiên.Kiểu Bích Ngọc nói xong, quay đầu tức giậnnhìn cửa sổ xe, không để ý đến Lục Khánh Nam nữa.Bên kia, Quách Cao Minh cúp máy, ánh mắtanh chăm chú nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh,bọn họ đến tham gia bữa tiệc nhà họ Đường, rõràng bữa tiệc gần kết thúc, nhưng có một vài thứvừa mới bắt đầu.Mọi người đều yên tĩnh, trong lòng rất loạn.Xe vững vàng đi về phía trước, nhanh chóngbiến mất trong đêm tối.“Cô ấy đã đi”Đêm yên tĩnh, ở một nơi mà ánh đèn đườngkhông cách nào chiếu tới, có hai bóng dáng màuđen đứng đó, trong đó có một người đàn ôngdáng dấp mập mạp tức giận mắng: “Cô ta mangthai con của Quách Cao Minh.”Đã là cuối hè đầu thu, tối nay gió hơi lớn,thổi đến phía sau vườn hoa nhà họ Đường.Một bóng dáng cao gầy khác đứng sau hònnon bộ, ngón tay trắng nõn thon dài của anh tanhẹ nhàng vỗ về gốc dưa đã khô héo, ánh mắtnhìn thẳng về phía cửa lớn nhà họ Đường, nhìntheo bóng xe.Trong đêm tối đôi mắt thâm thúy màu xanhlam rất quỷ dị.
Chương 182: Nguồn gốc của tội lỗi, Quách Cao Minh, cậu không chịu nổi báo ứng đâu
“Chúng ta đi đến bên kia ngồi một lúc nhé.”
Một đường đi ra khỏi đại sảnh của bữa tiệc
nhà họ Đường, lúc này đã chín giờ đêm, gió đêm
thổi hơi lạnh.
Đêm đen như mực làm nổi bật phía sau là
bữa tiệc với đèn đuốc sáng chưng, vừa ra khỏi
cổng lớn nhà họ Đường, tầm mắt là khung cảnh
trống trải, ánh sáng tối dần, tiếng đàn violin sau
lưng cũng theo đó nhỏ đi.
Rời khỏi bữa tiệc ầm ï đầy những tiếng nịnh
nọt, trong lòng cũng theo đó yên bình lại.
Kiểu Bích Ngọc đứng ở trước cổng chính
của nhà họ Đường, cô nhìn xung quanh, hai bên
trái phải là vườn hoa, bãi đậu xe của nhà họ
Đường ở phía sau biệt thự.
Bữa tiệc sinh nhật này của nhà họ Đường cố
ý tổ chức rất lớn, mở tiệc chiêu đãi rất nhiều
nhân vật khách quý trong giới kinh doanh và
chính trị, thậm chí có mấy chiếc xe còn phải đỗ ở
ven đường, khiến con đường có vẻ hơi chen
chúc.
Đám người Kiều Bích Ngọc muốn rời đi cũng
phải chờ một lúc để vệ sĩ lấy xe đến.
“Ở chỗ hồ có mấy chiếc ghế đá, chúng ta
qua bên đó ngồi một lát nhé.”
Kiều Bích Ngọc nghĩ dù sao cũng phải chờ,
nhất thời nổi lên hào hứng buông tay Quách Cao
Minh ra, một mình kích động đi thẳng đến phía
sau bên tay phải của biệt thự nhà họ Đường:
“Đúng rồi, phía sau hòn non bộ còn trồng hai
gốc dưa vàng, năm nay không biết có quả hay
không.”
Nhìn bước chân nhẹ nhàng của cô gái phía
trước, hình như tâm trạng của cô lập tức trở nên
sáng sủa hơn không ít.
Quách Cao Minh cau mày đuổi theo cô, vào
ban đêm, vườn hoa phía sau của nhà họ Đường
có ánh sáng màu cam của đèn đường chiếu
xuống, không quá mức sáng chói, ánh sáng hơi
mông lung, nhiều hơn một phần yên tĩnh.
Nhà họ Đường không quá rộng lớn như nhà
họ Quách, nhà họ Quách quá rộng lớn, chỉ một
góc nhỏ của hồ sen đã bị Kiều Bích Ngọc ghét
bỏ nói có thể xây dựng phim trường kinh dị, mà
ở nơi này, hình như cô rất thích.
Đối với nhà họ Đường, cô rất quen thuộc.
Quách Cao Minh dừng bước, vừa hay anh
đứng dưới một chiếc đèn đường, ánh đèn mờ
phủ lên người anh, ánh mắt anh nhìn chăm chú
vào người phụ nữ đang đi ở phía trước, trong
lòng càng thêm nghỉ ngờ.
“Kiều Bích Ngọc, cô ngồi xổm ở đó làm gì
thế?”
Lục Khánh Nam cũng hiếu kỳ đi theo bọn
họ, nhìn thấy động tác lén lút của Kiều Bích
Ngọc, thật sự không nhịn được, bắt đầu khinh bỉ.
Cô xoay người ngồi xổm trong đống dây leo
ở phía sau hòn non bộ, rất có hăng hái gạt dây
leo ra: “Chờ tôi một lúc, chờ tôi một lúc.”
Nhưng chỉ một lúc sau, Kiều Bích Ngọc từ
trong những dây leo kia nhô đầu ra, sắc mặt tối
sầm, ở trong vườn hoa yên tĩnh này, rất khó chịu
mắng chửi.
“Tên khốn nào lại dám g**t ch*t mấy cây
dưa vàng của tôi.”
Mùa hè là mùa thu hoạch dưa vàng, tuy Kiều
Bích Ngọc kén ăn, nhưng cô rất thích ăn các loại
trái cây, cô đã từng hưng phấn trồng hai gốc dưa
vàng ở phía sau vườn hoa nhà họ Đường, để nó
lặng lẽ lớn lên.
Khoảng thời gian đó, cô càng thường xuyên
chạy đến nhà họ Đường, chú họ của Đường Tuấn
Nghĩa là Mạc Cảnh Sơn còn suốt ngày bắt nạt
cô, nói cho dù có quả cũng ăn không ngon.
Trên thực tế khí hậu không phù hợp, cây chỉ
ra ít hoa, không ra quả, cô không vui suốt mấy
ngày, không lâu sau, Đường Tuấn Nghĩa cầm một
quả dưa vàng bằng bàn tay đưa cho cô.
Đường Tuấn Nghĩa không thích nói, thế mà
hôm đó lại nói rất nhiều với cô, đại khái là trước
đó đã ra được một quả dưa vàng, nhưng con
chuột chết tiệt đã cắn đứt rễ của nó, nó không
cách nào sống sót được nữa.
Khi đó không biết có phải là do tuổi còn nhỏ
hay không, hoặc có lễ ở sâu trong lòng cô có thứ
cảm xúc nào đó, giống như có nhiều thứ chú
định là một bi kịch, cô sợ hãi bi kịch, nhìn đoạn
dây leo dưa vàng kia, cô đột nhiên òa khóc, khóc
đến mức không dừng lại được, lúc đó dọa cho
Đường Tuấn Nghĩa cứng đờ, không biết phải làm sao.
“Kiều Bích Ngọc, hình như cô rất quen thuộc
với nhà họ Đường.”
Gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minh
trở nên phức tạp, lần này ngay cả một kẻ chậm
chạp như cậu chủ nhà họ Lục cũng cảm giác
được không ổn, trầm giọng hỏi một câu.
Kiều Bích Ngọc không nên quen thuộc với
nhà họ Đường mới đúng.
Theo như bọn họ biết, nhà họ Kiều ở thành
phố Hải Châu và nhà họ Đường ở thành phố Đà
Lạt không có bất kỳ giao tình gì, ngay cả việc
kinh doanh cũng không lui tới, hơn nữa vừa rồi
Mạc Cảnh Sơn vô duyên vô cớ nói câu kia, khiến
cho người ta phiền lòng, lại nhìn dáng vẻ của
Kiều Bích Ngọc bây giờ, lại càng có loại cảm giác
bực bội bất an.
“Khi còn nhỏ tôi rất hay lén chạy đến đây”
Cô nói rất thẳng thắn.
Lục Khánh Nam không quá tin tưởng: “Kiều
Bích Ngọc, cô cũng quá khó nuôi rồi, cả ngày
chạy loạn, tuổi còn nhỏ chạy đến thành phố Đà
Lạt làm gì?”
Kiều Bích Ngọc không trả lời, bởi vì cô vừa
phủi cỏ dại trên người, lúc ngẩng đầu lên lại phát
hiện Quách Cao Minh đang chăm chú nhìn mình,
ánh mắt anh mang theo nghi ngờ, nhất thời cô
giật mình, không hiểu sao Quách Cao Minh lại có
vẻ bực bội.
Đúng lúc này vệ sĩ chạy đến nói xe đã đỗ ở
ngoài cổng lớn nhà họ Đường.
Trong vườn hoa là ánh đèn đường màu vàng,
hơi mờ, Kiều Bích Ngọc lơ đãng nghiêng đầu,
không hề nhìn thẳng vào anh.
Quách Cao Minh không nói gì, giống như
bình thường đi đến cạnh cô, tay phải rất tự nhiên
ôm eo cô, dẫn theo cô ra ngoài.
Kiểu Bích Ngọc cũng rất ngoan ngoãn đỉi
theo bước chân anh, chỉ là cô cảm giác được
bàn tay đang đặt lên eo cô của Quách Cao Minh
hơi dùng lực.
Vệ sĩ đã mở sẵn cửa xe chờ bọn họ, có mấy
người trong giới kinh doanh đi ngang qua đều
mang theo vẻ mặt tươi cười nói một câu thuận
buồm xuôi gió, đối với những người này, Quách
Cao Minh không quá để ý.
Mỗi người đều có bí mật riêng của mình,
Quách Cao Minh đã từng nói, chuyện của anh,
cô không thích hợp can thiệp.
Như vậy đối với cô mà nói, nhà họ Đường và
cái tên Đường Tuấn Nghĩa này chính là bí mật
trong lòng cô, cô không muốn nhắc đến với
người khác.
Hơn nữa lần trước Quách Cao Minh đột
nhiên phái người đến khách sạn lục soát, cô
không biết quan hệ giữa anh và Đường Tuấn
Nghĩa như thế nào, cô thừa nhận chính mình
muốn che chở cho Đường Tuấn Nghĩa. Đường
Tuấn Nghĩa và Quách Cao Minh không giống
nhau, Quách Cao Minh là cháu đích tôn duy nhất
của nhà họ Quách tiếng tăm lừng lẫy, vừa ra đời
chính là con cưng của trời, anh có vốn liếng để
kiêu ngạo.
Nhưng Đường Tuấn Nghĩa lại chỉ là một đứa
con riêng, còn thường xuyên bị người ta châm
chọc là tự kỷ ngu ngốc, những người kia luôn
thích bắt nạt anh ta, cướp đi mọi thứ của anh ta.
“Những người nhà họ Đường này thật đúng
là không biết xấu hổ, rõ ràng đã ký giấy tờ lại lật
lọng.”
Kiều Bích Ngọc rất tức giận, nhất là sau khi
ngồi vào trong xe, xe ổn định chạy về phía trước.
Quách Cao Minh nghe điện thoại của Hà Thủy
Tiên nói Đường Tuấn Nghĩa không ở nhà họ
Đường, đầu dây bên kia điện thoại, người phụ nữ
giả mù sa mưa hỏi một số chuyện liên quan đến
Đường Tuấn Nghĩa.
Cô liếc thoáng qua điện thoại di động của
Quách Cao Minh, rất bất mãn nói một câu: “Cả
đám đều không có lòng tốt gì, cũng không biết
rốt cuộc trong hồ lô của Hà Thủy Tiên kia có gì,
giả bộ, chỉ biết giả bộ mà thôi.
Tối nay cô gặp mẹ con nhà họ Đường có tính
tình ngang ngược, còn cả dáng vẻ cao cao tại
thượng của Hà Thủy Tiên, thật đúng là rất khó
chịu.
Lục Khánh Nam không nhịn được ho một
tiếng, anh ta luôn cảm thấy tối nay cảm xúc của
cô có hơi kích động: “Kiều Bích Ngọc, cô đang
mang thai, nội tiết mất cân đối, cô có việc gì thì
nói thẳng, đừng học theo người ta dùng giọng
điệu quái gở này.”
“Tôi nói nhưng các anh đâu có tin, tôi nói,
Hà Thủy Tiên không thể nào là bạn gái của
Đường Tuấn Nghĩa, các anh tin ư.”
Vẻ mặt Lục Khánh Nam ngạc nhiên.
Kiểu Bích Ngọc nói xong, quay đầu tức giận
nhìn cửa sổ xe, không để ý đến Lục Khánh Nam nữa.
Bên kia, Quách Cao Minh cúp máy, ánh mắt
anh chăm chú nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh,
bọn họ đến tham gia bữa tiệc nhà họ Đường, rõ
ràng bữa tiệc gần kết thúc, nhưng có một vài thứ
vừa mới bắt đầu.
Mọi người đều yên tĩnh, trong lòng rất loạn.
Xe vững vàng đi về phía trước, nhanh chóng
biến mất trong đêm tối.
“Cô ấy đã đi”
Đêm yên tĩnh, ở một nơi mà ánh đèn đường
không cách nào chiếu tới, có hai bóng dáng màu
đen đứng đó, trong đó có một người đàn ông
dáng dấp mập mạp tức giận mắng: “Cô ta mang
thai con của Quách Cao Minh.”
Đã là cuối hè đầu thu, tối nay gió hơi lớn,
thổi đến phía sau vườn hoa nhà họ Đường.
Một bóng dáng cao gầy khác đứng sau hòn
non bộ, ngón tay trắng nõn thon dài của anh ta
nhẹ nhàng vỗ về gốc dưa đã khô héo, ánh mắt
nhìn thẳng về phía cửa lớn nhà họ Đường, nhìn
theo bóng xe.
Trong đêm tối đôi mắt thâm thúy màu xanh
lam rất quỷ dị.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 182: Nguồn gốc của tội lỗi, Quách Cao Minh, cậu không chịu nổi báo ứng đâu“Chúng ta đi đến bên kia ngồi một lúc nhé.”Một đường đi ra khỏi đại sảnh của bữa tiệcnhà họ Đường, lúc này đã chín giờ đêm, gió đêmthổi hơi lạnh.Đêm đen như mực làm nổi bật phía sau làbữa tiệc với đèn đuốc sáng chưng, vừa ra khỏicổng lớn nhà họ Đường, tầm mắt là khung cảnhtrống trải, ánh sáng tối dần, tiếng đàn violin saulưng cũng theo đó nhỏ đi.Rời khỏi bữa tiệc ầm ï đầy những tiếng nịnhnọt, trong lòng cũng theo đó yên bình lại.Kiểu Bích Ngọc đứng ở trước cổng chínhcủa nhà họ Đường, cô nhìn xung quanh, hai bêntrái phải là vườn hoa, bãi đậu xe của nhà họĐường ở phía sau biệt thự.Bữa tiệc sinh nhật này của nhà họ Đường cốý tổ chức rất lớn, mở tiệc chiêu đãi rất nhiềunhân vật khách quý trong giới kinh doanh vàchính trị, thậm chí có mấy chiếc xe còn phải đỗ ởven đường, khiến con đường có vẻ hơi chenchúc.Đám người Kiều Bích Ngọc muốn rời đi cũngphải chờ một lúc để vệ sĩ lấy xe đến.“Ở chỗ hồ có mấy chiếc ghế đá, chúng taqua bên đó ngồi một lát nhé.”Kiều Bích Ngọc nghĩ dù sao cũng phải chờ,nhất thời nổi lên hào hứng buông tay Quách CaoMinh ra, một mình kích động đi thẳng đến phíasau bên tay phải của biệt thự nhà họ Đường:“Đúng rồi, phía sau hòn non bộ còn trồng haigốc dưa vàng, năm nay không biết có quả haykhông.”Nhìn bước chân nhẹ nhàng của cô gái phíatrước, hình như tâm trạng của cô lập tức trở nênsáng sủa hơn không ít.Quách Cao Minh cau mày đuổi theo cô, vàoban đêm, vườn hoa phía sau của nhà họ Đườngcó ánh sáng màu cam của đèn đường chiếuxuống, không quá mức sáng chói, ánh sáng hơimông lung, nhiều hơn một phần yên tĩnh.Nhà họ Đường không quá rộng lớn như nhàhọ Quách, nhà họ Quách quá rộng lớn, chỉ mộtgóc nhỏ của hồ sen đã bị Kiều Bích Ngọc ghétbỏ nói có thể xây dựng phim trường kinh dị, màở nơi này, hình như cô rất thích.Đối với nhà họ Đường, cô rất quen thuộc.Quách Cao Minh dừng bước, vừa hay anhđứng dưới một chiếc đèn đường, ánh đèn mờphủ lên người anh, ánh mắt anh nhìn chăm chúvào người phụ nữ đang đi ở phía trước, tronglòng càng thêm nghỉ ngờ.“Kiều Bích Ngọc, cô ngồi xổm ở đó làm gìthế?”Lục Khánh Nam cũng hiếu kỳ đi theo bọnhọ, nhìn thấy động tác lén lút của Kiều BíchNgọc, thật sự không nhịn được, bắt đầu khinh bỉ.Cô xoay người ngồi xổm trong đống dây leoở phía sau hòn non bộ, rất có hăng hái gạt dâyleo ra: “Chờ tôi một lúc, chờ tôi một lúc.”Nhưng chỉ một lúc sau, Kiều Bích Ngọc từtrong những dây leo kia nhô đầu ra, sắc mặt tốisầm, ở trong vườn hoa yên tĩnh này, rất khó chịumắng chửi.“Tên khốn nào lại dám g**t ch*t mấy câydưa vàng của tôi.”Mùa hè là mùa thu hoạch dưa vàng, tuy KiềuBích Ngọc kén ăn, nhưng cô rất thích ăn các loạitrái cây, cô đã từng hưng phấn trồng hai gốc dưavàng ở phía sau vườn hoa nhà họ Đường, để nólặng lẽ lớn lên.Khoảng thời gian đó, cô càng thường xuyênchạy đến nhà họ Đường, chú họ của Đường TuấnNghĩa là Mạc Cảnh Sơn còn suốt ngày bắt nạtcô, nói cho dù có quả cũng ăn không ngon.Trên thực tế khí hậu không phù hợp, cây chỉra ít hoa, không ra quả, cô không vui suốt mấyngày, không lâu sau, Đường Tuấn Nghĩa cầm mộtquả dưa vàng bằng bàn tay đưa cho cô.Đường Tuấn Nghĩa không thích nói, thế màhôm đó lại nói rất nhiều với cô, đại khái là trướcđó đã ra được một quả dưa vàng, nhưng conchuột chết tiệt đã cắn đứt rễ của nó, nó khôngcách nào sống sót được nữa.Khi đó không biết có phải là do tuổi còn nhỏhay không, hoặc có lễ ở sâu trong lòng cô có thứcảm xúc nào đó, giống như có nhiều thứ chúđịnh là một bi kịch, cô sợ hãi bi kịch, nhìn đoạndây leo dưa vàng kia, cô đột nhiên òa khóc, khócđến mức không dừng lại được, lúc đó dọa choĐường Tuấn Nghĩa cứng đờ, không biết phải làm sao.“Kiều Bích Ngọc, hình như cô rất quen thuộcvới nhà họ Đường.”Gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minhtrở nên phức tạp, lần này ngay cả một kẻ chậmchạp như cậu chủ nhà họ Lục cũng cảm giácđược không ổn, trầm giọng hỏi một câu.Kiều Bích Ngọc không nên quen thuộc vớinhà họ Đường mới đúng.Theo như bọn họ biết, nhà họ Kiều ở thànhphố Hải Châu và nhà họ Đường ở thành phố ĐàLạt không có bất kỳ giao tình gì, ngay cả việckinh doanh cũng không lui tới, hơn nữa vừa rồiMạc Cảnh Sơn vô duyên vô cớ nói câu kia, khiếncho người ta phiền lòng, lại nhìn dáng vẻ củaKiều Bích Ngọc bây giờ, lại càng có loại cảm giácbực bội bất an.“Khi còn nhỏ tôi rất hay lén chạy đến đây”Cô nói rất thẳng thắn.Lục Khánh Nam không quá tin tưởng: “KiềuBích Ngọc, cô cũng quá khó nuôi rồi, cả ngàychạy loạn, tuổi còn nhỏ chạy đến thành phố ĐàLạt làm gì?”Kiều Bích Ngọc không trả lời, bởi vì cô vừaphủi cỏ dại trên người, lúc ngẩng đầu lên lại pháthiện Quách Cao Minh đang chăm chú nhìn mình,ánh mắt anh mang theo nghi ngờ, nhất thời côgiật mình, không hiểu sao Quách Cao Minh lại cóvẻ bực bội.Đúng lúc này vệ sĩ chạy đến nói xe đã đỗ ởngoài cổng lớn nhà họ Đường.Trong vườn hoa là ánh đèn đường màu vàng,hơi mờ, Kiều Bích Ngọc lơ đãng nghiêng đầu,không hề nhìn thẳng vào anh.Quách Cao Minh không nói gì, giống nhưbình thường đi đến cạnh cô, tay phải rất tự nhiênôm eo cô, dẫn theo cô ra ngoài.Kiểu Bích Ngọc cũng rất ngoan ngoãn đỉitheo bước chân anh, chỉ là cô cảm giác đượcbàn tay đang đặt lên eo cô của Quách Cao Minhhơi dùng lực.Vệ sĩ đã mở sẵn cửa xe chờ bọn họ, có mấyngười trong giới kinh doanh đi ngang qua đềumang theo vẻ mặt tươi cười nói một câu thuậnbuồm xuôi gió, đối với những người này, QuáchCao Minh không quá để ý.Mỗi người đều có bí mật riêng của mình,Quách Cao Minh đã từng nói, chuyện của anh,cô không thích hợp can thiệp.Như vậy đối với cô mà nói, nhà họ Đường vàcái tên Đường Tuấn Nghĩa này chính là bí mậttrong lòng cô, cô không muốn nhắc đến vớingười khác.Hơn nữa lần trước Quách Cao Minh độtnhiên phái người đến khách sạn lục soát, côkhông biết quan hệ giữa anh và Đường TuấnNghĩa như thế nào, cô thừa nhận chính mìnhmuốn che chở cho Đường Tuấn Nghĩa. ĐườngTuấn Nghĩa và Quách Cao Minh không giốngnhau, Quách Cao Minh là cháu đích tôn duy nhấtcủa nhà họ Quách tiếng tăm lừng lẫy, vừa ra đờichính là con cưng của trời, anh có vốn liếng đểkiêu ngạo.Nhưng Đường Tuấn Nghĩa lại chỉ là một đứacon riêng, còn thường xuyên bị người ta châmchọc là tự kỷ ngu ngốc, những người kia luônthích bắt nạt anh ta, cướp đi mọi thứ của anh ta.“Những người nhà họ Đường này thật đúnglà không biết xấu hổ, rõ ràng đã ký giấy tờ lại lậtlọng.”Kiều Bích Ngọc rất tức giận, nhất là sau khingồi vào trong xe, xe ổn định chạy về phía trước.Quách Cao Minh nghe điện thoại của Hà ThủyTiên nói Đường Tuấn Nghĩa không ở nhà họĐường, đầu dây bên kia điện thoại, người phụ nữgiả mù sa mưa hỏi một số chuyện liên quan đếnĐường Tuấn Nghĩa.Cô liếc thoáng qua điện thoại di động củaQuách Cao Minh, rất bất mãn nói một câu: “Cảđám đều không có lòng tốt gì, cũng không biếtrốt cuộc trong hồ lô của Hà Thủy Tiên kia có gì,giả bộ, chỉ biết giả bộ mà thôi.Tối nay cô gặp mẹ con nhà họ Đường có tínhtình ngang ngược, còn cả dáng vẻ cao cao tạithượng của Hà Thủy Tiên, thật đúng là rất khóchịu.Lục Khánh Nam không nhịn được ho mộttiếng, anh ta luôn cảm thấy tối nay cảm xúc củacô có hơi kích động: “Kiều Bích Ngọc, cô đangmang thai, nội tiết mất cân đối, cô có việc gì thìnói thẳng, đừng học theo người ta dùng giọngđiệu quái gở này.”“Tôi nói nhưng các anh đâu có tin, tôi nói,Hà Thủy Tiên không thể nào là bạn gái củaĐường Tuấn Nghĩa, các anh tin ư.”Vẻ mặt Lục Khánh Nam ngạc nhiên.Kiểu Bích Ngọc nói xong, quay đầu tức giậnnhìn cửa sổ xe, không để ý đến Lục Khánh Nam nữa.Bên kia, Quách Cao Minh cúp máy, ánh mắtanh chăm chú nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh,bọn họ đến tham gia bữa tiệc nhà họ Đường, rõràng bữa tiệc gần kết thúc, nhưng có một vài thứvừa mới bắt đầu.Mọi người đều yên tĩnh, trong lòng rất loạn.Xe vững vàng đi về phía trước, nhanh chóngbiến mất trong đêm tối.“Cô ấy đã đi”Đêm yên tĩnh, ở một nơi mà ánh đèn đườngkhông cách nào chiếu tới, có hai bóng dáng màuđen đứng đó, trong đó có một người đàn ôngdáng dấp mập mạp tức giận mắng: “Cô ta mangthai con của Quách Cao Minh.”Đã là cuối hè đầu thu, tối nay gió hơi lớn,thổi đến phía sau vườn hoa nhà họ Đường.Một bóng dáng cao gầy khác đứng sau hònnon bộ, ngón tay trắng nõn thon dài của anh tanhẹ nhàng vỗ về gốc dưa đã khô héo, ánh mắtnhìn thẳng về phía cửa lớn nhà họ Đường, nhìntheo bóng xe.Trong đêm tối đôi mắt thâm thúy màu xanhlam rất quỷ dị.