Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 194

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 194: Quách Cao Minh anh bị bệnh gì“Cao Minh, cảm ơn anh lần trước đã đưa emáo khoác.”Đột nhiên Hà Thủy Tiên mở miệng, giọng nóicó chút vội vàng cắt đứt suy nghĩ của anh.Cô ta nở nụ cười mỉm quen thuộc, đưa cáitúi màu đen luôn cầm theo cho anh, lần trước côta mắc mưa ướt đẫm quần áo, anh khoác thêmáo cho cô ta, cô ta thậm chí không muốn trả lại.Trên chiếc áo khoác quý giá của anh có hơithở của anh, khiến cô ta quyến luyến, chỉ có thểâm thầm lưu luyến.Cô ta đã sớm biết yêu thầm vô cùng cayđắng, nhưng đột nhiên, khi ánh mắt của cô tanhìn về phía cái vòng cổ đặc biệt trên tay anh, côta không kìm được muốn có nhiều hơn.“Ông chủ như anh thì có thể về nhà ngay rồi,em còn phải đến Paris, nể mặt em tốn công tốnsức cho công ty, anh có thể tặng em một móntrang sức làm phần thưởng hay không?” Cô tatrêu ghẹo đùa giỡn anh như bình thường.“Cô muốn cái gì?”Quách Cao Minh không quá để ý hỏi ngượclại một câu, cửa hàng này chuyên bán đá quý,chỉ cần cô ta muốn, anh đều không hề để ý trựctiếp quẹt thẻ.Cho dù là kiểu dáng gì, có hợp hay không,anh cũng không quan tâm.Hà Thủy Tiên thấy anh đồng ý, trong lòngmừng rỡ, nhưng lập tức mất mát nhiều hơn.Cô ta đã sớm biết tính anh lạnh lùng, nếunhư với bất kỳ người phụ nữ nào anh cũng cóthái độ này, như vậy cô ta có thể nói với mình, ítnhất cô ta có thể ở bên anh.Nhưng cố tình lại xuất hiện một Kiều Bích Ngọc.Các nữ nhân viên trong cửa hàng đá quýcao cấp đặc biệt, tiếp đãi khách du lịch quốc tếđều biết một vài ngôn ngữ cơ bản, nghe thấy đốithoại của bọn họ, lập tức nhiệt tình cầm tất cảnhững món trang sức quý giá mới nhất giới thiệuvới Hà Thủy Tiên.“Tôi muốn mua sợi dây chuyền giống cáianh ấy vừa mua.”Đột nhiên đầu Quách Cao Minh đau đớn,bàn tay cầm cái túi tinh xảo bất giác siết chặt,giữa hai đầu lông mày ngấm ngầm chịu đựngnhức mỏi và đau đớn, gương mặt anh lạnh lùngđi đến chiếc sofa êm ái đặc biệt dành cho kháchnghỉ ngơi bên phải quầy ngồi xuống.Hà Thủy Tiên hạ giọng nói với nhân viêntrong cửa hàng, anh không có hứng thú với cuộctrò chuyện của phụ nữ, nửa đầu dựa vào sofa,cơn đau trong đầu khiến anh âm thầm thở hắt ra.“Thưa cô, thật xin lỗi, sợi dây chuyền hồngngọc vừa nãy chỉ có một chiếc… Những vòng cổkhác của nhà thiết kế đó ở bên cạnh, cô xem cóthích không?”“Thật sự không tìm được hả?”Cô ta quay đầu nhìn thoáng qua người đànông đang nghỉ ngơi bên kia, lời nói có chút cốchấp.Cô gái quầy bán hàng hơi khó xử: “Vô cùngxin lỗi, cho dù là ở chi nhánh cũng không có, sợidây chuyền đó chỉ có một cái.”“Nếu như cô thật sự muốn một sợi giốngnhư vậy, vậy thì… Có lẽ trong cửa hàng nhỏtrong thành phố sẽ có hàng nhái tương tự.Hàng nhái.Khóe môi Hà Thủy Tiên nở nụ cười tự giễu,vẻn vẹn chỉ có một cái, rõ ràng là cô ta nhìn thấytrước, tại sao cô ta lại không thể có được.Hà Thủy Tiên theo thói quen nhìn về phíangười đàn ông phía sau, đột nhiên, sắc mặt HàThủy Tiên căng thẳng: “Cao Minh, anh làm saovậy?”“Gần đây sức khỏe của Quách Cao Minh thếnào?”Kiều Bích Ngọc được gọi tới biệt thự NguyênHải của ông cụ Quách, đã hơn hai tháng khôngđối mặt trò chuyện với ông cụ, cô có chút mất tựnhiên.“Anh ấy bị bệnh sao?”Kiều Bích Ngọc bị hỏi có chút khó hiểu, côngồi thẳng dậy, lông mày thanh tú cau lại, cáchbàn trà nhìn ông cụ phía đối diện.“Mợ chủ, cô để ý số lần cậu Cao Minh bị đauđầu một chút.Quản gia đứng một bên, giọng điệu lo lắng,giống muốn nhắc nhở cô việc gì đó. Ông cụQuách trừng mắt, không vui liếc qua, quản gialập tức ngậm miệng.“Rốt cuộc là có chuyện gì?”Kiểu Bích Ngọc nhớ tới khuya hôm trước,dựa vào thể lực của Quách Cao Minh ôm lấy côhẳn là dễ dàng, nhưng ngày đó bỗng dưng anhlại đụng phải cạnh bàn, suýt chút nữa làm côngã.Cô biết, chỉ cần nằm trong khả năng củaQuách Cao Minh, anh sẽ không để xảy ra chuyệnnhư vậy, cô cũng cảm thấy lạ.Ngực Kiều Bích Ngọc trào lên cảm giác bấtan, thoáng cái căng thẳng: “Ông nội, có phải CaoMinh mắc bệnh gì hay không?”“Cơ thể cậu Cao Minh không có bệnh.”Như xuất phát từ sợ hãi trong lòng, quản giavội vã phản bác một câu, ông ta không hề nóidối, quả thực Quách Cao Minh không có bệnh:“Là vết thương cũ.”“Cái gì?”Cô không nghe rõ những lời phía sau củaquản gia.Trầm mặc một lúc lâu.Sân sau của biệt thự Nguyên Hải, bên kiatường rào vang lên tiếng cây trúc bị gió thu thổixào xạc.“Cháu bảo thằng nghiệt chướng kia về nhànghỉ chờ sinh với cháu, trong một năm nàychuyện của công ty không cần thằng bé quản,cháu nói thằng bé ở với cháu.”Cuối cùng Kiều Bích Ngọc bị người làm mờira cổng biệt thự, quay đầu nhìn lại, cổng lớn từtừ đóng lại, bên tai là câu dặn dò cuối cùng hơitrầm của ông cụ.Mặt trời ở phía tây đã từ từ lặn xuống, giữatrưa cô bị gọi tới chỗ ông cụ, mất tự nhiên ngồiđối diện gần cả buổi chiều, cô không hiểu hàm ýcủa ông cụ, giống như chỉ là để Quách Cao Minhnghỉ ngơi.“Nếu là chuyện của Quách Cao Minh, tại saokhông trực tiếp nói với anh ấy, ông cụ thật kỳ lạ.”Cô không nhịn được nói móc một câu,nhưng lại thật sự ghi nhớ câu nói kia trong đầu.Kiều Bích Ngọc dạo bước đi tới biệt thựUyển Như, không khỏi rụt cổ một cái, hơi lạnh.Gió thổi rối mái tóc dài của cô, rõ ràng chỉ làgió đầu thu, vậy mà cô đã bắt đầu cảm thấy selạnh rồi, đôi mắt trong veo của cô nhìn nhà họQuách lớn như vậy, bên trong tường vây, tất cảcảnh vật lộng lẫy dưới trời chiều, đẹp đến mứckhiến người ta bỗng dưng tâm thần không yên.Cô nghĩ, chờ đêm nay Quách Cao Minh về,cô phải hỏi cho rõ ràng.“Không phải anh nói đêm nay sẽ về hả?”Sau khi ăn tối xong, Kiều Bích Ngọc ngoanngoãn về phòng ngủ đợi, cô nhìn kim đồng hồtrên tường chuyển động, qua thời gian dự tính,chần chừ một chút rồi cầm điện thoại gọi điệncho đối phương.“Alo, xin chào.”Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói xa lạtruyền tới từ bên kia điện thoại thì thoáng ngơngác, lập tức im lặng nghe đối phương giải thích.Là phó tổng giám đốc trong tập đoàn – TiêuKiệt nghe, anh ta thông báo một việc, ngày kiaQuách Cao Minh mới trở về.“Bây giờ Quách Cao Minh đang bận việchả?”“Đợi sau khi anh ấy tỉnh lại, tôi sẽ nói với anhấy cô đã gọi tới. Giọng nói của vị phó tổng giámđốc này rất vững vàng, nói đâu ra đấy.Nhưng khi Kiều Bích Ngọc muốn hỏi thêmmột câu, bên kia đã trực tiếp cúp máy.Nhịp tim của cô đột nhiên đập rất nhanh,ngón tay nhanh chóng nhấn gọi lại, nhưng chỉnghe thấy tiếng thông báo đường dây bận, điệnthoại không gọi được.Cả buổi tối tinh thần cô hoảng loạn.Vừa rạng sáng hôm sau, cô ăn sáng với ôngcụ Quách, nhóm người Quách Thanh Châu cũngở trên bàn cơm, cô ăn không được tập trung, thithoảng ánh mắt nhìn về phía ông cụ ở đối diện,đang cố nghĩ xem phải nghe ngóng chuyện củaQuách Cao Minh như thế nào.“Mợ chủ, là chuyển phát nhanh từ Mỹ.”Bưu kiện chuyển phát nhanh quốc tế độtngột này khiến bọn họ đều có chút tò mò, KiềuBích Ngọc cau mày, mở hộp ra.Là một hộp trang sức, vòng cổ bạch kimkhảm hồng ngọc.“Chance.” Kiều Bích Ngọc nhớ từ đơn tiếngPháp này.Cô biết từ tiếng Pháp này có nghĩa là “Maymắn” nhưng sao tự dưng Quách Cao Minh lạitặng cô một sợi dây chứ, anh biết đi công tácmang quà về cho vợ lãng mạn như vậy từ baogiờ, còn cố ý chuyển phát nhanh về nhà, xemnhư bất ngờ hả?Không biết có phải anh cố ý khiến cô bấtngờ hay không, nhưng lúc Kiều Bích Ngọc nhìnthấy còn có một cái áo khoác nam đắt tiền, quảthật cô có hơi giật mình.Nếu cô nhớ không lầm, hình như đây là cáiáo khoác mà Quách Cao Minh khoác cho HàThủy Tiên khi cô ta mắc mưa mấy ngày trước.Vậy có nghĩa là, bưu kiện này do chính tayHà Thủy Tiên đóng gói gửi tới?“Gọi điện thoại thì không nhận… Quà còncần người ta gửi về giúp.” Bỗng dưng cô rất lolắng.“Ông nội, ông có biết gần đây Quách CaoMinh bận chuyện gì hay không?”Cô ngẩng đầu trực tiếp hỏi ông cụ bên kiamột câu. Giang Mỹ Linh ăn sáng xong tỏ ra bấtmãn, lạnh giọng mở miệng răn dạy cô trước:“Thằng bé bận cái gì cô lại không biết, Cao Minhđi công tác còn cố ý tặng quà cho cô, cô làm vợkiểu gì vậy!”Giang Mỹ Linh không thích cô, hình như từlần đầu tiên gặp mặt, người mẹ chồng cao quýnày của cô đã ghét cô rồi.Cô không muốn tranh cãi, cũng không cótâm trạng.Cô nhìn thẳng vào ông cụ bên kia, thấpgiọng, giọng điệu áp lực căng thẳng: “Ông nội,có phải Quách Cao Minh đã xảy ra chuyện gì rồihay không?”

Chương 194: Quách Cao Minh anh bị bệnh gì

“Cao Minh, cảm ơn anh lần trước đã đưa em

áo khoác.”

Đột nhiên Hà Thủy Tiên mở miệng, giọng nói

có chút vội vàng cắt đứt suy nghĩ của anh.

Cô ta nở nụ cười mỉm quen thuộc, đưa cái

túi màu đen luôn cầm theo cho anh, lần trước cô

ta mắc mưa ướt đẫm quần áo, anh khoác thêm

áo cho cô ta, cô ta thậm chí không muốn trả lại.

Trên chiếc áo khoác quý giá của anh có hơi

thở của anh, khiến cô ta quyến luyến, chỉ có thể

âm thầm lưu luyến.

Cô ta đã sớm biết yêu thầm vô cùng cay

đắng, nhưng đột nhiên, khi ánh mắt của cô ta

nhìn về phía cái vòng cổ đặc biệt trên tay anh, cô

ta không kìm được muốn có nhiều hơn.

“Ông chủ như anh thì có thể về nhà ngay rồi,

em còn phải đến Paris, nể mặt em tốn công tốn

sức cho công ty, anh có thể tặng em một món

trang sức làm phần thưởng hay không?” Cô ta

trêu ghẹo đùa giỡn anh như bình thường.

“Cô muốn cái gì?”

Quách Cao Minh không quá để ý hỏi ngược

lại một câu, cửa hàng này chuyên bán đá quý,

chỉ cần cô ta muốn, anh đều không hề để ý trực

tiếp quẹt thẻ.

Cho dù là kiểu dáng gì, có hợp hay không,

anh cũng không quan tâm.

Hà Thủy Tiên thấy anh đồng ý, trong lòng

mừng rỡ, nhưng lập tức mất mát nhiều hơn.

Cô ta đã sớm biết tính anh lạnh lùng, nếu

như với bất kỳ người phụ nữ nào anh cũng có

thái độ này, như vậy cô ta có thể nói với mình, ít

nhất cô ta có thể ở bên anh.

Nhưng cố tình lại xuất hiện một Kiều Bích Ngọc.

Các nữ nhân viên trong cửa hàng đá quý

cao cấp đặc biệt, tiếp đãi khách du lịch quốc tế

đều biết một vài ngôn ngữ cơ bản, nghe thấy đối

thoại của bọn họ, lập tức nhiệt tình cầm tất cả

những món trang sức quý giá mới nhất giới thiệu

với Hà Thủy Tiên.

“Tôi muốn mua sợi dây chuyền giống cái

anh ấy vừa mua.”

Đột nhiên đầu Quách Cao Minh đau đớn,

bàn tay cầm cái túi tinh xảo bất giác siết chặt,

giữa hai đầu lông mày ngấm ngầm chịu đựng

nhức mỏi và đau đớn, gương mặt anh lạnh lùng

đi đến chiếc sofa êm ái đặc biệt dành cho khách

nghỉ ngơi bên phải quầy ngồi xuống.

Hà Thủy Tiên hạ giọng nói với nhân viên

trong cửa hàng, anh không có hứng thú với cuộc

trò chuyện của phụ nữ, nửa đầu dựa vào sofa,

cơn đau trong đầu khiến anh âm thầm thở hắt ra.

“Thưa cô, thật xin lỗi, sợi dây chuyền hồng

ngọc vừa nãy chỉ có một chiếc… Những vòng cổ

khác của nhà thiết kế đó ở bên cạnh, cô xem có

thích không?”

“Thật sự không tìm được hả?”

Cô ta quay đầu nhìn thoáng qua người đàn

ông đang nghỉ ngơi bên kia, lời nói có chút cố

chấp.

Cô gái quầy bán hàng hơi khó xử: “Vô cùng

xin lỗi, cho dù là ở chi nhánh cũng không có, sợi

dây chuyền đó chỉ có một cái.”

“Nếu như cô thật sự muốn một sợi giống

như vậy, vậy thì… Có lẽ trong cửa hàng nhỏ

trong thành phố sẽ có hàng nhái tương tự.

Hàng nhái.

Khóe môi Hà Thủy Tiên nở nụ cười tự giễu,

vẻn vẹn chỉ có một cái, rõ ràng là cô ta nhìn thấy

trước, tại sao cô ta lại không thể có được.

Hà Thủy Tiên theo thói quen nhìn về phía

người đàn ông phía sau, đột nhiên, sắc mặt Hà

Thủy Tiên căng thẳng: “Cao Minh, anh làm sao

vậy?”

“Gần đây sức khỏe của Quách Cao Minh thế

nào?”

Kiều Bích Ngọc được gọi tới biệt thự Nguyên

Hải của ông cụ Quách, đã hơn hai tháng không

đối mặt trò chuyện với ông cụ, cô có chút mất tự

nhiên.

“Anh ấy bị bệnh sao?”

Kiều Bích Ngọc bị hỏi có chút khó hiểu, cô

ngồi thẳng dậy, lông mày thanh tú cau lại, cách

bàn trà nhìn ông cụ phía đối diện.

“Mợ chủ, cô để ý số lần cậu Cao Minh bị đau

đầu một chút.

Quản gia đứng một bên, giọng điệu lo lắng,

giống muốn nhắc nhở cô việc gì đó. Ông cụ

Quách trừng mắt, không vui liếc qua, quản gia

lập tức ngậm miệng.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Kiểu Bích Ngọc nhớ tới khuya hôm trước,

dựa vào thể lực của Quách Cao Minh ôm lấy cô

hẳn là dễ dàng, nhưng ngày đó bỗng dưng anh

lại đụng phải cạnh bàn, suýt chút nữa làm cô

ngã.

Cô biết, chỉ cần nằm trong khả năng của

Quách Cao Minh, anh sẽ không để xảy ra chuyện

như vậy, cô cũng cảm thấy lạ.

Ngực Kiều Bích Ngọc trào lên cảm giác bất

an, thoáng cái căng thẳng: “Ông nội, có phải Cao

Minh mắc bệnh gì hay không?”

“Cơ thể cậu Cao Minh không có bệnh.”

Như xuất phát từ sợ hãi trong lòng, quản gia

vội vã phản bác một câu, ông ta không hề nói

dối, quả thực Quách Cao Minh không có bệnh:

“Là vết thương cũ.”

“Cái gì?”

Cô không nghe rõ những lời phía sau của

quản gia.

Trầm mặc một lúc lâu.

Sân sau của biệt thự Nguyên Hải, bên kia

tường rào vang lên tiếng cây trúc bị gió thu thổi

xào xạc.

“Cháu bảo thằng nghiệt chướng kia về nhà

nghỉ chờ sinh với cháu, trong một năm này

chuyện của công ty không cần thằng bé quản,

cháu nói thằng bé ở với cháu.”

Cuối cùng Kiều Bích Ngọc bị người làm mời

ra cổng biệt thự, quay đầu nhìn lại, cổng lớn từ

từ đóng lại, bên tai là câu dặn dò cuối cùng hơi

trầm của ông cụ.

Mặt trời ở phía tây đã từ từ lặn xuống, giữa

trưa cô bị gọi tới chỗ ông cụ, mất tự nhiên ngồi

đối diện gần cả buổi chiều, cô không hiểu hàm ý

của ông cụ, giống như chỉ là để Quách Cao Minh

nghỉ ngơi.

“Nếu là chuyện của Quách Cao Minh, tại sao

không trực tiếp nói với anh ấy, ông cụ thật kỳ lạ.”

Cô không nhịn được nói móc một câu,

nhưng lại thật sự ghi nhớ câu nói kia trong đầu.

Kiều Bích Ngọc dạo bước đi tới biệt thự

Uyển Như, không khỏi rụt cổ một cái, hơi lạnh.

Gió thổi rối mái tóc dài của cô, rõ ràng chỉ là

gió đầu thu, vậy mà cô đã bắt đầu cảm thấy se

lạnh rồi, đôi mắt trong veo của cô nhìn nhà họ

Quách lớn như vậy, bên trong tường vây, tất cả

cảnh vật lộng lẫy dưới trời chiều, đẹp đến mức

khiến người ta bỗng dưng tâm thần không yên.

Cô nghĩ, chờ đêm nay Quách Cao Minh về,

cô phải hỏi cho rõ ràng.

“Không phải anh nói đêm nay sẽ về hả?”

Sau khi ăn tối xong, Kiều Bích Ngọc ngoan

ngoãn về phòng ngủ đợi, cô nhìn kim đồng hồ

trên tường chuyển động, qua thời gian dự tính,

chần chừ một chút rồi cầm điện thoại gọi điện

cho đối phương.

“Alo, xin chào.”

Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói xa lạ

truyền tới từ bên kia điện thoại thì thoáng ngơ

ngác, lập tức im lặng nghe đối phương giải thích.

Là phó tổng giám đốc trong tập đoàn – Tiêu

Kiệt nghe, anh ta thông báo một việc, ngày kia

Quách Cao Minh mới trở về.

“Bây giờ Quách Cao Minh đang bận việc

hả?”

“Đợi sau khi anh ấy tỉnh lại, tôi sẽ nói với anh

ấy cô đã gọi tới. Giọng nói của vị phó tổng giám

đốc này rất vững vàng, nói đâu ra đấy.

Nhưng khi Kiều Bích Ngọc muốn hỏi thêm

một câu, bên kia đã trực tiếp cúp máy.

Nhịp tim của cô đột nhiên đập rất nhanh,

ngón tay nhanh chóng nhấn gọi lại, nhưng chỉ

nghe thấy tiếng thông báo đường dây bận, điện

thoại không gọi được.

Cả buổi tối tinh thần cô hoảng loạn.

Vừa rạng sáng hôm sau, cô ăn sáng với ông

cụ Quách, nhóm người Quách Thanh Châu cũng

ở trên bàn cơm, cô ăn không được tập trung, thi

thoảng ánh mắt nhìn về phía ông cụ ở đối diện,

đang cố nghĩ xem phải nghe ngóng chuyện của

Quách Cao Minh như thế nào.

“Mợ chủ, là chuyển phát nhanh từ Mỹ.”

Bưu kiện chuyển phát nhanh quốc tế đột

ngột này khiến bọn họ đều có chút tò mò, Kiều

Bích Ngọc cau mày, mở hộp ra.

Là một hộp trang sức, vòng cổ bạch kim

khảm hồng ngọc.

“Chance.” Kiều Bích Ngọc nhớ từ đơn tiếng

Pháp này.

Cô biết từ tiếng Pháp này có nghĩa là “May

mắn” nhưng sao tự dưng Quách Cao Minh lại

tặng cô một sợi dây chứ, anh biết đi công tác

mang quà về cho vợ lãng mạn như vậy từ bao

giờ, còn cố ý chuyển phát nhanh về nhà, xem

như bất ngờ hả?

Không biết có phải anh cố ý khiến cô bất

ngờ hay không, nhưng lúc Kiều Bích Ngọc nhìn

thấy còn có một cái áo khoác nam đắt tiền, quả

thật cô có hơi giật mình.

Nếu cô nhớ không lầm, hình như đây là cái

áo khoác mà Quách Cao Minh khoác cho Hà

Thủy Tiên khi cô ta mắc mưa mấy ngày trước.

Vậy có nghĩa là, bưu kiện này do chính tay

Hà Thủy Tiên đóng gói gửi tới?

“Gọi điện thoại thì không nhận… Quà còn

cần người ta gửi về giúp.” Bỗng dưng cô rất lo

lắng.

“Ông nội, ông có biết gần đây Quách Cao

Minh bận chuyện gì hay không?”

Cô ngẩng đầu trực tiếp hỏi ông cụ bên kia

một câu. Giang Mỹ Linh ăn sáng xong tỏ ra bất

mãn, lạnh giọng mở miệng răn dạy cô trước:

“Thằng bé bận cái gì cô lại không biết, Cao Minh

đi công tác còn cố ý tặng quà cho cô, cô làm vợ

kiểu gì vậy!”

Giang Mỹ Linh không thích cô, hình như từ

lần đầu tiên gặp mặt, người mẹ chồng cao quý

này của cô đã ghét cô rồi.

Cô không muốn tranh cãi, cũng không có

tâm trạng.

Cô nhìn thẳng vào ông cụ bên kia, thấp

giọng, giọng điệu áp lực căng thẳng: “Ông nội,

có phải Quách Cao Minh đã xảy ra chuyện gì rồi

hay không?”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 194: Quách Cao Minh anh bị bệnh gì“Cao Minh, cảm ơn anh lần trước đã đưa emáo khoác.”Đột nhiên Hà Thủy Tiên mở miệng, giọng nóicó chút vội vàng cắt đứt suy nghĩ của anh.Cô ta nở nụ cười mỉm quen thuộc, đưa cáitúi màu đen luôn cầm theo cho anh, lần trước côta mắc mưa ướt đẫm quần áo, anh khoác thêmáo cho cô ta, cô ta thậm chí không muốn trả lại.Trên chiếc áo khoác quý giá của anh có hơithở của anh, khiến cô ta quyến luyến, chỉ có thểâm thầm lưu luyến.Cô ta đã sớm biết yêu thầm vô cùng cayđắng, nhưng đột nhiên, khi ánh mắt của cô tanhìn về phía cái vòng cổ đặc biệt trên tay anh, côta không kìm được muốn có nhiều hơn.“Ông chủ như anh thì có thể về nhà ngay rồi,em còn phải đến Paris, nể mặt em tốn công tốnsức cho công ty, anh có thể tặng em một móntrang sức làm phần thưởng hay không?” Cô tatrêu ghẹo đùa giỡn anh như bình thường.“Cô muốn cái gì?”Quách Cao Minh không quá để ý hỏi ngượclại một câu, cửa hàng này chuyên bán đá quý,chỉ cần cô ta muốn, anh đều không hề để ý trựctiếp quẹt thẻ.Cho dù là kiểu dáng gì, có hợp hay không,anh cũng không quan tâm.Hà Thủy Tiên thấy anh đồng ý, trong lòngmừng rỡ, nhưng lập tức mất mát nhiều hơn.Cô ta đã sớm biết tính anh lạnh lùng, nếunhư với bất kỳ người phụ nữ nào anh cũng cóthái độ này, như vậy cô ta có thể nói với mình, ítnhất cô ta có thể ở bên anh.Nhưng cố tình lại xuất hiện một Kiều Bích Ngọc.Các nữ nhân viên trong cửa hàng đá quýcao cấp đặc biệt, tiếp đãi khách du lịch quốc tếđều biết một vài ngôn ngữ cơ bản, nghe thấy đốithoại của bọn họ, lập tức nhiệt tình cầm tất cảnhững món trang sức quý giá mới nhất giới thiệuvới Hà Thủy Tiên.“Tôi muốn mua sợi dây chuyền giống cáianh ấy vừa mua.”Đột nhiên đầu Quách Cao Minh đau đớn,bàn tay cầm cái túi tinh xảo bất giác siết chặt,giữa hai đầu lông mày ngấm ngầm chịu đựngnhức mỏi và đau đớn, gương mặt anh lạnh lùngđi đến chiếc sofa êm ái đặc biệt dành cho kháchnghỉ ngơi bên phải quầy ngồi xuống.Hà Thủy Tiên hạ giọng nói với nhân viêntrong cửa hàng, anh không có hứng thú với cuộctrò chuyện của phụ nữ, nửa đầu dựa vào sofa,cơn đau trong đầu khiến anh âm thầm thở hắt ra.“Thưa cô, thật xin lỗi, sợi dây chuyền hồngngọc vừa nãy chỉ có một chiếc… Những vòng cổkhác của nhà thiết kế đó ở bên cạnh, cô xem cóthích không?”“Thật sự không tìm được hả?”Cô ta quay đầu nhìn thoáng qua người đànông đang nghỉ ngơi bên kia, lời nói có chút cốchấp.Cô gái quầy bán hàng hơi khó xử: “Vô cùngxin lỗi, cho dù là ở chi nhánh cũng không có, sợidây chuyền đó chỉ có một cái.”“Nếu như cô thật sự muốn một sợi giốngnhư vậy, vậy thì… Có lẽ trong cửa hàng nhỏtrong thành phố sẽ có hàng nhái tương tự.Hàng nhái.Khóe môi Hà Thủy Tiên nở nụ cười tự giễu,vẻn vẹn chỉ có một cái, rõ ràng là cô ta nhìn thấytrước, tại sao cô ta lại không thể có được.Hà Thủy Tiên theo thói quen nhìn về phíangười đàn ông phía sau, đột nhiên, sắc mặt HàThủy Tiên căng thẳng: “Cao Minh, anh làm saovậy?”“Gần đây sức khỏe của Quách Cao Minh thếnào?”Kiều Bích Ngọc được gọi tới biệt thự NguyênHải của ông cụ Quách, đã hơn hai tháng khôngđối mặt trò chuyện với ông cụ, cô có chút mất tựnhiên.“Anh ấy bị bệnh sao?”Kiều Bích Ngọc bị hỏi có chút khó hiểu, côngồi thẳng dậy, lông mày thanh tú cau lại, cáchbàn trà nhìn ông cụ phía đối diện.“Mợ chủ, cô để ý số lần cậu Cao Minh bị đauđầu một chút.Quản gia đứng một bên, giọng điệu lo lắng,giống muốn nhắc nhở cô việc gì đó. Ông cụQuách trừng mắt, không vui liếc qua, quản gialập tức ngậm miệng.“Rốt cuộc là có chuyện gì?”Kiểu Bích Ngọc nhớ tới khuya hôm trước,dựa vào thể lực của Quách Cao Minh ôm lấy côhẳn là dễ dàng, nhưng ngày đó bỗng dưng anhlại đụng phải cạnh bàn, suýt chút nữa làm côngã.Cô biết, chỉ cần nằm trong khả năng củaQuách Cao Minh, anh sẽ không để xảy ra chuyệnnhư vậy, cô cũng cảm thấy lạ.Ngực Kiều Bích Ngọc trào lên cảm giác bấtan, thoáng cái căng thẳng: “Ông nội, có phải CaoMinh mắc bệnh gì hay không?”“Cơ thể cậu Cao Minh không có bệnh.”Như xuất phát từ sợ hãi trong lòng, quản giavội vã phản bác một câu, ông ta không hề nóidối, quả thực Quách Cao Minh không có bệnh:“Là vết thương cũ.”“Cái gì?”Cô không nghe rõ những lời phía sau củaquản gia.Trầm mặc một lúc lâu.Sân sau của biệt thự Nguyên Hải, bên kiatường rào vang lên tiếng cây trúc bị gió thu thổixào xạc.“Cháu bảo thằng nghiệt chướng kia về nhànghỉ chờ sinh với cháu, trong một năm nàychuyện của công ty không cần thằng bé quản,cháu nói thằng bé ở với cháu.”Cuối cùng Kiều Bích Ngọc bị người làm mờira cổng biệt thự, quay đầu nhìn lại, cổng lớn từtừ đóng lại, bên tai là câu dặn dò cuối cùng hơitrầm của ông cụ.Mặt trời ở phía tây đã từ từ lặn xuống, giữatrưa cô bị gọi tới chỗ ông cụ, mất tự nhiên ngồiđối diện gần cả buổi chiều, cô không hiểu hàm ýcủa ông cụ, giống như chỉ là để Quách Cao Minhnghỉ ngơi.“Nếu là chuyện của Quách Cao Minh, tại saokhông trực tiếp nói với anh ấy, ông cụ thật kỳ lạ.”Cô không nhịn được nói móc một câu,nhưng lại thật sự ghi nhớ câu nói kia trong đầu.Kiều Bích Ngọc dạo bước đi tới biệt thựUyển Như, không khỏi rụt cổ một cái, hơi lạnh.Gió thổi rối mái tóc dài của cô, rõ ràng chỉ làgió đầu thu, vậy mà cô đã bắt đầu cảm thấy selạnh rồi, đôi mắt trong veo của cô nhìn nhà họQuách lớn như vậy, bên trong tường vây, tất cảcảnh vật lộng lẫy dưới trời chiều, đẹp đến mứckhiến người ta bỗng dưng tâm thần không yên.Cô nghĩ, chờ đêm nay Quách Cao Minh về,cô phải hỏi cho rõ ràng.“Không phải anh nói đêm nay sẽ về hả?”Sau khi ăn tối xong, Kiều Bích Ngọc ngoanngoãn về phòng ngủ đợi, cô nhìn kim đồng hồtrên tường chuyển động, qua thời gian dự tính,chần chừ một chút rồi cầm điện thoại gọi điệncho đối phương.“Alo, xin chào.”Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói xa lạtruyền tới từ bên kia điện thoại thì thoáng ngơngác, lập tức im lặng nghe đối phương giải thích.Là phó tổng giám đốc trong tập đoàn – TiêuKiệt nghe, anh ta thông báo một việc, ngày kiaQuách Cao Minh mới trở về.“Bây giờ Quách Cao Minh đang bận việchả?”“Đợi sau khi anh ấy tỉnh lại, tôi sẽ nói với anhấy cô đã gọi tới. Giọng nói của vị phó tổng giámđốc này rất vững vàng, nói đâu ra đấy.Nhưng khi Kiều Bích Ngọc muốn hỏi thêmmột câu, bên kia đã trực tiếp cúp máy.Nhịp tim của cô đột nhiên đập rất nhanh,ngón tay nhanh chóng nhấn gọi lại, nhưng chỉnghe thấy tiếng thông báo đường dây bận, điệnthoại không gọi được.Cả buổi tối tinh thần cô hoảng loạn.Vừa rạng sáng hôm sau, cô ăn sáng với ôngcụ Quách, nhóm người Quách Thanh Châu cũngở trên bàn cơm, cô ăn không được tập trung, thithoảng ánh mắt nhìn về phía ông cụ ở đối diện,đang cố nghĩ xem phải nghe ngóng chuyện củaQuách Cao Minh như thế nào.“Mợ chủ, là chuyển phát nhanh từ Mỹ.”Bưu kiện chuyển phát nhanh quốc tế độtngột này khiến bọn họ đều có chút tò mò, KiềuBích Ngọc cau mày, mở hộp ra.Là một hộp trang sức, vòng cổ bạch kimkhảm hồng ngọc.“Chance.” Kiều Bích Ngọc nhớ từ đơn tiếngPháp này.Cô biết từ tiếng Pháp này có nghĩa là “Maymắn” nhưng sao tự dưng Quách Cao Minh lạitặng cô một sợi dây chứ, anh biết đi công tácmang quà về cho vợ lãng mạn như vậy từ baogiờ, còn cố ý chuyển phát nhanh về nhà, xemnhư bất ngờ hả?Không biết có phải anh cố ý khiến cô bấtngờ hay không, nhưng lúc Kiều Bích Ngọc nhìnthấy còn có một cái áo khoác nam đắt tiền, quảthật cô có hơi giật mình.Nếu cô nhớ không lầm, hình như đây là cáiáo khoác mà Quách Cao Minh khoác cho HàThủy Tiên khi cô ta mắc mưa mấy ngày trước.Vậy có nghĩa là, bưu kiện này do chính tayHà Thủy Tiên đóng gói gửi tới?“Gọi điện thoại thì không nhận… Quà còncần người ta gửi về giúp.” Bỗng dưng cô rất lolắng.“Ông nội, ông có biết gần đây Quách CaoMinh bận chuyện gì hay không?”Cô ngẩng đầu trực tiếp hỏi ông cụ bên kiamột câu. Giang Mỹ Linh ăn sáng xong tỏ ra bấtmãn, lạnh giọng mở miệng răn dạy cô trước:“Thằng bé bận cái gì cô lại không biết, Cao Minhđi công tác còn cố ý tặng quà cho cô, cô làm vợkiểu gì vậy!”Giang Mỹ Linh không thích cô, hình như từlần đầu tiên gặp mặt, người mẹ chồng cao quýnày của cô đã ghét cô rồi.Cô không muốn tranh cãi, cũng không cótâm trạng.Cô nhìn thẳng vào ông cụ bên kia, thấpgiọng, giọng điệu áp lực căng thẳng: “Ông nội,có phải Quách Cao Minh đã xảy ra chuyện gì rồihay không?”

Chương 194