Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 200

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 200: Không nói, không có nghĩa là không đau lòng“Ngọc bội của Kiều Bích Ngọc ư?”“Huyết ngọc hình trăng non cái gì… Tôi thậtsự không biết, cậu ấy không nói với tôi.Châu Mỹ Duy bị hỏi đến khó hiểu.Nhìn dáng vẻ hơi cố chấp của cậu Lục trướcmắt, cô ấy suy nghĩ một chút rồi bổ sung mộtcâu: “Nhưng Kiều Bích Ngọc nói với tôi, gần đâycậu ấy gặp được một chuyện lạ.”“Chuyện lạ?”Lục Khánh Nam không nghe được chuyệnngọc bội, tâm trạng anh ta hơi chán chường, anhta không hứng thú với chuyện lạ gì lắm.“Là thế này, Kiểu Bích Ngọc bảo gần đâyđiện thoại cậu ấy nhận được hai tin nhắn.”“Một cái hiển thị số điện thoại của QuáchCao Minh, nội dung là bảo cô ấy tới tiệc rượu ởkhách sạn Gordon vào một ngày mưa to, cái cònlại là ngày hôm qua, tin nhắn hiển thị số điệnthoại của Hà Thủy Tiên, bảo cậu ấy tới câu lạcbộ Golden.A””Châu Mỹ Duy cố gắng nói kỹ càng.Cô ấy rất lo, nhất là việc giao hàng vô cớ lầnnày, có thể gả vào nhà họ Quách tất nhiên khiếnngười ta cực kỳ hâm mộ, nhưng nếu cái giá gảvào nhà giàu là cả tính mạng cũng không thểđảm bảo, vậy Kiều Bích Ngọc phải làm sao đây?“Thủy Tiên bảo cô ấy tới câu lạc bộGolden.A?”Lục Khánh Nam có chút nghi hoặc, lập tứcbác bỏ: “Không thể nào.”Châu Mỹ Duy thấy vẻ mặt anh ta như vậy, cóchút nóng nảy.“Anh cũng không tin Kiều Bích Ngọc đúngkhông, nhưng cậu ấy không cần phải nói dối,cho dù thật sự có hiểu lầm gì đó cũng có thể tạmthời tin cậu ấy… Hơn nữa nếu như bình thườngHà Thủy Tiên không âm thầm khiêu khích khắpnơi, cậu ấy đã không để ý mãi”“Hà Thủy Tiên âm thầm nói gì với Kiều BíchNgọc?”“Tôi không biết.”Châu Mỹ Duy nghèn nghẹn nói ba chữ, KiềuBích Ngọc không nói với cô.“Tình tình Kiều Bích Ngọc cởi mở như vậy,Hà Thủy Tiên có thể bắt nạt cô ấy hả?” LụcKhánh Nam không đồng tình.Đột nhiên Châu Mỹ Duy cũng hơi giận.“Này, đừng tưởng rằng đám nhà giàu cácngười tự cho là biết tất cả mọi chuyện, quả thựccô Hà kia không làm gì cậu ấy, nhưng lời nói sắcnhọn như dao đủ để làm tổn thương lòng người,các người cho rằng Kiều Bích Ngọc không nói làkhông có việc gì. Tôi quen cậu ấy lâu như vậy rồi,mẹ cậu ấy tự sát, cậu ấy bị mẹ kế nhắm vào, bịnhà họ Kiểu bài xích, bị tên Doãn Thành Trungkia lạnh nhạt ba năm mà không nhắc tới một chữnào, cậy ấy chỉ là không quen khóc lóc kể lể vớingười khác, tính tình cậu ấy bướng bỉnh, quenchịu đựng một mình, anh thật sự cho rằng cậuấy không nói thì sẽ không đau lòng hả!”Lục Khánh Nam bị cô ấy mắng, đờ cả người ra.Anh ta nhướng mày nhìn bạn học Châu, thấybình thường tính tình cô ấy mềm mỏng, vậy màlại có thể nói đạo lý lớn, quả nhiên gần mực thìđen, bị Kiều Bích Ngọc đầu độc rồi, không nhìnra là rất hung hãn.Hành lang của khu nội trú trong bệnh việnkhông khỏi yên tĩnh lại.Vừa rồi Châu Mỹ Duy mắng người cũng lànhất thời xúc động, bình thường cô ấy làm gì cógan mắng mấy “người thượng đẳng” đó chứ,Châu Mỹ Duy cảm thấy hơi lúng túng, nghiêngngười đi.Cho dù là những tin nhắn và chuyện giaohàng là như thế nào, cô ấy cũng chỉ cảm thấybất công thay những tổn thương của Kiều BíchNgọc.Trong hội của bọn họ, cả đám đều không tin“Đợi Quách Cao Minh trở về, tôi sẽ nói vớianh ấy những chuyện này.”Lục Khánh Nam cũng không để ý bị cô ấygiảng đạo một trận, anh ta ho khan một tiếng,làm dịu bầu không khí, bình tĩnh đáp lại.“À… Cảm ơn anh.”Châu Mỹ Duy thấy cậu Lục dễ nói chuyệnnhư vậy, có chút giật mình.Giây trước cô ấy còn sợ đối phương sẽ độcác dọa cô ấy các kiểu, may mà… Cô ấy thề cô ấychỉ nhất thời xúc động mà thôi.Để tránh bản thân bất cẩn đắc tội mấy quýnhân này, Châu Mỹ Duy quyết định rời khỏi choan toàn, vô cùng quy củ mà nói một câu: “Tôi đixem Kiều Bích Ngọc.” Nói xong, cô ấy nhanhchân trở về phòng bệnh.Có lẽ do tối qua Kiều Bích Ngọc ngủ khôngngon lắm, cộng thêm khó chịu sau khi ăn thức ănnhanh, cô nằm trên giường bệnh ngủ rất say.Châu Mỹ Duy không dám đánh thức cô,nhàm chán đi vòng vòng trong phòng bệnh, cẩnthận kéo rèm chặn ánh nắng chiều, lúc này cô ấymới nhớ giữa trưa bản thân không ăn gì, hơn nữabuổi phỏng vấn của cô ấy đã thất bại rồi, tệ thật,đột nhiên đói hơn.Châu Mỹ Duy xoay người, định ra khỏi bệnhviện tìm cái để ăn.Vừa khéo một y tá đẩy xe nhỏ với một ítthuốc dạng lỏng.Châu Mỹ Duy liếc qua những chất lỏng kia,chữ tiếng Anh ghi chú cực kỳ nhỏ, cô ấy khôngthấy rõ, nhưng dược phẩm trong bệnh viện nhấtđịnh đều là chính quy.Cô ấy đi lướt qua y tá này, cả hai lễ phép gậtđầu với nhau, rồi cô ấy ra khỏi phòng bệnh.“Chúng ta cùng đi ăn nhé, trên đại lộ phíatrước có một nhà hàng cũng không tệ lắm.”Trùng hợp gặp được Lục Khánh Nam ở phíacuối hành lang vừa cúp điện thoại, anh ta gọi côZ.ấy.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy có hơi chần chờ,không biết có nên đi theo hay không.Cô ấy không muốn chiếm hời của bất kỳ ai,nhất là đám con nhà giàu này.“Lo lắng cái gì?”Dáng vẻ Lục Khánh Nam rất vô tội: “Khôngphải là cô cho rằng tôi có tâm tư không đứngđắn gì chứ, yên tâm đi, tám trăm năm trước KiềuBích Ngọc đã cảnh cáo tôi, không được phép cómưu đồ với cô, tôi rất lương thiện thuần khiếtCO ýCâu “Tôi rất lương thiện thuần khiết” kiakhiến Châu Mỹ Duy có chút buồn cười.Đối phương đã nói vậy, Châu Mỹ Duy cũngkhông cố tình gây sự, đi theo anh ta vào thangmáy.Đến bãi đỗ xe, xưa nay với phụ nữ LụcKhánh Nam rất ga lăng, kéo cửa xe ở ghế phụcho Châu Mỹ Duy, lái xe, đàng hoàng đi tìm thứcăn ngon.Châu Mỹ Duy cau mày, thấy anh ta càngchạy càng xa, mở miệng nói: “Có thể tùy tiện ănở gần hay không, một mình Kiều Bích Ngọc ởbệnh viện không tốt lắm”“Cô đúng là lo lắng cho cô ấy.Lục Khánh Nam không nhịn được nói mócngười phụ nữ họ Kiều kia, phụ nữ bạo lực nhưvậy sao lại quen sinh vật mềm mại thế này chứ,nói không chừng là Kiều Bích Ngọc cưỡng ép ứch**p người ta, ngẫm lại, bạn học Châu này sốngcũng không dễ dàng.Xe chạy xa bệnh viện, rễ vào đại lộ phíatrước.“Không cần lo cho Kiều Bích Ngọc, cô ấy chỉbị đau bụng mà thôi, bác sĩ cũng bảo truyền haichai nước biển, nằm nghỉ ngơi là có thể về nhà rồi.”“Chỉ cần truyền hai chai nước biển là được hả?”Đột nhiên Châu Mỹ Duy thẳng người dậy,quay đầu sang nhìn anh ta với ánh mắt phức tạp.Lục Khánh Nam bị cô ấy nhìn khó hiểu, gậtđầu: “Đúng vậy, lúc cô ấy được đưa đến, khôngphải đã truyền hai chai nước biển sao, để cô ấyngủ đủ, lát nữa chúng ta tùy tiện mua một phầncháo qua, lái xe đưa cô ấy về nhà.”Sắc mặt Châu Mỹ Duy thoáng cái hoảng sợ,lời nói bên môi tràn ngập lo lắng: “Quay lại.”“Cái gì?”“Lập tức, lập tức quay xe lại, quay về bệnhviện.”Cô ấy nôn tóm tay Lục Khánh Nam trên taylái, giọng nói căng thẳng bén nhọn: “Mau trở vềbệnh viện.”“Sao vậy?”Tâm trạng Lục Khánh Nam cũng căng thẳngtheo, không hỏi nguyên do, mạnh mẽ đánh taylái, mặc kệ vi phạm luật giao thông lập tức quayđầu xe, nhấn chân ga tăng tốc chạy về phía bệnhviện.Trực tiếp đậu xe trước cổng bệnh viện.Hai người vội vàng xuống xe, bước chân nhưbay, gấp gáp chạy tới khu nội trú.Tiếng bước chân “cộp cộp cộp” mà gấp rút,Châu Mỹ Duy liều mạng nhấn thang máy, tronglòng nóng như lửa đốt.“Đi cầu thang bộ.”Nhìn con số hiển thị trên thang máy, cô ấytức giận quay người định đi cầu thang bộ bêntrái, Lục Khánh Nam đưa tay kéo cô ấy lại: “KiềuBích Ngọc chỉ mệt mỏi đang nghỉ ngơi thôi, côđừng căng thẳng quá.”“Nhưng, nhưng tôi… Lúc tôi vừa rời khỏiphòng bệnh của Kiều Bích Ngọc, có một y tá đẩyxe mang theo vài bình chất lỏng vào.”

Chương 200: Không nói, không có nghĩa là không đau lòng

“Ngọc bội của Kiều Bích Ngọc ư?”

“Huyết ngọc hình trăng non cái gì… Tôi thật

sự không biết, cậu ấy không nói với tôi.

Châu Mỹ Duy bị hỏi đến khó hiểu.

Nhìn dáng vẻ hơi cố chấp của cậu Lục trước

mắt, cô ấy suy nghĩ một chút rồi bổ sung một

câu: “Nhưng Kiều Bích Ngọc nói với tôi, gần đây

cậu ấy gặp được một chuyện lạ.”

“Chuyện lạ?”

Lục Khánh Nam không nghe được chuyện

ngọc bội, tâm trạng anh ta hơi chán chường, anh

ta không hứng thú với chuyện lạ gì lắm.

“Là thế này, Kiểu Bích Ngọc bảo gần đây

điện thoại cậu ấy nhận được hai tin nhắn.”

“Một cái hiển thị số điện thoại của Quách

Cao Minh, nội dung là bảo cô ấy tới tiệc rượu ở

khách sạn Gordon vào một ngày mưa to, cái còn

lại là ngày hôm qua, tin nhắn hiển thị số điện

thoại của Hà Thủy Tiên, bảo cậu ấy tới câu lạc

bộ Golden.A””

Châu Mỹ Duy cố gắng nói kỹ càng.

Cô ấy rất lo, nhất là việc giao hàng vô cớ lần

này, có thể gả vào nhà họ Quách tất nhiên khiến

người ta cực kỳ hâm mộ, nhưng nếu cái giá gả

vào nhà giàu là cả tính mạng cũng không thể

đảm bảo, vậy Kiều Bích Ngọc phải làm sao đây?

“Thủy Tiên bảo cô ấy tới câu lạc bộ

Golden.A?”

Lục Khánh Nam có chút nghi hoặc, lập tức

bác bỏ: “Không thể nào.”

Châu Mỹ Duy thấy vẻ mặt anh ta như vậy, có

chút nóng nảy.

“Anh cũng không tin Kiều Bích Ngọc đúng

không, nhưng cậu ấy không cần phải nói dối,

cho dù thật sự có hiểu lầm gì đó cũng có thể tạm

thời tin cậu ấy… Hơn nữa nếu như bình thường

Hà Thủy Tiên không âm thầm khiêu khích khắp

nơi, cậu ấy đã không để ý mãi”

“Hà Thủy Tiên âm thầm nói gì với Kiều Bích

Ngọc?”

“Tôi không biết.”

Châu Mỹ Duy nghèn nghẹn nói ba chữ, Kiều

Bích Ngọc không nói với cô.

“Tình tình Kiều Bích Ngọc cởi mở như vậy,

Hà Thủy Tiên có thể bắt nạt cô ấy hả?” Lục

Khánh Nam không đồng tình.

Đột nhiên Châu Mỹ Duy cũng hơi giận.

“Này, đừng tưởng rằng đám nhà giàu các

người tự cho là biết tất cả mọi chuyện, quả thực

cô Hà kia không làm gì cậu ấy, nhưng lời nói sắc

nhọn như dao đủ để làm tổn thương lòng người,

các người cho rằng Kiều Bích Ngọc không nói là

không có việc gì. Tôi quen cậu ấy lâu như vậy rồi,

mẹ cậu ấy tự sát, cậu ấy bị mẹ kế nhắm vào, bị

nhà họ Kiểu bài xích, bị tên Doãn Thành Trung

kia lạnh nhạt ba năm mà không nhắc tới một chữ

nào, cậy ấy chỉ là không quen khóc lóc kể lể với

người khác, tính tình cậu ấy bướng bỉnh, quen

chịu đựng một mình, anh thật sự cho rằng cậu

ấy không nói thì sẽ không đau lòng hả!”

Lục Khánh Nam bị cô ấy mắng, đờ cả người ra.

Anh ta nhướng mày nhìn bạn học Châu, thấy

bình thường tính tình cô ấy mềm mỏng, vậy mà

lại có thể nói đạo lý lớn, quả nhiên gần mực thì

đen, bị Kiều Bích Ngọc đầu độc rồi, không nhìn

ra là rất hung hãn.

Hành lang của khu nội trú trong bệnh viện

không khỏi yên tĩnh lại.

Vừa rồi Châu Mỹ Duy mắng người cũng là

nhất thời xúc động, bình thường cô ấy làm gì có

gan mắng mấy “người thượng đẳng” đó chứ,

Châu Mỹ Duy cảm thấy hơi lúng túng, nghiêng

người đi.

Cho dù là những tin nhắn và chuyện giao

hàng là như thế nào, cô ấy cũng chỉ cảm thấy

bất công thay những tổn thương của Kiều Bích

Ngọc.

Trong hội của bọn họ, cả đám đều không tin

“Đợi Quách Cao Minh trở về, tôi sẽ nói với

anh ấy những chuyện này.”

Lục Khánh Nam cũng không để ý bị cô ấy

giảng đạo một trận, anh ta ho khan một tiếng,

làm dịu bầu không khí, bình tĩnh đáp lại.

“À… Cảm ơn anh.”

Châu Mỹ Duy thấy cậu Lục dễ nói chuyện

như vậy, có chút giật mình.

Giây trước cô ấy còn sợ đối phương sẽ độc

ác dọa cô ấy các kiểu, may mà… Cô ấy thề cô ấy

chỉ nhất thời xúc động mà thôi.

Để tránh bản thân bất cẩn đắc tội mấy quý

nhân này, Châu Mỹ Duy quyết định rời khỏi cho

an toàn, vô cùng quy củ mà nói một câu: “Tôi đi

xem Kiều Bích Ngọc.” Nói xong, cô ấy nhanh

chân trở về phòng bệnh.

Có lẽ do tối qua Kiều Bích Ngọc ngủ không

ngon lắm, cộng thêm khó chịu sau khi ăn thức ăn

nhanh, cô nằm trên giường bệnh ngủ rất say.

Châu Mỹ Duy không dám đánh thức cô,

nhàm chán đi vòng vòng trong phòng bệnh, cẩn

thận kéo rèm chặn ánh nắng chiều, lúc này cô ấy

mới nhớ giữa trưa bản thân không ăn gì, hơn nữa

buổi phỏng vấn của cô ấy đã thất bại rồi, tệ thật,

đột nhiên đói hơn.

Châu Mỹ Duy xoay người, định ra khỏi bệnh

viện tìm cái để ăn.

Vừa khéo một y tá đẩy xe nhỏ với một ít

thuốc dạng lỏng.

Châu Mỹ Duy liếc qua những chất lỏng kia,

chữ tiếng Anh ghi chú cực kỳ nhỏ, cô ấy không

thấy rõ, nhưng dược phẩm trong bệnh viện nhất

định đều là chính quy.

Cô ấy đi lướt qua y tá này, cả hai lễ phép gật

đầu với nhau, rồi cô ấy ra khỏi phòng bệnh.

“Chúng ta cùng đi ăn nhé, trên đại lộ phía

trước có một nhà hàng cũng không tệ lắm.”

Trùng hợp gặp được Lục Khánh Nam ở phía

cuối hành lang vừa cúp điện thoại, anh ta gọi cô

Z.

ấy.

Vẻ mặt Châu Mỹ Duy có hơi chần chờ,

không biết có nên đi theo hay không.

Cô ấy không muốn chiếm hời của bất kỳ ai,

nhất là đám con nhà giàu này.

“Lo lắng cái gì?”

Dáng vẻ Lục Khánh Nam rất vô tội: “Không

phải là cô cho rằng tôi có tâm tư không đứng

đắn gì chứ, yên tâm đi, tám trăm năm trước Kiều

Bích Ngọc đã cảnh cáo tôi, không được phép có

mưu đồ với cô, tôi rất lương thiện thuần khiết

CO ý

Câu “Tôi rất lương thiện thuần khiết” kia

khiến Châu Mỹ Duy có chút buồn cười.

Đối phương đã nói vậy, Châu Mỹ Duy cũng

không cố tình gây sự, đi theo anh ta vào thang

máy.

Đến bãi đỗ xe, xưa nay với phụ nữ Lục

Khánh Nam rất ga lăng, kéo cửa xe ở ghế phụ

cho Châu Mỹ Duy, lái xe, đàng hoàng đi tìm thức

ăn ngon.

Châu Mỹ Duy cau mày, thấy anh ta càng

chạy càng xa, mở miệng nói: “Có thể tùy tiện ăn

ở gần hay không, một mình Kiều Bích Ngọc ở

bệnh viện không tốt lắm”

“Cô đúng là lo lắng cho cô ấy.

Lục Khánh Nam không nhịn được nói móc

người phụ nữ họ Kiều kia, phụ nữ bạo lực như

vậy sao lại quen sinh vật mềm mại thế này chứ,

nói không chừng là Kiều Bích Ngọc cưỡng ép ức

h**p người ta, ngẫm lại, bạn học Châu này sống

cũng không dễ dàng.

Xe chạy xa bệnh viện, rễ vào đại lộ phía

trước.

“Không cần lo cho Kiều Bích Ngọc, cô ấy chỉ

bị đau bụng mà thôi, bác sĩ cũng bảo truyền hai

chai nước biển, nằm nghỉ ngơi là có thể về nhà rồi.”

“Chỉ cần truyền hai chai nước biển là được hả?”

Đột nhiên Châu Mỹ Duy thẳng người dậy,

quay đầu sang nhìn anh ta với ánh mắt phức tạp.

Lục Khánh Nam bị cô ấy nhìn khó hiểu, gật

đầu: “Đúng vậy, lúc cô ấy được đưa đến, không

phải đã truyền hai chai nước biển sao, để cô ấy

ngủ đủ, lát nữa chúng ta tùy tiện mua một phần

cháo qua, lái xe đưa cô ấy về nhà.”

Sắc mặt Châu Mỹ Duy thoáng cái hoảng sợ,

lời nói bên môi tràn ngập lo lắng: “Quay lại.”

“Cái gì?”

“Lập tức, lập tức quay xe lại, quay về bệnh

viện.”

Cô ấy nôn tóm tay Lục Khánh Nam trên tay

lái, giọng nói căng thẳng bén nhọn: “Mau trở về

bệnh viện.”

“Sao vậy?”

Tâm trạng Lục Khánh Nam cũng căng thẳng

theo, không hỏi nguyên do, mạnh mẽ đánh tay

lái, mặc kệ vi phạm luật giao thông lập tức quay

đầu xe, nhấn chân ga tăng tốc chạy về phía bệnh

viện.

Trực tiếp đậu xe trước cổng bệnh viện.

Hai người vội vàng xuống xe, bước chân như

bay, gấp gáp chạy tới khu nội trú.

Tiếng bước chân “cộp cộp cộp” mà gấp rút,

Châu Mỹ Duy liều mạng nhấn thang máy, trong

lòng nóng như lửa đốt.

“Đi cầu thang bộ.”

Nhìn con số hiển thị trên thang máy, cô ấy

tức giận quay người định đi cầu thang bộ bên

trái, Lục Khánh Nam đưa tay kéo cô ấy lại: “Kiều

Bích Ngọc chỉ mệt mỏi đang nghỉ ngơi thôi, cô

đừng căng thẳng quá.”

“Nhưng, nhưng tôi… Lúc tôi vừa rời khỏi

phòng bệnh của Kiều Bích Ngọc, có một y tá đẩy

xe mang theo vài bình chất lỏng vào.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 200: Không nói, không có nghĩa là không đau lòng“Ngọc bội của Kiều Bích Ngọc ư?”“Huyết ngọc hình trăng non cái gì… Tôi thậtsự không biết, cậu ấy không nói với tôi.Châu Mỹ Duy bị hỏi đến khó hiểu.Nhìn dáng vẻ hơi cố chấp của cậu Lục trướcmắt, cô ấy suy nghĩ một chút rồi bổ sung mộtcâu: “Nhưng Kiều Bích Ngọc nói với tôi, gần đâycậu ấy gặp được một chuyện lạ.”“Chuyện lạ?”Lục Khánh Nam không nghe được chuyệnngọc bội, tâm trạng anh ta hơi chán chường, anhta không hứng thú với chuyện lạ gì lắm.“Là thế này, Kiểu Bích Ngọc bảo gần đâyđiện thoại cậu ấy nhận được hai tin nhắn.”“Một cái hiển thị số điện thoại của QuáchCao Minh, nội dung là bảo cô ấy tới tiệc rượu ởkhách sạn Gordon vào một ngày mưa to, cái cònlại là ngày hôm qua, tin nhắn hiển thị số điệnthoại của Hà Thủy Tiên, bảo cậu ấy tới câu lạcbộ Golden.A””Châu Mỹ Duy cố gắng nói kỹ càng.Cô ấy rất lo, nhất là việc giao hàng vô cớ lầnnày, có thể gả vào nhà họ Quách tất nhiên khiếnngười ta cực kỳ hâm mộ, nhưng nếu cái giá gảvào nhà giàu là cả tính mạng cũng không thểđảm bảo, vậy Kiều Bích Ngọc phải làm sao đây?“Thủy Tiên bảo cô ấy tới câu lạc bộGolden.A?”Lục Khánh Nam có chút nghi hoặc, lập tứcbác bỏ: “Không thể nào.”Châu Mỹ Duy thấy vẻ mặt anh ta như vậy, cóchút nóng nảy.“Anh cũng không tin Kiều Bích Ngọc đúngkhông, nhưng cậu ấy không cần phải nói dối,cho dù thật sự có hiểu lầm gì đó cũng có thể tạmthời tin cậu ấy… Hơn nữa nếu như bình thườngHà Thủy Tiên không âm thầm khiêu khích khắpnơi, cậu ấy đã không để ý mãi”“Hà Thủy Tiên âm thầm nói gì với Kiều BíchNgọc?”“Tôi không biết.”Châu Mỹ Duy nghèn nghẹn nói ba chữ, KiềuBích Ngọc không nói với cô.“Tình tình Kiều Bích Ngọc cởi mở như vậy,Hà Thủy Tiên có thể bắt nạt cô ấy hả?” LụcKhánh Nam không đồng tình.Đột nhiên Châu Mỹ Duy cũng hơi giận.“Này, đừng tưởng rằng đám nhà giàu cácngười tự cho là biết tất cả mọi chuyện, quả thựccô Hà kia không làm gì cậu ấy, nhưng lời nói sắcnhọn như dao đủ để làm tổn thương lòng người,các người cho rằng Kiều Bích Ngọc không nói làkhông có việc gì. Tôi quen cậu ấy lâu như vậy rồi,mẹ cậu ấy tự sát, cậu ấy bị mẹ kế nhắm vào, bịnhà họ Kiểu bài xích, bị tên Doãn Thành Trungkia lạnh nhạt ba năm mà không nhắc tới một chữnào, cậy ấy chỉ là không quen khóc lóc kể lể vớingười khác, tính tình cậu ấy bướng bỉnh, quenchịu đựng một mình, anh thật sự cho rằng cậuấy không nói thì sẽ không đau lòng hả!”Lục Khánh Nam bị cô ấy mắng, đờ cả người ra.Anh ta nhướng mày nhìn bạn học Châu, thấybình thường tính tình cô ấy mềm mỏng, vậy màlại có thể nói đạo lý lớn, quả nhiên gần mực thìđen, bị Kiều Bích Ngọc đầu độc rồi, không nhìnra là rất hung hãn.Hành lang của khu nội trú trong bệnh việnkhông khỏi yên tĩnh lại.Vừa rồi Châu Mỹ Duy mắng người cũng lànhất thời xúc động, bình thường cô ấy làm gì cógan mắng mấy “người thượng đẳng” đó chứ,Châu Mỹ Duy cảm thấy hơi lúng túng, nghiêngngười đi.Cho dù là những tin nhắn và chuyện giaohàng là như thế nào, cô ấy cũng chỉ cảm thấybất công thay những tổn thương của Kiều BíchNgọc.Trong hội của bọn họ, cả đám đều không tin“Đợi Quách Cao Minh trở về, tôi sẽ nói vớianh ấy những chuyện này.”Lục Khánh Nam cũng không để ý bị cô ấygiảng đạo một trận, anh ta ho khan một tiếng,làm dịu bầu không khí, bình tĩnh đáp lại.“À… Cảm ơn anh.”Châu Mỹ Duy thấy cậu Lục dễ nói chuyệnnhư vậy, có chút giật mình.Giây trước cô ấy còn sợ đối phương sẽ độcác dọa cô ấy các kiểu, may mà… Cô ấy thề cô ấychỉ nhất thời xúc động mà thôi.Để tránh bản thân bất cẩn đắc tội mấy quýnhân này, Châu Mỹ Duy quyết định rời khỏi choan toàn, vô cùng quy củ mà nói một câu: “Tôi đixem Kiều Bích Ngọc.” Nói xong, cô ấy nhanhchân trở về phòng bệnh.Có lẽ do tối qua Kiều Bích Ngọc ngủ khôngngon lắm, cộng thêm khó chịu sau khi ăn thức ănnhanh, cô nằm trên giường bệnh ngủ rất say.Châu Mỹ Duy không dám đánh thức cô,nhàm chán đi vòng vòng trong phòng bệnh, cẩnthận kéo rèm chặn ánh nắng chiều, lúc này cô ấymới nhớ giữa trưa bản thân không ăn gì, hơn nữabuổi phỏng vấn của cô ấy đã thất bại rồi, tệ thật,đột nhiên đói hơn.Châu Mỹ Duy xoay người, định ra khỏi bệnhviện tìm cái để ăn.Vừa khéo một y tá đẩy xe nhỏ với một ítthuốc dạng lỏng.Châu Mỹ Duy liếc qua những chất lỏng kia,chữ tiếng Anh ghi chú cực kỳ nhỏ, cô ấy khôngthấy rõ, nhưng dược phẩm trong bệnh viện nhấtđịnh đều là chính quy.Cô ấy đi lướt qua y tá này, cả hai lễ phép gậtđầu với nhau, rồi cô ấy ra khỏi phòng bệnh.“Chúng ta cùng đi ăn nhé, trên đại lộ phíatrước có một nhà hàng cũng không tệ lắm.”Trùng hợp gặp được Lục Khánh Nam ở phíacuối hành lang vừa cúp điện thoại, anh ta gọi côZ.ấy.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy có hơi chần chờ,không biết có nên đi theo hay không.Cô ấy không muốn chiếm hời của bất kỳ ai,nhất là đám con nhà giàu này.“Lo lắng cái gì?”Dáng vẻ Lục Khánh Nam rất vô tội: “Khôngphải là cô cho rằng tôi có tâm tư không đứngđắn gì chứ, yên tâm đi, tám trăm năm trước KiềuBích Ngọc đã cảnh cáo tôi, không được phép cómưu đồ với cô, tôi rất lương thiện thuần khiếtCO ýCâu “Tôi rất lương thiện thuần khiết” kiakhiến Châu Mỹ Duy có chút buồn cười.Đối phương đã nói vậy, Châu Mỹ Duy cũngkhông cố tình gây sự, đi theo anh ta vào thangmáy.Đến bãi đỗ xe, xưa nay với phụ nữ LụcKhánh Nam rất ga lăng, kéo cửa xe ở ghế phụcho Châu Mỹ Duy, lái xe, đàng hoàng đi tìm thứcăn ngon.Châu Mỹ Duy cau mày, thấy anh ta càngchạy càng xa, mở miệng nói: “Có thể tùy tiện ănở gần hay không, một mình Kiều Bích Ngọc ởbệnh viện không tốt lắm”“Cô đúng là lo lắng cho cô ấy.Lục Khánh Nam không nhịn được nói mócngười phụ nữ họ Kiều kia, phụ nữ bạo lực nhưvậy sao lại quen sinh vật mềm mại thế này chứ,nói không chừng là Kiều Bích Ngọc cưỡng ép ứch**p người ta, ngẫm lại, bạn học Châu này sốngcũng không dễ dàng.Xe chạy xa bệnh viện, rễ vào đại lộ phíatrước.“Không cần lo cho Kiều Bích Ngọc, cô ấy chỉbị đau bụng mà thôi, bác sĩ cũng bảo truyền haichai nước biển, nằm nghỉ ngơi là có thể về nhà rồi.”“Chỉ cần truyền hai chai nước biển là được hả?”Đột nhiên Châu Mỹ Duy thẳng người dậy,quay đầu sang nhìn anh ta với ánh mắt phức tạp.Lục Khánh Nam bị cô ấy nhìn khó hiểu, gậtđầu: “Đúng vậy, lúc cô ấy được đưa đến, khôngphải đã truyền hai chai nước biển sao, để cô ấyngủ đủ, lát nữa chúng ta tùy tiện mua một phầncháo qua, lái xe đưa cô ấy về nhà.”Sắc mặt Châu Mỹ Duy thoáng cái hoảng sợ,lời nói bên môi tràn ngập lo lắng: “Quay lại.”“Cái gì?”“Lập tức, lập tức quay xe lại, quay về bệnhviện.”Cô ấy nôn tóm tay Lục Khánh Nam trên taylái, giọng nói căng thẳng bén nhọn: “Mau trở vềbệnh viện.”“Sao vậy?”Tâm trạng Lục Khánh Nam cũng căng thẳngtheo, không hỏi nguyên do, mạnh mẽ đánh taylái, mặc kệ vi phạm luật giao thông lập tức quayđầu xe, nhấn chân ga tăng tốc chạy về phía bệnhviện.Trực tiếp đậu xe trước cổng bệnh viện.Hai người vội vàng xuống xe, bước chân nhưbay, gấp gáp chạy tới khu nội trú.Tiếng bước chân “cộp cộp cộp” mà gấp rút,Châu Mỹ Duy liều mạng nhấn thang máy, tronglòng nóng như lửa đốt.“Đi cầu thang bộ.”Nhìn con số hiển thị trên thang máy, cô ấytức giận quay người định đi cầu thang bộ bêntrái, Lục Khánh Nam đưa tay kéo cô ấy lại: “KiềuBích Ngọc chỉ mệt mỏi đang nghỉ ngơi thôi, côđừng căng thẳng quá.”“Nhưng, nhưng tôi… Lúc tôi vừa rời khỏiphòng bệnh của Kiều Bích Ngọc, có một y tá đẩyxe mang theo vài bình chất lỏng vào.”

Chương 200