Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 206
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 206: Cậu chủ Quách giúp cô cài áo lótSau cùng Kiều Bích Ngọc không mua chiếcváy công chúa kia nữa, vẻ mặt buồn rầu xoayngười rời khỏi cửa hàng bán đồ trẻ sơ sinh.Có mấy lời anh không nói, cô cũng khôngtiện nhắc đến.Hai người cứ như thế sóng vai nhau đi dạotrên con phố sầm uất, nhìn sang hai bên, nhưngđều không có tâm trạng nhìn hai bên cửa hàng,không nói tiếp.Chẳng qua lúc Kiểu Bích Ngọc cúi đầuxuống, chú ý đến tay phải anh đang ôm eo cô,anh không dùng lực, chỉ nhẹ nhàng đặt lên. Lúcnày là giờ tan làm, bốn phía càng lúc càng cónhiều người đi lại, động tác của anh che chở chocô, để người đi qua đường không đụng đến cô.“Dáng dấp của chồng cô ấy rất đẹp trai.”Dáng vẻ của hai người bọn họ rất xuấtchúng, Kiều Bích Ngọc mặc chiếc váy bầu rộngthùng thình, cúi đầu cẩn thận bước đi, còn ngườiđàn ông ở bên cạnh cô thì giống như ngàythường không dễ thân cận, gương mặt lạnh lùnganh tuấn. Quách Cao Minh rất ít khi xuất hiện ởnơi công chúng, nhất là khí chất lạnh lùng củaanh, chỉ liếc mắt một cái đã khiến người ta khắcsâu.“Trở về thôi.”Cô đột nhiên không muốn đi nữa, như thếrất kỳ quái.Cô không hy vọng xa vời cậu chủ Quách anhsẽ giống như người bình thường theo cô đi dạophố, đi xem phim, mua sắm.Cũng không biết hôm nay có chuyện gì xảyra với anh, nhưng rõ ràng Quách Cao Minh anhkhông thích đường phố náo nhiệt, càng khôngthích xuất hiện ở nơi chen chúc.Người đàn ông ở bên cạnh cô dừng bước,cúi đầu nhìn cô, lại không trả lời.“Nhà họ Quách không thiếu gì cả, khôngcần mua”Kiểu Bích Ngọc không cần ngẩng đầu cũngcảm nhận được ánh mắt của anh, trong lòng côkhông được tự nhiên nói một câu.Thật ra trong lòng hai người bọn họ đều rõràng, còn khoảng một tháng nữa đứa nhỏ sẽ rađời, tất cả mọi chuyện trước đó, bọn họ đều ăn ýkhông nhắc đến, giữ yên lặng, giả bộ như khôngxảy ra chuyện gì.Đây chính là biện pháp xử lý tốt nhất, chỉ làtất cả mọi người đều rất phiền muộn, chẳng aithoải mái.“Đi cùng anh thêm một đoạn đường.”Lời nói của anh khiến Kiều Bích Ngọc cóchút nghe không hiểu, cô ngẩng đầu nhìn thẳngvào sườn mặt lạnh lùng của anh, ánh mắt củaanh nhìn thẳng vào con đường phía trước, cóchút cố chấp.“Anh muốn mua gì?“ Cô đành phải đi theobước chân của anh, đi về phía trước.“Không biết.“Chúng ta đi đâu?”Bọn họ vẫn luôn đi thẳng về phía trước, điqua cửa hàng hai bên đường, anh cũng không cótâm tư nhìn.“Không biết.Anh như thế này trả lời lại Kiều Bích Ngọc, rõràng là đang qua loa, điều này khiến cô cảm thấyhơi tức giận.Kiều Bích Ngọc không đi nữa.“Quách Cao Minh, rốt cuộc anh muốn làmgì?“ Cô có chút tức giận, trực tiếp lên tiếng hỏi.Không biết.Anh buông tầm mắt xuống nhìn cô, nhìn vẻmặt của cô vào trong mắt, dường như có một sựtrầm mặc xen giữa hai người, rất nặng nề.“Cô gái à, hôm nay cửa hàng chúng tôi vừamới nhập một số đồ lót cho phụ nữ mang thai,cô có hứng thú xem không?”Phía bên tay phải là một cửa hàng thời trangđồ lót của một thương hiệu quốc tế, nhân viênbán hàng mang theo nụ cười ngọt ngào, độtnhiên nói với Kiều Bích Ngọc một tiếng.Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói thì vôthức quay đầu nhìn về phía đối phương.Nhìn thấy nụ cười xán lạn của cô gái cốgắng chào hàng với mình, trong lúc nhất thời, côkhông biết nên trả lời như thế nào, người đànông ở bên cạnh thì tiếp tục giữ yên lặng khôngphát biểu.“Áo lót rất quan trọng với phụ nữ, một chiếcáo lót tốt sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến tạo hình,nhất là lúc mang thai, áo lót nhất định phải thửtrực tiếp ở cửa hàng mới là tốt nhất.Nhân viên nữ này rất nhiệt tình kéo tay cô,gần như nửa kéo nửa lôi Kiều Bích Ngọc vàotrong cửa hàng.“Trong nhà tôi đã có rất nhiều đồ lót rồi.”“Cô gái à, cô thử chiếc áo lót màu hồng nhạtnày đi, phụ nữ chúng ta ấy mà, cho dù độ tuổinào đều phải giữ gìn tâm hồn thiếu nữ.”“Đúng thế, phụ nữ chúng ta nhất định phảiđối xử tốt với chính mình, phải tiêu tiền chomình, đầu tư vào bản thân mới chính là sự lựachọn thông minh nhất, đàn ông đều là động vậtnhìn bằng mắt, chúng ta xinh đẹp thì bọn họ mớiyêu thương.”Mấy nhân viên trong cửa hàng đều xông lênnói một tràng.Kiểu Bích Ngọc nhìn vẻ nhiệt tình trên mặtbọn họ, không biết phải làm sao bây giờ, đúngthế, ngày thường cô mạnh mẽ, nhưng cô thật sựkhông biết từ chối người khác.“Vậy tôi mua một chiếc” Một lúc lâu sau,Kiều Bích Ngọc bất đắc dĩ thỏa hiệp.Ở trong cửa hàng bán đồ hiệu, tiền lươngcủa nhân viên bán hàng chủ yếu dựa vào việctrích phần trăm hoa hồng, cô đồng ý mua đồ,bọn họ càng thêm nhiệt tình: “Cô gái, phòngthay đồ của chúng tôi ở bên trong.”“Tôi đi lấy thêm mấy mẫu khác nữa, dù saolúc mang thai thì nơi đó thay đổi rất nhiều, côgái, cô đừng đóng cửa, tôi còn muốn đi vào giúpcô mặc thử.”“Không cần, không cần, cô đừng vào.”Kiều Bích Ngọc lập tức cảm thấy hối hận,cho dù da mặt cô dày cũng không có nghĩa côthích tr*n tr**ng trước mặt người khác.“Cô gái, cô không cần xấu hổ đâu, chúng tađều là phụ nữ, tôi đi vào xem mới biết được chiếcáo lót kia có thích hợp với cô hay không.” Nhânviên của cửa hàng này quá chuyên nghiệp.“Tôi tự biết có thích hợp hay không, khôngGần cac có.”“Tôi nói đừng vào.” Kiều Bích Ngọc có phầnbuồn bực, váy trên người đã bị cô cởi ra, nghethấy tiếng mở cửa, cô vội vàng che ở trước ngực.“Anh.”Bốn mắt nhìn nhau, Kiều Bích Ngọc độtnhiên trợn tròn mắt: “Anh, anh vào đây làm gì?”Cô nhìn người đàn ông ở trước mặt mình, khôngbiết làm sao“Quách Cao Minh, anh nhanh ra ngoài đi.”Cô xụ mặt, vội vàng đẩy anh ra.Có một số việc, cô thật đúng là dễ thẹnthùng.Ánh mắt thâm trầm của anh lướt qua ý cười,cứ như thế thẳng tắp nhìn cô: “Nơi này còn cómấy kiểu, em thử hết đi.”Kiều Bích Ngọc trừng mắt nhìn anh, trên tayanh là chiếc áo lót màu đỏ, màu tím, cậu chủQuách như anh cứ thế đàng hoàng cầm đồ lótcủa phụ nữ, thật đúng là xấu hổ.“Ai bảo anh vào đây, anh ra ngoài đi” Lầnnày ngay cả lỗ tai của cô cũng đỏ lên.“Lúc mang thai ngực sẽ thay đổi rất lớn,đừng siết chặt.Liên quan đến chuyện này, Quách Cao Minhrất rõ ràng.“Em tự mặc được.”Kiều Bích Ngọc đã mặc đồ lót mười mấynăm, nhưng chưa khi nào mặc chậm như thế,mặt cô đỏ bừng, không nhịn được nhắc nhở một câu.“Em đã quen cài nút ngoài cùng rồi.”“Ừ””Giọng của người đàn ông trên đỉnh đầu rấtbình tĩnh, lúc này đầu ngón tay của Quách CaoMinh có chút vụng về, bình thường lúc ký vănkiện rất lưu loát, sao có thể làm những việc này.Đại khái bởi vì mang thai cho nên làn da củaKiểu Bích Ngọc trở nên mềm mại trắng nõn,trước ngực càng thêm đầy đặn hơn, đầu ngóntay lạnh lẽo của anh lướt qua cô, ánh mắt rơi trênngười cô có phần nóng lên.Không biết có phải do phòng thay đồ quánhỏ hay không, trong lòng của Kiều Bích Ngọcrất mất tự nhiên, rất xấu hổ.Sao anh lại nhìn chằm chằm cô như thế.“Có thích hợp không?”“Được.” Cô cúi đầu nhìn mũi chân của mình,tùy ý trả lời một câu, người đàn ông ở phía saucũng thuận thế giúp cô kéo váy lên.Lại là trầm mặc.Kiều Bích Ngọc có chút suy nghĩ, khôngnhịn được lên tiếng: “Dì Phương đã chuẩn bị choem rất nhiều, trên dưới nhà họ Quách đều đối xửvới em rất tốt, em không thiếu gì cả, đủ là đượcồi, em không cần quá nhiều.” Cô có ý riêng.
Chương 206: Cậu chủ Quách giúp cô cài áo lót
Sau cùng Kiều Bích Ngọc không mua chiếc
váy công chúa kia nữa, vẻ mặt buồn rầu xoay
người rời khỏi cửa hàng bán đồ trẻ sơ sinh.
Có mấy lời anh không nói, cô cũng không
tiện nhắc đến.
Hai người cứ như thế sóng vai nhau đi dạo
trên con phố sầm uất, nhìn sang hai bên, nhưng
đều không có tâm trạng nhìn hai bên cửa hàng,
không nói tiếp.
Chẳng qua lúc Kiểu Bích Ngọc cúi đầu
xuống, chú ý đến tay phải anh đang ôm eo cô,
anh không dùng lực, chỉ nhẹ nhàng đặt lên. Lúc
này là giờ tan làm, bốn phía càng lúc càng có
nhiều người đi lại, động tác của anh che chở cho
cô, để người đi qua đường không đụng đến cô.
“Dáng dấp của chồng cô ấy rất đẹp trai.”
Dáng vẻ của hai người bọn họ rất xuất
chúng, Kiều Bích Ngọc mặc chiếc váy bầu rộng
thùng thình, cúi đầu cẩn thận bước đi, còn người
đàn ông ở bên cạnh cô thì giống như ngày
thường không dễ thân cận, gương mặt lạnh lùng
anh tuấn. Quách Cao Minh rất ít khi xuất hiện ở
nơi công chúng, nhất là khí chất lạnh lùng của
anh, chỉ liếc mắt một cái đã khiến người ta khắc
sâu.
“Trở về thôi.”
Cô đột nhiên không muốn đi nữa, như thế
rất kỳ quái.
Cô không hy vọng xa vời cậu chủ Quách anh
sẽ giống như người bình thường theo cô đi dạo
phố, đi xem phim, mua sắm.
Cũng không biết hôm nay có chuyện gì xảy
ra với anh, nhưng rõ ràng Quách Cao Minh anh
không thích đường phố náo nhiệt, càng không
thích xuất hiện ở nơi chen chúc.
Người đàn ông ở bên cạnh cô dừng bước,
cúi đầu nhìn cô, lại không trả lời.
“Nhà họ Quách không thiếu gì cả, không
cần mua”
Kiểu Bích Ngọc không cần ngẩng đầu cũng
cảm nhận được ánh mắt của anh, trong lòng cô
không được tự nhiên nói một câu.
Thật ra trong lòng hai người bọn họ đều rõ
ràng, còn khoảng một tháng nữa đứa nhỏ sẽ ra
đời, tất cả mọi chuyện trước đó, bọn họ đều ăn ý
không nhắc đến, giữ yên lặng, giả bộ như không
xảy ra chuyện gì.
Đây chính là biện pháp xử lý tốt nhất, chỉ là
tất cả mọi người đều rất phiền muộn, chẳng ai
thoải mái.
“Đi cùng anh thêm một đoạn đường.”
Lời nói của anh khiến Kiều Bích Ngọc có
chút nghe không hiểu, cô ngẩng đầu nhìn thẳng
vào sườn mặt lạnh lùng của anh, ánh mắt của
anh nhìn thẳng vào con đường phía trước, có
chút cố chấp.
“Anh muốn mua gì?“ Cô đành phải đi theo
bước chân của anh, đi về phía trước.
“Không biết.
“Chúng ta đi đâu?”
Bọn họ vẫn luôn đi thẳng về phía trước, đi
qua cửa hàng hai bên đường, anh cũng không có
tâm tư nhìn.
“Không biết.
Anh như thế này trả lời lại Kiều Bích Ngọc, rõ
ràng là đang qua loa, điều này khiến cô cảm thấy
hơi tức giận.
Kiều Bích Ngọc không đi nữa.
“Quách Cao Minh, rốt cuộc anh muốn làm
gì?“ Cô có chút tức giận, trực tiếp lên tiếng hỏi.
Không biết.
Anh buông tầm mắt xuống nhìn cô, nhìn vẻ
mặt của cô vào trong mắt, dường như có một sự
trầm mặc xen giữa hai người, rất nặng nề.
“Cô gái à, hôm nay cửa hàng chúng tôi vừa
mới nhập một số đồ lót cho phụ nữ mang thai,
cô có hứng thú xem không?”
Phía bên tay phải là một cửa hàng thời trang
đồ lót của một thương hiệu quốc tế, nhân viên
bán hàng mang theo nụ cười ngọt ngào, đột
nhiên nói với Kiều Bích Ngọc một tiếng.
Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói thì vô
thức quay đầu nhìn về phía đối phương.
Nhìn thấy nụ cười xán lạn của cô gái cố
gắng chào hàng với mình, trong lúc nhất thời, cô
không biết nên trả lời như thế nào, người đàn
ông ở bên cạnh thì tiếp tục giữ yên lặng không
phát biểu.
“Áo lót rất quan trọng với phụ nữ, một chiếc
áo lót tốt sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến tạo hình,
nhất là lúc mang thai, áo lót nhất định phải thử
trực tiếp ở cửa hàng mới là tốt nhất.
Nhân viên nữ này rất nhiệt tình kéo tay cô,
gần như nửa kéo nửa lôi Kiều Bích Ngọc vào
trong cửa hàng.
“Trong nhà tôi đã có rất nhiều đồ lót rồi.”
“Cô gái à, cô thử chiếc áo lót màu hồng nhạt
này đi, phụ nữ chúng ta ấy mà, cho dù độ tuổi
nào đều phải giữ gìn tâm hồn thiếu nữ.”
“Đúng thế, phụ nữ chúng ta nhất định phải
đối xử tốt với chính mình, phải tiêu tiền cho
mình, đầu tư vào bản thân mới chính là sự lựa
chọn thông minh nhất, đàn ông đều là động vật
nhìn bằng mắt, chúng ta xinh đẹp thì bọn họ mới
yêu thương.”
Mấy nhân viên trong cửa hàng đều xông lên
nói một tràng.
Kiểu Bích Ngọc nhìn vẻ nhiệt tình trên mặt
bọn họ, không biết phải làm sao bây giờ, đúng
thế, ngày thường cô mạnh mẽ, nhưng cô thật sự
không biết từ chối người khác.
“Vậy tôi mua một chiếc” Một lúc lâu sau,
Kiều Bích Ngọc bất đắc dĩ thỏa hiệp.
Ở trong cửa hàng bán đồ hiệu, tiền lương
của nhân viên bán hàng chủ yếu dựa vào việc
trích phần trăm hoa hồng, cô đồng ý mua đồ,
bọn họ càng thêm nhiệt tình: “Cô gái, phòng
thay đồ của chúng tôi ở bên trong.”
“Tôi đi lấy thêm mấy mẫu khác nữa, dù sao
lúc mang thai thì nơi đó thay đổi rất nhiều, cô
gái, cô đừng đóng cửa, tôi còn muốn đi vào giúp
cô mặc thử.”
“Không cần, không cần, cô đừng vào.”
Kiều Bích Ngọc lập tức cảm thấy hối hận,
cho dù da mặt cô dày cũng không có nghĩa cô
thích tr*n tr**ng trước mặt người khác.
“Cô gái, cô không cần xấu hổ đâu, chúng ta
đều là phụ nữ, tôi đi vào xem mới biết được chiếc
áo lót kia có thích hợp với cô hay không.” Nhân
viên của cửa hàng này quá chuyên nghiệp.
“Tôi tự biết có thích hợp hay không, không
Gần cac có.”
“Tôi nói đừng vào.” Kiều Bích Ngọc có phần
buồn bực, váy trên người đã bị cô cởi ra, nghe
thấy tiếng mở cửa, cô vội vàng che ở trước ngực.
“Anh.”
Bốn mắt nhìn nhau, Kiều Bích Ngọc đột
nhiên trợn tròn mắt: “Anh, anh vào đây làm gì?”
Cô nhìn người đàn ông ở trước mặt mình, không
biết làm sao
“Quách Cao Minh, anh nhanh ra ngoài đi.”
Cô xụ mặt, vội vàng đẩy anh ra.
Có một số việc, cô thật đúng là dễ thẹn
thùng.
Ánh mắt thâm trầm của anh lướt qua ý cười,
cứ như thế thẳng tắp nhìn cô: “Nơi này còn có
mấy kiểu, em thử hết đi.”
Kiều Bích Ngọc trừng mắt nhìn anh, trên tay
anh là chiếc áo lót màu đỏ, màu tím, cậu chủ
Quách như anh cứ thế đàng hoàng cầm đồ lót
của phụ nữ, thật đúng là xấu hổ.
“Ai bảo anh vào đây, anh ra ngoài đi” Lần
này ngay cả lỗ tai của cô cũng đỏ lên.
“Lúc mang thai ngực sẽ thay đổi rất lớn,
đừng siết chặt.
Liên quan đến chuyện này, Quách Cao Minh
rất rõ ràng.
“Em tự mặc được.”
Kiều Bích Ngọc đã mặc đồ lót mười mấy
năm, nhưng chưa khi nào mặc chậm như thế,
mặt cô đỏ bừng, không nhịn được nhắc nhở một câu.
“Em đã quen cài nút ngoài cùng rồi.”
“Ừ””
Giọng của người đàn ông trên đỉnh đầu rất
bình tĩnh, lúc này đầu ngón tay của Quách Cao
Minh có chút vụng về, bình thường lúc ký văn
kiện rất lưu loát, sao có thể làm những việc này.
Đại khái bởi vì mang thai cho nên làn da của
Kiểu Bích Ngọc trở nên mềm mại trắng nõn,
trước ngực càng thêm đầy đặn hơn, đầu ngón
tay lạnh lẽo của anh lướt qua cô, ánh mắt rơi trên
người cô có phần nóng lên.
Không biết có phải do phòng thay đồ quá
nhỏ hay không, trong lòng của Kiều Bích Ngọc
rất mất tự nhiên, rất xấu hổ.
Sao anh lại nhìn chằm chằm cô như thế.
“Có thích hợp không?”
“Được.” Cô cúi đầu nhìn mũi chân của mình,
tùy ý trả lời một câu, người đàn ông ở phía sau
cũng thuận thế giúp cô kéo váy lên.
Lại là trầm mặc.
Kiều Bích Ngọc có chút suy nghĩ, không
nhịn được lên tiếng: “Dì Phương đã chuẩn bị cho
em rất nhiều, trên dưới nhà họ Quách đều đối xử
với em rất tốt, em không thiếu gì cả, đủ là được
ồi, em không cần quá nhiều.” Cô có ý riêng.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 206: Cậu chủ Quách giúp cô cài áo lótSau cùng Kiều Bích Ngọc không mua chiếcváy công chúa kia nữa, vẻ mặt buồn rầu xoayngười rời khỏi cửa hàng bán đồ trẻ sơ sinh.Có mấy lời anh không nói, cô cũng khôngtiện nhắc đến.Hai người cứ như thế sóng vai nhau đi dạotrên con phố sầm uất, nhìn sang hai bên, nhưngđều không có tâm trạng nhìn hai bên cửa hàng,không nói tiếp.Chẳng qua lúc Kiểu Bích Ngọc cúi đầuxuống, chú ý đến tay phải anh đang ôm eo cô,anh không dùng lực, chỉ nhẹ nhàng đặt lên. Lúcnày là giờ tan làm, bốn phía càng lúc càng cónhiều người đi lại, động tác của anh che chở chocô, để người đi qua đường không đụng đến cô.“Dáng dấp của chồng cô ấy rất đẹp trai.”Dáng vẻ của hai người bọn họ rất xuấtchúng, Kiều Bích Ngọc mặc chiếc váy bầu rộngthùng thình, cúi đầu cẩn thận bước đi, còn ngườiđàn ông ở bên cạnh cô thì giống như ngàythường không dễ thân cận, gương mặt lạnh lùnganh tuấn. Quách Cao Minh rất ít khi xuất hiện ởnơi công chúng, nhất là khí chất lạnh lùng củaanh, chỉ liếc mắt một cái đã khiến người ta khắcsâu.“Trở về thôi.”Cô đột nhiên không muốn đi nữa, như thếrất kỳ quái.Cô không hy vọng xa vời cậu chủ Quách anhsẽ giống như người bình thường theo cô đi dạophố, đi xem phim, mua sắm.Cũng không biết hôm nay có chuyện gì xảyra với anh, nhưng rõ ràng Quách Cao Minh anhkhông thích đường phố náo nhiệt, càng khôngthích xuất hiện ở nơi chen chúc.Người đàn ông ở bên cạnh cô dừng bước,cúi đầu nhìn cô, lại không trả lời.“Nhà họ Quách không thiếu gì cả, khôngcần mua”Kiểu Bích Ngọc không cần ngẩng đầu cũngcảm nhận được ánh mắt của anh, trong lòng côkhông được tự nhiên nói một câu.Thật ra trong lòng hai người bọn họ đều rõràng, còn khoảng một tháng nữa đứa nhỏ sẽ rađời, tất cả mọi chuyện trước đó, bọn họ đều ăn ýkhông nhắc đến, giữ yên lặng, giả bộ như khôngxảy ra chuyện gì.Đây chính là biện pháp xử lý tốt nhất, chỉ làtất cả mọi người đều rất phiền muộn, chẳng aithoải mái.“Đi cùng anh thêm một đoạn đường.”Lời nói của anh khiến Kiều Bích Ngọc cóchút nghe không hiểu, cô ngẩng đầu nhìn thẳngvào sườn mặt lạnh lùng của anh, ánh mắt củaanh nhìn thẳng vào con đường phía trước, cóchút cố chấp.“Anh muốn mua gì?“ Cô đành phải đi theobước chân của anh, đi về phía trước.“Không biết.“Chúng ta đi đâu?”Bọn họ vẫn luôn đi thẳng về phía trước, điqua cửa hàng hai bên đường, anh cũng không cótâm tư nhìn.“Không biết.Anh như thế này trả lời lại Kiều Bích Ngọc, rõràng là đang qua loa, điều này khiến cô cảm thấyhơi tức giận.Kiều Bích Ngọc không đi nữa.“Quách Cao Minh, rốt cuộc anh muốn làmgì?“ Cô có chút tức giận, trực tiếp lên tiếng hỏi.Không biết.Anh buông tầm mắt xuống nhìn cô, nhìn vẻmặt của cô vào trong mắt, dường như có một sựtrầm mặc xen giữa hai người, rất nặng nề.“Cô gái à, hôm nay cửa hàng chúng tôi vừamới nhập một số đồ lót cho phụ nữ mang thai,cô có hứng thú xem không?”Phía bên tay phải là một cửa hàng thời trangđồ lót của một thương hiệu quốc tế, nhân viênbán hàng mang theo nụ cười ngọt ngào, độtnhiên nói với Kiều Bích Ngọc một tiếng.Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói thì vôthức quay đầu nhìn về phía đối phương.Nhìn thấy nụ cười xán lạn của cô gái cốgắng chào hàng với mình, trong lúc nhất thời, côkhông biết nên trả lời như thế nào, người đànông ở bên cạnh thì tiếp tục giữ yên lặng khôngphát biểu.“Áo lót rất quan trọng với phụ nữ, một chiếcáo lót tốt sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến tạo hình,nhất là lúc mang thai, áo lót nhất định phải thửtrực tiếp ở cửa hàng mới là tốt nhất.Nhân viên nữ này rất nhiệt tình kéo tay cô,gần như nửa kéo nửa lôi Kiều Bích Ngọc vàotrong cửa hàng.“Trong nhà tôi đã có rất nhiều đồ lót rồi.”“Cô gái à, cô thử chiếc áo lót màu hồng nhạtnày đi, phụ nữ chúng ta ấy mà, cho dù độ tuổinào đều phải giữ gìn tâm hồn thiếu nữ.”“Đúng thế, phụ nữ chúng ta nhất định phảiđối xử tốt với chính mình, phải tiêu tiền chomình, đầu tư vào bản thân mới chính là sự lựachọn thông minh nhất, đàn ông đều là động vậtnhìn bằng mắt, chúng ta xinh đẹp thì bọn họ mớiyêu thương.”Mấy nhân viên trong cửa hàng đều xông lênnói một tràng.Kiểu Bích Ngọc nhìn vẻ nhiệt tình trên mặtbọn họ, không biết phải làm sao bây giờ, đúngthế, ngày thường cô mạnh mẽ, nhưng cô thật sựkhông biết từ chối người khác.“Vậy tôi mua một chiếc” Một lúc lâu sau,Kiều Bích Ngọc bất đắc dĩ thỏa hiệp.Ở trong cửa hàng bán đồ hiệu, tiền lươngcủa nhân viên bán hàng chủ yếu dựa vào việctrích phần trăm hoa hồng, cô đồng ý mua đồ,bọn họ càng thêm nhiệt tình: “Cô gái, phòngthay đồ của chúng tôi ở bên trong.”“Tôi đi lấy thêm mấy mẫu khác nữa, dù saolúc mang thai thì nơi đó thay đổi rất nhiều, côgái, cô đừng đóng cửa, tôi còn muốn đi vào giúpcô mặc thử.”“Không cần, không cần, cô đừng vào.”Kiều Bích Ngọc lập tức cảm thấy hối hận,cho dù da mặt cô dày cũng không có nghĩa côthích tr*n tr**ng trước mặt người khác.“Cô gái, cô không cần xấu hổ đâu, chúng tađều là phụ nữ, tôi đi vào xem mới biết được chiếcáo lót kia có thích hợp với cô hay không.” Nhânviên của cửa hàng này quá chuyên nghiệp.“Tôi tự biết có thích hợp hay không, khôngGần cac có.”“Tôi nói đừng vào.” Kiều Bích Ngọc có phầnbuồn bực, váy trên người đã bị cô cởi ra, nghethấy tiếng mở cửa, cô vội vàng che ở trước ngực.“Anh.”Bốn mắt nhìn nhau, Kiều Bích Ngọc độtnhiên trợn tròn mắt: “Anh, anh vào đây làm gì?”Cô nhìn người đàn ông ở trước mặt mình, khôngbiết làm sao“Quách Cao Minh, anh nhanh ra ngoài đi.”Cô xụ mặt, vội vàng đẩy anh ra.Có một số việc, cô thật đúng là dễ thẹnthùng.Ánh mắt thâm trầm của anh lướt qua ý cười,cứ như thế thẳng tắp nhìn cô: “Nơi này còn cómấy kiểu, em thử hết đi.”Kiều Bích Ngọc trừng mắt nhìn anh, trên tayanh là chiếc áo lót màu đỏ, màu tím, cậu chủQuách như anh cứ thế đàng hoàng cầm đồ lótcủa phụ nữ, thật đúng là xấu hổ.“Ai bảo anh vào đây, anh ra ngoài đi” Lầnnày ngay cả lỗ tai của cô cũng đỏ lên.“Lúc mang thai ngực sẽ thay đổi rất lớn,đừng siết chặt.Liên quan đến chuyện này, Quách Cao Minhrất rõ ràng.“Em tự mặc được.”Kiều Bích Ngọc đã mặc đồ lót mười mấynăm, nhưng chưa khi nào mặc chậm như thế,mặt cô đỏ bừng, không nhịn được nhắc nhở một câu.“Em đã quen cài nút ngoài cùng rồi.”“Ừ””Giọng của người đàn ông trên đỉnh đầu rấtbình tĩnh, lúc này đầu ngón tay của Quách CaoMinh có chút vụng về, bình thường lúc ký vănkiện rất lưu loát, sao có thể làm những việc này.Đại khái bởi vì mang thai cho nên làn da củaKiểu Bích Ngọc trở nên mềm mại trắng nõn,trước ngực càng thêm đầy đặn hơn, đầu ngóntay lạnh lẽo của anh lướt qua cô, ánh mắt rơi trênngười cô có phần nóng lên.Không biết có phải do phòng thay đồ quánhỏ hay không, trong lòng của Kiều Bích Ngọcrất mất tự nhiên, rất xấu hổ.Sao anh lại nhìn chằm chằm cô như thế.“Có thích hợp không?”“Được.” Cô cúi đầu nhìn mũi chân của mình,tùy ý trả lời một câu, người đàn ông ở phía saucũng thuận thế giúp cô kéo váy lên.Lại là trầm mặc.Kiều Bích Ngọc có chút suy nghĩ, khôngnhịn được lên tiếng: “Dì Phương đã chuẩn bị choem rất nhiều, trên dưới nhà họ Quách đều đối xửvới em rất tốt, em không thiếu gì cả, đủ là đượcồi, em không cần quá nhiều.” Cô có ý riêng.