Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 210

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 210: Thật ra anh ấy chỉ cần cô“Mợ chủ, vừa rồi không phải cô chủ ThanhChâu đến đây à?”“Vừa rồi lúc ở hành lang gấp khúc tôi cónhìn thấy cô ấy, tôi gọi cô ấy, cô ấy lại vội vàngchạy đi” Bình thường Quách Thanh Châu làngười rất hiểu lễ phép, hành động này hơi kỳ lạ.Đối mặt với ánh mắt nhìn chăm chú của dìPhương, sắc mặt của Kiều Bích Ngọc hơi chầnchờ.“Vừa rồi cô ấy chỉ đến đây dạo một vòng.”“Tôi còn lo lắng hai người xảy ra xung đột gì,đây là lần đầu tiên cô Thanh Châu đến đây, cô ấyđến có việc gì vậy?”“Không có việc gì.”Kiều Bích Ngọc trả lời qua loa, rõ ràng khôngmuốn nhiều lời.Dì Phương cũng thức thời không hỏi nữa,nếu đã không có chuyện gì xảy ra, như vậy bà ấynên đi tiếp tục công việc, vừa mới định vào nhàbếp, Kiều Bích Ngọc đã hỏi bà ấy.“Dì Phương, dì có biết chuyện trước kia củaGiang Mỹ Linh không?”Dì Phương bị cô hỏi như thế, bà ấy có chútkhông kịp phản ứng, cảm thấy lúc này ánh mắtcủa Kiều Bích Ngọc hơi sắc bén.“Tôi nghe nói lúc con trẻ mẹ của Quách CaoMinh từng mập mờ không rõ với một người đànông ở bên ngoài, sau cùng cha của Quách CaoMinh ra sức bảo vệ, Giang Mỹ Linh mới có thểtiếp tục làm bà chủ nhà họ Quách này, cho dùcha của Quách Cao Minh không ngại, nhưng vìsao ông nội lại có thể khoan dung với một ngườiphụ nữ có tâm địa độc ác như thế chứ”“Tuy bà chủ không được người ta khen ngợi,nhưng những lời này không thể nói lung tung.”Vẻ mặt của dì Phương rất khiếp sợ, ngay cảxưng hô cũng quên mất, hoảng hốt nhìn xungquanh: “Lúc Giang Mỹ Linh còn trẻ quả thật bịnghỉ thông đồng với người đàn ông khác, nhưngchuyện này đã qua.”May mắn khu biệt thự Uyển Như này yêntĩnh, rất ít người qua lại.Đến tận bây giờ ông cụ Quách cũng khôngthích Giang Mỹ Linh, có thể nghĩ đến người chađã qua đời của Quách Cao Minh rất yêu GiangMỹ Linh, thậm chí ngay cả người phụ nữ củamình vượt quá giới hạn cũng có thể tiếp nhận.Trong đầu Kiều Bích Ngọc hiện lên những lờiQuách Thanh Châu vừa nói với mình, rốt cuộc làthật hay là giả.“Mợ chủ, tôi biết bà chủ có thái độ khôngtốt với cô, nhưng dù sao bà ta cũng là mẹ đẻ củacậu chủ Cao Minh, đừng so đo với bà ta.”Giang Mỹ Linh này khắp nơi nhằm vào KiềuBích Ngọc, những người làm như bọn họ cũng cóthể nhìn ra, không hiểu bọn họ kết thù với nhautừ khi nào, nhưng dù sao cũng sống cùng dướimột mái nhà, dĩ hòa vi quý.Đối với chuyện Giang Mỹ Linh nhìn cô khôngvừa mắt, Kiều Bích Ngọc căn bản không để tronglòng, nhìn người phụ nữ có gương mặt hòa áitrước mắt, cô biết dì Phương đã sống ở nhà họQuách nhiều năm, nếu như có bí mật gì, chắchẳn bà ấy sẽ hiểu rỡ.Cô thử thăm dò: “Dì Phương, dì có biếtchuyện Quách Cao Minh bị bắt cóc lúc nhỏkhông?”“Chuyện cậu chủ Cao Minh bị bắt cóc lúcnhỏ có liên quan gì với bà chủ?”Dì Phương không hiểu, nhưng Kiều BíchNgọc không nói tiếp nữa, đi thẳng đến chỗ thangbộ, xem ra bọn họ thật sự không biết.Quách Cao Minh có tính tình lạnh lùng nhưthế, vì bảo vệ mẹ mình mà giấu diếm toàn bộngười nhà họ Quách.Trở về phòng ngủ, trong lòng rất bực bội,Kiều Bích Ngọc cảm thấy, dựa theo ấn tượng củacô, Quách Cao Minh không phải là người xử trítheo cảm tính như thế, nếu như chuyện bắt cóclần trước là do mẹ đẻ của anh làm, khả năng hiệngiờ anh…Sắc mặt của cô rất phức tạp, ngồi xuốnggiường, cô đột nhiên cảm thấy chính mình rấtkhông hiểu rõ người đàn ông ở bên gối.Mỗi lần buồn rầu, nghĩ không thông, cô luôncó thói quen lật xem hộp gỗ nhỏ của mình,miếng ngọc lành lạnh nằm trong lòng bàn taycủa cô.“Khi còn bé anh ấy quá yếu ớt, có thể là vìquá sợ hãi, quá luống cuống.”Đột nhiên dường như Kiều Bích Ngọc đãnghĩ thông suốt được chuyện gì: “Cho dù hiện tạianh ấy nắm giữ nhà họ Quách, anh ấy cũngkhông nói ra.”Giang Mỹ Linh là mẹ đẻ của anh, anh lựachọn một mình gánh vác.Như vậy… Một lần nữa cúi đầu nhìn về phíamiếng ngọc hình trăng non trong lòng bàn tay.“Bọn họ nói Đường Tuấn Nghĩa là ân nhâncứu mạng của anh.”Nếu như Đường Tuấn Nghĩa chỉ trích anh,anh sẽ làm gì.“Anh trai rất không vui.”Bên tai là câu nói đơn giản của Quách ThanhChâu, không có bất kỳ lời hoa mỹ nào, nhưngluôn vang vọng trong lòng Kiều Bích Ngọc, anhrất không vui.Một người ở trong căn phòng ngủ rộng rãinày, nhìn chiếc gối đầu trên giường thuộc vềanh, trong lòng càng thêm bực bội.Trong bụng cô truyền đến máy thai, cô đặttay lên bụng mình, không khỏi mỉm cười, sinhmệnh mới thật đúng là kỳ diệu, nó làm cho tâmtrạng của người ta trong nháy mắt thay đổi, trởnên vui vẻ hơn.Cô quyết định đến tầng ba, lần trước ông cụđã cho người đập thông tầng ba của nơi này, mộtcăn phòng trẻ em gần 200 mét vuông.Cửa tầng 3 không khóa, tất cả cửa sổ đềuđể mở ra thông gió, nhìn thoáng qua, trên tườnglà những hình vẽ ngộ nghĩnh đáng yêu.Lần trước Kiều Bích Ngọc chỉ nhìn qua, lầnnày tỉnh tế nhìn những con cá lớn, mặt biển sâuthẳm, tòa thành, ky sĩ… Được vẽ trên tường đềusống động như thật, gió bên ngoài cửa sổ thổiđến, những tiếng chuông gió vang lên, nơi nàygiống như một thế giới cổ tích.Cô nhớ kỹ bên phải là phòng ngủ của đứanhỏ, quả nhiên hai chiếc giường gỗ đáng yêuđược đặt ở nơi hẻo lánh chờ sử dụng, bên trongtủ quần áo là đồ cho trẻ con, từ lúc mới sinh chođến hai, ba tuổi đều đã được chuẩn bị xong.“Ông nội mua những thứ này sớm quá, đếnlúc đó những kiểu quần áo này không còn thịnhhành nữa, nhất định là do đám gian thương kiadỗ ngon dỗ ngọt.“ Cầm mấy bộ quần áo đángyêu, cô không nhịn được nói mấy câu.Cô nhìn tủ quần áo một lúc lâu, đột nhiênphát hiện một vấn đề có chút phiền não.“Mua đồ đôi cho song thai, đến lúc đó làmsao nhận ra.”Cô vừa thu dọn những bộ quần áo này, vừalẩm bẩm, giọng nói rất nhỏ, không nghe rõ lắm.Chẳng qua lúc này người đàn ông đangđứng ở cửa có thể nhìn thấy rõ gò má của cô, côhơi cau mày, giống như không hài lòng vì chuyệngì đó.Bởi vì tất cả các cửa sổ ở đây đều được mởra, giữa trưa mặt trời nắng chói chang, ánh nắngchiếu vào làm cho toàn bộ không gian nơi nàyấm áp hơn.Quách Cao Minh tựa ở cửa, yên tĩnh nhìnngười phụ nữ trước mắt.Động tác của cô rất dịu dàng, trong miệngkhông ngừng phàn nàn gì đó, còn có phần bụngnhô lên của cô, dưới ánh mặt trời ấm áp, mỗi mộtđộng tác của cô đều rất đẹp.“Anh đến tìm em à?”Đợi đến lúc Kiều Bích Ngọc quay người pháthiện ra anh, không biết người đàn ông này đãđứng bao lâu rồi.Anh không trả lời cô, chỉ đứng đó nhìn cô.Bị anh nhìn chằm chằm như thế, Kiểu BíchNgọc có chút xấu hổ, giống như đang giải thích,nghiêng đầu nhìn ra một bên cửa sổ khác: “Emnhàm chán cho nên chạy đến xem nơi này bố trínhư thế nào.”“Dì Phương nói trước đó em chờ anh về ănsáng?” Anh hỏi sang một chuyện khác.“Không, không phải.” Đại khái là do ánh mắtcủa anh quá nóng rực, trong lòng Kiều BíchNgọc rất loạn: “Em không chờ anh, em đã ăntrước.”“Thật ư2”Giọng điệu của anh rất bình thản, trên mặtkhông có cảm xúc gì.Anh đột nhiên xoay người sang chỗ khác:“Nơi này còn có mùi sơn, em đừng ở lại quá lâu.”Anh nói xong câu này lập tức sải bước rangoài.Kiều Bích Ngọc còn chưa kịp lấy lại tỉnhthần, anh đột nhiên tới, lại đột nhiên rời đi, khôngphải anh đến tìm cô à? Cái gì cũng không nói,thật đúng là khó hiểu.“Không phải từ nhỏ cậu chủ Cao Minh đãlạnh lùng như vậy, có đôi khi cậu ấy muốn quantâm người ta nhưng lại không biết nên biểu đạtnhư thế nào.”Rất nhiều lần cô đều cảm thấy người đànông này rất kỳ lạ, rất nhiều lần người bên cạnhđều cười nói với cô.“Có lẽ đơn giản chỉ là muốn gặp cô một lát.”Chỉ là cần cô.“Quách Cao Minh”Cô đột nhiên gọi một tiếng thật to, ngườiđàn ông ở phía trước dừng bước, lập tức quayđầu nhìn cô.

Chương 210: Thật ra anh ấy chỉ cần cô

“Mợ chủ, vừa rồi không phải cô chủ Thanh

Châu đến đây à?”

“Vừa rồi lúc ở hành lang gấp khúc tôi có

nhìn thấy cô ấy, tôi gọi cô ấy, cô ấy lại vội vàng

chạy đi” Bình thường Quách Thanh Châu là

người rất hiểu lễ phép, hành động này hơi kỳ lạ.

Đối mặt với ánh mắt nhìn chăm chú của dì

Phương, sắc mặt của Kiều Bích Ngọc hơi chần

chờ.

“Vừa rồi cô ấy chỉ đến đây dạo một vòng.”

“Tôi còn lo lắng hai người xảy ra xung đột gì,

đây là lần đầu tiên cô Thanh Châu đến đây, cô ấy

đến có việc gì vậy?”

“Không có việc gì.”

Kiều Bích Ngọc trả lời qua loa, rõ ràng không

muốn nhiều lời.

Dì Phương cũng thức thời không hỏi nữa,

nếu đã không có chuyện gì xảy ra, như vậy bà ấy

nên đi tiếp tục công việc, vừa mới định vào nhà

bếp, Kiều Bích Ngọc đã hỏi bà ấy.

“Dì Phương, dì có biết chuyện trước kia của

Giang Mỹ Linh không?”

Dì Phương bị cô hỏi như thế, bà ấy có chút

không kịp phản ứng, cảm thấy lúc này ánh mắt

của Kiều Bích Ngọc hơi sắc bén.

“Tôi nghe nói lúc con trẻ mẹ của Quách Cao

Minh từng mập mờ không rõ với một người đàn

ông ở bên ngoài, sau cùng cha của Quách Cao

Minh ra sức bảo vệ, Giang Mỹ Linh mới có thể

tiếp tục làm bà chủ nhà họ Quách này, cho dù

cha của Quách Cao Minh không ngại, nhưng vì

sao ông nội lại có thể khoan dung với một người

phụ nữ có tâm địa độc ác như thế chứ”

“Tuy bà chủ không được người ta khen ngợi,

nhưng những lời này không thể nói lung tung.”

Vẻ mặt của dì Phương rất khiếp sợ, ngay cả

xưng hô cũng quên mất, hoảng hốt nhìn xung

quanh: “Lúc Giang Mỹ Linh còn trẻ quả thật bị

nghỉ thông đồng với người đàn ông khác, nhưng

chuyện này đã qua.”

May mắn khu biệt thự Uyển Như này yên

tĩnh, rất ít người qua lại.

Đến tận bây giờ ông cụ Quách cũng không

thích Giang Mỹ Linh, có thể nghĩ đến người cha

đã qua đời của Quách Cao Minh rất yêu Giang

Mỹ Linh, thậm chí ngay cả người phụ nữ của

mình vượt quá giới hạn cũng có thể tiếp nhận.

Trong đầu Kiều Bích Ngọc hiện lên những lời

Quách Thanh Châu vừa nói với mình, rốt cuộc là

thật hay là giả.

“Mợ chủ, tôi biết bà chủ có thái độ không

tốt với cô, nhưng dù sao bà ta cũng là mẹ đẻ của

cậu chủ Cao Minh, đừng so đo với bà ta.”

Giang Mỹ Linh này khắp nơi nhằm vào Kiều

Bích Ngọc, những người làm như bọn họ cũng có

thể nhìn ra, không hiểu bọn họ kết thù với nhau

từ khi nào, nhưng dù sao cũng sống cùng dưới

một mái nhà, dĩ hòa vi quý.

Đối với chuyện Giang Mỹ Linh nhìn cô không

vừa mắt, Kiều Bích Ngọc căn bản không để trong

lòng, nhìn người phụ nữ có gương mặt hòa ái

trước mắt, cô biết dì Phương đã sống ở nhà họ

Quách nhiều năm, nếu như có bí mật gì, chắc

hẳn bà ấy sẽ hiểu rỡ.

Cô thử thăm dò: “Dì Phương, dì có biết

chuyện Quách Cao Minh bị bắt cóc lúc nhỏ

không?”

“Chuyện cậu chủ Cao Minh bị bắt cóc lúc

nhỏ có liên quan gì với bà chủ?”

Dì Phương không hiểu, nhưng Kiều Bích

Ngọc không nói tiếp nữa, đi thẳng đến chỗ thang

bộ, xem ra bọn họ thật sự không biết.

Quách Cao Minh có tính tình lạnh lùng như

thế, vì bảo vệ mẹ mình mà giấu diếm toàn bộ

người nhà họ Quách.

Trở về phòng ngủ, trong lòng rất bực bội,

Kiều Bích Ngọc cảm thấy, dựa theo ấn tượng của

cô, Quách Cao Minh không phải là người xử trí

theo cảm tính như thế, nếu như chuyện bắt cóc

lần trước là do mẹ đẻ của anh làm, khả năng hiện

giờ anh…

Sắc mặt của cô rất phức tạp, ngồi xuống

giường, cô đột nhiên cảm thấy chính mình rất

không hiểu rõ người đàn ông ở bên gối.

Mỗi lần buồn rầu, nghĩ không thông, cô luôn

có thói quen lật xem hộp gỗ nhỏ của mình,

miếng ngọc lành lạnh nằm trong lòng bàn tay

của cô.

“Khi còn bé anh ấy quá yếu ớt, có thể là vì

quá sợ hãi, quá luống cuống.”

Đột nhiên dường như Kiều Bích Ngọc đã

nghĩ thông suốt được chuyện gì: “Cho dù hiện tại

anh ấy nắm giữ nhà họ Quách, anh ấy cũng

không nói ra.”

Giang Mỹ Linh là mẹ đẻ của anh, anh lựa

chọn một mình gánh vác.

Như vậy… Một lần nữa cúi đầu nhìn về phía

miếng ngọc hình trăng non trong lòng bàn tay.

“Bọn họ nói Đường Tuấn Nghĩa là ân nhân

cứu mạng của anh.”

Nếu như Đường Tuấn Nghĩa chỉ trích anh,

anh sẽ làm gì.

“Anh trai rất không vui.”

Bên tai là câu nói đơn giản của Quách Thanh

Châu, không có bất kỳ lời hoa mỹ nào, nhưng

luôn vang vọng trong lòng Kiều Bích Ngọc, anh

rất không vui.

Một người ở trong căn phòng ngủ rộng rãi

này, nhìn chiếc gối đầu trên giường thuộc về

anh, trong lòng càng thêm bực bội.

Trong bụng cô truyền đến máy thai, cô đặt

tay lên bụng mình, không khỏi mỉm cười, sinh

mệnh mới thật đúng là kỳ diệu, nó làm cho tâm

trạng của người ta trong nháy mắt thay đổi, trở

nên vui vẻ hơn.

Cô quyết định đến tầng ba, lần trước ông cụ

đã cho người đập thông tầng ba của nơi này, một

căn phòng trẻ em gần 200 mét vuông.

Cửa tầng 3 không khóa, tất cả cửa sổ đều

để mở ra thông gió, nhìn thoáng qua, trên tường

là những hình vẽ ngộ nghĩnh đáng yêu.

Lần trước Kiều Bích Ngọc chỉ nhìn qua, lần

này tỉnh tế nhìn những con cá lớn, mặt biển sâu

thẳm, tòa thành, ky sĩ… Được vẽ trên tường đều

sống động như thật, gió bên ngoài cửa sổ thổi

đến, những tiếng chuông gió vang lên, nơi này

giống như một thế giới cổ tích.

Cô nhớ kỹ bên phải là phòng ngủ của đứa

nhỏ, quả nhiên hai chiếc giường gỗ đáng yêu

được đặt ở nơi hẻo lánh chờ sử dụng, bên trong

tủ quần áo là đồ cho trẻ con, từ lúc mới sinh cho

đến hai, ba tuổi đều đã được chuẩn bị xong.

“Ông nội mua những thứ này sớm quá, đến

lúc đó những kiểu quần áo này không còn thịnh

hành nữa, nhất định là do đám gian thương kia

dỗ ngon dỗ ngọt.“ Cầm mấy bộ quần áo đáng

yêu, cô không nhịn được nói mấy câu.

Cô nhìn tủ quần áo một lúc lâu, đột nhiên

phát hiện một vấn đề có chút phiền não.

“Mua đồ đôi cho song thai, đến lúc đó làm

sao nhận ra.”

Cô vừa thu dọn những bộ quần áo này, vừa

lẩm bẩm, giọng nói rất nhỏ, không nghe rõ lắm.

Chẳng qua lúc này người đàn ông đang

đứng ở cửa có thể nhìn thấy rõ gò má của cô, cô

hơi cau mày, giống như không hài lòng vì chuyện

gì đó.

Bởi vì tất cả các cửa sổ ở đây đều được mở

ra, giữa trưa mặt trời nắng chói chang, ánh nắng

chiếu vào làm cho toàn bộ không gian nơi này

ấm áp hơn.

Quách Cao Minh tựa ở cửa, yên tĩnh nhìn

người phụ nữ trước mắt.

Động tác của cô rất dịu dàng, trong miệng

không ngừng phàn nàn gì đó, còn có phần bụng

nhô lên của cô, dưới ánh mặt trời ấm áp, mỗi một

động tác của cô đều rất đẹp.

“Anh đến tìm em à?”

Đợi đến lúc Kiều Bích Ngọc quay người phát

hiện ra anh, không biết người đàn ông này đã

đứng bao lâu rồi.

Anh không trả lời cô, chỉ đứng đó nhìn cô.

Bị anh nhìn chằm chằm như thế, Kiểu Bích

Ngọc có chút xấu hổ, giống như đang giải thích,

nghiêng đầu nhìn ra một bên cửa sổ khác: “Em

nhàm chán cho nên chạy đến xem nơi này bố trí

như thế nào.”

“Dì Phương nói trước đó em chờ anh về ăn

sáng?” Anh hỏi sang một chuyện khác.

“Không, không phải.” Đại khái là do ánh mắt

của anh quá nóng rực, trong lòng Kiều Bích

Ngọc rất loạn: “Em không chờ anh, em đã ăn

trước.”

“Thật ư2”

Giọng điệu của anh rất bình thản, trên mặt

không có cảm xúc gì.

Anh đột nhiên xoay người sang chỗ khác:

“Nơi này còn có mùi sơn, em đừng ở lại quá lâu.”

Anh nói xong câu này lập tức sải bước ra

ngoài.

Kiều Bích Ngọc còn chưa kịp lấy lại tỉnh

thần, anh đột nhiên tới, lại đột nhiên rời đi, không

phải anh đến tìm cô à? Cái gì cũng không nói,

thật đúng là khó hiểu.

“Không phải từ nhỏ cậu chủ Cao Minh đã

lạnh lùng như vậy, có đôi khi cậu ấy muốn quan

tâm người ta nhưng lại không biết nên biểu đạt

như thế nào.”

Rất nhiều lần cô đều cảm thấy người đàn

ông này rất kỳ lạ, rất nhiều lần người bên cạnh

đều cười nói với cô.

“Có lẽ đơn giản chỉ là muốn gặp cô một lát.”

Chỉ là cần cô.

“Quách Cao Minh”

Cô đột nhiên gọi một tiếng thật to, người

đàn ông ở phía trước dừng bước, lập tức quay

đầu nhìn cô.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 210: Thật ra anh ấy chỉ cần cô“Mợ chủ, vừa rồi không phải cô chủ ThanhChâu đến đây à?”“Vừa rồi lúc ở hành lang gấp khúc tôi cónhìn thấy cô ấy, tôi gọi cô ấy, cô ấy lại vội vàngchạy đi” Bình thường Quách Thanh Châu làngười rất hiểu lễ phép, hành động này hơi kỳ lạ.Đối mặt với ánh mắt nhìn chăm chú của dìPhương, sắc mặt của Kiều Bích Ngọc hơi chầnchờ.“Vừa rồi cô ấy chỉ đến đây dạo một vòng.”“Tôi còn lo lắng hai người xảy ra xung đột gì,đây là lần đầu tiên cô Thanh Châu đến đây, cô ấyđến có việc gì vậy?”“Không có việc gì.”Kiều Bích Ngọc trả lời qua loa, rõ ràng khôngmuốn nhiều lời.Dì Phương cũng thức thời không hỏi nữa,nếu đã không có chuyện gì xảy ra, như vậy bà ấynên đi tiếp tục công việc, vừa mới định vào nhàbếp, Kiều Bích Ngọc đã hỏi bà ấy.“Dì Phương, dì có biết chuyện trước kia củaGiang Mỹ Linh không?”Dì Phương bị cô hỏi như thế, bà ấy có chútkhông kịp phản ứng, cảm thấy lúc này ánh mắtcủa Kiều Bích Ngọc hơi sắc bén.“Tôi nghe nói lúc con trẻ mẹ của Quách CaoMinh từng mập mờ không rõ với một người đànông ở bên ngoài, sau cùng cha của Quách CaoMinh ra sức bảo vệ, Giang Mỹ Linh mới có thểtiếp tục làm bà chủ nhà họ Quách này, cho dùcha của Quách Cao Minh không ngại, nhưng vìsao ông nội lại có thể khoan dung với một ngườiphụ nữ có tâm địa độc ác như thế chứ”“Tuy bà chủ không được người ta khen ngợi,nhưng những lời này không thể nói lung tung.”Vẻ mặt của dì Phương rất khiếp sợ, ngay cảxưng hô cũng quên mất, hoảng hốt nhìn xungquanh: “Lúc Giang Mỹ Linh còn trẻ quả thật bịnghỉ thông đồng với người đàn ông khác, nhưngchuyện này đã qua.”May mắn khu biệt thự Uyển Như này yêntĩnh, rất ít người qua lại.Đến tận bây giờ ông cụ Quách cũng khôngthích Giang Mỹ Linh, có thể nghĩ đến người chađã qua đời của Quách Cao Minh rất yêu GiangMỹ Linh, thậm chí ngay cả người phụ nữ củamình vượt quá giới hạn cũng có thể tiếp nhận.Trong đầu Kiều Bích Ngọc hiện lên những lờiQuách Thanh Châu vừa nói với mình, rốt cuộc làthật hay là giả.“Mợ chủ, tôi biết bà chủ có thái độ khôngtốt với cô, nhưng dù sao bà ta cũng là mẹ đẻ củacậu chủ Cao Minh, đừng so đo với bà ta.”Giang Mỹ Linh này khắp nơi nhằm vào KiềuBích Ngọc, những người làm như bọn họ cũng cóthể nhìn ra, không hiểu bọn họ kết thù với nhautừ khi nào, nhưng dù sao cũng sống cùng dướimột mái nhà, dĩ hòa vi quý.Đối với chuyện Giang Mỹ Linh nhìn cô khôngvừa mắt, Kiều Bích Ngọc căn bản không để tronglòng, nhìn người phụ nữ có gương mặt hòa áitrước mắt, cô biết dì Phương đã sống ở nhà họQuách nhiều năm, nếu như có bí mật gì, chắchẳn bà ấy sẽ hiểu rỡ.Cô thử thăm dò: “Dì Phương, dì có biếtchuyện Quách Cao Minh bị bắt cóc lúc nhỏkhông?”“Chuyện cậu chủ Cao Minh bị bắt cóc lúcnhỏ có liên quan gì với bà chủ?”Dì Phương không hiểu, nhưng Kiều BíchNgọc không nói tiếp nữa, đi thẳng đến chỗ thangbộ, xem ra bọn họ thật sự không biết.Quách Cao Minh có tính tình lạnh lùng nhưthế, vì bảo vệ mẹ mình mà giấu diếm toàn bộngười nhà họ Quách.Trở về phòng ngủ, trong lòng rất bực bội,Kiều Bích Ngọc cảm thấy, dựa theo ấn tượng củacô, Quách Cao Minh không phải là người xử trítheo cảm tính như thế, nếu như chuyện bắt cóclần trước là do mẹ đẻ của anh làm, khả năng hiệngiờ anh…Sắc mặt của cô rất phức tạp, ngồi xuốnggiường, cô đột nhiên cảm thấy chính mình rấtkhông hiểu rõ người đàn ông ở bên gối.Mỗi lần buồn rầu, nghĩ không thông, cô luôncó thói quen lật xem hộp gỗ nhỏ của mình,miếng ngọc lành lạnh nằm trong lòng bàn taycủa cô.“Khi còn bé anh ấy quá yếu ớt, có thể là vìquá sợ hãi, quá luống cuống.”Đột nhiên dường như Kiều Bích Ngọc đãnghĩ thông suốt được chuyện gì: “Cho dù hiện tạianh ấy nắm giữ nhà họ Quách, anh ấy cũngkhông nói ra.”Giang Mỹ Linh là mẹ đẻ của anh, anh lựachọn một mình gánh vác.Như vậy… Một lần nữa cúi đầu nhìn về phíamiếng ngọc hình trăng non trong lòng bàn tay.“Bọn họ nói Đường Tuấn Nghĩa là ân nhâncứu mạng của anh.”Nếu như Đường Tuấn Nghĩa chỉ trích anh,anh sẽ làm gì.“Anh trai rất không vui.”Bên tai là câu nói đơn giản của Quách ThanhChâu, không có bất kỳ lời hoa mỹ nào, nhưngluôn vang vọng trong lòng Kiều Bích Ngọc, anhrất không vui.Một người ở trong căn phòng ngủ rộng rãinày, nhìn chiếc gối đầu trên giường thuộc vềanh, trong lòng càng thêm bực bội.Trong bụng cô truyền đến máy thai, cô đặttay lên bụng mình, không khỏi mỉm cười, sinhmệnh mới thật đúng là kỳ diệu, nó làm cho tâmtrạng của người ta trong nháy mắt thay đổi, trởnên vui vẻ hơn.Cô quyết định đến tầng ba, lần trước ông cụđã cho người đập thông tầng ba của nơi này, mộtcăn phòng trẻ em gần 200 mét vuông.Cửa tầng 3 không khóa, tất cả cửa sổ đềuđể mở ra thông gió, nhìn thoáng qua, trên tườnglà những hình vẽ ngộ nghĩnh đáng yêu.Lần trước Kiều Bích Ngọc chỉ nhìn qua, lầnnày tỉnh tế nhìn những con cá lớn, mặt biển sâuthẳm, tòa thành, ky sĩ… Được vẽ trên tường đềusống động như thật, gió bên ngoài cửa sổ thổiđến, những tiếng chuông gió vang lên, nơi nàygiống như một thế giới cổ tích.Cô nhớ kỹ bên phải là phòng ngủ của đứanhỏ, quả nhiên hai chiếc giường gỗ đáng yêuđược đặt ở nơi hẻo lánh chờ sử dụng, bên trongtủ quần áo là đồ cho trẻ con, từ lúc mới sinh chođến hai, ba tuổi đều đã được chuẩn bị xong.“Ông nội mua những thứ này sớm quá, đếnlúc đó những kiểu quần áo này không còn thịnhhành nữa, nhất định là do đám gian thương kiadỗ ngon dỗ ngọt.“ Cầm mấy bộ quần áo đángyêu, cô không nhịn được nói mấy câu.Cô nhìn tủ quần áo một lúc lâu, đột nhiênphát hiện một vấn đề có chút phiền não.“Mua đồ đôi cho song thai, đến lúc đó làmsao nhận ra.”Cô vừa thu dọn những bộ quần áo này, vừalẩm bẩm, giọng nói rất nhỏ, không nghe rõ lắm.Chẳng qua lúc này người đàn ông đangđứng ở cửa có thể nhìn thấy rõ gò má của cô, côhơi cau mày, giống như không hài lòng vì chuyệngì đó.Bởi vì tất cả các cửa sổ ở đây đều được mởra, giữa trưa mặt trời nắng chói chang, ánh nắngchiếu vào làm cho toàn bộ không gian nơi nàyấm áp hơn.Quách Cao Minh tựa ở cửa, yên tĩnh nhìnngười phụ nữ trước mắt.Động tác của cô rất dịu dàng, trong miệngkhông ngừng phàn nàn gì đó, còn có phần bụngnhô lên của cô, dưới ánh mặt trời ấm áp, mỗi mộtđộng tác của cô đều rất đẹp.“Anh đến tìm em à?”Đợi đến lúc Kiều Bích Ngọc quay người pháthiện ra anh, không biết người đàn ông này đãđứng bao lâu rồi.Anh không trả lời cô, chỉ đứng đó nhìn cô.Bị anh nhìn chằm chằm như thế, Kiểu BíchNgọc có chút xấu hổ, giống như đang giải thích,nghiêng đầu nhìn ra một bên cửa sổ khác: “Emnhàm chán cho nên chạy đến xem nơi này bố trínhư thế nào.”“Dì Phương nói trước đó em chờ anh về ănsáng?” Anh hỏi sang một chuyện khác.“Không, không phải.” Đại khái là do ánh mắtcủa anh quá nóng rực, trong lòng Kiều BíchNgọc rất loạn: “Em không chờ anh, em đã ăntrước.”“Thật ư2”Giọng điệu của anh rất bình thản, trên mặtkhông có cảm xúc gì.Anh đột nhiên xoay người sang chỗ khác:“Nơi này còn có mùi sơn, em đừng ở lại quá lâu.”Anh nói xong câu này lập tức sải bước rangoài.Kiều Bích Ngọc còn chưa kịp lấy lại tỉnhthần, anh đột nhiên tới, lại đột nhiên rời đi, khôngphải anh đến tìm cô à? Cái gì cũng không nói,thật đúng là khó hiểu.“Không phải từ nhỏ cậu chủ Cao Minh đãlạnh lùng như vậy, có đôi khi cậu ấy muốn quantâm người ta nhưng lại không biết nên biểu đạtnhư thế nào.”Rất nhiều lần cô đều cảm thấy người đànông này rất kỳ lạ, rất nhiều lần người bên cạnhđều cười nói với cô.“Có lẽ đơn giản chỉ là muốn gặp cô một lát.”Chỉ là cần cô.“Quách Cao Minh”Cô đột nhiên gọi một tiếng thật to, ngườiđàn ông ở phía trước dừng bước, lập tức quayđầu nhìn cô.

Chương 210