Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 216

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 216: Hoặc là đi theo dì, hoặc là cất đứt quan hệKiều Bích Ngọc bị đánh một bạt tai, gươngmặt sưng đỏ, cả người ngơ ngác không biết nênphản ứng như thế nào.Giữa trưa, trên đỉnh đầu là ánh nắng mặt trờichói chang.Cô nhìn thấy rõ người phụ nữ trước mắt là dìút Cung Nhã Yến của cô, sắc mặt của bà ấy âmtrầm, khí thế hùng hổ, thế mà giận không kìmchế được, đánh cô một cái.Đây là lần đầu tiên dì út giơ tay đánh cô.“Chuyện gì thế?”Bà cụ Kiều vội vàng chạy đến bên này kêuto, còn Kiều Văn Vũ đứng ở một bên, hình nhưcũng bị hành động đột ngột kia của Cung NhãYến dọa, giật mình đứng đó một lúc lâu mới lấylại được tinh thần, ánh mắt ông ta phức tạp nhìnbọn họ, môi mấp máy như muốn nói gì đó.Hôm nay bà cụ Kiều được mời đến nhà họQuách, bà ta ăn mặc quý phái đoan trang, tuygià nhưng sức lực rất lớn, một tay kéo lấy KiềuBích Ngọc đến bên người, sắc mặt âm trầmngẩng đầu lên nhìn Cung Nhã Yến rồi mắng to.“Cung Nhã Yến, cô không muốn đến đây,không ai ép cô cả, cô chạy đến nhà thông gia rồigiương oai, còn dám đánh cháu gái tôi một cái,cô không biết mình có thân phận gì à, nhà họCung các cô không còn ai nữa, cho nên khôngcó ai dạy dỗ cô, để cô coi trời bằng vung đúngkhông!”“Tôi dạy dỗ con bé còn chưa đến lượt nhàhọ Kiều các người quản.”Cung Nhã Yến không còn dáng vẻ trầm ổnnhường nhịn như trước kia nữa, vẻ mặt bà ấy âmtrầm, cắn răng nghiến lợi cãi vã với bà cụ Kiều.Bà cụ Kiều nhìn thấy Cung Nhã Yến dámgầm lên với mình, bà ta vô cùng tức giận, chỉthẳng vào mặt của Cung Nhã Yến: “Tôi đã sớmbiết nhà họ Cung các người không phải hạng tốtlành gì, hai chị em nhà họ Cung các cô, mộtngười thì chết, còn người như cô già như thế rồicòn không gả đi được.”“Chuyện đó không liên quan đến bà”Kiều Bích Ngọc vô thức phản bác, rất ghétbỏ hất tay bà cụ Kiều ra, quay người che ở trướcmặt Cung Nhã Yến.Cung Nhã Yến đánh cô như thế nào cũngkhông đến lượt nhà họ Kiều quản.“Cháu, cháu… Bà cụ Kiều tức đến mức runrẩy, những lời mắng chửi đều nghẹn lại trong cổhọng.Mấy người nhà họ Quách đi đến chỗ cửachính, loáng thoáng nghe thấy bên ngoài cótiếng ồn ào đã cảm thấy không thích hợp.Vốn dĩ Lục Khánh Nam hứng thú bừng bừngchạy ra, trong lòng xấu xa nghĩ đến châm chọcKiều Bích Ngọc không có nửa điểm khí chất dịudàng như dì út, lúc nhìn thấy dấu tay rõ ràng trêngò má cô, anh ta kinh ngạc.“Kiều Bích Ngọc, mặt cô sao thế?”Đầu óc của Lục Khánh Nam không đủ dùng,ở đây có ai dám đánh cô chứ?Anh ta vừa hỏi như thế, đột nhiên bị người ởphía sau vội vàng đẩy sang một bên, Quách CaoMinh không nói một lời, sắc mặt của anh vô cùngâm trầm, đi đến chỗ Kiều Bích Ngọc, ánh mắtanh chăm chú dừng trên dấu tay trên gò má củacô, ánh mắt càng thêm sắc bén.Ai dám đánh cô?Cả người Quách Cao Minh đều là lửa giận,hơi lạnh tỏa ra, trong nháy mắt, người xungquanh đều không lên tiếng.Anh đứng ở trước cô, lúc anh vươn tay vềphía cô, Kiều Bích Ngọc lại lùi về sau một bước.Cô né tránh, đầu cúi thấp, giống như khôngmuốn để cho người khác nhìn thấy vết sưng đỏtrên mặt cô, nhưng vẫn đứng chắn ở trước mặtcho Cung Nhã Yến.“Xảy ra chuyện gì?”Cuối cùng ông cụ Quách chống gậy đi đến,giọng nói già nua uy nghiêm quát một tiếng, cãinhau ầm ï như thế còn ra thể thống gì.“Ông thông gia, chuyện này chỉ là hiểu lầmmà thôi.”Bà cụ Kiều nở nụ cười nịnh nọt, vội vàng giảithích một câu: “Cảm xúc của Cung Nhã Yếnkhông quá ổn định, sau khi cô ta phẫu thuậtxong, tính tình thay đổi nhiều, không có việc gìđâu, hôm nay là ngày lành, đừng nên so đo.”Sắc mặt của Quách Cao Minh vẫn rất khócoi, mím môi nhìn cô, sau cùng ánh mắt lạnh lẽodừng trên người Cung Nhã Yến ở sau cô.Vẻ mặt của mọi người đều rất kỳ quái, ánhmắt đều dừng ở người phụ nữ phía sau lưng KiềuBích Ngọc.Cung Nhã Yến khoảng 40 tuổi, một mái tócđen ngang vai, tóc mái được dùng kẹp màu đenđể cố định, trang điểm rất nhẹ, quần áo giản dị,một bộ trang phục màu vàng nhạt, thân thể hơigầy yếu, nhưng trên gương mặt lại lộ ra khí chấtưu nhã.Cung Nhã Yến đứng thẳng tắp, giống nhưhôm nay bà ấy rất cố chấp, trong ánh mắt kianhiều hơn mấy phần cương nghị và căm hận.Hận.Kiều Bích Ngọc theo thói quen liếc mắt nhìnvề phía người ở phía sau, nhưng cô đột nhiênngơ ngác, cô không biết vì sao trong đáy mắt dìút lại có một phần hận.“Đị theo dì“ Cung Nhã Yến đột nhiên lêntiếng, giọng nói lạnh lùng.Hôm nay không biết Cung Nhã Yến làm saovậy, không có dáng vẻ khiêm tốn như bìnhthường, cứng rắn bày ra khí thế đối đầu với tấtcả mọi người ở đây, đưa tay giữ lấy cổ tay củaKiều Bích Ngọc, kéo cô đến bên mình.Nhưng phản ứng của Quách Cao Minh lạicàng nhanh hơn, một tay giữ chặt cổ tay củaKiều Bích Ngọc, tràn ngập tính chiếm hữu.“Họ Quách kia, cậu buông con bé ra.”Cung Nhã Yến ngẩng đầu lên, hung dữ trừngmắt nhìn người đàn ông ở đối diện, đàn ông nhàhọ Quách ưu tú như thế, nhưng lại khiến cho bàấy chán ghét.Ngoại trừ ông cụ Quách, gần như không aidám ra lệnh với anh như thế.“Dì ấy đánh em?” Quách Cao Minh không đểCung Nhã Yến vào trong lòng, ngược lại buôngtầm mắt xuống nhìn người phụ nữ ở trước mặt,giọng nói trầm thấp đè nén lửa giận.Trên mặt Kiều Bích Ngọc còn cảm giác đaurát, đầu óc trống rỗng, cô không trả lời anh, côcăn bản không biết đây là tình huống gì, tronglòng rất xoắn xuýt.“Đuổi người này ra.”Phản ứng của Quách Cao Minh rất dữ dội,một tay khác đặt trên vai Kiều Bích Ngọc, kéo côvào trong ngực, giọng nói lạnh lùng nặng nề quátto một câu, nhưng Cung Nhã Yến vẫn giữ lấy cổtay trái của Kiều Bích Ngọc, cố chấp không chịubuông tay.“Kiều Bích Ngọc, đi theo dì.Song phương giằng co, sắc mặt Kiều BíchNgọc phức tạp ở giữa, bị hai người bọn họ kéoqua.“Đúng là chán sống” Sắc mặt Quách CaoMinh âm trầm, vô cùng khó nhìn. Đối với ngườingoài anh không có kiên nhẫn, nhất là khi nhìnthấy người phụ nữ trong ngực bị đối phương kéocổ tay đến mức đau nhức, anh càng thêm tứcgiận.Sức lực của Quách Cao Minh lớn, đột nhiêndùng lực bế Kiều Bích Ngọc, nhanh chóng xoaytròn nửa vòng, Cung Nhã Yến không kịp phòngbị, bị luồng sức lực lớn đẩy ra, lảo đảo ngã sấpxuống đất.“Dì út Kiều Bích Ngọc hoảng sợ nhìn vềphía Cung Nhã Yến, vô thức muốn giãy dụa, thếnhưng trong lòng Quách Cao Minh dâng lên cốchấp, cố tình không cho cô giãy dụa.“Làm càn.”Ông cụ Quách vô cùng bất mãn, trừng mắtnhìn bọn họ, quát một tiếng uy nghiêm.Nghe thấy ông cụ gào to như thế, người ởđây đều run rẩy, bầu không khí càng trở nênnặng nề.“Dẫn Cung Nhã Yến đi trước.“ Một tiếngphân phó, người làm hai bên nhanh chóng điđến.Cung Nhã Yến giống như con thú bị bao vây,vùng vẫy giãy chết gầm lên: “Nhà họ Quách cácngười đều là một đám bẩn thỉu, đừng động vàotôi.”“Kiều Bích Ngọc, hôm nay, hoặc là cháu đitheo dì, hoặc là từ này về sau cháu đừng gọi dì làdì út nữa, cháu tiếp tục làm mợ chủ nhà họQuách của mình, dì coi như không có cô cháugái này, chúng ta cắt đứt quan hệ, coi như dìchết rồi, cháu cũng đừng đến chỗ mộ dì cúngbái.”Cung Nhã Yến nằm sấp trên mặt đất, dángvẻ rất chật vật, nhưng khi bà ấy ngẩng đầu lên,trong mắt lóe lên kiên quyết, lời nói hung ác,không có chỗ thương lượng.Trong lòng Kiều Bích Ngọc bị đả kích mạnh,Quách Cao Minh ôm cô vào trong ngực, cả ngườicô cứng ngắc, ánh mắt vẫn luôn dừng trên ngườiCung Nhã Yến.Vì sao lại hận như thế.

Chương 216: Hoặc là đi theo dì, hoặc là cất đứt quan hệ

Kiều Bích Ngọc bị đánh một bạt tai, gương

mặt sưng đỏ, cả người ngơ ngác không biết nên

phản ứng như thế nào.

Giữa trưa, trên đỉnh đầu là ánh nắng mặt trời

chói chang.

Cô nhìn thấy rõ người phụ nữ trước mắt là dì

út Cung Nhã Yến của cô, sắc mặt của bà ấy âm

trầm, khí thế hùng hổ, thế mà giận không kìm

chế được, đánh cô một cái.

Đây là lần đầu tiên dì út giơ tay đánh cô.

“Chuyện gì thế?”

Bà cụ Kiều vội vàng chạy đến bên này kêu

to, còn Kiều Văn Vũ đứng ở một bên, hình như

cũng bị hành động đột ngột kia của Cung Nhã

Yến dọa, giật mình đứng đó một lúc lâu mới lấy

lại được tinh thần, ánh mắt ông ta phức tạp nhìn

bọn họ, môi mấp máy như muốn nói gì đó.

Hôm nay bà cụ Kiều được mời đến nhà họ

Quách, bà ta ăn mặc quý phái đoan trang, tuy

già nhưng sức lực rất lớn, một tay kéo lấy Kiều

Bích Ngọc đến bên người, sắc mặt âm trầm

ngẩng đầu lên nhìn Cung Nhã Yến rồi mắng to.

“Cung Nhã Yến, cô không muốn đến đây,

không ai ép cô cả, cô chạy đến nhà thông gia rồi

giương oai, còn dám đánh cháu gái tôi một cái,

cô không biết mình có thân phận gì à, nhà họ

Cung các cô không còn ai nữa, cho nên không

có ai dạy dỗ cô, để cô coi trời bằng vung đúng

không!”

“Tôi dạy dỗ con bé còn chưa đến lượt nhà

họ Kiều các người quản.”

Cung Nhã Yến không còn dáng vẻ trầm ổn

nhường nhịn như trước kia nữa, vẻ mặt bà ấy âm

trầm, cắn răng nghiến lợi cãi vã với bà cụ Kiều.

Bà cụ Kiều nhìn thấy Cung Nhã Yến dám

gầm lên với mình, bà ta vô cùng tức giận, chỉ

thẳng vào mặt của Cung Nhã Yến: “Tôi đã sớm

biết nhà họ Cung các người không phải hạng tốt

lành gì, hai chị em nhà họ Cung các cô, một

người thì chết, còn người như cô già như thế rồi

còn không gả đi được.”

“Chuyện đó không liên quan đến bà”

Kiều Bích Ngọc vô thức phản bác, rất ghét

bỏ hất tay bà cụ Kiều ra, quay người che ở trước

mặt Cung Nhã Yến.

Cung Nhã Yến đánh cô như thế nào cũng

không đến lượt nhà họ Kiều quản.

“Cháu, cháu… Bà cụ Kiều tức đến mức run

rẩy, những lời mắng chửi đều nghẹn lại trong cổ

họng.

Mấy người nhà họ Quách đi đến chỗ cửa

chính, loáng thoáng nghe thấy bên ngoài có

tiếng ồn ào đã cảm thấy không thích hợp.

Vốn dĩ Lục Khánh Nam hứng thú bừng bừng

chạy ra, trong lòng xấu xa nghĩ đến châm chọc

Kiều Bích Ngọc không có nửa điểm khí chất dịu

dàng như dì út, lúc nhìn thấy dấu tay rõ ràng trên

gò má cô, anh ta kinh ngạc.

“Kiều Bích Ngọc, mặt cô sao thế?”

Đầu óc của Lục Khánh Nam không đủ dùng,

ở đây có ai dám đánh cô chứ?

Anh ta vừa hỏi như thế, đột nhiên bị người ở

phía sau vội vàng đẩy sang một bên, Quách Cao

Minh không nói một lời, sắc mặt của anh vô cùng

âm trầm, đi đến chỗ Kiều Bích Ngọc, ánh mắt

anh chăm chú dừng trên dấu tay trên gò má của

cô, ánh mắt càng thêm sắc bén.

Ai dám đánh cô?

Cả người Quách Cao Minh đều là lửa giận,

hơi lạnh tỏa ra, trong nháy mắt, người xung

quanh đều không lên tiếng.

Anh đứng ở trước cô, lúc anh vươn tay về

phía cô, Kiều Bích Ngọc lại lùi về sau một bước.

Cô né tránh, đầu cúi thấp, giống như không

muốn để cho người khác nhìn thấy vết sưng đỏ

trên mặt cô, nhưng vẫn đứng chắn ở trước mặt

cho Cung Nhã Yến.

“Xảy ra chuyện gì?”

Cuối cùng ông cụ Quách chống gậy đi đến,

giọng nói già nua uy nghiêm quát một tiếng, cãi

nhau ầm ï như thế còn ra thể thống gì.

“Ông thông gia, chuyện này chỉ là hiểu lầm

mà thôi.”

Bà cụ Kiều nở nụ cười nịnh nọt, vội vàng giải

thích một câu: “Cảm xúc của Cung Nhã Yến

không quá ổn định, sau khi cô ta phẫu thuật

xong, tính tình thay đổi nhiều, không có việc gì

đâu, hôm nay là ngày lành, đừng nên so đo.”

Sắc mặt của Quách Cao Minh vẫn rất khó

coi, mím môi nhìn cô, sau cùng ánh mắt lạnh lẽo

dừng trên người Cung Nhã Yến ở sau cô.

Vẻ mặt của mọi người đều rất kỳ quái, ánh

mắt đều dừng ở người phụ nữ phía sau lưng Kiều

Bích Ngọc.

Cung Nhã Yến khoảng 40 tuổi, một mái tóc

đen ngang vai, tóc mái được dùng kẹp màu đen

để cố định, trang điểm rất nhẹ, quần áo giản dị,

một bộ trang phục màu vàng nhạt, thân thể hơi

gầy yếu, nhưng trên gương mặt lại lộ ra khí chất

ưu nhã.

Cung Nhã Yến đứng thẳng tắp, giống như

hôm nay bà ấy rất cố chấp, trong ánh mắt kia

nhiều hơn mấy phần cương nghị và căm hận.

Hận.

Kiều Bích Ngọc theo thói quen liếc mắt nhìn

về phía người ở phía sau, nhưng cô đột nhiên

ngơ ngác, cô không biết vì sao trong đáy mắt dì

út lại có một phần hận.

“Đị theo dì“ Cung Nhã Yến đột nhiên lên

tiếng, giọng nói lạnh lùng.

Hôm nay không biết Cung Nhã Yến làm sao

vậy, không có dáng vẻ khiêm tốn như bình

thường, cứng rắn bày ra khí thế đối đầu với tất

cả mọi người ở đây, đưa tay giữ lấy cổ tay của

Kiều Bích Ngọc, kéo cô đến bên mình.

Nhưng phản ứng của Quách Cao Minh lại

càng nhanh hơn, một tay giữ chặt cổ tay của

Kiều Bích Ngọc, tràn ngập tính chiếm hữu.

“Họ Quách kia, cậu buông con bé ra.”

Cung Nhã Yến ngẩng đầu lên, hung dữ trừng

mắt nhìn người đàn ông ở đối diện, đàn ông nhà

họ Quách ưu tú như thế, nhưng lại khiến cho bà

ấy chán ghét.

Ngoại trừ ông cụ Quách, gần như không ai

dám ra lệnh với anh như thế.

“Dì ấy đánh em?” Quách Cao Minh không để

Cung Nhã Yến vào trong lòng, ngược lại buông

tầm mắt xuống nhìn người phụ nữ ở trước mặt,

giọng nói trầm thấp đè nén lửa giận.

Trên mặt Kiều Bích Ngọc còn cảm giác đau

rát, đầu óc trống rỗng, cô không trả lời anh, cô

căn bản không biết đây là tình huống gì, trong

lòng rất xoắn xuýt.

“Đuổi người này ra.”

Phản ứng của Quách Cao Minh rất dữ dội,

một tay khác đặt trên vai Kiều Bích Ngọc, kéo cô

vào trong ngực, giọng nói lạnh lùng nặng nề quát

to một câu, nhưng Cung Nhã Yến vẫn giữ lấy cổ

tay trái của Kiều Bích Ngọc, cố chấp không chịu

buông tay.

“Kiều Bích Ngọc, đi theo dì.

Song phương giằng co, sắc mặt Kiều Bích

Ngọc phức tạp ở giữa, bị hai người bọn họ kéo

qua.

“Đúng là chán sống” Sắc mặt Quách Cao

Minh âm trầm, vô cùng khó nhìn. Đối với người

ngoài anh không có kiên nhẫn, nhất là khi nhìn

thấy người phụ nữ trong ngực bị đối phương kéo

cổ tay đến mức đau nhức, anh càng thêm tức

giận.

Sức lực của Quách Cao Minh lớn, đột nhiên

dùng lực bế Kiều Bích Ngọc, nhanh chóng xoay

tròn nửa vòng, Cung Nhã Yến không kịp phòng

bị, bị luồng sức lực lớn đẩy ra, lảo đảo ngã sấp

xuống đất.

“Dì út Kiều Bích Ngọc hoảng sợ nhìn về

phía Cung Nhã Yến, vô thức muốn giãy dụa, thế

nhưng trong lòng Quách Cao Minh dâng lên cố

chấp, cố tình không cho cô giãy dụa.

“Làm càn.”

Ông cụ Quách vô cùng bất mãn, trừng mắt

nhìn bọn họ, quát một tiếng uy nghiêm.

Nghe thấy ông cụ gào to như thế, người ở

đây đều run rẩy, bầu không khí càng trở nên

nặng nề.

“Dẫn Cung Nhã Yến đi trước.“ Một tiếng

phân phó, người làm hai bên nhanh chóng đi

đến.

Cung Nhã Yến giống như con thú bị bao vây,

vùng vẫy giãy chết gầm lên: “Nhà họ Quách các

người đều là một đám bẩn thỉu, đừng động vào

tôi.”

“Kiều Bích Ngọc, hôm nay, hoặc là cháu đi

theo dì, hoặc là từ này về sau cháu đừng gọi dì là

dì út nữa, cháu tiếp tục làm mợ chủ nhà họ

Quách của mình, dì coi như không có cô cháu

gái này, chúng ta cắt đứt quan hệ, coi như dì

chết rồi, cháu cũng đừng đến chỗ mộ dì cúng

bái.”

Cung Nhã Yến nằm sấp trên mặt đất, dáng

vẻ rất chật vật, nhưng khi bà ấy ngẩng đầu lên,

trong mắt lóe lên kiên quyết, lời nói hung ác,

không có chỗ thương lượng.

Trong lòng Kiều Bích Ngọc bị đả kích mạnh,

Quách Cao Minh ôm cô vào trong ngực, cả người

cô cứng ngắc, ánh mắt vẫn luôn dừng trên người

Cung Nhã Yến.

Vì sao lại hận như thế.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 216: Hoặc là đi theo dì, hoặc là cất đứt quan hệKiều Bích Ngọc bị đánh một bạt tai, gươngmặt sưng đỏ, cả người ngơ ngác không biết nênphản ứng như thế nào.Giữa trưa, trên đỉnh đầu là ánh nắng mặt trờichói chang.Cô nhìn thấy rõ người phụ nữ trước mắt là dìút Cung Nhã Yến của cô, sắc mặt của bà ấy âmtrầm, khí thế hùng hổ, thế mà giận không kìmchế được, đánh cô một cái.Đây là lần đầu tiên dì út giơ tay đánh cô.“Chuyện gì thế?”Bà cụ Kiều vội vàng chạy đến bên này kêuto, còn Kiều Văn Vũ đứng ở một bên, hình nhưcũng bị hành động đột ngột kia của Cung NhãYến dọa, giật mình đứng đó một lúc lâu mới lấylại được tinh thần, ánh mắt ông ta phức tạp nhìnbọn họ, môi mấp máy như muốn nói gì đó.Hôm nay bà cụ Kiều được mời đến nhà họQuách, bà ta ăn mặc quý phái đoan trang, tuygià nhưng sức lực rất lớn, một tay kéo lấy KiềuBích Ngọc đến bên người, sắc mặt âm trầmngẩng đầu lên nhìn Cung Nhã Yến rồi mắng to.“Cung Nhã Yến, cô không muốn đến đây,không ai ép cô cả, cô chạy đến nhà thông gia rồigiương oai, còn dám đánh cháu gái tôi một cái,cô không biết mình có thân phận gì à, nhà họCung các cô không còn ai nữa, cho nên khôngcó ai dạy dỗ cô, để cô coi trời bằng vung đúngkhông!”“Tôi dạy dỗ con bé còn chưa đến lượt nhàhọ Kiều các người quản.”Cung Nhã Yến không còn dáng vẻ trầm ổnnhường nhịn như trước kia nữa, vẻ mặt bà ấy âmtrầm, cắn răng nghiến lợi cãi vã với bà cụ Kiều.Bà cụ Kiều nhìn thấy Cung Nhã Yến dámgầm lên với mình, bà ta vô cùng tức giận, chỉthẳng vào mặt của Cung Nhã Yến: “Tôi đã sớmbiết nhà họ Cung các người không phải hạng tốtlành gì, hai chị em nhà họ Cung các cô, mộtngười thì chết, còn người như cô già như thế rồicòn không gả đi được.”“Chuyện đó không liên quan đến bà”Kiều Bích Ngọc vô thức phản bác, rất ghétbỏ hất tay bà cụ Kiều ra, quay người che ở trướcmặt Cung Nhã Yến.Cung Nhã Yến đánh cô như thế nào cũngkhông đến lượt nhà họ Kiều quản.“Cháu, cháu… Bà cụ Kiều tức đến mức runrẩy, những lời mắng chửi đều nghẹn lại trong cổhọng.Mấy người nhà họ Quách đi đến chỗ cửachính, loáng thoáng nghe thấy bên ngoài cótiếng ồn ào đã cảm thấy không thích hợp.Vốn dĩ Lục Khánh Nam hứng thú bừng bừngchạy ra, trong lòng xấu xa nghĩ đến châm chọcKiều Bích Ngọc không có nửa điểm khí chất dịudàng như dì út, lúc nhìn thấy dấu tay rõ ràng trêngò má cô, anh ta kinh ngạc.“Kiều Bích Ngọc, mặt cô sao thế?”Đầu óc của Lục Khánh Nam không đủ dùng,ở đây có ai dám đánh cô chứ?Anh ta vừa hỏi như thế, đột nhiên bị người ởphía sau vội vàng đẩy sang một bên, Quách CaoMinh không nói một lời, sắc mặt của anh vô cùngâm trầm, đi đến chỗ Kiều Bích Ngọc, ánh mắtanh chăm chú dừng trên dấu tay trên gò má củacô, ánh mắt càng thêm sắc bén.Ai dám đánh cô?Cả người Quách Cao Minh đều là lửa giận,hơi lạnh tỏa ra, trong nháy mắt, người xungquanh đều không lên tiếng.Anh đứng ở trước cô, lúc anh vươn tay vềphía cô, Kiều Bích Ngọc lại lùi về sau một bước.Cô né tránh, đầu cúi thấp, giống như khôngmuốn để cho người khác nhìn thấy vết sưng đỏtrên mặt cô, nhưng vẫn đứng chắn ở trước mặtcho Cung Nhã Yến.“Xảy ra chuyện gì?”Cuối cùng ông cụ Quách chống gậy đi đến,giọng nói già nua uy nghiêm quát một tiếng, cãinhau ầm ï như thế còn ra thể thống gì.“Ông thông gia, chuyện này chỉ là hiểu lầmmà thôi.”Bà cụ Kiều nở nụ cười nịnh nọt, vội vàng giảithích một câu: “Cảm xúc của Cung Nhã Yếnkhông quá ổn định, sau khi cô ta phẫu thuậtxong, tính tình thay đổi nhiều, không có việc gìđâu, hôm nay là ngày lành, đừng nên so đo.”Sắc mặt của Quách Cao Minh vẫn rất khócoi, mím môi nhìn cô, sau cùng ánh mắt lạnh lẽodừng trên người Cung Nhã Yến ở sau cô.Vẻ mặt của mọi người đều rất kỳ quái, ánhmắt đều dừng ở người phụ nữ phía sau lưng KiềuBích Ngọc.Cung Nhã Yến khoảng 40 tuổi, một mái tócđen ngang vai, tóc mái được dùng kẹp màu đenđể cố định, trang điểm rất nhẹ, quần áo giản dị,một bộ trang phục màu vàng nhạt, thân thể hơigầy yếu, nhưng trên gương mặt lại lộ ra khí chấtưu nhã.Cung Nhã Yến đứng thẳng tắp, giống nhưhôm nay bà ấy rất cố chấp, trong ánh mắt kianhiều hơn mấy phần cương nghị và căm hận.Hận.Kiều Bích Ngọc theo thói quen liếc mắt nhìnvề phía người ở phía sau, nhưng cô đột nhiênngơ ngác, cô không biết vì sao trong đáy mắt dìút lại có một phần hận.“Đị theo dì“ Cung Nhã Yến đột nhiên lêntiếng, giọng nói lạnh lùng.Hôm nay không biết Cung Nhã Yến làm saovậy, không có dáng vẻ khiêm tốn như bìnhthường, cứng rắn bày ra khí thế đối đầu với tấtcả mọi người ở đây, đưa tay giữ lấy cổ tay củaKiều Bích Ngọc, kéo cô đến bên mình.Nhưng phản ứng của Quách Cao Minh lạicàng nhanh hơn, một tay giữ chặt cổ tay củaKiều Bích Ngọc, tràn ngập tính chiếm hữu.“Họ Quách kia, cậu buông con bé ra.”Cung Nhã Yến ngẩng đầu lên, hung dữ trừngmắt nhìn người đàn ông ở đối diện, đàn ông nhàhọ Quách ưu tú như thế, nhưng lại khiến cho bàấy chán ghét.Ngoại trừ ông cụ Quách, gần như không aidám ra lệnh với anh như thế.“Dì ấy đánh em?” Quách Cao Minh không đểCung Nhã Yến vào trong lòng, ngược lại buôngtầm mắt xuống nhìn người phụ nữ ở trước mặt,giọng nói trầm thấp đè nén lửa giận.Trên mặt Kiều Bích Ngọc còn cảm giác đaurát, đầu óc trống rỗng, cô không trả lời anh, côcăn bản không biết đây là tình huống gì, tronglòng rất xoắn xuýt.“Đuổi người này ra.”Phản ứng của Quách Cao Minh rất dữ dội,một tay khác đặt trên vai Kiều Bích Ngọc, kéo côvào trong ngực, giọng nói lạnh lùng nặng nề quátto một câu, nhưng Cung Nhã Yến vẫn giữ lấy cổtay trái của Kiều Bích Ngọc, cố chấp không chịubuông tay.“Kiều Bích Ngọc, đi theo dì.Song phương giằng co, sắc mặt Kiều BíchNgọc phức tạp ở giữa, bị hai người bọn họ kéoqua.“Đúng là chán sống” Sắc mặt Quách CaoMinh âm trầm, vô cùng khó nhìn. Đối với ngườingoài anh không có kiên nhẫn, nhất là khi nhìnthấy người phụ nữ trong ngực bị đối phương kéocổ tay đến mức đau nhức, anh càng thêm tứcgiận.Sức lực của Quách Cao Minh lớn, đột nhiêndùng lực bế Kiều Bích Ngọc, nhanh chóng xoaytròn nửa vòng, Cung Nhã Yến không kịp phòngbị, bị luồng sức lực lớn đẩy ra, lảo đảo ngã sấpxuống đất.“Dì út Kiều Bích Ngọc hoảng sợ nhìn vềphía Cung Nhã Yến, vô thức muốn giãy dụa, thếnhưng trong lòng Quách Cao Minh dâng lên cốchấp, cố tình không cho cô giãy dụa.“Làm càn.”Ông cụ Quách vô cùng bất mãn, trừng mắtnhìn bọn họ, quát một tiếng uy nghiêm.Nghe thấy ông cụ gào to như thế, người ởđây đều run rẩy, bầu không khí càng trở nênnặng nề.“Dẫn Cung Nhã Yến đi trước.“ Một tiếngphân phó, người làm hai bên nhanh chóng điđến.Cung Nhã Yến giống như con thú bị bao vây,vùng vẫy giãy chết gầm lên: “Nhà họ Quách cácngười đều là một đám bẩn thỉu, đừng động vàotôi.”“Kiều Bích Ngọc, hôm nay, hoặc là cháu đitheo dì, hoặc là từ này về sau cháu đừng gọi dì làdì út nữa, cháu tiếp tục làm mợ chủ nhà họQuách của mình, dì coi như không có cô cháugái này, chúng ta cắt đứt quan hệ, coi như dìchết rồi, cháu cũng đừng đến chỗ mộ dì cúngbái.”Cung Nhã Yến nằm sấp trên mặt đất, dángvẻ rất chật vật, nhưng khi bà ấy ngẩng đầu lên,trong mắt lóe lên kiên quyết, lời nói hung ác,không có chỗ thương lượng.Trong lòng Kiều Bích Ngọc bị đả kích mạnh,Quách Cao Minh ôm cô vào trong ngực, cả ngườicô cứng ngắc, ánh mắt vẫn luôn dừng trên ngườiCung Nhã Yến.Vì sao lại hận như thế.

Chương 216