Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 219
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 219: Bắt yêu nữ Kiều Bích Ngọc này vềĐây là một câu lạc bộ quyền anh và thể hìnhtư nhân, nơi này có diện tích khoảng hơn nămngàn mét vuông, phía tây còn có cả sân bắn, chodù muốn học cưỡi ngựa cũng có thể đăng ký tạiđây, học tập ngay trong trường đua ngựa thuộcquyền quản lý của cùng một công ty. Số lượngthành viên chỉ giới hạn 1000 thành viên, nhưngsố lượng nhân viên ở đây lại có đến hơn mộtnghìn người, tính riêng tư rất cao, dịch vụ gầnnhư là 1: 1.Sản nghiệp của nhà họ Quách nhiều nhưthế, Kiều Bích Ngọc thích nhất câu lạc bộ này,vẫn luôn ầm ï muốn đến tham quan một lần,đáng tiếc cô mang thai bị cấm túc, thế mà mộtcâu lạc bộ giải trí tư nhân lớn như vậy, ở chỗ cửara vào lại treo biển đóng cửa.Đóng cửa nghỉ.“Cao Minh, anh bảo tôi điều tra về số điệnthoại di động kia, tôi đã điều tra được.”Tay phải Bùi Hưng Nam mang theo máy tính,tay trái mở cửa đi vào, tầm nhìn của anh ta rấttối, nơi này chỉ bật dãy đèn ở đại sảnh, trên cácghế dài còn trống không, thật đúng là vắng vẻ.Nghĩ lại còn rùng mình, anh còn đuổi tất cảnhân viên phục vụ rời đi.Đi sâu vào trong câu lạc bộ khoảng mộttrăm mét, ánh đèn dần dần trở nên sáng hơn,vừa bước vào khu vực quyền anh, mơ hồ ngheđược tiếng gào khóc thảm thiết quen thuộc.Khóe môi Bùi Hưng Nam giương lên, có chútmuốn cười, lại có chút bất đắc dĩ.“Cao Minh, Hưng Nam đến rồi, chúng tanghỉ ngơi một lát đi.”Trên tay Lục Khánh Nam đeo găng, nhưngvẫn không sao ngăn được thế công mãnh liệtcủa người trước mắt, mỗi lần cùng Quách CaoMinh chơi quyền anh đều là đơn phương bị đánh.Mạng nhỏ mới là quan trọng, vừa nhìn thấyBùi Hưng Nam, cậu chủ nhà họ Lục đã gào lên.Người đàn ông trước mặt giống như sa vàotrong cơn tức giận của mình, không để ý đến anhta, tay phải tiếp tục vung quyền, một quyền đánhtới, Lục Khánh Nam bị dọa đến mức trợn trònmắt, lực cận chiến của Quách Cao Minh rất tốt,độ sát thương mạnh, anh ta thiếu chút nữa chorằng mình sẽ bi tráng phải nằm bệnh viện.“Hôm qua số điện thoại gọi đến cho anh làcủa Đường Tuấn Nghĩa.”Quách Cao Minh đánh một quyền xuống, BùiHưng Nam đứng ở dưới đài, khoanh tay trướcngực, nhìn người anh em Lục Khánh Nam đanggặp xui xẻo trên võ đài, từ tốn nói một câu.Một quyền này đánh xuống, Lục Khánh Namrất không có cốt khí ngã ngồi xuống một góchẻo lánh trên đài boxing, mồ hôi không ngừngchảy ra, thở không ra hơi, cắn răng nghiến lợichửi nhỏ một câu: “Kiều Bích Ngọc chết bầm.”Hôm qua Đường Tuấn Nghĩa dẫn người di,Quách Cao Minh bình tĩnh không có động tĩnh gì,anh ta đã sớm biết sẽ không như vậy.Nhưng vì sao người xui xẻo lại là anh ta!Lục Khánh Nam chỉ dám oán hận trong lòng,anh ta và cô nàng Kiều Bích Ngọc chết bầm nàyđã kết thù.“Chắc hẳn là Kiều Bích Ngọc mượn điệnthoại di động của anh ta để gọi cho anh.”Bùi Hưng Nam nhìn thoáng qua dáng vẻchật vật của Lục Khánh Nam, trong lòng cảmthấy rất đồng tình với anh ta, Bùi Hưng Nam giữvững giọng điệu bình thản, tiếp tục nói: “Tôi cònđiều tra được sáu bất động sản trên danh nghĩacủa Đường Tuấn Nghĩa ở thành phố này, có cầnđi theo dõi…”Trên đài, người đàn ông không nói một lời,chỉ nghe Bùi Hưng Nam nói, anh hơi không kiênnhẫn cởi găng tay xuống, ném xuống giữa đài,nhanh chân đi xuống dưới.Lục Khánh Nam ở bên cạnh nhìn thấy QuáchCao Minh đi xuống đài, nhất thời thở phào nhẹnhõm, hôm nay xem như cái mạng nhỏ này củaanh ta được bảo vệ.Bùi Hưng Nam liếc thoáng qua anh ta,không nhịn được cười trên nỗi đau khổ của người khác.“Bắt yêu nữ kia về.” Lục Khánh Nam vungquyền, hung dữ làm khẩu hình.Bùi Hưng Nam chỉ nhún vai với anh ta, bọnhọ đều biết, Quách Cao Minh nhất định biết cô ởđâu, muốn bắt người về, chỉ là một câu của anhmà thôi.Hiện tại tâm trạng của Quách Cao Minh rấtkém, như thế cũng khá bình thường, tận mắtnhìn người phụ nữ của mình tự nguyện theongười khác rời đi, anh là người có tham muốn giữlấy mạnh như vậy, nếu như lập tức đi bắt người,Kiều Bích Ngọc nhất định sẽ rất thảm.Kẻ cầm đầu chạy mất, người chịu trận là anhem tốt, đây rõ ràng là giận chó đánh mèo.Chẳng qua tâm trạng của Quách Cao Minhkhông tốt, hậu quả rất nghiêm trọng.Bùi Hưng Nam bắt đầu lo lắng đến an toàncủa bản thân, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hôm quaanh gọi điện thoại lại cho Kiều Bích Ngọc, khôngphải cô ấy không muốn nghe, chắc hẳn bị CungNhã Yến ngăn cản.”So với Lục Khánh Nam, Bùi Hưng Namthông minh hơn nhiều, rất hiểu nhìn mặt mà nóichuyện, biết nên nói gì làm cho người ta cảmthấy dễ chịu. Ít nhất không thể đổ dầu vào lửavào lúc này.Nói đùa gì thế, Quách Cao Minh đâu phảingười bình thường, ngày tốt nghiệp đại học, anhta bị Quách Cao Minh tóm lên đài “rèn luyện”;quả nhiên là nằm viện một tháng, nhớ lại cũngthấy thê thảm, đau đớn.Quách Cao Minh nghe thấy anh ta nói, quảnhiên dừng bước, quay đầu nhìn về phía BùiHưng Nam, ném một câu tiếp theo: “Để máy tínhlên bàn.”Nói xong, dường như sắc mặt lạnh lùng củaanh thoáng dịu đi một chút, trực tiếp đi vào nhàtắm.Lục Khánh Nam không muốn để ý đến mồhôi bẩn trên người nữa, anh ta lười đi đến phòngtắm, từ trên đài boxing đứng lên, chân như nhữnra, run rẩy bước xuống đài, tìm ghế dài để ngồixuống, cầm một chai nước khoáng lên, uốngtừng ngụm.Liếc qua bên cạnh đã không còn bóng dángcủa Quách Cao Minh nữa, gan lớn bất mãn mắngto: “Móa nó chứ, ông đây sớm muộn gì cũng bịKiều Bích Ngọc hại chết.”Anh ta vừa uống nước vừa không quên mang thù.Bùi Hưng Nam ngồi ở đối diện anh ta, mởlaptop ra, vừa gõ bàn phím, vừa cười quở tráchanh ta: “Lục Khánh Nam, cậu không cần lo lắngđâu, chẳng phải mẹ cậu đã đi xem bói cho cậu à,nói loại người xấu xa như cậu có thể sống đến99 tuổi đấy”“Bùi Hưng Nam, bây giờ đã là lúc nào rồi màcậu còn nói mấy lời nhàm chán như thế, ông đâysắp toi đến nơi rồi.“ Sắc mặt Lục Khánh Nam tốisầm, hoài nghi làm sao mình lại có một đám bạnxấu vô lương tâm như thế.“Chúng ta thay chị dâu chịu mấy quyền, đâylà vinh dự của cậu.” Dáng dấp Bùi Hưng Namtuấn tú lịch sự, chỉ có người quen mới biết ngườinày rất phúc hắc.“Cái gì mà chị dâu, Kiểu Bích Ngọc này cảngày chỉ biết gây họa cho tôi.” Sắc mặt LụcKhánh Nam càng đen hơn, tức đến mức đỉnh đầunhư muốn bốc khói: “Còn có dì út kia của cô ấynữa, cậu nói xem, có phải ca phẫu thuật củaCung Nhã Yến để lại hậu di chứng gì không, bàấy bị động kinh à, vừa đến nhà họ Quách đã cãilộn, còn tát Kiểu Bích Ngọc một cái.”Nói đến đây, Lục Khánh Nam vẫn khôngdám tin.Nếu như Kiều Bích Ngọc vì làm ra chuyện áctày trời nào mà bị đánh, anh ta sẽ là người đầutiên nhảy ra cười trên nỗi đau của người khác,nhưng Cung Nhã Yến này thật khó hiểu, có lẽKiều Bích Ngọc không tức giận, nhưng bọn họ,nhất là Quách Cao Minh bị làm cho tức chết.Ngày thường cho dù Quách Cao Minh tứcđến mức sắc mặt xanh mét cũng không nỡ mắngcô, thế mà lại bị một người ngoài đánh.“Nếu Quách Cao Minh mắng cô ấy mấy câu,Kiều Bích Ngọc này còn dám chiến tranh lạnh bangày không để ý đến anh ấy, cả ngày làm mưalàm gió ức h**p người khác, bây giờ bị người tatát một cái, thế mà còn ăn cây táo rào cây sung,tự nguyện đi với người ta, vừa gặp dì út đã mấthết khí thế, cũng không thấy ở trước mặt chúngta, cô ấy thành thật nghe lời như vậy, thật khôngmuốn để ý đến cô ấy, nhưng Cung Nhã Yến nàysao thế, hình như có thù với nhà họ Quách?”“Cung Nhã Yến này và nhà họ Quách, chắchẳn là không có thù hận gì.”Bùi Hưng Nam cũng không nghĩ thông được,ánh mắt dừng trên màn hình máy vi tính, nhữngthứ này là toàn bộ tư liệu mà Quách Cao Minhbảo anh ta đi thăm dò, nhưng hồ sơ liên quanđến Cung Nhã Yến vô cùng ngắn gọn, giống nhưmột cô chủ nhà giàu bị xuống dốc, hoàn toànkhông có liên hệ gì với nhà họ Quách.“Thế nhưng ngày đó thái độ của Cung NhãYến như thế, rõ ràng là muốn Kiều Bích Ngọc cắtđứt quan hệ với Quách Cao Minh.”Lục Khánh Nam vừa nói xong, cửa của câulạc bộ truyền đến một tiếng rầm, một bóngngười cao lớn đi đến.Câu lạc bộ treo biển đóng cửa, ai đến đây?Lục Khánh Nam và Bùi Hưng Nam cảnh giácquay đầu nhìn, trong mắt hơi ngạc nhiên: “Anhđến đây làm gì?”
Chương 219: Bắt yêu nữ Kiều Bích Ngọc này về
Đây là một câu lạc bộ quyền anh và thể hình
tư nhân, nơi này có diện tích khoảng hơn năm
ngàn mét vuông, phía tây còn có cả sân bắn, cho
dù muốn học cưỡi ngựa cũng có thể đăng ký tại
đây, học tập ngay trong trường đua ngựa thuộc
quyền quản lý của cùng một công ty. Số lượng
thành viên chỉ giới hạn 1000 thành viên, nhưng
số lượng nhân viên ở đây lại có đến hơn một
nghìn người, tính riêng tư rất cao, dịch vụ gần
như là 1: 1.
Sản nghiệp của nhà họ Quách nhiều như
thế, Kiều Bích Ngọc thích nhất câu lạc bộ này,
vẫn luôn ầm ï muốn đến tham quan một lần,
đáng tiếc cô mang thai bị cấm túc, thế mà một
câu lạc bộ giải trí tư nhân lớn như vậy, ở chỗ cửa
ra vào lại treo biển đóng cửa.
Đóng cửa nghỉ.
“Cao Minh, anh bảo tôi điều tra về số điện
thoại di động kia, tôi đã điều tra được.”
Tay phải Bùi Hưng Nam mang theo máy tính,
tay trái mở cửa đi vào, tầm nhìn của anh ta rất
tối, nơi này chỉ bật dãy đèn ở đại sảnh, trên các
ghế dài còn trống không, thật đúng là vắng vẻ.
Nghĩ lại còn rùng mình, anh còn đuổi tất cả
nhân viên phục vụ rời đi.
Đi sâu vào trong câu lạc bộ khoảng một
trăm mét, ánh đèn dần dần trở nên sáng hơn,
vừa bước vào khu vực quyền anh, mơ hồ nghe
được tiếng gào khóc thảm thiết quen thuộc.
Khóe môi Bùi Hưng Nam giương lên, có chút
muốn cười, lại có chút bất đắc dĩ.
“Cao Minh, Hưng Nam đến rồi, chúng ta
nghỉ ngơi một lát đi.”
Trên tay Lục Khánh Nam đeo găng, nhưng
vẫn không sao ngăn được thế công mãnh liệt
của người trước mắt, mỗi lần cùng Quách Cao
Minh chơi quyền anh đều là đơn phương bị đánh.
Mạng nhỏ mới là quan trọng, vừa nhìn thấy
Bùi Hưng Nam, cậu chủ nhà họ Lục đã gào lên.
Người đàn ông trước mặt giống như sa vào
trong cơn tức giận của mình, không để ý đến anh
ta, tay phải tiếp tục vung quyền, một quyền đánh
tới, Lục Khánh Nam bị dọa đến mức trợn tròn
mắt, lực cận chiến của Quách Cao Minh rất tốt,
độ sát thương mạnh, anh ta thiếu chút nữa cho
rằng mình sẽ bi tráng phải nằm bệnh viện.
“Hôm qua số điện thoại gọi đến cho anh là
của Đường Tuấn Nghĩa.”
Quách Cao Minh đánh một quyền xuống, Bùi
Hưng Nam đứng ở dưới đài, khoanh tay trước
ngực, nhìn người anh em Lục Khánh Nam đang
gặp xui xẻo trên võ đài, từ tốn nói một câu.
Một quyền này đánh xuống, Lục Khánh Nam
rất không có cốt khí ngã ngồi xuống một góc
hẻo lánh trên đài boxing, mồ hôi không ngừng
chảy ra, thở không ra hơi, cắn răng nghiến lợi
chửi nhỏ một câu: “Kiều Bích Ngọc chết bầm.”
Hôm qua Đường Tuấn Nghĩa dẫn người di,
Quách Cao Minh bình tĩnh không có động tĩnh gì,
anh ta đã sớm biết sẽ không như vậy.
Nhưng vì sao người xui xẻo lại là anh ta!
Lục Khánh Nam chỉ dám oán hận trong lòng,
anh ta và cô nàng Kiều Bích Ngọc chết bầm này
đã kết thù.
“Chắc hẳn là Kiều Bích Ngọc mượn điện
thoại di động của anh ta để gọi cho anh.”
Bùi Hưng Nam nhìn thoáng qua dáng vẻ
chật vật của Lục Khánh Nam, trong lòng cảm
thấy rất đồng tình với anh ta, Bùi Hưng Nam giữ
vững giọng điệu bình thản, tiếp tục nói: “Tôi còn
điều tra được sáu bất động sản trên danh nghĩa
của Đường Tuấn Nghĩa ở thành phố này, có cần
đi theo dõi…”
Trên đài, người đàn ông không nói một lời,
chỉ nghe Bùi Hưng Nam nói, anh hơi không kiên
nhẫn cởi găng tay xuống, ném xuống giữa đài,
nhanh chân đi xuống dưới.
Lục Khánh Nam ở bên cạnh nhìn thấy Quách
Cao Minh đi xuống đài, nhất thời thở phào nhẹ
nhõm, hôm nay xem như cái mạng nhỏ này của
anh ta được bảo vệ.
Bùi Hưng Nam liếc thoáng qua anh ta,
không nhịn được cười trên nỗi đau khổ của người khác.
“Bắt yêu nữ kia về.” Lục Khánh Nam vung
quyền, hung dữ làm khẩu hình.
Bùi Hưng Nam chỉ nhún vai với anh ta, bọn
họ đều biết, Quách Cao Minh nhất định biết cô ở
đâu, muốn bắt người về, chỉ là một câu của anh
mà thôi.
Hiện tại tâm trạng của Quách Cao Minh rất
kém, như thế cũng khá bình thường, tận mắt
nhìn người phụ nữ của mình tự nguyện theo
người khác rời đi, anh là người có tham muốn giữ
lấy mạnh như vậy, nếu như lập tức đi bắt người,
Kiều Bích Ngọc nhất định sẽ rất thảm.
Kẻ cầm đầu chạy mất, người chịu trận là anh
em tốt, đây rõ ràng là giận chó đánh mèo.
Chẳng qua tâm trạng của Quách Cao Minh
không tốt, hậu quả rất nghiêm trọng.
Bùi Hưng Nam bắt đầu lo lắng đến an toàn
của bản thân, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hôm qua
anh gọi điện thoại lại cho Kiều Bích Ngọc, không
phải cô ấy không muốn nghe, chắc hẳn bị Cung
Nhã Yến ngăn cản.”
So với Lục Khánh Nam, Bùi Hưng Nam
thông minh hơn nhiều, rất hiểu nhìn mặt mà nói
chuyện, biết nên nói gì làm cho người ta cảm
thấy dễ chịu. Ít nhất không thể đổ dầu vào lửa
vào lúc này.
Nói đùa gì thế, Quách Cao Minh đâu phải
người bình thường, ngày tốt nghiệp đại học, anh
ta bị Quách Cao Minh tóm lên đài “rèn luyện”;
quả nhiên là nằm viện một tháng, nhớ lại cũng
thấy thê thảm, đau đớn.
Quách Cao Minh nghe thấy anh ta nói, quả
nhiên dừng bước, quay đầu nhìn về phía Bùi
Hưng Nam, ném một câu tiếp theo: “Để máy tính
lên bàn.”
Nói xong, dường như sắc mặt lạnh lùng của
anh thoáng dịu đi một chút, trực tiếp đi vào nhà
tắm.
Lục Khánh Nam không muốn để ý đến mồ
hôi bẩn trên người nữa, anh ta lười đi đến phòng
tắm, từ trên đài boxing đứng lên, chân như nhữn
ra, run rẩy bước xuống đài, tìm ghế dài để ngồi
xuống, cầm một chai nước khoáng lên, uống
từng ngụm.
Liếc qua bên cạnh đã không còn bóng dáng
của Quách Cao Minh nữa, gan lớn bất mãn mắng
to: “Móa nó chứ, ông đây sớm muộn gì cũng bị
Kiều Bích Ngọc hại chết.”
Anh ta vừa uống nước vừa không quên mang thù.
Bùi Hưng Nam ngồi ở đối diện anh ta, mở
laptop ra, vừa gõ bàn phím, vừa cười quở trách
anh ta: “Lục Khánh Nam, cậu không cần lo lắng
đâu, chẳng phải mẹ cậu đã đi xem bói cho cậu à,
nói loại người xấu xa như cậu có thể sống đến
99 tuổi đấy”
“Bùi Hưng Nam, bây giờ đã là lúc nào rồi mà
cậu còn nói mấy lời nhàm chán như thế, ông đây
sắp toi đến nơi rồi.“ Sắc mặt Lục Khánh Nam tối
sầm, hoài nghi làm sao mình lại có một đám bạn
xấu vô lương tâm như thế.
“Chúng ta thay chị dâu chịu mấy quyền, đây
là vinh dự của cậu.” Dáng dấp Bùi Hưng Nam
tuấn tú lịch sự, chỉ có người quen mới biết người
này rất phúc hắc.
“Cái gì mà chị dâu, Kiểu Bích Ngọc này cả
ngày chỉ biết gây họa cho tôi.” Sắc mặt Lục
Khánh Nam càng đen hơn, tức đến mức đỉnh đầu
như muốn bốc khói: “Còn có dì út kia của cô ấy
nữa, cậu nói xem, có phải ca phẫu thuật của
Cung Nhã Yến để lại hậu di chứng gì không, bà
ấy bị động kinh à, vừa đến nhà họ Quách đã cãi
lộn, còn tát Kiểu Bích Ngọc một cái.”
Nói đến đây, Lục Khánh Nam vẫn không
dám tin.
Nếu như Kiều Bích Ngọc vì làm ra chuyện ác
tày trời nào mà bị đánh, anh ta sẽ là người đầu
tiên nhảy ra cười trên nỗi đau của người khác,
nhưng Cung Nhã Yến này thật khó hiểu, có lẽ
Kiều Bích Ngọc không tức giận, nhưng bọn họ,
nhất là Quách Cao Minh bị làm cho tức chết.
Ngày thường cho dù Quách Cao Minh tức
đến mức sắc mặt xanh mét cũng không nỡ mắng
cô, thế mà lại bị một người ngoài đánh.
“Nếu Quách Cao Minh mắng cô ấy mấy câu,
Kiều Bích Ngọc này còn dám chiến tranh lạnh ba
ngày không để ý đến anh ấy, cả ngày làm mưa
làm gió ức h**p người khác, bây giờ bị người ta
tát một cái, thế mà còn ăn cây táo rào cây sung,
tự nguyện đi với người ta, vừa gặp dì út đã mất
hết khí thế, cũng không thấy ở trước mặt chúng
ta, cô ấy thành thật nghe lời như vậy, thật không
muốn để ý đến cô ấy, nhưng Cung Nhã Yến này
sao thế, hình như có thù với nhà họ Quách?”
“Cung Nhã Yến này và nhà họ Quách, chắc
hẳn là không có thù hận gì.”
Bùi Hưng Nam cũng không nghĩ thông được,
ánh mắt dừng trên màn hình máy vi tính, những
thứ này là toàn bộ tư liệu mà Quách Cao Minh
bảo anh ta đi thăm dò, nhưng hồ sơ liên quan
đến Cung Nhã Yến vô cùng ngắn gọn, giống như
một cô chủ nhà giàu bị xuống dốc, hoàn toàn
không có liên hệ gì với nhà họ Quách.
“Thế nhưng ngày đó thái độ của Cung Nhã
Yến như thế, rõ ràng là muốn Kiều Bích Ngọc cắt
đứt quan hệ với Quách Cao Minh.”
Lục Khánh Nam vừa nói xong, cửa của câu
lạc bộ truyền đến một tiếng rầm, một bóng
người cao lớn đi đến.
Câu lạc bộ treo biển đóng cửa, ai đến đây?
Lục Khánh Nam và Bùi Hưng Nam cảnh giác
quay đầu nhìn, trong mắt hơi ngạc nhiên: “Anh
đến đây làm gì?”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 219: Bắt yêu nữ Kiều Bích Ngọc này vềĐây là một câu lạc bộ quyền anh và thể hìnhtư nhân, nơi này có diện tích khoảng hơn nămngàn mét vuông, phía tây còn có cả sân bắn, chodù muốn học cưỡi ngựa cũng có thể đăng ký tạiđây, học tập ngay trong trường đua ngựa thuộcquyền quản lý của cùng một công ty. Số lượngthành viên chỉ giới hạn 1000 thành viên, nhưngsố lượng nhân viên ở đây lại có đến hơn mộtnghìn người, tính riêng tư rất cao, dịch vụ gầnnhư là 1: 1.Sản nghiệp của nhà họ Quách nhiều nhưthế, Kiều Bích Ngọc thích nhất câu lạc bộ này,vẫn luôn ầm ï muốn đến tham quan một lần,đáng tiếc cô mang thai bị cấm túc, thế mà mộtcâu lạc bộ giải trí tư nhân lớn như vậy, ở chỗ cửara vào lại treo biển đóng cửa.Đóng cửa nghỉ.“Cao Minh, anh bảo tôi điều tra về số điệnthoại di động kia, tôi đã điều tra được.”Tay phải Bùi Hưng Nam mang theo máy tính,tay trái mở cửa đi vào, tầm nhìn của anh ta rấttối, nơi này chỉ bật dãy đèn ở đại sảnh, trên cácghế dài còn trống không, thật đúng là vắng vẻ.Nghĩ lại còn rùng mình, anh còn đuổi tất cảnhân viên phục vụ rời đi.Đi sâu vào trong câu lạc bộ khoảng mộttrăm mét, ánh đèn dần dần trở nên sáng hơn,vừa bước vào khu vực quyền anh, mơ hồ ngheđược tiếng gào khóc thảm thiết quen thuộc.Khóe môi Bùi Hưng Nam giương lên, có chútmuốn cười, lại có chút bất đắc dĩ.“Cao Minh, Hưng Nam đến rồi, chúng tanghỉ ngơi một lát đi.”Trên tay Lục Khánh Nam đeo găng, nhưngvẫn không sao ngăn được thế công mãnh liệtcủa người trước mắt, mỗi lần cùng Quách CaoMinh chơi quyền anh đều là đơn phương bị đánh.Mạng nhỏ mới là quan trọng, vừa nhìn thấyBùi Hưng Nam, cậu chủ nhà họ Lục đã gào lên.Người đàn ông trước mặt giống như sa vàotrong cơn tức giận của mình, không để ý đến anhta, tay phải tiếp tục vung quyền, một quyền đánhtới, Lục Khánh Nam bị dọa đến mức trợn trònmắt, lực cận chiến của Quách Cao Minh rất tốt,độ sát thương mạnh, anh ta thiếu chút nữa chorằng mình sẽ bi tráng phải nằm bệnh viện.“Hôm qua số điện thoại gọi đến cho anh làcủa Đường Tuấn Nghĩa.”Quách Cao Minh đánh một quyền xuống, BùiHưng Nam đứng ở dưới đài, khoanh tay trướcngực, nhìn người anh em Lục Khánh Nam đanggặp xui xẻo trên võ đài, từ tốn nói một câu.Một quyền này đánh xuống, Lục Khánh Namrất không có cốt khí ngã ngồi xuống một góchẻo lánh trên đài boxing, mồ hôi không ngừngchảy ra, thở không ra hơi, cắn răng nghiến lợichửi nhỏ một câu: “Kiều Bích Ngọc chết bầm.”Hôm qua Đường Tuấn Nghĩa dẫn người di,Quách Cao Minh bình tĩnh không có động tĩnh gì,anh ta đã sớm biết sẽ không như vậy.Nhưng vì sao người xui xẻo lại là anh ta!Lục Khánh Nam chỉ dám oán hận trong lòng,anh ta và cô nàng Kiều Bích Ngọc chết bầm nàyđã kết thù.“Chắc hẳn là Kiều Bích Ngọc mượn điệnthoại di động của anh ta để gọi cho anh.”Bùi Hưng Nam nhìn thoáng qua dáng vẻchật vật của Lục Khánh Nam, trong lòng cảmthấy rất đồng tình với anh ta, Bùi Hưng Nam giữvững giọng điệu bình thản, tiếp tục nói: “Tôi cònđiều tra được sáu bất động sản trên danh nghĩacủa Đường Tuấn Nghĩa ở thành phố này, có cầnđi theo dõi…”Trên đài, người đàn ông không nói một lời,chỉ nghe Bùi Hưng Nam nói, anh hơi không kiênnhẫn cởi găng tay xuống, ném xuống giữa đài,nhanh chân đi xuống dưới.Lục Khánh Nam ở bên cạnh nhìn thấy QuáchCao Minh đi xuống đài, nhất thời thở phào nhẹnhõm, hôm nay xem như cái mạng nhỏ này củaanh ta được bảo vệ.Bùi Hưng Nam liếc thoáng qua anh ta,không nhịn được cười trên nỗi đau khổ của người khác.“Bắt yêu nữ kia về.” Lục Khánh Nam vungquyền, hung dữ làm khẩu hình.Bùi Hưng Nam chỉ nhún vai với anh ta, bọnhọ đều biết, Quách Cao Minh nhất định biết cô ởđâu, muốn bắt người về, chỉ là một câu của anhmà thôi.Hiện tại tâm trạng của Quách Cao Minh rấtkém, như thế cũng khá bình thường, tận mắtnhìn người phụ nữ của mình tự nguyện theongười khác rời đi, anh là người có tham muốn giữlấy mạnh như vậy, nếu như lập tức đi bắt người,Kiều Bích Ngọc nhất định sẽ rất thảm.Kẻ cầm đầu chạy mất, người chịu trận là anhem tốt, đây rõ ràng là giận chó đánh mèo.Chẳng qua tâm trạng của Quách Cao Minhkhông tốt, hậu quả rất nghiêm trọng.Bùi Hưng Nam bắt đầu lo lắng đến an toàncủa bản thân, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hôm quaanh gọi điện thoại lại cho Kiều Bích Ngọc, khôngphải cô ấy không muốn nghe, chắc hẳn bị CungNhã Yến ngăn cản.”So với Lục Khánh Nam, Bùi Hưng Namthông minh hơn nhiều, rất hiểu nhìn mặt mà nóichuyện, biết nên nói gì làm cho người ta cảmthấy dễ chịu. Ít nhất không thể đổ dầu vào lửavào lúc này.Nói đùa gì thế, Quách Cao Minh đâu phảingười bình thường, ngày tốt nghiệp đại học, anhta bị Quách Cao Minh tóm lên đài “rèn luyện”;quả nhiên là nằm viện một tháng, nhớ lại cũngthấy thê thảm, đau đớn.Quách Cao Minh nghe thấy anh ta nói, quảnhiên dừng bước, quay đầu nhìn về phía BùiHưng Nam, ném một câu tiếp theo: “Để máy tínhlên bàn.”Nói xong, dường như sắc mặt lạnh lùng củaanh thoáng dịu đi một chút, trực tiếp đi vào nhàtắm.Lục Khánh Nam không muốn để ý đến mồhôi bẩn trên người nữa, anh ta lười đi đến phòngtắm, từ trên đài boxing đứng lên, chân như nhữnra, run rẩy bước xuống đài, tìm ghế dài để ngồixuống, cầm một chai nước khoáng lên, uốngtừng ngụm.Liếc qua bên cạnh đã không còn bóng dángcủa Quách Cao Minh nữa, gan lớn bất mãn mắngto: “Móa nó chứ, ông đây sớm muộn gì cũng bịKiều Bích Ngọc hại chết.”Anh ta vừa uống nước vừa không quên mang thù.Bùi Hưng Nam ngồi ở đối diện anh ta, mởlaptop ra, vừa gõ bàn phím, vừa cười quở tráchanh ta: “Lục Khánh Nam, cậu không cần lo lắngđâu, chẳng phải mẹ cậu đã đi xem bói cho cậu à,nói loại người xấu xa như cậu có thể sống đến99 tuổi đấy”“Bùi Hưng Nam, bây giờ đã là lúc nào rồi màcậu còn nói mấy lời nhàm chán như thế, ông đâysắp toi đến nơi rồi.“ Sắc mặt Lục Khánh Nam tốisầm, hoài nghi làm sao mình lại có một đám bạnxấu vô lương tâm như thế.“Chúng ta thay chị dâu chịu mấy quyền, đâylà vinh dự của cậu.” Dáng dấp Bùi Hưng Namtuấn tú lịch sự, chỉ có người quen mới biết ngườinày rất phúc hắc.“Cái gì mà chị dâu, Kiểu Bích Ngọc này cảngày chỉ biết gây họa cho tôi.” Sắc mặt LụcKhánh Nam càng đen hơn, tức đến mức đỉnh đầunhư muốn bốc khói: “Còn có dì út kia của cô ấynữa, cậu nói xem, có phải ca phẫu thuật củaCung Nhã Yến để lại hậu di chứng gì không, bàấy bị động kinh à, vừa đến nhà họ Quách đã cãilộn, còn tát Kiểu Bích Ngọc một cái.”Nói đến đây, Lục Khánh Nam vẫn khôngdám tin.Nếu như Kiều Bích Ngọc vì làm ra chuyện áctày trời nào mà bị đánh, anh ta sẽ là người đầutiên nhảy ra cười trên nỗi đau của người khác,nhưng Cung Nhã Yến này thật khó hiểu, có lẽKiều Bích Ngọc không tức giận, nhưng bọn họ,nhất là Quách Cao Minh bị làm cho tức chết.Ngày thường cho dù Quách Cao Minh tứcđến mức sắc mặt xanh mét cũng không nỡ mắngcô, thế mà lại bị một người ngoài đánh.“Nếu Quách Cao Minh mắng cô ấy mấy câu,Kiều Bích Ngọc này còn dám chiến tranh lạnh bangày không để ý đến anh ấy, cả ngày làm mưalàm gió ức h**p người khác, bây giờ bị người tatát một cái, thế mà còn ăn cây táo rào cây sung,tự nguyện đi với người ta, vừa gặp dì út đã mấthết khí thế, cũng không thấy ở trước mặt chúngta, cô ấy thành thật nghe lời như vậy, thật khôngmuốn để ý đến cô ấy, nhưng Cung Nhã Yến nàysao thế, hình như có thù với nhà họ Quách?”“Cung Nhã Yến này và nhà họ Quách, chắchẳn là không có thù hận gì.”Bùi Hưng Nam cũng không nghĩ thông được,ánh mắt dừng trên màn hình máy vi tính, nhữngthứ này là toàn bộ tư liệu mà Quách Cao Minhbảo anh ta đi thăm dò, nhưng hồ sơ liên quanđến Cung Nhã Yến vô cùng ngắn gọn, giống nhưmột cô chủ nhà giàu bị xuống dốc, hoàn toànkhông có liên hệ gì với nhà họ Quách.“Thế nhưng ngày đó thái độ của Cung NhãYến như thế, rõ ràng là muốn Kiều Bích Ngọc cắtđứt quan hệ với Quách Cao Minh.”Lục Khánh Nam vừa nói xong, cửa của câulạc bộ truyền đến một tiếng rầm, một bóngngười cao lớn đi đến.Câu lạc bộ treo biển đóng cửa, ai đến đây?Lục Khánh Nam và Bùi Hưng Nam cảnh giácquay đầu nhìn, trong mắt hơi ngạc nhiên: “Anhđến đây làm gì?”