Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 253

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 253: Phương thức an ủi đặc biệt của Đường Tuấn NghĩaHiện tại đã là đầu đông, trời rạng sáng gióthổi se lạnh, do đi xem bắn pháo hoa nên quầnáo trên người Kiều Bích Ngọc ướt hơn phân nửa,vậy nên sau khi trở về căn hộ nhỏ, Châu Mỹ Duylập tức đẩy cô vào phòng vệ sinh tắm nướcnóng.Biểu hiện của Kiều Bích Ngọc vô cùng yêntĩnh, yên tĩnh đến mức khiến Châu Mỹ Duy vôcùng bất an.Cửa phòng tắm vừa đóng lại, Châu Mỹ Duyđi loanh quanh ngay trước cửa mà lòng khôngyên, cô ấy sợ Kiều Bích Ngọc ngâm nước nónglâu quá sẽ chóng mặt rồi ngất xỉu bên trong,hoặc là cô kích động rồi làm chuyện ngốcnghếch nào đó.May thay, sau mười lăm phút thì cửa phòngtắm mở ra.“Cậu tắm ướt tóc hết rồi, để mình đi lấy máysấy cho cậu.” Châu Mỹ Duy lập tức hành động,sẵn tiện mang vali đồ đến cho cô.Căn hộ này của Châu Mỹ Duy rộng khoảngbảy mươi mét vuông, có một phòng ngủ chính,một nhà vệ sinh riêng nằm ngoài ban công nhỏ.Vì phòng ngủ chính là của Châu Mỹ Duy, mà KiềuBích Ngọc lại rất để ý đến sự riêng tư của ngườikhác, hoặc cũng có thể từ sâu trong lòng côkhông muốn thân cận với người khác nên vẫnluôn chọn phòng tắm ở ngoài ban công.“Cổ tay cậu còn đau không?”Châu Mỹ Duy muốn cô sấy khô tóc nên dắtcô vào phòng dành cho khách, vội vàng mở hòmthuốc ra, sau đó xoa vết bầm trên cổ tay KiềuBích Ngọc.Kiều Bích Ngọc ngồi trên giường, cô vẫn yêntĩnh như thế, nhưng cũng không ngăn cản ChâuMỹ Duy thoa thuốc cho cô. Châu Mỹ Duy vừaxoa bóp vết bầm trên cổ tay cô vừa tức giậnmắng to.“Cái tên khốn Quách Cao Minh này, anh tadám làm tay cậu bầm tím như thế này, đúng làđồ tâm thần mà… Anh ta…”Lúc nhắc đến cái tên “Quách Cao Minh” này,Châu Mỹ Duy cẩn trọng ngước mắt lên nhìn cômột cái, cô ấy đè thấp giọng lại rồi gọi cô: “KiềuBích Ngọc…”Cô quá mức yên lặng, Châu Mỹ Duy khôngthể không lo lắng được.“Kiều Bích Ngọc, mình biết là trong lòng cậurất khó chịu, cậu cứ nói ra hết đi, đừng dồn nénnữa, chuyện gì mình cũng có thể giúp cậu mà”Vừa dứt lời, Châu Mỹ Duy đột nhiên rơi nướcmắt.Người trong cuộc là Kiều Bích Ngọc thấy côấy khóc như mưa thì chợt giật mình, cô khàngiọng, nói một cách khó khăn: “Mình không sao đâu.”Kiều Bích Ngọc vừa dứt lời, Châu Mỹ Duycàng khóc dữ dội hơn.“Kiều Bích Ngọc, cậu đừng có lo lắng, cậucòn có bạn bè là chúng mình đây mà. Hiện giờphụ nữ rất tự chủ, chúng ta không cần phải đininh nọt hay phụ thuộc vào bất kỳ ai cả, chúngta có thể tự mình mưu sinh kiếm tiền. Có tiền thìchúng ta tự tiêu xài, không có tiền thì chúng tatiết kiệm, chúng ta có thể tự nuôi sống mìnhđược mà.”Cô ấy cầm chai rượu thuốc ném qua mộtbên, hai tay dang rộng ôm chặt lấy Kiều BíchNgọc, giọng nói đầy nghẹn ngào, Châu Mỹ Duycố gắng suy nghĩ cách an ủi cô.“Cậu nhìn lại xem, từ khi đến nhà họ Quáchthì cậu ăn nói phải dè chừng cẩn trọng, ngay cảăn thịt rồng cũng chả có khẩu vị gì cả. Bọn họkhông cần cậu thì cậu phải cần chính mình chứ,cậu đừng bao giờ làm chuyện điên rồ nhé…”Châu Mỹ Duy ôm lấy cơ thể gầy gò dườngnhư chỉ còn lại bộ xương của Kiều Bích Ngọc.Chỉ mới một tháng ngắn ngủn mà cô đã sụt hơnmười ký, Châu Mỹ Duy càng nghĩ thì càng đau lòng.Kiều Bích Ngọc để mặc cô ấy ôm một lúc, côvẫn không nói gì, chỉ khi Châu Mỹ Duy nhắc đếnmấy chữ “nhà họ Quách”, “Quách Cao Minh” thìcơ thể cô không tự chủ được mà trở nên cứng ngắc.Cho đến khi nghe tiếng gõ cửa của ĐườngTuấn Nghĩa, lúc này Châu Mỹ Duy mới kịp phảnứng, cô ấy cúi đầu nhìn vai áo mà Kiều BíchNgọc vừa thay sạch sẽ đã bị mình khóc ướtmèm, thế là lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ.Châu Mỹ Duy nhìn dáng vẻ thờ ơ của KiềuBích Ngọc, còn mình thì khóc lóc chật vật nhưthế, cô ấy tự hỏi rốt cuộc là cô ấy quá mềm yếuhay là Kiều Bích Ngọc đang giả vờ mạnh mẽ. Nếuphải lựa chọn thì cô ấy hy vọng là đáp án đầu tiên.“Chắc cậu đói rồi nhỉ, chúng ta đi ăn chútcháo rồi ngủ nhé.”Châu Mỹ Duy cũng không trọng sĩ diện, côấy đứng bật dậy kéo Kiều Bích Ngọc ra ngoài.Kiều Bích Ngọc cũng không kháng cự hànhđộng của Châu Mỹ Duy, trước khi đến cửa ra vàocô bỗng khàn giọng nói một câu: “Cảm ơn cậu.”Hai mắt Châu Mỹ Duy lập tức đỏ lên.Đường Tuấn Nghĩa làm một ít cháo trắng, kỹnăng nấu nướng của anh ta thật sự rất tốt, mộtnồi cháo trắng bình thường như thế cũng nấuđến mức ngon hết sẩy. Cháo trắng thơm mềmvừa phải, ăn vào là tan trong miệng, nóng hầmhập khiến dạ dày rất thoải mái.Châu Mỹ Duy múc cho Kiều Bích Ngọc haichén rồi để trước mặt cô, Đường Tuấn Nghĩacũng ngồi chung bàn với họ, dường như anh takhông có khẩu vị ăn cháo.“Đường Tuấn Nghĩa, cả ngày nay anh cũngchưa ăn cái gì cả, hay anh ăn một ít cháo nhé.”Châu Mỹ Duy ngày càng ra dáng bảo mẫu.Thế nhưng Đường Tuấn Nghĩa lại không cóhứng thú với chén cháo trước mặt, anh ta khôngđộng đũa, chỉ ngồi yên tĩnh ở đó giống như đangchờ điều gì.Cho đến khi hai người Châu Mỹ Duy ăn hếtcả bàn, chuẩn bị đứng dậy thì anh ta mới ngẩngđầu lên nhìn Kiều Bích Ngọc.“Quách Cao Minh đã quên hết tất cả mọingười.” Giọng nói của Đường Tuấn Nghĩa vẫntrong trẻo và êm tai như thế.Châu Mỹ Duy nghe vậy thì giật mình, đầu ócmơ hồ nhìn về phía anh ta, bày tỏ vẻ không hiểu.Đột nhiên Đường Tuấn Nghĩa lại nói như thếkhiến cô ấy chả hiểu ra làm sao.Châu Mỹ Duy muốn hỏi thêm thì ĐườngTuấn Nghĩa đã đứng dậy đi đến phòng khách,anh ta ngồi trên ghế sô pha, hàng mày cau chặtlại tựa như đang suy nghĩ một điều gì đó.Châu Mỹ Duy ở chung với anh ta một thờigian nên cũng biết tính Đường Tuấn Nghĩa khôngthích nói chuyện. Hôm nay bọn họ ở bên ngoàicả ngày trời, mọi người ai cũng mệt mỏi cả, lạithêm chuyện Đường Tuấn Nghĩa đánh nhau vớiQuách Cao Minh nên sau lưng anh ta còn có vếtbầm chưa tan.Cuối cùng cô ấy cũng không đến quấy rầyĐường Tuấn Nghĩa, thời gian cũng không cònsớm nữa nên Châu Mỹ Duy bèn kéo Kiều BíchNgọc vào phòng nghỉ ngơi.“Cậu nói xem, có phải Đường Tuấn Nghĩachưa nói hết hay không, sao tự dưng anh ấy lạinói khơi khơi như vậy cơ chứ?“ Châu Mỹ Duynghĩ lại rồi nói, dường như Kiều Bích Ngọc muốnnói gì đó nhưng cô chỉ khẽ hé miệng, cuối cùngvẫn lựa chọn im lặng.Châu Mỹ Duy giúp Kiều Bích Ngọc đóng kỹcửa sổ trong phòng, cảm thấy không cần bậtmáy sưởi, độ ấm cũng vừa phải rồi thì cô ấy mớiyên lòng trở về phòng của mình.Sau đó, căn hộ nhỏ cũng trở nên yên tĩnh.Khoảng chừng một tiếng sau, cửa phòngdành cho khách bị người khác nhẹ nhàng mở ra,Kiều Bích Ngọc bước ra ngoài.Cô đi đến phòng khách, liếc mắt nhìn quaghế sô pha bên kia. Đường Tuấn Nghĩa đangngồi bên ghế sô pha, anh ta đã nhắm mắt lại,hình như rất mệt mỏi.Kiều Bích Ngọc đứng đó nhìn hồi lâu, cuốicùng cô cũng không nói gì cả. Cô giơ tay tắt đènphòng khách, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ.“Quách Cao Minh đã quên hết tất cả mọi người.”Anh ta nói rằng, Quách Cao Minh đã quênhết tất cả mọi người… mà không phải chỉ quênmột mình cô.Từ nhỏ đến lớn, phương thức an ủi ngườikhác của Đường Tuấn Nghĩa vẫn đặc biệt như thế.

Chương 253: Phương thức an ủi đặc biệt của Đường Tuấn Nghĩa

Hiện tại đã là đầu đông, trời rạng sáng gió

thổi se lạnh, do đi xem bắn pháo hoa nên quần

áo trên người Kiều Bích Ngọc ướt hơn phân nửa,

vậy nên sau khi trở về căn hộ nhỏ, Châu Mỹ Duy

lập tức đẩy cô vào phòng vệ sinh tắm nước

nóng.

Biểu hiện của Kiều Bích Ngọc vô cùng yên

tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến Châu Mỹ Duy vô

cùng bất an.

Cửa phòng tắm vừa đóng lại, Châu Mỹ Duy

đi loanh quanh ngay trước cửa mà lòng không

yên, cô ấy sợ Kiều Bích Ngọc ngâm nước nóng

lâu quá sẽ chóng mặt rồi ngất xỉu bên trong,

hoặc là cô kích động rồi làm chuyện ngốc

nghếch nào đó.

May thay, sau mười lăm phút thì cửa phòng

tắm mở ra.

“Cậu tắm ướt tóc hết rồi, để mình đi lấy máy

sấy cho cậu.” Châu Mỹ Duy lập tức hành động,

sẵn tiện mang vali đồ đến cho cô.

Căn hộ này của Châu Mỹ Duy rộng khoảng

bảy mươi mét vuông, có một phòng ngủ chính,

một nhà vệ sinh riêng nằm ngoài ban công nhỏ.

Vì phòng ngủ chính là của Châu Mỹ Duy, mà Kiều

Bích Ngọc lại rất để ý đến sự riêng tư của người

khác, hoặc cũng có thể từ sâu trong lòng cô

không muốn thân cận với người khác nên vẫn

luôn chọn phòng tắm ở ngoài ban công.

“Cổ tay cậu còn đau không?”

Châu Mỹ Duy muốn cô sấy khô tóc nên dắt

cô vào phòng dành cho khách, vội vàng mở hòm

thuốc ra, sau đó xoa vết bầm trên cổ tay Kiều

Bích Ngọc.

Kiều Bích Ngọc ngồi trên giường, cô vẫn yên

tĩnh như thế, nhưng cũng không ngăn cản Châu

Mỹ Duy thoa thuốc cho cô. Châu Mỹ Duy vừa

xoa bóp vết bầm trên cổ tay cô vừa tức giận

mắng to.

“Cái tên khốn Quách Cao Minh này, anh ta

dám làm tay cậu bầm tím như thế này, đúng là

đồ tâm thần mà… Anh ta…”

Lúc nhắc đến cái tên “Quách Cao Minh” này,

Châu Mỹ Duy cẩn trọng ngước mắt lên nhìn cô

một cái, cô ấy đè thấp giọng lại rồi gọi cô: “Kiều

Bích Ngọc…”

Cô quá mức yên lặng, Châu Mỹ Duy không

thể không lo lắng được.

“Kiều Bích Ngọc, mình biết là trong lòng cậu

rất khó chịu, cậu cứ nói ra hết đi, đừng dồn nén

nữa, chuyện gì mình cũng có thể giúp cậu mà”

Vừa dứt lời, Châu Mỹ Duy đột nhiên rơi nước

mắt.

Người trong cuộc là Kiều Bích Ngọc thấy cô

ấy khóc như mưa thì chợt giật mình, cô khàn

giọng, nói một cách khó khăn: “Mình không sao đâu.”

Kiều Bích Ngọc vừa dứt lời, Châu Mỹ Duy

càng khóc dữ dội hơn.

“Kiều Bích Ngọc, cậu đừng có lo lắng, cậu

còn có bạn bè là chúng mình đây mà. Hiện giờ

phụ nữ rất tự chủ, chúng ta không cần phải đi

ninh nọt hay phụ thuộc vào bất kỳ ai cả, chúng

ta có thể tự mình mưu sinh kiếm tiền. Có tiền thì

chúng ta tự tiêu xài, không có tiền thì chúng ta

tiết kiệm, chúng ta có thể tự nuôi sống mình

được mà.”

Cô ấy cầm chai rượu thuốc ném qua một

bên, hai tay dang rộng ôm chặt lấy Kiều Bích

Ngọc, giọng nói đầy nghẹn ngào, Châu Mỹ Duy

cố gắng suy nghĩ cách an ủi cô.

“Cậu nhìn lại xem, từ khi đến nhà họ Quách

thì cậu ăn nói phải dè chừng cẩn trọng, ngay cả

ăn thịt rồng cũng chả có khẩu vị gì cả. Bọn họ

không cần cậu thì cậu phải cần chính mình chứ,

cậu đừng bao giờ làm chuyện điên rồ nhé…”

Châu Mỹ Duy ôm lấy cơ thể gầy gò dường

như chỉ còn lại bộ xương của Kiều Bích Ngọc.

Chỉ mới một tháng ngắn ngủn mà cô đã sụt hơn

mười ký, Châu Mỹ Duy càng nghĩ thì càng đau lòng.

Kiều Bích Ngọc để mặc cô ấy ôm một lúc, cô

vẫn không nói gì, chỉ khi Châu Mỹ Duy nhắc đến

mấy chữ “nhà họ Quách”, “Quách Cao Minh” thì

cơ thể cô không tự chủ được mà trở nên cứng ngắc.

Cho đến khi nghe tiếng gõ cửa của Đường

Tuấn Nghĩa, lúc này Châu Mỹ Duy mới kịp phản

ứng, cô ấy cúi đầu nhìn vai áo mà Kiều Bích

Ngọc vừa thay sạch sẽ đã bị mình khóc ướt

mèm, thế là lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Châu Mỹ Duy nhìn dáng vẻ thờ ơ của Kiều

Bích Ngọc, còn mình thì khóc lóc chật vật như

thế, cô ấy tự hỏi rốt cuộc là cô ấy quá mềm yếu

hay là Kiều Bích Ngọc đang giả vờ mạnh mẽ. Nếu

phải lựa chọn thì cô ấy hy vọng là đáp án đầu tiên.

“Chắc cậu đói rồi nhỉ, chúng ta đi ăn chút

cháo rồi ngủ nhé.”

Châu Mỹ Duy cũng không trọng sĩ diện, cô

ấy đứng bật dậy kéo Kiều Bích Ngọc ra ngoài.

Kiều Bích Ngọc cũng không kháng cự hành

động của Châu Mỹ Duy, trước khi đến cửa ra vào

cô bỗng khàn giọng nói một câu: “Cảm ơn cậu.”

Hai mắt Châu Mỹ Duy lập tức đỏ lên.

Đường Tuấn Nghĩa làm một ít cháo trắng, kỹ

năng nấu nướng của anh ta thật sự rất tốt, một

nồi cháo trắng bình thường như thế cũng nấu

đến mức ngon hết sẩy. Cháo trắng thơm mềm

vừa phải, ăn vào là tan trong miệng, nóng hầm

hập khiến dạ dày rất thoải mái.

Châu Mỹ Duy múc cho Kiều Bích Ngọc hai

chén rồi để trước mặt cô, Đường Tuấn Nghĩa

cũng ngồi chung bàn với họ, dường như anh ta

không có khẩu vị ăn cháo.

“Đường Tuấn Nghĩa, cả ngày nay anh cũng

chưa ăn cái gì cả, hay anh ăn một ít cháo nhé.”

Châu Mỹ Duy ngày càng ra dáng bảo mẫu.

Thế nhưng Đường Tuấn Nghĩa lại không có

hứng thú với chén cháo trước mặt, anh ta không

động đũa, chỉ ngồi yên tĩnh ở đó giống như đang

chờ điều gì.

Cho đến khi hai người Châu Mỹ Duy ăn hết

cả bàn, chuẩn bị đứng dậy thì anh ta mới ngẩng

đầu lên nhìn Kiều Bích Ngọc.

“Quách Cao Minh đã quên hết tất cả mọi

người.” Giọng nói của Đường Tuấn Nghĩa vẫn

trong trẻo và êm tai như thế.

Châu Mỹ Duy nghe vậy thì giật mình, đầu óc

mơ hồ nhìn về phía anh ta, bày tỏ vẻ không hiểu.

Đột nhiên Đường Tuấn Nghĩa lại nói như thế

khiến cô ấy chả hiểu ra làm sao.

Châu Mỹ Duy muốn hỏi thêm thì Đường

Tuấn Nghĩa đã đứng dậy đi đến phòng khách,

anh ta ngồi trên ghế sô pha, hàng mày cau chặt

lại tựa như đang suy nghĩ một điều gì đó.

Châu Mỹ Duy ở chung với anh ta một thời

gian nên cũng biết tính Đường Tuấn Nghĩa không

thích nói chuyện. Hôm nay bọn họ ở bên ngoài

cả ngày trời, mọi người ai cũng mệt mỏi cả, lại

thêm chuyện Đường Tuấn Nghĩa đánh nhau với

Quách Cao Minh nên sau lưng anh ta còn có vết

bầm chưa tan.

Cuối cùng cô ấy cũng không đến quấy rầy

Đường Tuấn Nghĩa, thời gian cũng không còn

sớm nữa nên Châu Mỹ Duy bèn kéo Kiều Bích

Ngọc vào phòng nghỉ ngơi.

“Cậu nói xem, có phải Đường Tuấn Nghĩa

chưa nói hết hay không, sao tự dưng anh ấy lại

nói khơi khơi như vậy cơ chứ?“ Châu Mỹ Duy

nghĩ lại rồi nói, dường như Kiều Bích Ngọc muốn

nói gì đó nhưng cô chỉ khẽ hé miệng, cuối cùng

vẫn lựa chọn im lặng.

Châu Mỹ Duy giúp Kiều Bích Ngọc đóng kỹ

cửa sổ trong phòng, cảm thấy không cần bật

máy sưởi, độ ấm cũng vừa phải rồi thì cô ấy mới

yên lòng trở về phòng của mình.

Sau đó, căn hộ nhỏ cũng trở nên yên tĩnh.

Khoảng chừng một tiếng sau, cửa phòng

dành cho khách bị người khác nhẹ nhàng mở ra,

Kiều Bích Ngọc bước ra ngoài.

Cô đi đến phòng khách, liếc mắt nhìn qua

ghế sô pha bên kia. Đường Tuấn Nghĩa đang

ngồi bên ghế sô pha, anh ta đã nhắm mắt lại,

hình như rất mệt mỏi.

Kiều Bích Ngọc đứng đó nhìn hồi lâu, cuối

cùng cô cũng không nói gì cả. Cô giơ tay tắt đèn

phòng khách, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ.

“Quách Cao Minh đã quên hết tất cả mọi người.”

Anh ta nói rằng, Quách Cao Minh đã quên

hết tất cả mọi người… mà không phải chỉ quên

một mình cô.

Từ nhỏ đến lớn, phương thức an ủi người

khác của Đường Tuấn Nghĩa vẫn đặc biệt như thế.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 253: Phương thức an ủi đặc biệt của Đường Tuấn NghĩaHiện tại đã là đầu đông, trời rạng sáng gióthổi se lạnh, do đi xem bắn pháo hoa nên quầnáo trên người Kiều Bích Ngọc ướt hơn phân nửa,vậy nên sau khi trở về căn hộ nhỏ, Châu Mỹ Duylập tức đẩy cô vào phòng vệ sinh tắm nướcnóng.Biểu hiện của Kiều Bích Ngọc vô cùng yêntĩnh, yên tĩnh đến mức khiến Châu Mỹ Duy vôcùng bất an.Cửa phòng tắm vừa đóng lại, Châu Mỹ Duyđi loanh quanh ngay trước cửa mà lòng khôngyên, cô ấy sợ Kiều Bích Ngọc ngâm nước nónglâu quá sẽ chóng mặt rồi ngất xỉu bên trong,hoặc là cô kích động rồi làm chuyện ngốcnghếch nào đó.May thay, sau mười lăm phút thì cửa phòngtắm mở ra.“Cậu tắm ướt tóc hết rồi, để mình đi lấy máysấy cho cậu.” Châu Mỹ Duy lập tức hành động,sẵn tiện mang vali đồ đến cho cô.Căn hộ này của Châu Mỹ Duy rộng khoảngbảy mươi mét vuông, có một phòng ngủ chính,một nhà vệ sinh riêng nằm ngoài ban công nhỏ.Vì phòng ngủ chính là của Châu Mỹ Duy, mà KiềuBích Ngọc lại rất để ý đến sự riêng tư của ngườikhác, hoặc cũng có thể từ sâu trong lòng côkhông muốn thân cận với người khác nên vẫnluôn chọn phòng tắm ở ngoài ban công.“Cổ tay cậu còn đau không?”Châu Mỹ Duy muốn cô sấy khô tóc nên dắtcô vào phòng dành cho khách, vội vàng mở hòmthuốc ra, sau đó xoa vết bầm trên cổ tay KiềuBích Ngọc.Kiều Bích Ngọc ngồi trên giường, cô vẫn yêntĩnh như thế, nhưng cũng không ngăn cản ChâuMỹ Duy thoa thuốc cho cô. Châu Mỹ Duy vừaxoa bóp vết bầm trên cổ tay cô vừa tức giậnmắng to.“Cái tên khốn Quách Cao Minh này, anh tadám làm tay cậu bầm tím như thế này, đúng làđồ tâm thần mà… Anh ta…”Lúc nhắc đến cái tên “Quách Cao Minh” này,Châu Mỹ Duy cẩn trọng ngước mắt lên nhìn cômột cái, cô ấy đè thấp giọng lại rồi gọi cô: “KiềuBích Ngọc…”Cô quá mức yên lặng, Châu Mỹ Duy khôngthể không lo lắng được.“Kiều Bích Ngọc, mình biết là trong lòng cậurất khó chịu, cậu cứ nói ra hết đi, đừng dồn nénnữa, chuyện gì mình cũng có thể giúp cậu mà”Vừa dứt lời, Châu Mỹ Duy đột nhiên rơi nướcmắt.Người trong cuộc là Kiều Bích Ngọc thấy côấy khóc như mưa thì chợt giật mình, cô khàngiọng, nói một cách khó khăn: “Mình không sao đâu.”Kiều Bích Ngọc vừa dứt lời, Châu Mỹ Duycàng khóc dữ dội hơn.“Kiều Bích Ngọc, cậu đừng có lo lắng, cậucòn có bạn bè là chúng mình đây mà. Hiện giờphụ nữ rất tự chủ, chúng ta không cần phải đininh nọt hay phụ thuộc vào bất kỳ ai cả, chúngta có thể tự mình mưu sinh kiếm tiền. Có tiền thìchúng ta tự tiêu xài, không có tiền thì chúng tatiết kiệm, chúng ta có thể tự nuôi sống mìnhđược mà.”Cô ấy cầm chai rượu thuốc ném qua mộtbên, hai tay dang rộng ôm chặt lấy Kiều BíchNgọc, giọng nói đầy nghẹn ngào, Châu Mỹ Duycố gắng suy nghĩ cách an ủi cô.“Cậu nhìn lại xem, từ khi đến nhà họ Quáchthì cậu ăn nói phải dè chừng cẩn trọng, ngay cảăn thịt rồng cũng chả có khẩu vị gì cả. Bọn họkhông cần cậu thì cậu phải cần chính mình chứ,cậu đừng bao giờ làm chuyện điên rồ nhé…”Châu Mỹ Duy ôm lấy cơ thể gầy gò dườngnhư chỉ còn lại bộ xương của Kiều Bích Ngọc.Chỉ mới một tháng ngắn ngủn mà cô đã sụt hơnmười ký, Châu Mỹ Duy càng nghĩ thì càng đau lòng.Kiều Bích Ngọc để mặc cô ấy ôm một lúc, côvẫn không nói gì, chỉ khi Châu Mỹ Duy nhắc đếnmấy chữ “nhà họ Quách”, “Quách Cao Minh” thìcơ thể cô không tự chủ được mà trở nên cứng ngắc.Cho đến khi nghe tiếng gõ cửa của ĐườngTuấn Nghĩa, lúc này Châu Mỹ Duy mới kịp phảnứng, cô ấy cúi đầu nhìn vai áo mà Kiều BíchNgọc vừa thay sạch sẽ đã bị mình khóc ướtmèm, thế là lập tức cảm thấy vô cùng xấu hổ.Châu Mỹ Duy nhìn dáng vẻ thờ ơ của KiềuBích Ngọc, còn mình thì khóc lóc chật vật nhưthế, cô ấy tự hỏi rốt cuộc là cô ấy quá mềm yếuhay là Kiều Bích Ngọc đang giả vờ mạnh mẽ. Nếuphải lựa chọn thì cô ấy hy vọng là đáp án đầu tiên.“Chắc cậu đói rồi nhỉ, chúng ta đi ăn chútcháo rồi ngủ nhé.”Châu Mỹ Duy cũng không trọng sĩ diện, côấy đứng bật dậy kéo Kiều Bích Ngọc ra ngoài.Kiều Bích Ngọc cũng không kháng cự hànhđộng của Châu Mỹ Duy, trước khi đến cửa ra vàocô bỗng khàn giọng nói một câu: “Cảm ơn cậu.”Hai mắt Châu Mỹ Duy lập tức đỏ lên.Đường Tuấn Nghĩa làm một ít cháo trắng, kỹnăng nấu nướng của anh ta thật sự rất tốt, mộtnồi cháo trắng bình thường như thế cũng nấuđến mức ngon hết sẩy. Cháo trắng thơm mềmvừa phải, ăn vào là tan trong miệng, nóng hầmhập khiến dạ dày rất thoải mái.Châu Mỹ Duy múc cho Kiều Bích Ngọc haichén rồi để trước mặt cô, Đường Tuấn Nghĩacũng ngồi chung bàn với họ, dường như anh takhông có khẩu vị ăn cháo.“Đường Tuấn Nghĩa, cả ngày nay anh cũngchưa ăn cái gì cả, hay anh ăn một ít cháo nhé.”Châu Mỹ Duy ngày càng ra dáng bảo mẫu.Thế nhưng Đường Tuấn Nghĩa lại không cóhứng thú với chén cháo trước mặt, anh ta khôngđộng đũa, chỉ ngồi yên tĩnh ở đó giống như đangchờ điều gì.Cho đến khi hai người Châu Mỹ Duy ăn hếtcả bàn, chuẩn bị đứng dậy thì anh ta mới ngẩngđầu lên nhìn Kiều Bích Ngọc.“Quách Cao Minh đã quên hết tất cả mọingười.” Giọng nói của Đường Tuấn Nghĩa vẫntrong trẻo và êm tai như thế.Châu Mỹ Duy nghe vậy thì giật mình, đầu ócmơ hồ nhìn về phía anh ta, bày tỏ vẻ không hiểu.Đột nhiên Đường Tuấn Nghĩa lại nói như thếkhiến cô ấy chả hiểu ra làm sao.Châu Mỹ Duy muốn hỏi thêm thì ĐườngTuấn Nghĩa đã đứng dậy đi đến phòng khách,anh ta ngồi trên ghế sô pha, hàng mày cau chặtlại tựa như đang suy nghĩ một điều gì đó.Châu Mỹ Duy ở chung với anh ta một thờigian nên cũng biết tính Đường Tuấn Nghĩa khôngthích nói chuyện. Hôm nay bọn họ ở bên ngoàicả ngày trời, mọi người ai cũng mệt mỏi cả, lạithêm chuyện Đường Tuấn Nghĩa đánh nhau vớiQuách Cao Minh nên sau lưng anh ta còn có vếtbầm chưa tan.Cuối cùng cô ấy cũng không đến quấy rầyĐường Tuấn Nghĩa, thời gian cũng không cònsớm nữa nên Châu Mỹ Duy bèn kéo Kiều BíchNgọc vào phòng nghỉ ngơi.“Cậu nói xem, có phải Đường Tuấn Nghĩachưa nói hết hay không, sao tự dưng anh ấy lạinói khơi khơi như vậy cơ chứ?“ Châu Mỹ Duynghĩ lại rồi nói, dường như Kiều Bích Ngọc muốnnói gì đó nhưng cô chỉ khẽ hé miệng, cuối cùngvẫn lựa chọn im lặng.Châu Mỹ Duy giúp Kiều Bích Ngọc đóng kỹcửa sổ trong phòng, cảm thấy không cần bậtmáy sưởi, độ ấm cũng vừa phải rồi thì cô ấy mớiyên lòng trở về phòng của mình.Sau đó, căn hộ nhỏ cũng trở nên yên tĩnh.Khoảng chừng một tiếng sau, cửa phòngdành cho khách bị người khác nhẹ nhàng mở ra,Kiều Bích Ngọc bước ra ngoài.Cô đi đến phòng khách, liếc mắt nhìn quaghế sô pha bên kia. Đường Tuấn Nghĩa đangngồi bên ghế sô pha, anh ta đã nhắm mắt lại,hình như rất mệt mỏi.Kiều Bích Ngọc đứng đó nhìn hồi lâu, cuốicùng cô cũng không nói gì cả. Cô giơ tay tắt đènphòng khách, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ.“Quách Cao Minh đã quên hết tất cả mọi người.”Anh ta nói rằng, Quách Cao Minh đã quênhết tất cả mọi người… mà không phải chỉ quênmột mình cô.Từ nhỏ đến lớn, phương thức an ủi ngườikhác của Đường Tuấn Nghĩa vẫn đặc biệt như thế.

Chương 253