Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 262
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 262: Chiều chuộng em chỉ là một thói quen“Tối hôm qua Cao Minh ở lại bệnh viện sao?”Sáng sớm, ánh nắng ấm áp, con đường ởtrung tâm thành phố náo nhiệt đã có rất nhiều xecộ, nhân viên văn phòng bận rộn vội vàng đếncông ty quẹt thẻ. Hà Thủy Tiên thuần thục bẻ láihướng về phía tòa nhà tập đoàn IP&G.Cô ta đeo tai nghe Bluetooth bên tai phải,đồng nghiệp trong công ty mới sáng sớm đã vộivàng báo cáo chuyện gì đó với cô ta, tưởngchừng chỉ là chuyện công việc nhưng sau khinghe xong sắc mặt cô ta dần u ám.“Ý cô là, đêm qua Cao Minh ở lại bệnh việnvới Kiều Bích Ngọc sao?“ Giọng điệu của cô tatrở nên phức tạp.“Đúng vậy, tối hôm qua khoảng một giờ,Tổng giám đốc bỗng nhiên gọi điện bảo tôi mangmột số tài liệu dự án và máy tính xách tay đếnbệnh viện cho anh ấy. Lúc ấy tôi còn băn khoănkhông biết có phải Tổng giám đốc bị ốm phảinhập viện hay không nhưng khi tôi nhìn thấyngười phụ nữ trên giường bệnh thì tôi đã hiểu ra.Lúc đó Kiều Bích Ngọc đang truyền nước.”Trong công việc Hà Thủy Tiên luôn khéo léođưa đẩy, các đồng nghiệp thông minh cũng biếtcô có quan hệ thân thiết với nhà họ Quách, vìvậy trong tập đoàn IP&G có rất nhiều người tìnhnguyện truyền tin cho cô ta, đặc biệt là nhữngviệc có liên quan đến cuộc sống cá nhân củaTổng giám đốc.“Thủy Tiên, trước đây cô nói chủ tịch đãquên Kiều Bích Ngọc, vậy tình huống bây giờ lànhư thế nào, lẽ nào tổng giám đốc của chúng tađã nhớ ra cô ấy rồi sao?“ Đồng nghiệp ở bên kiađiện thoại tò mò nhiều chuyện với cô ta.Vẻ mặt của Hà Thủy Tiên hơi khó chịu, chỉnói: “Anh ấy ở bệnh viện nào? Cô gửi địa chỉ quacho tôi đi.”Nói xong cô ta tắt máy, lái xe đi đến ngã batrước mặt, sau đó đột ngột bẻ lái, chạy thẳngđến bệnh viện.Quách Cao Minh đã nhớ ra cô rồi sao?Hà Thủy Tiên lái xe nhanh hơn, tâm trạng tốtlúc sáng sớm đã chuyển thành bực bội, dườngnhư tin tức bất ngờ này đã làm cô ta trở taykhông kịp.“Tại sao Cao Minh lại đến tìm cô ta chứ?”Hôm qua là sinh nhật của Quách ThanhChâu, bọn hò cùng nhau ăn cơm ở nhà họQuách. Bùi Hưng Nam nói rằng Kiểu Bích Ngọcbị lạc đường, không có tin tức, Lục Khánh Namdẫn đầu rời khỏi bàn ăn, lúc ấy Quách Cao Minhhoàn toàn không vẫn có gì bất thường mà.Hà Thủy Tiên nhíu mày, cô ta nghĩ rằng anhđã không còn hứng thú gì với người phụ nữ tênKiều Bích Ngọc kia nữa, nhưng tại sao anh lạichủ động đi tìm cô ấy?Lẽ nào anh thật sự đã nhớ ra cô ấy?Càng nghĩ về điều đó thì cô ta lại càng lolắng hơn.Quách Cao Minh đã từng được điều trị nãovì bị trúng một viên đạn ở bệnh viện tư nhânSeattle. Cuộc phẫu thuật ấy đã vô tình khiến anhbị mất trí nhớ, đây chính là một cơ hội tuyệt vờicho cô ta. Trước đây vì muốn tiếp cận anh, HàThủy Tiên thậm chí còn nói dối bản thân là bạngái của Đường Tuấn Nghĩa, bây giờ cô ta gầnnhư đã trở thành người phụ nữ thân thiết duynhất trong ký ức của anh. Vì vậy không thể đểanh nhớ ra Kiều Bích Ngọc.Chiếc xe Bentley màu trắng phanh gấp sauđó dừng lại bên ngoài cổng bệnh viện.Hà Thủy Tiên mặc một bộ váy công sở màuđen được cắt may tỉnh xảo, cô ta lấy tay vén máitóc xoăn dài hơi rối trên vai, bước xuống xe, duỗithẳng eo, đôi chân mang giày cao gót, dáng vẻnhư một người tài giỏi thành công đi thẳng đếnđịa chỉ phòng bệnh được đồng nghiệp cung cấp.Thế nhưng không có ai ở trong phòng bệnh đó.Cô ta đứng ngoài phòng bệnh lấy điện thoạira gọi cho Quách Cao Minh nhưng chỉ nhận đượcâm thanh báo máy bận. Hà Thủy Tiên bực bộicúp máy, suy nghĩ một lúc rồi chuyển sang nhấnmột số khác.Lần này điện thoại nhanh chóng có ngườibắt máy, Hà Thủy Tiên lập tức chuyển sanggiọng nói thoải mái, giả tạo, chào người đầu bênkia: “Bích Ngọc, tôi nghe nói cô bị bệnh phảinhập viện, giờ cô đang…”“Cô Hà, chúng ta không thân.”Kiều Bích Ngọc ở bên kia điện thoại rất bấtngờ khi nhận được điện thoại của cô ta, giọng côkhàn khàn, lạnh lùng không muốn khách sáo với cô ta.Hà Thủy Tiên nghe giọng mũi của cô hơinặng thì đoán hình như cô bị bệnh thật.“Cô Kiều, chúng tôi đều biết mấy ngày naycơ thể của cô không được tốt, vì vậy cô phải giữgìn sức khỏe.” Lần này Hà Thủy Tiên trực tiếpdùng danh xưng cô Kiều.Nghe những lời nói kỳ lạ của cô ta nhưngdường như Kiều Bích Ngọc đã quá mệt mỏi nênkhông muốn để ý đến, ngón tay trực tiếp duỗi ramuốn ấn nút kết thúc cuộc gọi.“Cô Kiều, có một điều tôi cần phải nói vớicô, bác sĩ đã dặn đi dặn lại là sau ca phẫu thuậtCao Minh không được thức khuya.”Hà Thủy Tiên rất thông minh, cô ta có thểđoán được hành động của cô, vì vậy cô ta hạgiọng nhắc nhở cô, nhưng càng giống mỉa mai hơn.“Đừng tưởng rằng cô rất đáng thương thì tấtcả chúng tôi đều sẽ đồng cảm với cô. Cô cũngphải nghĩ cho Cao Minh nữa, bản thân anh ấycũng cần người chăm sóc, nếu cô không biếtchăm sóc anh ấy thì cũng đừng tổn thương anhKiều Bích Ngọc vẫn giống như trước, cầmđiện thoại yên lặng nghe cô ta nói.Hà Thủy Tiên với tư cách là nhân sự cấp caocủa tập đoàn, rất giỏi trong việc dùng lời nói đểgiảng các loại đạo lí, thậm chí còn có thể khiếncho cô nghe mà xấu hổ nhưng đó chỉ là trướcđây mà thôi.“Hà Thủy Tiên, đừng dùng nhiều chiêu tròtrước mặt tôi như vậy. Cô muốn có Quách CaoMinh vậy thì cô cướp lấy đi. Người đàn ông màcô có thể cướp được tôi cũng không lạ gì. Nhưngmà tôi e là cô không có năng lực này.”Giọng nói của Kiều Bích Ngọc từ điện thoạiphát ra khiến vẻ mặt của Hà Thủy Tiên lập tứctrở nên âm u.“Quách Cao Minh quên tôi rồi thì anh ấy sẽchú ý đến cô nhiều hơn à? Cô nói dối anh ấyrằng cô là bạn gái của Đường Tuấn Nghĩa, saukhi anh ấy phát hiện ra cũng không thèm so đovới cô. Cô cảm thấy là do anh ấy dung túng côhay vì không chú ý đến cô?”Hà Thủy Tiên bực bội siết chặt điện thoại,cô ta chưa từng biết Kiều Bích Ngọc, một cô chủbị nuông chiều đến tùy hứng muốn làm gì làm lạicó thể ăn nói sắc bén như vậy. Câu cuối “dungtúng cô hay vì không chú ý đến cô” đã thật sựchọc giận cô ta.“Kiều Bích Ngọc, cho dù quá khứ có thế nàothì chỗ dựa duy nhất của cô cũng không cònnữa. Quách Cao Minh không cần cô, còn tôi cóthể trợ giúp anh ấy về phương diện sự nghiệp, ởbên anh ấy, chờ đợi anh ấy, tôi yêu anh ấy hơn cô!”Cô ta đã đợi tình yêu này lâu như vậy, cô tacũng không thua kém gì Kiều Bích Ngọc. Ngườiphụ nữ này dựa vào đâu mà có thể được anhnuông chiều một cách vô lý như vậy? Không phảilà dựa vào đứa bé sao? Bây giờ đứa bé đã khôngcòn nữa, cuối cùng thì anh cũng sẽ thấy cô đãtrả giá như thế nào để được ở bên anh.Đây là lần đầu tiên Kiều Bích Ngọc nghethấy cô ta lớn tiếng thẳng thắn nói rõ nỗi lòng vớimình, tình địch đang mắng cô nhưng cô lại độtnhiên im lặng.Cô ta và anh là người của một thế giới, HàThủy Tiên vì muốn tiếp cận Quách Cao Minh màkhông từ thủ đoạn, trông chừng anh, chờ đợi anh.“Hà Thủy Tiên, cô có biết anh ấy muốn gì không?”Bỗng nhiên Kiểu Bích Ngọc nhỏ giọng hỏi,thái độ của cô rất bình tĩnh, không tranh khônggiành, nói xong thì cúp điện thoại.Hà Thủy Tiên đứng bên ngoài phòng bệnh,ngơ ngác cầm điện thoại di động.Cô ta cho rằng với tính tình cô chủ lớn củaKiều Bích Ngọc thì cô nhất định sẽ tức giận làmầm lên thế nhưng cô lại bình tĩnh như vậy, cóphải những việc gần đây đã làm cho cô thay đổi,hay là do trước đây cô ta đã đánh giá quá thấpKiều Bích Ngọc.“Cô Hà, người cô cần tìm đã xuất viện rồi.Một y tá trẻ đi đến nói, lúc này cô ta mới lấylại tinh thần.Hà Thủy Tiên nhanh chóng khôi phục nụcười giả tạo: “Xin hỏi một chút, người đàn ông đãrời đi khi nào? Bọn họ cùng nhau rời đi hay làngười phụ nữ đi một mình?”Y tá nghe cô hỏi như vậy thì lập tức kể khổ.“Cô là bạn của bệnh nhân đó à? Cô gái ấythật là biết cách dằn vặt người khác, cô ấy liêntục la hét muốn ra khỏi bệnh viện nhưng cuốicùng vẫn bị người đàn ông kia ngồi trên ghếtrước giường trông chừng. Vì vậy cô ấy khôngdám gây chuyện nữa. Mãi đến năm giờ sángngười đàn ông kia vừa đi khỏi thì cô ấy cũng trựctiếp rút kim tiêm rồi bỏ trốn. Lúc chủ nhiệm Ancủa chúng tôi đến kiểm tra phòng thì cô ấy đã đimất rồi.”Hà Thủy Tiên im lặng không nói, nụ cườitrên mặt hơi cứng ngắc.Cô ta không phải bạn của Kiểu Bích Ngọc,cô ta chỉ muốn hiểu rõ cô. Cô ta biết người phụnữ này đã nhiều lần chống lại Quách Cao Minhnhưng mà dù đã quên đi thì anh vẫn nuông chiềucô như một thói quen.
Chương 262: Chiều chuộng em chỉ là một thói quen
“Tối hôm qua Cao Minh ở lại bệnh viện sao?”
Sáng sớm, ánh nắng ấm áp, con đường ở
trung tâm thành phố náo nhiệt đã có rất nhiều xe
cộ, nhân viên văn phòng bận rộn vội vàng đến
công ty quẹt thẻ. Hà Thủy Tiên thuần thục bẻ lái
hướng về phía tòa nhà tập đoàn IP&G.
Cô ta đeo tai nghe Bluetooth bên tai phải,
đồng nghiệp trong công ty mới sáng sớm đã vội
vàng báo cáo chuyện gì đó với cô ta, tưởng
chừng chỉ là chuyện công việc nhưng sau khi
nghe xong sắc mặt cô ta dần u ám.
“Ý cô là, đêm qua Cao Minh ở lại bệnh viện
với Kiều Bích Ngọc sao?“ Giọng điệu của cô ta
trở nên phức tạp.
“Đúng vậy, tối hôm qua khoảng một giờ,
Tổng giám đốc bỗng nhiên gọi điện bảo tôi mang
một số tài liệu dự án và máy tính xách tay đến
bệnh viện cho anh ấy. Lúc ấy tôi còn băn khoăn
không biết có phải Tổng giám đốc bị ốm phải
nhập viện hay không nhưng khi tôi nhìn thấy
người phụ nữ trên giường bệnh thì tôi đã hiểu ra.
Lúc đó Kiều Bích Ngọc đang truyền nước.”
Trong công việc Hà Thủy Tiên luôn khéo léo
đưa đẩy, các đồng nghiệp thông minh cũng biết
cô có quan hệ thân thiết với nhà họ Quách, vì
vậy trong tập đoàn IP&G có rất nhiều người tình
nguyện truyền tin cho cô ta, đặc biệt là những
việc có liên quan đến cuộc sống cá nhân của
Tổng giám đốc.
“Thủy Tiên, trước đây cô nói chủ tịch đã
quên Kiều Bích Ngọc, vậy tình huống bây giờ là
như thế nào, lẽ nào tổng giám đốc của chúng ta
đã nhớ ra cô ấy rồi sao?“ Đồng nghiệp ở bên kia
điện thoại tò mò nhiều chuyện với cô ta.
Vẻ mặt của Hà Thủy Tiên hơi khó chịu, chỉ
nói: “Anh ấy ở bệnh viện nào? Cô gửi địa chỉ qua
cho tôi đi.”
Nói xong cô ta tắt máy, lái xe đi đến ngã ba
trước mặt, sau đó đột ngột bẻ lái, chạy thẳng
đến bệnh viện.
Quách Cao Minh đã nhớ ra cô rồi sao?
Hà Thủy Tiên lái xe nhanh hơn, tâm trạng tốt
lúc sáng sớm đã chuyển thành bực bội, dường
như tin tức bất ngờ này đã làm cô ta trở tay
không kịp.
“Tại sao Cao Minh lại đến tìm cô ta chứ?”
Hôm qua là sinh nhật của Quách Thanh
Châu, bọn hò cùng nhau ăn cơm ở nhà họ
Quách. Bùi Hưng Nam nói rằng Kiểu Bích Ngọc
bị lạc đường, không có tin tức, Lục Khánh Nam
dẫn đầu rời khỏi bàn ăn, lúc ấy Quách Cao Minh
hoàn toàn không vẫn có gì bất thường mà.
Hà Thủy Tiên nhíu mày, cô ta nghĩ rằng anh
đã không còn hứng thú gì với người phụ nữ tên
Kiều Bích Ngọc kia nữa, nhưng tại sao anh lại
chủ động đi tìm cô ấy?
Lẽ nào anh thật sự đã nhớ ra cô ấy?
Càng nghĩ về điều đó thì cô ta lại càng lo
lắng hơn.
Quách Cao Minh đã từng được điều trị não
vì bị trúng một viên đạn ở bệnh viện tư nhân
Seattle. Cuộc phẫu thuật ấy đã vô tình khiến anh
bị mất trí nhớ, đây chính là một cơ hội tuyệt vời
cho cô ta. Trước đây vì muốn tiếp cận anh, Hà
Thủy Tiên thậm chí còn nói dối bản thân là bạn
gái của Đường Tuấn Nghĩa, bây giờ cô ta gần
như đã trở thành người phụ nữ thân thiết duy
nhất trong ký ức của anh. Vì vậy không thể để
anh nhớ ra Kiều Bích Ngọc.
Chiếc xe Bentley màu trắng phanh gấp sau
đó dừng lại bên ngoài cổng bệnh viện.
Hà Thủy Tiên mặc một bộ váy công sở màu
đen được cắt may tỉnh xảo, cô ta lấy tay vén mái
tóc xoăn dài hơi rối trên vai, bước xuống xe, duỗi
thẳng eo, đôi chân mang giày cao gót, dáng vẻ
như một người tài giỏi thành công đi thẳng đến
địa chỉ phòng bệnh được đồng nghiệp cung cấp.
Thế nhưng không có ai ở trong phòng bệnh đó.
Cô ta đứng ngoài phòng bệnh lấy điện thoại
ra gọi cho Quách Cao Minh nhưng chỉ nhận được
âm thanh báo máy bận. Hà Thủy Tiên bực bội
cúp máy, suy nghĩ một lúc rồi chuyển sang nhấn
một số khác.
Lần này điện thoại nhanh chóng có người
bắt máy, Hà Thủy Tiên lập tức chuyển sang
giọng nói thoải mái, giả tạo, chào người đầu bên
kia: “Bích Ngọc, tôi nghe nói cô bị bệnh phải
nhập viện, giờ cô đang…”
“Cô Hà, chúng ta không thân.”
Kiều Bích Ngọc ở bên kia điện thoại rất bất
ngờ khi nhận được điện thoại của cô ta, giọng cô
khàn khàn, lạnh lùng không muốn khách sáo với cô ta.
Hà Thủy Tiên nghe giọng mũi của cô hơi
nặng thì đoán hình như cô bị bệnh thật.
“Cô Kiều, chúng tôi đều biết mấy ngày nay
cơ thể của cô không được tốt, vì vậy cô phải giữ
gìn sức khỏe.” Lần này Hà Thủy Tiên trực tiếp
dùng danh xưng cô Kiều.
Nghe những lời nói kỳ lạ của cô ta nhưng
dường như Kiều Bích Ngọc đã quá mệt mỏi nên
không muốn để ý đến, ngón tay trực tiếp duỗi ra
muốn ấn nút kết thúc cuộc gọi.
“Cô Kiều, có một điều tôi cần phải nói với
cô, bác sĩ đã dặn đi dặn lại là sau ca phẫu thuật
Cao Minh không được thức khuya.”
Hà Thủy Tiên rất thông minh, cô ta có thể
đoán được hành động của cô, vì vậy cô ta hạ
giọng nhắc nhở cô, nhưng càng giống mỉa mai hơn.
“Đừng tưởng rằng cô rất đáng thương thì tất
cả chúng tôi đều sẽ đồng cảm với cô. Cô cũng
phải nghĩ cho Cao Minh nữa, bản thân anh ấy
cũng cần người chăm sóc, nếu cô không biết
chăm sóc anh ấy thì cũng đừng tổn thương anh
Kiều Bích Ngọc vẫn giống như trước, cầm
điện thoại yên lặng nghe cô ta nói.
Hà Thủy Tiên với tư cách là nhân sự cấp cao
của tập đoàn, rất giỏi trong việc dùng lời nói để
giảng các loại đạo lí, thậm chí còn có thể khiến
cho cô nghe mà xấu hổ nhưng đó chỉ là trước
đây mà thôi.
“Hà Thủy Tiên, đừng dùng nhiều chiêu trò
trước mặt tôi như vậy. Cô muốn có Quách Cao
Minh vậy thì cô cướp lấy đi. Người đàn ông mà
cô có thể cướp được tôi cũng không lạ gì. Nhưng
mà tôi e là cô không có năng lực này.”
Giọng nói của Kiều Bích Ngọc từ điện thoại
phát ra khiến vẻ mặt của Hà Thủy Tiên lập tức
trở nên âm u.
“Quách Cao Minh quên tôi rồi thì anh ấy sẽ
chú ý đến cô nhiều hơn à? Cô nói dối anh ấy
rằng cô là bạn gái của Đường Tuấn Nghĩa, sau
khi anh ấy phát hiện ra cũng không thèm so đo
với cô. Cô cảm thấy là do anh ấy dung túng cô
hay vì không chú ý đến cô?”
Hà Thủy Tiên bực bội siết chặt điện thoại,
cô ta chưa từng biết Kiều Bích Ngọc, một cô chủ
bị nuông chiều đến tùy hứng muốn làm gì làm lại
có thể ăn nói sắc bén như vậy. Câu cuối “dung
túng cô hay vì không chú ý đến cô” đã thật sự
chọc giận cô ta.
“Kiều Bích Ngọc, cho dù quá khứ có thế nào
thì chỗ dựa duy nhất của cô cũng không còn
nữa. Quách Cao Minh không cần cô, còn tôi có
thể trợ giúp anh ấy về phương diện sự nghiệp, ở
bên anh ấy, chờ đợi anh ấy, tôi yêu anh ấy hơn cô!”
Cô ta đã đợi tình yêu này lâu như vậy, cô ta
cũng không thua kém gì Kiều Bích Ngọc. Người
phụ nữ này dựa vào đâu mà có thể được anh
nuông chiều một cách vô lý như vậy? Không phải
là dựa vào đứa bé sao? Bây giờ đứa bé đã không
còn nữa, cuối cùng thì anh cũng sẽ thấy cô đã
trả giá như thế nào để được ở bên anh.
Đây là lần đầu tiên Kiều Bích Ngọc nghe
thấy cô ta lớn tiếng thẳng thắn nói rõ nỗi lòng với
mình, tình địch đang mắng cô nhưng cô lại đột
nhiên im lặng.
Cô ta và anh là người của một thế giới, Hà
Thủy Tiên vì muốn tiếp cận Quách Cao Minh mà
không từ thủ đoạn, trông chừng anh, chờ đợi anh.
“Hà Thủy Tiên, cô có biết anh ấy muốn gì không?”
Bỗng nhiên Kiểu Bích Ngọc nhỏ giọng hỏi,
thái độ của cô rất bình tĩnh, không tranh không
giành, nói xong thì cúp điện thoại.
Hà Thủy Tiên đứng bên ngoài phòng bệnh,
ngơ ngác cầm điện thoại di động.
Cô ta cho rằng với tính tình cô chủ lớn của
Kiều Bích Ngọc thì cô nhất định sẽ tức giận làm
ầm lên thế nhưng cô lại bình tĩnh như vậy, có
phải những việc gần đây đã làm cho cô thay đổi,
hay là do trước đây cô ta đã đánh giá quá thấp
Kiều Bích Ngọc.
“Cô Hà, người cô cần tìm đã xuất viện rồi.
Một y tá trẻ đi đến nói, lúc này cô ta mới lấy
lại tinh thần.
Hà Thủy Tiên nhanh chóng khôi phục nụ
cười giả tạo: “Xin hỏi một chút, người đàn ông đã
rời đi khi nào? Bọn họ cùng nhau rời đi hay là
người phụ nữ đi một mình?”
Y tá nghe cô hỏi như vậy thì lập tức kể khổ.
“Cô là bạn của bệnh nhân đó à? Cô gái ấy
thật là biết cách dằn vặt người khác, cô ấy liên
tục la hét muốn ra khỏi bệnh viện nhưng cuối
cùng vẫn bị người đàn ông kia ngồi trên ghế
trước giường trông chừng. Vì vậy cô ấy không
dám gây chuyện nữa. Mãi đến năm giờ sáng
người đàn ông kia vừa đi khỏi thì cô ấy cũng trực
tiếp rút kim tiêm rồi bỏ trốn. Lúc chủ nhiệm An
của chúng tôi đến kiểm tra phòng thì cô ấy đã đi
mất rồi.”
Hà Thủy Tiên im lặng không nói, nụ cười
trên mặt hơi cứng ngắc.
Cô ta không phải bạn của Kiểu Bích Ngọc,
cô ta chỉ muốn hiểu rõ cô. Cô ta biết người phụ
nữ này đã nhiều lần chống lại Quách Cao Minh
nhưng mà dù đã quên đi thì anh vẫn nuông chiều
cô như một thói quen.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 262: Chiều chuộng em chỉ là một thói quen“Tối hôm qua Cao Minh ở lại bệnh viện sao?”Sáng sớm, ánh nắng ấm áp, con đường ởtrung tâm thành phố náo nhiệt đã có rất nhiều xecộ, nhân viên văn phòng bận rộn vội vàng đếncông ty quẹt thẻ. Hà Thủy Tiên thuần thục bẻ láihướng về phía tòa nhà tập đoàn IP&G.Cô ta đeo tai nghe Bluetooth bên tai phải,đồng nghiệp trong công ty mới sáng sớm đã vộivàng báo cáo chuyện gì đó với cô ta, tưởngchừng chỉ là chuyện công việc nhưng sau khinghe xong sắc mặt cô ta dần u ám.“Ý cô là, đêm qua Cao Minh ở lại bệnh việnvới Kiều Bích Ngọc sao?“ Giọng điệu của cô tatrở nên phức tạp.“Đúng vậy, tối hôm qua khoảng một giờ,Tổng giám đốc bỗng nhiên gọi điện bảo tôi mangmột số tài liệu dự án và máy tính xách tay đếnbệnh viện cho anh ấy. Lúc ấy tôi còn băn khoănkhông biết có phải Tổng giám đốc bị ốm phảinhập viện hay không nhưng khi tôi nhìn thấyngười phụ nữ trên giường bệnh thì tôi đã hiểu ra.Lúc đó Kiều Bích Ngọc đang truyền nước.”Trong công việc Hà Thủy Tiên luôn khéo léođưa đẩy, các đồng nghiệp thông minh cũng biếtcô có quan hệ thân thiết với nhà họ Quách, vìvậy trong tập đoàn IP&G có rất nhiều người tìnhnguyện truyền tin cho cô ta, đặc biệt là nhữngviệc có liên quan đến cuộc sống cá nhân củaTổng giám đốc.“Thủy Tiên, trước đây cô nói chủ tịch đãquên Kiều Bích Ngọc, vậy tình huống bây giờ lànhư thế nào, lẽ nào tổng giám đốc của chúng tađã nhớ ra cô ấy rồi sao?“ Đồng nghiệp ở bên kiađiện thoại tò mò nhiều chuyện với cô ta.Vẻ mặt của Hà Thủy Tiên hơi khó chịu, chỉnói: “Anh ấy ở bệnh viện nào? Cô gửi địa chỉ quacho tôi đi.”Nói xong cô ta tắt máy, lái xe đi đến ngã batrước mặt, sau đó đột ngột bẻ lái, chạy thẳngđến bệnh viện.Quách Cao Minh đã nhớ ra cô rồi sao?Hà Thủy Tiên lái xe nhanh hơn, tâm trạng tốtlúc sáng sớm đã chuyển thành bực bội, dườngnhư tin tức bất ngờ này đã làm cô ta trở taykhông kịp.“Tại sao Cao Minh lại đến tìm cô ta chứ?”Hôm qua là sinh nhật của Quách ThanhChâu, bọn hò cùng nhau ăn cơm ở nhà họQuách. Bùi Hưng Nam nói rằng Kiểu Bích Ngọcbị lạc đường, không có tin tức, Lục Khánh Namdẫn đầu rời khỏi bàn ăn, lúc ấy Quách Cao Minhhoàn toàn không vẫn có gì bất thường mà.Hà Thủy Tiên nhíu mày, cô ta nghĩ rằng anhđã không còn hứng thú gì với người phụ nữ tênKiều Bích Ngọc kia nữa, nhưng tại sao anh lạichủ động đi tìm cô ấy?Lẽ nào anh thật sự đã nhớ ra cô ấy?Càng nghĩ về điều đó thì cô ta lại càng lolắng hơn.Quách Cao Minh đã từng được điều trị nãovì bị trúng một viên đạn ở bệnh viện tư nhânSeattle. Cuộc phẫu thuật ấy đã vô tình khiến anhbị mất trí nhớ, đây chính là một cơ hội tuyệt vờicho cô ta. Trước đây vì muốn tiếp cận anh, HàThủy Tiên thậm chí còn nói dối bản thân là bạngái của Đường Tuấn Nghĩa, bây giờ cô ta gầnnhư đã trở thành người phụ nữ thân thiết duynhất trong ký ức của anh. Vì vậy không thể đểanh nhớ ra Kiều Bích Ngọc.Chiếc xe Bentley màu trắng phanh gấp sauđó dừng lại bên ngoài cổng bệnh viện.Hà Thủy Tiên mặc một bộ váy công sở màuđen được cắt may tỉnh xảo, cô ta lấy tay vén máitóc xoăn dài hơi rối trên vai, bước xuống xe, duỗithẳng eo, đôi chân mang giày cao gót, dáng vẻnhư một người tài giỏi thành công đi thẳng đếnđịa chỉ phòng bệnh được đồng nghiệp cung cấp.Thế nhưng không có ai ở trong phòng bệnh đó.Cô ta đứng ngoài phòng bệnh lấy điện thoạira gọi cho Quách Cao Minh nhưng chỉ nhận đượcâm thanh báo máy bận. Hà Thủy Tiên bực bộicúp máy, suy nghĩ một lúc rồi chuyển sang nhấnmột số khác.Lần này điện thoại nhanh chóng có ngườibắt máy, Hà Thủy Tiên lập tức chuyển sanggiọng nói thoải mái, giả tạo, chào người đầu bênkia: “Bích Ngọc, tôi nghe nói cô bị bệnh phảinhập viện, giờ cô đang…”“Cô Hà, chúng ta không thân.”Kiều Bích Ngọc ở bên kia điện thoại rất bấtngờ khi nhận được điện thoại của cô ta, giọng côkhàn khàn, lạnh lùng không muốn khách sáo với cô ta.Hà Thủy Tiên nghe giọng mũi của cô hơinặng thì đoán hình như cô bị bệnh thật.“Cô Kiều, chúng tôi đều biết mấy ngày naycơ thể của cô không được tốt, vì vậy cô phải giữgìn sức khỏe.” Lần này Hà Thủy Tiên trực tiếpdùng danh xưng cô Kiều.Nghe những lời nói kỳ lạ của cô ta nhưngdường như Kiều Bích Ngọc đã quá mệt mỏi nênkhông muốn để ý đến, ngón tay trực tiếp duỗi ramuốn ấn nút kết thúc cuộc gọi.“Cô Kiều, có một điều tôi cần phải nói vớicô, bác sĩ đã dặn đi dặn lại là sau ca phẫu thuậtCao Minh không được thức khuya.”Hà Thủy Tiên rất thông minh, cô ta có thểđoán được hành động của cô, vì vậy cô ta hạgiọng nhắc nhở cô, nhưng càng giống mỉa mai hơn.“Đừng tưởng rằng cô rất đáng thương thì tấtcả chúng tôi đều sẽ đồng cảm với cô. Cô cũngphải nghĩ cho Cao Minh nữa, bản thân anh ấycũng cần người chăm sóc, nếu cô không biếtchăm sóc anh ấy thì cũng đừng tổn thương anhKiều Bích Ngọc vẫn giống như trước, cầmđiện thoại yên lặng nghe cô ta nói.Hà Thủy Tiên với tư cách là nhân sự cấp caocủa tập đoàn, rất giỏi trong việc dùng lời nói đểgiảng các loại đạo lí, thậm chí còn có thể khiếncho cô nghe mà xấu hổ nhưng đó chỉ là trướcđây mà thôi.“Hà Thủy Tiên, đừng dùng nhiều chiêu tròtrước mặt tôi như vậy. Cô muốn có Quách CaoMinh vậy thì cô cướp lấy đi. Người đàn ông màcô có thể cướp được tôi cũng không lạ gì. Nhưngmà tôi e là cô không có năng lực này.”Giọng nói của Kiều Bích Ngọc từ điện thoạiphát ra khiến vẻ mặt của Hà Thủy Tiên lập tứctrở nên âm u.“Quách Cao Minh quên tôi rồi thì anh ấy sẽchú ý đến cô nhiều hơn à? Cô nói dối anh ấyrằng cô là bạn gái của Đường Tuấn Nghĩa, saukhi anh ấy phát hiện ra cũng không thèm so đovới cô. Cô cảm thấy là do anh ấy dung túng côhay vì không chú ý đến cô?”Hà Thủy Tiên bực bội siết chặt điện thoại,cô ta chưa từng biết Kiều Bích Ngọc, một cô chủbị nuông chiều đến tùy hứng muốn làm gì làm lạicó thể ăn nói sắc bén như vậy. Câu cuối “dungtúng cô hay vì không chú ý đến cô” đã thật sựchọc giận cô ta.“Kiều Bích Ngọc, cho dù quá khứ có thế nàothì chỗ dựa duy nhất của cô cũng không cònnữa. Quách Cao Minh không cần cô, còn tôi cóthể trợ giúp anh ấy về phương diện sự nghiệp, ởbên anh ấy, chờ đợi anh ấy, tôi yêu anh ấy hơn cô!”Cô ta đã đợi tình yêu này lâu như vậy, cô tacũng không thua kém gì Kiều Bích Ngọc. Ngườiphụ nữ này dựa vào đâu mà có thể được anhnuông chiều một cách vô lý như vậy? Không phảilà dựa vào đứa bé sao? Bây giờ đứa bé đã khôngcòn nữa, cuối cùng thì anh cũng sẽ thấy cô đãtrả giá như thế nào để được ở bên anh.Đây là lần đầu tiên Kiều Bích Ngọc nghethấy cô ta lớn tiếng thẳng thắn nói rõ nỗi lòng vớimình, tình địch đang mắng cô nhưng cô lại độtnhiên im lặng.Cô ta và anh là người của một thế giới, HàThủy Tiên vì muốn tiếp cận Quách Cao Minh màkhông từ thủ đoạn, trông chừng anh, chờ đợi anh.“Hà Thủy Tiên, cô có biết anh ấy muốn gì không?”Bỗng nhiên Kiểu Bích Ngọc nhỏ giọng hỏi,thái độ của cô rất bình tĩnh, không tranh khônggiành, nói xong thì cúp điện thoại.Hà Thủy Tiên đứng bên ngoài phòng bệnh,ngơ ngác cầm điện thoại di động.Cô ta cho rằng với tính tình cô chủ lớn củaKiều Bích Ngọc thì cô nhất định sẽ tức giận làmầm lên thế nhưng cô lại bình tĩnh như vậy, cóphải những việc gần đây đã làm cho cô thay đổi,hay là do trước đây cô ta đã đánh giá quá thấpKiều Bích Ngọc.“Cô Hà, người cô cần tìm đã xuất viện rồi.Một y tá trẻ đi đến nói, lúc này cô ta mới lấylại tinh thần.Hà Thủy Tiên nhanh chóng khôi phục nụcười giả tạo: “Xin hỏi một chút, người đàn ông đãrời đi khi nào? Bọn họ cùng nhau rời đi hay làngười phụ nữ đi một mình?”Y tá nghe cô hỏi như vậy thì lập tức kể khổ.“Cô là bạn của bệnh nhân đó à? Cô gái ấythật là biết cách dằn vặt người khác, cô ấy liêntục la hét muốn ra khỏi bệnh viện nhưng cuốicùng vẫn bị người đàn ông kia ngồi trên ghếtrước giường trông chừng. Vì vậy cô ấy khôngdám gây chuyện nữa. Mãi đến năm giờ sángngười đàn ông kia vừa đi khỏi thì cô ấy cũng trựctiếp rút kim tiêm rồi bỏ trốn. Lúc chủ nhiệm Ancủa chúng tôi đến kiểm tra phòng thì cô ấy đã đimất rồi.”Hà Thủy Tiên im lặng không nói, nụ cườitrên mặt hơi cứng ngắc.Cô ta không phải bạn của Kiểu Bích Ngọc,cô ta chỉ muốn hiểu rõ cô. Cô ta biết người phụnữ này đã nhiều lần chống lại Quách Cao Minhnhưng mà dù đã quên đi thì anh vẫn nuông chiềucô như một thói quen.