Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 266
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 266: Nên tin Quách Cao Minh hay là Đường Tuấn Nghĩa?Kiều Bích Ngọc đi dạo quanh khu chung cư,sau đó dừng lại ngồi trên ghế đá dưới một tán cây.Cô ngẩng đầu, nhìn trung tâm thương mạicao 60 tầng ở trước mặt. Bên ngoài được làmbằng kính màu đen đặc biệt, dưới ánh nắng mặttrời, logo lớn màu bạc của tập đoàn IP&G trở nênchói lọi, đơn giản nhưng lại đầy kiêu hãnh.Dường như nghĩ tới chuyện gì đó không vui,cô lại cúi đầu, chân đá nhẹ những hòn sỏi nhỏdưới mặt đất.Khu này rất gần với nơi làm việc của anh,trước đây cô chỉ muốn ra ngoài thuê nhà càngsớm càng tốt, không nghĩ nhiều như vậy.Bây giờ nhìn tòa nhà đồ sộ này, trong lònglại cảm thấy bí bách, có nên chuyển đi không nhỉ?Vị trí ở đây rất thuận lợi, xung quanh đều làtrung tâm mua sắm và các nhà hàng ăn uống, anninh giao thông ở Thành Đông lại là một trongnhững nơi tốt nhất cả nước.Nếu như không phải gián đoạn về việc táixây dựng khu chung cư thì có lẽ nơi này đã sớmtrở thành thành phố thương mại sầm uất, sôi động.“Đang suy nghĩ gì vậy?”“Đang nghĩ xem có nên chuyển đi hay không.”Một giọng nói vang lên từ phía sau, cô vôthức đáp lại, giật mình mấy giây rồi xoay người,khuôn mặt có chút kinh ngạc nhìn hai ngườiđang đứng trước mặt.“Bích Ngọc, dì nghe nói cháu vừa mớichuyển tới đây.” Cung Nhã Yến nhìn cô, khẽ hỏimột câu, giọng nói có chút phức tạp.Châu Mỹ Duy cũng trở về, cô ấy vẫn còn tứcgiận: “Lúc sáng, cậu nhẫn tâm đuổi mình đi. Vốndĩ không thèm để tâm cậu sống chết như thếnào nữa, nhưng mà dì Yến lại nói cậu chuyển đếnnhà mới thì phải thắp hương cúng vái lễ Phật mớigặp nhiều may mắn.”Tuấn Nghĩa cũng đến đấy.”Ở hành lang phía sau họ, có một bóng ngườicao gầy đi tới, Kiều Bích Ngọc nhìn thấy, trênmặt cũng không lộ ra biểu cảm gì.“Dì Yến ơi, có phải theo phong tục ở đây làphải đốt hương cúng bái ở bốn góc nhà đúng không?”“Bữa tối cứ ra ngoài mua ít thức ăn rồichúng ta cùng nấu một bữa, xem như là ăn mừng.”Châu Mỹ Duy trò chuyện vui vẻ với CungNhã Yến, còn nói phải đi mua một cái chậu sắtđể đốt tiền giấy lấy điềm lành.Cô ấy bảo Kiều Bích Ngọc đi mua đồ, cònbọn họ thì lên nhà trước để chuẩn bị.Thế là cô và Đường Tuấn Nghĩa đến siêu thịgần đó, hai người đều không nói chuyện, ngườiđi trước người theo sau lần lượt bước ra khỏicổng chung cư, bước đi của bọn họ chậm rãi tự nhiên.“Hai người bọn họ trước đây làm sao có thểquen nhau được vậy? Đường Tuấn Nghĩa cũngkhông nói năng gì?”Châu Mỹ Duy nhìn theo bóng hai người, cáitật nhiều chuyện lại nổi lên, cô ấy quen biếtĐường Tuấn Nghĩa được hai tháng rồi.Tuy Kiều Bích Ngọc cũng ở chung cư nàynhưng trước đây tâm trạng cô không tốt, nênbọn họ hầu như không giao tiếp với nhau.Trong phòng, Cung Nhã Yến đang vô cùngthành kính thắp hương cầu may. Sau khi xongxuôi, liền cười nói với Châu Mỹ Duy: “Lát nữacháu sẽ biết thôi.Châu Mỹ Duy chạy ra mở cửa, nhìn thấy haingười bọn họ đã trở về, trên tay là túi lớn túi nhỏ,cô ấy còn nghe thấy giọng nói trong trẻo dễ chịucủa Đường Tuấn Nghĩa đang nói mấy câu gì đónghe không rõ lắm.“Có một người đàn ông đi công tác ở bênngoài muốn ở lại khách sạn. Hướng dẫn viên dẫnanh ta đến một khu biệt thự cao cấp toàn bộ đềuđược trang trí theo phong cách châu Âu để quađêm. Người đàn ông đó lo lắng rằng chỉ phí ởđây quá cao, hướng dẫn viên liền nói, tiền trọ ởđây chỉ bằng một nửa giá thị trường, anh ta nghexong liền tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, nghỉ ngờrằng nơi này có vấn đề…”“Hai người đang nói cái gì vậy?“ Châu MỹDuy đỡ lấy một túi đồ thực phẩm còn tươinguyên, hóng hớt hỏi chuyện.Cô quay sang phía cô ấy: “À cậu ấy đang kểchuyện cười ấy mà.”Đầu óc Châu Mỹ Duy bỗng khựng lại.Hai người bọn họ đi thẳng tới phòng kháchnhỏ rồi ngồi xuống, chỉ nghe thấy giọng nói ônnhu của Đường Tuấn Nghĩa tiếp tục kể: “…Ngườihướng dẫn viên đó nói anh yên tâm đi, bởi vì nơiđó trước đây từng dùng để nuôi lợn”Hai mắt Kiều Bích Ngọc khẽ mở to, sau đóhiểu ra liền gật đầu.Châu Mỹ Duy dường như hóa đá, cô ấy đivào trong phòng bếp, biểu cảm khó hiểu hỏiCung Nhã Yến: “Dì ơi, bọn họ đang nói cái gì vậy ?”Đây cũng coi là truyện cười à?Cung Nhã Yến mở túi ra đem rau đi rửa,miệng cười cười: “Trước đây Tuấn Nghĩa có nóivề hai điều này, càng ở gần với tiền, hiểu biết củacon người lại càng ít. Khắp nơi đều là cạm bấy,phải cẩn trọng”Châu Mỹ Duy vẫn ngơ ngác, chẳng lẽ namthần kia đang kể truyện cười về tài chính sao? Côấy quay đầu nhìn trên ghế sô pha.Sau đó đưa ra được một kết luận: “Cách dỗdành của Đường Tuấn Nghĩa cũng đặt biệt thật đấy”“Đó là bởi vì tâm trạng Bích Ngọc đangkhông tốt nên cậu ấy mới kể chuyện cười chocon bé nghe, bình thường không có như vậy đâu.”Ngày thường nếu không có chuyện gì thìđừng mong Đường Tuấn Nghĩa nói quá một chữ.Châu Mỹ Duy nói: “Hai người bọn họ có vẻhợp nhau đấy”“Nếu ngay từ đầu nó chịu nghe theo sự sắpxếp của người lớn thì đã không xảy ra nhiềuchuyện như vậy.”Vẻ mặt Cung Nhã Yến đột nhiên trở nênnặng nề: “Dì đặt hai lọ tro cốt đó trong nhà, mỗingày đều dùng nước sạch cúng bái, cho dù thếnào đi chăng nữa, chỉ mong tâm của nó đượcbình yên.”Đáy mắt Châu Mỹ Duy hiện lên nỗi thương xót.Ở đây chỉ có một phòng ngủ, một phòngkhách, không gian nhỏ bé chật hẹp, hai ngườikhông dám nói về chuyện đứa nhỏ nữa, sợ KiềuBích Ngọc nghe được lại suy nghĩ.Năm giờ chiều, bọn họ đã nấu xong một bànđầy thức ăn, bốn người cùng ngồi xung quanhchiếc bàn tròn nhỏ, nhìn rất ấm cúng.Chỉ có điều Đường Tuấn Nghĩa bị kẹp giữaba người phụ nữ nên có vẻ không được thoải máicho lắm.“Tuấn Nghĩa này, chúng ta dùng đũa côngcộng, cậu cũng ăn cùng mọi người nhé.”Châu Mỹ Duy quen Đường Tuấn Nghĩa đượchai tháng, cũng biết tính tình của anh ta như thế nào.Trước đây anh ta đều ăn theo kiểu Nhật,thức ăn phải để riêng ra, hai người phải đan xengiờ ăn.“Xem như lấy may.” Cung Nhã Yến lấy mộtbát cơm đầy đặt trước mặt anh ta.Đường Tuấn Nghĩa khẽ nhăn mặt, dườngnhư không quen việc ăn cùng với người khác, lạicòn ngồi gần như vậy khiến anh ta không thoảimái chút nào.Thấy vậy, Kiều Bích Ngọc bèn tự nhiên gắpmột miếng rau cải đặt vào bát của anh ta.Khuôn mặt tuấn tú của Đường Tuấn Nghĩahơi sững lại, nhìn chằm chằm vào bát của mình,sau đó lại nhìn cô, Kiều Bích Ngọc mặc kệ anh ta,từ tốn ăn cơm.Cung Nhã Yến giống như đã sớm đoán đượcchuyện này sẽ xảy ra, trên mặt liền nở nụ cười,bảo Châu Mỹ Duy cầm đũa lên ăn: “Mấy món nàyđừng để qua đêm, ăn nhiều vào.”Châu Mỹ Duy mở to mắt nhìn Đường TuấnNghĩa ở đối diện đang đấu tranh tư tưởng mấtmột phút, sau đó vẻ mặt không chút biểu cảmcầm đôi đũa mới lên.Nhìn bộ dạng bất đắc dĩ phải ăn mà khôngdám phản kháng ấy khiến Châu Mỹ Duy độtnhiệt muốn bật cười, thật sự là rất thú vị.Ăn xong, bọn họ thu dọn đồ đạc ở trongphòng ngủ nhỏ, Châu Mỹ Duy do dự một hồi,câu nói ẩn chứa hàm ý bên trong.“Bích Ngọc, nếu có khó khăn gì cậu có thểnói với Đường Tuấn Nghĩa, chỉ cần cậu chịu mởlời, cậu ấy nhất định sẽ giúp đỡ.Cô nhớ Kiểu Bích Ngọc từng nói về cái chếtcủa đứa bé, trong lòng sinh ngờ vực.Nếu như người bình thường thì có lẽ sẽ chỉbiết ngậm ngùi chấp nhận nhưng Đường TuấnNghĩa không phải người bình thường, anh tahoàn toàn có thể tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện.Kiểu Bích Ngọc nhìn về phía cô ấy cũngkhông nói gì. Cung Nhã Yến dọn dẹp bát đũaxong xuôi liền đi gọt một ít hoa quả.Trong nhà chỉ còn lại ba người phụ nữ.Đường Tuấn Nghĩa vừa ăn xong thì nhận đượcmột cuộc điện thoại, nghe xong liền xin phép về trước.“Bích Ngọc, sau này cháu định cơm nước thế nào?”“Chắc chắn cậu ấy sẽ lại gọi đồ ăn ngoài cho mà xem.”“Đường Tuấn Nghĩa mua cho con bé một nồicơm điện màu tím, để nấu cơm hàng ngày cũng tiện.”Châu Mỹ Duy và dì Yến lại nói chuyệnphiếm, cô cũng không muốn xen vào, ánh mắtmơ hồ nhìn về phía cửa sổ.Chập tối, trên bầu trời xuất hiện rải rácnhững ngôi sao, màn đêm dần dần trở nên tĩnh lặng.Cô hơi lơ đễnh, vừa này khi Đường TuấnNghĩa chuẩn bị rời đi, cô đi theo phía sau vốn làcó điều muốn nói với anh ta, nhưng khi vừa rakhỏi chung cư, thì nhìn thấy Mạc Cảnh Sơn vộivàng đi đến, bọn họ nhỏ giọng nói chuyện với nhau.“Đã tìm thấy USB rồi.”“Chú đã kiểm tra theo cách cháu nói. ChiếcUSB này đúng là nhìn rất sạch sẽ. Phía trênkhông hề có lấy một dấu vân tay nào. Đây là điềubất thường, đến cả dấu vân tay của An Lỗi cũngkhông thấy, rõ ràng là có người đã cố tình lausạch. Ai đó đã xem được đoạn video này.”Gió ngoài cửa sổ thổi đến hơi mát lạnh khiếntỉnh thần người ta trở nên phấn chấn hơn.Kiều Bích Ngọc định thần lại, nhìn lên vầngtrăng tròn đang bị đám mây đen che lấp trên bầutrời đêm mờ ảo.Cô nên tin ai đây?Khoảng 10 giờ tối, dì Yến và Châu Mỹ Duy vềhết, do thấy tâm trạng cô hôm nay khá tốt nênbọn họ cũng yên tâm phần nào.Kiều Bích Ngọc đi vào phòng tắm, sau khitắm rửa xong xuôi, liền ra ghế sô pha ngồi đó,theo thói quen co rúm người lại, hai chân co lên,suy nghĩ miên man một vài chuyện.Đột nhiên, một âm thanh “Rầm” vang lênkhiến cô giật nảy mình, cả người khẽ run lên.Cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, ngay sau đólại là hàng loạt tiếng động nữa truyền đến.Những tiếng ồn này liên tiếp nhau, như thểcó ai đó đang chơi bóng rổ trên tầng, tiếng vađập nhanh chóng khiến cô từ trạng thái tiêu cựctrở nên tức giận.Chết tiệt!Nghe nói tầng trên có một người mới chuyểnđến: “Rốt cuộc anh ta đang làm cái quái gì vậy?Khuya như vậy rồi còn ồn ào!”Cô thật sự cảm thấy rằng nên tìm một nơikhác để chuyển đi. Tòa nhà của Tập đoàn IP&G ởđối diện đã khiến cô rất khó chịu rồi, giờ lại thêmngười mới thuê ở tầng trên này nữa, thật sựphiền phức.Cô nhìn đồng hồ trên tường, tự nhủ nếu sau12 giờ đêm mà gã trên lầu vẫn ồn ào như vậy thìcô sẽ thay quần áo đi lên gõ cửa, sau đó hỏi anhta có phải chán sống rồi hay không.Không biết liệu có phải người ở tầng trêncảm nhận được sự tức giận của cô hay khôngmà khi gần đến 12 giờ đã không còn nghe thấytiếng động gì nữa.Cuối cùng màn đêm cũng yên tĩnh trở lại.“Coi như anh may mắn!”Có lẽ là bị tiếng ồn đầu độc trong vòng haitiếng đồng hồ nên Kiều Bích Ngọc cảm thấy mệtmỏi. Cô tức giận hét lên trần nhà, quay trở vềphòng, đắp chăn lên, nhanh chóng chìm vàogiấc ngủ bình yên.Chú thích về câu chuyện cười của Đường Tuấn Nghĩa:Sau khi trở về cân bằng, khu vực này rất cóthể sẽ phát triển nhanh chóng trong thời gianngắn.Ví dụ: Vốn dĩ trước đây chỉ là một vùng nhỏbé khô cằn, trong nháy mắt một loạt các tòa nhàcao tầng nguy nga tráng lệ được xây dựng lên,mọi người sẽ tranh nhau đầu tư vào bất độngsản. Rồi một ngày, phát hiện ra rằng đầu tư lỗvốn rồi.“Không có gì để chơi nữa, ngăn nước thôi, ngăn nước thôi.”Thế là mọi người lại lần lượt rút lui, nhưng lợiích cho nơi đây vẫn rất lớn. Trang trại lợn banđầu đã biến thành biệt thự, cơ sở hạ tầng cũngtheo đó mà lên, chỉ là khó có thể nói về vấn đềkhớp lệnh chứng khoán mà thôi.Thực ra, câu chuyện cười ban đầu là như thế này:“Này, tại sao khách sạn biệt thự của anhsang trọng như vậy mà giá thành lại rẻ thế?”“Không có gì, vì nơi này trước đây từng làmột trang trại lợn ấy mà”Quả nhiên con người Đường Tuấn Nghĩakhông hề có chút khiếu hài hước nào cả.
Chương 266: Nên tin Quách Cao Minh hay là Đường Tuấn Nghĩa?
Kiều Bích Ngọc đi dạo quanh khu chung cư,
sau đó dừng lại ngồi trên ghế đá dưới một tán cây.
Cô ngẩng đầu, nhìn trung tâm thương mại
cao 60 tầng ở trước mặt. Bên ngoài được làm
bằng kính màu đen đặc biệt, dưới ánh nắng mặt
trời, logo lớn màu bạc của tập đoàn IP&G trở nên
chói lọi, đơn giản nhưng lại đầy kiêu hãnh.
Dường như nghĩ tới chuyện gì đó không vui,
cô lại cúi đầu, chân đá nhẹ những hòn sỏi nhỏ
dưới mặt đất.
Khu này rất gần với nơi làm việc của anh,
trước đây cô chỉ muốn ra ngoài thuê nhà càng
sớm càng tốt, không nghĩ nhiều như vậy.
Bây giờ nhìn tòa nhà đồ sộ này, trong lòng
lại cảm thấy bí bách, có nên chuyển đi không nhỉ?
Vị trí ở đây rất thuận lợi, xung quanh đều là
trung tâm mua sắm và các nhà hàng ăn uống, an
ninh giao thông ở Thành Đông lại là một trong
những nơi tốt nhất cả nước.
Nếu như không phải gián đoạn về việc tái
xây dựng khu chung cư thì có lẽ nơi này đã sớm
trở thành thành phố thương mại sầm uất, sôi động.
“Đang suy nghĩ gì vậy?”
“Đang nghĩ xem có nên chuyển đi hay không.”
Một giọng nói vang lên từ phía sau, cô vô
thức đáp lại, giật mình mấy giây rồi xoay người,
khuôn mặt có chút kinh ngạc nhìn hai người
đang đứng trước mặt.
“Bích Ngọc, dì nghe nói cháu vừa mới
chuyển tới đây.” Cung Nhã Yến nhìn cô, khẽ hỏi
một câu, giọng nói có chút phức tạp.
Châu Mỹ Duy cũng trở về, cô ấy vẫn còn tức
giận: “Lúc sáng, cậu nhẫn tâm đuổi mình đi. Vốn
dĩ không thèm để tâm cậu sống chết như thế
nào nữa, nhưng mà dì Yến lại nói cậu chuyển đến
nhà mới thì phải thắp hương cúng vái lễ Phật mới
gặp nhiều may mắn.”
Tuấn Nghĩa cũng đến đấy.”
Ở hành lang phía sau họ, có một bóng người
cao gầy đi tới, Kiều Bích Ngọc nhìn thấy, trên
mặt cũng không lộ ra biểu cảm gì.
“Dì Yến ơi, có phải theo phong tục ở đây là
phải đốt hương cúng bái ở bốn góc nhà đúng không?”
“Bữa tối cứ ra ngoài mua ít thức ăn rồi
chúng ta cùng nấu một bữa, xem như là ăn mừng.”
Châu Mỹ Duy trò chuyện vui vẻ với Cung
Nhã Yến, còn nói phải đi mua một cái chậu sắt
để đốt tiền giấy lấy điềm lành.
Cô ấy bảo Kiều Bích Ngọc đi mua đồ, còn
bọn họ thì lên nhà trước để chuẩn bị.
Thế là cô và Đường Tuấn Nghĩa đến siêu thị
gần đó, hai người đều không nói chuyện, người
đi trước người theo sau lần lượt bước ra khỏi
cổng chung cư, bước đi của bọn họ chậm rãi tự nhiên.
“Hai người bọn họ trước đây làm sao có thể
quen nhau được vậy? Đường Tuấn Nghĩa cũng
không nói năng gì?”
Châu Mỹ Duy nhìn theo bóng hai người, cái
tật nhiều chuyện lại nổi lên, cô ấy quen biết
Đường Tuấn Nghĩa được hai tháng rồi.
Tuy Kiều Bích Ngọc cũng ở chung cư này
nhưng trước đây tâm trạng cô không tốt, nên
bọn họ hầu như không giao tiếp với nhau.
Trong phòng, Cung Nhã Yến đang vô cùng
thành kính thắp hương cầu may. Sau khi xong
xuôi, liền cười nói với Châu Mỹ Duy: “Lát nữa
cháu sẽ biết thôi.
Châu Mỹ Duy chạy ra mở cửa, nhìn thấy hai
người bọn họ đã trở về, trên tay là túi lớn túi nhỏ,
cô ấy còn nghe thấy giọng nói trong trẻo dễ chịu
của Đường Tuấn Nghĩa đang nói mấy câu gì đó
nghe không rõ lắm.
“Có một người đàn ông đi công tác ở bên
ngoài muốn ở lại khách sạn. Hướng dẫn viên dẫn
anh ta đến một khu biệt thự cao cấp toàn bộ đều
được trang trí theo phong cách châu Âu để qua
đêm. Người đàn ông đó lo lắng rằng chỉ phí ở
đây quá cao, hướng dẫn viên liền nói, tiền trọ ở
đây chỉ bằng một nửa giá thị trường, anh ta nghe
xong liền tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, nghỉ ngờ
rằng nơi này có vấn đề…”
“Hai người đang nói cái gì vậy?“ Châu Mỹ
Duy đỡ lấy một túi đồ thực phẩm còn tươi
nguyên, hóng hớt hỏi chuyện.
Cô quay sang phía cô ấy: “À cậu ấy đang kể
chuyện cười ấy mà.”
Đầu óc Châu Mỹ Duy bỗng khựng lại.
Hai người bọn họ đi thẳng tới phòng khách
nhỏ rồi ngồi xuống, chỉ nghe thấy giọng nói ôn
nhu của Đường Tuấn Nghĩa tiếp tục kể: “…Người
hướng dẫn viên đó nói anh yên tâm đi, bởi vì nơi
đó trước đây từng dùng để nuôi lợn”
Hai mắt Kiều Bích Ngọc khẽ mở to, sau đó
hiểu ra liền gật đầu.
Châu Mỹ Duy dường như hóa đá, cô ấy đi
vào trong phòng bếp, biểu cảm khó hiểu hỏi
Cung Nhã Yến: “Dì ơi, bọn họ đang nói cái gì vậy ?”
Đây cũng coi là truyện cười à?
Cung Nhã Yến mở túi ra đem rau đi rửa,
miệng cười cười: “Trước đây Tuấn Nghĩa có nói
về hai điều này, càng ở gần với tiền, hiểu biết của
con người lại càng ít. Khắp nơi đều là cạm bấy,
phải cẩn trọng”
Châu Mỹ Duy vẫn ngơ ngác, chẳng lẽ nam
thần kia đang kể truyện cười về tài chính sao? Cô
ấy quay đầu nhìn trên ghế sô pha.
Sau đó đưa ra được một kết luận: “Cách dỗ
dành của Đường Tuấn Nghĩa cũng đặt biệt thật đấy”
“Đó là bởi vì tâm trạng Bích Ngọc đang
không tốt nên cậu ấy mới kể chuyện cười cho
con bé nghe, bình thường không có như vậy đâu.”
Ngày thường nếu không có chuyện gì thì
đừng mong Đường Tuấn Nghĩa nói quá một chữ.
Châu Mỹ Duy nói: “Hai người bọn họ có vẻ
hợp nhau đấy”
“Nếu ngay từ đầu nó chịu nghe theo sự sắp
xếp của người lớn thì đã không xảy ra nhiều
chuyện như vậy.”
Vẻ mặt Cung Nhã Yến đột nhiên trở nên
nặng nề: “Dì đặt hai lọ tro cốt đó trong nhà, mỗi
ngày đều dùng nước sạch cúng bái, cho dù thế
nào đi chăng nữa, chỉ mong tâm của nó được
bình yên.”
Đáy mắt Châu Mỹ Duy hiện lên nỗi thương xót.
Ở đây chỉ có một phòng ngủ, một phòng
khách, không gian nhỏ bé chật hẹp, hai người
không dám nói về chuyện đứa nhỏ nữa, sợ Kiều
Bích Ngọc nghe được lại suy nghĩ.
Năm giờ chiều, bọn họ đã nấu xong một bàn
đầy thức ăn, bốn người cùng ngồi xung quanh
chiếc bàn tròn nhỏ, nhìn rất ấm cúng.
Chỉ có điều Đường Tuấn Nghĩa bị kẹp giữa
ba người phụ nữ nên có vẻ không được thoải mái
cho lắm.
“Tuấn Nghĩa này, chúng ta dùng đũa công
cộng, cậu cũng ăn cùng mọi người nhé.”
Châu Mỹ Duy quen Đường Tuấn Nghĩa được
hai tháng, cũng biết tính tình của anh ta như thế nào.
Trước đây anh ta đều ăn theo kiểu Nhật,
thức ăn phải để riêng ra, hai người phải đan xen
giờ ăn.
“Xem như lấy may.” Cung Nhã Yến lấy một
bát cơm đầy đặt trước mặt anh ta.
Đường Tuấn Nghĩa khẽ nhăn mặt, dường
như không quen việc ăn cùng với người khác, lại
còn ngồi gần như vậy khiến anh ta không thoải
mái chút nào.
Thấy vậy, Kiều Bích Ngọc bèn tự nhiên gắp
một miếng rau cải đặt vào bát của anh ta.
Khuôn mặt tuấn tú của Đường Tuấn Nghĩa
hơi sững lại, nhìn chằm chằm vào bát của mình,
sau đó lại nhìn cô, Kiều Bích Ngọc mặc kệ anh ta,
từ tốn ăn cơm.
Cung Nhã Yến giống như đã sớm đoán được
chuyện này sẽ xảy ra, trên mặt liền nở nụ cười,
bảo Châu Mỹ Duy cầm đũa lên ăn: “Mấy món này
đừng để qua đêm, ăn nhiều vào.”
Châu Mỹ Duy mở to mắt nhìn Đường Tuấn
Nghĩa ở đối diện đang đấu tranh tư tưởng mất
một phút, sau đó vẻ mặt không chút biểu cảm
cầm đôi đũa mới lên.
Nhìn bộ dạng bất đắc dĩ phải ăn mà không
dám phản kháng ấy khiến Châu Mỹ Duy đột
nhiệt muốn bật cười, thật sự là rất thú vị.
Ăn xong, bọn họ thu dọn đồ đạc ở trong
phòng ngủ nhỏ, Châu Mỹ Duy do dự một hồi,
câu nói ẩn chứa hàm ý bên trong.
“Bích Ngọc, nếu có khó khăn gì cậu có thể
nói với Đường Tuấn Nghĩa, chỉ cần cậu chịu mở
lời, cậu ấy nhất định sẽ giúp đỡ.
Cô nhớ Kiểu Bích Ngọc từng nói về cái chết
của đứa bé, trong lòng sinh ngờ vực.
Nếu như người bình thường thì có lẽ sẽ chỉ
biết ngậm ngùi chấp nhận nhưng Đường Tuấn
Nghĩa không phải người bình thường, anh ta
hoàn toàn có thể tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện.
Kiểu Bích Ngọc nhìn về phía cô ấy cũng
không nói gì. Cung Nhã Yến dọn dẹp bát đũa
xong xuôi liền đi gọt một ít hoa quả.
Trong nhà chỉ còn lại ba người phụ nữ.
Đường Tuấn Nghĩa vừa ăn xong thì nhận được
một cuộc điện thoại, nghe xong liền xin phép về trước.
“Bích Ngọc, sau này cháu định cơm nước thế nào?”
“Chắc chắn cậu ấy sẽ lại gọi đồ ăn ngoài cho mà xem.”
“Đường Tuấn Nghĩa mua cho con bé một nồi
cơm điện màu tím, để nấu cơm hàng ngày cũng tiện.”
Châu Mỹ Duy và dì Yến lại nói chuyện
phiếm, cô cũng không muốn xen vào, ánh mắt
mơ hồ nhìn về phía cửa sổ.
Chập tối, trên bầu trời xuất hiện rải rác
những ngôi sao, màn đêm dần dần trở nên tĩnh lặng.
Cô hơi lơ đễnh, vừa này khi Đường Tuấn
Nghĩa chuẩn bị rời đi, cô đi theo phía sau vốn là
có điều muốn nói với anh ta, nhưng khi vừa ra
khỏi chung cư, thì nhìn thấy Mạc Cảnh Sơn vội
vàng đi đến, bọn họ nhỏ giọng nói chuyện với nhau.
“Đã tìm thấy USB rồi.”
“Chú đã kiểm tra theo cách cháu nói. Chiếc
USB này đúng là nhìn rất sạch sẽ. Phía trên
không hề có lấy một dấu vân tay nào. Đây là điều
bất thường, đến cả dấu vân tay của An Lỗi cũng
không thấy, rõ ràng là có người đã cố tình lau
sạch. Ai đó đã xem được đoạn video này.”
Gió ngoài cửa sổ thổi đến hơi mát lạnh khiến
tỉnh thần người ta trở nên phấn chấn hơn.
Kiều Bích Ngọc định thần lại, nhìn lên vầng
trăng tròn đang bị đám mây đen che lấp trên bầu
trời đêm mờ ảo.
Cô nên tin ai đây?
Khoảng 10 giờ tối, dì Yến và Châu Mỹ Duy về
hết, do thấy tâm trạng cô hôm nay khá tốt nên
bọn họ cũng yên tâm phần nào.
Kiều Bích Ngọc đi vào phòng tắm, sau khi
tắm rửa xong xuôi, liền ra ghế sô pha ngồi đó,
theo thói quen co rúm người lại, hai chân co lên,
suy nghĩ miên man một vài chuyện.
Đột nhiên, một âm thanh “Rầm” vang lên
khiến cô giật nảy mình, cả người khẽ run lên.
Cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, ngay sau đó
lại là hàng loạt tiếng động nữa truyền đến.
Những tiếng ồn này liên tiếp nhau, như thể
có ai đó đang chơi bóng rổ trên tầng, tiếng va
đập nhanh chóng khiến cô từ trạng thái tiêu cực
trở nên tức giận.
Chết tiệt!
Nghe nói tầng trên có một người mới chuyển
đến: “Rốt cuộc anh ta đang làm cái quái gì vậy?
Khuya như vậy rồi còn ồn ào!”
Cô thật sự cảm thấy rằng nên tìm một nơi
khác để chuyển đi. Tòa nhà của Tập đoàn IP&G ở
đối diện đã khiến cô rất khó chịu rồi, giờ lại thêm
người mới thuê ở tầng trên này nữa, thật sự
phiền phức.
Cô nhìn đồng hồ trên tường, tự nhủ nếu sau
12 giờ đêm mà gã trên lầu vẫn ồn ào như vậy thì
cô sẽ thay quần áo đi lên gõ cửa, sau đó hỏi anh
ta có phải chán sống rồi hay không.
Không biết liệu có phải người ở tầng trên
cảm nhận được sự tức giận của cô hay không
mà khi gần đến 12 giờ đã không còn nghe thấy
tiếng động gì nữa.
Cuối cùng màn đêm cũng yên tĩnh trở lại.
“Coi như anh may mắn!”
Có lẽ là bị tiếng ồn đầu độc trong vòng hai
tiếng đồng hồ nên Kiều Bích Ngọc cảm thấy mệt
mỏi. Cô tức giận hét lên trần nhà, quay trở về
phòng, đắp chăn lên, nhanh chóng chìm vào
giấc ngủ bình yên.
Chú thích về câu chuyện cười của Đường Tuấn Nghĩa:
Sau khi trở về cân bằng, khu vực này rất có
thể sẽ phát triển nhanh chóng trong thời gian
ngắn.Ví dụ: Vốn dĩ trước đây chỉ là một vùng nhỏ
bé khô cằn, trong nháy mắt một loạt các tòa nhà
cao tầng nguy nga tráng lệ được xây dựng lên,
mọi người sẽ tranh nhau đầu tư vào bất động
sản. Rồi một ngày, phát hiện ra rằng đầu tư lỗ
vốn rồi.
“Không có gì để chơi nữa, ngăn nước thôi, ngăn nước thôi.”
Thế là mọi người lại lần lượt rút lui, nhưng lợi
ích cho nơi đây vẫn rất lớn. Trang trại lợn ban
đầu đã biến thành biệt thự, cơ sở hạ tầng cũng
theo đó mà lên, chỉ là khó có thể nói về vấn đề
khớp lệnh chứng khoán mà thôi.
Thực ra, câu chuyện cười ban đầu là như thế này:
“Này, tại sao khách sạn biệt thự của anh
sang trọng như vậy mà giá thành lại rẻ thế?”
“Không có gì, vì nơi này trước đây từng là
một trang trại lợn ấy mà”
Quả nhiên con người Đường Tuấn Nghĩa
không hề có chút khiếu hài hước nào cả.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 266: Nên tin Quách Cao Minh hay là Đường Tuấn Nghĩa?Kiều Bích Ngọc đi dạo quanh khu chung cư,sau đó dừng lại ngồi trên ghế đá dưới một tán cây.Cô ngẩng đầu, nhìn trung tâm thương mạicao 60 tầng ở trước mặt. Bên ngoài được làmbằng kính màu đen đặc biệt, dưới ánh nắng mặttrời, logo lớn màu bạc của tập đoàn IP&G trở nênchói lọi, đơn giản nhưng lại đầy kiêu hãnh.Dường như nghĩ tới chuyện gì đó không vui,cô lại cúi đầu, chân đá nhẹ những hòn sỏi nhỏdưới mặt đất.Khu này rất gần với nơi làm việc của anh,trước đây cô chỉ muốn ra ngoài thuê nhà càngsớm càng tốt, không nghĩ nhiều như vậy.Bây giờ nhìn tòa nhà đồ sộ này, trong lònglại cảm thấy bí bách, có nên chuyển đi không nhỉ?Vị trí ở đây rất thuận lợi, xung quanh đều làtrung tâm mua sắm và các nhà hàng ăn uống, anninh giao thông ở Thành Đông lại là một trongnhững nơi tốt nhất cả nước.Nếu như không phải gián đoạn về việc táixây dựng khu chung cư thì có lẽ nơi này đã sớmtrở thành thành phố thương mại sầm uất, sôi động.“Đang suy nghĩ gì vậy?”“Đang nghĩ xem có nên chuyển đi hay không.”Một giọng nói vang lên từ phía sau, cô vôthức đáp lại, giật mình mấy giây rồi xoay người,khuôn mặt có chút kinh ngạc nhìn hai ngườiđang đứng trước mặt.“Bích Ngọc, dì nghe nói cháu vừa mớichuyển tới đây.” Cung Nhã Yến nhìn cô, khẽ hỏimột câu, giọng nói có chút phức tạp.Châu Mỹ Duy cũng trở về, cô ấy vẫn còn tứcgiận: “Lúc sáng, cậu nhẫn tâm đuổi mình đi. Vốndĩ không thèm để tâm cậu sống chết như thếnào nữa, nhưng mà dì Yến lại nói cậu chuyển đếnnhà mới thì phải thắp hương cúng vái lễ Phật mớigặp nhiều may mắn.”Tuấn Nghĩa cũng đến đấy.”Ở hành lang phía sau họ, có một bóng ngườicao gầy đi tới, Kiều Bích Ngọc nhìn thấy, trênmặt cũng không lộ ra biểu cảm gì.“Dì Yến ơi, có phải theo phong tục ở đây làphải đốt hương cúng bái ở bốn góc nhà đúng không?”“Bữa tối cứ ra ngoài mua ít thức ăn rồichúng ta cùng nấu một bữa, xem như là ăn mừng.”Châu Mỹ Duy trò chuyện vui vẻ với CungNhã Yến, còn nói phải đi mua một cái chậu sắtđể đốt tiền giấy lấy điềm lành.Cô ấy bảo Kiều Bích Ngọc đi mua đồ, cònbọn họ thì lên nhà trước để chuẩn bị.Thế là cô và Đường Tuấn Nghĩa đến siêu thịgần đó, hai người đều không nói chuyện, ngườiđi trước người theo sau lần lượt bước ra khỏicổng chung cư, bước đi của bọn họ chậm rãi tự nhiên.“Hai người bọn họ trước đây làm sao có thểquen nhau được vậy? Đường Tuấn Nghĩa cũngkhông nói năng gì?”Châu Mỹ Duy nhìn theo bóng hai người, cáitật nhiều chuyện lại nổi lên, cô ấy quen biếtĐường Tuấn Nghĩa được hai tháng rồi.Tuy Kiều Bích Ngọc cũng ở chung cư nàynhưng trước đây tâm trạng cô không tốt, nênbọn họ hầu như không giao tiếp với nhau.Trong phòng, Cung Nhã Yến đang vô cùngthành kính thắp hương cầu may. Sau khi xongxuôi, liền cười nói với Châu Mỹ Duy: “Lát nữacháu sẽ biết thôi.Châu Mỹ Duy chạy ra mở cửa, nhìn thấy haingười bọn họ đã trở về, trên tay là túi lớn túi nhỏ,cô ấy còn nghe thấy giọng nói trong trẻo dễ chịucủa Đường Tuấn Nghĩa đang nói mấy câu gì đónghe không rõ lắm.“Có một người đàn ông đi công tác ở bênngoài muốn ở lại khách sạn. Hướng dẫn viên dẫnanh ta đến một khu biệt thự cao cấp toàn bộ đềuđược trang trí theo phong cách châu Âu để quađêm. Người đàn ông đó lo lắng rằng chỉ phí ởđây quá cao, hướng dẫn viên liền nói, tiền trọ ởđây chỉ bằng một nửa giá thị trường, anh ta nghexong liền tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, nghỉ ngờrằng nơi này có vấn đề…”“Hai người đang nói cái gì vậy?“ Châu MỹDuy đỡ lấy một túi đồ thực phẩm còn tươinguyên, hóng hớt hỏi chuyện.Cô quay sang phía cô ấy: “À cậu ấy đang kểchuyện cười ấy mà.”Đầu óc Châu Mỹ Duy bỗng khựng lại.Hai người bọn họ đi thẳng tới phòng kháchnhỏ rồi ngồi xuống, chỉ nghe thấy giọng nói ônnhu của Đường Tuấn Nghĩa tiếp tục kể: “…Ngườihướng dẫn viên đó nói anh yên tâm đi, bởi vì nơiđó trước đây từng dùng để nuôi lợn”Hai mắt Kiều Bích Ngọc khẽ mở to, sau đóhiểu ra liền gật đầu.Châu Mỹ Duy dường như hóa đá, cô ấy đivào trong phòng bếp, biểu cảm khó hiểu hỏiCung Nhã Yến: “Dì ơi, bọn họ đang nói cái gì vậy ?”Đây cũng coi là truyện cười à?Cung Nhã Yến mở túi ra đem rau đi rửa,miệng cười cười: “Trước đây Tuấn Nghĩa có nóivề hai điều này, càng ở gần với tiền, hiểu biết củacon người lại càng ít. Khắp nơi đều là cạm bấy,phải cẩn trọng”Châu Mỹ Duy vẫn ngơ ngác, chẳng lẽ namthần kia đang kể truyện cười về tài chính sao? Côấy quay đầu nhìn trên ghế sô pha.Sau đó đưa ra được một kết luận: “Cách dỗdành của Đường Tuấn Nghĩa cũng đặt biệt thật đấy”“Đó là bởi vì tâm trạng Bích Ngọc đangkhông tốt nên cậu ấy mới kể chuyện cười chocon bé nghe, bình thường không có như vậy đâu.”Ngày thường nếu không có chuyện gì thìđừng mong Đường Tuấn Nghĩa nói quá một chữ.Châu Mỹ Duy nói: “Hai người bọn họ có vẻhợp nhau đấy”“Nếu ngay từ đầu nó chịu nghe theo sự sắpxếp của người lớn thì đã không xảy ra nhiềuchuyện như vậy.”Vẻ mặt Cung Nhã Yến đột nhiên trở nênnặng nề: “Dì đặt hai lọ tro cốt đó trong nhà, mỗingày đều dùng nước sạch cúng bái, cho dù thếnào đi chăng nữa, chỉ mong tâm của nó đượcbình yên.”Đáy mắt Châu Mỹ Duy hiện lên nỗi thương xót.Ở đây chỉ có một phòng ngủ, một phòngkhách, không gian nhỏ bé chật hẹp, hai ngườikhông dám nói về chuyện đứa nhỏ nữa, sợ KiềuBích Ngọc nghe được lại suy nghĩ.Năm giờ chiều, bọn họ đã nấu xong một bànđầy thức ăn, bốn người cùng ngồi xung quanhchiếc bàn tròn nhỏ, nhìn rất ấm cúng.Chỉ có điều Đường Tuấn Nghĩa bị kẹp giữaba người phụ nữ nên có vẻ không được thoải máicho lắm.“Tuấn Nghĩa này, chúng ta dùng đũa côngcộng, cậu cũng ăn cùng mọi người nhé.”Châu Mỹ Duy quen Đường Tuấn Nghĩa đượchai tháng, cũng biết tính tình của anh ta như thế nào.Trước đây anh ta đều ăn theo kiểu Nhật,thức ăn phải để riêng ra, hai người phải đan xengiờ ăn.“Xem như lấy may.” Cung Nhã Yến lấy mộtbát cơm đầy đặt trước mặt anh ta.Đường Tuấn Nghĩa khẽ nhăn mặt, dườngnhư không quen việc ăn cùng với người khác, lạicòn ngồi gần như vậy khiến anh ta không thoảimái chút nào.Thấy vậy, Kiều Bích Ngọc bèn tự nhiên gắpmột miếng rau cải đặt vào bát của anh ta.Khuôn mặt tuấn tú của Đường Tuấn Nghĩahơi sững lại, nhìn chằm chằm vào bát của mình,sau đó lại nhìn cô, Kiều Bích Ngọc mặc kệ anh ta,từ tốn ăn cơm.Cung Nhã Yến giống như đã sớm đoán đượcchuyện này sẽ xảy ra, trên mặt liền nở nụ cười,bảo Châu Mỹ Duy cầm đũa lên ăn: “Mấy món nàyđừng để qua đêm, ăn nhiều vào.”Châu Mỹ Duy mở to mắt nhìn Đường TuấnNghĩa ở đối diện đang đấu tranh tư tưởng mấtmột phút, sau đó vẻ mặt không chút biểu cảmcầm đôi đũa mới lên.Nhìn bộ dạng bất đắc dĩ phải ăn mà khôngdám phản kháng ấy khiến Châu Mỹ Duy độtnhiệt muốn bật cười, thật sự là rất thú vị.Ăn xong, bọn họ thu dọn đồ đạc ở trongphòng ngủ nhỏ, Châu Mỹ Duy do dự một hồi,câu nói ẩn chứa hàm ý bên trong.“Bích Ngọc, nếu có khó khăn gì cậu có thểnói với Đường Tuấn Nghĩa, chỉ cần cậu chịu mởlời, cậu ấy nhất định sẽ giúp đỡ.Cô nhớ Kiểu Bích Ngọc từng nói về cái chếtcủa đứa bé, trong lòng sinh ngờ vực.Nếu như người bình thường thì có lẽ sẽ chỉbiết ngậm ngùi chấp nhận nhưng Đường TuấnNghĩa không phải người bình thường, anh tahoàn toàn có thể tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện.Kiểu Bích Ngọc nhìn về phía cô ấy cũngkhông nói gì. Cung Nhã Yến dọn dẹp bát đũaxong xuôi liền đi gọt một ít hoa quả.Trong nhà chỉ còn lại ba người phụ nữ.Đường Tuấn Nghĩa vừa ăn xong thì nhận đượcmột cuộc điện thoại, nghe xong liền xin phép về trước.“Bích Ngọc, sau này cháu định cơm nước thế nào?”“Chắc chắn cậu ấy sẽ lại gọi đồ ăn ngoài cho mà xem.”“Đường Tuấn Nghĩa mua cho con bé một nồicơm điện màu tím, để nấu cơm hàng ngày cũng tiện.”Châu Mỹ Duy và dì Yến lại nói chuyệnphiếm, cô cũng không muốn xen vào, ánh mắtmơ hồ nhìn về phía cửa sổ.Chập tối, trên bầu trời xuất hiện rải rácnhững ngôi sao, màn đêm dần dần trở nên tĩnh lặng.Cô hơi lơ đễnh, vừa này khi Đường TuấnNghĩa chuẩn bị rời đi, cô đi theo phía sau vốn làcó điều muốn nói với anh ta, nhưng khi vừa rakhỏi chung cư, thì nhìn thấy Mạc Cảnh Sơn vộivàng đi đến, bọn họ nhỏ giọng nói chuyện với nhau.“Đã tìm thấy USB rồi.”“Chú đã kiểm tra theo cách cháu nói. ChiếcUSB này đúng là nhìn rất sạch sẽ. Phía trênkhông hề có lấy một dấu vân tay nào. Đây là điềubất thường, đến cả dấu vân tay của An Lỗi cũngkhông thấy, rõ ràng là có người đã cố tình lausạch. Ai đó đã xem được đoạn video này.”Gió ngoài cửa sổ thổi đến hơi mát lạnh khiếntỉnh thần người ta trở nên phấn chấn hơn.Kiều Bích Ngọc định thần lại, nhìn lên vầngtrăng tròn đang bị đám mây đen che lấp trên bầutrời đêm mờ ảo.Cô nên tin ai đây?Khoảng 10 giờ tối, dì Yến và Châu Mỹ Duy vềhết, do thấy tâm trạng cô hôm nay khá tốt nênbọn họ cũng yên tâm phần nào.Kiều Bích Ngọc đi vào phòng tắm, sau khitắm rửa xong xuôi, liền ra ghế sô pha ngồi đó,theo thói quen co rúm người lại, hai chân co lên,suy nghĩ miên man một vài chuyện.Đột nhiên, một âm thanh “Rầm” vang lênkhiến cô giật nảy mình, cả người khẽ run lên.Cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, ngay sau đólại là hàng loạt tiếng động nữa truyền đến.Những tiếng ồn này liên tiếp nhau, như thểcó ai đó đang chơi bóng rổ trên tầng, tiếng vađập nhanh chóng khiến cô từ trạng thái tiêu cựctrở nên tức giận.Chết tiệt!Nghe nói tầng trên có một người mới chuyểnđến: “Rốt cuộc anh ta đang làm cái quái gì vậy?Khuya như vậy rồi còn ồn ào!”Cô thật sự cảm thấy rằng nên tìm một nơikhác để chuyển đi. Tòa nhà của Tập đoàn IP&G ởđối diện đã khiến cô rất khó chịu rồi, giờ lại thêmngười mới thuê ở tầng trên này nữa, thật sựphiền phức.Cô nhìn đồng hồ trên tường, tự nhủ nếu sau12 giờ đêm mà gã trên lầu vẫn ồn ào như vậy thìcô sẽ thay quần áo đi lên gõ cửa, sau đó hỏi anhta có phải chán sống rồi hay không.Không biết liệu có phải người ở tầng trêncảm nhận được sự tức giận của cô hay khôngmà khi gần đến 12 giờ đã không còn nghe thấytiếng động gì nữa.Cuối cùng màn đêm cũng yên tĩnh trở lại.“Coi như anh may mắn!”Có lẽ là bị tiếng ồn đầu độc trong vòng haitiếng đồng hồ nên Kiều Bích Ngọc cảm thấy mệtmỏi. Cô tức giận hét lên trần nhà, quay trở vềphòng, đắp chăn lên, nhanh chóng chìm vàogiấc ngủ bình yên.Chú thích về câu chuyện cười của Đường Tuấn Nghĩa:Sau khi trở về cân bằng, khu vực này rất cóthể sẽ phát triển nhanh chóng trong thời gianngắn.Ví dụ: Vốn dĩ trước đây chỉ là một vùng nhỏbé khô cằn, trong nháy mắt một loạt các tòa nhàcao tầng nguy nga tráng lệ được xây dựng lên,mọi người sẽ tranh nhau đầu tư vào bất độngsản. Rồi một ngày, phát hiện ra rằng đầu tư lỗvốn rồi.“Không có gì để chơi nữa, ngăn nước thôi, ngăn nước thôi.”Thế là mọi người lại lần lượt rút lui, nhưng lợiích cho nơi đây vẫn rất lớn. Trang trại lợn banđầu đã biến thành biệt thự, cơ sở hạ tầng cũngtheo đó mà lên, chỉ là khó có thể nói về vấn đềkhớp lệnh chứng khoán mà thôi.Thực ra, câu chuyện cười ban đầu là như thế này:“Này, tại sao khách sạn biệt thự của anhsang trọng như vậy mà giá thành lại rẻ thế?”“Không có gì, vì nơi này trước đây từng làmột trang trại lợn ấy mà”Quả nhiên con người Đường Tuấn Nghĩakhông hề có chút khiếu hài hước nào cả.