Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 276

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 276: Lai lịch của cô Kiều là như thế nào“Có tìm hiểu được chỗ dựa của cô ta không?”Trong phòng nghỉ của thí sinh vòng sơtuyển, một vài người phụ nữ đang tán gẫuchuyện phiếm, một trong số họ chợt nghĩ ra cáigì đấy, hạ giọng thần bí nói: “Mọi người khôngthấy cô ta rất quen sao, đầu năm nay rất hot, còncó tin đồn với vị ở tập đoàn IP&G nữa đấy”“Suyt! Đừng nói nữa, tổng giám đốc Lục đến rồi!”Người quản lý cảnh giác nháy mắt với bọnhọ, bốn người được lựa chọn cuối cùng, bangười trong đó đều là người mẫu nổi tiếng. Bìnhthường bọn họ thường tranh giành với nhau,khẩu phật tâm xà, nhưng buổi tuyển chọn lầnnày đã khiến họ đoàn kết với nhau, đối phó vớinhững người không chuyên môn.Một bóng hình anh tuấn tiến về phía bọn họ.“Chào tổng giám đốc Lục.” Bọn họ lập tứctản ra, tạo dáng chuẩn mực tao nhã, khuôn mặtxinh đẹp nở nụ cười, đồng thanh chào.Lục Khánh Nam vẫn theo phong độ quý ôngcủa mình, trên người mặc một vest đen đắt tiềnđược may riêng, anh ta đứng thẳng người, nhìnbọn họ, nở nụ cười nhẹ.“Mọi người vất vả rồi.”Được ông chủ lớn chào hỏi thân mật nhưvậy, hai má người phụ nữ có chút ửng đỏ, tronglòng không khỏi có chút đung đưa.Trên thực tế so với vị cao không thể với tớicủa nhà họ Quách, ngược lại cậu Lục nhận đượcrất nhiều yêu thích của chị em phụ nữ.Lục Khánh Nam nổi tiếng là chịu tiêu tiềncho bạn gái, trong các ngày lễ lãng mạn khôngbao giờ thiếu kim cương. Mặc dù anh ta thườngxuyên thay bạn gái, trong lòng mọi người ai cũngbiết anh ta tìm bạn gái chứ không phải là tìm vợ,dễ hợp dễ tan, cầm lấy một phần chỉ phí chia taykhông hề ít, tạm biệt bạn gái cũ vẫn có thể nở nụ cười.Chỉ là mấy năm nay, không hề có bất kỳngười phụ nữ nào khiến Lục Khánh Nam đối xửđặc biệt cả, vẫn luôn tìm kiếm, dường như đếnanh ta cũng không biết mình đang tìm kiếm cái gì nữa.“Tổng giám đốc Lục, hôm nay người lập kếhoạch của tập đoàn IP&G đã mở một cuộc họpvới chúng tôi, họ nói rằng cần phải hoàn thànhquảng cáo trước giáng sinh, cho nên songphương hai bên vì muốn hoàn thành đợt quaynày càng nhanh càng tốt. Ngày mai trực tiếp đưabốn bọn họ đến Hồ Chí Minh lấy cảnh, thử xemkết quả nào tốt hơn, sẽ trực tiếp dùng người đấy”Trợ lý thấy anh ta đến, lập tức chạy tới báocáo công việc, có điều dường như Lục KhánhNam không quan tâm lắm, ánh mắt của anh tanhìn xung quanh một vòng, hỏi một câu: “CôKiều đâu, bây giờ cô ta đang ở đâu?”Gương mặt của ba người phụ nữ kia khôngthay đổi, vẫn giữ nụ cười bình thản như cũ, đềunhếch tai lên nghe bọn họ nói chuyện, LụcKhánh Nam vừa đến liền tìm người phụ nữ họ Kiều kia.Trợ lý nói thật với anh ta: “Đạo diễn nói, mộtsố động tác của cô Kiều không đủ tiêu chuẩn, côấy còn ở bên trong…”Dù sao cũng không xuất thân chuyênnghiệp, vì vậy khi quay, sẽ gặp rất nhiều rắc rối.“Tự mình tìm khổ, đáng đời!”Sắc mặt Lục Khánh Nam đột nhiên trầmxuống, hung dữ mắng một câu, trợ lý và mấyngười khác cũng nghe rõ, trong lòng căng thẳng,đang mắng ai vậy?Mắng thì mắng, nhưng bước chân anh tavẫn vô thức bước về phía trường quay.“Anh đến đây làm gì vậy?”Mà lúc này, Kiều Bích Ngọc vội vã chạy rangoài, suýt chút nữa đụng vào anh ta.Vì bị đạo diễn hành hạ mấy vòng, sự nhẫn lạicủa cô Kiều không có chỗ nào để trút bỏ, bây giờnhìn ai cũng không thuận mắt.Lục Khánh Nam nhìn thấy khuôn mặt thốicủa cô, vốn dĩ còn có chút tức giận, lập tức nởmột nụ cười hả hê, chế nhạo cô.“Không có bản lĩnh thì đừng có mà họcngười ta tham gia tuyển chọn.”Kiều Bích Ngọc tự biết mình đuối lý, cũngkhông phản bác, tức giận trừng mắt nhìn anh ta,rồi sải bước rời đi.Lục Khánh Nam nhìn thấy cô không để ýđến mình cứ vô lương tâm như thế mà đi, lập tứcquát cô: “Này, bên ngoài đang mưa đấy, cómang ô không?”“Không liên quan gì đến anh.”Kiều Bích Ngọc đi giày cao gót, tương đối cóhào quang, đến đầu cũng không quay lại nhìnanh ta.Lục Khánh Nam lại bộc phát tính nô lệ, chânkhông nghe lời, không có tiền đồ mà đuổi theo.Anh ta tính khí tốt thương lượng với cô: “Tínữa chúng ta cùng đi ăn cơm trưa, bạn tôi vừamở một nhà hàng Hàn Quốc bên đường đối diện,mùi vị rất tốt.Cô cũng đói bụng, bước vào thang máy, quáigở nói một câu: “Tôi không có thời gian, cái vừarồi tôi còn chưa chụp tốt.Bây giờ cô phải nhanh chóng giải quyết bữatrưa, tí nữa lại bị ngược đãi.“Không cần quan tâm đến ông ta.”“Tôi muốn chụp thật tốt.Lục Khánh Nam nói rất trôi chảy: “Vậy tôiđóng gói lại mang về đây cho cô.Kiều Bích Ngọc thấy bên ngoài thật sự đangmưa, liếc nhìn người họ Lục này một cái: “Nhanhlên, đạo diễn nói chỉ cho tôi thời gian một tiếngđể ăn cơm thôi.”Sau đó cậu Lục cần mẫn làm người sai vặtmà chạy đi.Mọi người trong trường quay đều ngây ranhư phống, biểu tình đều là kinh ngạc không nói lên lời.Rốt cuộc cô Kiều này là người như thế nào chứ?“Bọn họ dường như đều đang hoài nghi cô là Liễu Y Y.Cuối cùng sai khi bị tra tấn trong hai giờđồng hồ, Kiều Bích Ngọc một tân binh cuối cùngcũng miễn cưỡng chụp được những bức hìnhkhiến đạo diễn hài lòng, Lục Khánh Nam lái xeđến đưa cô về, trong xe, anh ta lại không nhịnđược mà chế giấu cô.Trước giờ Kiều Bích Ngọc chưa bao giờ tiếpxúc với ngành nghề người mẫu quảng cáo, mặcdù nói trong giới giải trí có rất nhiều bình hoa chỉđể bày mà thôi. Có điều cô nhất thời muốn tranhgiành với bọn họ, cô phải nỗ lực học tập nhữngkỹ năng này, có chút mệt, coi như cũng hoànthành rồi, tâm tình đột nhiên thấy thoải mái.Tâm tình cô tốt, không thèm để ý đến lòngdạ hẹp hòi của Lục Khánh Nam, dựa vào lưngghế, lười biếng nôn mửa: “Tôi biết mấy ngườibọn họ vẫn luôn thầm thì, coi tôi thành Liễu Y Y,thật sự không có mắt nhìn.”“Đúng vậy, cho dù là Liễu Y Y đi nữa, làmsao có thể khiến một cảnh chụp đơn giản màphải chụp lâu như vậy chứ.”Kiều Bích Ngọc nhìn anh ta đê tiện như vậy,cũng không tức giận với anh ta, ngược lại còn rấtbình tĩnh nói với anh ta một chuyện: “Lục KhánhNam, bọn họ còn nói, tôi với anh có một chân.”“Chân gì?”“Không đúng. Bọn họ nói tôi đã có rất nhiềuchân rồi, lần trước anh gửi cho tôi mấy bộ quầnáo mới đến khách sạn để thay, bọn họ còn nóichúng ta vội vàng đi đặt phòng.”Lục Khánh Nam đạp phanh, biểu tình vôcùng phức tạp, trừng cô: “Sao cô không giảithích với bọn họ?”“Làm sao mà giải thích được, miệng mọc ởchỗ người khác.”Lục Khánh Nam rất tức giận, lần này anh tacó thể nhìn thấu rồi, yêu nữ gây tai họa nghìnnăm này, vậy mà còn làm ra dáng vẻ không có chuyện gì.“Kiều Bích Ngọc chết tiệt, kiếp trước tôi đãđào mộ tổ tiên nhà cô sao?” Lục Khánh Namgiận đến nỗi mất cả hình tượng.“Những lời này mà truyền đến chỗ CaoMinh, tôi còn muốn sống mà, cô cũng biết anh tavô cùng cẩn thận, cô muốn hại chết tôi đúng không?”“Tối nay có phải anh ta tham dự bữa tiệc tốivới Hà Thủy Tiên đúng không?” Kiều Bích Ngọccoi lời mắng mỏ của anh ta như gió thoảng quatai, cô thần sắc nghiêm trọng hỏi một vấn đề khác.Lần ra mắt sản phẩm mới của tập đoàn IP&Glần này không giống mấy lần trước, tập đoàn đặcbiệt coi trọng, Kiều Bích Ngọc cũng không hiểubiết về lĩnh vực kinh doanh, chỉ biết ngày maimấy người bọn cô phải bay đến Hồ Chí Minh lấycảnh, tối nay tập đoàn sẽ tổ chức một bữa tiệcchúc thuận lợi.Sắc mặt Lục Khánh Nam tối sầm, quai hàmnhếch lên đầy kiêu hãnh, đầu nghiêng sang mộtbên không thèm để ý đến cô.Kiều Bích Ngọc nhẹ giọng nói: “Vậy tối nay,anh tham dự với tôi.”“Bữa tiệc vô vị như thế này, tôi sẽ không đi.”Anh ta từ chối.“Vậy tôi tự đi một mình.”Lục Khánh Nam hừ một tiếng: “Ồ, cô địnhtham dự với tư cách gì, cháu dâu nhà họ Quáchhay là cô chủ nhà họ Kiều ở thành phố Hải Châu,hoặc là giả mạo Liễu Y Y2?”Nếu như thân phận thật sự của cô bị bại lộ,vậy thì sẽ rất khó xử.Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc nghiêm trọng, độtnhiên trầm mặc, một lúc lâu sau mới mơ hồ nói:“Tôi có một chuyện muốn đích thân nói với anh ta.”“Chuyện gì?”Cô lại lựa chọn trầm mặc.Một lúc lâu, cô lẩm bẩm, thanh âm chỉ cómình cô nghe được: “Tôi sợ nói rồi, anh ấy vẫnthờ ơ như vậy.”

Chương 276: Lai lịch của cô Kiều là như thế nào

“Có tìm hiểu được chỗ dựa của cô ta không?”

Trong phòng nghỉ của thí sinh vòng sơ

tuyển, một vài người phụ nữ đang tán gẫu

chuyện phiếm, một trong số họ chợt nghĩ ra cái

gì đấy, hạ giọng thần bí nói: “Mọi người không

thấy cô ta rất quen sao, đầu năm nay rất hot, còn

có tin đồn với vị ở tập đoàn IP&G nữa đấy”

“Suyt! Đừng nói nữa, tổng giám đốc Lục đến rồi!”

Người quản lý cảnh giác nháy mắt với bọn

họ, bốn người được lựa chọn cuối cùng, ba

người trong đó đều là người mẫu nổi tiếng. Bình

thường bọn họ thường tranh giành với nhau,

khẩu phật tâm xà, nhưng buổi tuyển chọn lần

này đã khiến họ đoàn kết với nhau, đối phó với

những người không chuyên môn.

Một bóng hình anh tuấn tiến về phía bọn họ.

“Chào tổng giám đốc Lục.” Bọn họ lập tức

tản ra, tạo dáng chuẩn mực tao nhã, khuôn mặt

xinh đẹp nở nụ cười, đồng thanh chào.

Lục Khánh Nam vẫn theo phong độ quý ông

của mình, trên người mặc một vest đen đắt tiền

được may riêng, anh ta đứng thẳng người, nhìn

bọn họ, nở nụ cười nhẹ.

“Mọi người vất vả rồi.”

Được ông chủ lớn chào hỏi thân mật như

vậy, hai má người phụ nữ có chút ửng đỏ, trong

lòng không khỏi có chút đung đưa.

Trên thực tế so với vị cao không thể với tới

của nhà họ Quách, ngược lại cậu Lục nhận được

rất nhiều yêu thích của chị em phụ nữ.

Lục Khánh Nam nổi tiếng là chịu tiêu tiền

cho bạn gái, trong các ngày lễ lãng mạn không

bao giờ thiếu kim cương. Mặc dù anh ta thường

xuyên thay bạn gái, trong lòng mọi người ai cũng

biết anh ta tìm bạn gái chứ không phải là tìm vợ,

dễ hợp dễ tan, cầm lấy một phần chỉ phí chia tay

không hề ít, tạm biệt bạn gái cũ vẫn có thể nở nụ cười.

Chỉ là mấy năm nay, không hề có bất kỳ

người phụ nữ nào khiến Lục Khánh Nam đối xử

đặc biệt cả, vẫn luôn tìm kiếm, dường như đến

anh ta cũng không biết mình đang tìm kiếm cái gì nữa.

“Tổng giám đốc Lục, hôm nay người lập kế

hoạch của tập đoàn IP&G đã mở một cuộc họp

với chúng tôi, họ nói rằng cần phải hoàn thành

quảng cáo trước giáng sinh, cho nên song

phương hai bên vì muốn hoàn thành đợt quay

này càng nhanh càng tốt. Ngày mai trực tiếp đưa

bốn bọn họ đến Hồ Chí Minh lấy cảnh, thử xem

kết quả nào tốt hơn, sẽ trực tiếp dùng người đấy”

Trợ lý thấy anh ta đến, lập tức chạy tới báo

cáo công việc, có điều dường như Lục Khánh

Nam không quan tâm lắm, ánh mắt của anh ta

nhìn xung quanh một vòng, hỏi một câu: “Cô

Kiều đâu, bây giờ cô ta đang ở đâu?”

Gương mặt của ba người phụ nữ kia không

thay đổi, vẫn giữ nụ cười bình thản như cũ, đều

nhếch tai lên nghe bọn họ nói chuyện, Lục

Khánh Nam vừa đến liền tìm người phụ nữ họ Kiều kia.

Trợ lý nói thật với anh ta: “Đạo diễn nói, một

số động tác của cô Kiều không đủ tiêu chuẩn, cô

ấy còn ở bên trong…”

Dù sao cũng không xuất thân chuyên

nghiệp, vì vậy khi quay, sẽ gặp rất nhiều rắc rối.

“Tự mình tìm khổ, đáng đời!”

Sắc mặt Lục Khánh Nam đột nhiên trầm

xuống, hung dữ mắng một câu, trợ lý và mấy

người khác cũng nghe rõ, trong lòng căng thẳng,

đang mắng ai vậy?

Mắng thì mắng, nhưng bước chân anh ta

vẫn vô thức bước về phía trường quay.

“Anh đến đây làm gì vậy?”

Mà lúc này, Kiều Bích Ngọc vội vã chạy ra

ngoài, suýt chút nữa đụng vào anh ta.

Vì bị đạo diễn hành hạ mấy vòng, sự nhẫn lại

của cô Kiều không có chỗ nào để trút bỏ, bây giờ

nhìn ai cũng không thuận mắt.

Lục Khánh Nam nhìn thấy khuôn mặt thối

của cô, vốn dĩ còn có chút tức giận, lập tức nở

một nụ cười hả hê, chế nhạo cô.

“Không có bản lĩnh thì đừng có mà học

người ta tham gia tuyển chọn.”

Kiều Bích Ngọc tự biết mình đuối lý, cũng

không phản bác, tức giận trừng mắt nhìn anh ta,

rồi sải bước rời đi.

Lục Khánh Nam nhìn thấy cô không để ý

đến mình cứ vô lương tâm như thế mà đi, lập tức

quát cô: “Này, bên ngoài đang mưa đấy, có

mang ô không?”

“Không liên quan gì đến anh.”

Kiều Bích Ngọc đi giày cao gót, tương đối có

hào quang, đến đầu cũng không quay lại nhìn

anh ta.

Lục Khánh Nam lại bộc phát tính nô lệ, chân

không nghe lời, không có tiền đồ mà đuổi theo.

Anh ta tính khí tốt thương lượng với cô: “Tí

nữa chúng ta cùng đi ăn cơm trưa, bạn tôi vừa

mở một nhà hàng Hàn Quốc bên đường đối diện,

mùi vị rất tốt.

Cô cũng đói bụng, bước vào thang máy, quái

gở nói một câu: “Tôi không có thời gian, cái vừa

rồi tôi còn chưa chụp tốt.

Bây giờ cô phải nhanh chóng giải quyết bữa

trưa, tí nữa lại bị ngược đãi.

“Không cần quan tâm đến ông ta.”

“Tôi muốn chụp thật tốt.

Lục Khánh Nam nói rất trôi chảy: “Vậy tôi

đóng gói lại mang về đây cho cô.

Kiều Bích Ngọc thấy bên ngoài thật sự đang

mưa, liếc nhìn người họ Lục này một cái: “Nhanh

lên, đạo diễn nói chỉ cho tôi thời gian một tiếng

để ăn cơm thôi.”

Sau đó cậu Lục cần mẫn làm người sai vặt

mà chạy đi.

Mọi người trong trường quay đều ngây ra

như phống, biểu tình đều là kinh ngạc không nói lên lời.

Rốt cuộc cô Kiều này là người như thế nào chứ?

“Bọn họ dường như đều đang hoài nghi cô là Liễu Y Y.

Cuối cùng sai khi bị tra tấn trong hai giờ

đồng hồ, Kiều Bích Ngọc một tân binh cuối cùng

cũng miễn cưỡng chụp được những bức hình

khiến đạo diễn hài lòng, Lục Khánh Nam lái xe

đến đưa cô về, trong xe, anh ta lại không nhịn

được mà chế giấu cô.

Trước giờ Kiều Bích Ngọc chưa bao giờ tiếp

xúc với ngành nghề người mẫu quảng cáo, mặc

dù nói trong giới giải trí có rất nhiều bình hoa chỉ

để bày mà thôi. Có điều cô nhất thời muốn tranh

giành với bọn họ, cô phải nỗ lực học tập những

kỹ năng này, có chút mệt, coi như cũng hoàn

thành rồi, tâm tình đột nhiên thấy thoải mái.

Tâm tình cô tốt, không thèm để ý đến lòng

dạ hẹp hòi của Lục Khánh Nam, dựa vào lưng

ghế, lười biếng nôn mửa: “Tôi biết mấy người

bọn họ vẫn luôn thầm thì, coi tôi thành Liễu Y Y,

thật sự không có mắt nhìn.”

“Đúng vậy, cho dù là Liễu Y Y đi nữa, làm

sao có thể khiến một cảnh chụp đơn giản mà

phải chụp lâu như vậy chứ.”

Kiều Bích Ngọc nhìn anh ta đê tiện như vậy,

cũng không tức giận với anh ta, ngược lại còn rất

bình tĩnh nói với anh ta một chuyện: “Lục Khánh

Nam, bọn họ còn nói, tôi với anh có một chân.”

“Chân gì?”

“Không đúng. Bọn họ nói tôi đã có rất nhiều

chân rồi, lần trước anh gửi cho tôi mấy bộ quần

áo mới đến khách sạn để thay, bọn họ còn nói

chúng ta vội vàng đi đặt phòng.”

Lục Khánh Nam đạp phanh, biểu tình vô

cùng phức tạp, trừng cô: “Sao cô không giải

thích với bọn họ?”

“Làm sao mà giải thích được, miệng mọc ở

chỗ người khác.”

Lục Khánh Nam rất tức giận, lần này anh ta

có thể nhìn thấu rồi, yêu nữ gây tai họa nghìn

năm này, vậy mà còn làm ra dáng vẻ không có chuyện gì.

“Kiều Bích Ngọc chết tiệt, kiếp trước tôi đã

đào mộ tổ tiên nhà cô sao?” Lục Khánh Nam

giận đến nỗi mất cả hình tượng.

“Những lời này mà truyền đến chỗ Cao

Minh, tôi còn muốn sống mà, cô cũng biết anh ta

vô cùng cẩn thận, cô muốn hại chết tôi đúng không?”

“Tối nay có phải anh ta tham dự bữa tiệc tối

với Hà Thủy Tiên đúng không?” Kiều Bích Ngọc

coi lời mắng mỏ của anh ta như gió thoảng qua

tai, cô thần sắc nghiêm trọng hỏi một vấn đề khác.

Lần ra mắt sản phẩm mới của tập đoàn IP&G

lần này không giống mấy lần trước, tập đoàn đặc

biệt coi trọng, Kiều Bích Ngọc cũng không hiểu

biết về lĩnh vực kinh doanh, chỉ biết ngày mai

mấy người bọn cô phải bay đến Hồ Chí Minh lấy

cảnh, tối nay tập đoàn sẽ tổ chức một bữa tiệc

chúc thuận lợi.

Sắc mặt Lục Khánh Nam tối sầm, quai hàm

nhếch lên đầy kiêu hãnh, đầu nghiêng sang một

bên không thèm để ý đến cô.

Kiều Bích Ngọc nhẹ giọng nói: “Vậy tối nay,

anh tham dự với tôi.”

“Bữa tiệc vô vị như thế này, tôi sẽ không đi.”

Anh ta từ chối.

“Vậy tôi tự đi một mình.”

Lục Khánh Nam hừ một tiếng: “Ồ, cô định

tham dự với tư cách gì, cháu dâu nhà họ Quách

hay là cô chủ nhà họ Kiều ở thành phố Hải Châu,

hoặc là giả mạo Liễu Y Y2?”

Nếu như thân phận thật sự của cô bị bại lộ,

vậy thì sẽ rất khó xử.

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc nghiêm trọng, đột

nhiên trầm mặc, một lúc lâu sau mới mơ hồ nói:

“Tôi có một chuyện muốn đích thân nói với anh ta.”

“Chuyện gì?”

Cô lại lựa chọn trầm mặc.

Một lúc lâu, cô lẩm bẩm, thanh âm chỉ có

mình cô nghe được: “Tôi sợ nói rồi, anh ấy vẫn

thờ ơ như vậy.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 276: Lai lịch của cô Kiều là như thế nào“Có tìm hiểu được chỗ dựa của cô ta không?”Trong phòng nghỉ của thí sinh vòng sơtuyển, một vài người phụ nữ đang tán gẫuchuyện phiếm, một trong số họ chợt nghĩ ra cáigì đấy, hạ giọng thần bí nói: “Mọi người khôngthấy cô ta rất quen sao, đầu năm nay rất hot, còncó tin đồn với vị ở tập đoàn IP&G nữa đấy”“Suyt! Đừng nói nữa, tổng giám đốc Lục đến rồi!”Người quản lý cảnh giác nháy mắt với bọnhọ, bốn người được lựa chọn cuối cùng, bangười trong đó đều là người mẫu nổi tiếng. Bìnhthường bọn họ thường tranh giành với nhau,khẩu phật tâm xà, nhưng buổi tuyển chọn lầnnày đã khiến họ đoàn kết với nhau, đối phó vớinhững người không chuyên môn.Một bóng hình anh tuấn tiến về phía bọn họ.“Chào tổng giám đốc Lục.” Bọn họ lập tứctản ra, tạo dáng chuẩn mực tao nhã, khuôn mặtxinh đẹp nở nụ cười, đồng thanh chào.Lục Khánh Nam vẫn theo phong độ quý ôngcủa mình, trên người mặc một vest đen đắt tiềnđược may riêng, anh ta đứng thẳng người, nhìnbọn họ, nở nụ cười nhẹ.“Mọi người vất vả rồi.”Được ông chủ lớn chào hỏi thân mật nhưvậy, hai má người phụ nữ có chút ửng đỏ, tronglòng không khỏi có chút đung đưa.Trên thực tế so với vị cao không thể với tớicủa nhà họ Quách, ngược lại cậu Lục nhận đượcrất nhiều yêu thích của chị em phụ nữ.Lục Khánh Nam nổi tiếng là chịu tiêu tiềncho bạn gái, trong các ngày lễ lãng mạn khôngbao giờ thiếu kim cương. Mặc dù anh ta thườngxuyên thay bạn gái, trong lòng mọi người ai cũngbiết anh ta tìm bạn gái chứ không phải là tìm vợ,dễ hợp dễ tan, cầm lấy một phần chỉ phí chia taykhông hề ít, tạm biệt bạn gái cũ vẫn có thể nở nụ cười.Chỉ là mấy năm nay, không hề có bất kỳngười phụ nữ nào khiến Lục Khánh Nam đối xửđặc biệt cả, vẫn luôn tìm kiếm, dường như đếnanh ta cũng không biết mình đang tìm kiếm cái gì nữa.“Tổng giám đốc Lục, hôm nay người lập kếhoạch của tập đoàn IP&G đã mở một cuộc họpvới chúng tôi, họ nói rằng cần phải hoàn thànhquảng cáo trước giáng sinh, cho nên songphương hai bên vì muốn hoàn thành đợt quaynày càng nhanh càng tốt. Ngày mai trực tiếp đưabốn bọn họ đến Hồ Chí Minh lấy cảnh, thử xemkết quả nào tốt hơn, sẽ trực tiếp dùng người đấy”Trợ lý thấy anh ta đến, lập tức chạy tới báocáo công việc, có điều dường như Lục KhánhNam không quan tâm lắm, ánh mắt của anh tanhìn xung quanh một vòng, hỏi một câu: “CôKiều đâu, bây giờ cô ta đang ở đâu?”Gương mặt của ba người phụ nữ kia khôngthay đổi, vẫn giữ nụ cười bình thản như cũ, đềunhếch tai lên nghe bọn họ nói chuyện, LụcKhánh Nam vừa đến liền tìm người phụ nữ họ Kiều kia.Trợ lý nói thật với anh ta: “Đạo diễn nói, mộtsố động tác của cô Kiều không đủ tiêu chuẩn, côấy còn ở bên trong…”Dù sao cũng không xuất thân chuyênnghiệp, vì vậy khi quay, sẽ gặp rất nhiều rắc rối.“Tự mình tìm khổ, đáng đời!”Sắc mặt Lục Khánh Nam đột nhiên trầmxuống, hung dữ mắng một câu, trợ lý và mấyngười khác cũng nghe rõ, trong lòng căng thẳng,đang mắng ai vậy?Mắng thì mắng, nhưng bước chân anh tavẫn vô thức bước về phía trường quay.“Anh đến đây làm gì vậy?”Mà lúc này, Kiều Bích Ngọc vội vã chạy rangoài, suýt chút nữa đụng vào anh ta.Vì bị đạo diễn hành hạ mấy vòng, sự nhẫn lạicủa cô Kiều không có chỗ nào để trút bỏ, bây giờnhìn ai cũng không thuận mắt.Lục Khánh Nam nhìn thấy khuôn mặt thốicủa cô, vốn dĩ còn có chút tức giận, lập tức nởmột nụ cười hả hê, chế nhạo cô.“Không có bản lĩnh thì đừng có mà họcngười ta tham gia tuyển chọn.”Kiều Bích Ngọc tự biết mình đuối lý, cũngkhông phản bác, tức giận trừng mắt nhìn anh ta,rồi sải bước rời đi.Lục Khánh Nam nhìn thấy cô không để ýđến mình cứ vô lương tâm như thế mà đi, lập tứcquát cô: “Này, bên ngoài đang mưa đấy, cómang ô không?”“Không liên quan gì đến anh.”Kiều Bích Ngọc đi giày cao gót, tương đối cóhào quang, đến đầu cũng không quay lại nhìnanh ta.Lục Khánh Nam lại bộc phát tính nô lệ, chânkhông nghe lời, không có tiền đồ mà đuổi theo.Anh ta tính khí tốt thương lượng với cô: “Tínữa chúng ta cùng đi ăn cơm trưa, bạn tôi vừamở một nhà hàng Hàn Quốc bên đường đối diện,mùi vị rất tốt.Cô cũng đói bụng, bước vào thang máy, quáigở nói một câu: “Tôi không có thời gian, cái vừarồi tôi còn chưa chụp tốt.Bây giờ cô phải nhanh chóng giải quyết bữatrưa, tí nữa lại bị ngược đãi.“Không cần quan tâm đến ông ta.”“Tôi muốn chụp thật tốt.Lục Khánh Nam nói rất trôi chảy: “Vậy tôiđóng gói lại mang về đây cho cô.Kiều Bích Ngọc thấy bên ngoài thật sự đangmưa, liếc nhìn người họ Lục này một cái: “Nhanhlên, đạo diễn nói chỉ cho tôi thời gian một tiếngđể ăn cơm thôi.”Sau đó cậu Lục cần mẫn làm người sai vặtmà chạy đi.Mọi người trong trường quay đều ngây ranhư phống, biểu tình đều là kinh ngạc không nói lên lời.Rốt cuộc cô Kiều này là người như thế nào chứ?“Bọn họ dường như đều đang hoài nghi cô là Liễu Y Y.Cuối cùng sai khi bị tra tấn trong hai giờđồng hồ, Kiều Bích Ngọc một tân binh cuối cùngcũng miễn cưỡng chụp được những bức hìnhkhiến đạo diễn hài lòng, Lục Khánh Nam lái xeđến đưa cô về, trong xe, anh ta lại không nhịnđược mà chế giấu cô.Trước giờ Kiều Bích Ngọc chưa bao giờ tiếpxúc với ngành nghề người mẫu quảng cáo, mặcdù nói trong giới giải trí có rất nhiều bình hoa chỉđể bày mà thôi. Có điều cô nhất thời muốn tranhgiành với bọn họ, cô phải nỗ lực học tập nhữngkỹ năng này, có chút mệt, coi như cũng hoànthành rồi, tâm tình đột nhiên thấy thoải mái.Tâm tình cô tốt, không thèm để ý đến lòngdạ hẹp hòi của Lục Khánh Nam, dựa vào lưngghế, lười biếng nôn mửa: “Tôi biết mấy ngườibọn họ vẫn luôn thầm thì, coi tôi thành Liễu Y Y,thật sự không có mắt nhìn.”“Đúng vậy, cho dù là Liễu Y Y đi nữa, làmsao có thể khiến một cảnh chụp đơn giản màphải chụp lâu như vậy chứ.”Kiều Bích Ngọc nhìn anh ta đê tiện như vậy,cũng không tức giận với anh ta, ngược lại còn rấtbình tĩnh nói với anh ta một chuyện: “Lục KhánhNam, bọn họ còn nói, tôi với anh có một chân.”“Chân gì?”“Không đúng. Bọn họ nói tôi đã có rất nhiềuchân rồi, lần trước anh gửi cho tôi mấy bộ quầnáo mới đến khách sạn để thay, bọn họ còn nóichúng ta vội vàng đi đặt phòng.”Lục Khánh Nam đạp phanh, biểu tình vôcùng phức tạp, trừng cô: “Sao cô không giảithích với bọn họ?”“Làm sao mà giải thích được, miệng mọc ởchỗ người khác.”Lục Khánh Nam rất tức giận, lần này anh tacó thể nhìn thấu rồi, yêu nữ gây tai họa nghìnnăm này, vậy mà còn làm ra dáng vẻ không có chuyện gì.“Kiều Bích Ngọc chết tiệt, kiếp trước tôi đãđào mộ tổ tiên nhà cô sao?” Lục Khánh Namgiận đến nỗi mất cả hình tượng.“Những lời này mà truyền đến chỗ CaoMinh, tôi còn muốn sống mà, cô cũng biết anh tavô cùng cẩn thận, cô muốn hại chết tôi đúng không?”“Tối nay có phải anh ta tham dự bữa tiệc tốivới Hà Thủy Tiên đúng không?” Kiều Bích Ngọccoi lời mắng mỏ của anh ta như gió thoảng quatai, cô thần sắc nghiêm trọng hỏi một vấn đề khác.Lần ra mắt sản phẩm mới của tập đoàn IP&Glần này không giống mấy lần trước, tập đoàn đặcbiệt coi trọng, Kiều Bích Ngọc cũng không hiểubiết về lĩnh vực kinh doanh, chỉ biết ngày maimấy người bọn cô phải bay đến Hồ Chí Minh lấycảnh, tối nay tập đoàn sẽ tổ chức một bữa tiệcchúc thuận lợi.Sắc mặt Lục Khánh Nam tối sầm, quai hàmnhếch lên đầy kiêu hãnh, đầu nghiêng sang mộtbên không thèm để ý đến cô.Kiều Bích Ngọc nhẹ giọng nói: “Vậy tối nay,anh tham dự với tôi.”“Bữa tiệc vô vị như thế này, tôi sẽ không đi.”Anh ta từ chối.“Vậy tôi tự đi một mình.”Lục Khánh Nam hừ một tiếng: “Ồ, cô địnhtham dự với tư cách gì, cháu dâu nhà họ Quáchhay là cô chủ nhà họ Kiều ở thành phố Hải Châu,hoặc là giả mạo Liễu Y Y2?”Nếu như thân phận thật sự của cô bị bại lộ,vậy thì sẽ rất khó xử.Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc nghiêm trọng, độtnhiên trầm mặc, một lúc lâu sau mới mơ hồ nói:“Tôi có một chuyện muốn đích thân nói với anh ta.”“Chuyện gì?”Cô lại lựa chọn trầm mặc.Một lúc lâu, cô lẩm bẩm, thanh âm chỉ cómình cô nghe được: “Tôi sợ nói rồi, anh ấy vẫnthờ ơ như vậy.”

Chương 276