Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 279
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 279: Là cô không muốn ký đơn ly hônKiều Bích Ngọc cảm thấy mình giống nhưmột con rối mà mặc cho người khác thao túng,đằng sau màn là những sợi dây điều khiển cuộc đời cô.Cô ghét cảm giác này.Không cần biết Lucy muốn cô tới đây để làmgì, bây giờ cô chỉ muốn rời di.Bước nhanh về phía cổng câu lạc bộGolden.A, cho dù mắt cô vẫn nhìn thẳng về phíatrước, cô cũng có thể cảm thấy nhân viên ở đâyđột nhiên tăng lên rất nhiều.Các nhân viên nhìn cô một cách kỳ lạ, khiếnKiều Bích Ngọc càng ghét nơi này hơn.Vừa đi qua sảnh, cô nhận ra người quản lýtrước quầy mở miệng dường như muốn nói gì đóvới cô, nhưng khi cô nhìn anh ta, người mặcđồng phục quản lý do dự rồi lập tức cúi đầu xuống.Kiểu Bích Ngọc hơi cau mày, tâm tình trở nên căng thẳng.Điều gì đã xảy ra với những người này?Nghĩ tới lúc cô vừa vào đây, một nhân viênđã báo cáo với người phụ trách câu lạc bộ rằngmàn hình bị trục trặc, hơn nữa đột nhiên khôngcó tín hiệu ở khu vực này, Mạc Cảnh Sơn vànhững người khác liền vội vã chạy đi.Câu lạc bộ Golden.A là tài sản của nhà họQuách, cô không muốn Lucy tới phá hoại, cônhìn quanh một lần, cũng không thấy người phụtrách câu lạc bộ đâu.“Người phụ trách câu lạc bộ đâu rồi?” Côchủ động bước đến quầy hỏi.Khi quản lý mặc đồng phục màu xanh lamnhìn thấy cô đi tới, trên mặt dường như lộ ra mộtchút kiêng ky, không dám nhìn thẳng cô, ánhmắt né tránh cúi đầu, vội vàng chỉ tay ra ngoàicửa: “Ở, ở bên ngoài.”Kiểu Bích Ngọc nghỉ ngờ nhìn anh ta mộthồi, nhưng mặc kệ anh ta, người phục vụ ở haibên cửa lập tức cúi người cung kính, mở cửakính trước mặt cô, cô sải bước đi ra ngoài.Tuy nhiên, vừa bước ra khỏi cổng câu lạcbộ, cô kinh ngạc đứng sững người tại chỗ, tầmmắt của cô bị một bóng dáng anh tuấn chiếmlấy.Một chiếc Ferrari màu xám đen đậu ở đó,đèn pha chói mắt, Quách Cao Minh đột nhiênxuất hiện trước mặt cô, không thể khinh thường.“Sao cô lại ở đây?”Anh mở miệng trước, hỏi bằng giọng trầmtrầm, rất quen thuộc, nhưng lộ rõ vẻ không hàilòng.Khi Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói củaanh, cô đột nhiên hoàn hồn lại, cảm thấy có chútphức tạp mà kinh ngạc nhìn anh.Ánh mắt anh tối sầm mà sắc bén, anh tiếnlên một bước lớn, dùng tay phải siết chặt cổ taycô, lạnh lùng hỏi: “Kiều Bích Ngọc, đây là nơi màphụ nữ nên đến à?”“Anh muốn nói gì?”Cô tức giận muốn đẩy anh ra, nhưng ngóntay anh đã siết chặt không thể tách được.“Tôi muốn nói gì sao?”Khuôn mặt anh âm u khó coi, ánh mắt rơivào chiếc váy lụa màu xanh nước biển hở vai củacô, làn da trắng nõn nà lộ ra của cô, giọng nóicàng ngày càng lạnh: “Tôi muốn hỏi cô, mợ chủnhà họ Quách, tối nay mặc như vậy là muốn đitiếp vị khách giàu có nào đây hả?”“Tiếp khách cái gì? Quách Cao Minh, anhđừng có phát điên với tôi!”Kiều Bích Ngọc biết mình mặc váy dạ hộiđến câu lạc bộ là không phù hợp, nhưng nghenhững lời của anh, cô rất khó chịu.“Anh lấy tư cách gì ở đây gây sự với tôi? Anhcó làm tròn trách nhiệm của người chồng chưa?”Cô khó chịu lao tới cắn vào cánh tay phảiQuách Cao Minh, anh cũng không ngờ rằng côsẽ cắn nên đau đớn thả cô ra.“Tôi không có hứng thú với cuộc sống riêng tư của cô.”Anh rút tay về, vẻ mặt thờ ơ, từng chữ cảnhcáo cô: “Kiều Bích Ngọc, đừng quên, cô đã từchối ký đơn ly hôn.”Lời nói của anh làm cho Kiều Bích Ngọc vốnđang tức giận bỗng chốc đơ người, sau đó toànthân căng thẳng cứng đờ, ngoài mơ hồ khôngcảm thấy gì, cũng không thể phản bác.Người phụ trách ở bên cổng câu lạc bộ dodự không dám bước tới, ở đây đã có rất nhiềungười đang chờ, bọn họ đều nghe rõ mấy lời lăngnhục của anh.Từ đầu đến cuối, cô là người duy nhất chịuđựng tất cả.Kiều Bích Ngọc buộc mình phải ngẩng đầulên, để dù có nước mắt cũng không để chúng dễdàng rơi xuống.Trước cổng câu lạc bộ tĩnh lặng, gió đêm hiuhiu lạnh, màn đêm ngưng trọng.“Cậu Cao Minh, màn hình bị trục trặc, chúngtôi đã tra ra được…” Người phụ trách câu lạc bộcẩn thận bước tới, thấp giọng nói..Cuối cùng cũng có người dám lên tiếng,đám người phía sau lập tức tiến lên, giả bộ vừarồi không có chuyện gì xảy ra, sắc mặt ra vẻ bìnhthường báo cáo.“Chúng tôi tìm thấy tám thiết bị gây nhiễuxung quanh câu lạc bộ. Loại thiết bị gây nhiễunày không thể tìm thấy trên thị trường.”Bọn họ bận cứ rộn làm việc như vậy, KiềuBích Ngọc cúi đầu, xoay người, cố gắng để chomình không tồn tại, bước nhẹ nhàng, hèn mọn đira khỏi tầm mắt của họ.Cô đi đến một góc khuất xa ánh đèn đường,cúi đầu không ngừng lục tìm son môi, khăn giấy,phấn nước, điện thoại di động trong túi, làmchúng lộn xôn cả lên.Vốn dĩ cô cũng không muốn tìm cái gì,chẳng qua vì rất khó chịu nên muốn giấu đi sựhốt hoảng trong lòng.“Vô liêm sỉ.” Cô nhỏ giọng mắng.Lúc trước cô thu hết dũng khí quyết địnhđến câu lạc bộ Golden.A tìm anh, nhưng bây giờthật sự gặp được. Thật sự không cần nói với anhgì cả, anh đã như vậy, cô cũng không cần đợi nữa.“Tôi đang cố chấp vì cái gì đây?“ Đôi mắt côđỏ bừng.Gió đêm đầu đông lạnh thấu xương, mặc bộlễ phục này, đứng ở một vùng ngoại ô hẻo lánhnhư vậy, đã hơn nửa đêm, thật chật vật.“Cậu Cao Minh, gọi xe ở đây không dễ đâu”Người phụ trách ở câu lạc bộ thỉnh thoảng lạinhìn vào bóng cây bên phải cạnh lối vào chínhcủa câu lạc bộ, có ý tứ nói.“Hơn nữa vào ban đêm, nhiệt độ ở ngoại ôthấp hơn trong thành phố, đứng ngoài này rất dễbị cảm.”Thấy ánh mắt người kia cũng nhìn về phíađó, người phụ trách cẩn thận nói thêm: “Có nêntìm xe đưa cô ấy về không?”Khi Quách Cao Minh đến gần bóng cây, mộtchiếc Bentley màu trắng đã đợi sẵn gần đó, đôimắt đen của anh nhìn thẳng, nhìn một người đànông đang mở cửa xe cho cô. Sau đó cô rất tựnhiên ngồi vào ghế phụ.Người phụ trách câu lạc bộ phía sau anh tacó vẻ ngạc nhiên, chiếc Bentley màu trắng đónKiều Bích Ngọc đã đi rất xa.“Anh Cao Minh, có nên phái người đuổi theokhông?” Người phụ trách nói chuyện có chútcăng thẳng run rẩy.Quách Cao Minh dường như không nghethấy, toàn thân lạnh lẽo, xoay người đi vào câu lạc bộ.“Nhóc Thanh, sao cậu lại ở chỗ này?”Chiếc Bentley màu trắng chạy vững vàngchạy trên đường, Kiều Bích Ngọc trong xe hơilúng túng nhìn người đàn ông đang lái xe, bởi vìcô đã nghe lỏm cuộc trò chuyện trước đó củabọn người Mạc Cảnh Sơn, lúc này, ánh mắt cônhìn anh ta nhiều hơn mấy phần nghi ngờ.Đường Vũ bình tĩnh nhìn cô, không để tschút nào, tiếp tục nhìn về phía trước, bình tĩnhnói với cô: “Châu Mỹ Duy gọi điện cho tôi, cô ấynói không thấy cậu đâu”Kiều Bích Ngọc giật mình, lúc này mới nhớđến Mỹ Duy đáng thương.“Ở câu lạc bộ Golden.A không có tín hiệu.Tôi quên mất.”Cảm thấy xấu hổ, cô nhanh chóng gọi lạicho Châu Mỹ Duy, nhưng có thể là do cô ấy vẫnđang ở trong câu lạc bộ Gordon, bên kia ồn àokhông nghe được tiếng chuông, cũng không cóai trả lời cuộc gọi.“Nhóc Thanh, chúng ta tới khách sạnGordon.” Thấy anh ta quay xe chạy về hướng cănhộ của cô, cô vội vàng nhắc nhở.Đường Tuấn Nghĩa tiếp tục lái xe theo lộtrình ban đầu, có người từng nói cách người ta láixe cũng như cách họ làm người, cách xe chạycũng như cách người ta sống, thật sự rất có lý,giống như xe của Đường Tuấn Vũ, luôn có tốc độđều đều, êm ái và vững vàng.
Chương 279: Là cô không muốn ký đơn ly hôn
Kiều Bích Ngọc cảm thấy mình giống như
một con rối mà mặc cho người khác thao túng,
đằng sau màn là những sợi dây điều khiển cuộc đời cô.
Cô ghét cảm giác này.
Không cần biết Lucy muốn cô tới đây để làm
gì, bây giờ cô chỉ muốn rời di.
Bước nhanh về phía cổng câu lạc bộ
Golden.A, cho dù mắt cô vẫn nhìn thẳng về phía
trước, cô cũng có thể cảm thấy nhân viên ở đây
đột nhiên tăng lên rất nhiều.
Các nhân viên nhìn cô một cách kỳ lạ, khiến
Kiều Bích Ngọc càng ghét nơi này hơn.
Vừa đi qua sảnh, cô nhận ra người quản lý
trước quầy mở miệng dường như muốn nói gì đó
với cô, nhưng khi cô nhìn anh ta, người mặc
đồng phục quản lý do dự rồi lập tức cúi đầu xuống.
Kiểu Bích Ngọc hơi cau mày, tâm tình trở nên căng thẳng.
Điều gì đã xảy ra với những người này?
Nghĩ tới lúc cô vừa vào đây, một nhân viên
đã báo cáo với người phụ trách câu lạc bộ rằng
màn hình bị trục trặc, hơn nữa đột nhiên không
có tín hiệu ở khu vực này, Mạc Cảnh Sơn và
những người khác liền vội vã chạy đi.
Câu lạc bộ Golden.A là tài sản của nhà họ
Quách, cô không muốn Lucy tới phá hoại, cô
nhìn quanh một lần, cũng không thấy người phụ
trách câu lạc bộ đâu.
“Người phụ trách câu lạc bộ đâu rồi?” Cô
chủ động bước đến quầy hỏi.
Khi quản lý mặc đồng phục màu xanh lam
nhìn thấy cô đi tới, trên mặt dường như lộ ra một
chút kiêng ky, không dám nhìn thẳng cô, ánh
mắt né tránh cúi đầu, vội vàng chỉ tay ra ngoài
cửa: “Ở, ở bên ngoài.”
Kiểu Bích Ngọc nghỉ ngờ nhìn anh ta một
hồi, nhưng mặc kệ anh ta, người phục vụ ở hai
bên cửa lập tức cúi người cung kính, mở cửa
kính trước mặt cô, cô sải bước đi ra ngoài.
Tuy nhiên, vừa bước ra khỏi cổng câu lạc
bộ, cô kinh ngạc đứng sững người tại chỗ, tầm
mắt của cô bị một bóng dáng anh tuấn chiếm
lấy.
Một chiếc Ferrari màu xám đen đậu ở đó,
đèn pha chói mắt, Quách Cao Minh đột nhiên
xuất hiện trước mặt cô, không thể khinh thường.
“Sao cô lại ở đây?”
Anh mở miệng trước, hỏi bằng giọng trầm
trầm, rất quen thuộc, nhưng lộ rõ vẻ không hài
lòng.
Khi Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói của
anh, cô đột nhiên hoàn hồn lại, cảm thấy có chút
phức tạp mà kinh ngạc nhìn anh.
Ánh mắt anh tối sầm mà sắc bén, anh tiến
lên một bước lớn, dùng tay phải siết chặt cổ tay
cô, lạnh lùng hỏi: “Kiều Bích Ngọc, đây là nơi mà
phụ nữ nên đến à?”
“Anh muốn nói gì?”
Cô tức giận muốn đẩy anh ra, nhưng ngón
tay anh đã siết chặt không thể tách được.
“Tôi muốn nói gì sao?”
Khuôn mặt anh âm u khó coi, ánh mắt rơi
vào chiếc váy lụa màu xanh nước biển hở vai của
cô, làn da trắng nõn nà lộ ra của cô, giọng nói
càng ngày càng lạnh: “Tôi muốn hỏi cô, mợ chủ
nhà họ Quách, tối nay mặc như vậy là muốn đi
tiếp vị khách giàu có nào đây hả?”
“Tiếp khách cái gì? Quách Cao Minh, anh
đừng có phát điên với tôi!”
Kiều Bích Ngọc biết mình mặc váy dạ hội
đến câu lạc bộ là không phù hợp, nhưng nghe
những lời của anh, cô rất khó chịu.
“Anh lấy tư cách gì ở đây gây sự với tôi? Anh
có làm tròn trách nhiệm của người chồng chưa?”
Cô khó chịu lao tới cắn vào cánh tay phải
Quách Cao Minh, anh cũng không ngờ rằng cô
sẽ cắn nên đau đớn thả cô ra.
“Tôi không có hứng thú với cuộc sống riêng tư của cô.”
Anh rút tay về, vẻ mặt thờ ơ, từng chữ cảnh
cáo cô: “Kiều Bích Ngọc, đừng quên, cô đã từ
chối ký đơn ly hôn.”
Lời nói của anh làm cho Kiều Bích Ngọc vốn
đang tức giận bỗng chốc đơ người, sau đó toàn
thân căng thẳng cứng đờ, ngoài mơ hồ không
cảm thấy gì, cũng không thể phản bác.
Người phụ trách ở bên cổng câu lạc bộ do
dự không dám bước tới, ở đây đã có rất nhiều
người đang chờ, bọn họ đều nghe rõ mấy lời lăng
nhục của anh.
Từ đầu đến cuối, cô là người duy nhất chịu
đựng tất cả.
Kiều Bích Ngọc buộc mình phải ngẩng đầu
lên, để dù có nước mắt cũng không để chúng dễ
dàng rơi xuống.
Trước cổng câu lạc bộ tĩnh lặng, gió đêm hiu
hiu lạnh, màn đêm ngưng trọng.
“Cậu Cao Minh, màn hình bị trục trặc, chúng
tôi đã tra ra được…” Người phụ trách câu lạc bộ
cẩn thận bước tới, thấp giọng nói..
Cuối cùng cũng có người dám lên tiếng,
đám người phía sau lập tức tiến lên, giả bộ vừa
rồi không có chuyện gì xảy ra, sắc mặt ra vẻ bình
thường báo cáo.
“Chúng tôi tìm thấy tám thiết bị gây nhiễu
xung quanh câu lạc bộ. Loại thiết bị gây nhiễu
này không thể tìm thấy trên thị trường.”
Bọn họ bận cứ rộn làm việc như vậy, Kiều
Bích Ngọc cúi đầu, xoay người, cố gắng để cho
mình không tồn tại, bước nhẹ nhàng, hèn mọn đi
ra khỏi tầm mắt của họ.
Cô đi đến một góc khuất xa ánh đèn đường,
cúi đầu không ngừng lục tìm son môi, khăn giấy,
phấn nước, điện thoại di động trong túi, làm
chúng lộn xôn cả lên.
Vốn dĩ cô cũng không muốn tìm cái gì,
chẳng qua vì rất khó chịu nên muốn giấu đi sự
hốt hoảng trong lòng.
“Vô liêm sỉ.” Cô nhỏ giọng mắng.
Lúc trước cô thu hết dũng khí quyết định
đến câu lạc bộ Golden.A tìm anh, nhưng bây giờ
thật sự gặp được. Thật sự không cần nói với anh
gì cả, anh đã như vậy, cô cũng không cần đợi nữa.
“Tôi đang cố chấp vì cái gì đây?“ Đôi mắt cô
đỏ bừng.
Gió đêm đầu đông lạnh thấu xương, mặc bộ
lễ phục này, đứng ở một vùng ngoại ô hẻo lánh
như vậy, đã hơn nửa đêm, thật chật vật.
“Cậu Cao Minh, gọi xe ở đây không dễ đâu”
Người phụ trách ở câu lạc bộ thỉnh thoảng lại
nhìn vào bóng cây bên phải cạnh lối vào chính
của câu lạc bộ, có ý tứ nói.
“Hơn nữa vào ban đêm, nhiệt độ ở ngoại ô
thấp hơn trong thành phố, đứng ngoài này rất dễ
bị cảm.”
Thấy ánh mắt người kia cũng nhìn về phía
đó, người phụ trách cẩn thận nói thêm: “Có nên
tìm xe đưa cô ấy về không?”
Khi Quách Cao Minh đến gần bóng cây, một
chiếc Bentley màu trắng đã đợi sẵn gần đó, đôi
mắt đen của anh nhìn thẳng, nhìn một người đàn
ông đang mở cửa xe cho cô. Sau đó cô rất tự
nhiên ngồi vào ghế phụ.
Người phụ trách câu lạc bộ phía sau anh ta
có vẻ ngạc nhiên, chiếc Bentley màu trắng đón
Kiều Bích Ngọc đã đi rất xa.
“Anh Cao Minh, có nên phái người đuổi theo
không?” Người phụ trách nói chuyện có chút
căng thẳng run rẩy.
Quách Cao Minh dường như không nghe
thấy, toàn thân lạnh lẽo, xoay người đi vào câu lạc bộ.
“Nhóc Thanh, sao cậu lại ở chỗ này?”
Chiếc Bentley màu trắng chạy vững vàng
chạy trên đường, Kiều Bích Ngọc trong xe hơi
lúng túng nhìn người đàn ông đang lái xe, bởi vì
cô đã nghe lỏm cuộc trò chuyện trước đó của
bọn người Mạc Cảnh Sơn, lúc này, ánh mắt cô
nhìn anh ta nhiều hơn mấy phần nghi ngờ.
Đường Vũ bình tĩnh nhìn cô, không để ts
chút nào, tiếp tục nhìn về phía trước, bình tĩnh
nói với cô: “Châu Mỹ Duy gọi điện cho tôi, cô ấy
nói không thấy cậu đâu”
Kiều Bích Ngọc giật mình, lúc này mới nhớ
đến Mỹ Duy đáng thương.
“Ở câu lạc bộ Golden.A không có tín hiệu.
Tôi quên mất.”
Cảm thấy xấu hổ, cô nhanh chóng gọi lại
cho Châu Mỹ Duy, nhưng có thể là do cô ấy vẫn
đang ở trong câu lạc bộ Gordon, bên kia ồn ào
không nghe được tiếng chuông, cũng không có
ai trả lời cuộc gọi.
“Nhóc Thanh, chúng ta tới khách sạn
Gordon.” Thấy anh ta quay xe chạy về hướng căn
hộ của cô, cô vội vàng nhắc nhở.
Đường Tuấn Nghĩa tiếp tục lái xe theo lộ
trình ban đầu, có người từng nói cách người ta lái
xe cũng như cách họ làm người, cách xe chạy
cũng như cách người ta sống, thật sự rất có lý,
giống như xe của Đường Tuấn Vũ, luôn có tốc độ
đều đều, êm ái và vững vàng.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 279: Là cô không muốn ký đơn ly hônKiều Bích Ngọc cảm thấy mình giống nhưmột con rối mà mặc cho người khác thao túng,đằng sau màn là những sợi dây điều khiển cuộc đời cô.Cô ghét cảm giác này.Không cần biết Lucy muốn cô tới đây để làmgì, bây giờ cô chỉ muốn rời di.Bước nhanh về phía cổng câu lạc bộGolden.A, cho dù mắt cô vẫn nhìn thẳng về phíatrước, cô cũng có thể cảm thấy nhân viên ở đâyđột nhiên tăng lên rất nhiều.Các nhân viên nhìn cô một cách kỳ lạ, khiếnKiều Bích Ngọc càng ghét nơi này hơn.Vừa đi qua sảnh, cô nhận ra người quản lýtrước quầy mở miệng dường như muốn nói gì đóvới cô, nhưng khi cô nhìn anh ta, người mặcđồng phục quản lý do dự rồi lập tức cúi đầu xuống.Kiểu Bích Ngọc hơi cau mày, tâm tình trở nên căng thẳng.Điều gì đã xảy ra với những người này?Nghĩ tới lúc cô vừa vào đây, một nhân viênđã báo cáo với người phụ trách câu lạc bộ rằngmàn hình bị trục trặc, hơn nữa đột nhiên khôngcó tín hiệu ở khu vực này, Mạc Cảnh Sơn vànhững người khác liền vội vã chạy đi.Câu lạc bộ Golden.A là tài sản của nhà họQuách, cô không muốn Lucy tới phá hoại, cônhìn quanh một lần, cũng không thấy người phụtrách câu lạc bộ đâu.“Người phụ trách câu lạc bộ đâu rồi?” Côchủ động bước đến quầy hỏi.Khi quản lý mặc đồng phục màu xanh lamnhìn thấy cô đi tới, trên mặt dường như lộ ra mộtchút kiêng ky, không dám nhìn thẳng cô, ánhmắt né tránh cúi đầu, vội vàng chỉ tay ra ngoàicửa: “Ở, ở bên ngoài.”Kiểu Bích Ngọc nghỉ ngờ nhìn anh ta mộthồi, nhưng mặc kệ anh ta, người phục vụ ở haibên cửa lập tức cúi người cung kính, mở cửakính trước mặt cô, cô sải bước đi ra ngoài.Tuy nhiên, vừa bước ra khỏi cổng câu lạcbộ, cô kinh ngạc đứng sững người tại chỗ, tầmmắt của cô bị một bóng dáng anh tuấn chiếmlấy.Một chiếc Ferrari màu xám đen đậu ở đó,đèn pha chói mắt, Quách Cao Minh đột nhiênxuất hiện trước mặt cô, không thể khinh thường.“Sao cô lại ở đây?”Anh mở miệng trước, hỏi bằng giọng trầmtrầm, rất quen thuộc, nhưng lộ rõ vẻ không hàilòng.Khi Kiều Bích Ngọc nghe thấy giọng nói củaanh, cô đột nhiên hoàn hồn lại, cảm thấy có chútphức tạp mà kinh ngạc nhìn anh.Ánh mắt anh tối sầm mà sắc bén, anh tiếnlên một bước lớn, dùng tay phải siết chặt cổ taycô, lạnh lùng hỏi: “Kiều Bích Ngọc, đây là nơi màphụ nữ nên đến à?”“Anh muốn nói gì?”Cô tức giận muốn đẩy anh ra, nhưng ngóntay anh đã siết chặt không thể tách được.“Tôi muốn nói gì sao?”Khuôn mặt anh âm u khó coi, ánh mắt rơivào chiếc váy lụa màu xanh nước biển hở vai củacô, làn da trắng nõn nà lộ ra của cô, giọng nóicàng ngày càng lạnh: “Tôi muốn hỏi cô, mợ chủnhà họ Quách, tối nay mặc như vậy là muốn đitiếp vị khách giàu có nào đây hả?”“Tiếp khách cái gì? Quách Cao Minh, anhđừng có phát điên với tôi!”Kiều Bích Ngọc biết mình mặc váy dạ hộiđến câu lạc bộ là không phù hợp, nhưng nghenhững lời của anh, cô rất khó chịu.“Anh lấy tư cách gì ở đây gây sự với tôi? Anhcó làm tròn trách nhiệm của người chồng chưa?”Cô khó chịu lao tới cắn vào cánh tay phảiQuách Cao Minh, anh cũng không ngờ rằng côsẽ cắn nên đau đớn thả cô ra.“Tôi không có hứng thú với cuộc sống riêng tư của cô.”Anh rút tay về, vẻ mặt thờ ơ, từng chữ cảnhcáo cô: “Kiều Bích Ngọc, đừng quên, cô đã từchối ký đơn ly hôn.”Lời nói của anh làm cho Kiều Bích Ngọc vốnđang tức giận bỗng chốc đơ người, sau đó toànthân căng thẳng cứng đờ, ngoài mơ hồ khôngcảm thấy gì, cũng không thể phản bác.Người phụ trách ở bên cổng câu lạc bộ dodự không dám bước tới, ở đây đã có rất nhiềungười đang chờ, bọn họ đều nghe rõ mấy lời lăngnhục của anh.Từ đầu đến cuối, cô là người duy nhất chịuđựng tất cả.Kiều Bích Ngọc buộc mình phải ngẩng đầulên, để dù có nước mắt cũng không để chúng dễdàng rơi xuống.Trước cổng câu lạc bộ tĩnh lặng, gió đêm hiuhiu lạnh, màn đêm ngưng trọng.“Cậu Cao Minh, màn hình bị trục trặc, chúngtôi đã tra ra được…” Người phụ trách câu lạc bộcẩn thận bước tới, thấp giọng nói..Cuối cùng cũng có người dám lên tiếng,đám người phía sau lập tức tiến lên, giả bộ vừarồi không có chuyện gì xảy ra, sắc mặt ra vẻ bìnhthường báo cáo.“Chúng tôi tìm thấy tám thiết bị gây nhiễuxung quanh câu lạc bộ. Loại thiết bị gây nhiễunày không thể tìm thấy trên thị trường.”Bọn họ bận cứ rộn làm việc như vậy, KiềuBích Ngọc cúi đầu, xoay người, cố gắng để chomình không tồn tại, bước nhẹ nhàng, hèn mọn đira khỏi tầm mắt của họ.Cô đi đến một góc khuất xa ánh đèn đường,cúi đầu không ngừng lục tìm son môi, khăn giấy,phấn nước, điện thoại di động trong túi, làmchúng lộn xôn cả lên.Vốn dĩ cô cũng không muốn tìm cái gì,chẳng qua vì rất khó chịu nên muốn giấu đi sựhốt hoảng trong lòng.“Vô liêm sỉ.” Cô nhỏ giọng mắng.Lúc trước cô thu hết dũng khí quyết địnhđến câu lạc bộ Golden.A tìm anh, nhưng bây giờthật sự gặp được. Thật sự không cần nói với anhgì cả, anh đã như vậy, cô cũng không cần đợi nữa.“Tôi đang cố chấp vì cái gì đây?“ Đôi mắt côđỏ bừng.Gió đêm đầu đông lạnh thấu xương, mặc bộlễ phục này, đứng ở một vùng ngoại ô hẻo lánhnhư vậy, đã hơn nửa đêm, thật chật vật.“Cậu Cao Minh, gọi xe ở đây không dễ đâu”Người phụ trách ở câu lạc bộ thỉnh thoảng lạinhìn vào bóng cây bên phải cạnh lối vào chínhcủa câu lạc bộ, có ý tứ nói.“Hơn nữa vào ban đêm, nhiệt độ ở ngoại ôthấp hơn trong thành phố, đứng ngoài này rất dễbị cảm.”Thấy ánh mắt người kia cũng nhìn về phíađó, người phụ trách cẩn thận nói thêm: “Có nêntìm xe đưa cô ấy về không?”Khi Quách Cao Minh đến gần bóng cây, mộtchiếc Bentley màu trắng đã đợi sẵn gần đó, đôimắt đen của anh nhìn thẳng, nhìn một người đànông đang mở cửa xe cho cô. Sau đó cô rất tựnhiên ngồi vào ghế phụ.Người phụ trách câu lạc bộ phía sau anh tacó vẻ ngạc nhiên, chiếc Bentley màu trắng đónKiều Bích Ngọc đã đi rất xa.“Anh Cao Minh, có nên phái người đuổi theokhông?” Người phụ trách nói chuyện có chútcăng thẳng run rẩy.Quách Cao Minh dường như không nghethấy, toàn thân lạnh lẽo, xoay người đi vào câu lạc bộ.“Nhóc Thanh, sao cậu lại ở chỗ này?”Chiếc Bentley màu trắng chạy vững vàngchạy trên đường, Kiều Bích Ngọc trong xe hơilúng túng nhìn người đàn ông đang lái xe, bởi vìcô đã nghe lỏm cuộc trò chuyện trước đó củabọn người Mạc Cảnh Sơn, lúc này, ánh mắt cônhìn anh ta nhiều hơn mấy phần nghi ngờ.Đường Vũ bình tĩnh nhìn cô, không để tschút nào, tiếp tục nhìn về phía trước, bình tĩnhnói với cô: “Châu Mỹ Duy gọi điện cho tôi, cô ấynói không thấy cậu đâu”Kiều Bích Ngọc giật mình, lúc này mới nhớđến Mỹ Duy đáng thương.“Ở câu lạc bộ Golden.A không có tín hiệu.Tôi quên mất.”Cảm thấy xấu hổ, cô nhanh chóng gọi lạicho Châu Mỹ Duy, nhưng có thể là do cô ấy vẫnđang ở trong câu lạc bộ Gordon, bên kia ồn àokhông nghe được tiếng chuông, cũng không cóai trả lời cuộc gọi.“Nhóc Thanh, chúng ta tới khách sạnGordon.” Thấy anh ta quay xe chạy về hướng cănhộ của cô, cô vội vàng nhắc nhở.Đường Tuấn Nghĩa tiếp tục lái xe theo lộtrình ban đầu, có người từng nói cách người ta láixe cũng như cách họ làm người, cách xe chạycũng như cách người ta sống, thật sự rất có lý,giống như xe của Đường Tuấn Vũ, luôn có tốc độđều đều, êm ái và vững vàng.