Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 281

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 281: Mình định nghỉ việcHắt xì!Đêm qua Kiểu Bích Ngọc thức đến tận 12giờ đêm mới đi ngủ. Sáng sớm, khi mặt trời cònchưa mọc, nhân viên IP&G đã gọi điện thoại đếndặn dò cô nhất định phải có mặt ở sân bay đúnggiờ. Hôm nay cô và ba người mẫu khác phải gấprút đến thành phố Hồ Chí Minh chụp ảnh.Kiều Bích Ngọc cầm điện thoại ngẩn ra, côđã quên béng mất chuyện này.Dậy sớm nên cả người còn chậm chạp, côngáp một cái, nhanh chóng đi đánh răng rửa mặt.“Kiều Bích Ngọc, cậu bị cảm à?”Coi như cô còn có chút lương tâm, trước khiđi còn nhớ gọi điện thoại cho Châu Mỹ Duy. Cóthể do giọng mũi có chút nặng nề, nên là Mỹ Duyquan tâm đến cô.“Hiện tại mình đang ngồi xe đến sân bay, cólẽ mình sẽ ở lại thành phố Hồ Chí Minh ba ngày”Kiều Bích Ngọc ngồi trong xe taxi, vừa gọiđiện thoại vừa oán hận: “Lục Khánh Nam sợmình bị đuổi việc nên mới sáng sớm đã kêungười gọi điện thoại gọi mình dậy.”Bây giờ đầu óc cô vẫn còn hơi mờ mịt,nhưng nếu nghĩ lại, nhân viên của IP&G hình nhưkhông thuộc quản lý của Lục Khánh Nam. IP&@Gcó dịch vụ gọi đến tận giường không?Cô lại hắt xì hơi, cầm khăn giấy che mũi, lườiqua tâm chuyện gọi đến tận giường.“Chết tiệt! Kiều Bích Ngọc, còn chuyện ănuống nữa. Có phải cậu biết Quách Cao Minhkhông tham gia tiệc nên cậu cũng chuồn luônđúng không? Cậu đặt tay lên tim mình coi cậu cólương tâm không hả?” Châu Mỹ Duy ở bên kiađiện thoại đầy bất bình.Quách Cao Minh cũng không đi tiệc tối?Nghe thấy chuyện này, tâm trạng cô không tốt lắm.“Này, tối hôm qua cậu làm chuyện gì xấu xavậy? Sao lại bị cảm? Liệu có ảnh hưởng đến buổichụp hình của cậu không?“ Châu Mỹ Duy mềmlòng lo lắng cho cô.“Tối qua ngồi ở ban công nên bị gió lạnh thổi trúng.”Kiều Bích Ngọc nhớ lại những điều ngu ngốcmà cô đã làm đêm qua, giọng thấp dần: “Mìnhnghi ngờ phòng 502 ở tầng trên là người mình quen biết.“502 gì cơ?”“Không có gì. Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọcrất phức tạp, cô không muốn nói về chuyện nàynữa.“Đúng rồi, Đường Tuấn Nghĩa nói với mình,tối hôm qua cậu ở cùng Bùi Hưng Nam, là anh tađưa cậu về nhà sao?”Lần này đến lượt Châu Mỹ Duy không muốnnói chuyện, giọng điệu có chút cứng rắn: “Đúngthế, bọn mình về sớm.”Hai người phụ nữ đều có suy nghĩ riêng,Kiều Bích Ngọc nói cô sắp đến sân bay, “Quảngia Duy” lại dặn dò cô phải chú ý an toàn một lầnnữa rồi mới cúp máy.Thường thì đúng 6 giờ sáng Châu Mỹ Duy sẽđến nhà họ Bùi, sau đó làm c* li nấu đồ ăn sángcho hai cha con họ Bùi, rồi đi gọi một lớn mộtnhỏ thức dậy, đưa đứa nhỏ đi học rồi vội vàngquay lại trông chừng người lớn ăn xong uốngthuốc dạ dày, lau sàn, rửa bát, chuẩn bị thêmbữa tối cho họ. Cuộc sống như vậy, bình thườngmà đơn giản.Nhưng hôm nay khi Châu Mỹ Duy lái chiếcxe nhỏ bé của mình tới cửa nhà họ Bùi, cô pháthiện một chiếc xe thể thao Lamborghini màu đỏcho nữ đang đỗ ở cửa. Hai chiếc xe đỗ cạnhnhau, thật là… Không so sánh sẽ không đaulòng.Châu Mỹ Duy xuống xe liếc nhìn chiếc xe thểthao mới bên cạnh, vô cùng ghen tí.Trong đầu cô ấy đang nghĩ, ai lại lái mộtchiếc xe thể thao như vậy chứ?Cô ấy lấy chìa khóa mở cửa, trước khi bướcvào đại sảnh, cô phát hiện hôm nay hai cha conBùi Hưng Nam không cần đợi cô gọi đã tự rờigiường, thật là kỳ tích.“Hôm nay có khách đến đây sao?“ Cô ấybước vào nhà họ Bùi một cách rất tự nhiên.“Ai là khách?”Một bóng người đi ra từ sau ghế sô pha,Quan Liên nhìn về phía cửa với vẻ mặt không vui.Châu Mỹ Duy đứng lại ở cửa, vẻ mặt sững SỜ.“Quan… Quan Liên.” Cô ấy đờ đẫn một lúcrồi mới cất tiếng gọi.Quan Liên rõ ràng là không hài lòng với cáchgọi này, cằm hếch lên mang theo vài phần kiêungạo. Cô ta nghiễm nhiên ngồi trên ghế sô pha ởgiữa phòng khách, bộ dạng như bà chủ.“Nếu cô đã là bảo mẫu, vậy còn ngây ngốc ởđó làm gì, còn không mau đi làm bữa sáng?”Cách nói chuyện của Quan Liên rất mạnhmẽ, Châu Mỹ Duy không dám tranh luận với côta, cũng hiểu được mình không có tư cách tranhluận với cô ta.Cô ấy gật đầu với cô ta rồi đi vào bếp.Bùi Hưng Nam và Bùi Thanh Tùng đều đangở trong phòng khách, cả hai đều nhìn thấynhưng cũng không lên tiếng.Khuôn mặt của Châu Mỹ Duy không có biểuhiện gì, cô ấy vẫn nấu cháo, xào rau một cáchthuần thục như bình thường. Đột nhiên cô ấy làmvỡ một cái đĩa “Choang”“ một tiếng. Âm thanhnày giữa bầu không khí quỷ dị trở nên rất độtngột, trong lòng cô ấy sốt ruột, lập tức cúi ngườixuống nhặt mảnh vụn, nhưng không ngờ ngóntay lại bị mảnh vụn cứa vào bị rách một đường.“Tại sao lại mời loại người như vậy đến làm bảo mẫu?”Có một giọng nói từ trong phòng kháchtruyền đến, Châu Mỹ Duy nghe vậy trong lòng cóchút xấu hổ, động tác thu dọn càng nhanh hơn.Cảm giác này thật tệ hại, như thể cô đã làmsai điều gì đó, đến một nơi mà lẽ ra cô không nênđến, vô cùng xấu hổ.Bữa sáng hôm nay ở nhà họ Bùi thực sự rấtdày vò: “Tôi đã ăn trước khi đến đây rồi, haingười dùng từ từ.”Cô ấy miễn cưỡng tìm cớ cho mình vì cô ấythực sự không muốn ăn chung bàn với gia đìnhba người này.Bùi Hưng Nam không nói, vẫy tay ý bảo côấy lui đi làm việc khác.“Bình thường cô hay ăn cơm với cha con cháu mà.”Bùi Thanh Tùng vẫn còn là một đứa trẻ,đang dùng thìa nhỏ ăn đậu của mình. Cậu béngẩng đầu lên, nhìn cô ấy với đôi mắt to đầy nghỉ ngờ.Ban đầu không ngồi chung bàn nhưng BùiHưng Nam nói anh ta lo đồ cô ấy nấu sẽ làm chacon họ đau bụng nên muốn cô ấy “thử độc”trước. Cuối cùng không biết thế nào, quan hệgiữa cô ấy và cha con bọn họ càng ngày càngthân thiết, càng ngày càng tự nhiên.“Bảo mẫu sao có thể ăn cùng bàn với chủ nhà.”Quan Liên giảng đạo lý cho Bùi Thành Tùng,giọng cũng xem như là nhẹ nhàng.Nụ cười trên mặt Châu Mỹ Duy cứng lại,không biết phải làm sao.Quan Liên nói đúng. Bình thường bảo mẫusẽ không được ngồi chung bàn với chủ nhà, côấy đã vượt quá ranh giới rồi.Châu Mỹ Duy phát hiện ra rằng mặc dùtrước kia Quan Liên nịnh bợ và cố chấp như thếnào thì đứa trẻ Bùi Thanh Tùng vẫn rất thíchQuan Liên. Nhất là khi Quan Liên đề nghị hômnay đưa cậu bé đến trường, mặt cậu bé liền đỏ lên.Dù gì cô ta cũng là mẹ ruột của, không ai cóthể thay đổi được mối quan hệ huyết thống này.“Hôm nay đột nhiên Quan Liên nói rằng côấy muốn đến thăm Thanh Tùng”Khi trong nhà chỉ còn lại Châu Mỹ Duy vàBùi Hưng Nam, Bùi Hưng Nam đặt tờ báo xuống,ngẩng đầu lên nói với cô ấy một câu.Châu Mỹ Duy không phản ứng lại, sau đógật đầu, “Ừ” một tiếng.Thực ra cô ấy không biết phải tiếp lời nhưthế nào. Quan Liên là mẹ ruột của Bùi ThanhTùng, cho dù bọn họ đã ly hôn thì cô ta vẫn cóquyền đến thăm.Châu Mỹ Duy quay trở lại nhà bếp dọn dẹp,sau đó đi đến phòng chứa đồ lặt vặt lấy xô, câylau nhà, các thứ linh tỉnh đi ra. Khi Bùi Hưng Namtừ phòng làm việc đi ra đã thấy cô ấy đeo găngtay, khăn quàng cổ, thậm chí là đội mũ lao độngtrên đầu như muốn làm hết việc nửa năm một lượt.“Bữa sáng của cô.” Anh ta đưa cho cô ấymột hộp bánh quy.Châu Mỹ Duy ngơ ngác nhìn, nhưng cũngkhông nhận lấy.Bùi Hưng Nam bật cười một tiếng: “Mau ănđi, không thì làm sao có sức làm việc cho tôi.”Sau đó anh ta trực tiếp nhét bánh quy vào tay cô ấy.Cô ấy chỉ cầm, cũng không có động tác gì thêm.Bùi Hưng Nam quay đầu lại, lúng túng nóithêm: “Chưa hết hạn đâu.”Châu Mỹ Duy nhướng mày nhìn anh ta mộtcái, thở một hơi, nhàn nhạt trả lời: “Tôi biết rồi.”Sau đó cô ấy không thèm nhìn anh ta, tháogăng tay, đến bàn nhỏ ngồi ăn bánh.Cô ấy biết những chiếc bánh quy này cònchưa hết hạn sử dụng, người này cố tình nóitrước khiến cô ấy ăn mà cũng không an tâm.“Đừng tốt với tôi như vậy.” Cô ấy cúi đầu vừanhai vừa âm thầm nói.Hôm nay Bùi Hưng Nam cũng có việc phải rangoài, hình như anh ta đã quen với việc uốngthuốc dạ dày sau bữa sáng. Thu dọn giấy tờ rồiliếc nhìn Châu Mỹ Duy đang bận dọn dẹp ở nhà,ánh mắt dừng lại một giây trên ngón tay cô.Giọng anh ta nhẹ nhàng: “Tôi ra ngoài đây.”“Vậy anh đi thong thả, đi đường cẩn thận.”Bùi Hưng Nam nhìn cô ấy một cái nữa, “Ừ”một tiếng rồi lái xe rời đi.Đến 4 giờ chiều, Kiều Bích Ngọc lại gọi điệncho cô ấy, có lẽ là để báo rằng hôm nay côngviệc của cô không tốt. Hơn nữa vì bị cảm mà côbị giám đốc khó tính mắng gần như cả ngày.“Mình không hiểu. Việc mình bị cảm thì liênquan gì đến anh ta, cứ như thể anh ta sẽ bị trừlương khi mình ốm vậy.” Kiều Bích Ngọc vô cùngbuồn rầu.Châu Mỹ Duy nghe điện thoại có chút lơđễnh, Kiều Bích Ngọc cũng nhận thấy hôm naycô ấy không có tinh thần, trong lòng lo lắng hỏi:“Sao vậy?”Giọng của Châu Mỹ Duy buồn bã: “Kiều BíchNgọc, mình định nghỉ việc.”Ngoài cửa, lúc này một bóng người vừa quaylại, sắc mặt Bùi Hưng Nam rất bình tĩnh, giọngnói từ phòng khách nhàn nhạt vang lên.“Kiều Bích Ngọc, mình không muốn chenchân vào cuộc sống tình cảm của người khác,càng không muốn là người thứ ba. Nhưng nếu cứở cùng bọn họ, mình sẽ không nhịn được màthích anh ấy… Mình nghĩ tốt nhất là nên rời khỏinhà họ Bùi.”

Chương 281: Mình định nghỉ việc

Hắt xì!

Đêm qua Kiểu Bích Ngọc thức đến tận 12

giờ đêm mới đi ngủ. Sáng sớm, khi mặt trời còn

chưa mọc, nhân viên IP&G đã gọi điện thoại đến

dặn dò cô nhất định phải có mặt ở sân bay đúng

giờ. Hôm nay cô và ba người mẫu khác phải gấp

rút đến thành phố Hồ Chí Minh chụp ảnh.

Kiều Bích Ngọc cầm điện thoại ngẩn ra, cô

đã quên béng mất chuyện này.

Dậy sớm nên cả người còn chậm chạp, cô

ngáp một cái, nhanh chóng đi đánh răng rửa mặt.

“Kiều Bích Ngọc, cậu bị cảm à?”

Coi như cô còn có chút lương tâm, trước khi

đi còn nhớ gọi điện thoại cho Châu Mỹ Duy. Có

thể do giọng mũi có chút nặng nề, nên là Mỹ Duy

quan tâm đến cô.

“Hiện tại mình đang ngồi xe đến sân bay, có

lẽ mình sẽ ở lại thành phố Hồ Chí Minh ba ngày”

Kiều Bích Ngọc ngồi trong xe taxi, vừa gọi

điện thoại vừa oán hận: “Lục Khánh Nam sợ

mình bị đuổi việc nên mới sáng sớm đã kêu

người gọi điện thoại gọi mình dậy.”

Bây giờ đầu óc cô vẫn còn hơi mờ mịt,

nhưng nếu nghĩ lại, nhân viên của IP&G hình như

không thuộc quản lý của Lục Khánh Nam. IP&@G

có dịch vụ gọi đến tận giường không?

Cô lại hắt xì hơi, cầm khăn giấy che mũi, lười

qua tâm chuyện gọi đến tận giường.

“Chết tiệt! Kiều Bích Ngọc, còn chuyện ăn

uống nữa. Có phải cậu biết Quách Cao Minh

không tham gia tiệc nên cậu cũng chuồn luôn

đúng không? Cậu đặt tay lên tim mình coi cậu có

lương tâm không hả?” Châu Mỹ Duy ở bên kia

điện thoại đầy bất bình.

Quách Cao Minh cũng không đi tiệc tối?

Nghe thấy chuyện này, tâm trạng cô không tốt lắm.

“Này, tối hôm qua cậu làm chuyện gì xấu xa

vậy? Sao lại bị cảm? Liệu có ảnh hưởng đến buổi

chụp hình của cậu không?“ Châu Mỹ Duy mềm

lòng lo lắng cho cô.

“Tối qua ngồi ở ban công nên bị gió lạnh thổi trúng.”

Kiều Bích Ngọc nhớ lại những điều ngu ngốc

mà cô đã làm đêm qua, giọng thấp dần: “Mình

nghi ngờ phòng 502 ở tầng trên là người mình quen biết.

“502 gì cơ?”

“Không có gì. Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc

rất phức tạp, cô không muốn nói về chuyện này

nữa.

“Đúng rồi, Đường Tuấn Nghĩa nói với mình,

tối hôm qua cậu ở cùng Bùi Hưng Nam, là anh ta

đưa cậu về nhà sao?”

Lần này đến lượt Châu Mỹ Duy không muốn

nói chuyện, giọng điệu có chút cứng rắn: “Đúng

thế, bọn mình về sớm.”

Hai người phụ nữ đều có suy nghĩ riêng,

Kiều Bích Ngọc nói cô sắp đến sân bay, “Quản

gia Duy” lại dặn dò cô phải chú ý an toàn một lần

nữa rồi mới cúp máy.

Thường thì đúng 6 giờ sáng Châu Mỹ Duy sẽ

đến nhà họ Bùi, sau đó làm c* li nấu đồ ăn sáng

cho hai cha con họ Bùi, rồi đi gọi một lớn một

nhỏ thức dậy, đưa đứa nhỏ đi học rồi vội vàng

quay lại trông chừng người lớn ăn xong uống

thuốc dạ dày, lau sàn, rửa bát, chuẩn bị thêm

bữa tối cho họ. Cuộc sống như vậy, bình thường

mà đơn giản.

Nhưng hôm nay khi Châu Mỹ Duy lái chiếc

xe nhỏ bé của mình tới cửa nhà họ Bùi, cô phát

hiện một chiếc xe thể thao Lamborghini màu đỏ

cho nữ đang đỗ ở cửa. Hai chiếc xe đỗ cạnh

nhau, thật là… Không so sánh sẽ không đau

lòng.

Châu Mỹ Duy xuống xe liếc nhìn chiếc xe thể

thao mới bên cạnh, vô cùng ghen tí.

Trong đầu cô ấy đang nghĩ, ai lại lái một

chiếc xe thể thao như vậy chứ?

Cô ấy lấy chìa khóa mở cửa, trước khi bước

vào đại sảnh, cô phát hiện hôm nay hai cha con

Bùi Hưng Nam không cần đợi cô gọi đã tự rời

giường, thật là kỳ tích.

“Hôm nay có khách đến đây sao?“ Cô ấy

bước vào nhà họ Bùi một cách rất tự nhiên.

“Ai là khách?”

Một bóng người đi ra từ sau ghế sô pha,

Quan Liên nhìn về phía cửa với vẻ mặt không vui.

Châu Mỹ Duy đứng lại ở cửa, vẻ mặt sững SỜ.

“Quan… Quan Liên.” Cô ấy đờ đẫn một lúc

rồi mới cất tiếng gọi.

Quan Liên rõ ràng là không hài lòng với cách

gọi này, cằm hếch lên mang theo vài phần kiêu

ngạo. Cô ta nghiễm nhiên ngồi trên ghế sô pha ở

giữa phòng khách, bộ dạng như bà chủ.

“Nếu cô đã là bảo mẫu, vậy còn ngây ngốc ở

đó làm gì, còn không mau đi làm bữa sáng?”

Cách nói chuyện của Quan Liên rất mạnh

mẽ, Châu Mỹ Duy không dám tranh luận với cô

ta, cũng hiểu được mình không có tư cách tranh

luận với cô ta.

Cô ấy gật đầu với cô ta rồi đi vào bếp.

Bùi Hưng Nam và Bùi Thanh Tùng đều đang

ở trong phòng khách, cả hai đều nhìn thấy

nhưng cũng không lên tiếng.

Khuôn mặt của Châu Mỹ Duy không có biểu

hiện gì, cô ấy vẫn nấu cháo, xào rau một cách

thuần thục như bình thường. Đột nhiên cô ấy làm

vỡ một cái đĩa “Choang”“ một tiếng. Âm thanh

này giữa bầu không khí quỷ dị trở nên rất đột

ngột, trong lòng cô ấy sốt ruột, lập tức cúi người

xuống nhặt mảnh vụn, nhưng không ngờ ngón

tay lại bị mảnh vụn cứa vào bị rách một đường.

“Tại sao lại mời loại người như vậy đến làm bảo mẫu?”

Có một giọng nói từ trong phòng khách

truyền đến, Châu Mỹ Duy nghe vậy trong lòng có

chút xấu hổ, động tác thu dọn càng nhanh hơn.

Cảm giác này thật tệ hại, như thể cô đã làm

sai điều gì đó, đến một nơi mà lẽ ra cô không nên

đến, vô cùng xấu hổ.

Bữa sáng hôm nay ở nhà họ Bùi thực sự rất

dày vò: “Tôi đã ăn trước khi đến đây rồi, hai

người dùng từ từ.”

Cô ấy miễn cưỡng tìm cớ cho mình vì cô ấy

thực sự không muốn ăn chung bàn với gia đình

ba người này.

Bùi Hưng Nam không nói, vẫy tay ý bảo cô

ấy lui đi làm việc khác.

“Bình thường cô hay ăn cơm với cha con cháu mà.”

Bùi Thanh Tùng vẫn còn là một đứa trẻ,

đang dùng thìa nhỏ ăn đậu của mình. Cậu bé

ngẩng đầu lên, nhìn cô ấy với đôi mắt to đầy nghỉ ngờ.

Ban đầu không ngồi chung bàn nhưng Bùi

Hưng Nam nói anh ta lo đồ cô ấy nấu sẽ làm cha

con họ đau bụng nên muốn cô ấy “thử độc”

trước. Cuối cùng không biết thế nào, quan hệ

giữa cô ấy và cha con bọn họ càng ngày càng

thân thiết, càng ngày càng tự nhiên.

“Bảo mẫu sao có thể ăn cùng bàn với chủ nhà.”

Quan Liên giảng đạo lý cho Bùi Thành Tùng,

giọng cũng xem như là nhẹ nhàng.

Nụ cười trên mặt Châu Mỹ Duy cứng lại,

không biết phải làm sao.

Quan Liên nói đúng. Bình thường bảo mẫu

sẽ không được ngồi chung bàn với chủ nhà, cô

ấy đã vượt quá ranh giới rồi.

Châu Mỹ Duy phát hiện ra rằng mặc dù

trước kia Quan Liên nịnh bợ và cố chấp như thế

nào thì đứa trẻ Bùi Thanh Tùng vẫn rất thích

Quan Liên. Nhất là khi Quan Liên đề nghị hôm

nay đưa cậu bé đến trường, mặt cậu bé liền đỏ lên.

Dù gì cô ta cũng là mẹ ruột của, không ai có

thể thay đổi được mối quan hệ huyết thống này.

“Hôm nay đột nhiên Quan Liên nói rằng cô

ấy muốn đến thăm Thanh Tùng”

Khi trong nhà chỉ còn lại Châu Mỹ Duy và

Bùi Hưng Nam, Bùi Hưng Nam đặt tờ báo xuống,

ngẩng đầu lên nói với cô ấy một câu.

Châu Mỹ Duy không phản ứng lại, sau đó

gật đầu, “Ừ” một tiếng.

Thực ra cô ấy không biết phải tiếp lời như

thế nào. Quan Liên là mẹ ruột của Bùi Thanh

Tùng, cho dù bọn họ đã ly hôn thì cô ta vẫn có

quyền đến thăm.

Châu Mỹ Duy quay trở lại nhà bếp dọn dẹp,

sau đó đi đến phòng chứa đồ lặt vặt lấy xô, cây

lau nhà, các thứ linh tỉnh đi ra. Khi Bùi Hưng Nam

từ phòng làm việc đi ra đã thấy cô ấy đeo găng

tay, khăn quàng cổ, thậm chí là đội mũ lao động

trên đầu như muốn làm hết việc nửa năm một lượt.

“Bữa sáng của cô.” Anh ta đưa cho cô ấy

một hộp bánh quy.

Châu Mỹ Duy ngơ ngác nhìn, nhưng cũng

không nhận lấy.

Bùi Hưng Nam bật cười một tiếng: “Mau ăn

đi, không thì làm sao có sức làm việc cho tôi.”

Sau đó anh ta trực tiếp nhét bánh quy vào tay cô ấy.

Cô ấy chỉ cầm, cũng không có động tác gì thêm.

Bùi Hưng Nam quay đầu lại, lúng túng nói

thêm: “Chưa hết hạn đâu.”

Châu Mỹ Duy nhướng mày nhìn anh ta một

cái, thở một hơi, nhàn nhạt trả lời: “Tôi biết rồi.”

Sau đó cô ấy không thèm nhìn anh ta, tháo

găng tay, đến bàn nhỏ ngồi ăn bánh.

Cô ấy biết những chiếc bánh quy này còn

chưa hết hạn sử dụng, người này cố tình nói

trước khiến cô ấy ăn mà cũng không an tâm.

“Đừng tốt với tôi như vậy.” Cô ấy cúi đầu vừa

nhai vừa âm thầm nói.

Hôm nay Bùi Hưng Nam cũng có việc phải ra

ngoài, hình như anh ta đã quen với việc uống

thuốc dạ dày sau bữa sáng. Thu dọn giấy tờ rồi

liếc nhìn Châu Mỹ Duy đang bận dọn dẹp ở nhà,

ánh mắt dừng lại một giây trên ngón tay cô.

Giọng anh ta nhẹ nhàng: “Tôi ra ngoài đây.”

“Vậy anh đi thong thả, đi đường cẩn thận.”

Bùi Hưng Nam nhìn cô ấy một cái nữa, “Ừ”

một tiếng rồi lái xe rời đi.

Đến 4 giờ chiều, Kiều Bích Ngọc lại gọi điện

cho cô ấy, có lẽ là để báo rằng hôm nay công

việc của cô không tốt. Hơn nữa vì bị cảm mà cô

bị giám đốc khó tính mắng gần như cả ngày.

“Mình không hiểu. Việc mình bị cảm thì liên

quan gì đến anh ta, cứ như thể anh ta sẽ bị trừ

lương khi mình ốm vậy.” Kiều Bích Ngọc vô cùng

buồn rầu.

Châu Mỹ Duy nghe điện thoại có chút lơ

đễnh, Kiều Bích Ngọc cũng nhận thấy hôm nay

cô ấy không có tinh thần, trong lòng lo lắng hỏi:

“Sao vậy?”

Giọng của Châu Mỹ Duy buồn bã: “Kiều Bích

Ngọc, mình định nghỉ việc.”

Ngoài cửa, lúc này một bóng người vừa quay

lại, sắc mặt Bùi Hưng Nam rất bình tĩnh, giọng

nói từ phòng khách nhàn nhạt vang lên.

“Kiều Bích Ngọc, mình không muốn chen

chân vào cuộc sống tình cảm của người khác,

càng không muốn là người thứ ba. Nhưng nếu cứ

ở cùng bọn họ, mình sẽ không nhịn được mà

thích anh ấy… Mình nghĩ tốt nhất là nên rời khỏi

nhà họ Bùi.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 281: Mình định nghỉ việcHắt xì!Đêm qua Kiểu Bích Ngọc thức đến tận 12giờ đêm mới đi ngủ. Sáng sớm, khi mặt trời cònchưa mọc, nhân viên IP&G đã gọi điện thoại đếndặn dò cô nhất định phải có mặt ở sân bay đúnggiờ. Hôm nay cô và ba người mẫu khác phải gấprút đến thành phố Hồ Chí Minh chụp ảnh.Kiều Bích Ngọc cầm điện thoại ngẩn ra, côđã quên béng mất chuyện này.Dậy sớm nên cả người còn chậm chạp, côngáp một cái, nhanh chóng đi đánh răng rửa mặt.“Kiều Bích Ngọc, cậu bị cảm à?”Coi như cô còn có chút lương tâm, trước khiđi còn nhớ gọi điện thoại cho Châu Mỹ Duy. Cóthể do giọng mũi có chút nặng nề, nên là Mỹ Duyquan tâm đến cô.“Hiện tại mình đang ngồi xe đến sân bay, cólẽ mình sẽ ở lại thành phố Hồ Chí Minh ba ngày”Kiều Bích Ngọc ngồi trong xe taxi, vừa gọiđiện thoại vừa oán hận: “Lục Khánh Nam sợmình bị đuổi việc nên mới sáng sớm đã kêungười gọi điện thoại gọi mình dậy.”Bây giờ đầu óc cô vẫn còn hơi mờ mịt,nhưng nếu nghĩ lại, nhân viên của IP&G hình nhưkhông thuộc quản lý của Lục Khánh Nam. IP&@Gcó dịch vụ gọi đến tận giường không?Cô lại hắt xì hơi, cầm khăn giấy che mũi, lườiqua tâm chuyện gọi đến tận giường.“Chết tiệt! Kiều Bích Ngọc, còn chuyện ănuống nữa. Có phải cậu biết Quách Cao Minhkhông tham gia tiệc nên cậu cũng chuồn luônđúng không? Cậu đặt tay lên tim mình coi cậu cólương tâm không hả?” Châu Mỹ Duy ở bên kiađiện thoại đầy bất bình.Quách Cao Minh cũng không đi tiệc tối?Nghe thấy chuyện này, tâm trạng cô không tốt lắm.“Này, tối hôm qua cậu làm chuyện gì xấu xavậy? Sao lại bị cảm? Liệu có ảnh hưởng đến buổichụp hình của cậu không?“ Châu Mỹ Duy mềmlòng lo lắng cho cô.“Tối qua ngồi ở ban công nên bị gió lạnh thổi trúng.”Kiều Bích Ngọc nhớ lại những điều ngu ngốcmà cô đã làm đêm qua, giọng thấp dần: “Mìnhnghi ngờ phòng 502 ở tầng trên là người mình quen biết.“502 gì cơ?”“Không có gì. Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọcrất phức tạp, cô không muốn nói về chuyện nàynữa.“Đúng rồi, Đường Tuấn Nghĩa nói với mình,tối hôm qua cậu ở cùng Bùi Hưng Nam, là anh tađưa cậu về nhà sao?”Lần này đến lượt Châu Mỹ Duy không muốnnói chuyện, giọng điệu có chút cứng rắn: “Đúngthế, bọn mình về sớm.”Hai người phụ nữ đều có suy nghĩ riêng,Kiều Bích Ngọc nói cô sắp đến sân bay, “Quảngia Duy” lại dặn dò cô phải chú ý an toàn một lầnnữa rồi mới cúp máy.Thường thì đúng 6 giờ sáng Châu Mỹ Duy sẽđến nhà họ Bùi, sau đó làm c* li nấu đồ ăn sángcho hai cha con họ Bùi, rồi đi gọi một lớn mộtnhỏ thức dậy, đưa đứa nhỏ đi học rồi vội vàngquay lại trông chừng người lớn ăn xong uốngthuốc dạ dày, lau sàn, rửa bát, chuẩn bị thêmbữa tối cho họ. Cuộc sống như vậy, bình thườngmà đơn giản.Nhưng hôm nay khi Châu Mỹ Duy lái chiếcxe nhỏ bé của mình tới cửa nhà họ Bùi, cô pháthiện một chiếc xe thể thao Lamborghini màu đỏcho nữ đang đỗ ở cửa. Hai chiếc xe đỗ cạnhnhau, thật là… Không so sánh sẽ không đaulòng.Châu Mỹ Duy xuống xe liếc nhìn chiếc xe thểthao mới bên cạnh, vô cùng ghen tí.Trong đầu cô ấy đang nghĩ, ai lại lái mộtchiếc xe thể thao như vậy chứ?Cô ấy lấy chìa khóa mở cửa, trước khi bướcvào đại sảnh, cô phát hiện hôm nay hai cha conBùi Hưng Nam không cần đợi cô gọi đã tự rờigiường, thật là kỳ tích.“Hôm nay có khách đến đây sao?“ Cô ấybước vào nhà họ Bùi một cách rất tự nhiên.“Ai là khách?”Một bóng người đi ra từ sau ghế sô pha,Quan Liên nhìn về phía cửa với vẻ mặt không vui.Châu Mỹ Duy đứng lại ở cửa, vẻ mặt sững SỜ.“Quan… Quan Liên.” Cô ấy đờ đẫn một lúcrồi mới cất tiếng gọi.Quan Liên rõ ràng là không hài lòng với cáchgọi này, cằm hếch lên mang theo vài phần kiêungạo. Cô ta nghiễm nhiên ngồi trên ghế sô pha ởgiữa phòng khách, bộ dạng như bà chủ.“Nếu cô đã là bảo mẫu, vậy còn ngây ngốc ởđó làm gì, còn không mau đi làm bữa sáng?”Cách nói chuyện của Quan Liên rất mạnhmẽ, Châu Mỹ Duy không dám tranh luận với côta, cũng hiểu được mình không có tư cách tranhluận với cô ta.Cô ấy gật đầu với cô ta rồi đi vào bếp.Bùi Hưng Nam và Bùi Thanh Tùng đều đangở trong phòng khách, cả hai đều nhìn thấynhưng cũng không lên tiếng.Khuôn mặt của Châu Mỹ Duy không có biểuhiện gì, cô ấy vẫn nấu cháo, xào rau một cáchthuần thục như bình thường. Đột nhiên cô ấy làmvỡ một cái đĩa “Choang”“ một tiếng. Âm thanhnày giữa bầu không khí quỷ dị trở nên rất độtngột, trong lòng cô ấy sốt ruột, lập tức cúi ngườixuống nhặt mảnh vụn, nhưng không ngờ ngóntay lại bị mảnh vụn cứa vào bị rách một đường.“Tại sao lại mời loại người như vậy đến làm bảo mẫu?”Có một giọng nói từ trong phòng kháchtruyền đến, Châu Mỹ Duy nghe vậy trong lòng cóchút xấu hổ, động tác thu dọn càng nhanh hơn.Cảm giác này thật tệ hại, như thể cô đã làmsai điều gì đó, đến một nơi mà lẽ ra cô không nênđến, vô cùng xấu hổ.Bữa sáng hôm nay ở nhà họ Bùi thực sự rấtdày vò: “Tôi đã ăn trước khi đến đây rồi, haingười dùng từ từ.”Cô ấy miễn cưỡng tìm cớ cho mình vì cô ấythực sự không muốn ăn chung bàn với gia đìnhba người này.Bùi Hưng Nam không nói, vẫy tay ý bảo côấy lui đi làm việc khác.“Bình thường cô hay ăn cơm với cha con cháu mà.”Bùi Thanh Tùng vẫn còn là một đứa trẻ,đang dùng thìa nhỏ ăn đậu của mình. Cậu béngẩng đầu lên, nhìn cô ấy với đôi mắt to đầy nghỉ ngờ.Ban đầu không ngồi chung bàn nhưng BùiHưng Nam nói anh ta lo đồ cô ấy nấu sẽ làm chacon họ đau bụng nên muốn cô ấy “thử độc”trước. Cuối cùng không biết thế nào, quan hệgiữa cô ấy và cha con bọn họ càng ngày càngthân thiết, càng ngày càng tự nhiên.“Bảo mẫu sao có thể ăn cùng bàn với chủ nhà.”Quan Liên giảng đạo lý cho Bùi Thành Tùng,giọng cũng xem như là nhẹ nhàng.Nụ cười trên mặt Châu Mỹ Duy cứng lại,không biết phải làm sao.Quan Liên nói đúng. Bình thường bảo mẫusẽ không được ngồi chung bàn với chủ nhà, côấy đã vượt quá ranh giới rồi.Châu Mỹ Duy phát hiện ra rằng mặc dùtrước kia Quan Liên nịnh bợ và cố chấp như thếnào thì đứa trẻ Bùi Thanh Tùng vẫn rất thíchQuan Liên. Nhất là khi Quan Liên đề nghị hômnay đưa cậu bé đến trường, mặt cậu bé liền đỏ lên.Dù gì cô ta cũng là mẹ ruột của, không ai cóthể thay đổi được mối quan hệ huyết thống này.“Hôm nay đột nhiên Quan Liên nói rằng côấy muốn đến thăm Thanh Tùng”Khi trong nhà chỉ còn lại Châu Mỹ Duy vàBùi Hưng Nam, Bùi Hưng Nam đặt tờ báo xuống,ngẩng đầu lên nói với cô ấy một câu.Châu Mỹ Duy không phản ứng lại, sau đógật đầu, “Ừ” một tiếng.Thực ra cô ấy không biết phải tiếp lời nhưthế nào. Quan Liên là mẹ ruột của Bùi ThanhTùng, cho dù bọn họ đã ly hôn thì cô ta vẫn cóquyền đến thăm.Châu Mỹ Duy quay trở lại nhà bếp dọn dẹp,sau đó đi đến phòng chứa đồ lặt vặt lấy xô, câylau nhà, các thứ linh tỉnh đi ra. Khi Bùi Hưng Namtừ phòng làm việc đi ra đã thấy cô ấy đeo găngtay, khăn quàng cổ, thậm chí là đội mũ lao độngtrên đầu như muốn làm hết việc nửa năm một lượt.“Bữa sáng của cô.” Anh ta đưa cho cô ấymột hộp bánh quy.Châu Mỹ Duy ngơ ngác nhìn, nhưng cũngkhông nhận lấy.Bùi Hưng Nam bật cười một tiếng: “Mau ănđi, không thì làm sao có sức làm việc cho tôi.”Sau đó anh ta trực tiếp nhét bánh quy vào tay cô ấy.Cô ấy chỉ cầm, cũng không có động tác gì thêm.Bùi Hưng Nam quay đầu lại, lúng túng nóithêm: “Chưa hết hạn đâu.”Châu Mỹ Duy nhướng mày nhìn anh ta mộtcái, thở một hơi, nhàn nhạt trả lời: “Tôi biết rồi.”Sau đó cô ấy không thèm nhìn anh ta, tháogăng tay, đến bàn nhỏ ngồi ăn bánh.Cô ấy biết những chiếc bánh quy này cònchưa hết hạn sử dụng, người này cố tình nóitrước khiến cô ấy ăn mà cũng không an tâm.“Đừng tốt với tôi như vậy.” Cô ấy cúi đầu vừanhai vừa âm thầm nói.Hôm nay Bùi Hưng Nam cũng có việc phải rangoài, hình như anh ta đã quen với việc uốngthuốc dạ dày sau bữa sáng. Thu dọn giấy tờ rồiliếc nhìn Châu Mỹ Duy đang bận dọn dẹp ở nhà,ánh mắt dừng lại một giây trên ngón tay cô.Giọng anh ta nhẹ nhàng: “Tôi ra ngoài đây.”“Vậy anh đi thong thả, đi đường cẩn thận.”Bùi Hưng Nam nhìn cô ấy một cái nữa, “Ừ”một tiếng rồi lái xe rời đi.Đến 4 giờ chiều, Kiều Bích Ngọc lại gọi điệncho cô ấy, có lẽ là để báo rằng hôm nay côngviệc của cô không tốt. Hơn nữa vì bị cảm mà côbị giám đốc khó tính mắng gần như cả ngày.“Mình không hiểu. Việc mình bị cảm thì liênquan gì đến anh ta, cứ như thể anh ta sẽ bị trừlương khi mình ốm vậy.” Kiều Bích Ngọc vô cùngbuồn rầu.Châu Mỹ Duy nghe điện thoại có chút lơđễnh, Kiều Bích Ngọc cũng nhận thấy hôm naycô ấy không có tinh thần, trong lòng lo lắng hỏi:“Sao vậy?”Giọng của Châu Mỹ Duy buồn bã: “Kiều BíchNgọc, mình định nghỉ việc.”Ngoài cửa, lúc này một bóng người vừa quaylại, sắc mặt Bùi Hưng Nam rất bình tĩnh, giọngnói từ phòng khách nhàn nhạt vang lên.“Kiều Bích Ngọc, mình không muốn chenchân vào cuộc sống tình cảm của người khác,càng không muốn là người thứ ba. Nhưng nếu cứở cùng bọn họ, mình sẽ không nhịn được màthích anh ấy… Mình nghĩ tốt nhất là nên rời khỏinhà họ Bùi.”

Chương 281