Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 283

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 283: Vợ anh thật là kén ăn“Kiều Bích Ngọc, cô đã làm gì mấy người đó vậy?”Lúc ăn cơm tối, tám giờ sau khi đạo diễn nóiđơn giản với các cô về hành trình công việc ngàymai, mọi người tụ tập về sảnh lớn ở tầng ba củakhách sạn ăn tiệc đứng, nhưng Kiều Bích Ngọcrõ ràng là đã bị bài xích.Sau khi Lục Khánh Nam nói chuyện với đạodiễn sản xuất và mấy lão già kia xong, anh ta tìmmột vị trí vắng vẻ nào đó rồi đi đến, thấy cô lẻ loivùi đầu ăn cơm một mình.“Cô lại gây ra chuyện không có tính người gìnữa rồi hả?”Mấy người mẫu kia rõ ràng là cùng chia rẽKiều Bích Ngọc cảm thấy tiệc đứng củakhách sạn không hợp khẩu vị của cô, cô bèn thảdao dĩa xuống.Cô cầm lấy giấy ăn lau khóe miệng sạch sẽ,vừa mang vẻ không sao cả nói với anh ta: “Mấyngười bọn họ đang thảo luận về khả năng giườngchiếu của Quách Cao Minh, tôi muốn tham giabàn cùng với bọn họ, kết quả là bọn họ đi luôn.Lục Khánh Nam ngây người, bị sét đánh chochoáng váng.Người ở đây đều có mắt nhìn rõ ràng KiềuBích Ngọc chính là người của cậu Lục, bọn họ cóbất mãn thế nào đi nữa thì cũng không dám trútgiận lên người cô.Chỉ có điều, ngoại trừ đạo diễn: “Hành vicủa người đã có chồng nên bớt bớt lại một chút,đây quả thực không biết gọi là cái gì. Hừ!”Kiều Bích Ngọc híp mắt lại, nhìn đạo diễn vớibộ râu quai nón lớn này hừ một tiếng, nhưng lạingông nghênh đi ngang qua người bọn họ, vẻmặt của cô nhất thời trở nên vặn vẹo.Trước giờ tính tình của Lục Khánh Nam rấttốt, hơn nữa anh ta cũng gặp nhiều kiểu đạo diễnquái thai như thế này rồi. Ngược lại anh ta cũngkhông để lời ong tiếng ve này trong lòng.Anh ta quay đầu nhìn Kiều Bích Ngọc có thểlà do ăn không no, hạ đường huyết, thật sự sợ cônhất thời xúc động mà bùng nổ cảm xúc.Cậu Lục lập tức vội vàng bịa ra một chuyệnkhông có thật lừa gạt dụ dỗ cô: “Nghe nói tênđạo diễn này bị vợ cho đội nón xanh nên tâm lýcó chút b**n th**.”Anh ta thần bí dựa sát vào người cô, nóigiống như là sự thật vậy.Kiều Bích Ngọc suy nghĩ nửa giây rồi ném ramột câu: “Đáng đời.”Thật ra cô vốn là muốn hỏi, tên đạo diễn vớichùm râu quai nón này nhìn có chút quen mắt,hình như trước kia từng đến nhà học Quách làmkhách rồi, nhưng cô cũng không chắc chắn lắm.Ngày hôm sau hành trình của bọn họ vẫn rấtchặt chẽ, nhưng tin tức tốt là ngay cả người gâycản trở nhất là Kiểu Bích Ngọc cũng quay rấtthuận lợi và công việc cũng kết thúc vào lúc bốngiờ chiều. Cuối cùng đạo diễn với chùm râu quainón vung bàn tay to lên, bọn họ liền giải tán.“Cảm giác lần quay này rất là kỳ quái, đã nóicuối cùng chỉ chọn một đoạn quảng cáo 50 giây,nhưng đều để cho mỗi người chúng ta tập luyệnlên sân khấu, giống như là đang chuẩn bị nhiềuchuyện, chưa từng gặp phải kiểu sắp xếp nàybao giờ.”Buổi chiều lúc mọi người tan ca, chạy vềkhách sạn tắm rửa thay quần áo, rảnh rỗi thì đềuđến nhà hàng của khách sạn uống cà phê nóichuyện phiếm.“Khiến cho tất cả chúng ta mệt như vậy làmgì chứ, hẳn là đã sớm chọn ra người được chọncuối cùng rồi. Đúng là chạy tiếp sức mà.” Mộtngười mẫu mặc chiếc áo len và chiếc váy dàimàu đen phun ra một câu.“Hàn Lê Trang, tin tức của cô là nhanh nhạynhất. Việc này là sao?” Nói xong, giọng điệu củangười phụ nữ càng thêm khinh thường.“Chắc không phải thật sự để ba ngườichúng ta làm nền cho người phụ nữ họ Kiều kiachứ. Cô ta là loại người gì chứ, không phải làngười phụ nữ cho Lục Khánh Nam chơi đùa haysao? Thật là vô cùng khó chịu.”“Đạo diễn còn đang cắt ghép biên tập mà,làm sao mà tôi biết được chứ” Người có khảnăng thắng cao nhất của lần quảng cáo này làHàn Lê Trang lại giống như là không để ý chútnào tới chuyện quay chụp, ngược lại cô ta mímmôi cười cười: “Nhưng tôi thật sự có tin tức mớinhất đây.“Tổng giám đốc của IP&G đúng lúc đến đâycông tác, để công ty bao một nhà ăn rất nổitiếng, nói đêm nay cũng mời đám người chúng tađến nhà hàng Đại Dương ăn cơm.”Người phụ nữ khác ngồi cùng bàn có chútđứng ngồi không yên, kích động tra hỏi: “Cô nóiđêm nay chúng ta có thể nhìn thấy Quách CaoMinh sao?”Bên này đang nói chuyện về tin tức nhỏ cựckỳ nhiệt tình, thang máy bên kia truyền tới tiếngbước chân đi đến, một người phụ nữ cười tự tin:“Đêm nay IP&G mời mọi người trong tổ đến nhàhàng Đại Dương dùng cơm, hy vọng mọi ngườicó thể đến.”“Cô, cô Hà.”“Giám đốc Hà, chào cô.”Mọi người đều là người mới, lập tức đứng lêntừ trên ghế, mỉm cười lộ ra tám cái răng tiêuchuẩn, cười đến có vài phần lấy lòng.“Cô Hà, không ngờ có thể được nhìn thấyngười thật, thật sự rất vui khi gặp cô.”Mấy người phụ nữ rất nhanh ngồi thành mộtbàn, Hà Thủy Tiên là người phụ trách chính củasản phẩm mới lần này. Cô ta tự mình bay qua đểthị sát cũng không có gì là lạ, bất kể là có vuithật hay không thì trên mặt mọi người đều có néttươi cười, điềm đạm ôn hòa.Nhưng Kiều Bích Ngọc vừa mới xuống nhàăn để tìm đồ ăn thì lại liếc mắt nhìn thấy vị giámđốc Hà này, thật sự có thể nói là có kinh ngạcchứ không có vui.Suốt cả đường đi cô đều che mặt đi qua bọnhọ, tất nhiên Hà Thủy Tiên không nhìn thấy cô,mà mấy vị người mẫu này cũng rất bài xích cô.Vậy nên ngay cả ánh mắt hai bên cũng đềukhông có trao đổi, xử lý giống như người xa lạ.Tất nhiên mấy người mẫu kia và nhân viêncông tác trong tổ sẽ không bỏ qua cơ hội tốt nhưvậy, mỗi người đều cụng ly khen vị giám đốc Hànày.“Da của cô thật là đẹp, mấy người mẫuchúng tôi đều quay ở ngoài cả ngày trời, thờigian cũng lung tung hết. Bình thường chúng tôiđều nhờ vào những mỹ phẩm bảo vệ da để cheđi, so với cô trời sinh đoan trang không thể nàoso sánh được.”“Đúng đó, cô Hà bằng cấp cao, năng lực lạimạnh, lại còn xinh đẹp như vậy, thật sự rất hâmmộ cô.”Kiều Bích Ngọc đã cố ý tránh xa bọn họ ramột chút nhưng vẫn có thể nghe được, quả thựcrất buồn nôn.Nhưng lúc bọn họ nói hâm mộ Hà Thủy Tiênthì lại có vài phần chân thành. Cậu chủ nhà họQuách trước kia rất quái gở, anh ta cực kỳ chánghét có phụ nữ quấn lấy mình. Hà Thủy Tiên cóthể ở chung hòa hợp với anh ta như vậy cũng cóthể thấy được thủ đoạn không đơn giản.Thành phố Hồ Chí Minh đối phụ nữ mà nóiquả thực là thiên đường, bởi vì nơi này là thánhđịa mua sắm. Các loại trang sức và quần áo quốctế, cùng với đồ trang điểm các thứ, cái gì cần cóthì đều có.Đến Hồ Chí Minh, không gửi cho bạn thâncủa mình thêm một phần quà thì quả thực làtáng tận lương tâm.Kiều Bích Ngọc là người cực kỳ chậm chạptrong phương diện xã giao của phụ nữ, cô ănmột miếng bánh ngọt yêu thích, vừa ngẩng đầuđã thấy đám phụ nữ này điên cuồng gọi điệnthoại, đã sớm sắp xếp xong việc tối nay. Sau khiăn cơm tối xong thì lập nhóm đi đến phố muasắm khô máu một phen.Hà Thủy Tiên cũng cầm điện thoại gọi videocùng bạn thân của cô ta. Kiều Bích Ngọc cũngxuất phát từ bản năng, vừa nhanh chóng rời khỏinhà ăn, vừa lấy điện thoại ra gọi điện thoại choChâu Mỹ Duy.“Tiểu Châu, cậu có muốn quà không?” Đúnglà tác phong của cô Kiều, câu hỏi trực tiếp ngắn gọn.Mà quản gia Châu Mỹ Duy cần vừa lo việcnhà vừa cảm thán một tiếng: “Hồ Chí Minhkhông phải là thiên đường của phụ nữ, chỗ đóquả thực quá gian ác. Đó là thiên đường của phụnữ có tiền. Cậu đừng có mua cho mình, tiết kiệmmột chút đi, cậu còn phải đóng tiền thuê nhànữa đó.”Đại khái là nghe được nội dung cuộc nóichuyện trong điện thoại của Kiều Bích Ngọc, lúcHà Thủy Tiên đi ngang qua cô thì ngẩng đầu,ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào Kiều Bích Ngọc.Kiều Bích Ngọc cũng theo bản năng quayđầu nhìn lại, trong lúc nhất thời vẻ mặt của haingười đều lạnh lẽo như sương, đều không có sắc mặt tốt.Một người phụ nữ trong đó đúng lúc ghé sátvào tai Hà Thủy Tiên, cười khinh miệt: “Hôm quacô ta còn nói là đã ngủ cùng cậu chủ nhà họQuách kia. Nói chuyện không cần nộp thuế thìchém thế nào cũng được, chúng tôi đều rất ghét cô ta.Câu “ghét cô ta’ kia đúng là không kiêng kịmột chút nào, Kiều Bích Ngọc đã đi qua rồinhưng cũng vẫn có thể nghe được rất rõ ràng.Hà Thủy Tiên vẫn ngồi cùng bàn với bọn họ,nhưng nụ cười trên mặt giống như là không nhịn được.Tới 7 giờ rưỡi tối, nhân viên trong tổ đều đãxuất phát đi tới nhà hàng Đại Dương.Nhà hàng Đại Dương được xem như là khuphồn hoa nhất Hồ Chí Minh, tất cả mọi người đềuhưng trí bừng bừng, nhưng Kiều Bích Ngọc lạikhông đi.Cô quyết định ở lại khách sạn, khoanh chânngồi trên giường lớn, laptop đang bật, trên mànhình đang phát lại kỹ xảo chủ yếu đã quay chụpgần đây. Tay phải của cô còn cầm một bịch bánhbích quy, cực kỳ không có hình tượng mà ăn rốp rốp.Ai muốn đi đâu chứ, khiến người khác khóchịu. Hơn nữa đồ ăn ở đây không quá hợp vớikhẩu vị của cô, cho nên Kiều Bích Ngọc ăn bánhbích quy, bụng có thể no là được rồi.“Sao cô lại không qua đây?”Không ngờ đạo diễn với chòm râu quai nónlại đích thân gọi điện thoại cho cô, hơn nữa còncực kỳ bực tức rống lên: “Nuôi cho cô kiêng ănnhư vậy, thật sự là phiền muốn chết. Đồ ăn đềuđã chuẩn bị xong rồi, cô nhanh chóng lăn qua đây.”Cho đến khi điện thoại bị dập, đầu óc của côvẫn có chút xoay chuyển không kịp. Sau khi ngớra một lúc lâu, Kiều Bích Ngọc mới thì thào mộtcâu: “Ai nói với ông ta là mình kiêng ăn chứ?”

Chương 283: Vợ anh thật là kén ăn

“Kiều Bích Ngọc, cô đã làm gì mấy người đó vậy?”

Lúc ăn cơm tối, tám giờ sau khi đạo diễn nói

đơn giản với các cô về hành trình công việc ngày

mai, mọi người tụ tập về sảnh lớn ở tầng ba của

khách sạn ăn tiệc đứng, nhưng Kiều Bích Ngọc

rõ ràng là đã bị bài xích.

Sau khi Lục Khánh Nam nói chuyện với đạo

diễn sản xuất và mấy lão già kia xong, anh ta tìm

một vị trí vắng vẻ nào đó rồi đi đến, thấy cô lẻ loi

vùi đầu ăn cơm một mình.

“Cô lại gây ra chuyện không có tính người gì

nữa rồi hả?”

Mấy người mẫu kia rõ ràng là cùng chia rẽ

Kiều Bích Ngọc cảm thấy tiệc đứng của

khách sạn không hợp khẩu vị của cô, cô bèn thả

dao dĩa xuống.

Cô cầm lấy giấy ăn lau khóe miệng sạch sẽ,

vừa mang vẻ không sao cả nói với anh ta: “Mấy

người bọn họ đang thảo luận về khả năng giường

chiếu của Quách Cao Minh, tôi muốn tham gia

bàn cùng với bọn họ, kết quả là bọn họ đi luôn.

Lục Khánh Nam ngây người, bị sét đánh cho

choáng váng.

Người ở đây đều có mắt nhìn rõ ràng Kiều

Bích Ngọc chính là người của cậu Lục, bọn họ có

bất mãn thế nào đi nữa thì cũng không dám trút

giận lên người cô.

Chỉ có điều, ngoại trừ đạo diễn: “Hành vi

của người đã có chồng nên bớt bớt lại một chút,

đây quả thực không biết gọi là cái gì. Hừ!”

Kiều Bích Ngọc híp mắt lại, nhìn đạo diễn với

bộ râu quai nón lớn này hừ một tiếng, nhưng lại

ngông nghênh đi ngang qua người bọn họ, vẻ

mặt của cô nhất thời trở nên vặn vẹo.

Trước giờ tính tình của Lục Khánh Nam rất

tốt, hơn nữa anh ta cũng gặp nhiều kiểu đạo diễn

quái thai như thế này rồi. Ngược lại anh ta cũng

không để lời ong tiếng ve này trong lòng.

Anh ta quay đầu nhìn Kiều Bích Ngọc có thể

là do ăn không no, hạ đường huyết, thật sự sợ cô

nhất thời xúc động mà bùng nổ cảm xúc.

Cậu Lục lập tức vội vàng bịa ra một chuyện

không có thật lừa gạt dụ dỗ cô: “Nghe nói tên

đạo diễn này bị vợ cho đội nón xanh nên tâm lý

có chút b**n th**.”

Anh ta thần bí dựa sát vào người cô, nói

giống như là sự thật vậy.

Kiều Bích Ngọc suy nghĩ nửa giây rồi ném ra

một câu: “Đáng đời.”

Thật ra cô vốn là muốn hỏi, tên đạo diễn với

chùm râu quai nón này nhìn có chút quen mắt,

hình như trước kia từng đến nhà học Quách làm

khách rồi, nhưng cô cũng không chắc chắn lắm.

Ngày hôm sau hành trình của bọn họ vẫn rất

chặt chẽ, nhưng tin tức tốt là ngay cả người gây

cản trở nhất là Kiểu Bích Ngọc cũng quay rất

thuận lợi và công việc cũng kết thúc vào lúc bốn

giờ chiều. Cuối cùng đạo diễn với chùm râu quai

nón vung bàn tay to lên, bọn họ liền giải tán.

“Cảm giác lần quay này rất là kỳ quái, đã nói

cuối cùng chỉ chọn một đoạn quảng cáo 50 giây,

nhưng đều để cho mỗi người chúng ta tập luyện

lên sân khấu, giống như là đang chuẩn bị nhiều

chuyện, chưa từng gặp phải kiểu sắp xếp này

bao giờ.”

Buổi chiều lúc mọi người tan ca, chạy về

khách sạn tắm rửa thay quần áo, rảnh rỗi thì đều

đến nhà hàng của khách sạn uống cà phê nói

chuyện phiếm.

“Khiến cho tất cả chúng ta mệt như vậy làm

gì chứ, hẳn là đã sớm chọn ra người được chọn

cuối cùng rồi. Đúng là chạy tiếp sức mà.” Một

người mẫu mặc chiếc áo len và chiếc váy dài

màu đen phun ra một câu.

“Hàn Lê Trang, tin tức của cô là nhanh nhạy

nhất. Việc này là sao?” Nói xong, giọng điệu của

người phụ nữ càng thêm khinh thường.

“Chắc không phải thật sự để ba người

chúng ta làm nền cho người phụ nữ họ Kiều kia

chứ. Cô ta là loại người gì chứ, không phải là

người phụ nữ cho Lục Khánh Nam chơi đùa hay

sao? Thật là vô cùng khó chịu.”

“Đạo diễn còn đang cắt ghép biên tập mà,

làm sao mà tôi biết được chứ” Người có khả

năng thắng cao nhất của lần quảng cáo này là

Hàn Lê Trang lại giống như là không để ý chút

nào tới chuyện quay chụp, ngược lại cô ta mím

môi cười cười: “Nhưng tôi thật sự có tin tức mới

nhất đây.

“Tổng giám đốc của IP&G đúng lúc đến đây

công tác, để công ty bao một nhà ăn rất nổi

tiếng, nói đêm nay cũng mời đám người chúng ta

đến nhà hàng Đại Dương ăn cơm.”

Người phụ nữ khác ngồi cùng bàn có chút

đứng ngồi không yên, kích động tra hỏi: “Cô nói

đêm nay chúng ta có thể nhìn thấy Quách Cao

Minh sao?”

Bên này đang nói chuyện về tin tức nhỏ cực

kỳ nhiệt tình, thang máy bên kia truyền tới tiếng

bước chân đi đến, một người phụ nữ cười tự tin:

“Đêm nay IP&G mời mọi người trong tổ đến nhà

hàng Đại Dương dùng cơm, hy vọng mọi người

có thể đến.”

“Cô, cô Hà.”

“Giám đốc Hà, chào cô.”

Mọi người đều là người mới, lập tức đứng lên

từ trên ghế, mỉm cười lộ ra tám cái răng tiêu

chuẩn, cười đến có vài phần lấy lòng.

“Cô Hà, không ngờ có thể được nhìn thấy

người thật, thật sự rất vui khi gặp cô.”

Mấy người phụ nữ rất nhanh ngồi thành một

bàn, Hà Thủy Tiên là người phụ trách chính của

sản phẩm mới lần này. Cô ta tự mình bay qua để

thị sát cũng không có gì là lạ, bất kể là có vui

thật hay không thì trên mặt mọi người đều có nét

tươi cười, điềm đạm ôn hòa.

Nhưng Kiều Bích Ngọc vừa mới xuống nhà

ăn để tìm đồ ăn thì lại liếc mắt nhìn thấy vị giám

đốc Hà này, thật sự có thể nói là có kinh ngạc

chứ không có vui.

Suốt cả đường đi cô đều che mặt đi qua bọn

họ, tất nhiên Hà Thủy Tiên không nhìn thấy cô,

mà mấy vị người mẫu này cũng rất bài xích cô.

Vậy nên ngay cả ánh mắt hai bên cũng đều

không có trao đổi, xử lý giống như người xa lạ.

Tất nhiên mấy người mẫu kia và nhân viên

công tác trong tổ sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như

vậy, mỗi người đều cụng ly khen vị giám đốc Hà

này.

“Da của cô thật là đẹp, mấy người mẫu

chúng tôi đều quay ở ngoài cả ngày trời, thời

gian cũng lung tung hết. Bình thường chúng tôi

đều nhờ vào những mỹ phẩm bảo vệ da để che

đi, so với cô trời sinh đoan trang không thể nào

so sánh được.”

“Đúng đó, cô Hà bằng cấp cao, năng lực lại

mạnh, lại còn xinh đẹp như vậy, thật sự rất hâm

mộ cô.”

Kiều Bích Ngọc đã cố ý tránh xa bọn họ ra

một chút nhưng vẫn có thể nghe được, quả thực

rất buồn nôn.

Nhưng lúc bọn họ nói hâm mộ Hà Thủy Tiên

thì lại có vài phần chân thành. Cậu chủ nhà họ

Quách trước kia rất quái gở, anh ta cực kỳ chán

ghét có phụ nữ quấn lấy mình. Hà Thủy Tiên có

thể ở chung hòa hợp với anh ta như vậy cũng có

thể thấy được thủ đoạn không đơn giản.

Thành phố Hồ Chí Minh đối phụ nữ mà nói

quả thực là thiên đường, bởi vì nơi này là thánh

địa mua sắm. Các loại trang sức và quần áo quốc

tế, cùng với đồ trang điểm các thứ, cái gì cần có

thì đều có.

Đến Hồ Chí Minh, không gửi cho bạn thân

của mình thêm một phần quà thì quả thực là

táng tận lương tâm.

Kiều Bích Ngọc là người cực kỳ chậm chạp

trong phương diện xã giao của phụ nữ, cô ăn

một miếng bánh ngọt yêu thích, vừa ngẩng đầu

đã thấy đám phụ nữ này điên cuồng gọi điện

thoại, đã sớm sắp xếp xong việc tối nay. Sau khi

ăn cơm tối xong thì lập nhóm đi đến phố mua

sắm khô máu một phen.

Hà Thủy Tiên cũng cầm điện thoại gọi video

cùng bạn thân của cô ta. Kiều Bích Ngọc cũng

xuất phát từ bản năng, vừa nhanh chóng rời khỏi

nhà ăn, vừa lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho

Châu Mỹ Duy.

“Tiểu Châu, cậu có muốn quà không?” Đúng

là tác phong của cô Kiều, câu hỏi trực tiếp ngắn gọn.

Mà quản gia Châu Mỹ Duy cần vừa lo việc

nhà vừa cảm thán một tiếng: “Hồ Chí Minh

không phải là thiên đường của phụ nữ, chỗ đó

quả thực quá gian ác. Đó là thiên đường của phụ

nữ có tiền. Cậu đừng có mua cho mình, tiết kiệm

một chút đi, cậu còn phải đóng tiền thuê nhà

nữa đó.”

Đại khái là nghe được nội dung cuộc nói

chuyện trong điện thoại của Kiều Bích Ngọc, lúc

Hà Thủy Tiên đi ngang qua cô thì ngẩng đầu,

ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào Kiều Bích Ngọc.

Kiều Bích Ngọc cũng theo bản năng quay

đầu nhìn lại, trong lúc nhất thời vẻ mặt của hai

người đều lạnh lẽo như sương, đều không có sắc mặt tốt.

Một người phụ nữ trong đó đúng lúc ghé sát

vào tai Hà Thủy Tiên, cười khinh miệt: “Hôm qua

cô ta còn nói là đã ngủ cùng cậu chủ nhà họ

Quách kia. Nói chuyện không cần nộp thuế thì

chém thế nào cũng được, chúng tôi đều rất ghét cô ta.

Câu “ghét cô ta’ kia đúng là không kiêng kị

một chút nào, Kiều Bích Ngọc đã đi qua rồi

nhưng cũng vẫn có thể nghe được rất rõ ràng.

Hà Thủy Tiên vẫn ngồi cùng bàn với bọn họ,

nhưng nụ cười trên mặt giống như là không nhịn được.

Tới 7 giờ rưỡi tối, nhân viên trong tổ đều đã

xuất phát đi tới nhà hàng Đại Dương.

Nhà hàng Đại Dương được xem như là khu

phồn hoa nhất Hồ Chí Minh, tất cả mọi người đều

hưng trí bừng bừng, nhưng Kiều Bích Ngọc lại

không đi.

Cô quyết định ở lại khách sạn, khoanh chân

ngồi trên giường lớn, laptop đang bật, trên màn

hình đang phát lại kỹ xảo chủ yếu đã quay chụp

gần đây. Tay phải của cô còn cầm một bịch bánh

bích quy, cực kỳ không có hình tượng mà ăn rốp rốp.

Ai muốn đi đâu chứ, khiến người khác khó

chịu. Hơn nữa đồ ăn ở đây không quá hợp với

khẩu vị của cô, cho nên Kiều Bích Ngọc ăn bánh

bích quy, bụng có thể no là được rồi.

“Sao cô lại không qua đây?”

Không ngờ đạo diễn với chòm râu quai nón

lại đích thân gọi điện thoại cho cô, hơn nữa còn

cực kỳ bực tức rống lên: “Nuôi cho cô kiêng ăn

như vậy, thật sự là phiền muốn chết. Đồ ăn đều

đã chuẩn bị xong rồi, cô nhanh chóng lăn qua đây.”

Cho đến khi điện thoại bị dập, đầu óc của cô

vẫn có chút xoay chuyển không kịp. Sau khi ngớ

ra một lúc lâu, Kiều Bích Ngọc mới thì thào một

câu: “Ai nói với ông ta là mình kiêng ăn chứ?”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 283: Vợ anh thật là kén ăn“Kiều Bích Ngọc, cô đã làm gì mấy người đó vậy?”Lúc ăn cơm tối, tám giờ sau khi đạo diễn nóiđơn giản với các cô về hành trình công việc ngàymai, mọi người tụ tập về sảnh lớn ở tầng ba củakhách sạn ăn tiệc đứng, nhưng Kiều Bích Ngọcrõ ràng là đã bị bài xích.Sau khi Lục Khánh Nam nói chuyện với đạodiễn sản xuất và mấy lão già kia xong, anh ta tìmmột vị trí vắng vẻ nào đó rồi đi đến, thấy cô lẻ loivùi đầu ăn cơm một mình.“Cô lại gây ra chuyện không có tính người gìnữa rồi hả?”Mấy người mẫu kia rõ ràng là cùng chia rẽKiều Bích Ngọc cảm thấy tiệc đứng củakhách sạn không hợp khẩu vị của cô, cô bèn thảdao dĩa xuống.Cô cầm lấy giấy ăn lau khóe miệng sạch sẽ,vừa mang vẻ không sao cả nói với anh ta: “Mấyngười bọn họ đang thảo luận về khả năng giườngchiếu của Quách Cao Minh, tôi muốn tham giabàn cùng với bọn họ, kết quả là bọn họ đi luôn.Lục Khánh Nam ngây người, bị sét đánh chochoáng váng.Người ở đây đều có mắt nhìn rõ ràng KiềuBích Ngọc chính là người của cậu Lục, bọn họ cóbất mãn thế nào đi nữa thì cũng không dám trútgiận lên người cô.Chỉ có điều, ngoại trừ đạo diễn: “Hành vicủa người đã có chồng nên bớt bớt lại một chút,đây quả thực không biết gọi là cái gì. Hừ!”Kiều Bích Ngọc híp mắt lại, nhìn đạo diễn vớibộ râu quai nón lớn này hừ một tiếng, nhưng lạingông nghênh đi ngang qua người bọn họ, vẻmặt của cô nhất thời trở nên vặn vẹo.Trước giờ tính tình của Lục Khánh Nam rấttốt, hơn nữa anh ta cũng gặp nhiều kiểu đạo diễnquái thai như thế này rồi. Ngược lại anh ta cũngkhông để lời ong tiếng ve này trong lòng.Anh ta quay đầu nhìn Kiều Bích Ngọc có thểlà do ăn không no, hạ đường huyết, thật sự sợ cônhất thời xúc động mà bùng nổ cảm xúc.Cậu Lục lập tức vội vàng bịa ra một chuyệnkhông có thật lừa gạt dụ dỗ cô: “Nghe nói tênđạo diễn này bị vợ cho đội nón xanh nên tâm lýcó chút b**n th**.”Anh ta thần bí dựa sát vào người cô, nóigiống như là sự thật vậy.Kiều Bích Ngọc suy nghĩ nửa giây rồi ném ramột câu: “Đáng đời.”Thật ra cô vốn là muốn hỏi, tên đạo diễn vớichùm râu quai nón này nhìn có chút quen mắt,hình như trước kia từng đến nhà học Quách làmkhách rồi, nhưng cô cũng không chắc chắn lắm.Ngày hôm sau hành trình của bọn họ vẫn rấtchặt chẽ, nhưng tin tức tốt là ngay cả người gâycản trở nhất là Kiểu Bích Ngọc cũng quay rấtthuận lợi và công việc cũng kết thúc vào lúc bốngiờ chiều. Cuối cùng đạo diễn với chùm râu quainón vung bàn tay to lên, bọn họ liền giải tán.“Cảm giác lần quay này rất là kỳ quái, đã nóicuối cùng chỉ chọn một đoạn quảng cáo 50 giây,nhưng đều để cho mỗi người chúng ta tập luyệnlên sân khấu, giống như là đang chuẩn bị nhiềuchuyện, chưa từng gặp phải kiểu sắp xếp nàybao giờ.”Buổi chiều lúc mọi người tan ca, chạy vềkhách sạn tắm rửa thay quần áo, rảnh rỗi thì đềuđến nhà hàng của khách sạn uống cà phê nóichuyện phiếm.“Khiến cho tất cả chúng ta mệt như vậy làmgì chứ, hẳn là đã sớm chọn ra người được chọncuối cùng rồi. Đúng là chạy tiếp sức mà.” Mộtngười mẫu mặc chiếc áo len và chiếc váy dàimàu đen phun ra một câu.“Hàn Lê Trang, tin tức của cô là nhanh nhạynhất. Việc này là sao?” Nói xong, giọng điệu củangười phụ nữ càng thêm khinh thường.“Chắc không phải thật sự để ba ngườichúng ta làm nền cho người phụ nữ họ Kiều kiachứ. Cô ta là loại người gì chứ, không phải làngười phụ nữ cho Lục Khánh Nam chơi đùa haysao? Thật là vô cùng khó chịu.”“Đạo diễn còn đang cắt ghép biên tập mà,làm sao mà tôi biết được chứ” Người có khảnăng thắng cao nhất của lần quảng cáo này làHàn Lê Trang lại giống như là không để ý chútnào tới chuyện quay chụp, ngược lại cô ta mímmôi cười cười: “Nhưng tôi thật sự có tin tức mớinhất đây.“Tổng giám đốc của IP&G đúng lúc đến đâycông tác, để công ty bao một nhà ăn rất nổitiếng, nói đêm nay cũng mời đám người chúng tađến nhà hàng Đại Dương ăn cơm.”Người phụ nữ khác ngồi cùng bàn có chútđứng ngồi không yên, kích động tra hỏi: “Cô nóiđêm nay chúng ta có thể nhìn thấy Quách CaoMinh sao?”Bên này đang nói chuyện về tin tức nhỏ cựckỳ nhiệt tình, thang máy bên kia truyền tới tiếngbước chân đi đến, một người phụ nữ cười tự tin:“Đêm nay IP&G mời mọi người trong tổ đến nhàhàng Đại Dương dùng cơm, hy vọng mọi ngườicó thể đến.”“Cô, cô Hà.”“Giám đốc Hà, chào cô.”Mọi người đều là người mới, lập tức đứng lêntừ trên ghế, mỉm cười lộ ra tám cái răng tiêuchuẩn, cười đến có vài phần lấy lòng.“Cô Hà, không ngờ có thể được nhìn thấyngười thật, thật sự rất vui khi gặp cô.”Mấy người phụ nữ rất nhanh ngồi thành mộtbàn, Hà Thủy Tiên là người phụ trách chính củasản phẩm mới lần này. Cô ta tự mình bay qua đểthị sát cũng không có gì là lạ, bất kể là có vuithật hay không thì trên mặt mọi người đều có néttươi cười, điềm đạm ôn hòa.Nhưng Kiều Bích Ngọc vừa mới xuống nhàăn để tìm đồ ăn thì lại liếc mắt nhìn thấy vị giámđốc Hà này, thật sự có thể nói là có kinh ngạcchứ không có vui.Suốt cả đường đi cô đều che mặt đi qua bọnhọ, tất nhiên Hà Thủy Tiên không nhìn thấy cô,mà mấy vị người mẫu này cũng rất bài xích cô.Vậy nên ngay cả ánh mắt hai bên cũng đềukhông có trao đổi, xử lý giống như người xa lạ.Tất nhiên mấy người mẫu kia và nhân viêncông tác trong tổ sẽ không bỏ qua cơ hội tốt nhưvậy, mỗi người đều cụng ly khen vị giám đốc Hànày.“Da của cô thật là đẹp, mấy người mẫuchúng tôi đều quay ở ngoài cả ngày trời, thờigian cũng lung tung hết. Bình thường chúng tôiđều nhờ vào những mỹ phẩm bảo vệ da để cheđi, so với cô trời sinh đoan trang không thể nàoso sánh được.”“Đúng đó, cô Hà bằng cấp cao, năng lực lạimạnh, lại còn xinh đẹp như vậy, thật sự rất hâmmộ cô.”Kiều Bích Ngọc đã cố ý tránh xa bọn họ ramột chút nhưng vẫn có thể nghe được, quả thựcrất buồn nôn.Nhưng lúc bọn họ nói hâm mộ Hà Thủy Tiênthì lại có vài phần chân thành. Cậu chủ nhà họQuách trước kia rất quái gở, anh ta cực kỳ chánghét có phụ nữ quấn lấy mình. Hà Thủy Tiên cóthể ở chung hòa hợp với anh ta như vậy cũng cóthể thấy được thủ đoạn không đơn giản.Thành phố Hồ Chí Minh đối phụ nữ mà nóiquả thực là thiên đường, bởi vì nơi này là thánhđịa mua sắm. Các loại trang sức và quần áo quốctế, cùng với đồ trang điểm các thứ, cái gì cần cóthì đều có.Đến Hồ Chí Minh, không gửi cho bạn thâncủa mình thêm một phần quà thì quả thực làtáng tận lương tâm.Kiều Bích Ngọc là người cực kỳ chậm chạptrong phương diện xã giao của phụ nữ, cô ănmột miếng bánh ngọt yêu thích, vừa ngẩng đầuđã thấy đám phụ nữ này điên cuồng gọi điệnthoại, đã sớm sắp xếp xong việc tối nay. Sau khiăn cơm tối xong thì lập nhóm đi đến phố muasắm khô máu một phen.Hà Thủy Tiên cũng cầm điện thoại gọi videocùng bạn thân của cô ta. Kiều Bích Ngọc cũngxuất phát từ bản năng, vừa nhanh chóng rời khỏinhà ăn, vừa lấy điện thoại ra gọi điện thoại choChâu Mỹ Duy.“Tiểu Châu, cậu có muốn quà không?” Đúnglà tác phong của cô Kiều, câu hỏi trực tiếp ngắn gọn.Mà quản gia Châu Mỹ Duy cần vừa lo việcnhà vừa cảm thán một tiếng: “Hồ Chí Minhkhông phải là thiên đường của phụ nữ, chỗ đóquả thực quá gian ác. Đó là thiên đường của phụnữ có tiền. Cậu đừng có mua cho mình, tiết kiệmmột chút đi, cậu còn phải đóng tiền thuê nhànữa đó.”Đại khái là nghe được nội dung cuộc nóichuyện trong điện thoại của Kiều Bích Ngọc, lúcHà Thủy Tiên đi ngang qua cô thì ngẩng đầu,ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào Kiều Bích Ngọc.Kiều Bích Ngọc cũng theo bản năng quayđầu nhìn lại, trong lúc nhất thời vẻ mặt của haingười đều lạnh lẽo như sương, đều không có sắc mặt tốt.Một người phụ nữ trong đó đúng lúc ghé sátvào tai Hà Thủy Tiên, cười khinh miệt: “Hôm quacô ta còn nói là đã ngủ cùng cậu chủ nhà họQuách kia. Nói chuyện không cần nộp thuế thìchém thế nào cũng được, chúng tôi đều rất ghét cô ta.Câu “ghét cô ta’ kia đúng là không kiêng kịmột chút nào, Kiều Bích Ngọc đã đi qua rồinhưng cũng vẫn có thể nghe được rất rõ ràng.Hà Thủy Tiên vẫn ngồi cùng bàn với bọn họ,nhưng nụ cười trên mặt giống như là không nhịn được.Tới 7 giờ rưỡi tối, nhân viên trong tổ đều đãxuất phát đi tới nhà hàng Đại Dương.Nhà hàng Đại Dương được xem như là khuphồn hoa nhất Hồ Chí Minh, tất cả mọi người đềuhưng trí bừng bừng, nhưng Kiều Bích Ngọc lạikhông đi.Cô quyết định ở lại khách sạn, khoanh chânngồi trên giường lớn, laptop đang bật, trên mànhình đang phát lại kỹ xảo chủ yếu đã quay chụpgần đây. Tay phải của cô còn cầm một bịch bánhbích quy, cực kỳ không có hình tượng mà ăn rốp rốp.Ai muốn đi đâu chứ, khiến người khác khóchịu. Hơn nữa đồ ăn ở đây không quá hợp vớikhẩu vị của cô, cho nên Kiều Bích Ngọc ăn bánhbích quy, bụng có thể no là được rồi.“Sao cô lại không qua đây?”Không ngờ đạo diễn với chòm râu quai nónlại đích thân gọi điện thoại cho cô, hơn nữa còncực kỳ bực tức rống lên: “Nuôi cho cô kiêng ănnhư vậy, thật sự là phiền muốn chết. Đồ ăn đềuđã chuẩn bị xong rồi, cô nhanh chóng lăn qua đây.”Cho đến khi điện thoại bị dập, đầu óc của côvẫn có chút xoay chuyển không kịp. Sau khi ngớra một lúc lâu, Kiều Bích Ngọc mới thì thào mộtcâu: “Ai nói với ông ta là mình kiêng ăn chứ?”

Chương 283