Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 293

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 293: Tổng giám đốc thân áiTối nay tâm trạng Jack rất tốt, anh ta giúpkhách hàng là tổng giám đốc Tống được mộtphen bận rộn. Dự án mà anh ta theo dõi hẳn sẽsuôn sẻ nên anh ta cười ha ha đi tới.“Kiều Bích Ngọc, chúc mừng cô đã gia nhậplàng giải trí thành công. Tổng giám đốc Tống đãxem đoạn quảng cáo của cô và cảm thấy khíchất của anh rất phù hợp với bộ phim loạn thếmà anh ấy đầu tư. Nhớ cảm ơn tổng giám đốc Tống đấy.”Kiều Bích Ngọc đứng thẳng người, không trảlời, khuôn mặt phức tạp. Mà vẻ mặt của tổnggiám đốc Tống và Hàn Lê Trang có vẻ kỳ lạ,giống như không hề quan tâm anh ta nói gì.dack đang nghi ngờ, nhưng thật không may,một giọng nói trầm thấp lạ lùng bên tay trái đáplại: “Vậy phải cảm ơn như thế nào?”Jack cũng không quan tâm lắm, cười ra vẻdạy bảo: “Đương nhiên phải nỗ lực làm việc chotổng giám đốc Tống…”Đang nói chuyện, anh ta quay đầu lại, ngẫunhiên liếc nhìn một người đàn ông có khí thếcường hãn bên tay trái. Nhất thời vẻ mặt anh tacứng đờ, có chút choáng ngợp, cơ môi co rút.“Tổng… Tổng giám đốc.”Là, là Quách Cao Minh.Tại sao Quách Cao Minh lại ở đây?dack nhìn người đàn ông trước mặt, căngthẳng đến mức khó thở.Là một nhân viên đã làm việc tại IP&G 8năm, anh ta hiểu rằng cơ cấu kinh doanh củaIP&G rất lớn và phức tạp. Tổng giám đốc IP&G ởChâu Á Thái Bình Dương, Tổng giám đốc Bắc Mỹvà Tổng giám đốc Bất động sản hoặc Công nghệcó rất nhiều lãnh đạo, nhưng chỉ có một lãnh đạochính tại trụ sở chính.Anh ta đã từng tham gia cuộc họp thườngniên của công ty và gặp lãnh đạo một lần từ xa,không thể nào quên được.Quách Cao Minh là kiểu tồn tại mà khiến chongười khác dù mới gặp một lần cũng không thểquên được.Hào quang đó, hào quang đó, toát ra từxương tủy, còn mang một vẻ hung ác.Jack cảm thấy tim mình đập quá nhanh, anhta không khỏi lắp bắp: Tổng giám đốc Quách!Xin, xin chào… rất vui được gặp anh.”Tổng giám đốc của anh ta vẫn đang im lặng,đám người Hàn Lê Trang lúng túng mở nụ cười,định nói gì đó, nhưng Quách Cao Minh phi độtnhiên vươn cánh tay dài ra, tự nhiên ôm lấy vaingười phụ nữ đứng cạnh mình.Khoảnh khắc tay anh chạm vào da cô, KiềuBích Ngọc run rẩy cả người.Mấy người trước mặt ngạc nhiên đến mứckhông biết nên phản ứng thế nào.Mặc dù Quách Cao Minh không nhìn cô,nhưng thần kinh căng thẳng của Kiều Bích Ngọccăng thẳng, cả người cảnh giác, như thể chờ đợianh nổi nóng rồi dạy dỗ mình.Cô nghĩ, có thể anh sẽ lại tức giận khi thấycô “dụ dỗ: đàn ông ở đây.Người đàn ông này không hề nói phải trái,trước nay luôn như thế này, muốn làm gì thì làm,vừa mở miệng đã dạy dỗ cô.Trong bầu không khí kỳ lạ như vậy, mọingười đột nhiên trở nên thận trọng.Tuy nhiên, Kiểu Bích Ngọc rất ngạc nhiên,anh không tức giận.Ít ra thì trước những đối tác cấp dưới này,Quách Cao Minh vẫn giữ được bình tĩnh, quayđầu về phía cô, dùng giọng điệu bình thản nói bachữ: “Đi với tôi.”Tổng giám đốc Tống và những người khácngơ ngác nhìn họ rời đi, không ai dám hé răng nửa lời.Kiều Bích Ngọc không muốn tranh chấp vớianh ở chỗ đông người thế này, nên cô miễncưỡng đi theo anh. Vẻ mặt Quách Cao Minh bìnhthường, nhưng bàn tay trên vai Kiểu Bích Ngọcsiết chặt, chặt đến cô cảm thấy hơi đau.Kiều Bích Ngọc đi bên cạnh anh, cứng ngắcbước từng bước. Cô không cần ngoái đầu nhìnlại cũng biết đằng sau bọn họ nhất định có vô sốánh mắt dò xét.Bởi vì chỉ cần ở nơi nào có Quách Cao Minh,nhất định anh phải là tâm điểm chú ý nhất. Khi ởbên cạnh anh, Kiều Bích Ngọc không thể nhận racái gọi cảm giác hư vinh như mấy cô gái khác, côchỉ thấy khó chịu.Cô ghét bị người khác đưa lên đài.Cũng giống như lần trước cô ấy bước ra từ502, đối mặt với những người trong tiểu khu mộtcách ngượng ngùng.“Đi đâu, thả tôi ra.“ Cô tức giận hạ giọng.“Tôi cũng có cuộc sống tự do. Tôi có thể đibất cứ nơi nào tôi thích. Tôi đến câu lạc bộ nàyđể kết bạn thì sao, buông tôi ra, tôi chỉ thích tớichỗ này.” Lời nói có chút tức giận.Bờ vai run rẩy muốn giãy dụa, nhưng sức lựccủa cánh tay anh ôm cô chỉ khiến hai người xíchlại gần nhau hơn, giống như đang sợ hãi chủđộng sà vào lòng ngực anh.Kiều Bích Ngọc rất tức giận, chết tiệt!Mọi lời đàm tiếu, thị phi chắc chắn hướng về“Quách Cao Minh, bây giờ anh muốn gì?” Cônghiến răng, kìm giọng nói, chút nữa thì phát điên.Anh vẫn phớt lờ cô.Kiều Bích Ngọc mím môi, quyết định khôngnói với anh nữa.Cô chưa bao giờ là người có tâm hồn thánhmẫu, nhưng cô đối mặt với sự lạnh lùng củangười đàn ông này, đối mặt với những tổnthương mà anh đã gây ra cho cô, khiến cô trốngrỗng và tê dại, luôn tự kiếm cớ cho anh, chẳngqua là anh đã quên cô thôi.Đừng ép tôi phải hận anh.Làm chồng, tính tình anh vô cùng kém.Kiều Bích Ngọc rơi vào trạng thái chán nản,cúi đầu, thất thần nhìn sàn nhà sạch sẽ, nhưngdường như cô đã quên mình đã lâu không đượcở gần anh như vậy.Một lúc sau, một giọng nói vang lên bên tai:“Tổng giám đốc Quách, đã chuẩn bị xong.”Khi đeo tai nghe chống ồn lên đầu, cô cảnhgiác ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào conngươi sâu thẳm quen thuộc trước mắt.Sau đó, một khẩu súng nặng nề, lạnh lẽođược đặt trên lòng bàn tay trắng nõn mảnh maicủa cô.Kiều Bích Ngọc nhìn món vũ khí thật trongtay mình, ngay cả vẻ mặt cũng đờ dẫn nửa giây.“Cô Bích Ngọc, bây giờ cô có thể bắn mộtphát thử cảm giác. Mẫu này có độ giật phù hợpcho phụ nữ sử dụng. Tôi sẽ xem xét biểu hiệncủa cô trước, sau đó sẽ dạy cho cô những chỉtiết cụ thể.”Một huấn luyện viên trưởng tại trường bắnđã nói chuyện với cô bằng giọng Việt Nam vụngvề của anh ta.“Tôi, tôi không học cái này.” Giọng của KiềuBích Ngọc có chút bối rối.Dù bạo dạn đến đâu, cô cũng chỉ là mộtngười bình thường, trước đây ông nội chiềuchuộng cô không cho cô chơi những trò nguyhiểm như vậy, giờ cô cảm thấy ớn lạnh, trongtiềm thức muốn trả lại vũ khí này.Huấn luyện viên trưởng người Mỹ đã nghỉhưu nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ, có chút khó hiểu.Sau đó anh ta còn chưa bắt đầu hỏi, giọng nóilạnh lùng bên cạnh đã ra lệnh.“Không học được thì tối nay không được phép về.”Không thể cãi lại anh.“Quách Cao Minh, anh muốn trêu chọc tôià?” Kiều Bích Ngọc có chút áy náy, vừa muốnvứt bỏ, lại sợ có thể xảy ra sai sót.Quách Cao Minh không nhìn cô mà nhìn vềngười dẫn bắn súng: “Bắt đầu!”Ở đằng xa, Hàn Lê Trang và Jack ngờ vựcnhìn về trường bắn.Người phụ nữ cầm súng bắn loạn xạ vàomục tiêu phía trước, khi hết đạn, cô đặt súng lênbàn rồi muốn đi, nhưng huấn luyện viên bắnsúng trưởng của câu lạc bộ không cho cô đỉ,miễn cưỡng nạp đạn rồi đưa lại súng cho cô.Mà Tổng giám đốc Quách của bọn họ đứngở một bên, bình tĩnh quan sát, không nói lời nào.Hoàn cảnh này có chút quỷ dị.Chuyện gì đang xảy ra vậy?Không chỉ Hàn Lê Trang, mà những người tụtập uống rượu và đùa giỡn cũng không thểkhông nhìn về trường bắn: “Đó không phải là cậuchủ Quách sao?”“Tổng giám đốc Quách cũng ở đây.“ Giọngnói có chút phấn khích.“Cậu chủ Quách rất thích đấm bốc. Anh tađang ở trường bắn để làm gì?”Lần tụ họp nhỏ này đều là những kháchhàng cũ quen thuộc với nhiều lần hợp tác, saukhi nhìn nhau, tất cả đều đồng loạt nhìn Hà Thủy Tiên.Lúc này, những người bạn cũ này đều nhìncô ta bằng ánh mắt dò hỏi, chỉ có thể giả vờ cườikhông nói.Cô ta đến sớm để dự bữa tiệc này, cô tacũng biết rằng Kiều Bích Ngọc đã bị ai đó chặnlại trước đó và gần như bị đuổi đi. Chẳng qua côta không nghĩ tới Quách Cao Minh sẽ đến.“Không phải cô Thủy Tiên rất thân quen vớiTổng giám đốc Quách sao?”Đôi giày cao gót bước trên nền đá cẩmthạch sạch sẽ, bước đi kiêu ngạo, một người bạncũ đi tới, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, khôngkhó nghe, có phần giễu cợt.Giọng nói này đối với Hà Thủy Tiên có chútxa lạ, nhưng vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấykhuôn mặt này, thật đã lâu.Lê Yến Nhi bước đến gần, ngồi xuống đốidiện với cô ta, nở một nụ cười.“Cô Hà, Tổng giám đốc Quách đang dạy vợtập bắn súng, sao cô không nói cho bọn họ biết?”

Chương 293: Tổng giám đốc thân ái

Tối nay tâm trạng Jack rất tốt, anh ta giúp

khách hàng là tổng giám đốc Tống được một

phen bận rộn. Dự án mà anh ta theo dõi hẳn sẽ

suôn sẻ nên anh ta cười ha ha đi tới.

“Kiều Bích Ngọc, chúc mừng cô đã gia nhập

làng giải trí thành công. Tổng giám đốc Tống đã

xem đoạn quảng cáo của cô và cảm thấy khí

chất của anh rất phù hợp với bộ phim loạn thế

mà anh ấy đầu tư. Nhớ cảm ơn tổng giám đốc Tống đấy.”

Kiều Bích Ngọc đứng thẳng người, không trả

lời, khuôn mặt phức tạp. Mà vẻ mặt của tổng

giám đốc Tống và Hàn Lê Trang có vẻ kỳ lạ,

giống như không hề quan tâm anh ta nói gì.

dack đang nghi ngờ, nhưng thật không may,

một giọng nói trầm thấp lạ lùng bên tay trái đáp

lại: “Vậy phải cảm ơn như thế nào?”

Jack cũng không quan tâm lắm, cười ra vẻ

dạy bảo: “Đương nhiên phải nỗ lực làm việc cho

tổng giám đốc Tống…”

Đang nói chuyện, anh ta quay đầu lại, ngẫu

nhiên liếc nhìn một người đàn ông có khí thế

cường hãn bên tay trái. Nhất thời vẻ mặt anh ta

cứng đờ, có chút choáng ngợp, cơ môi co rút.

“Tổng… Tổng giám đốc.”

Là, là Quách Cao Minh.

Tại sao Quách Cao Minh lại ở đây?

dack nhìn người đàn ông trước mặt, căng

thẳng đến mức khó thở.

Là một nhân viên đã làm việc tại IP&G 8

năm, anh ta hiểu rằng cơ cấu kinh doanh của

IP&G rất lớn và phức tạp. Tổng giám đốc IP&G ở

Châu Á Thái Bình Dương, Tổng giám đốc Bắc Mỹ

và Tổng giám đốc Bất động sản hoặc Công nghệ

có rất nhiều lãnh đạo, nhưng chỉ có một lãnh đạo

chính tại trụ sở chính.

Anh ta đã từng tham gia cuộc họp thường

niên của công ty và gặp lãnh đạo một lần từ xa,

không thể nào quên được.

Quách Cao Minh là kiểu tồn tại mà khiến cho

người khác dù mới gặp một lần cũng không thể

quên được.

Hào quang đó, hào quang đó, toát ra từ

xương tủy, còn mang một vẻ hung ác.

Jack cảm thấy tim mình đập quá nhanh, anh

ta không khỏi lắp bắp: Tổng giám đốc Quách!

Xin, xin chào… rất vui được gặp anh.”

Tổng giám đốc của anh ta vẫn đang im lặng,

đám người Hàn Lê Trang lúng túng mở nụ cười,

định nói gì đó, nhưng Quách Cao Minh phi đột

nhiên vươn cánh tay dài ra, tự nhiên ôm lấy vai

người phụ nữ đứng cạnh mình.

Khoảnh khắc tay anh chạm vào da cô, Kiều

Bích Ngọc run rẩy cả người.

Mấy người trước mặt ngạc nhiên đến mức

không biết nên phản ứng thế nào.

Mặc dù Quách Cao Minh không nhìn cô,

nhưng thần kinh căng thẳng của Kiều Bích Ngọc

căng thẳng, cả người cảnh giác, như thể chờ đợi

anh nổi nóng rồi dạy dỗ mình.

Cô nghĩ, có thể anh sẽ lại tức giận khi thấy

cô “dụ dỗ: đàn ông ở đây.

Người đàn ông này không hề nói phải trái,

trước nay luôn như thế này, muốn làm gì thì làm,

vừa mở miệng đã dạy dỗ cô.

Trong bầu không khí kỳ lạ như vậy, mọi

người đột nhiên trở nên thận trọng.

Tuy nhiên, Kiểu Bích Ngọc rất ngạc nhiên,

anh không tức giận.

Ít ra thì trước những đối tác cấp dưới này,

Quách Cao Minh vẫn giữ được bình tĩnh, quay

đầu về phía cô, dùng giọng điệu bình thản nói ba

chữ: “Đi với tôi.”

Tổng giám đốc Tống và những người khác

ngơ ngác nhìn họ rời đi, không ai dám hé răng nửa lời.

Kiều Bích Ngọc không muốn tranh chấp với

anh ở chỗ đông người thế này, nên cô miễn

cưỡng đi theo anh. Vẻ mặt Quách Cao Minh bình

thường, nhưng bàn tay trên vai Kiểu Bích Ngọc

siết chặt, chặt đến cô cảm thấy hơi đau.

Kiều Bích Ngọc đi bên cạnh anh, cứng ngắc

bước từng bước. Cô không cần ngoái đầu nhìn

lại cũng biết đằng sau bọn họ nhất định có vô số

ánh mắt dò xét.

Bởi vì chỉ cần ở nơi nào có Quách Cao Minh,

nhất định anh phải là tâm điểm chú ý nhất. Khi ở

bên cạnh anh, Kiều Bích Ngọc không thể nhận ra

cái gọi cảm giác hư vinh như mấy cô gái khác, cô

chỉ thấy khó chịu.

Cô ghét bị người khác đưa lên đài.

Cũng giống như lần trước cô ấy bước ra từ

502, đối mặt với những người trong tiểu khu một

cách ngượng ngùng.

“Đi đâu, thả tôi ra.“ Cô tức giận hạ giọng.

“Tôi cũng có cuộc sống tự do. Tôi có thể đi

bất cứ nơi nào tôi thích. Tôi đến câu lạc bộ này

để kết bạn thì sao, buông tôi ra, tôi chỉ thích tới

chỗ này.” Lời nói có chút tức giận.

Bờ vai run rẩy muốn giãy dụa, nhưng sức lực

của cánh tay anh ôm cô chỉ khiến hai người xích

lại gần nhau hơn, giống như đang sợ hãi chủ

động sà vào lòng ngực anh.

Kiều Bích Ngọc rất tức giận, chết tiệt!

Mọi lời đàm tiếu, thị phi chắc chắn hướng về

“Quách Cao Minh, bây giờ anh muốn gì?” Cô

nghiến răng, kìm giọng nói, chút nữa thì phát điên.

Anh vẫn phớt lờ cô.

Kiều Bích Ngọc mím môi, quyết định không

nói với anh nữa.

Cô chưa bao giờ là người có tâm hồn thánh

mẫu, nhưng cô đối mặt với sự lạnh lùng của

người đàn ông này, đối mặt với những tổn

thương mà anh đã gây ra cho cô, khiến cô trống

rỗng và tê dại, luôn tự kiếm cớ cho anh, chẳng

qua là anh đã quên cô thôi.

Đừng ép tôi phải hận anh.

Làm chồng, tính tình anh vô cùng kém.

Kiều Bích Ngọc rơi vào trạng thái chán nản,

cúi đầu, thất thần nhìn sàn nhà sạch sẽ, nhưng

dường như cô đã quên mình đã lâu không được

ở gần anh như vậy.

Một lúc sau, một giọng nói vang lên bên tai:

“Tổng giám đốc Quách, đã chuẩn bị xong.”

Khi đeo tai nghe chống ồn lên đầu, cô cảnh

giác ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào con

ngươi sâu thẳm quen thuộc trước mắt.

Sau đó, một khẩu súng nặng nề, lạnh lẽo

được đặt trên lòng bàn tay trắng nõn mảnh mai

của cô.

Kiều Bích Ngọc nhìn món vũ khí thật trong

tay mình, ngay cả vẻ mặt cũng đờ dẫn nửa giây.

“Cô Bích Ngọc, bây giờ cô có thể bắn một

phát thử cảm giác. Mẫu này có độ giật phù hợp

cho phụ nữ sử dụng. Tôi sẽ xem xét biểu hiện

của cô trước, sau đó sẽ dạy cho cô những chỉ

tiết cụ thể.”

Một huấn luyện viên trưởng tại trường bắn

đã nói chuyện với cô bằng giọng Việt Nam vụng

về của anh ta.

“Tôi, tôi không học cái này.” Giọng của Kiều

Bích Ngọc có chút bối rối.

Dù bạo dạn đến đâu, cô cũng chỉ là một

người bình thường, trước đây ông nội chiều

chuộng cô không cho cô chơi những trò nguy

hiểm như vậy, giờ cô cảm thấy ớn lạnh, trong

tiềm thức muốn trả lại vũ khí này.

Huấn luyện viên trưởng người Mỹ đã nghỉ

hưu nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ, có chút khó hiểu.

Sau đó anh ta còn chưa bắt đầu hỏi, giọng nói

lạnh lùng bên cạnh đã ra lệnh.

“Không học được thì tối nay không được phép về.”

Không thể cãi lại anh.

“Quách Cao Minh, anh muốn trêu chọc tôi

à?” Kiều Bích Ngọc có chút áy náy, vừa muốn

vứt bỏ, lại sợ có thể xảy ra sai sót.

Quách Cao Minh không nhìn cô mà nhìn về

người dẫn bắn súng: “Bắt đầu!”

Ở đằng xa, Hàn Lê Trang và Jack ngờ vực

nhìn về trường bắn.

Người phụ nữ cầm súng bắn loạn xạ vào

mục tiêu phía trước, khi hết đạn, cô đặt súng lên

bàn rồi muốn đi, nhưng huấn luyện viên bắn

súng trưởng của câu lạc bộ không cho cô đỉ,

miễn cưỡng nạp đạn rồi đưa lại súng cho cô.

Mà Tổng giám đốc Quách của bọn họ đứng

ở một bên, bình tĩnh quan sát, không nói lời nào.

Hoàn cảnh này có chút quỷ dị.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Không chỉ Hàn Lê Trang, mà những người tụ

tập uống rượu và đùa giỡn cũng không thể

không nhìn về trường bắn: “Đó không phải là cậu

chủ Quách sao?”

“Tổng giám đốc Quách cũng ở đây.“ Giọng

nói có chút phấn khích.

“Cậu chủ Quách rất thích đấm bốc. Anh ta

đang ở trường bắn để làm gì?”

Lần tụ họp nhỏ này đều là những khách

hàng cũ quen thuộc với nhiều lần hợp tác, sau

khi nhìn nhau, tất cả đều đồng loạt nhìn Hà Thủy Tiên.

Lúc này, những người bạn cũ này đều nhìn

cô ta bằng ánh mắt dò hỏi, chỉ có thể giả vờ cười

không nói.

Cô ta đến sớm để dự bữa tiệc này, cô ta

cũng biết rằng Kiều Bích Ngọc đã bị ai đó chặn

lại trước đó và gần như bị đuổi đi. Chẳng qua cô

ta không nghĩ tới Quách Cao Minh sẽ đến.

“Không phải cô Thủy Tiên rất thân quen với

Tổng giám đốc Quách sao?”

Đôi giày cao gót bước trên nền đá cẩm

thạch sạch sẽ, bước đi kiêu ngạo, một người bạn

cũ đi tới, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, không

khó nghe, có phần giễu cợt.

Giọng nói này đối với Hà Thủy Tiên có chút

xa lạ, nhưng vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy

khuôn mặt này, thật đã lâu.

Lê Yến Nhi bước đến gần, ngồi xuống đối

diện với cô ta, nở một nụ cười.

“Cô Hà, Tổng giám đốc Quách đang dạy vợ

tập bắn súng, sao cô không nói cho bọn họ biết?”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 293: Tổng giám đốc thân áiTối nay tâm trạng Jack rất tốt, anh ta giúpkhách hàng là tổng giám đốc Tống được mộtphen bận rộn. Dự án mà anh ta theo dõi hẳn sẽsuôn sẻ nên anh ta cười ha ha đi tới.“Kiều Bích Ngọc, chúc mừng cô đã gia nhậplàng giải trí thành công. Tổng giám đốc Tống đãxem đoạn quảng cáo của cô và cảm thấy khíchất của anh rất phù hợp với bộ phim loạn thếmà anh ấy đầu tư. Nhớ cảm ơn tổng giám đốc Tống đấy.”Kiều Bích Ngọc đứng thẳng người, không trảlời, khuôn mặt phức tạp. Mà vẻ mặt của tổnggiám đốc Tống và Hàn Lê Trang có vẻ kỳ lạ,giống như không hề quan tâm anh ta nói gì.dack đang nghi ngờ, nhưng thật không may,một giọng nói trầm thấp lạ lùng bên tay trái đáplại: “Vậy phải cảm ơn như thế nào?”Jack cũng không quan tâm lắm, cười ra vẻdạy bảo: “Đương nhiên phải nỗ lực làm việc chotổng giám đốc Tống…”Đang nói chuyện, anh ta quay đầu lại, ngẫunhiên liếc nhìn một người đàn ông có khí thếcường hãn bên tay trái. Nhất thời vẻ mặt anh tacứng đờ, có chút choáng ngợp, cơ môi co rút.“Tổng… Tổng giám đốc.”Là, là Quách Cao Minh.Tại sao Quách Cao Minh lại ở đây?dack nhìn người đàn ông trước mặt, căngthẳng đến mức khó thở.Là một nhân viên đã làm việc tại IP&G 8năm, anh ta hiểu rằng cơ cấu kinh doanh củaIP&G rất lớn và phức tạp. Tổng giám đốc IP&G ởChâu Á Thái Bình Dương, Tổng giám đốc Bắc Mỹvà Tổng giám đốc Bất động sản hoặc Công nghệcó rất nhiều lãnh đạo, nhưng chỉ có một lãnh đạochính tại trụ sở chính.Anh ta đã từng tham gia cuộc họp thườngniên của công ty và gặp lãnh đạo một lần từ xa,không thể nào quên được.Quách Cao Minh là kiểu tồn tại mà khiến chongười khác dù mới gặp một lần cũng không thểquên được.Hào quang đó, hào quang đó, toát ra từxương tủy, còn mang một vẻ hung ác.Jack cảm thấy tim mình đập quá nhanh, anhta không khỏi lắp bắp: Tổng giám đốc Quách!Xin, xin chào… rất vui được gặp anh.”Tổng giám đốc của anh ta vẫn đang im lặng,đám người Hàn Lê Trang lúng túng mở nụ cười,định nói gì đó, nhưng Quách Cao Minh phi độtnhiên vươn cánh tay dài ra, tự nhiên ôm lấy vaingười phụ nữ đứng cạnh mình.Khoảnh khắc tay anh chạm vào da cô, KiềuBích Ngọc run rẩy cả người.Mấy người trước mặt ngạc nhiên đến mứckhông biết nên phản ứng thế nào.Mặc dù Quách Cao Minh không nhìn cô,nhưng thần kinh căng thẳng của Kiều Bích Ngọccăng thẳng, cả người cảnh giác, như thể chờ đợianh nổi nóng rồi dạy dỗ mình.Cô nghĩ, có thể anh sẽ lại tức giận khi thấycô “dụ dỗ: đàn ông ở đây.Người đàn ông này không hề nói phải trái,trước nay luôn như thế này, muốn làm gì thì làm,vừa mở miệng đã dạy dỗ cô.Trong bầu không khí kỳ lạ như vậy, mọingười đột nhiên trở nên thận trọng.Tuy nhiên, Kiểu Bích Ngọc rất ngạc nhiên,anh không tức giận.Ít ra thì trước những đối tác cấp dưới này,Quách Cao Minh vẫn giữ được bình tĩnh, quayđầu về phía cô, dùng giọng điệu bình thản nói bachữ: “Đi với tôi.”Tổng giám đốc Tống và những người khácngơ ngác nhìn họ rời đi, không ai dám hé răng nửa lời.Kiều Bích Ngọc không muốn tranh chấp vớianh ở chỗ đông người thế này, nên cô miễncưỡng đi theo anh. Vẻ mặt Quách Cao Minh bìnhthường, nhưng bàn tay trên vai Kiểu Bích Ngọcsiết chặt, chặt đến cô cảm thấy hơi đau.Kiều Bích Ngọc đi bên cạnh anh, cứng ngắcbước từng bước. Cô không cần ngoái đầu nhìnlại cũng biết đằng sau bọn họ nhất định có vô sốánh mắt dò xét.Bởi vì chỉ cần ở nơi nào có Quách Cao Minh,nhất định anh phải là tâm điểm chú ý nhất. Khi ởbên cạnh anh, Kiều Bích Ngọc không thể nhận racái gọi cảm giác hư vinh như mấy cô gái khác, côchỉ thấy khó chịu.Cô ghét bị người khác đưa lên đài.Cũng giống như lần trước cô ấy bước ra từ502, đối mặt với những người trong tiểu khu mộtcách ngượng ngùng.“Đi đâu, thả tôi ra.“ Cô tức giận hạ giọng.“Tôi cũng có cuộc sống tự do. Tôi có thể đibất cứ nơi nào tôi thích. Tôi đến câu lạc bộ nàyđể kết bạn thì sao, buông tôi ra, tôi chỉ thích tớichỗ này.” Lời nói có chút tức giận.Bờ vai run rẩy muốn giãy dụa, nhưng sức lựccủa cánh tay anh ôm cô chỉ khiến hai người xíchlại gần nhau hơn, giống như đang sợ hãi chủđộng sà vào lòng ngực anh.Kiều Bích Ngọc rất tức giận, chết tiệt!Mọi lời đàm tiếu, thị phi chắc chắn hướng về“Quách Cao Minh, bây giờ anh muốn gì?” Cônghiến răng, kìm giọng nói, chút nữa thì phát điên.Anh vẫn phớt lờ cô.Kiều Bích Ngọc mím môi, quyết định khôngnói với anh nữa.Cô chưa bao giờ là người có tâm hồn thánhmẫu, nhưng cô đối mặt với sự lạnh lùng củangười đàn ông này, đối mặt với những tổnthương mà anh đã gây ra cho cô, khiến cô trốngrỗng và tê dại, luôn tự kiếm cớ cho anh, chẳngqua là anh đã quên cô thôi.Đừng ép tôi phải hận anh.Làm chồng, tính tình anh vô cùng kém.Kiều Bích Ngọc rơi vào trạng thái chán nản,cúi đầu, thất thần nhìn sàn nhà sạch sẽ, nhưngdường như cô đã quên mình đã lâu không đượcở gần anh như vậy.Một lúc sau, một giọng nói vang lên bên tai:“Tổng giám đốc Quách, đã chuẩn bị xong.”Khi đeo tai nghe chống ồn lên đầu, cô cảnhgiác ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào conngươi sâu thẳm quen thuộc trước mắt.Sau đó, một khẩu súng nặng nề, lạnh lẽođược đặt trên lòng bàn tay trắng nõn mảnh maicủa cô.Kiều Bích Ngọc nhìn món vũ khí thật trongtay mình, ngay cả vẻ mặt cũng đờ dẫn nửa giây.“Cô Bích Ngọc, bây giờ cô có thể bắn mộtphát thử cảm giác. Mẫu này có độ giật phù hợpcho phụ nữ sử dụng. Tôi sẽ xem xét biểu hiệncủa cô trước, sau đó sẽ dạy cho cô những chỉtiết cụ thể.”Một huấn luyện viên trưởng tại trường bắnđã nói chuyện với cô bằng giọng Việt Nam vụngvề của anh ta.“Tôi, tôi không học cái này.” Giọng của KiềuBích Ngọc có chút bối rối.Dù bạo dạn đến đâu, cô cũng chỉ là mộtngười bình thường, trước đây ông nội chiềuchuộng cô không cho cô chơi những trò nguyhiểm như vậy, giờ cô cảm thấy ớn lạnh, trongtiềm thức muốn trả lại vũ khí này.Huấn luyện viên trưởng người Mỹ đã nghỉhưu nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ, có chút khó hiểu.Sau đó anh ta còn chưa bắt đầu hỏi, giọng nóilạnh lùng bên cạnh đã ra lệnh.“Không học được thì tối nay không được phép về.”Không thể cãi lại anh.“Quách Cao Minh, anh muốn trêu chọc tôià?” Kiều Bích Ngọc có chút áy náy, vừa muốnvứt bỏ, lại sợ có thể xảy ra sai sót.Quách Cao Minh không nhìn cô mà nhìn vềngười dẫn bắn súng: “Bắt đầu!”Ở đằng xa, Hàn Lê Trang và Jack ngờ vựcnhìn về trường bắn.Người phụ nữ cầm súng bắn loạn xạ vàomục tiêu phía trước, khi hết đạn, cô đặt súng lênbàn rồi muốn đi, nhưng huấn luyện viên bắnsúng trưởng của câu lạc bộ không cho cô đỉ,miễn cưỡng nạp đạn rồi đưa lại súng cho cô.Mà Tổng giám đốc Quách của bọn họ đứngở một bên, bình tĩnh quan sát, không nói lời nào.Hoàn cảnh này có chút quỷ dị.Chuyện gì đang xảy ra vậy?Không chỉ Hàn Lê Trang, mà những người tụtập uống rượu và đùa giỡn cũng không thểkhông nhìn về trường bắn: “Đó không phải là cậuchủ Quách sao?”“Tổng giám đốc Quách cũng ở đây.“ Giọngnói có chút phấn khích.“Cậu chủ Quách rất thích đấm bốc. Anh tađang ở trường bắn để làm gì?”Lần tụ họp nhỏ này đều là những kháchhàng cũ quen thuộc với nhiều lần hợp tác, saukhi nhìn nhau, tất cả đều đồng loạt nhìn Hà Thủy Tiên.Lúc này, những người bạn cũ này đều nhìncô ta bằng ánh mắt dò hỏi, chỉ có thể giả vờ cườikhông nói.Cô ta đến sớm để dự bữa tiệc này, cô tacũng biết rằng Kiều Bích Ngọc đã bị ai đó chặnlại trước đó và gần như bị đuổi đi. Chẳng qua côta không nghĩ tới Quách Cao Minh sẽ đến.“Không phải cô Thủy Tiên rất thân quen vớiTổng giám đốc Quách sao?”Đôi giày cao gót bước trên nền đá cẩmthạch sạch sẽ, bước đi kiêu ngạo, một người bạncũ đi tới, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại, khôngkhó nghe, có phần giễu cợt.Giọng nói này đối với Hà Thủy Tiên có chútxa lạ, nhưng vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấykhuôn mặt này, thật đã lâu.Lê Yến Nhi bước đến gần, ngồi xuống đốidiện với cô ta, nở một nụ cười.“Cô Hà, Tổng giám đốc Quách đang dạy vợtập bắn súng, sao cô không nói cho bọn họ biết?”

Chương 293