Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 302

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 302: Hai chiếc xe đầyĐêm Giáng Sinh năm nay dường như đã địnhsẵn là sẽ trôi qua rất buồn tẻ, hoặc có thể nóicách khác là rất sầu não.Kiều Bích Ngọc cảm thấy như có một hòn đáđè nặng lên ngực, cô rất muốn đẩy hòn đá đó ra,muốn thở ra một hơi thật mạnh rồi hít vào mộtcách thoải mái. Thế nhưng hòn đá cứng đầu đókhông chịu lăn đi mà vẫn luôn tồn tại. Điều nàykhiến tinh thần cô tràn đầy phiền muộn và cả lo lắng.“Biết rồi”Đêm Giáng Sinh năm nay dường như đã địnhsẵn là sẽ trôi qua rất buồn tẻ, hoặc có thể nóicách khác là rất sầu não.Vốn dĩ ban đầu Châu Mỹ Duy hẹn cô ởQuảng trường mua sắm Đông Ninh để dạo phố,thế nhưng chưa đợi được thì cô ấy bỗng nhiêngọi điện thoại đến, nói là có việc đột xuất cần xử lý.“Không sao, cũng lâu lắm rồi mình chưa rangoài đi dạo, tự mình đi quanh một vòng hít thởkhông khí cũng được, tí nữa mình sẽ tự đi về,cậu không phải lo đâu.”Kiều Bích Ngọc cầm điện thoại nói, nghĩ nghĩmột chút lại tò mò hỏi một câu: “Châu Mỹ Duy,cậu đã đi gặp ai rồi hả? Không lẽ Quan Liên lạigây sự cắn người ư?”“Không phải. Mình… Mình sẽ tự giải quyết.Châu Mỹ Duy đáp, trong lời nói mang theo chút áy náy.“Loại người như Quan Liên cậu không cầnphải nói lí với cô ta làm gì cả, nếu bị cô ta bắt nạtthì cậu bắt buộc phải ức h**p ngược lại cô ta mới được!”Kiều Bích Ngọc nghiêm túc răn dạy cô ấymột hồi sau đó mới chịu tắt điện thoại.Thực ra cô không có gì để mua sắm cả, tạiQuảng trường Đông Ninh mọi người đang tranhthủ giảm giá nhân dịp Giáng Sinh rất sôi động,dòng người đi qua đi lại chủ yếu là gia đình, còncó các cặp đôi yêu nhau. Trên vỉa hè ven đườngbày một vài quầy hàng nhỏ bán hoa hồng tươi.Cô không vào hẳn bên trong của Quảngtrường mà chỉ ngẫu nhiên đi dạo vài vòng xung quanh.Bây giờ đang là mùa đông, ngày ngắn đêmdài, vì thế chỉ khoảng tầm 4 giờ chiều là sắc trờiđã dần tắt nắng. Những ngọn đèn neon đầy màusắc rực rỡ trong thành phố nhộn nhịp dần đượcthắp sáng lên, khiến đêm Giáng Sinh trở nên đẹplung linh hơn và lãng mạn hơn bao giờ hết.Đứng ở trung tâm nhìn dòng người tấp nậpqua lại, nhất là khi nhìn cảnh những gia đình đingang qua đầy vui vẻ hạnh phúc, cô luôn cảmthấy lồng ngực rất ngột ngạt và nặng nề.Có một số kỉ niệm, cô luôn cố dẫn lòng đểnó vào dĩ vãng và quên đi, thậm chí cô cònkhông dám nhớ lại.Ngay cả khi cô đấu tranh tư tưởng để nghĩvề nó thì cũng đâu có ích gì? Từ lâu cô đã cảmthấy mệt mỏi khi suốt ngày phải chạy lòng vòngtrong một mê cung vực thẳm mà bản thân sẽkhông bao giờ tìm ra được lối thoát, cảm giáctuyệt vọng này khiến cô cảm thấy cực kì đángghét và đau khổ.Thế nhưng nó vẫn luôn tồn tại.Đột nhiên, Kiều Bích Ngọc nghe thấy tiếngkhóc của một em bé. Tiếng khóc ấy giống nhưmột thứ ma lực làm cho toàn thân Kiều BíchNgọc bừng tỉnh. Cô lập tức quay người về phíasau tìm kiếm.Trời đã tối đen, chợ đêm bên ngoài Quảngtrường bắt đầu dựng quầy hàng lên, nào là đồnướng, kem lạnh, rồi còn có cả bóng bay đềuđang được buôn bán nhộn nhịp, người người qualại ngày càng đông đúc.Cô chạy về phía có tiếng khóc yếu ớt ấy, côchạy rất nhanh, nhanh đến mức hơi thở bắt đầugấp gáp hẳn lên.Khi đi qua các dãy quầy hàng, cánh tay phảicủa Kiều Bích Ngọc vô tình đụng phải một ngườibán hàng đang cầm quả bóng bay, đối phươnghiển nhiên không kịp phản ứng.Người đó bỗng chốc buông lỏng tay ra, mộtchùm lớn có tới 50, 60 quả bóng bay màu sắcsặc sỡ cứ thế đồng loạt bay lên trời.Cùng lúc có nhiều bóng bay đầy đủ màu sắcbay lên trời như thế làm cho bầu trời đêm bỗngtrở thành một khung cảnh vô cùng tuyệt đẹp.“Này, cô đền bóng lại cho tôi đi!”Người bán hàng đơ ra một phút mới hồiphục lại tinh thần, ngay lập tức đuổi theo KiềuBích Ngọc đòi bồi thường.Kiều Bích Ngọc chạy thật nhanh, tiếng nhạcmừng Giáng Sinh không ngừng vang lên khắpquảng trường, xem vào đó là tiếng náo nhiệt nêncô không hề biết là bản thân vừa mới gây ra sựcố, cứ thế tiếp tục chạy một mạch đến dướihàng cây yên tĩnh.Đây là nơi nghỉ ngơi của mọi người, ở quảngtrường có xếp rất nhiều ghế gỗ dưới bóng cây.Trong đó bên cạnh một cái ghế có hai chiếc xeđẩy cư nhiên bị bỏ rơi ngay tại chỗ này.Xung quanh thời tiết rất lạnh, không cóngười qua lại.Kiểu Bích Ngọc bước chậm lại, nhìn chămchú vào hai chiếc xe đẩy hàng hiệu màu xanhnhạt ở phía trước khoảng mười mét. Suy nghĩđầu tiên của cô chính là chắc hẳn điều kiện giađình của hai em bé đó phải cực kì tốt.Cô biết thương hiệu của loại xe này rất đắt,vì đây cũng chính là loại xe đẩy mà trước kia nhàhọ Quách chuẩn bị cho cặp song sinh của cô.Kiều Bích Ngọc từng bước đến gần chiếc xeđẩy. Cô rất hiếm khi bước đi nhẹ nhàng bởi vìbản thân cô từ trước đến giờ chưa bao giờ là mộtngười phụ nữ dịu dàng ân cần.Chính vì thế cô chắc chắn không phải là mộtngười mẹ tốt.Trong đầu cô không khỏi nghĩ ngợi lungtung, nhất là tiếng khóc từ hai chiếc xe đẩy trướcmặt càng lúc càng gần, hai đứa bé dường như sợhãi mà càng khóc lớn hơn.Ai đã để hai đứa trẻ bé bỏng ở một nơi hẻolánh như vậy?Gia đình của chúng chắc chắn không phải làngười có năng lực, giống như cô vậy, thực sự đãlàm mất đứa con bé bỏng của mình.Trong đầu lóe lên một vài suy nghĩ, cô tăngtốc độ, muốn chạy thẳng đến nhìn mặt đứa bé.Đột nhiên, bản thân Kiều Bích Ngọc thực sựmuốn, rất muốn nhìn, dường như không thể chờđợi được nữa, cô lao vụt tới.“Cô gì đó ơi, cô đã làm bóng của tôi bay hếtrồi, bây giờ phải đền tiền tôi đi.“ Bỗng một ngườilạ hét lên với cô và nắm chặt vai cô.Kiều Bích Ngọc kinh ngạc quay đầu lại, côkhông nhận ra anh ta.Nhưng đối phương thì giận dữ chỉ lên bầutrời đang tối sầm lại nói: “Những quả bóng baytôi bán đều đã bị cô làm cho bay hết lên trời rồi,giờ cô còn muốn phủ nhận ư?”“Tôi hại bóng của anh bay hết ư?”“Cô không tin ư? Vậy thì cả hai ta cùng đihỏi những người bán hàng ở đó xem. Cô vừa nãyvừa chạy hồng hộc vừa va vào tôi khiên khiếnchùm bóng bay trên tay tuột mất bay hết lên trờirồi!” Người bán bóng vì sợ cô không đền tiền nênluôn tóm chặt vai của cô.Kiều Bích Ngọc là người không thích ngườilạ chạm vào cơ thể của mình, vì vậy cô liền lắcvai trái rồi đẩy tay phải vào ngực người đó, dichuyển thoăn thoắt nhanh chóng thoát khỏi tayanh ta.“Cô muốn bỏ chạy sao? Hơn 60 quả bóngbay, tôi chỉ là người buôn bán nhỏ. Đêm nay làđêm Giáng Sinh, một quả bóng đó tôi có thể bánba lăm nghìn. Tổng cộng là hai triệu mốt, cô bắtbuộc phải đền trả cho tôi, nếu không tôi sẽ đưacô lên đồn cảnh sát.”Kiều Bích Ngọc có chút khó chịu khi bị anhta mắng: “Tôi không nói là không đền tiền.”Nói xong cô lập tức lấy túi xách tìm tiền mặt,nhưng cô lại đã quen với thanh toán bằng cáchquẹt thẻ, nên trong ví chỉ có hơn một triệu tiềnmặt. Người chủ buôn đó đương nhiên là khônghài lòng, bắt cô phải trả tiền ngay mới được đi.Cuối cùng cả hai cùng lấy điện thoại di độngra, Kiều Bích Ngọc chuyển tiền từ ví điện tử zalocủa mình trả nốt một triệu mốt còn lại.Sau khi đối phương xác nhận chuyển khoảnthành công, một lúc sau anh ta lại nói: “Cô điđứng phải cẩn thận, nhìn trước ngó sau chứ.Hôm nay người qua lại đông như mắc cửi, ngộnhỡ mà đụng trúng trẻ em hay người già, vậy thìlúc đó không đơn giản chỉ là chuyện tiền nong đâu.”Sau đó quay lưng rời đi.Kiều Bích Ngọc thở dài nhìn người bán hàngkhó tính đi khỏi. Khi cô quay lại, Kiều Bích Ngọcmới phát hiện hai chiếc xe đẩy đã biến mất.“Mất rồi sao?”Cô cau mày, sau đó cẩn thận nhìn lại xungquanh một lượt.Bên này đường phố tương đối yên tĩnh, thêmnữa là mùa đông năm nay có vẻ cực kì khắcnghiệt, gió thổi qua mang theo hơi lạnh buốt.Từ nãy đến giờ không có ai qua lại ở hàngghế dưới bóng cây này, ngoại trừ những ngọnđèn nhấp nháy treo trên cành cây, sáng trưng vàlạnh lẽo, còn có phần cô đơn.Kiều Bích Ngọc không can tâm, cô cũngkhông biết bản thân đang cố chấp vì chuyện gì.Cô cẩn thận đi qua đi lại, cuối cùng ngồi xổm hẳnxuống, dùng điện thoại bật chế độ đèn pin, soinhìn bãi cỏ dưới chân thấy có vài vết lõm.“Đây chính là nơi hai chiếc xe đẩy được đặt.Bánh xe để lại một vài vết lõm trên bãi cỏ.Chính vì vậy có thể khẳng định, vừa rồi côthật sự không gặp ảo giác.Ban đầu hai chiếc xe nôi được đặt ở đây,nhưng chúng đã bị đẩy đi chỗ khác chỉ vài phútsau khi cô quay lại.Kiều Bích Ngọc đột nhiên nhận ra điều gì đó,cô cảnh giác quay đầu nhìn sang bên tay trái.

Chương 302: Hai chiếc xe đầy

Đêm Giáng Sinh năm nay dường như đã định

sẵn là sẽ trôi qua rất buồn tẻ, hoặc có thể nói

cách khác là rất sầu não.

Kiều Bích Ngọc cảm thấy như có một hòn đá

đè nặng lên ngực, cô rất muốn đẩy hòn đá đó ra,

muốn thở ra một hơi thật mạnh rồi hít vào một

cách thoải mái. Thế nhưng hòn đá cứng đầu đó

không chịu lăn đi mà vẫn luôn tồn tại. Điều này

khiến tinh thần cô tràn đầy phiền muộn và cả lo lắng.

“Biết rồi”

Đêm Giáng Sinh năm nay dường như đã định

sẵn là sẽ trôi qua rất buồn tẻ, hoặc có thể nói

cách khác là rất sầu não.

Vốn dĩ ban đầu Châu Mỹ Duy hẹn cô ở

Quảng trường mua sắm Đông Ninh để dạo phố,

thế nhưng chưa đợi được thì cô ấy bỗng nhiên

gọi điện thoại đến, nói là có việc đột xuất cần xử lý.

“Không sao, cũng lâu lắm rồi mình chưa ra

ngoài đi dạo, tự mình đi quanh một vòng hít thở

không khí cũng được, tí nữa mình sẽ tự đi về,

cậu không phải lo đâu.”

Kiều Bích Ngọc cầm điện thoại nói, nghĩ nghĩ

một chút lại tò mò hỏi một câu: “Châu Mỹ Duy,

cậu đã đi gặp ai rồi hả? Không lẽ Quan Liên lại

gây sự cắn người ư?”

“Không phải. Mình… Mình sẽ tự giải quyết.

Châu Mỹ Duy đáp, trong lời nói mang theo chút áy náy.

“Loại người như Quan Liên cậu không cần

phải nói lí với cô ta làm gì cả, nếu bị cô ta bắt nạt

thì cậu bắt buộc phải ức h**p ngược lại cô ta mới được!”

Kiều Bích Ngọc nghiêm túc răn dạy cô ấy

một hồi sau đó mới chịu tắt điện thoại.

Thực ra cô không có gì để mua sắm cả, tại

Quảng trường Đông Ninh mọi người đang tranh

thủ giảm giá nhân dịp Giáng Sinh rất sôi động,

dòng người đi qua đi lại chủ yếu là gia đình, còn

có các cặp đôi yêu nhau. Trên vỉa hè ven đường

bày một vài quầy hàng nhỏ bán hoa hồng tươi.

Cô không vào hẳn bên trong của Quảng

trường mà chỉ ngẫu nhiên đi dạo vài vòng xung quanh.

Bây giờ đang là mùa đông, ngày ngắn đêm

dài, vì thế chỉ khoảng tầm 4 giờ chiều là sắc trời

đã dần tắt nắng. Những ngọn đèn neon đầy màu

sắc rực rỡ trong thành phố nhộn nhịp dần được

thắp sáng lên, khiến đêm Giáng Sinh trở nên đẹp

lung linh hơn và lãng mạn hơn bao giờ hết.

Đứng ở trung tâm nhìn dòng người tấp nập

qua lại, nhất là khi nhìn cảnh những gia đình đi

ngang qua đầy vui vẻ hạnh phúc, cô luôn cảm

thấy lồng ngực rất ngột ngạt và nặng nề.

Có một số kỉ niệm, cô luôn cố dẫn lòng để

nó vào dĩ vãng và quên đi, thậm chí cô còn

không dám nhớ lại.

Ngay cả khi cô đấu tranh tư tưởng để nghĩ

về nó thì cũng đâu có ích gì? Từ lâu cô đã cảm

thấy mệt mỏi khi suốt ngày phải chạy lòng vòng

trong một mê cung vực thẳm mà bản thân sẽ

không bao giờ tìm ra được lối thoát, cảm giác

tuyệt vọng này khiến cô cảm thấy cực kì đáng

ghét và đau khổ.

Thế nhưng nó vẫn luôn tồn tại.

Đột nhiên, Kiều Bích Ngọc nghe thấy tiếng

khóc của một em bé. Tiếng khóc ấy giống như

một thứ ma lực làm cho toàn thân Kiều Bích

Ngọc bừng tỉnh. Cô lập tức quay người về phía

sau tìm kiếm.

Trời đã tối đen, chợ đêm bên ngoài Quảng

trường bắt đầu dựng quầy hàng lên, nào là đồ

nướng, kem lạnh, rồi còn có cả bóng bay đều

đang được buôn bán nhộn nhịp, người người qua

lại ngày càng đông đúc.

Cô chạy về phía có tiếng khóc yếu ớt ấy, cô

chạy rất nhanh, nhanh đến mức hơi thở bắt đầu

gấp gáp hẳn lên.

Khi đi qua các dãy quầy hàng, cánh tay phải

của Kiều Bích Ngọc vô tình đụng phải một người

bán hàng đang cầm quả bóng bay, đối phương

hiển nhiên không kịp phản ứng.

Người đó bỗng chốc buông lỏng tay ra, một

chùm lớn có tới 50, 60 quả bóng bay màu sắc

sặc sỡ cứ thế đồng loạt bay lên trời.

Cùng lúc có nhiều bóng bay đầy đủ màu sắc

bay lên trời như thế làm cho bầu trời đêm bỗng

trở thành một khung cảnh vô cùng tuyệt đẹp.

“Này, cô đền bóng lại cho tôi đi!”

Người bán hàng đơ ra một phút mới hồi

phục lại tinh thần, ngay lập tức đuổi theo Kiều

Bích Ngọc đòi bồi thường.

Kiều Bích Ngọc chạy thật nhanh, tiếng nhạc

mừng Giáng Sinh không ngừng vang lên khắp

quảng trường, xem vào đó là tiếng náo nhiệt nên

cô không hề biết là bản thân vừa mới gây ra sự

cố, cứ thế tiếp tục chạy một mạch đến dưới

hàng cây yên tĩnh.

Đây là nơi nghỉ ngơi của mọi người, ở quảng

trường có xếp rất nhiều ghế gỗ dưới bóng cây.

Trong đó bên cạnh một cái ghế có hai chiếc xe

đẩy cư nhiên bị bỏ rơi ngay tại chỗ này.

Xung quanh thời tiết rất lạnh, không có

người qua lại.

Kiểu Bích Ngọc bước chậm lại, nhìn chăm

chú vào hai chiếc xe đẩy hàng hiệu màu xanh

nhạt ở phía trước khoảng mười mét. Suy nghĩ

đầu tiên của cô chính là chắc hẳn điều kiện gia

đình của hai em bé đó phải cực kì tốt.

Cô biết thương hiệu của loại xe này rất đắt,

vì đây cũng chính là loại xe đẩy mà trước kia nhà

họ Quách chuẩn bị cho cặp song sinh của cô.

Kiều Bích Ngọc từng bước đến gần chiếc xe

đẩy. Cô rất hiếm khi bước đi nhẹ nhàng bởi vì

bản thân cô từ trước đến giờ chưa bao giờ là một

người phụ nữ dịu dàng ân cần.

Chính vì thế cô chắc chắn không phải là một

người mẹ tốt.

Trong đầu cô không khỏi nghĩ ngợi lung

tung, nhất là tiếng khóc từ hai chiếc xe đẩy trước

mặt càng lúc càng gần, hai đứa bé dường như sợ

hãi mà càng khóc lớn hơn.

Ai đã để hai đứa trẻ bé bỏng ở một nơi hẻo

lánh như vậy?

Gia đình của chúng chắc chắn không phải là

người có năng lực, giống như cô vậy, thực sự đã

làm mất đứa con bé bỏng của mình.

Trong đầu lóe lên một vài suy nghĩ, cô tăng

tốc độ, muốn chạy thẳng đến nhìn mặt đứa bé.

Đột nhiên, bản thân Kiều Bích Ngọc thực sự

muốn, rất muốn nhìn, dường như không thể chờ

đợi được nữa, cô lao vụt tới.

“Cô gì đó ơi, cô đã làm bóng của tôi bay hết

rồi, bây giờ phải đền tiền tôi đi.“ Bỗng một người

lạ hét lên với cô và nắm chặt vai cô.

Kiều Bích Ngọc kinh ngạc quay đầu lại, cô

không nhận ra anh ta.

Nhưng đối phương thì giận dữ chỉ lên bầu

trời đang tối sầm lại nói: “Những quả bóng bay

tôi bán đều đã bị cô làm cho bay hết lên trời rồi,

giờ cô còn muốn phủ nhận ư?”

“Tôi hại bóng của anh bay hết ư?”

“Cô không tin ư? Vậy thì cả hai ta cùng đi

hỏi những người bán hàng ở đó xem. Cô vừa nãy

vừa chạy hồng hộc vừa va vào tôi khiên khiến

chùm bóng bay trên tay tuột mất bay hết lên trời

rồi!” Người bán bóng vì sợ cô không đền tiền nên

luôn tóm chặt vai của cô.

Kiều Bích Ngọc là người không thích người

lạ chạm vào cơ thể của mình, vì vậy cô liền lắc

vai trái rồi đẩy tay phải vào ngực người đó, di

chuyển thoăn thoắt nhanh chóng thoát khỏi tay

anh ta.

“Cô muốn bỏ chạy sao? Hơn 60 quả bóng

bay, tôi chỉ là người buôn bán nhỏ. Đêm nay là

đêm Giáng Sinh, một quả bóng đó tôi có thể bán

ba lăm nghìn. Tổng cộng là hai triệu mốt, cô bắt

buộc phải đền trả cho tôi, nếu không tôi sẽ đưa

cô lên đồn cảnh sát.”

Kiều Bích Ngọc có chút khó chịu khi bị anh

ta mắng: “Tôi không nói là không đền tiền.”

Nói xong cô lập tức lấy túi xách tìm tiền mặt,

nhưng cô lại đã quen với thanh toán bằng cách

quẹt thẻ, nên trong ví chỉ có hơn một triệu tiền

mặt. Người chủ buôn đó đương nhiên là không

hài lòng, bắt cô phải trả tiền ngay mới được đi.

Cuối cùng cả hai cùng lấy điện thoại di động

ra, Kiều Bích Ngọc chuyển tiền từ ví điện tử zalo

của mình trả nốt một triệu mốt còn lại.

Sau khi đối phương xác nhận chuyển khoản

thành công, một lúc sau anh ta lại nói: “Cô đi

đứng phải cẩn thận, nhìn trước ngó sau chứ.

Hôm nay người qua lại đông như mắc cửi, ngộ

nhỡ mà đụng trúng trẻ em hay người già, vậy thì

lúc đó không đơn giản chỉ là chuyện tiền nong đâu.”

Sau đó quay lưng rời đi.

Kiều Bích Ngọc thở dài nhìn người bán hàng

khó tính đi khỏi. Khi cô quay lại, Kiều Bích Ngọc

mới phát hiện hai chiếc xe đẩy đã biến mất.

“Mất rồi sao?”

Cô cau mày, sau đó cẩn thận nhìn lại xung

quanh một lượt.

Bên này đường phố tương đối yên tĩnh, thêm

nữa là mùa đông năm nay có vẻ cực kì khắc

nghiệt, gió thổi qua mang theo hơi lạnh buốt.

Từ nãy đến giờ không có ai qua lại ở hàng

ghế dưới bóng cây này, ngoại trừ những ngọn

đèn nhấp nháy treo trên cành cây, sáng trưng và

lạnh lẽo, còn có phần cô đơn.

Kiều Bích Ngọc không can tâm, cô cũng

không biết bản thân đang cố chấp vì chuyện gì.

Cô cẩn thận đi qua đi lại, cuối cùng ngồi xổm hẳn

xuống, dùng điện thoại bật chế độ đèn pin, soi

nhìn bãi cỏ dưới chân thấy có vài vết lõm.

“Đây chính là nơi hai chiếc xe đẩy được đặt.

Bánh xe để lại một vài vết lõm trên bãi cỏ.

Chính vì vậy có thể khẳng định, vừa rồi cô

thật sự không gặp ảo giác.

Ban đầu hai chiếc xe nôi được đặt ở đây,

nhưng chúng đã bị đẩy đi chỗ khác chỉ vài phút

sau khi cô quay lại.

Kiều Bích Ngọc đột nhiên nhận ra điều gì đó,

cô cảnh giác quay đầu nhìn sang bên tay trái.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 302: Hai chiếc xe đầyĐêm Giáng Sinh năm nay dường như đã địnhsẵn là sẽ trôi qua rất buồn tẻ, hoặc có thể nóicách khác là rất sầu não.Kiều Bích Ngọc cảm thấy như có một hòn đáđè nặng lên ngực, cô rất muốn đẩy hòn đá đó ra,muốn thở ra một hơi thật mạnh rồi hít vào mộtcách thoải mái. Thế nhưng hòn đá cứng đầu đókhông chịu lăn đi mà vẫn luôn tồn tại. Điều nàykhiến tinh thần cô tràn đầy phiền muộn và cả lo lắng.“Biết rồi”Đêm Giáng Sinh năm nay dường như đã địnhsẵn là sẽ trôi qua rất buồn tẻ, hoặc có thể nóicách khác là rất sầu não.Vốn dĩ ban đầu Châu Mỹ Duy hẹn cô ởQuảng trường mua sắm Đông Ninh để dạo phố,thế nhưng chưa đợi được thì cô ấy bỗng nhiêngọi điện thoại đến, nói là có việc đột xuất cần xử lý.“Không sao, cũng lâu lắm rồi mình chưa rangoài đi dạo, tự mình đi quanh một vòng hít thởkhông khí cũng được, tí nữa mình sẽ tự đi về,cậu không phải lo đâu.”Kiều Bích Ngọc cầm điện thoại nói, nghĩ nghĩmột chút lại tò mò hỏi một câu: “Châu Mỹ Duy,cậu đã đi gặp ai rồi hả? Không lẽ Quan Liên lạigây sự cắn người ư?”“Không phải. Mình… Mình sẽ tự giải quyết.Châu Mỹ Duy đáp, trong lời nói mang theo chút áy náy.“Loại người như Quan Liên cậu không cầnphải nói lí với cô ta làm gì cả, nếu bị cô ta bắt nạtthì cậu bắt buộc phải ức h**p ngược lại cô ta mới được!”Kiều Bích Ngọc nghiêm túc răn dạy cô ấymột hồi sau đó mới chịu tắt điện thoại.Thực ra cô không có gì để mua sắm cả, tạiQuảng trường Đông Ninh mọi người đang tranhthủ giảm giá nhân dịp Giáng Sinh rất sôi động,dòng người đi qua đi lại chủ yếu là gia đình, còncó các cặp đôi yêu nhau. Trên vỉa hè ven đườngbày một vài quầy hàng nhỏ bán hoa hồng tươi.Cô không vào hẳn bên trong của Quảngtrường mà chỉ ngẫu nhiên đi dạo vài vòng xung quanh.Bây giờ đang là mùa đông, ngày ngắn đêmdài, vì thế chỉ khoảng tầm 4 giờ chiều là sắc trờiđã dần tắt nắng. Những ngọn đèn neon đầy màusắc rực rỡ trong thành phố nhộn nhịp dần đượcthắp sáng lên, khiến đêm Giáng Sinh trở nên đẹplung linh hơn và lãng mạn hơn bao giờ hết.Đứng ở trung tâm nhìn dòng người tấp nậpqua lại, nhất là khi nhìn cảnh những gia đình đingang qua đầy vui vẻ hạnh phúc, cô luôn cảmthấy lồng ngực rất ngột ngạt và nặng nề.Có một số kỉ niệm, cô luôn cố dẫn lòng đểnó vào dĩ vãng và quên đi, thậm chí cô cònkhông dám nhớ lại.Ngay cả khi cô đấu tranh tư tưởng để nghĩvề nó thì cũng đâu có ích gì? Từ lâu cô đã cảmthấy mệt mỏi khi suốt ngày phải chạy lòng vòngtrong một mê cung vực thẳm mà bản thân sẽkhông bao giờ tìm ra được lối thoát, cảm giáctuyệt vọng này khiến cô cảm thấy cực kì đángghét và đau khổ.Thế nhưng nó vẫn luôn tồn tại.Đột nhiên, Kiều Bích Ngọc nghe thấy tiếngkhóc của một em bé. Tiếng khóc ấy giống nhưmột thứ ma lực làm cho toàn thân Kiều BíchNgọc bừng tỉnh. Cô lập tức quay người về phíasau tìm kiếm.Trời đã tối đen, chợ đêm bên ngoài Quảngtrường bắt đầu dựng quầy hàng lên, nào là đồnướng, kem lạnh, rồi còn có cả bóng bay đềuđang được buôn bán nhộn nhịp, người người qualại ngày càng đông đúc.Cô chạy về phía có tiếng khóc yếu ớt ấy, côchạy rất nhanh, nhanh đến mức hơi thở bắt đầugấp gáp hẳn lên.Khi đi qua các dãy quầy hàng, cánh tay phảicủa Kiều Bích Ngọc vô tình đụng phải một ngườibán hàng đang cầm quả bóng bay, đối phươnghiển nhiên không kịp phản ứng.Người đó bỗng chốc buông lỏng tay ra, mộtchùm lớn có tới 50, 60 quả bóng bay màu sắcsặc sỡ cứ thế đồng loạt bay lên trời.Cùng lúc có nhiều bóng bay đầy đủ màu sắcbay lên trời như thế làm cho bầu trời đêm bỗngtrở thành một khung cảnh vô cùng tuyệt đẹp.“Này, cô đền bóng lại cho tôi đi!”Người bán hàng đơ ra một phút mới hồiphục lại tinh thần, ngay lập tức đuổi theo KiềuBích Ngọc đòi bồi thường.Kiều Bích Ngọc chạy thật nhanh, tiếng nhạcmừng Giáng Sinh không ngừng vang lên khắpquảng trường, xem vào đó là tiếng náo nhiệt nêncô không hề biết là bản thân vừa mới gây ra sựcố, cứ thế tiếp tục chạy một mạch đến dướihàng cây yên tĩnh.Đây là nơi nghỉ ngơi của mọi người, ở quảngtrường có xếp rất nhiều ghế gỗ dưới bóng cây.Trong đó bên cạnh một cái ghế có hai chiếc xeđẩy cư nhiên bị bỏ rơi ngay tại chỗ này.Xung quanh thời tiết rất lạnh, không cóngười qua lại.Kiểu Bích Ngọc bước chậm lại, nhìn chămchú vào hai chiếc xe đẩy hàng hiệu màu xanhnhạt ở phía trước khoảng mười mét. Suy nghĩđầu tiên của cô chính là chắc hẳn điều kiện giađình của hai em bé đó phải cực kì tốt.Cô biết thương hiệu của loại xe này rất đắt,vì đây cũng chính là loại xe đẩy mà trước kia nhàhọ Quách chuẩn bị cho cặp song sinh của cô.Kiều Bích Ngọc từng bước đến gần chiếc xeđẩy. Cô rất hiếm khi bước đi nhẹ nhàng bởi vìbản thân cô từ trước đến giờ chưa bao giờ là mộtngười phụ nữ dịu dàng ân cần.Chính vì thế cô chắc chắn không phải là mộtngười mẹ tốt.Trong đầu cô không khỏi nghĩ ngợi lungtung, nhất là tiếng khóc từ hai chiếc xe đẩy trướcmặt càng lúc càng gần, hai đứa bé dường như sợhãi mà càng khóc lớn hơn.Ai đã để hai đứa trẻ bé bỏng ở một nơi hẻolánh như vậy?Gia đình của chúng chắc chắn không phải làngười có năng lực, giống như cô vậy, thực sự đãlàm mất đứa con bé bỏng của mình.Trong đầu lóe lên một vài suy nghĩ, cô tăngtốc độ, muốn chạy thẳng đến nhìn mặt đứa bé.Đột nhiên, bản thân Kiều Bích Ngọc thực sựmuốn, rất muốn nhìn, dường như không thể chờđợi được nữa, cô lao vụt tới.“Cô gì đó ơi, cô đã làm bóng của tôi bay hếtrồi, bây giờ phải đền tiền tôi đi.“ Bỗng một ngườilạ hét lên với cô và nắm chặt vai cô.Kiều Bích Ngọc kinh ngạc quay đầu lại, côkhông nhận ra anh ta.Nhưng đối phương thì giận dữ chỉ lên bầutrời đang tối sầm lại nói: “Những quả bóng baytôi bán đều đã bị cô làm cho bay hết lên trời rồi,giờ cô còn muốn phủ nhận ư?”“Tôi hại bóng của anh bay hết ư?”“Cô không tin ư? Vậy thì cả hai ta cùng đihỏi những người bán hàng ở đó xem. Cô vừa nãyvừa chạy hồng hộc vừa va vào tôi khiên khiếnchùm bóng bay trên tay tuột mất bay hết lên trờirồi!” Người bán bóng vì sợ cô không đền tiền nênluôn tóm chặt vai của cô.Kiều Bích Ngọc là người không thích ngườilạ chạm vào cơ thể của mình, vì vậy cô liền lắcvai trái rồi đẩy tay phải vào ngực người đó, dichuyển thoăn thoắt nhanh chóng thoát khỏi tayanh ta.“Cô muốn bỏ chạy sao? Hơn 60 quả bóngbay, tôi chỉ là người buôn bán nhỏ. Đêm nay làđêm Giáng Sinh, một quả bóng đó tôi có thể bánba lăm nghìn. Tổng cộng là hai triệu mốt, cô bắtbuộc phải đền trả cho tôi, nếu không tôi sẽ đưacô lên đồn cảnh sát.”Kiều Bích Ngọc có chút khó chịu khi bị anhta mắng: “Tôi không nói là không đền tiền.”Nói xong cô lập tức lấy túi xách tìm tiền mặt,nhưng cô lại đã quen với thanh toán bằng cáchquẹt thẻ, nên trong ví chỉ có hơn một triệu tiềnmặt. Người chủ buôn đó đương nhiên là khônghài lòng, bắt cô phải trả tiền ngay mới được đi.Cuối cùng cả hai cùng lấy điện thoại di độngra, Kiều Bích Ngọc chuyển tiền từ ví điện tử zalocủa mình trả nốt một triệu mốt còn lại.Sau khi đối phương xác nhận chuyển khoảnthành công, một lúc sau anh ta lại nói: “Cô điđứng phải cẩn thận, nhìn trước ngó sau chứ.Hôm nay người qua lại đông như mắc cửi, ngộnhỡ mà đụng trúng trẻ em hay người già, vậy thìlúc đó không đơn giản chỉ là chuyện tiền nong đâu.”Sau đó quay lưng rời đi.Kiều Bích Ngọc thở dài nhìn người bán hàngkhó tính đi khỏi. Khi cô quay lại, Kiều Bích Ngọcmới phát hiện hai chiếc xe đẩy đã biến mất.“Mất rồi sao?”Cô cau mày, sau đó cẩn thận nhìn lại xungquanh một lượt.Bên này đường phố tương đối yên tĩnh, thêmnữa là mùa đông năm nay có vẻ cực kì khắcnghiệt, gió thổi qua mang theo hơi lạnh buốt.Từ nãy đến giờ không có ai qua lại ở hàngghế dưới bóng cây này, ngoại trừ những ngọnđèn nhấp nháy treo trên cành cây, sáng trưng vàlạnh lẽo, còn có phần cô đơn.Kiều Bích Ngọc không can tâm, cô cũngkhông biết bản thân đang cố chấp vì chuyện gì.Cô cẩn thận đi qua đi lại, cuối cùng ngồi xổm hẳnxuống, dùng điện thoại bật chế độ đèn pin, soinhìn bãi cỏ dưới chân thấy có vài vết lõm.“Đây chính là nơi hai chiếc xe đẩy được đặt.Bánh xe để lại một vài vết lõm trên bãi cỏ.Chính vì vậy có thể khẳng định, vừa rồi côthật sự không gặp ảo giác.Ban đầu hai chiếc xe nôi được đặt ở đây,nhưng chúng đã bị đẩy đi chỗ khác chỉ vài phútsau khi cô quay lại.Kiều Bích Ngọc đột nhiên nhận ra điều gì đó,cô cảnh giác quay đầu nhìn sang bên tay trái.

Chương 302