Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 306
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 306: Giáng sinh vui vẻTrong một nhà hàng tư nhân cao cấp.Sáu cô nhân viên phục vụ xinh đẹp mặc bộsườn xám màu đỏ đang bưng những món ăn đắttiền kiểu cung đình trên tay lần lượt bước vàophòng VIP. Mỗi người trong số họ đều có dángngười cao ráo và vóc dáng hoàn hảo, nụ cườiđúng mực luôn thường trực trên môi đưa cácmón ăn lên cho khách trong phòng.Châu Mỹ Duy không khỏi than thở làm mộtngười phục vụ cũng không dễ dàng gì.Hai mươi tám món ăn được đặt trên bàn màlúc này chỉ có ba người bọn họ dùng bữa, thật sựquá xa hoa và lãng phí.“Ngắm người đẹp làm gì chứ mau ăn đi”Một giọng nói trêu chọc ở bên cạnh lên tiếngnhắc nhở.Châu Mỹ Duy chột dạ lập tức chuyển rời sựchú ý từ trên người mấy cô nhân viên phục vụxinh đẹp.Cho dù cô ấy là một người phụ nữ nhưngvẫn thích thưởng thức những thứ đẹp đẽ cóđược không? Huống chỉ những cô gái này đều làngười đẹp hiếm có hơn nữa bọn họ mặc bộ sườnxám được xẻ tà rất cao khiến cho đôi chân dàimiên man như ẩn như hiện.“Kiềm chế lại.”Bùi Hưng Nam liếc nhìn cô ấy, tiện tay đặtmột chén súp vây cá trước mặt cô ấy.“Sao mới sáng sớm mà đã gọi nhiều mónnhư vậy, bụng của ba người chúng ta cũngkhông ăn hết được”Châu Mỹ Duy nói rất nhỏ bởi vì phía đối diệncòn có một vị khách hàng nam xa lạ nên cô ấykhông dám quá mất lịch sự.“Đúng đấy, Hưng Nam chúng ta chỉ có bangười mà thôi ăn không hết nhiều món như vậyđâu.” Vị khách hàng ngồi ở phía đối diện kiacũng cảm thấy bất ngờ vì gọi món cũng quánhiều rồi.Bởi vì quá xấu hổ nên khuôn mặt của ChâuMỹ Duy bỗng chốc đỏ bừng.Vị khách hàng này hình như rất thân thuộcvới Bùi Hưng Nam, anh ta vui vẻ cười lớn: “Ngườiđẹp, chào cô, cô là trợ lý của Hưng Nam đúngkhông? Đây là lần đầu tiên thấy cậu ấy mangtheo trợ lý ra ngoài.”“Tôi không phải.“ Châu Mỹ Duy bắt đầu trởnên căng thẳng.“A, vậy cô là em gái của cậu ấy à?”“Tôi, tôi không phải.” Cô ấy đã căng thẳngđến mức cúi đầu xuống.“John, cậu đừng trêu cô ấy nữa.”Bùi Hưng Nam thở dài cuối cùng cũng giảivây giúp cô gái nhỏ đang ngồi bên cạnh.Người khách hàng tên là John này đột nhiêncười ra tiếng, cười đến mức không hề để ý đếnhình tượng của mình: “Tôi nói này, Bùi HưngNam, thì ra cậu thích kiểu này, chẳng trách. Haha ha!”Châu Mỹ Duy rất muốn giải thích một chútnhưng bây giờ khuôn mặt cô ấy đã đỏ đến mứcbiến thành màu gan heo rồi.Đúng lúc này người quản lý của nhà hàngbước vào mỉm cười nhìn bọn họ sau đó chậm rãilên tiếng: “Các anh có cần thêm rượu gì không?Hầm rượu của chúng tôi có rất nhiều loại.”“Hôm nay chúng tôi không uống rượu.”Bùi Hưng Nam vội vàng trả lời, Châu Mỹ Duyđã từng là người mới đầu quân cho IP&G nênhiểu rõ việc đàm phán hợp đồng trong kinhdoanh chắc chắn phải ưu tiên cho khách hàngtrước, vì khách hàng chính là thượng đế.Vì vậy cô lặng lẽ kéo tay áo của Bùi HưngNam và thấp giọng nhắc nhở: “Anh không thểuống nhưng anh cũng phải để cho đối tác lựachọn chứ. Anh không thể uống thì không cónghĩa người khác cũng phải theo anh.”Ánh mắt của Bùi Hưng Nam rơi trên ngóntay nhỏ xinh đang kéo ống tay áo của anh tabỗng dừng lại hai giây.Sau đó nói với cô ấy với dáng vẻ thản nhiên:“Không sai, vì cô ở đây nên tôi không thể uốngrượu được. Nếu tôi không thể uống thì hai ngườiđừng có nghĩ tới việc thông đồng với nhau.”Châu Mỹ Duy không dám tin mở to mắt nhìnanh ta, người này hoàn toàn không biết xấu hổ.John đã phải nhịn rất vất vả, khi người quảnlý đi ra ngoài cánh cửa phòng VỊP được đóng lạianh ta mới vỗ bàn cười phá lên: “Hai người cáccậu thật là dễ thương.”Châu Mỹ Duy lập tức hóa đá.Còn Bùi Hưng Nam lại nói với cô ấy mộtcách thản nhiên: “John có thể nhìn miệng màhiểu được”Sao anh ta không nói sớm!Vì vậy khi hai người đàn ông nói chuyện vớinhau, Châu Mỹ Duy đều im lặng cúi đầu, biếncơn giận dữ thành động lực ăn uống trong suốtcả quá trình.Bùi Hưng Nam và John không ăn gì mấy chỉcầm đũa gắp ít một ít rau và làm việc không hề lềmề nên rất nhanh hợp đồng đã được lấy ra sauđó bàn bạc một số chỉ tiết rồi trực tiếp ký kếthoàn thành công việc.“Đừng có ăn quá no.”Bùi Hưng Nam thu dọn túi hồ sơ, vừa mớiđưa mắt nhìn sang đã thấy dáng vẻ của Châu MỹDuy như thể muốn nhét hết toàn bộ hai mươitám món ăn này vào trong bụng.Anh ta thở dài một hơi.Cô ấy chắc chắn là không muốn lãng phíthức ăn đây mà.“Nhưng ở đây còn rất nhiều món chưa đượcđộng tới.“ Trong miệng của cô ấy vẫn đang cốgắng nhai một miếng chân không biết là của loạiđộng vật gì.Cô ấy ngẩng đầu lên, nhìn về phía bọn họ.Bây giờ cô ấy mới biết Jonh là một trong nhữngbạn bè thân thiết của Bùi Hưng Nam giống nhưcậu Lục vậy, cũng chính là người một nhà. Nhưvậy thì không cần phải để ý đến vấn đề mặt mũinữa rồi.Cô ấy đang suy nghĩ có nên đóng gói haykhông.Bùi Hưng Nam đã đoán được trong đầu côấy đang nghĩ về việc tiết kiệm cho gia đình rasao nên không khỏi bật cười ra tiếng.“Cô đừng quên nhà chúng ta ở thành phốBắc An, buổi tối còn phải mau trở về đó.”Một người dân nghèo khổ như Châu Mỹ Duycảm thấy rất phiền muộn: “Nhưng còn một đốngnày thì phải làm sao bây giờ? Anh xem sáu mónbên kia chúng ta còn chưa động tới.”“Ai da, không được rồi vừa nãy tôi uống quánhiều nước hoa quả.”Một khi cô ấy cảm thấy không cần thiết phảigiữ thể diện nữa thì sẽ trở nên rất đỗi bìnhthường. Vừa rồi cô ấy mới lén lút nhìn lướt quathực đơn, bên trên viết nước trái cây là miễn phísau đó uống liền ba cốc. Trong người vô cùngsốt ruột nên vội vàng đứng dậy lao ra khỏi phòng.Bùi Hưng Nam sửng sốt nhìn người phụ nữnhỏ nhắn xinh xắn mà lại có thể lao ra nhanh như vậy.Anh ta muốn kéo lại cũng không kịp, khôngngờ sinh vật mềm mại này lại phản ứng cũng khánhanh nhẹn.Thực ra anh ta muốn nói trong phòng VIPcũng có nhà vệ sinh.John làm sao có thể buông tha cho anh tanên lập tức ngồi xuống bên cạnh anh ta nóichuyện phiếm, ôm lấy vai anh ta tựa như nhữngngười anh em thân thiết: “Bùi Hưng Nam, đãnhiều năm như vậy, c** nh* của cậu cũng nhịnkhông nổi muốn ăn thịt rồi. Thật là một chuyệnvui đáng chúc mừng.”Sắc mặt của Bùi Hưng Nam không hề thayđổi, không muốn để ý đến người anh em này củamình.Phải nói rằng mấy người bạn xung quanhcủa anh ta sao đều là những kẻ ngốc nghếchkiểu này vậy thật là chọn nhầm bạn xấu rồi.Hai người Bùi Hưng Nam đợi trong phòngVIP trên lầu đã hai mươi phút rồi mà Châu MỹDuy vẫn chưa quay lại.Anh ta cau mày lại, mở miệng nói muốn tínhtiền sau đó tùy ý xuống xem cô nhóc kia có phảibị lạc đường rồi hay không.“Bùi Hưng Nam, đây là lần đầu tiên tôi thấycậu chăm sóc cho phụ nữ như vậy đấy”John đi ra khỏi phòng VỊP cùng anh ta, vẫntrêu chọc anh ta như cũ: “Có vẻ như tôi rấtnhanh sẽ nhận được thiệp mời kết hôn của cậu rồi.”“Cậu không biết chứ tiệc cưới lần trước củacậu, tôi và Lục Khánh Nam đều không muốn đi.Người phụ nữ Quân Liên kia, dù sao cậu và cô tacũng đã ly hôn rồi thì nên chấm dứt hoàn toàn đi,đừng vì những chuyện trước kia mà hủy hoại cảmột đời của cậu.”“Tôi sẽ xử lý chuyện riêng của mình.”Bùi Hưng Nam đi xuống tới bậc thang cuốicùng rồi quay đầu lại giọng nói trở nên lạnh lẽonói thêm một câu: “Tôi và cô ấy chỉ là bạn bèbình thường nên cậu đừng có nói lung tung khắp nơi.John cũng là bạn bè nhiều năm của anh tanên nhún vai: “Xin lỗi tôi nhất thời cao hứng nênnói hơi nhiều rồi.”Hợp đồng đã được ký kết, công việc cũngđã kết thúc, có vẻ như Bùi Hưng Nam có chútbực bội với anh ta rồi nên John vô cùng thích thúrời đi trước.Bùi Hưng Nam cũng cảm thấy vừa nãy mìnhhơi thô lỗ vì vậy hét lên sau lưng bạn mình:“Giáng sinh vui vẻ.”Trong lòng John cười thầm, trong số nhữngngười bạn anh ta quen biết thì tính cách của BùiHưng Nam rất lý trí và điểm đạm. Nhưng mỗingười bọn họ đều có bí mật của riêng mình vừarồi quả thật anh ta đã nói hơi quá.“Giáng sinh vui vẻ.”John thì thầm qua cửa kính và nhìn về phíabạn mình đang ở bên trong. Mấy người bọn họmỗi ngày đều bận rộn, bên ngoài nhìn có vẻ nhưhào nhoáng nhưng không hề có thời gian rảnhrỗi cho riêng mình ngay cả ngày lễ tết cũng trởthành điều xa xỉ.Đối với họ mà nói, trong thế giới ngập trànvẻ phù phiếm và bận rộn này nếu như có thể tìmđược cho mình một người bạn đồng hành kháckhiến họ cảm thấy thoải mái và vui vẻ thì đúng làmột việc xa xỉ.
Chương 306: Giáng sinh vui vẻ
Trong một nhà hàng tư nhân cao cấp.
Sáu cô nhân viên phục vụ xinh đẹp mặc bộ
sườn xám màu đỏ đang bưng những món ăn đắt
tiền kiểu cung đình trên tay lần lượt bước vào
phòng VIP. Mỗi người trong số họ đều có dáng
người cao ráo và vóc dáng hoàn hảo, nụ cười
đúng mực luôn thường trực trên môi đưa các
món ăn lên cho khách trong phòng.
Châu Mỹ Duy không khỏi than thở làm một
người phục vụ cũng không dễ dàng gì.
Hai mươi tám món ăn được đặt trên bàn mà
lúc này chỉ có ba người bọn họ dùng bữa, thật sự
quá xa hoa và lãng phí.
“Ngắm người đẹp làm gì chứ mau ăn đi”
Một giọng nói trêu chọc ở bên cạnh lên tiếng
nhắc nhở.
Châu Mỹ Duy chột dạ lập tức chuyển rời sự
chú ý từ trên người mấy cô nhân viên phục vụ
xinh đẹp.
Cho dù cô ấy là một người phụ nữ nhưng
vẫn thích thưởng thức những thứ đẹp đẽ có
được không? Huống chỉ những cô gái này đều là
người đẹp hiếm có hơn nữa bọn họ mặc bộ sườn
xám được xẻ tà rất cao khiến cho đôi chân dài
miên man như ẩn như hiện.
“Kiềm chế lại.”
Bùi Hưng Nam liếc nhìn cô ấy, tiện tay đặt
một chén súp vây cá trước mặt cô ấy.
“Sao mới sáng sớm mà đã gọi nhiều món
như vậy, bụng của ba người chúng ta cũng
không ăn hết được”
Châu Mỹ Duy nói rất nhỏ bởi vì phía đối diện
còn có một vị khách hàng nam xa lạ nên cô ấy
không dám quá mất lịch sự.
“Đúng đấy, Hưng Nam chúng ta chỉ có ba
người mà thôi ăn không hết nhiều món như vậy
đâu.” Vị khách hàng ngồi ở phía đối diện kia
cũng cảm thấy bất ngờ vì gọi món cũng quá
nhiều rồi.
Bởi vì quá xấu hổ nên khuôn mặt của Châu
Mỹ Duy bỗng chốc đỏ bừng.
Vị khách hàng này hình như rất thân thuộc
với Bùi Hưng Nam, anh ta vui vẻ cười lớn: “Người
đẹp, chào cô, cô là trợ lý của Hưng Nam đúng
không? Đây là lần đầu tiên thấy cậu ấy mang
theo trợ lý ra ngoài.”
“Tôi không phải.“ Châu Mỹ Duy bắt đầu trở
nên căng thẳng.
“A, vậy cô là em gái của cậu ấy à?”
“Tôi, tôi không phải.” Cô ấy đã căng thẳng
đến mức cúi đầu xuống.
“John, cậu đừng trêu cô ấy nữa.”
Bùi Hưng Nam thở dài cuối cùng cũng giải
vây giúp cô gái nhỏ đang ngồi bên cạnh.
Người khách hàng tên là John này đột nhiên
cười ra tiếng, cười đến mức không hề để ý đến
hình tượng của mình: “Tôi nói này, Bùi Hưng
Nam, thì ra cậu thích kiểu này, chẳng trách. Ha
ha ha!”
Châu Mỹ Duy rất muốn giải thích một chút
nhưng bây giờ khuôn mặt cô ấy đã đỏ đến mức
biến thành màu gan heo rồi.
Đúng lúc này người quản lý của nhà hàng
bước vào mỉm cười nhìn bọn họ sau đó chậm rãi
lên tiếng: “Các anh có cần thêm rượu gì không?
Hầm rượu của chúng tôi có rất nhiều loại.”
“Hôm nay chúng tôi không uống rượu.”
Bùi Hưng Nam vội vàng trả lời, Châu Mỹ Duy
đã từng là người mới đầu quân cho IP&G nên
hiểu rõ việc đàm phán hợp đồng trong kinh
doanh chắc chắn phải ưu tiên cho khách hàng
trước, vì khách hàng chính là thượng đế.
Vì vậy cô lặng lẽ kéo tay áo của Bùi Hưng
Nam và thấp giọng nhắc nhở: “Anh không thể
uống nhưng anh cũng phải để cho đối tác lựa
chọn chứ. Anh không thể uống thì không có
nghĩa người khác cũng phải theo anh.”
Ánh mắt của Bùi Hưng Nam rơi trên ngón
tay nhỏ xinh đang kéo ống tay áo của anh ta
bỗng dừng lại hai giây.
Sau đó nói với cô ấy với dáng vẻ thản nhiên:
“Không sai, vì cô ở đây nên tôi không thể uống
rượu được. Nếu tôi không thể uống thì hai người
đừng có nghĩ tới việc thông đồng với nhau.”
Châu Mỹ Duy không dám tin mở to mắt nhìn
anh ta, người này hoàn toàn không biết xấu hổ.
John đã phải nhịn rất vất vả, khi người quản
lý đi ra ngoài cánh cửa phòng VỊP được đóng lại
anh ta mới vỗ bàn cười phá lên: “Hai người các
cậu thật là dễ thương.”
Châu Mỹ Duy lập tức hóa đá.
Còn Bùi Hưng Nam lại nói với cô ấy một
cách thản nhiên: “John có thể nhìn miệng mà
hiểu được”
Sao anh ta không nói sớm!
Vì vậy khi hai người đàn ông nói chuyện với
nhau, Châu Mỹ Duy đều im lặng cúi đầu, biến
cơn giận dữ thành động lực ăn uống trong suốt
cả quá trình.
Bùi Hưng Nam và John không ăn gì mấy chỉ
cầm đũa gắp ít một ít rau và làm việc không hề lề
mề nên rất nhanh hợp đồng đã được lấy ra sau
đó bàn bạc một số chỉ tiết rồi trực tiếp ký kết
hoàn thành công việc.
“Đừng có ăn quá no.”
Bùi Hưng Nam thu dọn túi hồ sơ, vừa mới
đưa mắt nhìn sang đã thấy dáng vẻ của Châu Mỹ
Duy như thể muốn nhét hết toàn bộ hai mươi
tám món ăn này vào trong bụng.
Anh ta thở dài một hơi.
Cô ấy chắc chắn là không muốn lãng phí
thức ăn đây mà.
“Nhưng ở đây còn rất nhiều món chưa được
động tới.“ Trong miệng của cô ấy vẫn đang cố
gắng nhai một miếng chân không biết là của loại
động vật gì.
Cô ấy ngẩng đầu lên, nhìn về phía bọn họ.
Bây giờ cô ấy mới biết Jonh là một trong những
bạn bè thân thiết của Bùi Hưng Nam giống như
cậu Lục vậy, cũng chính là người một nhà. Như
vậy thì không cần phải để ý đến vấn đề mặt mũi
nữa rồi.
Cô ấy đang suy nghĩ có nên đóng gói hay
không.
Bùi Hưng Nam đã đoán được trong đầu cô
ấy đang nghĩ về việc tiết kiệm cho gia đình ra
sao nên không khỏi bật cười ra tiếng.
“Cô đừng quên nhà chúng ta ở thành phố
Bắc An, buổi tối còn phải mau trở về đó.”
Một người dân nghèo khổ như Châu Mỹ Duy
cảm thấy rất phiền muộn: “Nhưng còn một đống
này thì phải làm sao bây giờ? Anh xem sáu món
bên kia chúng ta còn chưa động tới.”
“Ai da, không được rồi vừa nãy tôi uống quá
nhiều nước hoa quả.”
Một khi cô ấy cảm thấy không cần thiết phải
giữ thể diện nữa thì sẽ trở nên rất đỗi bình
thường. Vừa rồi cô ấy mới lén lút nhìn lướt qua
thực đơn, bên trên viết nước trái cây là miễn phí
sau đó uống liền ba cốc. Trong người vô cùng
sốt ruột nên vội vàng đứng dậy lao ra khỏi phòng.
Bùi Hưng Nam sửng sốt nhìn người phụ nữ
nhỏ nhắn xinh xắn mà lại có thể lao ra nhanh như vậy.
Anh ta muốn kéo lại cũng không kịp, không
ngờ sinh vật mềm mại này lại phản ứng cũng khá
nhanh nhẹn.
Thực ra anh ta muốn nói trong phòng VIP
cũng có nhà vệ sinh.
John làm sao có thể buông tha cho anh ta
nên lập tức ngồi xuống bên cạnh anh ta nói
chuyện phiếm, ôm lấy vai anh ta tựa như những
người anh em thân thiết: “Bùi Hưng Nam, đã
nhiều năm như vậy, c** nh* của cậu cũng nhịn
không nổi muốn ăn thịt rồi. Thật là một chuyện
vui đáng chúc mừng.”
Sắc mặt của Bùi Hưng Nam không hề thay
đổi, không muốn để ý đến người anh em này của
mình.
Phải nói rằng mấy người bạn xung quanh
của anh ta sao đều là những kẻ ngốc nghếch
kiểu này vậy thật là chọn nhầm bạn xấu rồi.
Hai người Bùi Hưng Nam đợi trong phòng
VIP trên lầu đã hai mươi phút rồi mà Châu Mỹ
Duy vẫn chưa quay lại.
Anh ta cau mày lại, mở miệng nói muốn tính
tiền sau đó tùy ý xuống xem cô nhóc kia có phải
bị lạc đường rồi hay không.
“Bùi Hưng Nam, đây là lần đầu tiên tôi thấy
cậu chăm sóc cho phụ nữ như vậy đấy”
John đi ra khỏi phòng VỊP cùng anh ta, vẫn
trêu chọc anh ta như cũ: “Có vẻ như tôi rất
nhanh sẽ nhận được thiệp mời kết hôn của cậu rồi.”
“Cậu không biết chứ tiệc cưới lần trước của
cậu, tôi và Lục Khánh Nam đều không muốn đi.
Người phụ nữ Quân Liên kia, dù sao cậu và cô ta
cũng đã ly hôn rồi thì nên chấm dứt hoàn toàn đi,
đừng vì những chuyện trước kia mà hủy hoại cả
một đời của cậu.”
“Tôi sẽ xử lý chuyện riêng của mình.”
Bùi Hưng Nam đi xuống tới bậc thang cuối
cùng rồi quay đầu lại giọng nói trở nên lạnh lẽo
nói thêm một câu: “Tôi và cô ấy chỉ là bạn bè
bình thường nên cậu đừng có nói lung tung khắp nơi.
John cũng là bạn bè nhiều năm của anh ta
nên nhún vai: “Xin lỗi tôi nhất thời cao hứng nên
nói hơi nhiều rồi.”
Hợp đồng đã được ký kết, công việc cũng
đã kết thúc, có vẻ như Bùi Hưng Nam có chút
bực bội với anh ta rồi nên John vô cùng thích thú
rời đi trước.
Bùi Hưng Nam cũng cảm thấy vừa nãy mình
hơi thô lỗ vì vậy hét lên sau lưng bạn mình:
“Giáng sinh vui vẻ.”
Trong lòng John cười thầm, trong số những
người bạn anh ta quen biết thì tính cách của Bùi
Hưng Nam rất lý trí và điểm đạm. Nhưng mỗi
người bọn họ đều có bí mật của riêng mình vừa
rồi quả thật anh ta đã nói hơi quá.
“Giáng sinh vui vẻ.”
John thì thầm qua cửa kính và nhìn về phía
bạn mình đang ở bên trong. Mấy người bọn họ
mỗi ngày đều bận rộn, bên ngoài nhìn có vẻ như
hào nhoáng nhưng không hề có thời gian rảnh
rỗi cho riêng mình ngay cả ngày lễ tết cũng trở
thành điều xa xỉ.
Đối với họ mà nói, trong thế giới ngập tràn
vẻ phù phiếm và bận rộn này nếu như có thể tìm
được cho mình một người bạn đồng hành khác
khiến họ cảm thấy thoải mái và vui vẻ thì đúng là
một việc xa xỉ.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 306: Giáng sinh vui vẻTrong một nhà hàng tư nhân cao cấp.Sáu cô nhân viên phục vụ xinh đẹp mặc bộsườn xám màu đỏ đang bưng những món ăn đắttiền kiểu cung đình trên tay lần lượt bước vàophòng VIP. Mỗi người trong số họ đều có dángngười cao ráo và vóc dáng hoàn hảo, nụ cườiđúng mực luôn thường trực trên môi đưa cácmón ăn lên cho khách trong phòng.Châu Mỹ Duy không khỏi than thở làm mộtngười phục vụ cũng không dễ dàng gì.Hai mươi tám món ăn được đặt trên bàn màlúc này chỉ có ba người bọn họ dùng bữa, thật sựquá xa hoa và lãng phí.“Ngắm người đẹp làm gì chứ mau ăn đi”Một giọng nói trêu chọc ở bên cạnh lên tiếngnhắc nhở.Châu Mỹ Duy chột dạ lập tức chuyển rời sựchú ý từ trên người mấy cô nhân viên phục vụxinh đẹp.Cho dù cô ấy là một người phụ nữ nhưngvẫn thích thưởng thức những thứ đẹp đẽ cóđược không? Huống chỉ những cô gái này đều làngười đẹp hiếm có hơn nữa bọn họ mặc bộ sườnxám được xẻ tà rất cao khiến cho đôi chân dàimiên man như ẩn như hiện.“Kiềm chế lại.”Bùi Hưng Nam liếc nhìn cô ấy, tiện tay đặtmột chén súp vây cá trước mặt cô ấy.“Sao mới sáng sớm mà đã gọi nhiều mónnhư vậy, bụng của ba người chúng ta cũngkhông ăn hết được”Châu Mỹ Duy nói rất nhỏ bởi vì phía đối diệncòn có một vị khách hàng nam xa lạ nên cô ấykhông dám quá mất lịch sự.“Đúng đấy, Hưng Nam chúng ta chỉ có bangười mà thôi ăn không hết nhiều món như vậyđâu.” Vị khách hàng ngồi ở phía đối diện kiacũng cảm thấy bất ngờ vì gọi món cũng quánhiều rồi.Bởi vì quá xấu hổ nên khuôn mặt của ChâuMỹ Duy bỗng chốc đỏ bừng.Vị khách hàng này hình như rất thân thuộcvới Bùi Hưng Nam, anh ta vui vẻ cười lớn: “Ngườiđẹp, chào cô, cô là trợ lý của Hưng Nam đúngkhông? Đây là lần đầu tiên thấy cậu ấy mangtheo trợ lý ra ngoài.”“Tôi không phải.“ Châu Mỹ Duy bắt đầu trởnên căng thẳng.“A, vậy cô là em gái của cậu ấy à?”“Tôi, tôi không phải.” Cô ấy đã căng thẳngđến mức cúi đầu xuống.“John, cậu đừng trêu cô ấy nữa.”Bùi Hưng Nam thở dài cuối cùng cũng giảivây giúp cô gái nhỏ đang ngồi bên cạnh.Người khách hàng tên là John này đột nhiêncười ra tiếng, cười đến mức không hề để ý đếnhình tượng của mình: “Tôi nói này, Bùi HưngNam, thì ra cậu thích kiểu này, chẳng trách. Haha ha!”Châu Mỹ Duy rất muốn giải thích một chútnhưng bây giờ khuôn mặt cô ấy đã đỏ đến mứcbiến thành màu gan heo rồi.Đúng lúc này người quản lý của nhà hàngbước vào mỉm cười nhìn bọn họ sau đó chậm rãilên tiếng: “Các anh có cần thêm rượu gì không?Hầm rượu của chúng tôi có rất nhiều loại.”“Hôm nay chúng tôi không uống rượu.”Bùi Hưng Nam vội vàng trả lời, Châu Mỹ Duyđã từng là người mới đầu quân cho IP&G nênhiểu rõ việc đàm phán hợp đồng trong kinhdoanh chắc chắn phải ưu tiên cho khách hàngtrước, vì khách hàng chính là thượng đế.Vì vậy cô lặng lẽ kéo tay áo của Bùi HưngNam và thấp giọng nhắc nhở: “Anh không thểuống nhưng anh cũng phải để cho đối tác lựachọn chứ. Anh không thể uống thì không cónghĩa người khác cũng phải theo anh.”Ánh mắt của Bùi Hưng Nam rơi trên ngóntay nhỏ xinh đang kéo ống tay áo của anh tabỗng dừng lại hai giây.Sau đó nói với cô ấy với dáng vẻ thản nhiên:“Không sai, vì cô ở đây nên tôi không thể uốngrượu được. Nếu tôi không thể uống thì hai ngườiđừng có nghĩ tới việc thông đồng với nhau.”Châu Mỹ Duy không dám tin mở to mắt nhìnanh ta, người này hoàn toàn không biết xấu hổ.John đã phải nhịn rất vất vả, khi người quảnlý đi ra ngoài cánh cửa phòng VỊP được đóng lạianh ta mới vỗ bàn cười phá lên: “Hai người cáccậu thật là dễ thương.”Châu Mỹ Duy lập tức hóa đá.Còn Bùi Hưng Nam lại nói với cô ấy mộtcách thản nhiên: “John có thể nhìn miệng màhiểu được”Sao anh ta không nói sớm!Vì vậy khi hai người đàn ông nói chuyện vớinhau, Châu Mỹ Duy đều im lặng cúi đầu, biếncơn giận dữ thành động lực ăn uống trong suốtcả quá trình.Bùi Hưng Nam và John không ăn gì mấy chỉcầm đũa gắp ít một ít rau và làm việc không hề lềmề nên rất nhanh hợp đồng đã được lấy ra sauđó bàn bạc một số chỉ tiết rồi trực tiếp ký kếthoàn thành công việc.“Đừng có ăn quá no.”Bùi Hưng Nam thu dọn túi hồ sơ, vừa mớiđưa mắt nhìn sang đã thấy dáng vẻ của Châu MỹDuy như thể muốn nhét hết toàn bộ hai mươitám món ăn này vào trong bụng.Anh ta thở dài một hơi.Cô ấy chắc chắn là không muốn lãng phíthức ăn đây mà.“Nhưng ở đây còn rất nhiều món chưa đượcđộng tới.“ Trong miệng của cô ấy vẫn đang cốgắng nhai một miếng chân không biết là của loạiđộng vật gì.Cô ấy ngẩng đầu lên, nhìn về phía bọn họ.Bây giờ cô ấy mới biết Jonh là một trong nhữngbạn bè thân thiết của Bùi Hưng Nam giống nhưcậu Lục vậy, cũng chính là người một nhà. Nhưvậy thì không cần phải để ý đến vấn đề mặt mũinữa rồi.Cô ấy đang suy nghĩ có nên đóng gói haykhông.Bùi Hưng Nam đã đoán được trong đầu côấy đang nghĩ về việc tiết kiệm cho gia đình rasao nên không khỏi bật cười ra tiếng.“Cô đừng quên nhà chúng ta ở thành phốBắc An, buổi tối còn phải mau trở về đó.”Một người dân nghèo khổ như Châu Mỹ Duycảm thấy rất phiền muộn: “Nhưng còn một đốngnày thì phải làm sao bây giờ? Anh xem sáu mónbên kia chúng ta còn chưa động tới.”“Ai da, không được rồi vừa nãy tôi uống quánhiều nước hoa quả.”Một khi cô ấy cảm thấy không cần thiết phảigiữ thể diện nữa thì sẽ trở nên rất đỗi bìnhthường. Vừa rồi cô ấy mới lén lút nhìn lướt quathực đơn, bên trên viết nước trái cây là miễn phísau đó uống liền ba cốc. Trong người vô cùngsốt ruột nên vội vàng đứng dậy lao ra khỏi phòng.Bùi Hưng Nam sửng sốt nhìn người phụ nữnhỏ nhắn xinh xắn mà lại có thể lao ra nhanh như vậy.Anh ta muốn kéo lại cũng không kịp, khôngngờ sinh vật mềm mại này lại phản ứng cũng khánhanh nhẹn.Thực ra anh ta muốn nói trong phòng VIPcũng có nhà vệ sinh.John làm sao có thể buông tha cho anh tanên lập tức ngồi xuống bên cạnh anh ta nóichuyện phiếm, ôm lấy vai anh ta tựa như nhữngngười anh em thân thiết: “Bùi Hưng Nam, đãnhiều năm như vậy, c** nh* của cậu cũng nhịnkhông nổi muốn ăn thịt rồi. Thật là một chuyệnvui đáng chúc mừng.”Sắc mặt của Bùi Hưng Nam không hề thayđổi, không muốn để ý đến người anh em này củamình.Phải nói rằng mấy người bạn xung quanhcủa anh ta sao đều là những kẻ ngốc nghếchkiểu này vậy thật là chọn nhầm bạn xấu rồi.Hai người Bùi Hưng Nam đợi trong phòngVIP trên lầu đã hai mươi phút rồi mà Châu MỹDuy vẫn chưa quay lại.Anh ta cau mày lại, mở miệng nói muốn tínhtiền sau đó tùy ý xuống xem cô nhóc kia có phảibị lạc đường rồi hay không.“Bùi Hưng Nam, đây là lần đầu tiên tôi thấycậu chăm sóc cho phụ nữ như vậy đấy”John đi ra khỏi phòng VỊP cùng anh ta, vẫntrêu chọc anh ta như cũ: “Có vẻ như tôi rấtnhanh sẽ nhận được thiệp mời kết hôn của cậu rồi.”“Cậu không biết chứ tiệc cưới lần trước củacậu, tôi và Lục Khánh Nam đều không muốn đi.Người phụ nữ Quân Liên kia, dù sao cậu và cô tacũng đã ly hôn rồi thì nên chấm dứt hoàn toàn đi,đừng vì những chuyện trước kia mà hủy hoại cảmột đời của cậu.”“Tôi sẽ xử lý chuyện riêng của mình.”Bùi Hưng Nam đi xuống tới bậc thang cuốicùng rồi quay đầu lại giọng nói trở nên lạnh lẽonói thêm một câu: “Tôi và cô ấy chỉ là bạn bèbình thường nên cậu đừng có nói lung tung khắp nơi.John cũng là bạn bè nhiều năm của anh tanên nhún vai: “Xin lỗi tôi nhất thời cao hứng nênnói hơi nhiều rồi.”Hợp đồng đã được ký kết, công việc cũngđã kết thúc, có vẻ như Bùi Hưng Nam có chútbực bội với anh ta rồi nên John vô cùng thích thúrời đi trước.Bùi Hưng Nam cũng cảm thấy vừa nãy mìnhhơi thô lỗ vì vậy hét lên sau lưng bạn mình:“Giáng sinh vui vẻ.”Trong lòng John cười thầm, trong số nhữngngười bạn anh ta quen biết thì tính cách của BùiHưng Nam rất lý trí và điểm đạm. Nhưng mỗingười bọn họ đều có bí mật của riêng mình vừarồi quả thật anh ta đã nói hơi quá.“Giáng sinh vui vẻ.”John thì thầm qua cửa kính và nhìn về phíabạn mình đang ở bên trong. Mấy người bọn họmỗi ngày đều bận rộn, bên ngoài nhìn có vẻ nhưhào nhoáng nhưng không hề có thời gian rảnhrỗi cho riêng mình ngay cả ngày lễ tết cũng trởthành điều xa xỉ.Đối với họ mà nói, trong thế giới ngập trànvẻ phù phiếm và bận rộn này nếu như có thể tìmđược cho mình một người bạn đồng hành kháckhiến họ cảm thấy thoải mái và vui vẻ thì đúng làmột việc xa xỉ.