Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 312

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 312: Ai là kẻ bám đuôiNgày thứ ba sau lễ giáng sinh, Kiều BíchNgọc bị bắt đến câu lạc bộ để tập bắn súng.“Nếu như tôi không nhìn nhầm, hình nhưbên ngoài có treo một tấm biển nghỉ ngơi.”Cô có chút tức giận, cả cái câu lạc bộ nàykhông hề có ai cả, tại sao cứ phải nhất quyết bắtcô đến đây tập bắn súng cơ chứ?Trước mặt là một huấn luyện viên người Mỹthân thể rắn chắc, ông chú có chút bất lực cười cười.“Hôm nay vợ tôi oán thán cả một buổi sáng,nói rằng tôi thất hẹn không đưa bà ấy đi dạophố. Đưa phụ nữ đi mua quần áo túi xách thật làmệt nhọc, giờ đột nhiên tăng ca, đây có phải làcâu nói người Việt Nam các người hay nói, trongcái rủi có cái may.”“Chú đột nhiên phải tăng ca sao?”Kiều Bích Ngọc trở lên cảnh giác: “Là ai bảochú tăng ca, có phải chú làm việc cho QuáchCao Minh không?”Tên khốn đó là ông chủ của câu lạc bộ này,chắc chắn là anh taIHuấn luyện viên không nói gì, chỉ là cườicàng sâu hơn.Mặc dù huấn luyện viên người Mỹ này nhìncó vẻ rất lắm chuyện, nhưng ông ấy làm việckhông hề qua loa chút nào. Kiều Bích Ngọc bịông ấy bắt đến chỗ bắn súng, hướng súng vềmục tiêu, chỉ làm một vài động tác đã khiến haitay cô mỏi nhừ.Mồ hôi chảy nhễ nhại uống ba chai nướckhoáng, thở hổn hển nói: “Bao giờ mới xong?”Cô đã kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần,mà huấn luyện viên đứng phía sau vẫn tiếp tụcđưa súng cho cô, tiện thể thông báo với cô:“Nghe nói cô có luyện Karate, tí nữa chúng tađến chỗ sàn đấu quyền anh.”Kiều Bích Ngọc suýt chút nữa thì chửi bậy,đột nhiên có ác cảm với huấn luyện viên. Nổi lênnhỏ mọn, sau khi đến sàn đấu quyền anh, chưađợi đối phương đeo xong găng tay, liền lập tứcbắt đầu, hoàn toàn đánh thật.Đối phương không ngờ rằng thân hình cômảnh mai mà lại có thể mạnh mẽ như vậy, chỉtrong vòng hai giây đã bị cô ném từ trên vaixuống dưới sàn, có chút xấu hổ.Mà sau đó khi học hỏi lẫn nhau, huấn luyệnviên cũng không thể coi cô là người phụ nữ bìnhthường nữa, không thì phải vào bệnh viện nằmmột chuyến rồi.“Cô căn bản đã đạt đến trình độ của mộttuyển thủ chuyên nghiệp rồi, người đàn ông bìnhthường thật sự không dám lại gần cô.“ Sau khihoàn thành khóa luyện hôm nay, hai người vừathở hổn hển vừa uống nước, không câu nệ tiểutiết mà trêu chọc lẫn nhau.Biểu hiện của Kiều Bích Ngọc rất tốt, thânhình cô cao gầy, có nền tảng tốt từ bé, phản ứngcũng đủ nhanh, thân thể nhạy bén thiên phúcũng cao.Ông chú huấn luyện viên nói đúng trọngtâm: “Có điều, ánh mắt của cô rất dễ bán đứngcô, cô không đủ nhẫn tâm.”Kiều Bích Ngọc lấy khăn sạch lau mồ hôitrên trán, ngẩng đầu nhìn ông ta, sau đó trầmngâm suy nghĩ.Cô đột nhiên nhớ đến Lucy, ánh mắt củangười phụ nữ đó khi đánh nhau, lạnh lùng tàn nhẫn.Đã rất lâu rồi Lucy chưa liên lạc với cô, kể từlần yêu cầu cô tham gia buổi tuyển chọn ngườiquay quảng cáo của TP&G thì không xuất hiệnnữa. Lúc đó cô còn lo lắng nếu như không đượcchọn thì kết quả sẽ như thế nào, có phát sinh rachuyện gì không tốt không.Giống như Lucy chỉ đang trêu đùa cô vậy.Huấn luyện viên đứng bên cạnh cũng chú ýđến vẻ mặt nghiêm trọng của cô, quan tâm hỏi:“Có phải là xảy ra chuyện gì rồi không?”Kiều Bích Ngọc lập tức phục hồi tinh thần,ánh mắt phức tạp nhìn vị huấn luyện viên nàymột hồi lâu.“Tôi cảm thấy chú không phải là một huấnluyện viên bình thường của câu lạc bộ bắnsúng?” Cô đột nhiên hỏi.Đối phương không ngờ đến sẽ bị hỏi ngượclại, ngơ ra một hồi, rồi nói thật với cô: “Nói đúngra, tôi là một quân nhân đã về hưu.”“Nước nào, Mỹ?”“Không thuộc về bất cứ nước nào cả.” Ôngta cười.“Lính đánh thuê?”Kiều Bích Ngọc đoán thử, lúc này trên mặtđối phương lóe lên tia kỳ lạ, nhưng cũng khôngtiếp lời.Kiều Bích Ngọc cũng không hỏi tiếp nữa, haingười cùng nhau bước ra câu lạc bộ, chắc là docùng nhau luyện tập bắn súng, lại đánh một trậntrên sàn đấu quyền anh, nên có thêm chút giaotình.“Cô Kiểu, tuần sau cô có chủ động đếnkhông?” Lần này cũng phải gọi đến chín cuộcđiện thoại mới có thể mời được vị này đến đây,thật sự không dễ dàng gì.“Tâm tình không tốt thì không đến.”Kiều Bích Ngọc rất kiêu ngạo quay lại nhìnông ấy, giọng điệu có chút tức giận, nhưng hiểnnhiên là giận một người khác.Dựa vào cái gì mà lần nào cũng muốn tôinghe lời, dựa vào cái gì!Kiều Bích Ngọc càng nghĩ càng tức giận,nhất là khi câu lạc bộ này do tên khốn kia điềuhành, thật là nhìn thế nào cũng không vừa mắt.“Cô Kiều, cô không cảm thấy vận động cóhiệu quả hơn bất cứ loại thuốc nào chữa trị bệnhsuy nhược thần kinh sao, hơn nữa còn có thểkhiến tâm trí càng thêm vững vàng hơn”Kiều Bích Ngọc nghe vậy, sắc mặt càng khónhìn hơn: “Ồ, hóa ra chú cũng biết tôi bị bệnhtrầm cảm sao, thật là vinh hạnh của tôi mà.”Dứt lời cô nghiến răng nghiến lợi.Lúc này huấn luyện viên mới nhận ra mìnhnói ra những lời không nên nói, có điều dườngnhư cô không hề cố ky lắm.Lời nói của ông ấy vẫn tùy ý như bìnhthường, nhưng lại có hàm ý hơn: “Cô Kiều, cô rấtưu tú, nhưng cô phải càng ưu tú hơn mới xứngđược với cậu ấy. Nếu không cô sẽ kéo chân cậu ấyKiều Bích Ngọc quay lại nhìn ông ấy, nhưngvị huấn luyện viên này đã đi vào lối đi dành chonhân viên rồi.Cô không hề đuổi theo, nhìn bước đi củahuấn luyện viên bắn súng, trần vứng vàng, trầmổn, quả nhiên không phải là người bình thường.Người bên cạnh anh đều không phải làngười bình thường.“Kiều Bích Ngọc!”Đột nhiên trước cửa vào của câu lạc bộ, mộtthân hình quen thuộc có chút cao hứng chạynhanh qua đây.Kiều Bích Ngọc nhìn Châu Mỹ Duy trướcmắt, có chút kinh ngạc: “Sao cậu vào đâyđược?”Mặc dù hai người đã sớm hẹn thời gian gặpnhau ở đây, nhưng cô nhớ rằng cái câu lạc bộnày rất khinh người, lần trước còn không cho côvào, nói cái gì mà cần thẻ VỊP siêu phiền phức.“Mình nói mình là bạn của cậu, sau đó bọnhọ cung kính đưa mình vào đây.” Châu Mỹ Duycó chút tự hào.“Kiều Bích Ngọc, sao đột nhiên cậu lại đếnnơi này luyện tập bắn súng chứ?” Bị hỏi như vậy,sắc mặt của Kiều Bích Ngọc rất thối.Sau đó cô miễn cưỡng, giọng điệu cứngnhắc nói: “Luyện tập thân thể tốt cho việc điềutrị bệnh trầm cảm”Cô đang bị ép đấy!Châu Mỹ Duy không nghỉ ngờ gì: “Súng bênnước ngoài là hợp pháp, tính cách của cậu cũngrất thích hợp với sinh hoạt nước ngoài.”Nếu như là cô ấy thì không được rồi, ChâuMỹ Duy rất sợ cuộc sống có nhiều thử thách nhưvậy, tính cách của bọn họ rất tương phản với nhau.Châu Mỹ Duy biểu thị cô ấy không hứng thúvới mấy loại như bắn súng đánh đấm này, cũngkhông tham gia, hai người trực tiếp rời đi.“Mỹ Duy, hôm giáng sinh sao cậu lại đếnthành phố Hải Châu?” Kiều Bích Ngọc tùy ý hỏi.Châu Mỹ Duy cảm thấy có lỗi: “Xin lỗi nhé,hôm đó đã cho cậu leo cây.”Vốn dĩ hai người đã nói rõ với nhau sẽ cùngđi ăn vào hôm giáng sinh.Kiều Bích Ngọc nghĩ đến hôm giáng sinh,tâm tình lập tức trở lên phức tạp. Hai người đềucó suy nghĩ riêng, không hề nhắc đến chuyệnxảy ra hôm đó, nói chuyện một lúc, rồi quyếtđịnh đi đến một siêu thị gần đó.“Kiều Bích Ngọc, có phải rất lâu rồi cậu chưatự mình nấu ăn không? Ai da đã nói với cậu baonhiêu lần rồi, đừng có lúc nào cũng gọi đồ ănbên ngoài.”Châu Mỹ Duy vừa chọn thực phẩm tươi sốngtrong khu thực phẩm tươi của siêu thị, vừa nhắcđến cô.Sau đó cô ấy cầm mấy quả ớt chuông: “Thịtbò xào ớt chuông, cậu cảm thấy được không?”Kiều Bích Ngọc không trả lời cô ấy, mà cứluôn nhìn về phía sau.“Sao vậy?” Châu Mỹ Duy cho dù chậm chạpđến mức nào cũng nhận ra được sự kỳ lạ.Kiều Bích Ngọc nhíu mày, không chắc chắnlắm nói một câu: “Hình như có một người đànông luôn đi theo chúng ta.”

Chương 312: Ai là kẻ bám đuôi

Ngày thứ ba sau lễ giáng sinh, Kiều Bích

Ngọc bị bắt đến câu lạc bộ để tập bắn súng.

“Nếu như tôi không nhìn nhầm, hình như

bên ngoài có treo một tấm biển nghỉ ngơi.”

Cô có chút tức giận, cả cái câu lạc bộ này

không hề có ai cả, tại sao cứ phải nhất quyết bắt

cô đến đây tập bắn súng cơ chứ?

Trước mặt là một huấn luyện viên người Mỹ

thân thể rắn chắc, ông chú có chút bất lực cười cười.

“Hôm nay vợ tôi oán thán cả một buổi sáng,

nói rằng tôi thất hẹn không đưa bà ấy đi dạo

phố. Đưa phụ nữ đi mua quần áo túi xách thật là

mệt nhọc, giờ đột nhiên tăng ca, đây có phải là

câu nói người Việt Nam các người hay nói, trong

cái rủi có cái may.”

“Chú đột nhiên phải tăng ca sao?”

Kiều Bích Ngọc trở lên cảnh giác: “Là ai bảo

chú tăng ca, có phải chú làm việc cho Quách

Cao Minh không?”

Tên khốn đó là ông chủ của câu lạc bộ này,

chắc chắn là anh taI

Huấn luyện viên không nói gì, chỉ là cười

càng sâu hơn.

Mặc dù huấn luyện viên người Mỹ này nhìn

có vẻ rất lắm chuyện, nhưng ông ấy làm việc

không hề qua loa chút nào. Kiều Bích Ngọc bị

ông ấy bắt đến chỗ bắn súng, hướng súng về

mục tiêu, chỉ làm một vài động tác đã khiến hai

tay cô mỏi nhừ.

Mồ hôi chảy nhễ nhại uống ba chai nước

khoáng, thở hổn hển nói: “Bao giờ mới xong?”

Cô đã kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần,

mà huấn luyện viên đứng phía sau vẫn tiếp tục

đưa súng cho cô, tiện thể thông báo với cô:

“Nghe nói cô có luyện Karate, tí nữa chúng ta

đến chỗ sàn đấu quyền anh.”

Kiều Bích Ngọc suýt chút nữa thì chửi bậy,

đột nhiên có ác cảm với huấn luyện viên. Nổi lên

nhỏ mọn, sau khi đến sàn đấu quyền anh, chưa

đợi đối phương đeo xong găng tay, liền lập tức

bắt đầu, hoàn toàn đánh thật.

Đối phương không ngờ rằng thân hình cô

mảnh mai mà lại có thể mạnh mẽ như vậy, chỉ

trong vòng hai giây đã bị cô ném từ trên vai

xuống dưới sàn, có chút xấu hổ.

Mà sau đó khi học hỏi lẫn nhau, huấn luyện

viên cũng không thể coi cô là người phụ nữ bình

thường nữa, không thì phải vào bệnh viện nằm

một chuyến rồi.

“Cô căn bản đã đạt đến trình độ của một

tuyển thủ chuyên nghiệp rồi, người đàn ông bình

thường thật sự không dám lại gần cô.“ Sau khi

hoàn thành khóa luyện hôm nay, hai người vừa

thở hổn hển vừa uống nước, không câu nệ tiểu

tiết mà trêu chọc lẫn nhau.

Biểu hiện của Kiều Bích Ngọc rất tốt, thân

hình cô cao gầy, có nền tảng tốt từ bé, phản ứng

cũng đủ nhanh, thân thể nhạy bén thiên phú

cũng cao.

Ông chú huấn luyện viên nói đúng trọng

tâm: “Có điều, ánh mắt của cô rất dễ bán đứng

cô, cô không đủ nhẫn tâm.”

Kiều Bích Ngọc lấy khăn sạch lau mồ hôi

trên trán, ngẩng đầu nhìn ông ta, sau đó trầm

ngâm suy nghĩ.

Cô đột nhiên nhớ đến Lucy, ánh mắt của

người phụ nữ đó khi đánh nhau, lạnh lùng tàn nhẫn.

Đã rất lâu rồi Lucy chưa liên lạc với cô, kể từ

lần yêu cầu cô tham gia buổi tuyển chọn người

quay quảng cáo của TP&G thì không xuất hiện

nữa. Lúc đó cô còn lo lắng nếu như không được

chọn thì kết quả sẽ như thế nào, có phát sinh ra

chuyện gì không tốt không.

Giống như Lucy chỉ đang trêu đùa cô vậy.

Huấn luyện viên đứng bên cạnh cũng chú ý

đến vẻ mặt nghiêm trọng của cô, quan tâm hỏi:

“Có phải là xảy ra chuyện gì rồi không?”

Kiều Bích Ngọc lập tức phục hồi tinh thần,

ánh mắt phức tạp nhìn vị huấn luyện viên này

một hồi lâu.

“Tôi cảm thấy chú không phải là một huấn

luyện viên bình thường của câu lạc bộ bắn

súng?” Cô đột nhiên hỏi.

Đối phương không ngờ đến sẽ bị hỏi ngược

lại, ngơ ra một hồi, rồi nói thật với cô: “Nói đúng

ra, tôi là một quân nhân đã về hưu.”

“Nước nào, Mỹ?”

“Không thuộc về bất cứ nước nào cả.” Ông

ta cười.

“Lính đánh thuê?”

Kiều Bích Ngọc đoán thử, lúc này trên mặt

đối phương lóe lên tia kỳ lạ, nhưng cũng không

tiếp lời.

Kiều Bích Ngọc cũng không hỏi tiếp nữa, hai

người cùng nhau bước ra câu lạc bộ, chắc là do

cùng nhau luyện tập bắn súng, lại đánh một trận

trên sàn đấu quyền anh, nên có thêm chút giao

tình.

“Cô Kiểu, tuần sau cô có chủ động đến

không?” Lần này cũng phải gọi đến chín cuộc

điện thoại mới có thể mời được vị này đến đây,

thật sự không dễ dàng gì.

“Tâm tình không tốt thì không đến.”

Kiều Bích Ngọc rất kiêu ngạo quay lại nhìn

ông ấy, giọng điệu có chút tức giận, nhưng hiển

nhiên là giận một người khác.

Dựa vào cái gì mà lần nào cũng muốn tôi

nghe lời, dựa vào cái gì!

Kiều Bích Ngọc càng nghĩ càng tức giận,

nhất là khi câu lạc bộ này do tên khốn kia điều

hành, thật là nhìn thế nào cũng không vừa mắt.

“Cô Kiều, cô không cảm thấy vận động có

hiệu quả hơn bất cứ loại thuốc nào chữa trị bệnh

suy nhược thần kinh sao, hơn nữa còn có thể

khiến tâm trí càng thêm vững vàng hơn”

Kiều Bích Ngọc nghe vậy, sắc mặt càng khó

nhìn hơn: “Ồ, hóa ra chú cũng biết tôi bị bệnh

trầm cảm sao, thật là vinh hạnh của tôi mà.”

Dứt lời cô nghiến răng nghiến lợi.

Lúc này huấn luyện viên mới nhận ra mình

nói ra những lời không nên nói, có điều dường

như cô không hề cố ky lắm.

Lời nói của ông ấy vẫn tùy ý như bình

thường, nhưng lại có hàm ý hơn: “Cô Kiều, cô rất

ưu tú, nhưng cô phải càng ưu tú hơn mới xứng

được với cậu ấy. Nếu không cô sẽ kéo chân cậu ấy

Kiều Bích Ngọc quay lại nhìn ông ấy, nhưng

vị huấn luyện viên này đã đi vào lối đi dành cho

nhân viên rồi.

Cô không hề đuổi theo, nhìn bước đi của

huấn luyện viên bắn súng, trần vứng vàng, trầm

ổn, quả nhiên không phải là người bình thường.

Người bên cạnh anh đều không phải là

người bình thường.

“Kiều Bích Ngọc!”

Đột nhiên trước cửa vào của câu lạc bộ, một

thân hình quen thuộc có chút cao hứng chạy

nhanh qua đây.

Kiều Bích Ngọc nhìn Châu Mỹ Duy trước

mắt, có chút kinh ngạc: “Sao cậu vào đây

được?”

Mặc dù hai người đã sớm hẹn thời gian gặp

nhau ở đây, nhưng cô nhớ rằng cái câu lạc bộ

này rất khinh người, lần trước còn không cho cô

vào, nói cái gì mà cần thẻ VỊP siêu phiền phức.

“Mình nói mình là bạn của cậu, sau đó bọn

họ cung kính đưa mình vào đây.” Châu Mỹ Duy

có chút tự hào.

“Kiều Bích Ngọc, sao đột nhiên cậu lại đến

nơi này luyện tập bắn súng chứ?” Bị hỏi như vậy,

sắc mặt của Kiều Bích Ngọc rất thối.

Sau đó cô miễn cưỡng, giọng điệu cứng

nhắc nói: “Luyện tập thân thể tốt cho việc điều

trị bệnh trầm cảm”

Cô đang bị ép đấy!

Châu Mỹ Duy không nghỉ ngờ gì: “Súng bên

nước ngoài là hợp pháp, tính cách của cậu cũng

rất thích hợp với sinh hoạt nước ngoài.”

Nếu như là cô ấy thì không được rồi, Châu

Mỹ Duy rất sợ cuộc sống có nhiều thử thách như

vậy, tính cách của bọn họ rất tương phản với nhau.

Châu Mỹ Duy biểu thị cô ấy không hứng thú

với mấy loại như bắn súng đánh đấm này, cũng

không tham gia, hai người trực tiếp rời đi.

“Mỹ Duy, hôm giáng sinh sao cậu lại đến

thành phố Hải Châu?” Kiều Bích Ngọc tùy ý hỏi.

Châu Mỹ Duy cảm thấy có lỗi: “Xin lỗi nhé,

hôm đó đã cho cậu leo cây.”

Vốn dĩ hai người đã nói rõ với nhau sẽ cùng

đi ăn vào hôm giáng sinh.

Kiều Bích Ngọc nghĩ đến hôm giáng sinh,

tâm tình lập tức trở lên phức tạp. Hai người đều

có suy nghĩ riêng, không hề nhắc đến chuyện

xảy ra hôm đó, nói chuyện một lúc, rồi quyết

định đi đến một siêu thị gần đó.

“Kiều Bích Ngọc, có phải rất lâu rồi cậu chưa

tự mình nấu ăn không? Ai da đã nói với cậu bao

nhiêu lần rồi, đừng có lúc nào cũng gọi đồ ăn

bên ngoài.”

Châu Mỹ Duy vừa chọn thực phẩm tươi sống

trong khu thực phẩm tươi của siêu thị, vừa nhắc

đến cô.

Sau đó cô ấy cầm mấy quả ớt chuông: “Thịt

bò xào ớt chuông, cậu cảm thấy được không?”

Kiều Bích Ngọc không trả lời cô ấy, mà cứ

luôn nhìn về phía sau.

“Sao vậy?” Châu Mỹ Duy cho dù chậm chạp

đến mức nào cũng nhận ra được sự kỳ lạ.

Kiều Bích Ngọc nhíu mày, không chắc chắn

lắm nói một câu: “Hình như có một người đàn

ông luôn đi theo chúng ta.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 312: Ai là kẻ bám đuôiNgày thứ ba sau lễ giáng sinh, Kiều BíchNgọc bị bắt đến câu lạc bộ để tập bắn súng.“Nếu như tôi không nhìn nhầm, hình nhưbên ngoài có treo một tấm biển nghỉ ngơi.”Cô có chút tức giận, cả cái câu lạc bộ nàykhông hề có ai cả, tại sao cứ phải nhất quyết bắtcô đến đây tập bắn súng cơ chứ?Trước mặt là một huấn luyện viên người Mỹthân thể rắn chắc, ông chú có chút bất lực cười cười.“Hôm nay vợ tôi oán thán cả một buổi sáng,nói rằng tôi thất hẹn không đưa bà ấy đi dạophố. Đưa phụ nữ đi mua quần áo túi xách thật làmệt nhọc, giờ đột nhiên tăng ca, đây có phải làcâu nói người Việt Nam các người hay nói, trongcái rủi có cái may.”“Chú đột nhiên phải tăng ca sao?”Kiều Bích Ngọc trở lên cảnh giác: “Là ai bảochú tăng ca, có phải chú làm việc cho QuáchCao Minh không?”Tên khốn đó là ông chủ của câu lạc bộ này,chắc chắn là anh taIHuấn luyện viên không nói gì, chỉ là cườicàng sâu hơn.Mặc dù huấn luyện viên người Mỹ này nhìncó vẻ rất lắm chuyện, nhưng ông ấy làm việckhông hề qua loa chút nào. Kiều Bích Ngọc bịông ấy bắt đến chỗ bắn súng, hướng súng vềmục tiêu, chỉ làm một vài động tác đã khiến haitay cô mỏi nhừ.Mồ hôi chảy nhễ nhại uống ba chai nướckhoáng, thở hổn hển nói: “Bao giờ mới xong?”Cô đã kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần,mà huấn luyện viên đứng phía sau vẫn tiếp tụcđưa súng cho cô, tiện thể thông báo với cô:“Nghe nói cô có luyện Karate, tí nữa chúng tađến chỗ sàn đấu quyền anh.”Kiều Bích Ngọc suýt chút nữa thì chửi bậy,đột nhiên có ác cảm với huấn luyện viên. Nổi lênnhỏ mọn, sau khi đến sàn đấu quyền anh, chưađợi đối phương đeo xong găng tay, liền lập tứcbắt đầu, hoàn toàn đánh thật.Đối phương không ngờ rằng thân hình cômảnh mai mà lại có thể mạnh mẽ như vậy, chỉtrong vòng hai giây đã bị cô ném từ trên vaixuống dưới sàn, có chút xấu hổ.Mà sau đó khi học hỏi lẫn nhau, huấn luyệnviên cũng không thể coi cô là người phụ nữ bìnhthường nữa, không thì phải vào bệnh viện nằmmột chuyến rồi.“Cô căn bản đã đạt đến trình độ của mộttuyển thủ chuyên nghiệp rồi, người đàn ông bìnhthường thật sự không dám lại gần cô.“ Sau khihoàn thành khóa luyện hôm nay, hai người vừathở hổn hển vừa uống nước, không câu nệ tiểutiết mà trêu chọc lẫn nhau.Biểu hiện của Kiều Bích Ngọc rất tốt, thânhình cô cao gầy, có nền tảng tốt từ bé, phản ứngcũng đủ nhanh, thân thể nhạy bén thiên phúcũng cao.Ông chú huấn luyện viên nói đúng trọngtâm: “Có điều, ánh mắt của cô rất dễ bán đứngcô, cô không đủ nhẫn tâm.”Kiều Bích Ngọc lấy khăn sạch lau mồ hôitrên trán, ngẩng đầu nhìn ông ta, sau đó trầmngâm suy nghĩ.Cô đột nhiên nhớ đến Lucy, ánh mắt củangười phụ nữ đó khi đánh nhau, lạnh lùng tàn nhẫn.Đã rất lâu rồi Lucy chưa liên lạc với cô, kể từlần yêu cầu cô tham gia buổi tuyển chọn ngườiquay quảng cáo của TP&G thì không xuất hiệnnữa. Lúc đó cô còn lo lắng nếu như không đượcchọn thì kết quả sẽ như thế nào, có phát sinh rachuyện gì không tốt không.Giống như Lucy chỉ đang trêu đùa cô vậy.Huấn luyện viên đứng bên cạnh cũng chú ýđến vẻ mặt nghiêm trọng của cô, quan tâm hỏi:“Có phải là xảy ra chuyện gì rồi không?”Kiều Bích Ngọc lập tức phục hồi tinh thần,ánh mắt phức tạp nhìn vị huấn luyện viên nàymột hồi lâu.“Tôi cảm thấy chú không phải là một huấnluyện viên bình thường của câu lạc bộ bắnsúng?” Cô đột nhiên hỏi.Đối phương không ngờ đến sẽ bị hỏi ngượclại, ngơ ra một hồi, rồi nói thật với cô: “Nói đúngra, tôi là một quân nhân đã về hưu.”“Nước nào, Mỹ?”“Không thuộc về bất cứ nước nào cả.” Ôngta cười.“Lính đánh thuê?”Kiều Bích Ngọc đoán thử, lúc này trên mặtđối phương lóe lên tia kỳ lạ, nhưng cũng khôngtiếp lời.Kiều Bích Ngọc cũng không hỏi tiếp nữa, haingười cùng nhau bước ra câu lạc bộ, chắc là docùng nhau luyện tập bắn súng, lại đánh một trậntrên sàn đấu quyền anh, nên có thêm chút giaotình.“Cô Kiểu, tuần sau cô có chủ động đếnkhông?” Lần này cũng phải gọi đến chín cuộcđiện thoại mới có thể mời được vị này đến đây,thật sự không dễ dàng gì.“Tâm tình không tốt thì không đến.”Kiều Bích Ngọc rất kiêu ngạo quay lại nhìnông ấy, giọng điệu có chút tức giận, nhưng hiểnnhiên là giận một người khác.Dựa vào cái gì mà lần nào cũng muốn tôinghe lời, dựa vào cái gì!Kiều Bích Ngọc càng nghĩ càng tức giận,nhất là khi câu lạc bộ này do tên khốn kia điềuhành, thật là nhìn thế nào cũng không vừa mắt.“Cô Kiều, cô không cảm thấy vận động cóhiệu quả hơn bất cứ loại thuốc nào chữa trị bệnhsuy nhược thần kinh sao, hơn nữa còn có thểkhiến tâm trí càng thêm vững vàng hơn”Kiều Bích Ngọc nghe vậy, sắc mặt càng khónhìn hơn: “Ồ, hóa ra chú cũng biết tôi bị bệnhtrầm cảm sao, thật là vinh hạnh của tôi mà.”Dứt lời cô nghiến răng nghiến lợi.Lúc này huấn luyện viên mới nhận ra mìnhnói ra những lời không nên nói, có điều dườngnhư cô không hề cố ky lắm.Lời nói của ông ấy vẫn tùy ý như bìnhthường, nhưng lại có hàm ý hơn: “Cô Kiều, cô rấtưu tú, nhưng cô phải càng ưu tú hơn mới xứngđược với cậu ấy. Nếu không cô sẽ kéo chân cậu ấyKiều Bích Ngọc quay lại nhìn ông ấy, nhưngvị huấn luyện viên này đã đi vào lối đi dành chonhân viên rồi.Cô không hề đuổi theo, nhìn bước đi củahuấn luyện viên bắn súng, trần vứng vàng, trầmổn, quả nhiên không phải là người bình thường.Người bên cạnh anh đều không phải làngười bình thường.“Kiều Bích Ngọc!”Đột nhiên trước cửa vào của câu lạc bộ, mộtthân hình quen thuộc có chút cao hứng chạynhanh qua đây.Kiều Bích Ngọc nhìn Châu Mỹ Duy trướcmắt, có chút kinh ngạc: “Sao cậu vào đâyđược?”Mặc dù hai người đã sớm hẹn thời gian gặpnhau ở đây, nhưng cô nhớ rằng cái câu lạc bộnày rất khinh người, lần trước còn không cho côvào, nói cái gì mà cần thẻ VỊP siêu phiền phức.“Mình nói mình là bạn của cậu, sau đó bọnhọ cung kính đưa mình vào đây.” Châu Mỹ Duycó chút tự hào.“Kiều Bích Ngọc, sao đột nhiên cậu lại đếnnơi này luyện tập bắn súng chứ?” Bị hỏi như vậy,sắc mặt của Kiều Bích Ngọc rất thối.Sau đó cô miễn cưỡng, giọng điệu cứngnhắc nói: “Luyện tập thân thể tốt cho việc điềutrị bệnh trầm cảm”Cô đang bị ép đấy!Châu Mỹ Duy không nghỉ ngờ gì: “Súng bênnước ngoài là hợp pháp, tính cách của cậu cũngrất thích hợp với sinh hoạt nước ngoài.”Nếu như là cô ấy thì không được rồi, ChâuMỹ Duy rất sợ cuộc sống có nhiều thử thách nhưvậy, tính cách của bọn họ rất tương phản với nhau.Châu Mỹ Duy biểu thị cô ấy không hứng thúvới mấy loại như bắn súng đánh đấm này, cũngkhông tham gia, hai người trực tiếp rời đi.“Mỹ Duy, hôm giáng sinh sao cậu lại đếnthành phố Hải Châu?” Kiều Bích Ngọc tùy ý hỏi.Châu Mỹ Duy cảm thấy có lỗi: “Xin lỗi nhé,hôm đó đã cho cậu leo cây.”Vốn dĩ hai người đã nói rõ với nhau sẽ cùngđi ăn vào hôm giáng sinh.Kiều Bích Ngọc nghĩ đến hôm giáng sinh,tâm tình lập tức trở lên phức tạp. Hai người đềucó suy nghĩ riêng, không hề nhắc đến chuyệnxảy ra hôm đó, nói chuyện một lúc, rồi quyếtđịnh đi đến một siêu thị gần đó.“Kiều Bích Ngọc, có phải rất lâu rồi cậu chưatự mình nấu ăn không? Ai da đã nói với cậu baonhiêu lần rồi, đừng có lúc nào cũng gọi đồ ănbên ngoài.”Châu Mỹ Duy vừa chọn thực phẩm tươi sốngtrong khu thực phẩm tươi của siêu thị, vừa nhắcđến cô.Sau đó cô ấy cầm mấy quả ớt chuông: “Thịtbò xào ớt chuông, cậu cảm thấy được không?”Kiều Bích Ngọc không trả lời cô ấy, mà cứluôn nhìn về phía sau.“Sao vậy?” Châu Mỹ Duy cho dù chậm chạpđến mức nào cũng nhận ra được sự kỳ lạ.Kiều Bích Ngọc nhíu mày, không chắc chắnlắm nói một câu: “Hình như có một người đànông luôn đi theo chúng ta.”

Chương 312