Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 318

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 318: Quách Cao Minh, anh bị ốm sao?“Sao cô lại ở đây?”Khi Châu Mỹ Duy ngẩng đầu lên nhìn thấy rõngười đàn ông trước mặt, cô lại ngây ngốc hỏingược lại anh ta: “Anh, sao anh lại ở đây?”Bùi Hưng Nam là vội vàng chạy đến đây, trêntay còn cầm cặp công văn, nhíu mày nhìn bộdạng thảm hại ngồi trên bậc đá bẩn thỉu của cô ấy.Đặc biệt là nhìn gương mặt đầy nước mắtcủa cô, đột nhiên tức giận, cao giọng hỏi: “Tôiđang hỏi cô, Châu Mỹ Duy, sao cô lại ở đây mộtmình?”Có thể là do anh ta đột nhiên tức giận caogiọng, cô ấy nhìn anh ta, mắt càng đỏ hơn, đôimắt tủi thân đầy nước mắt, không khống chếđược mà khóc: “Tôi, tôi… tôi không biết, hìnhnhư tôi làm gì cũng không tốt, tôi thật sự rất vô dụng.”Cô ấy vừa khóc, vừa hàm hồ cố gắng nóichuyện, giống như một người bình thường rất anphận rất nhút nhát bị dọa sợ, nước mắt khôngngừng lại được.Bùi Hưng Nam nhìn bộ dạng khóc lóc thảmthiết của cô ấy, trong lòng cảm thấy hoảng loạn.Bình thường anh ta hay trêu chọc cô ấy cũngkhông thấy cô ấy tức giận, cũng không biết tênkhốn nạn nào đã ức h**p cô ấy.“Quần áo cô sao lại ướt như vậy?”Bùi Hưng Nam đặt cặp công văn sang mộtbên, ngồi xổm xuống kiểm tra kỹ lưỡng cô ấy,sau đó phát hiện trên má của cô ấy có dấu vết bịtát rất rõ ràng.Đột nhiên rất tức giận, lo lắng hỏi: “Đây làdo ai đánh?”Đã rất lâu rồi không có ai ngồi xổm trướcmặt cô ấy, dùng giọng nói nhẹ nhàng như vậy nóichuyện với cô ấy. Trong lòng Châu Mỹ Duy độtnhiên rất cảm động, ôm lấy người trước mắt, lẩmbẩm cố gắng giải thích cho mình: “Tôi, tôi thậtsự không có tiền, bọn họ đòi mấy trăm triệu. Tôiphải làm sao đây?Tôi không kiếm được nhiềutiền như vậy, tôi biết tôi rất vô dụng”Bùi Hưng Nam không nghe rõ cô ấy đangnói cái gì, nhưng cơ thể mỏng manh của cô ấyđột nhiên ôm chặt lấy anh ta, liền dọa anh tacứng đờ trong một giây, gương mặt anh tuấn cóchút căng thẳng.Anh ta rất ít khi tiếp xúc thân mật với phụ nữ.Anh ta thờ dài, không biết có lên đẩy cô ấyra không, có điều rất nhanh Bùi Hưng Nam đãchú ý đến, thân thể của cô gái nhỏ này đangphát sốt, quần áo ướt đẫm của cô ấy không biếtđã bị gió lạnh thổi trong bao lâu rồi.Hôm nay anh ta cũng rất trùng hợp đến nơinày, có một công ty đã hợp tác với anh ta, saukhi ký xong hợp đồng, cũng trợ lý rời đi chuẩn bịvề trung tâm thành phố, anh ta nhàm chán liếcqua cửa sổ, kết quả phát hiện một bóng hìnhquen thuộc.Thực ra trong lòng anh ta cũng có chút nghỉngờ, không ngờ lại thật sự là cô gái ngốc ChâuMỹ Duy này.Cô gái trong lòng anh ta vẫn còn khóc,giống như đã nhận được oan ức rất lớn, có lẽbình thường đã nhẫn nhịn quá lâu, hôm nay lại bịngười ta ức h**p.Hạ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào gươngmặt đang khóc của cô ấy, Bùi Hưng Nam do dựmột lúc lâu mới mở miệng: “Châu, Châu Mỹ Duy,cô đừng có bôi nước mắt nước mũi vào quần áotôi.”Anh ta muốn trêu chọc cô ấy như bìnhthường, có điều giọng điệu lần này hơi nhẹnhàng một chút.Có lẽ do khóc quá lâu, cô gái trong lòng nấclên một tiếng, sau đó cũng phản ứng lại, có chúttức giận mắng: “Anh là cái loại người gì vậy, saoanh không nói được một câu xuôi tai vậy?”Bùi Hưng Nam lấy làm lạ: “Bị bệnh nên cũngto gan hơn rồi đúng không?”“Lợn chết không sợ nước sôi mà!”“Con lợn” trong lòng anh ta còn dám phảnbác lại một tiếng, Bùi Hưng Nam không biết nêncười hay nên khóc, lại nhìn cái mũi đỏ ửng củacô gái này, dáng vẻ tủi thân, muốn dạy dỗ cô ấymấy câu, nhưng lại không nói ra được.Bùi Hưng Nam rất vất vả mới lấy được điệnthoại trong túi gọi điện cho trợ lý, bảo trợ lý trựctiếp lái xe vào. Anh ta bế cô gái nhỏ đang ngủsay vào trong xe, trực tiếp nói nơi ở của Châu Mỹ Duy.Sau khi đưa Châu Mỹ Duy về nhà, cô ấy đãtrong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.Nhanh chóng giao phó công việc ở công tycho trợ lý, anh ta ở lại.Bùi Hưng Nam nhìn cô gái đang ngủ say trêngiường, không nhịn được thở dài.Lúc trước Kiều Bích Ngọc ở nhà cô ấy, đã đểlại rất nhiều thuốc, cho nên Bùi Hưng Nam rấtnhanh chóng đã tìm được thuốc hạ sốt.Anh ta bưng nửa cốc nước, ngồi ở đầugiường, nâng nửa thân trên của cô ấy tựa vàolồng ngực mình, nhẹ nhàng dán vào tai cô, nhẹgiọng nói: “Châu Mỹ Duy, tỉnh lại một chút, uốngthuốc xong rồi ngủ tiếp.”Bùi Hưng Nam cảm thấy giống như đang dỗtrẻ con uống thuốc vậy, mà điều may mắn nhấtđối với anh ta là Châu Mỹ Duy rất dễ dỗ. Cô ấydường như hợp tác theo bản năng, giống nhưtính cách an phận ngoan ngoãn của cô ấy vậy,nếu như là Kiều Bích Ngọc, vậy thì nhất định sẽrất đau đầu.Động tác của Bùi Hưng Nam rất nhẹ nhàngđặt cô ấy nằm lại giường, đắp chăn giúp cô ấy,nhìn gương mặt tràn đầy nước mắt của cô vừarồi, tâm tình rất phức tạp còn có chút tức giận.Xoay người, nhẹ nhàng bước vào phòngtắm, dùng nước ấm làm ướt khăn, rất cẩn thậnlau mắt cho cô ấy. Hình như Châu Mỹ Duy khôngquen được người khác phục vụ cho lắm, cô ấykhó chịu quay người.“Vừa bị bệnh đã không an phận rồi.” BùiHưng Nam thấp giọng phàn nàn.Có điều cô ấy vừa lật người, Bùi Hưng Namlại nghĩ đến một chuyện khác, quần áo của cô ấyướt rồi, thay như thế nào đây?Mặc dù lần trước ở thành phố Hải Châu có ởchung một phòng với cô ấy, nhưng lương tâmcắn rứt, Bùi Hưng Nam nằm trên sô pha ngủ cảmột đêm, không thèm liếc nhìn cô ấy lấy một cái,bây giờ lại đối mặt với một người con gái sống sờSỜ ra đây.Bùi Hưng Nam ngẩn ra một phút, bộ não cóthể bình tĩnh trước hàng loạt vấn đề kinh doanh,lúc này, đột nhiên lại bế tắc.Thật ra lúc trước anh ta luôn chia phòng ngủvới Quan Liên, chuyện này, chỉ có anh ta và QuanLiên biết.“Châu Mỹ Duy, tự mình thay quần áo đi.” BùiHưng Nam nghịch ngợm nói một câu với khôngkhí, nhỡ đâu người phụ nữ này có thể tự mìnhgiải quyết vấn đề.Đương nhiên, chuyện này là không thể nào.Bùi Hưng Nam nhìn người phụ nữ đang ngủsay kia, anh ta bắt đầu hoài nghi do mình làmcha quá lâu, cách nghĩ càng ngày càng trẻ conrồi. Cũng đúng, hình như sau khi gặp Châu MỹDuy mới như vậy.Cũng có nghĩa, người phụ nữ này khiến chỉsố IQ của anh càng ngày càng thấp di.Năm phút sau, bộ não minh mẫn của BùiHưng Nam đưa ra một kết luận, anh ta cũng đãlà người đàn ông ngoài ba mươi rồi, vậy màkhông dám thay quần áo cho phụ nữ.Thật là mất mặt.Bùi Hưng Nam trước tiên tháo kính mìnhxuống, anh ta hy vọng như này có thể khôngnhìn rõ mấy. Anh ta đi đến bên giường, cúi xuốngvén chăn lên, sau đó cởi cúc áo cô ấy một cáchmáy móc, ném chiếc áo khoác đi, còn chiếc áosơ mi ở bên trong, cái này phải được kéo quađầu cô ấy.Cởi xong giày của cô ấy, còn có quần bómàu đen của cô ấy, cái này cũng có chút ướt,hơn nữa mặc đi ngủ cũng không tốt lắm. BùiHưng Nam lại thở dài, biểu tình phức tạp quayđầu, động tác vô cùng cứng nhắc.“Cô gái ngốc này bị người khác ăn rồi cũngkhông biết.”Cuối cùng cũng làm xong, Bùi Hưng Namđứng bên cạnh giường không vui nhìn gươngmặt đang yên tĩnh ngủ say kia, thật sự khôngnhịn được mà mắng một câu.Mặc dù là mắng, nhưng nhìn gương mặtđang ngủ say kia, không hiểu sao lại nhếch môiCười.Dáng vẻ Châu Mỹ Duy rất bình thường, caomột mét năm tám, không có gì đặc biệt, chỉ làmột cô gái đơn giản bình thường.Tính khí của cô ấy rất tốt, rất lương thiện,cũng rất dễ dàng vui vẻ, thỉnh thoảng nhìn thấycô ấy lén lút thu thập những phiếu giảm giá đấy,cứ như được món lời gì lớn lắm ấy mà vui vẻ cảmột ngày trời.Thế giới này rất mạnh mẽ, anh ta cảm thấymột cô gái đơn giản bình thường như vậy rất tốt.Châu Mỹ Duy ngủ rất sâu, lạc vào xứ sở giấcmơ, có lẽ là mơ thấy một giấc mơ đẹp, gươngmặt đang ngủ say của cô ấy nở nụ cười rất mãnnguyện, yên tĩnh ngoan ngoãn.Nhìn thời gian hiển thị trên đồng hồ, đã sáugiờ tối rồi.Kiều Bích Ngọc đã đợi ở nhà rất lâu rồi, lúctrước Châu Mỹ Duy có nói sẽ đến đi dạo phố vớicô mà mãi vẫn chưa đến, cô dùng điện thoại gọimấy lần liền, nhưng vẫn không có ai nhấc máy.“Cậu ấy đang bận việc gì nhỉ?“ Dạo nàyChâu Mỹ Duy thường xuyên cho cô leo cây.Cô đoán chắc có liên quan đến Bùi HưngNam, hoặc là bị thằng nhóc con Bùi Thanh Tùngkia dính lấy.Có điều nghĩ một chút, Châu Mỹ Duy luônrất có trách nghiệm, mặc dù lần trước đột nhiêncô ấy lỡ hẹn cũng gọi điện thoại giải thích với cô.Kiều Bích Ngọc đột nhiên cảm thấy có chút bấtan, cô muốn đến nhà Châu Mỹ Duy xem mộtchuyến.Cô nhanh chóng thu dọn ví tiền điện thoại,thay quần áo giày dép, mở cửa chạy ra ngoài.Nhưng ngay khi vừa mở cửa ra, cả ngườiKiều Bích Ngọc ngây ra.“Anh, anh..” Kiểu Bích Ngọc ngạc nhiên,không ngờ rằng Quách Cao Minh lại đứng trướccửa phòng cô.“Cô muốn đi đâu?”Thay vào đó giọng nói trầm ấm của QuáchCao Minh có chút dồn dập, không thể giải thíchđược, tay phải đột nhiên nắm lấy cô tay cô, nhưthể không cho phép cô chạy trốn vậy.Khiến Kiều Bích Ngọc có chút hơi đau, vốndĩ muốn nổi giận, nhưng cô nhìn vào đôi mắt sâuthẳm của anh, mà khuôn mặt lạnh lùng của anh,trắng bệch, lại có chút hơi đỏ.Kiểu Bích Ngọc nhíu mày, chăm chú nhìnanh, ngay cả lòng bàn tay của anh cũng nóngrực: “Quách Cao Minh, anh bi ốm sao?”

Chương 318: Quách Cao Minh, anh bị ốm sao?

“Sao cô lại ở đây?”

Khi Châu Mỹ Duy ngẩng đầu lên nhìn thấy rõ

người đàn ông trước mặt, cô lại ngây ngốc hỏi

ngược lại anh ta: “Anh, sao anh lại ở đây?”

Bùi Hưng Nam là vội vàng chạy đến đây, trên

tay còn cầm cặp công văn, nhíu mày nhìn bộ

dạng thảm hại ngồi trên bậc đá bẩn thỉu của cô ấy.

Đặc biệt là nhìn gương mặt đầy nước mắt

của cô, đột nhiên tức giận, cao giọng hỏi: “Tôi

đang hỏi cô, Châu Mỹ Duy, sao cô lại ở đây một

mình?”

Có thể là do anh ta đột nhiên tức giận cao

giọng, cô ấy nhìn anh ta, mắt càng đỏ hơn, đôi

mắt tủi thân đầy nước mắt, không khống chế

được mà khóc: “Tôi, tôi… tôi không biết, hình

như tôi làm gì cũng không tốt, tôi thật sự rất vô dụng.”

Cô ấy vừa khóc, vừa hàm hồ cố gắng nói

chuyện, giống như một người bình thường rất an

phận rất nhút nhát bị dọa sợ, nước mắt không

ngừng lại được.

Bùi Hưng Nam nhìn bộ dạng khóc lóc thảm

thiết của cô ấy, trong lòng cảm thấy hoảng loạn.

Bình thường anh ta hay trêu chọc cô ấy cũng

không thấy cô ấy tức giận, cũng không biết tên

khốn nạn nào đã ức h**p cô ấy.

“Quần áo cô sao lại ướt như vậy?”

Bùi Hưng Nam đặt cặp công văn sang một

bên, ngồi xổm xuống kiểm tra kỹ lưỡng cô ấy,

sau đó phát hiện trên má của cô ấy có dấu vết bị

tát rất rõ ràng.

Đột nhiên rất tức giận, lo lắng hỏi: “Đây là

do ai đánh?”

Đã rất lâu rồi không có ai ngồi xổm trước

mặt cô ấy, dùng giọng nói nhẹ nhàng như vậy nói

chuyện với cô ấy. Trong lòng Châu Mỹ Duy đột

nhiên rất cảm động, ôm lấy người trước mắt, lẩm

bẩm cố gắng giải thích cho mình: “Tôi, tôi thật

sự không có tiền, bọn họ đòi mấy trăm triệu. Tôi

phải làm sao đây?Tôi không kiếm được nhiều

tiền như vậy, tôi biết tôi rất vô dụng”

Bùi Hưng Nam không nghe rõ cô ấy đang

nói cái gì, nhưng cơ thể mỏng manh của cô ấy

đột nhiên ôm chặt lấy anh ta, liền dọa anh ta

cứng đờ trong một giây, gương mặt anh tuấn có

chút căng thẳng.

Anh ta rất ít khi tiếp xúc thân mật với phụ nữ.

Anh ta thờ dài, không biết có lên đẩy cô ấy

ra không, có điều rất nhanh Bùi Hưng Nam đã

chú ý đến, thân thể của cô gái nhỏ này đang

phát sốt, quần áo ướt đẫm của cô ấy không biết

đã bị gió lạnh thổi trong bao lâu rồi.

Hôm nay anh ta cũng rất trùng hợp đến nơi

này, có một công ty đã hợp tác với anh ta, sau

khi ký xong hợp đồng, cũng trợ lý rời đi chuẩn bị

về trung tâm thành phố, anh ta nhàm chán liếc

qua cửa sổ, kết quả phát hiện một bóng hình

quen thuộc.

Thực ra trong lòng anh ta cũng có chút nghỉ

ngờ, không ngờ lại thật sự là cô gái ngốc Châu

Mỹ Duy này.

Cô gái trong lòng anh ta vẫn còn khóc,

giống như đã nhận được oan ức rất lớn, có lẽ

bình thường đã nhẫn nhịn quá lâu, hôm nay lại bị

người ta ức h**p.

Hạ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào gương

mặt đang khóc của cô ấy, Bùi Hưng Nam do dự

một lúc lâu mới mở miệng: “Châu, Châu Mỹ Duy,

cô đừng có bôi nước mắt nước mũi vào quần áo

tôi.”

Anh ta muốn trêu chọc cô ấy như bình

thường, có điều giọng điệu lần này hơi nhẹ

nhàng một chút.

Có lẽ do khóc quá lâu, cô gái trong lòng nấc

lên một tiếng, sau đó cũng phản ứng lại, có chút

tức giận mắng: “Anh là cái loại người gì vậy, sao

anh không nói được một câu xuôi tai vậy?”

Bùi Hưng Nam lấy làm lạ: “Bị bệnh nên cũng

to gan hơn rồi đúng không?”

“Lợn chết không sợ nước sôi mà!”

“Con lợn” trong lòng anh ta còn dám phản

bác lại một tiếng, Bùi Hưng Nam không biết nên

cười hay nên khóc, lại nhìn cái mũi đỏ ửng của

cô gái này, dáng vẻ tủi thân, muốn dạy dỗ cô ấy

mấy câu, nhưng lại không nói ra được.

Bùi Hưng Nam rất vất vả mới lấy được điện

thoại trong túi gọi điện cho trợ lý, bảo trợ lý trực

tiếp lái xe vào. Anh ta bế cô gái nhỏ đang ngủ

say vào trong xe, trực tiếp nói nơi ở của Châu Mỹ Duy.

Sau khi đưa Châu Mỹ Duy về nhà, cô ấy đã

trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Nhanh chóng giao phó công việc ở công ty

cho trợ lý, anh ta ở lại.

Bùi Hưng Nam nhìn cô gái đang ngủ say trên

giường, không nhịn được thở dài.

Lúc trước Kiều Bích Ngọc ở nhà cô ấy, đã để

lại rất nhiều thuốc, cho nên Bùi Hưng Nam rất

nhanh chóng đã tìm được thuốc hạ sốt.

Anh ta bưng nửa cốc nước, ngồi ở đầu

giường, nâng nửa thân trên của cô ấy tựa vào

lồng ngực mình, nhẹ nhàng dán vào tai cô, nhẹ

giọng nói: “Châu Mỹ Duy, tỉnh lại một chút, uống

thuốc xong rồi ngủ tiếp.”

Bùi Hưng Nam cảm thấy giống như đang dỗ

trẻ con uống thuốc vậy, mà điều may mắn nhất

đối với anh ta là Châu Mỹ Duy rất dễ dỗ. Cô ấy

dường như hợp tác theo bản năng, giống như

tính cách an phận ngoan ngoãn của cô ấy vậy,

nếu như là Kiều Bích Ngọc, vậy thì nhất định sẽ

rất đau đầu.

Động tác của Bùi Hưng Nam rất nhẹ nhàng

đặt cô ấy nằm lại giường, đắp chăn giúp cô ấy,

nhìn gương mặt tràn đầy nước mắt của cô vừa

rồi, tâm tình rất phức tạp còn có chút tức giận.

Xoay người, nhẹ nhàng bước vào phòng

tắm, dùng nước ấm làm ướt khăn, rất cẩn thận

lau mắt cho cô ấy. Hình như Châu Mỹ Duy không

quen được người khác phục vụ cho lắm, cô ấy

khó chịu quay người.

“Vừa bị bệnh đã không an phận rồi.” Bùi

Hưng Nam thấp giọng phàn nàn.

Có điều cô ấy vừa lật người, Bùi Hưng Nam

lại nghĩ đến một chuyện khác, quần áo của cô ấy

ướt rồi, thay như thế nào đây?

Mặc dù lần trước ở thành phố Hải Châu có ở

chung một phòng với cô ấy, nhưng lương tâm

cắn rứt, Bùi Hưng Nam nằm trên sô pha ngủ cả

một đêm, không thèm liếc nhìn cô ấy lấy một cái,

bây giờ lại đối mặt với một người con gái sống sờ

SỜ ra đây.

Bùi Hưng Nam ngẩn ra một phút, bộ não có

thể bình tĩnh trước hàng loạt vấn đề kinh doanh,

lúc này, đột nhiên lại bế tắc.

Thật ra lúc trước anh ta luôn chia phòng ngủ

với Quan Liên, chuyện này, chỉ có anh ta và Quan

Liên biết.

“Châu Mỹ Duy, tự mình thay quần áo đi.” Bùi

Hưng Nam nghịch ngợm nói một câu với không

khí, nhỡ đâu người phụ nữ này có thể tự mình

giải quyết vấn đề.

Đương nhiên, chuyện này là không thể nào.

Bùi Hưng Nam nhìn người phụ nữ đang ngủ

say kia, anh ta bắt đầu hoài nghi do mình làm

cha quá lâu, cách nghĩ càng ngày càng trẻ con

rồi. Cũng đúng, hình như sau khi gặp Châu Mỹ

Duy mới như vậy.

Cũng có nghĩa, người phụ nữ này khiến chỉ

số IQ của anh càng ngày càng thấp di.

Năm phút sau, bộ não minh mẫn của Bùi

Hưng Nam đưa ra một kết luận, anh ta cũng đã

là người đàn ông ngoài ba mươi rồi, vậy mà

không dám thay quần áo cho phụ nữ.

Thật là mất mặt.

Bùi Hưng Nam trước tiên tháo kính mình

xuống, anh ta hy vọng như này có thể không

nhìn rõ mấy. Anh ta đi đến bên giường, cúi xuống

vén chăn lên, sau đó cởi cúc áo cô ấy một cách

máy móc, ném chiếc áo khoác đi, còn chiếc áo

sơ mi ở bên trong, cái này phải được kéo qua

đầu cô ấy.

Cởi xong giày của cô ấy, còn có quần bó

màu đen của cô ấy, cái này cũng có chút ướt,

hơn nữa mặc đi ngủ cũng không tốt lắm. Bùi

Hưng Nam lại thở dài, biểu tình phức tạp quay

đầu, động tác vô cùng cứng nhắc.

“Cô gái ngốc này bị người khác ăn rồi cũng

không biết.”

Cuối cùng cũng làm xong, Bùi Hưng Nam

đứng bên cạnh giường không vui nhìn gương

mặt đang yên tĩnh ngủ say kia, thật sự không

nhịn được mà mắng một câu.

Mặc dù là mắng, nhưng nhìn gương mặt

đang ngủ say kia, không hiểu sao lại nhếch môi

Cười.

Dáng vẻ Châu Mỹ Duy rất bình thường, cao

một mét năm tám, không có gì đặc biệt, chỉ là

một cô gái đơn giản bình thường.

Tính khí của cô ấy rất tốt, rất lương thiện,

cũng rất dễ dàng vui vẻ, thỉnh thoảng nhìn thấy

cô ấy lén lút thu thập những phiếu giảm giá đấy,

cứ như được món lời gì lớn lắm ấy mà vui vẻ cả

một ngày trời.

Thế giới này rất mạnh mẽ, anh ta cảm thấy

một cô gái đơn giản bình thường như vậy rất tốt.

Châu Mỹ Duy ngủ rất sâu, lạc vào xứ sở giấc

mơ, có lẽ là mơ thấy một giấc mơ đẹp, gương

mặt đang ngủ say của cô ấy nở nụ cười rất mãn

nguyện, yên tĩnh ngoan ngoãn.

Nhìn thời gian hiển thị trên đồng hồ, đã sáu

giờ tối rồi.

Kiều Bích Ngọc đã đợi ở nhà rất lâu rồi, lúc

trước Châu Mỹ Duy có nói sẽ đến đi dạo phố với

cô mà mãi vẫn chưa đến, cô dùng điện thoại gọi

mấy lần liền, nhưng vẫn không có ai nhấc máy.

“Cậu ấy đang bận việc gì nhỉ?“ Dạo này

Châu Mỹ Duy thường xuyên cho cô leo cây.

Cô đoán chắc có liên quan đến Bùi Hưng

Nam, hoặc là bị thằng nhóc con Bùi Thanh Tùng

kia dính lấy.

Có điều nghĩ một chút, Châu Mỹ Duy luôn

rất có trách nghiệm, mặc dù lần trước đột nhiên

cô ấy lỡ hẹn cũng gọi điện thoại giải thích với cô.

Kiều Bích Ngọc đột nhiên cảm thấy có chút bất

an, cô muốn đến nhà Châu Mỹ Duy xem một

chuyến.

Cô nhanh chóng thu dọn ví tiền điện thoại,

thay quần áo giày dép, mở cửa chạy ra ngoài.

Nhưng ngay khi vừa mở cửa ra, cả người

Kiều Bích Ngọc ngây ra.

“Anh, anh..” Kiểu Bích Ngọc ngạc nhiên,

không ngờ rằng Quách Cao Minh lại đứng trước

cửa phòng cô.

“Cô muốn đi đâu?”

Thay vào đó giọng nói trầm ấm của Quách

Cao Minh có chút dồn dập, không thể giải thích

được, tay phải đột nhiên nắm lấy cô tay cô, như

thể không cho phép cô chạy trốn vậy.

Khiến Kiều Bích Ngọc có chút hơi đau, vốn

dĩ muốn nổi giận, nhưng cô nhìn vào đôi mắt sâu

thẳm của anh, mà khuôn mặt lạnh lùng của anh,

trắng bệch, lại có chút hơi đỏ.

Kiểu Bích Ngọc nhíu mày, chăm chú nhìn

anh, ngay cả lòng bàn tay của anh cũng nóng

rực: “Quách Cao Minh, anh bi ốm sao?”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 318: Quách Cao Minh, anh bị ốm sao?“Sao cô lại ở đây?”Khi Châu Mỹ Duy ngẩng đầu lên nhìn thấy rõngười đàn ông trước mặt, cô lại ngây ngốc hỏingược lại anh ta: “Anh, sao anh lại ở đây?”Bùi Hưng Nam là vội vàng chạy đến đây, trêntay còn cầm cặp công văn, nhíu mày nhìn bộdạng thảm hại ngồi trên bậc đá bẩn thỉu của cô ấy.Đặc biệt là nhìn gương mặt đầy nước mắtcủa cô, đột nhiên tức giận, cao giọng hỏi: “Tôiđang hỏi cô, Châu Mỹ Duy, sao cô lại ở đây mộtmình?”Có thể là do anh ta đột nhiên tức giận caogiọng, cô ấy nhìn anh ta, mắt càng đỏ hơn, đôimắt tủi thân đầy nước mắt, không khống chếđược mà khóc: “Tôi, tôi… tôi không biết, hìnhnhư tôi làm gì cũng không tốt, tôi thật sự rất vô dụng.”Cô ấy vừa khóc, vừa hàm hồ cố gắng nóichuyện, giống như một người bình thường rất anphận rất nhút nhát bị dọa sợ, nước mắt khôngngừng lại được.Bùi Hưng Nam nhìn bộ dạng khóc lóc thảmthiết của cô ấy, trong lòng cảm thấy hoảng loạn.Bình thường anh ta hay trêu chọc cô ấy cũngkhông thấy cô ấy tức giận, cũng không biết tênkhốn nạn nào đã ức h**p cô ấy.“Quần áo cô sao lại ướt như vậy?”Bùi Hưng Nam đặt cặp công văn sang mộtbên, ngồi xổm xuống kiểm tra kỹ lưỡng cô ấy,sau đó phát hiện trên má của cô ấy có dấu vết bịtát rất rõ ràng.Đột nhiên rất tức giận, lo lắng hỏi: “Đây làdo ai đánh?”Đã rất lâu rồi không có ai ngồi xổm trướcmặt cô ấy, dùng giọng nói nhẹ nhàng như vậy nóichuyện với cô ấy. Trong lòng Châu Mỹ Duy độtnhiên rất cảm động, ôm lấy người trước mắt, lẩmbẩm cố gắng giải thích cho mình: “Tôi, tôi thậtsự không có tiền, bọn họ đòi mấy trăm triệu. Tôiphải làm sao đây?Tôi không kiếm được nhiềutiền như vậy, tôi biết tôi rất vô dụng”Bùi Hưng Nam không nghe rõ cô ấy đangnói cái gì, nhưng cơ thể mỏng manh của cô ấyđột nhiên ôm chặt lấy anh ta, liền dọa anh tacứng đờ trong một giây, gương mặt anh tuấn cóchút căng thẳng.Anh ta rất ít khi tiếp xúc thân mật với phụ nữ.Anh ta thờ dài, không biết có lên đẩy cô ấyra không, có điều rất nhanh Bùi Hưng Nam đãchú ý đến, thân thể của cô gái nhỏ này đangphát sốt, quần áo ướt đẫm của cô ấy không biếtđã bị gió lạnh thổi trong bao lâu rồi.Hôm nay anh ta cũng rất trùng hợp đến nơinày, có một công ty đã hợp tác với anh ta, saukhi ký xong hợp đồng, cũng trợ lý rời đi chuẩn bịvề trung tâm thành phố, anh ta nhàm chán liếcqua cửa sổ, kết quả phát hiện một bóng hìnhquen thuộc.Thực ra trong lòng anh ta cũng có chút nghỉngờ, không ngờ lại thật sự là cô gái ngốc ChâuMỹ Duy này.Cô gái trong lòng anh ta vẫn còn khóc,giống như đã nhận được oan ức rất lớn, có lẽbình thường đã nhẫn nhịn quá lâu, hôm nay lại bịngười ta ức h**p.Hạ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào gươngmặt đang khóc của cô ấy, Bùi Hưng Nam do dựmột lúc lâu mới mở miệng: “Châu, Châu Mỹ Duy,cô đừng có bôi nước mắt nước mũi vào quần áotôi.”Anh ta muốn trêu chọc cô ấy như bìnhthường, có điều giọng điệu lần này hơi nhẹnhàng một chút.Có lẽ do khóc quá lâu, cô gái trong lòng nấclên một tiếng, sau đó cũng phản ứng lại, có chúttức giận mắng: “Anh là cái loại người gì vậy, saoanh không nói được một câu xuôi tai vậy?”Bùi Hưng Nam lấy làm lạ: “Bị bệnh nên cũngto gan hơn rồi đúng không?”“Lợn chết không sợ nước sôi mà!”“Con lợn” trong lòng anh ta còn dám phảnbác lại một tiếng, Bùi Hưng Nam không biết nêncười hay nên khóc, lại nhìn cái mũi đỏ ửng củacô gái này, dáng vẻ tủi thân, muốn dạy dỗ cô ấymấy câu, nhưng lại không nói ra được.Bùi Hưng Nam rất vất vả mới lấy được điệnthoại trong túi gọi điện cho trợ lý, bảo trợ lý trựctiếp lái xe vào. Anh ta bế cô gái nhỏ đang ngủsay vào trong xe, trực tiếp nói nơi ở của Châu Mỹ Duy.Sau khi đưa Châu Mỹ Duy về nhà, cô ấy đãtrong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.Nhanh chóng giao phó công việc ở công tycho trợ lý, anh ta ở lại.Bùi Hưng Nam nhìn cô gái đang ngủ say trêngiường, không nhịn được thở dài.Lúc trước Kiều Bích Ngọc ở nhà cô ấy, đã đểlại rất nhiều thuốc, cho nên Bùi Hưng Nam rấtnhanh chóng đã tìm được thuốc hạ sốt.Anh ta bưng nửa cốc nước, ngồi ở đầugiường, nâng nửa thân trên của cô ấy tựa vàolồng ngực mình, nhẹ nhàng dán vào tai cô, nhẹgiọng nói: “Châu Mỹ Duy, tỉnh lại một chút, uốngthuốc xong rồi ngủ tiếp.”Bùi Hưng Nam cảm thấy giống như đang dỗtrẻ con uống thuốc vậy, mà điều may mắn nhấtđối với anh ta là Châu Mỹ Duy rất dễ dỗ. Cô ấydường như hợp tác theo bản năng, giống nhưtính cách an phận ngoan ngoãn của cô ấy vậy,nếu như là Kiều Bích Ngọc, vậy thì nhất định sẽrất đau đầu.Động tác của Bùi Hưng Nam rất nhẹ nhàngđặt cô ấy nằm lại giường, đắp chăn giúp cô ấy,nhìn gương mặt tràn đầy nước mắt của cô vừarồi, tâm tình rất phức tạp còn có chút tức giận.Xoay người, nhẹ nhàng bước vào phòngtắm, dùng nước ấm làm ướt khăn, rất cẩn thậnlau mắt cho cô ấy. Hình như Châu Mỹ Duy khôngquen được người khác phục vụ cho lắm, cô ấykhó chịu quay người.“Vừa bị bệnh đã không an phận rồi.” BùiHưng Nam thấp giọng phàn nàn.Có điều cô ấy vừa lật người, Bùi Hưng Namlại nghĩ đến một chuyện khác, quần áo của cô ấyướt rồi, thay như thế nào đây?Mặc dù lần trước ở thành phố Hải Châu có ởchung một phòng với cô ấy, nhưng lương tâmcắn rứt, Bùi Hưng Nam nằm trên sô pha ngủ cảmột đêm, không thèm liếc nhìn cô ấy lấy một cái,bây giờ lại đối mặt với một người con gái sống sờSỜ ra đây.Bùi Hưng Nam ngẩn ra một phút, bộ não cóthể bình tĩnh trước hàng loạt vấn đề kinh doanh,lúc này, đột nhiên lại bế tắc.Thật ra lúc trước anh ta luôn chia phòng ngủvới Quan Liên, chuyện này, chỉ có anh ta và QuanLiên biết.“Châu Mỹ Duy, tự mình thay quần áo đi.” BùiHưng Nam nghịch ngợm nói một câu với khôngkhí, nhỡ đâu người phụ nữ này có thể tự mìnhgiải quyết vấn đề.Đương nhiên, chuyện này là không thể nào.Bùi Hưng Nam nhìn người phụ nữ đang ngủsay kia, anh ta bắt đầu hoài nghi do mình làmcha quá lâu, cách nghĩ càng ngày càng trẻ conrồi. Cũng đúng, hình như sau khi gặp Châu MỹDuy mới như vậy.Cũng có nghĩa, người phụ nữ này khiến chỉsố IQ của anh càng ngày càng thấp di.Năm phút sau, bộ não minh mẫn của BùiHưng Nam đưa ra một kết luận, anh ta cũng đãlà người đàn ông ngoài ba mươi rồi, vậy màkhông dám thay quần áo cho phụ nữ.Thật là mất mặt.Bùi Hưng Nam trước tiên tháo kính mìnhxuống, anh ta hy vọng như này có thể khôngnhìn rõ mấy. Anh ta đi đến bên giường, cúi xuốngvén chăn lên, sau đó cởi cúc áo cô ấy một cáchmáy móc, ném chiếc áo khoác đi, còn chiếc áosơ mi ở bên trong, cái này phải được kéo quađầu cô ấy.Cởi xong giày của cô ấy, còn có quần bómàu đen của cô ấy, cái này cũng có chút ướt,hơn nữa mặc đi ngủ cũng không tốt lắm. BùiHưng Nam lại thở dài, biểu tình phức tạp quayđầu, động tác vô cùng cứng nhắc.“Cô gái ngốc này bị người khác ăn rồi cũngkhông biết.”Cuối cùng cũng làm xong, Bùi Hưng Namđứng bên cạnh giường không vui nhìn gươngmặt đang yên tĩnh ngủ say kia, thật sự khôngnhịn được mà mắng một câu.Mặc dù là mắng, nhưng nhìn gương mặtđang ngủ say kia, không hiểu sao lại nhếch môiCười.Dáng vẻ Châu Mỹ Duy rất bình thường, caomột mét năm tám, không có gì đặc biệt, chỉ làmột cô gái đơn giản bình thường.Tính khí của cô ấy rất tốt, rất lương thiện,cũng rất dễ dàng vui vẻ, thỉnh thoảng nhìn thấycô ấy lén lút thu thập những phiếu giảm giá đấy,cứ như được món lời gì lớn lắm ấy mà vui vẻ cảmột ngày trời.Thế giới này rất mạnh mẽ, anh ta cảm thấymột cô gái đơn giản bình thường như vậy rất tốt.Châu Mỹ Duy ngủ rất sâu, lạc vào xứ sở giấcmơ, có lẽ là mơ thấy một giấc mơ đẹp, gươngmặt đang ngủ say của cô ấy nở nụ cười rất mãnnguyện, yên tĩnh ngoan ngoãn.Nhìn thời gian hiển thị trên đồng hồ, đã sáugiờ tối rồi.Kiều Bích Ngọc đã đợi ở nhà rất lâu rồi, lúctrước Châu Mỹ Duy có nói sẽ đến đi dạo phố vớicô mà mãi vẫn chưa đến, cô dùng điện thoại gọimấy lần liền, nhưng vẫn không có ai nhấc máy.“Cậu ấy đang bận việc gì nhỉ?“ Dạo nàyChâu Mỹ Duy thường xuyên cho cô leo cây.Cô đoán chắc có liên quan đến Bùi HưngNam, hoặc là bị thằng nhóc con Bùi Thanh Tùngkia dính lấy.Có điều nghĩ một chút, Châu Mỹ Duy luônrất có trách nghiệm, mặc dù lần trước đột nhiêncô ấy lỡ hẹn cũng gọi điện thoại giải thích với cô.Kiều Bích Ngọc đột nhiên cảm thấy có chút bấtan, cô muốn đến nhà Châu Mỹ Duy xem mộtchuyến.Cô nhanh chóng thu dọn ví tiền điện thoại,thay quần áo giày dép, mở cửa chạy ra ngoài.Nhưng ngay khi vừa mở cửa ra, cả ngườiKiều Bích Ngọc ngây ra.“Anh, anh..” Kiểu Bích Ngọc ngạc nhiên,không ngờ rằng Quách Cao Minh lại đứng trướccửa phòng cô.“Cô muốn đi đâu?”Thay vào đó giọng nói trầm ấm của QuáchCao Minh có chút dồn dập, không thể giải thíchđược, tay phải đột nhiên nắm lấy cô tay cô, nhưthể không cho phép cô chạy trốn vậy.Khiến Kiều Bích Ngọc có chút hơi đau, vốndĩ muốn nổi giận, nhưng cô nhìn vào đôi mắt sâuthẳm của anh, mà khuôn mặt lạnh lùng của anh,trắng bệch, lại có chút hơi đỏ.Kiểu Bích Ngọc nhíu mày, chăm chú nhìnanh, ngay cả lòng bàn tay của anh cũng nóngrực: “Quách Cao Minh, anh bi ốm sao?”

Chương 318