Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 320

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 320: Không xứng để có được hạnh phúcĐĩa thịt bò lớn trước mặt đã bị Bùi HưngNam giải quyết sạch sẽ, hương vị đúng là rấttuyệt và cũng khiến cho bản thân anh ta cảmthấy hài lòng.Ngẩng đầu nhìn, Châu Mỹ Duy ở phía đốidiện vẻ mặt xanh xao, dường như không có cảmgiác thèm ăn, chỉ ăn một chút, may mắn là khôngcần phải dỗ dành cô ấy về việc uống thuốc.“Còn sốt không?”Bùi Hưng Nam đứng dậy giúp cô ấy thu dọnbát đũa, nhìn thấy cô ấy mặt mày tái nhợt, liềntính toán có nên đưa tới bệnh viện hay không.“Sau khi đo thì cơ thể đã trở lại bình thườngnhưng đầu vẫn cảm thấy nặng, có thể là do bịcảm.”Châu Mỹ Duy trả lời chậm chạp, nhìn ngườiđàn ông trước mặt cầm bát đũa đi vào trongphòng bếp chuẩn bị rửa, cô ấy theo bản năngliền đứng dậy: “Để tôi rửa”Bùi Hưng Nam liền mặc tạp dể, quay đầubiểu tình có chút phức tạp mà nhìn cô ấy:“Không cần lo lắng, tôi sẽ không đập vỡ bát nhàcô đâu.”“Tôi không phải có ý này, bây giờ đang làmùa đông mà trong vòi lại không có nước ấm,anh cũng không quen với đồ trong phòng bếp.”Châu Mỹ Duy yếu ớt giải thích một câu, saocô ấy có thể để cho một ông chủ lớn như anh talàm những công việc như thế này.“Tôi đường đường là một người đàn ông màphải sợ nước lạnh sao?”Bùi Hưng Nam xụ mặt, giống như cảm thấykhông thoải mái khi cô ấy cứ nói như vậy: “Vềgiường nằm đi.”“Việc rửa bát đơn giản như vậy, cô đứng ởtrong này là để giám sát tôi, cô nghi ngờ tôisao?”“Tôi không có.”Châu Mỹ Duy rầu rĩ trả lời, cô ấy nào dámnghỉ ngờ anh ta.Nhìn bóng dáng anh ta mặc tạp dề, trôngvẫn rất ổn, nhưng mà cô ấy cảm thấy có chútbuồn cười vì cái cách anh ta đổ nước rửa bát rahơi nhiều.Cô ấy đã quen với việc ở một mình, trướcđây Đường Tuấn Nghĩa cũng đã từng nấu ăntrong bếp nhà cô ấy, nhìn động tác thái thức ănhay rửa bát cũng đều lưu loát. Lần đó nhìn thấyanh ta ở trong bếp cô ấy liền cảm thấy rất đẹptrai, quả thực không thể so sánh Bùi Hưng Namvới anh ta được.Hiện tại nhìn thấy Bùi Hưng Nam tay chânvụng về rửa bát như vậy càng khiến cô ấy có ấntượng sâu đậm, nằm xuống giường, nhắm mắt lạinhưng vẫn không thể nào xóa đi được hình ảnhcủa anh ta ở trong đầu.Có thể là bởi vì cô ấy thích anh ta nhưng lạikhông biết thích từ khi nào.Sau khi uống thuốc, Châu Mỹ Duy cho rằngbản thân sẽ cảm thấy khá hơn khi tỉnh dậy.Nhưng hiện tại đầu cô ấy lại đau nhói lêntừng cơn, cô im lặng cố gắng chịu đựng.Từ nhỏ cô ấy đã bị mẹ ruột ruồng bỏ, chadượng ức h**p, nên đã quen với việc bản thânphải trở nên kiên cường bởi vì sẽ không có ai dỗdành hay quan tâm tới cô ấy.Cố gắng chịu đựng những cơn đau ở hai bênhuyệt Thái Dương, lại khiến cô nhớ tới bản thânkhi còn nhỏ bị người khác bắt nạt, bất tri bất giácđi vào giấc ngủ.Trong phòng bếp Bùi Hưng Nam đang rửahai cái bát ba cái đĩa, vậy mà cũng mất hơn nửatiếng đồng hồ.Lại rửa lại bằng nước một lần nữa, trong đầuluôn hoài nghi bản thân rửa như vậy vẫn cònchưa đủ sạch, cuối cùng khiến nước b*n r* khắpnơi, liền muốn đi tìm cây lau nhà.Bùi Gia Hưng làm xong, đi vào phòng kháchuống một ngụm trà nóng, ngẩng đầu liếc mắtnhìn đồng hồ bên cạnh TV mới phát hiện ra đã là4 giờ sáng.Nửa đêm, anh ta là đàn ông lại ở trong nhàmột người phụ nữ.Tầm mắt nhìn về phía phòng ngủ, trầm mặcmột lúc, sau đó mới đứng dậy.Anh ta biết Châu Mỹ Duy ngốc kia thíchmình, nhưng lại sợ không thể khiến cho cô ấyđược hạnh phúc. Nếu còn kéo dài như vậy sẽlàm hại đến cô, hơn nữa về sau với tính cách củaQuan Liên thì cô ta sẽ tìm đến cô ấy để gâyphiền phức.Ngày đó anh ta cũng không muốn đuổi việccô ấy nhưng vì không muốn khiến cho cuộc sốngcủa cô ấy gặp phải những rắc rối không đáng cónên đành làm như thế.Thuốc cảm của Châu Mỹ Duy đặt ở trên bàntrà, anh ta lại đứng lên đột ngột, khiến cho hộpthuốc cũng theo đó mà rơi xuống đất.Bùi Hưng Nam nhặt lên, tùy tiện nhìn quamột chút, lập tức chú ý tới hộp thuốc đã quáhạn.“Châu Mỹ Duy đúng là ngốc.”Anh ta thở dài tiện tay ném hộp thuốc vàothùng rác: “Đã quá hạn nửa năm, vậy mà vẫncòn giữ.”Không nghĩ nhiều mà trực tiếp đi vào trongphòng ngủ của cô, khẽ đặt tay lên trán, Bùi HưngNam liền phát hiện người phụ nữ ngốc này lại bắtđầu phát sốt.Anh ta ghé sát lại gần tai cô gọi vài tiếng, côgái trên giường khẽ xoay người nhưng vẫn khôngcó ý định tỉnh lại.Bùi Hưng Nam do dự đứng ở bên giường,nhìn cô gái đang ngủ say kia, cuối cùng vẫn làphải dùng đến biện pháp mạnh mới khiến cô ấy tỉnh?Trên nhiệt kế chỉ 38 độ, nếu như cô ấy vẫncòn phát sốt như vậy thì sẽ càng nguy hiểm mất.Nhìn gương mặt đang nằm nghiêng kia bởivì phát sốt mà có chút ửng đỏ, mắt nhắm chặt,vẻ mặt khi ngủ vô cũng yên tĩnh, anh ta khôngnỡ đánh thức cô ấy dậy.“Phụ nữ đều phiền toái như vậy.” Anh ta nhỏgiọng oán giận một câu.Từ trước đến nay Bùi Hưng Nam xử lý mọichuyện đều rất bình tĩnh và gọn gàng, cho dùtrước kia có quan hệ đặc biệt với Quan Liên, anhta cũng có thể lập tức từ chối hoặc đồng ý, phảiđắn đo suy nghĩ nhiều như vậy, thật không giốngvới tính cách của anh.Cuối cùng Bùi Hưng Nam quyết định rangoài tới một cửa hàng thuốc gần đó mua một ítthuốc hạ sốt cùng thuốc cảm.Anh ta tới đây là ngồi xe của trợ lý, hiện tạicũng đã hơn 4 giờ sáng đi ra ngoài muốn tìm xetaxi cũng không dễ dáng, liền đi dạo một vònggần đây, cửa hàng tiện lợi mở 24 giờ cũng khôngbán thuốc, đi bộ hơn nửa tiếng, rốt cuộc cũngtìm thấy một hiệu thuốc.Đến khi anh trở về cũng đã là 5 giờ 20 phút.Anh ta rót một cốc nước ấm cùng với thuốcmới mua đi vào bên trong phòng ngủ, vừa mới đitới bên cạnh giường, điện thoại di động màuhồng nhạt trên tủ đầu giường liền vang lên.Ban đầu anh ta cho rằng đó là chuông đồnghồ báo thức, liền muốn tiến đến tắt đi.Nhưng khi nhìn vào màn hình, liền nhìn thấytên hiển thị trên màn hình là “mẹ” là mẹ củaChâu Mỹ Duy sao?Trong không gian yên tĩnh, tiếng chuôngđiện thoại đột ngột vang lên, còn khiến chongười ta cảm thấy có chút phiền chán.Bùi Hưng Nam đem thuốc cùng cốc nướcđặt xuống tủ đầu giường, sau đó cầm lấy điệnthoại di động bước ra khỏi phòng, bắt đầu mởmiệng, ngữ khí bình thản.“Châu Mỹ Duy đang bị cảm mạo cần phảinghỉ ngơi, có chuyện gì, lát nữa đợi cô ấy tỉnh tôisẽ nói với cô ấy.Mẹ Châu nghe thấy giọng của đàn ông,cũng không quan tâm tới những lời Bùi HưngNam nói, lớn giọng hỏi lại: “Cậu là ai?”“Mỹ Duy đâu, sao hơn nửa đêm rồi mà điệnthoại của nó lại ở trong tay cậu?”Giọng của người ở đầu dây bên kia vang lênchói tai, Bùi Hưng Nam nhíu mày nghe bà ta truyhỏi.“Hôm nay cô ấy bị cảm, tôi ở nhà cô ấy.Anh ta cố gắng nhẫn nại chính là muốn giảithích rõ ràng mọi chuyện. Nhưng ở bên kia, bà tavừa nghe thấy có đàn ông ở trong nhà con gái bàta, lập tức kích động mà chửi rống lên.“Hiện tại hơn nửa đêm rồi sao các người lạiở cùng nhau, chắc chắn là cậu muốn lợi dụngcon gái tôi. Tôi nói cho cậu biết, tốt nhất là cậunên lập tức cút đi, nếu không tôi sẽ báo cảnhsát.”“Còn nữa con gái tôi đã có bạn trai, cậu làchó hay mèo gì cũng đều không xứng với nó, tôiyêu cầu cậu lập tức không được qua lại với nó,nếu không tôi sẽ không để yên cho cậu đâu!”Két một tiếng, cửa ở phía sau có người mở ra.Châu Mỹ Duy vẫn còn đang mơ màng, tronglúc ngủ mơ cô ấy loáng thoáng nghe được giọngnói của mẹ mình. Bùi Hưng Nam tay phải vẫnđang nắm điện thoại di động, xoay người nhìn vềphía cô.Đầu bên kia điện thoại không ngừng vanglên thanh âm chửi rủa, ngón tay thon dài của BùiHưng Nam chạm xuống vài cái, liền lập tức ngắtmáy, đồng thời anh ta cũng thản nhiên đứngtrước mặt cô nói một câu: “Tôi đi đây.”Cả người Châu Mỹ Duy có chút nóng, đầuóc vẫn còn đang mơ màng, ngay cả lúc này tầmmắt cũng có chút mơ hồ. Nhưng cô vẫn có thểnghe được câu nói lạnh lùng kia của anh “Tôi điđây”.Cả người lập tức hoảng sợ, theo bản năngliền chạy tới, cũng không biết vì lí do gì mà ômchặt anh từ phía sau.“Buông ra” Ngữ khí Bùi Hưng Nam bỗngnhiên trở nên có chút rối rắm phức tạp.Châu Mỹ Duy không buông anh ta ra, càngôm chặt hơn, giống như cô ấy đang thực sự sợhãi nếu anh ta rời đi thì về sau cũng sẽ khôngđến nữa.Cơ thể nóng rực của cô ấy bởi vì kể sát màtruyền đến phía sau lưng anh ta, Bùi Hưng Namcó thể cảm nhận được cái ôm chấp nhất khôngchịu từ bỏ này của cô.“Anh đừng đi.”“Tôi biết tôi không có ưu điểm gì, cũngkhông xinh đẹp, không cá tính, tôi cũng cảmthấy chán ghét chính bản thân mình.” Cô ấy cấtgiọng khàn khàn lên thì thào, như đang cầu xin.“Đồng nghiệp cùng bạn bè đều cảm thấy tôilà một người rất vô dụng lại còn nghèo khó, rất ítngười thật lòng tốt với tôi. Nếu như có một ngườiđối tốt với tôi, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để lấylòng đối phương, tôi cũng không nghĩ như vậy làhèn mọn, nhưng thật sự tôi không thể khống chếđược. Tôi sợ rằng nếu như làm sai chuyện gì sẽkhiến người khác ghét bỏ thậm chí không quantâm tới mình.”“Mẹ tôi và anh trai lúc nào cũng đánh mắngtôi, tôi chỉ có thể nhẫn nhịn, nhưng anh có thểnói cho tôi biết tôi phải làm sao mới đúng.”“Nên tôi xin anh đừng đi mà”“Nếu như tôi là Kiều Bích Ngọc thì tốt rồi.Cô ấy biết người phụ nữ giống như mình sẽkhiến anh cảm thấy chướng mắt nhưng cô thậtsự không muốn anh rời đi.Giờ phút này, cô giống như một con thúcưng bị vứt bỏ, trong nội tâm tràn ngập sợ hãibất an, cô cảm thấy được dường như anh tacũng không để ý tới mình.Dán chặt mặt mình phía sau lưng anh, nóixong cũng là lúc cô ấy bật khóc.Cô ấy thực sự đã bật khóc.Bùi Hưng Nam cũng không hiểu rõ tâm trạngcủa mình lúc này, giật mình, sung sướng, nhưngnhiều hơn chính là cảm thấy chán ghét chính bảnthân mình.Anh ta không hề mơ hồ giống như cô ấy,ngay từ đầu anh ta đã biết người con gái màmình thích là ai nhưng một người bình tĩnh và lýtrí như anh ta đáng lễ ra không nên trêu chọc cô.Bùi Hưng Nam không thích những lời mà mẹChâu Mỹ Duy nói, nhưng có một câu bà ta nóiđúng, anh ta không xứng với cô.Năm ấy là anh ta hại chết anh trai của mình,Quan Liên chính là vợ sắp cưới của anh trai anhta. Bùi Thanh Tùng là con trai của anh trai anh ta,tất cả đều là lỗi của anh ta.Người như anh ta không xứng để có đượchạnh phúc.“Trước đó cô dùng thuốc quá hạn sử dụng,đều giường có thuốc mới cùng nước ấm, cô…”Anh ta cố gắng tách những ngón tay của côra, ngữ khí cũng cố gắng trở nên lạnh băng,nhưng người con gái phía sau lưng tay chân lạicàng trở nên luống cuống: “Không đi có đượckhông?”“Bùi Hưng Nam anh đừng không để ý tới tôinhư vậy, anh có thể ở lại…”Anh ta nhịn không được mà nghiêng đầunhìn cô, cô gái này đúng là bị bệnh đến ngốc rồi,còn kiên trì bám lấy anh, hèn mọn mà cầu xin.Bùi Hưng Nam không thể tiếp tục nhìn cô ấy nhưvậy nữa, thật sự khiến anh ta không thể tàn nhẫnđược.Anh ta xoay người, giơ tay lên lau đi nhữnggiọt nước mắt trên mặt cô, nhìn thẳng vào mắtcô: “Châu Mỹ Duy, cô có biết giữ một người đànông ở lại là có ý gì không?”Ngữ điệu của anh ta có chút lộn xộn, khôngthể nói rõ ràng.“Châu Mỹ Duy, cô hãy nghe cho kỹ, tôikhông yêu cô.”Anh ta cố gắng nói ra những câu khiến đốiphương tổn thương, cũng giống như đang cảnhcáo chính mình, nhưng người con gái trước mặtnày lại nói một câu: “Tôi có thể yêu anh, tôi cóthể trộm thích anh là được rồi.”Cả người Bùi Hưng Nam lập tức chấn độngmột chút.“Cô thật sự muốn tôi ở lại?”Trong lòng anh ta khẽ dao động, rất nhẹ hỏimột câu.“Phải.”Châu Mỹ Duy, cô gái này quả nhiên rất ngốc. 

Chương 320: Không xứng để có được hạnh phúc

Đĩa thịt bò lớn trước mặt đã bị Bùi Hưng

Nam giải quyết sạch sẽ, hương vị đúng là rất

tuyệt và cũng khiến cho bản thân anh ta cảm

thấy hài lòng.

Ngẩng đầu nhìn, Châu Mỹ Duy ở phía đối

diện vẻ mặt xanh xao, dường như không có cảm

giác thèm ăn, chỉ ăn một chút, may mắn là không

cần phải dỗ dành cô ấy về việc uống thuốc.

“Còn sốt không?”

Bùi Hưng Nam đứng dậy giúp cô ấy thu dọn

bát đũa, nhìn thấy cô ấy mặt mày tái nhợt, liền

tính toán có nên đưa tới bệnh viện hay không.

“Sau khi đo thì cơ thể đã trở lại bình thường

nhưng đầu vẫn cảm thấy nặng, có thể là do bị

cảm.”

Châu Mỹ Duy trả lời chậm chạp, nhìn người

đàn ông trước mặt cầm bát đũa đi vào trong

phòng bếp chuẩn bị rửa, cô ấy theo bản năng

liền đứng dậy: “Để tôi rửa”

Bùi Hưng Nam liền mặc tạp dể, quay đầu

biểu tình có chút phức tạp mà nhìn cô ấy:

“Không cần lo lắng, tôi sẽ không đập vỡ bát nhà

cô đâu.”

“Tôi không phải có ý này, bây giờ đang là

mùa đông mà trong vòi lại không có nước ấm,

anh cũng không quen với đồ trong phòng bếp.”

Châu Mỹ Duy yếu ớt giải thích một câu, sao

cô ấy có thể để cho một ông chủ lớn như anh ta

làm những công việc như thế này.

“Tôi đường đường là một người đàn ông mà

phải sợ nước lạnh sao?”

Bùi Hưng Nam xụ mặt, giống như cảm thấy

không thoải mái khi cô ấy cứ nói như vậy: “Về

giường nằm đi.”

“Việc rửa bát đơn giản như vậy, cô đứng ở

trong này là để giám sát tôi, cô nghi ngờ tôi

sao?”

“Tôi không có.”

Châu Mỹ Duy rầu rĩ trả lời, cô ấy nào dám

nghỉ ngờ anh ta.

Nhìn bóng dáng anh ta mặc tạp dề, trông

vẫn rất ổn, nhưng mà cô ấy cảm thấy có chút

buồn cười vì cái cách anh ta đổ nước rửa bát ra

hơi nhiều.

Cô ấy đã quen với việc ở một mình, trước

đây Đường Tuấn Nghĩa cũng đã từng nấu ăn

trong bếp nhà cô ấy, nhìn động tác thái thức ăn

hay rửa bát cũng đều lưu loát. Lần đó nhìn thấy

anh ta ở trong bếp cô ấy liền cảm thấy rất đẹp

trai, quả thực không thể so sánh Bùi Hưng Nam

với anh ta được.

Hiện tại nhìn thấy Bùi Hưng Nam tay chân

vụng về rửa bát như vậy càng khiến cô ấy có ấn

tượng sâu đậm, nằm xuống giường, nhắm mắt lại

nhưng vẫn không thể nào xóa đi được hình ảnh

của anh ta ở trong đầu.

Có thể là bởi vì cô ấy thích anh ta nhưng lại

không biết thích từ khi nào.

Sau khi uống thuốc, Châu Mỹ Duy cho rằng

bản thân sẽ cảm thấy khá hơn khi tỉnh dậy.

Nhưng hiện tại đầu cô ấy lại đau nhói lên

từng cơn, cô im lặng cố gắng chịu đựng.

Từ nhỏ cô ấy đã bị mẹ ruột ruồng bỏ, cha

dượng ức h**p, nên đã quen với việc bản thân

phải trở nên kiên cường bởi vì sẽ không có ai dỗ

dành hay quan tâm tới cô ấy.

Cố gắng chịu đựng những cơn đau ở hai bên

huyệt Thái Dương, lại khiến cô nhớ tới bản thân

khi còn nhỏ bị người khác bắt nạt, bất tri bất giác

đi vào giấc ngủ.

Trong phòng bếp Bùi Hưng Nam đang rửa

hai cái bát ba cái đĩa, vậy mà cũng mất hơn nửa

tiếng đồng hồ.

Lại rửa lại bằng nước một lần nữa, trong đầu

luôn hoài nghi bản thân rửa như vậy vẫn còn

chưa đủ sạch, cuối cùng khiến nước b*n r* khắp

nơi, liền muốn đi tìm cây lau nhà.

Bùi Gia Hưng làm xong, đi vào phòng khách

uống một ngụm trà nóng, ngẩng đầu liếc mắt

nhìn đồng hồ bên cạnh TV mới phát hiện ra đã là

4 giờ sáng.

Nửa đêm, anh ta là đàn ông lại ở trong nhà

một người phụ nữ.

Tầm mắt nhìn về phía phòng ngủ, trầm mặc

một lúc, sau đó mới đứng dậy.

Anh ta biết Châu Mỹ Duy ngốc kia thích

mình, nhưng lại sợ không thể khiến cho cô ấy

được hạnh phúc. Nếu còn kéo dài như vậy sẽ

làm hại đến cô, hơn nữa về sau với tính cách của

Quan Liên thì cô ta sẽ tìm đến cô ấy để gây

phiền phức.

Ngày đó anh ta cũng không muốn đuổi việc

cô ấy nhưng vì không muốn khiến cho cuộc sống

của cô ấy gặp phải những rắc rối không đáng có

nên đành làm như thế.

Thuốc cảm của Châu Mỹ Duy đặt ở trên bàn

trà, anh ta lại đứng lên đột ngột, khiến cho hộp

thuốc cũng theo đó mà rơi xuống đất.

Bùi Hưng Nam nhặt lên, tùy tiện nhìn qua

một chút, lập tức chú ý tới hộp thuốc đã quá

hạn.

“Châu Mỹ Duy đúng là ngốc.”

Anh ta thở dài tiện tay ném hộp thuốc vào

thùng rác: “Đã quá hạn nửa năm, vậy mà vẫn

còn giữ.”

Không nghĩ nhiều mà trực tiếp đi vào trong

phòng ngủ của cô, khẽ đặt tay lên trán, Bùi Hưng

Nam liền phát hiện người phụ nữ ngốc này lại bắt

đầu phát sốt.

Anh ta ghé sát lại gần tai cô gọi vài tiếng, cô

gái trên giường khẽ xoay người nhưng vẫn không

có ý định tỉnh lại.

Bùi Hưng Nam do dự đứng ở bên giường,

nhìn cô gái đang ngủ say kia, cuối cùng vẫn là

phải dùng đến biện pháp mạnh mới khiến cô ấy tỉnh?

Trên nhiệt kế chỉ 38 độ, nếu như cô ấy vẫn

còn phát sốt như vậy thì sẽ càng nguy hiểm mất.

Nhìn gương mặt đang nằm nghiêng kia bởi

vì phát sốt mà có chút ửng đỏ, mắt nhắm chặt,

vẻ mặt khi ngủ vô cũng yên tĩnh, anh ta không

nỡ đánh thức cô ấy dậy.

“Phụ nữ đều phiền toái như vậy.” Anh ta nhỏ

giọng oán giận một câu.

Từ trước đến nay Bùi Hưng Nam xử lý mọi

chuyện đều rất bình tĩnh và gọn gàng, cho dù

trước kia có quan hệ đặc biệt với Quan Liên, anh

ta cũng có thể lập tức từ chối hoặc đồng ý, phải

đắn đo suy nghĩ nhiều như vậy, thật không giống

với tính cách của anh.

Cuối cùng Bùi Hưng Nam quyết định ra

ngoài tới một cửa hàng thuốc gần đó mua một ít

thuốc hạ sốt cùng thuốc cảm.

Anh ta tới đây là ngồi xe của trợ lý, hiện tại

cũng đã hơn 4 giờ sáng đi ra ngoài muốn tìm xe

taxi cũng không dễ dáng, liền đi dạo một vòng

gần đây, cửa hàng tiện lợi mở 24 giờ cũng không

bán thuốc, đi bộ hơn nửa tiếng, rốt cuộc cũng

tìm thấy một hiệu thuốc.

Đến khi anh trở về cũng đã là 5 giờ 20 phút.

Anh ta rót một cốc nước ấm cùng với thuốc

mới mua đi vào bên trong phòng ngủ, vừa mới đi

tới bên cạnh giường, điện thoại di động màu

hồng nhạt trên tủ đầu giường liền vang lên.

Ban đầu anh ta cho rằng đó là chuông đồng

hồ báo thức, liền muốn tiến đến tắt đi.

Nhưng khi nhìn vào màn hình, liền nhìn thấy

tên hiển thị trên màn hình là “mẹ” là mẹ của

Châu Mỹ Duy sao?

Trong không gian yên tĩnh, tiếng chuông

điện thoại đột ngột vang lên, còn khiến cho

người ta cảm thấy có chút phiền chán.

Bùi Hưng Nam đem thuốc cùng cốc nước

đặt xuống tủ đầu giường, sau đó cầm lấy điện

thoại di động bước ra khỏi phòng, bắt đầu mở

miệng, ngữ khí bình thản.

“Châu Mỹ Duy đang bị cảm mạo cần phải

nghỉ ngơi, có chuyện gì, lát nữa đợi cô ấy tỉnh tôi

sẽ nói với cô ấy.

Mẹ Châu nghe thấy giọng của đàn ông,

cũng không quan tâm tới những lời Bùi Hưng

Nam nói, lớn giọng hỏi lại: “Cậu là ai?”

“Mỹ Duy đâu, sao hơn nửa đêm rồi mà điện

thoại của nó lại ở trong tay cậu?”

Giọng của người ở đầu dây bên kia vang lên

chói tai, Bùi Hưng Nam nhíu mày nghe bà ta truy

hỏi.

“Hôm nay cô ấy bị cảm, tôi ở nhà cô ấy.

Anh ta cố gắng nhẫn nại chính là muốn giải

thích rõ ràng mọi chuyện. Nhưng ở bên kia, bà ta

vừa nghe thấy có đàn ông ở trong nhà con gái bà

ta, lập tức kích động mà chửi rống lên.

“Hiện tại hơn nửa đêm rồi sao các người lại

ở cùng nhau, chắc chắn là cậu muốn lợi dụng

con gái tôi. Tôi nói cho cậu biết, tốt nhất là cậu

nên lập tức cút đi, nếu không tôi sẽ báo cảnh

sát.”

“Còn nữa con gái tôi đã có bạn trai, cậu là

chó hay mèo gì cũng đều không xứng với nó, tôi

yêu cầu cậu lập tức không được qua lại với nó,

nếu không tôi sẽ không để yên cho cậu đâu!”

Két một tiếng, cửa ở phía sau có người mở ra.

Châu Mỹ Duy vẫn còn đang mơ màng, trong

lúc ngủ mơ cô ấy loáng thoáng nghe được giọng

nói của mẹ mình. Bùi Hưng Nam tay phải vẫn

đang nắm điện thoại di động, xoay người nhìn về

phía cô.

Đầu bên kia điện thoại không ngừng vang

lên thanh âm chửi rủa, ngón tay thon dài của Bùi

Hưng Nam chạm xuống vài cái, liền lập tức ngắt

máy, đồng thời anh ta cũng thản nhiên đứng

trước mặt cô nói một câu: “Tôi đi đây.”

Cả người Châu Mỹ Duy có chút nóng, đầu

óc vẫn còn đang mơ màng, ngay cả lúc này tầm

mắt cũng có chút mơ hồ. Nhưng cô vẫn có thể

nghe được câu nói lạnh lùng kia của anh “Tôi đi

đây”.

Cả người lập tức hoảng sợ, theo bản năng

liền chạy tới, cũng không biết vì lí do gì mà ôm

chặt anh từ phía sau.

“Buông ra” Ngữ khí Bùi Hưng Nam bỗng

nhiên trở nên có chút rối rắm phức tạp.

Châu Mỹ Duy không buông anh ta ra, càng

ôm chặt hơn, giống như cô ấy đang thực sự sợ

hãi nếu anh ta rời đi thì về sau cũng sẽ không

đến nữa.

Cơ thể nóng rực của cô ấy bởi vì kể sát mà

truyền đến phía sau lưng anh ta, Bùi Hưng Nam

có thể cảm nhận được cái ôm chấp nhất không

chịu từ bỏ này của cô.

“Anh đừng đi.”

“Tôi biết tôi không có ưu điểm gì, cũng

không xinh đẹp, không cá tính, tôi cũng cảm

thấy chán ghét chính bản thân mình.” Cô ấy cất

giọng khàn khàn lên thì thào, như đang cầu xin.

“Đồng nghiệp cùng bạn bè đều cảm thấy tôi

là một người rất vô dụng lại còn nghèo khó, rất ít

người thật lòng tốt với tôi. Nếu như có một người

đối tốt với tôi, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để lấy

lòng đối phương, tôi cũng không nghĩ như vậy là

hèn mọn, nhưng thật sự tôi không thể khống chế

được. Tôi sợ rằng nếu như làm sai chuyện gì sẽ

khiến người khác ghét bỏ thậm chí không quan

tâm tới mình.”

“Mẹ tôi và anh trai lúc nào cũng đánh mắng

tôi, tôi chỉ có thể nhẫn nhịn, nhưng anh có thể

nói cho tôi biết tôi phải làm sao mới đúng.”

“Nên tôi xin anh đừng đi mà”

“Nếu như tôi là Kiều Bích Ngọc thì tốt rồi.

Cô ấy biết người phụ nữ giống như mình sẽ

khiến anh cảm thấy chướng mắt nhưng cô thật

sự không muốn anh rời đi.

Giờ phút này, cô giống như một con thú

cưng bị vứt bỏ, trong nội tâm tràn ngập sợ hãi

bất an, cô cảm thấy được dường như anh ta

cũng không để ý tới mình.

Dán chặt mặt mình phía sau lưng anh, nói

xong cũng là lúc cô ấy bật khóc.

Cô ấy thực sự đã bật khóc.

Bùi Hưng Nam cũng không hiểu rõ tâm trạng

của mình lúc này, giật mình, sung sướng, nhưng

nhiều hơn chính là cảm thấy chán ghét chính bản

thân mình.

Anh ta không hề mơ hồ giống như cô ấy,

ngay từ đầu anh ta đã biết người con gái mà

mình thích là ai nhưng một người bình tĩnh và lý

trí như anh ta đáng lễ ra không nên trêu chọc cô.

Bùi Hưng Nam không thích những lời mà mẹ

Châu Mỹ Duy nói, nhưng có một câu bà ta nói

đúng, anh ta không xứng với cô.

Năm ấy là anh ta hại chết anh trai của mình,

Quan Liên chính là vợ sắp cưới của anh trai anh

ta. Bùi Thanh Tùng là con trai của anh trai anh ta,

tất cả đều là lỗi của anh ta.

Người như anh ta không xứng để có được

hạnh phúc.

“Trước đó cô dùng thuốc quá hạn sử dụng,

đều giường có thuốc mới cùng nước ấm, cô…”

Anh ta cố gắng tách những ngón tay của cô

ra, ngữ khí cũng cố gắng trở nên lạnh băng,

nhưng người con gái phía sau lưng tay chân lại

càng trở nên luống cuống: “Không đi có được

không?”

“Bùi Hưng Nam anh đừng không để ý tới tôi

như vậy, anh có thể ở lại…”

Anh ta nhịn không được mà nghiêng đầu

nhìn cô, cô gái này đúng là bị bệnh đến ngốc rồi,

còn kiên trì bám lấy anh, hèn mọn mà cầu xin.

Bùi Hưng Nam không thể tiếp tục nhìn cô ấy như

vậy nữa, thật sự khiến anh ta không thể tàn nhẫn

được.

Anh ta xoay người, giơ tay lên lau đi những

giọt nước mắt trên mặt cô, nhìn thẳng vào mắt

cô: “Châu Mỹ Duy, cô có biết giữ một người đàn

ông ở lại là có ý gì không?”

Ngữ điệu của anh ta có chút lộn xộn, không

thể nói rõ ràng.

“Châu Mỹ Duy, cô hãy nghe cho kỹ, tôi

không yêu cô.”

Anh ta cố gắng nói ra những câu khiến đối

phương tổn thương, cũng giống như đang cảnh

cáo chính mình, nhưng người con gái trước mặt

này lại nói một câu: “Tôi có thể yêu anh, tôi có

thể trộm thích anh là được rồi.”

Cả người Bùi Hưng Nam lập tức chấn động

một chút.

“Cô thật sự muốn tôi ở lại?”

Trong lòng anh ta khẽ dao động, rất nhẹ hỏi

một câu.

“Phải.”

Châu Mỹ Duy, cô gái này quả nhiên rất ngốc.

 

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 320: Không xứng để có được hạnh phúcĐĩa thịt bò lớn trước mặt đã bị Bùi HưngNam giải quyết sạch sẽ, hương vị đúng là rấttuyệt và cũng khiến cho bản thân anh ta cảmthấy hài lòng.Ngẩng đầu nhìn, Châu Mỹ Duy ở phía đốidiện vẻ mặt xanh xao, dường như không có cảmgiác thèm ăn, chỉ ăn một chút, may mắn là khôngcần phải dỗ dành cô ấy về việc uống thuốc.“Còn sốt không?”Bùi Hưng Nam đứng dậy giúp cô ấy thu dọnbát đũa, nhìn thấy cô ấy mặt mày tái nhợt, liềntính toán có nên đưa tới bệnh viện hay không.“Sau khi đo thì cơ thể đã trở lại bình thườngnhưng đầu vẫn cảm thấy nặng, có thể là do bịcảm.”Châu Mỹ Duy trả lời chậm chạp, nhìn ngườiđàn ông trước mặt cầm bát đũa đi vào trongphòng bếp chuẩn bị rửa, cô ấy theo bản năngliền đứng dậy: “Để tôi rửa”Bùi Hưng Nam liền mặc tạp dể, quay đầubiểu tình có chút phức tạp mà nhìn cô ấy:“Không cần lo lắng, tôi sẽ không đập vỡ bát nhàcô đâu.”“Tôi không phải có ý này, bây giờ đang làmùa đông mà trong vòi lại không có nước ấm,anh cũng không quen với đồ trong phòng bếp.”Châu Mỹ Duy yếu ớt giải thích một câu, saocô ấy có thể để cho một ông chủ lớn như anh talàm những công việc như thế này.“Tôi đường đường là một người đàn ông màphải sợ nước lạnh sao?”Bùi Hưng Nam xụ mặt, giống như cảm thấykhông thoải mái khi cô ấy cứ nói như vậy: “Vềgiường nằm đi.”“Việc rửa bát đơn giản như vậy, cô đứng ởtrong này là để giám sát tôi, cô nghi ngờ tôisao?”“Tôi không có.”Châu Mỹ Duy rầu rĩ trả lời, cô ấy nào dámnghỉ ngờ anh ta.Nhìn bóng dáng anh ta mặc tạp dề, trôngvẫn rất ổn, nhưng mà cô ấy cảm thấy có chútbuồn cười vì cái cách anh ta đổ nước rửa bát rahơi nhiều.Cô ấy đã quen với việc ở một mình, trướcđây Đường Tuấn Nghĩa cũng đã từng nấu ăntrong bếp nhà cô ấy, nhìn động tác thái thức ănhay rửa bát cũng đều lưu loát. Lần đó nhìn thấyanh ta ở trong bếp cô ấy liền cảm thấy rất đẹptrai, quả thực không thể so sánh Bùi Hưng Namvới anh ta được.Hiện tại nhìn thấy Bùi Hưng Nam tay chânvụng về rửa bát như vậy càng khiến cô ấy có ấntượng sâu đậm, nằm xuống giường, nhắm mắt lạinhưng vẫn không thể nào xóa đi được hình ảnhcủa anh ta ở trong đầu.Có thể là bởi vì cô ấy thích anh ta nhưng lạikhông biết thích từ khi nào.Sau khi uống thuốc, Châu Mỹ Duy cho rằngbản thân sẽ cảm thấy khá hơn khi tỉnh dậy.Nhưng hiện tại đầu cô ấy lại đau nhói lêntừng cơn, cô im lặng cố gắng chịu đựng.Từ nhỏ cô ấy đã bị mẹ ruột ruồng bỏ, chadượng ức h**p, nên đã quen với việc bản thânphải trở nên kiên cường bởi vì sẽ không có ai dỗdành hay quan tâm tới cô ấy.Cố gắng chịu đựng những cơn đau ở hai bênhuyệt Thái Dương, lại khiến cô nhớ tới bản thânkhi còn nhỏ bị người khác bắt nạt, bất tri bất giácđi vào giấc ngủ.Trong phòng bếp Bùi Hưng Nam đang rửahai cái bát ba cái đĩa, vậy mà cũng mất hơn nửatiếng đồng hồ.Lại rửa lại bằng nước một lần nữa, trong đầuluôn hoài nghi bản thân rửa như vậy vẫn cònchưa đủ sạch, cuối cùng khiến nước b*n r* khắpnơi, liền muốn đi tìm cây lau nhà.Bùi Gia Hưng làm xong, đi vào phòng kháchuống một ngụm trà nóng, ngẩng đầu liếc mắtnhìn đồng hồ bên cạnh TV mới phát hiện ra đã là4 giờ sáng.Nửa đêm, anh ta là đàn ông lại ở trong nhàmột người phụ nữ.Tầm mắt nhìn về phía phòng ngủ, trầm mặcmột lúc, sau đó mới đứng dậy.Anh ta biết Châu Mỹ Duy ngốc kia thíchmình, nhưng lại sợ không thể khiến cho cô ấyđược hạnh phúc. Nếu còn kéo dài như vậy sẽlàm hại đến cô, hơn nữa về sau với tính cách củaQuan Liên thì cô ta sẽ tìm đến cô ấy để gâyphiền phức.Ngày đó anh ta cũng không muốn đuổi việccô ấy nhưng vì không muốn khiến cho cuộc sốngcủa cô ấy gặp phải những rắc rối không đáng cónên đành làm như thế.Thuốc cảm của Châu Mỹ Duy đặt ở trên bàntrà, anh ta lại đứng lên đột ngột, khiến cho hộpthuốc cũng theo đó mà rơi xuống đất.Bùi Hưng Nam nhặt lên, tùy tiện nhìn quamột chút, lập tức chú ý tới hộp thuốc đã quáhạn.“Châu Mỹ Duy đúng là ngốc.”Anh ta thở dài tiện tay ném hộp thuốc vàothùng rác: “Đã quá hạn nửa năm, vậy mà vẫncòn giữ.”Không nghĩ nhiều mà trực tiếp đi vào trongphòng ngủ của cô, khẽ đặt tay lên trán, Bùi HưngNam liền phát hiện người phụ nữ ngốc này lại bắtđầu phát sốt.Anh ta ghé sát lại gần tai cô gọi vài tiếng, côgái trên giường khẽ xoay người nhưng vẫn khôngcó ý định tỉnh lại.Bùi Hưng Nam do dự đứng ở bên giường,nhìn cô gái đang ngủ say kia, cuối cùng vẫn làphải dùng đến biện pháp mạnh mới khiến cô ấy tỉnh?Trên nhiệt kế chỉ 38 độ, nếu như cô ấy vẫncòn phát sốt như vậy thì sẽ càng nguy hiểm mất.Nhìn gương mặt đang nằm nghiêng kia bởivì phát sốt mà có chút ửng đỏ, mắt nhắm chặt,vẻ mặt khi ngủ vô cũng yên tĩnh, anh ta khôngnỡ đánh thức cô ấy dậy.“Phụ nữ đều phiền toái như vậy.” Anh ta nhỏgiọng oán giận một câu.Từ trước đến nay Bùi Hưng Nam xử lý mọichuyện đều rất bình tĩnh và gọn gàng, cho dùtrước kia có quan hệ đặc biệt với Quan Liên, anhta cũng có thể lập tức từ chối hoặc đồng ý, phảiđắn đo suy nghĩ nhiều như vậy, thật không giốngvới tính cách của anh.Cuối cùng Bùi Hưng Nam quyết định rangoài tới một cửa hàng thuốc gần đó mua một ítthuốc hạ sốt cùng thuốc cảm.Anh ta tới đây là ngồi xe của trợ lý, hiện tạicũng đã hơn 4 giờ sáng đi ra ngoài muốn tìm xetaxi cũng không dễ dáng, liền đi dạo một vònggần đây, cửa hàng tiện lợi mở 24 giờ cũng khôngbán thuốc, đi bộ hơn nửa tiếng, rốt cuộc cũngtìm thấy một hiệu thuốc.Đến khi anh trở về cũng đã là 5 giờ 20 phút.Anh ta rót một cốc nước ấm cùng với thuốcmới mua đi vào bên trong phòng ngủ, vừa mới đitới bên cạnh giường, điện thoại di động màuhồng nhạt trên tủ đầu giường liền vang lên.Ban đầu anh ta cho rằng đó là chuông đồnghồ báo thức, liền muốn tiến đến tắt đi.Nhưng khi nhìn vào màn hình, liền nhìn thấytên hiển thị trên màn hình là “mẹ” là mẹ củaChâu Mỹ Duy sao?Trong không gian yên tĩnh, tiếng chuôngđiện thoại đột ngột vang lên, còn khiến chongười ta cảm thấy có chút phiền chán.Bùi Hưng Nam đem thuốc cùng cốc nướcđặt xuống tủ đầu giường, sau đó cầm lấy điệnthoại di động bước ra khỏi phòng, bắt đầu mởmiệng, ngữ khí bình thản.“Châu Mỹ Duy đang bị cảm mạo cần phảinghỉ ngơi, có chuyện gì, lát nữa đợi cô ấy tỉnh tôisẽ nói với cô ấy.Mẹ Châu nghe thấy giọng của đàn ông,cũng không quan tâm tới những lời Bùi HưngNam nói, lớn giọng hỏi lại: “Cậu là ai?”“Mỹ Duy đâu, sao hơn nửa đêm rồi mà điệnthoại của nó lại ở trong tay cậu?”Giọng của người ở đầu dây bên kia vang lênchói tai, Bùi Hưng Nam nhíu mày nghe bà ta truyhỏi.“Hôm nay cô ấy bị cảm, tôi ở nhà cô ấy.Anh ta cố gắng nhẫn nại chính là muốn giảithích rõ ràng mọi chuyện. Nhưng ở bên kia, bà tavừa nghe thấy có đàn ông ở trong nhà con gái bàta, lập tức kích động mà chửi rống lên.“Hiện tại hơn nửa đêm rồi sao các người lạiở cùng nhau, chắc chắn là cậu muốn lợi dụngcon gái tôi. Tôi nói cho cậu biết, tốt nhất là cậunên lập tức cút đi, nếu không tôi sẽ báo cảnhsát.”“Còn nữa con gái tôi đã có bạn trai, cậu làchó hay mèo gì cũng đều không xứng với nó, tôiyêu cầu cậu lập tức không được qua lại với nó,nếu không tôi sẽ không để yên cho cậu đâu!”Két một tiếng, cửa ở phía sau có người mở ra.Châu Mỹ Duy vẫn còn đang mơ màng, tronglúc ngủ mơ cô ấy loáng thoáng nghe được giọngnói của mẹ mình. Bùi Hưng Nam tay phải vẫnđang nắm điện thoại di động, xoay người nhìn vềphía cô.Đầu bên kia điện thoại không ngừng vanglên thanh âm chửi rủa, ngón tay thon dài của BùiHưng Nam chạm xuống vài cái, liền lập tức ngắtmáy, đồng thời anh ta cũng thản nhiên đứngtrước mặt cô nói một câu: “Tôi đi đây.”Cả người Châu Mỹ Duy có chút nóng, đầuóc vẫn còn đang mơ màng, ngay cả lúc này tầmmắt cũng có chút mơ hồ. Nhưng cô vẫn có thểnghe được câu nói lạnh lùng kia của anh “Tôi điđây”.Cả người lập tức hoảng sợ, theo bản năngliền chạy tới, cũng không biết vì lí do gì mà ômchặt anh từ phía sau.“Buông ra” Ngữ khí Bùi Hưng Nam bỗngnhiên trở nên có chút rối rắm phức tạp.Châu Mỹ Duy không buông anh ta ra, càngôm chặt hơn, giống như cô ấy đang thực sự sợhãi nếu anh ta rời đi thì về sau cũng sẽ khôngđến nữa.Cơ thể nóng rực của cô ấy bởi vì kể sát màtruyền đến phía sau lưng anh ta, Bùi Hưng Namcó thể cảm nhận được cái ôm chấp nhất khôngchịu từ bỏ này của cô.“Anh đừng đi.”“Tôi biết tôi không có ưu điểm gì, cũngkhông xinh đẹp, không cá tính, tôi cũng cảmthấy chán ghét chính bản thân mình.” Cô ấy cấtgiọng khàn khàn lên thì thào, như đang cầu xin.“Đồng nghiệp cùng bạn bè đều cảm thấy tôilà một người rất vô dụng lại còn nghèo khó, rất ítngười thật lòng tốt với tôi. Nếu như có một ngườiđối tốt với tôi, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để lấylòng đối phương, tôi cũng không nghĩ như vậy làhèn mọn, nhưng thật sự tôi không thể khống chếđược. Tôi sợ rằng nếu như làm sai chuyện gì sẽkhiến người khác ghét bỏ thậm chí không quantâm tới mình.”“Mẹ tôi và anh trai lúc nào cũng đánh mắngtôi, tôi chỉ có thể nhẫn nhịn, nhưng anh có thểnói cho tôi biết tôi phải làm sao mới đúng.”“Nên tôi xin anh đừng đi mà”“Nếu như tôi là Kiều Bích Ngọc thì tốt rồi.Cô ấy biết người phụ nữ giống như mình sẽkhiến anh cảm thấy chướng mắt nhưng cô thậtsự không muốn anh rời đi.Giờ phút này, cô giống như một con thúcưng bị vứt bỏ, trong nội tâm tràn ngập sợ hãibất an, cô cảm thấy được dường như anh tacũng không để ý tới mình.Dán chặt mặt mình phía sau lưng anh, nóixong cũng là lúc cô ấy bật khóc.Cô ấy thực sự đã bật khóc.Bùi Hưng Nam cũng không hiểu rõ tâm trạngcủa mình lúc này, giật mình, sung sướng, nhưngnhiều hơn chính là cảm thấy chán ghét chính bảnthân mình.Anh ta không hề mơ hồ giống như cô ấy,ngay từ đầu anh ta đã biết người con gái màmình thích là ai nhưng một người bình tĩnh và lýtrí như anh ta đáng lễ ra không nên trêu chọc cô.Bùi Hưng Nam không thích những lời mà mẹChâu Mỹ Duy nói, nhưng có một câu bà ta nóiđúng, anh ta không xứng với cô.Năm ấy là anh ta hại chết anh trai của mình,Quan Liên chính là vợ sắp cưới của anh trai anhta. Bùi Thanh Tùng là con trai của anh trai anh ta,tất cả đều là lỗi của anh ta.Người như anh ta không xứng để có đượchạnh phúc.“Trước đó cô dùng thuốc quá hạn sử dụng,đều giường có thuốc mới cùng nước ấm, cô…”Anh ta cố gắng tách những ngón tay của côra, ngữ khí cũng cố gắng trở nên lạnh băng,nhưng người con gái phía sau lưng tay chân lạicàng trở nên luống cuống: “Không đi có đượckhông?”“Bùi Hưng Nam anh đừng không để ý tới tôinhư vậy, anh có thể ở lại…”Anh ta nhịn không được mà nghiêng đầunhìn cô, cô gái này đúng là bị bệnh đến ngốc rồi,còn kiên trì bám lấy anh, hèn mọn mà cầu xin.Bùi Hưng Nam không thể tiếp tục nhìn cô ấy nhưvậy nữa, thật sự khiến anh ta không thể tàn nhẫnđược.Anh ta xoay người, giơ tay lên lau đi nhữnggiọt nước mắt trên mặt cô, nhìn thẳng vào mắtcô: “Châu Mỹ Duy, cô có biết giữ một người đànông ở lại là có ý gì không?”Ngữ điệu của anh ta có chút lộn xộn, khôngthể nói rõ ràng.“Châu Mỹ Duy, cô hãy nghe cho kỹ, tôikhông yêu cô.”Anh ta cố gắng nói ra những câu khiến đốiphương tổn thương, cũng giống như đang cảnhcáo chính mình, nhưng người con gái trước mặtnày lại nói một câu: “Tôi có thể yêu anh, tôi cóthể trộm thích anh là được rồi.”Cả người Bùi Hưng Nam lập tức chấn độngmột chút.“Cô thật sự muốn tôi ở lại?”Trong lòng anh ta khẽ dao động, rất nhẹ hỏimột câu.“Phải.”Châu Mỹ Duy, cô gái này quả nhiên rất ngốc. 

Chương 320