Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 326
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 326: Cậu lừa tất cả chúng tôiNăm giờ sáng, Kiều Bích Ngọc tỉnh lại trongkhách sạn, sau đó chuẩn bị chạy đến bệnh viện.Lúc xuống đến sảnh tầng một, cô nghĩ rằngCung Nhã Yến chăm sóc cha cô cả đêm nênchắc là chưa ăn gì cả. Người dân thành phố HảiChâu có thói quen ăn sáng và uống trà vào buổisáng, cô yêu cầu người phục vụ gói lại hai phầncháo và một ít sủi cảo tôm.Lúc xếp hàng chờ thanh toán, cô nhìn thấymột dáng người quen thuộc: “Mỹ Duy.”Châu Mỹ Duy bỗng nhiên quay đầu lại, lúcnhìn thấy Kiều Bích Ngọc thì giật mình mất mộtlúc, ngay cả bản thân cô cũng rất kinh ngạc khicó thể gặp được đối phương ở thành phố HảiChâu: “Sao cậu lại đến thành phố Hải Châuthế?”“Cha tớ đột nhiên nhập viện.”Kiều Bích Ngọc nhẹ giọng nói, nhưng rồi lạitò mò nhìn cô ấy: “Hôm qua trong điện thoại cậucứ ấp úng muốn nói gì đó với tớ, sao sáng sớmhôm nay đã chạy đến thành phố Hải Châu rồi?”Châu Mỹ Duy lắp bắp nói: “Tớ…Tớ đến tìmviệc làm.”“Cậu ở thành phố Bắc An mà, sao phải tớithành phố Hải Châu tìm việc làm chứ?”“Là do tớ nhất thời xúc động thôi.”Khuôn mặt Châu Mỹ Duy xoắn xuýt, nhanhchóng nói sang chuyện khác: “Sao cha cậu lạinhập viện, tình hình của ông ấy bây giờ thếnào?”“Sáng hôm qua lúc lái xe đi làm thì đụng vàohàng rào, sau đó được người khác đưa đến bệnhviện, bây giờ đang hôn mê, chưa tỉnh lại. Hômqua dì của tớ ở lại bệnh viện với ông ấy, bây giờtớ qua đó.”Kiểu Bích Ngọc trả tiền, sau đó cầm bữasáng, vội vàng định chạy đi.“Vậy tớ đi với cậu qua thăm cha cậu mộtlát.” Châu Mỹ Duy quan tâm nói, thuận tiện giúpcô cầm một túi cháo.“Ừm”Kiều Bích Ngọc gặp được bạn bè nên tronglòng cũng thoải mái hơn, lúc gặp khó khăn mà cóbạn bè ở bên sẽ khiến bản thân an tâm hơn.“Bác sĩ nói sức khỏe của ông ấy không tốtlắm, có thể là do uống rượu, hút thuốc, xã giaothời gian dài, dù sao nhà họ Kiều dựng nghiệpbằng hai bàn tay trắng, nên phải bán mạng hơnngười khác rất nhiều.”Hai người cùng nhau đi, hiếm khi Kiểu BíchNgọc lại nhắc đến chuyện của cha cô với ngườikhác.Châu Mỹ Duy yên lặng lắng nghe, lẩm bẩmnói: “Chắc là cha cậu bán mạng hơn đám nhàgiàu Lục Khánh Nam nhiều.”Kiều Văn Vũ dựa vào thế lực nhà vợ để lậpnghiệp, phải đối mặt với nhiều vấn đề hơn, áp lựccũng lớn hơn.“Không cần quá lo lắng, đã ở bệnh viện rồithì mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi, sau này chú ý giờgiấc làm việc và nghỉ ngơi hơn.”“Tớ không lo lắng cho ông ấy.”Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc có chút tức giận:“Đó là do ông ấy tự làm, kiếm nhiều tiền như vậyđể được gì, vợ con đều ly tán hết rồi.”Châu Mỹ Duy biết cô khẩu xà tâm Phật.“Cha cậu đột nhiên bị bệnh vậy bên phíacông ty thì sao, nhà họ Quách có giúp haykhông?” Châu Mỹ Duy vừa hỏi xong thì đã thấyhối hận.Vừa nhắc đến nhà họ Quách thì sắc mặtKiểu Bích Ngọc cũng có chút mâu thuẫn, mốiquan hệ hiện tại giữa cô và Quách Cao Minh, nếukhông phải không còn cách nào thì cô cũngkhông muốn có dính líu gì đến nhà họ Quáchnữa.“Lạc đà gầy còn to hơn ngựa béo, khôngcần phải quan tâm đến ông ấy, chờ ông ấy xuấtviện, tớ sẽ bảo ông ấy dứt khoát về hưu cho rồi.Suốt ngày chỉ biết ganh đua so bì với ngườikhác, tớ ghét nhất là tác phong của nhà họ Kiều,chết vì sĩ diện.”Châu Mỹ Duy cười trêu chọc cô: “Về điểmchết vì sĩ diện, cậu cũng là người nhận đượctruyền thừa đấy”Lúc đứng chờ thang máy ở sảnh tầng mộtcủa khoa nội trú bệnh viện, Kiều Bích Ngọcmuôn nói rằng hình như gần đây cô càng ngàycàng không trung thực, cũng không biết là là bịngười nào dạy hư rồi.Điện thoại trong túi Mỹ Duy vang lên, cônhìn thấy tên hiển thị thì bị hù sợ hết hồn.“Em vừa gặp được Kiều Bích Ngọc, bây giờđang đi chung với cô ấy Cô lén lén lút lút cầmđiện thoại di động, nhỏ giọng báo cáo với bênkia.“Không, không được nói cho ai hết, em chỉlà nhất thời xúc động thôi, em hối hận rồi.”Kiều Bích Ngọc không biết cô ấy đang nóichuyện với ai, Châu Mỹ Duy nhìn cô chột dạ cườicười, tay chỉ một vị trí bên trái: “Chờ tớ một lát.”Cô ấy phải giải quyết vấn đề lớn này.Hôm qua cô ấy và Bùi Hưng Nam đến CụcDân Chính làm giấy đăng ký kết hôn, bây giờnghĩ lại cô ấy thấy đây là một sai lầm lớn, cô ấyhối hận chết mất thôi.Mặc dù là Bùi Hưng Nam ép cô ấy đi làmgiấy đăng ký kết hôn cùng anh ta nhưng mà côấy luôn cảm thấy mình và anh ta danh bất chínhngôn không thuận.Cô y giãy dụa rất lâu, sống chết bám vàocửa sổ của phòng ly hôn nằm kế bên không chịuđi, cuối cùng Bùi Hưng Nam mới đồng ý, hônnhân âm thầm, tạm thời không để cho mọi ngườibiết chuyện của hai người bọn họ.“Châu Mỹ Duy, có phải bây giờ em rất hốihận vì đã gả cho anh đúng không?”Ở phía bên kia, Bùi Hưng Nam tức giận đếnmức muốn nổ tung, hôm qua sống chết muốnkết hôn ngầm.Hôm nay đưa cô ấy đến thành phốHải Châu trải qua cuộc sống hai người, kết quảthì sao, vừa đến khách sạn đã cho anh trái bơ.“Đừng nói nữa mà.”Biểu hiện của Châu Mỹ Duy rất phức tạp, côấy cảm thấy mình là người có tội khi đã lêngiường cùng với anh ta, chuyện này thật sựkhông thể tha thứ được.“Bùi Hưng Nam, em không rảnh nói chuyệnvới anh, cha của Kiều Bích Ngọc bị bệnh nặngphải nhập viện, em đi cùng cô ấy, rảnh thì sẽ liênlạc với anh sau.”Sau đó cô ấy nhanh chóng tắt máy.Sắc mặt Bùi Hưng Nam u ám, một đại gianhư anh ta đi hưởng tuần trăng mật trong mộtcăn phòng đôi sang trọng.Nhưng Kiều Bích Ngọc lại cướp đi vợ củaanh ta, Kiều Bích Ngọc là một người tương đốiđặc biệt, không thể làm khó được. Anh ta địnhgọi cho Quách Cao Minh nhưng Bùi Hưng Namsuy nghĩ lại một lát, anh cảm thấy tìm Lục KhánhNam thì phù hợp hơn.Nhà họ Kiều xảy ra chuyện, con hàng LụcKhánh Nam kia lại rất thích xen vào việc củangười khác.Nhưng mà điện thoại của cậu Lục luôn báobận, không ai nghe máy.Quả thật Lục Khánh Nam thích xen vàochuyện của người khác, lần trước anh đưa BùiThanh Tùng đến chung cư 402 để xin ăn. Lúc đóanh ta rất khó chịu vì phòng 502 ở lầu trên chơibóng gây ồn ào, vì vậy đã bảo trợ lý đến mua cănhộ lầu trên nhưng mà cuối cùng đối phươngkhông chịu bán.“Kỳ quái quá đi, mình ra giá cao gấp ba lầnthị trường, thế mà còn có người ngại nhiều tiền.”Sáng hôm nay Lục Khánh Nam mới nhậnđược tin tức, anh ta vội vàng rửa mặt, ngay cảbữa sáng cũng không kịp ăn, nhanh chóng lái xeđến đó.“Hóa ra là cậu.”Vẻ mặt anh rất phức tạp, đứng trước cửacăn hộ 502, nhìn chằm chằm Quách Cao Minhđang đứng trước mặt mình.“Cao Minh, rốt cuộc thì cậu muốn làm gì hả?”Vẻ mặt Lục Khánh Nam vô cùng khó chịu,anh chưa bao giờ nghĩ đến hành động vô ý củamình lại khiến mình biết được một tin tức lớn nhưvậy. Quách Cao Minh thế mà lại không muốn ởnhà họ Quách, chịu thiệt thòi đến ở trong căn hộnhỏ này.“Cậu cố ý dọn đến lầu trên nhà cô ấy? Saocậu lại làm thế? Có phải Kiểu Bích Ngọc đã sớmbiết chủ nhân của căn hộ 502 ở lầu trên chính làcậu không?”“Đúng thì sao.”Quách Cao Minh nhìn thấy anh thì cũngkhông hề ngạc nhiên, dường như đã sớm biếtLục Khánh Nam sẽ tới.So về gia thế thì nhà anh ta không bằng nhàhọ Quách, so về bản lĩnh thì anh ta không bằngQuách Cao Minh, nhưng Lục Khánh Nam bỗngnhiên cười phá lên.“Lần trước chúng ta đi công tác ở Hồ ChíMinh, là cậu cho người nhắn tin bảo cô ấy tránhxa tớ ra có đúng không?”“Cao Minh, thật ra thì từ khi cậu phẫu thuậtở Mỹ về, tớ vẫn luôn nghi ngờ, có phải là cậukhông hề mất trí nhớ. Người như cậu, thì một caphẫu thuật làm sao có thể khiến cậu mất trí nhớđược.”“Hóa ra là thật.”Giọng của Lục Khánh Nam còn mang theo ýcười nhưng là cười nhạo: “Cậu lừa tất cả chúngtôi.”Anh em chúng ta chơi với nhau từ bé, cònthân hơn cả anh em ruột, trân trọng biết baonhiêu, thế mà bây giờ lại có cảm giác bị ngườiđùa giỡn.Lục Khánh Nam rất tức giận: “Cao Minh, tớkhông thông minh như cậu, nhưng tớ biết bâygiờ cậu rất bất an. Những chuyện cậu đã làm,trong lòng cậu cũng biết rõ. Cậu chỉ luôn nhìnvào kết quả, vậy quá trình thì sao, cô ấy đau lòngnhư vậy, cậu lại hoàn toàn không hề đau lòngchút nào, cậu thật tàn nhẫn.”Không khí bỗng chốc trầm lặng như thểkhông có chủ đề nào chung.Tính cách của bọn họ khác nhau quá nhiều,lựa chọn cũng hoàn toàn khác nhau, Lục KhánhNam cảm thấy mình trèo cao đến người anh emnày nhiều năm như vậy, xem ra con đường thíchhợp nhất lại là mỗi người một ngả.Lục Khánh Nam không muốn nói thêm gìnữa, quay lưng rời đi.“Phẫu thuật là thật, đứa bé tôi đã sớm chongười đổi đi rồi.Quách Cao Minh đứng sau lưng bỗng nhiênlên tiếng, giọng nói rất thấp, chỉ một mình anh cóthể nghe thấy: “Nếu cô ấy muốn đứa bé, vậy thìchỉ có thể chọn tôi thôi.”
Chương 326: Cậu lừa tất cả chúng tôi
Năm giờ sáng, Kiều Bích Ngọc tỉnh lại trong
khách sạn, sau đó chuẩn bị chạy đến bệnh viện.
Lúc xuống đến sảnh tầng một, cô nghĩ rằng
Cung Nhã Yến chăm sóc cha cô cả đêm nên
chắc là chưa ăn gì cả. Người dân thành phố Hải
Châu có thói quen ăn sáng và uống trà vào buổi
sáng, cô yêu cầu người phục vụ gói lại hai phần
cháo và một ít sủi cảo tôm.
Lúc xếp hàng chờ thanh toán, cô nhìn thấy
một dáng người quen thuộc: “Mỹ Duy.”
Châu Mỹ Duy bỗng nhiên quay đầu lại, lúc
nhìn thấy Kiều Bích Ngọc thì giật mình mất một
lúc, ngay cả bản thân cô cũng rất kinh ngạc khi
có thể gặp được đối phương ở thành phố Hải
Châu: “Sao cậu lại đến thành phố Hải Châu
thế?”
“Cha tớ đột nhiên nhập viện.”
Kiều Bích Ngọc nhẹ giọng nói, nhưng rồi lại
tò mò nhìn cô ấy: “Hôm qua trong điện thoại cậu
cứ ấp úng muốn nói gì đó với tớ, sao sáng sớm
hôm nay đã chạy đến thành phố Hải Châu rồi?”
Châu Mỹ Duy lắp bắp nói: “Tớ…Tớ đến tìm
việc làm.”
“Cậu ở thành phố Bắc An mà, sao phải tới
thành phố Hải Châu tìm việc làm chứ?”
“Là do tớ nhất thời xúc động thôi.”
Khuôn mặt Châu Mỹ Duy xoắn xuýt, nhanh
chóng nói sang chuyện khác: “Sao cha cậu lại
nhập viện, tình hình của ông ấy bây giờ thế
nào?”
“Sáng hôm qua lúc lái xe đi làm thì đụng vào
hàng rào, sau đó được người khác đưa đến bệnh
viện, bây giờ đang hôn mê, chưa tỉnh lại. Hôm
qua dì của tớ ở lại bệnh viện với ông ấy, bây giờ
tớ qua đó.”
Kiểu Bích Ngọc trả tiền, sau đó cầm bữa
sáng, vội vàng định chạy đi.
“Vậy tớ đi với cậu qua thăm cha cậu một
lát.” Châu Mỹ Duy quan tâm nói, thuận tiện giúp
cô cầm một túi cháo.
“Ừm”
Kiều Bích Ngọc gặp được bạn bè nên trong
lòng cũng thoải mái hơn, lúc gặp khó khăn mà có
bạn bè ở bên sẽ khiến bản thân an tâm hơn.
“Bác sĩ nói sức khỏe của ông ấy không tốt
lắm, có thể là do uống rượu, hút thuốc, xã giao
thời gian dài, dù sao nhà họ Kiều dựng nghiệp
bằng hai bàn tay trắng, nên phải bán mạng hơn
người khác rất nhiều.”
Hai người cùng nhau đi, hiếm khi Kiểu Bích
Ngọc lại nhắc đến chuyện của cha cô với người
khác.
Châu Mỹ Duy yên lặng lắng nghe, lẩm bẩm
nói: “Chắc là cha cậu bán mạng hơn đám nhà
giàu Lục Khánh Nam nhiều.”
Kiều Văn Vũ dựa vào thế lực nhà vợ để lập
nghiệp, phải đối mặt với nhiều vấn đề hơn, áp lực
cũng lớn hơn.
“Không cần quá lo lắng, đã ở bệnh viện rồi
thì mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi, sau này chú ý giờ
giấc làm việc và nghỉ ngơi hơn.”
“Tớ không lo lắng cho ông ấy.”
Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc có chút tức giận:
“Đó là do ông ấy tự làm, kiếm nhiều tiền như vậy
để được gì, vợ con đều ly tán hết rồi.”
Châu Mỹ Duy biết cô khẩu xà tâm Phật.
“Cha cậu đột nhiên bị bệnh vậy bên phía
công ty thì sao, nhà họ Quách có giúp hay
không?” Châu Mỹ Duy vừa hỏi xong thì đã thấy
hối hận.
Vừa nhắc đến nhà họ Quách thì sắc mặt
Kiểu Bích Ngọc cũng có chút mâu thuẫn, mối
quan hệ hiện tại giữa cô và Quách Cao Minh, nếu
không phải không còn cách nào thì cô cũng
không muốn có dính líu gì đến nhà họ Quách
nữa.
“Lạc đà gầy còn to hơn ngựa béo, không
cần phải quan tâm đến ông ấy, chờ ông ấy xuất
viện, tớ sẽ bảo ông ấy dứt khoát về hưu cho rồi.
Suốt ngày chỉ biết ganh đua so bì với người
khác, tớ ghét nhất là tác phong của nhà họ Kiều,
chết vì sĩ diện.”
Châu Mỹ Duy cười trêu chọc cô: “Về điểm
chết vì sĩ diện, cậu cũng là người nhận được
truyền thừa đấy”
Lúc đứng chờ thang máy ở sảnh tầng một
của khoa nội trú bệnh viện, Kiều Bích Ngọc
muôn nói rằng hình như gần đây cô càng ngày
càng không trung thực, cũng không biết là là bị
người nào dạy hư rồi.
Điện thoại trong túi Mỹ Duy vang lên, cô
nhìn thấy tên hiển thị thì bị hù sợ hết hồn.
“Em vừa gặp được Kiều Bích Ngọc, bây giờ
đang đi chung với cô ấy Cô lén lén lút lút cầm
điện thoại di động, nhỏ giọng báo cáo với bên
kia.
“Không, không được nói cho ai hết, em chỉ
là nhất thời xúc động thôi, em hối hận rồi.”
Kiều Bích Ngọc không biết cô ấy đang nói
chuyện với ai, Châu Mỹ Duy nhìn cô chột dạ cười
cười, tay chỉ một vị trí bên trái: “Chờ tớ một lát.”
Cô ấy phải giải quyết vấn đề lớn này.
Hôm qua cô ấy và Bùi Hưng Nam đến Cục
Dân Chính làm giấy đăng ký kết hôn, bây giờ
nghĩ lại cô ấy thấy đây là một sai lầm lớn, cô ấy
hối hận chết mất thôi.
Mặc dù là Bùi Hưng Nam ép cô ấy đi làm
giấy đăng ký kết hôn cùng anh ta nhưng mà cô
ấy luôn cảm thấy mình và anh ta danh bất chính
ngôn không thuận.
Cô y giãy dụa rất lâu, sống chết bám vào
cửa sổ của phòng ly hôn nằm kế bên không chịu
đi, cuối cùng Bùi Hưng Nam mới đồng ý, hôn
nhân âm thầm, tạm thời không để cho mọi người
biết chuyện của hai người bọn họ.
“Châu Mỹ Duy, có phải bây giờ em rất hối
hận vì đã gả cho anh đúng không?”
Ở phía bên kia, Bùi Hưng Nam tức giận đến
mức muốn nổ tung, hôm qua sống chết muốn
kết hôn ngầm.Hôm nay đưa cô ấy đến thành phố
Hải Châu trải qua cuộc sống hai người, kết quả
thì sao, vừa đến khách sạn đã cho anh trái bơ.
“Đừng nói nữa mà.”
Biểu hiện của Châu Mỹ Duy rất phức tạp, cô
ấy cảm thấy mình là người có tội khi đã lên
giường cùng với anh ta, chuyện này thật sự
không thể tha thứ được.
“Bùi Hưng Nam, em không rảnh nói chuyện
với anh, cha của Kiều Bích Ngọc bị bệnh nặng
phải nhập viện, em đi cùng cô ấy, rảnh thì sẽ liên
lạc với anh sau.”
Sau đó cô ấy nhanh chóng tắt máy.
Sắc mặt Bùi Hưng Nam u ám, một đại gia
như anh ta đi hưởng tuần trăng mật trong một
căn phòng đôi sang trọng.
Nhưng Kiều Bích Ngọc lại cướp đi vợ của
anh ta, Kiều Bích Ngọc là một người tương đối
đặc biệt, không thể làm khó được. Anh ta định
gọi cho Quách Cao Minh nhưng Bùi Hưng Nam
suy nghĩ lại một lát, anh cảm thấy tìm Lục Khánh
Nam thì phù hợp hơn.
Nhà họ Kiều xảy ra chuyện, con hàng Lục
Khánh Nam kia lại rất thích xen vào việc của
người khác.
Nhưng mà điện thoại của cậu Lục luôn báo
bận, không ai nghe máy.
Quả thật Lục Khánh Nam thích xen vào
chuyện của người khác, lần trước anh đưa Bùi
Thanh Tùng đến chung cư 402 để xin ăn. Lúc đó
anh ta rất khó chịu vì phòng 502 ở lầu trên chơi
bóng gây ồn ào, vì vậy đã bảo trợ lý đến mua căn
hộ lầu trên nhưng mà cuối cùng đối phương
không chịu bán.
“Kỳ quái quá đi, mình ra giá cao gấp ba lần
thị trường, thế mà còn có người ngại nhiều tiền.”
Sáng hôm nay Lục Khánh Nam mới nhận
được tin tức, anh ta vội vàng rửa mặt, ngay cả
bữa sáng cũng không kịp ăn, nhanh chóng lái xe
đến đó.
“Hóa ra là cậu.”
Vẻ mặt anh rất phức tạp, đứng trước cửa
căn hộ 502, nhìn chằm chằm Quách Cao Minh
đang đứng trước mặt mình.
“Cao Minh, rốt cuộc thì cậu muốn làm gì hả?”
Vẻ mặt Lục Khánh Nam vô cùng khó chịu,
anh chưa bao giờ nghĩ đến hành động vô ý của
mình lại khiến mình biết được một tin tức lớn như
vậy. Quách Cao Minh thế mà lại không muốn ở
nhà họ Quách, chịu thiệt thòi đến ở trong căn hộ
nhỏ này.
“Cậu cố ý dọn đến lầu trên nhà cô ấy? Sao
cậu lại làm thế? Có phải Kiểu Bích Ngọc đã sớm
biết chủ nhân của căn hộ 502 ở lầu trên chính là
cậu không?”
“Đúng thì sao.”
Quách Cao Minh nhìn thấy anh thì cũng
không hề ngạc nhiên, dường như đã sớm biết
Lục Khánh Nam sẽ tới.
So về gia thế thì nhà anh ta không bằng nhà
họ Quách, so về bản lĩnh thì anh ta không bằng
Quách Cao Minh, nhưng Lục Khánh Nam bỗng
nhiên cười phá lên.
“Lần trước chúng ta đi công tác ở Hồ Chí
Minh, là cậu cho người nhắn tin bảo cô ấy tránh
xa tớ ra có đúng không?”
“Cao Minh, thật ra thì từ khi cậu phẫu thuật
ở Mỹ về, tớ vẫn luôn nghi ngờ, có phải là cậu
không hề mất trí nhớ. Người như cậu, thì một ca
phẫu thuật làm sao có thể khiến cậu mất trí nhớ
được.”
“Hóa ra là thật.”
Giọng của Lục Khánh Nam còn mang theo ý
cười nhưng là cười nhạo: “Cậu lừa tất cả chúng
tôi.”
Anh em chúng ta chơi với nhau từ bé, còn
thân hơn cả anh em ruột, trân trọng biết bao
nhiêu, thế mà bây giờ lại có cảm giác bị người
đùa giỡn.
Lục Khánh Nam rất tức giận: “Cao Minh, tớ
không thông minh như cậu, nhưng tớ biết bây
giờ cậu rất bất an. Những chuyện cậu đã làm,
trong lòng cậu cũng biết rõ. Cậu chỉ luôn nhìn
vào kết quả, vậy quá trình thì sao, cô ấy đau lòng
như vậy, cậu lại hoàn toàn không hề đau lòng
chút nào, cậu thật tàn nhẫn.”
Không khí bỗng chốc trầm lặng như thể
không có chủ đề nào chung.
Tính cách của bọn họ khác nhau quá nhiều,
lựa chọn cũng hoàn toàn khác nhau, Lục Khánh
Nam cảm thấy mình trèo cao đến người anh em
này nhiều năm như vậy, xem ra con đường thích
hợp nhất lại là mỗi người một ngả.
Lục Khánh Nam không muốn nói thêm gì
nữa, quay lưng rời đi.
“Phẫu thuật là thật, đứa bé tôi đã sớm cho
người đổi đi rồi.
Quách Cao Minh đứng sau lưng bỗng nhiên
lên tiếng, giọng nói rất thấp, chỉ một mình anh có
thể nghe thấy: “Nếu cô ấy muốn đứa bé, vậy thì
chỉ có thể chọn tôi thôi.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 326: Cậu lừa tất cả chúng tôiNăm giờ sáng, Kiều Bích Ngọc tỉnh lại trongkhách sạn, sau đó chuẩn bị chạy đến bệnh viện.Lúc xuống đến sảnh tầng một, cô nghĩ rằngCung Nhã Yến chăm sóc cha cô cả đêm nênchắc là chưa ăn gì cả. Người dân thành phố HảiChâu có thói quen ăn sáng và uống trà vào buổisáng, cô yêu cầu người phục vụ gói lại hai phầncháo và một ít sủi cảo tôm.Lúc xếp hàng chờ thanh toán, cô nhìn thấymột dáng người quen thuộc: “Mỹ Duy.”Châu Mỹ Duy bỗng nhiên quay đầu lại, lúcnhìn thấy Kiều Bích Ngọc thì giật mình mất mộtlúc, ngay cả bản thân cô cũng rất kinh ngạc khicó thể gặp được đối phương ở thành phố HảiChâu: “Sao cậu lại đến thành phố Hải Châuthế?”“Cha tớ đột nhiên nhập viện.”Kiều Bích Ngọc nhẹ giọng nói, nhưng rồi lạitò mò nhìn cô ấy: “Hôm qua trong điện thoại cậucứ ấp úng muốn nói gì đó với tớ, sao sáng sớmhôm nay đã chạy đến thành phố Hải Châu rồi?”Châu Mỹ Duy lắp bắp nói: “Tớ…Tớ đến tìmviệc làm.”“Cậu ở thành phố Bắc An mà, sao phải tớithành phố Hải Châu tìm việc làm chứ?”“Là do tớ nhất thời xúc động thôi.”Khuôn mặt Châu Mỹ Duy xoắn xuýt, nhanhchóng nói sang chuyện khác: “Sao cha cậu lạinhập viện, tình hình của ông ấy bây giờ thếnào?”“Sáng hôm qua lúc lái xe đi làm thì đụng vàohàng rào, sau đó được người khác đưa đến bệnhviện, bây giờ đang hôn mê, chưa tỉnh lại. Hômqua dì của tớ ở lại bệnh viện với ông ấy, bây giờtớ qua đó.”Kiểu Bích Ngọc trả tiền, sau đó cầm bữasáng, vội vàng định chạy đi.“Vậy tớ đi với cậu qua thăm cha cậu mộtlát.” Châu Mỹ Duy quan tâm nói, thuận tiện giúpcô cầm một túi cháo.“Ừm”Kiều Bích Ngọc gặp được bạn bè nên tronglòng cũng thoải mái hơn, lúc gặp khó khăn mà cóbạn bè ở bên sẽ khiến bản thân an tâm hơn.“Bác sĩ nói sức khỏe của ông ấy không tốtlắm, có thể là do uống rượu, hút thuốc, xã giaothời gian dài, dù sao nhà họ Kiều dựng nghiệpbằng hai bàn tay trắng, nên phải bán mạng hơnngười khác rất nhiều.”Hai người cùng nhau đi, hiếm khi Kiểu BíchNgọc lại nhắc đến chuyện của cha cô với ngườikhác.Châu Mỹ Duy yên lặng lắng nghe, lẩm bẩmnói: “Chắc là cha cậu bán mạng hơn đám nhàgiàu Lục Khánh Nam nhiều.”Kiều Văn Vũ dựa vào thế lực nhà vợ để lậpnghiệp, phải đối mặt với nhiều vấn đề hơn, áp lựccũng lớn hơn.“Không cần quá lo lắng, đã ở bệnh viện rồithì mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi, sau này chú ý giờgiấc làm việc và nghỉ ngơi hơn.”“Tớ không lo lắng cho ông ấy.”Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc có chút tức giận:“Đó là do ông ấy tự làm, kiếm nhiều tiền như vậyđể được gì, vợ con đều ly tán hết rồi.”Châu Mỹ Duy biết cô khẩu xà tâm Phật.“Cha cậu đột nhiên bị bệnh vậy bên phíacông ty thì sao, nhà họ Quách có giúp haykhông?” Châu Mỹ Duy vừa hỏi xong thì đã thấyhối hận.Vừa nhắc đến nhà họ Quách thì sắc mặtKiểu Bích Ngọc cũng có chút mâu thuẫn, mốiquan hệ hiện tại giữa cô và Quách Cao Minh, nếukhông phải không còn cách nào thì cô cũngkhông muốn có dính líu gì đến nhà họ Quáchnữa.“Lạc đà gầy còn to hơn ngựa béo, khôngcần phải quan tâm đến ông ấy, chờ ông ấy xuấtviện, tớ sẽ bảo ông ấy dứt khoát về hưu cho rồi.Suốt ngày chỉ biết ganh đua so bì với ngườikhác, tớ ghét nhất là tác phong của nhà họ Kiều,chết vì sĩ diện.”Châu Mỹ Duy cười trêu chọc cô: “Về điểmchết vì sĩ diện, cậu cũng là người nhận đượctruyền thừa đấy”Lúc đứng chờ thang máy ở sảnh tầng mộtcủa khoa nội trú bệnh viện, Kiều Bích Ngọcmuôn nói rằng hình như gần đây cô càng ngàycàng không trung thực, cũng không biết là là bịngười nào dạy hư rồi.Điện thoại trong túi Mỹ Duy vang lên, cônhìn thấy tên hiển thị thì bị hù sợ hết hồn.“Em vừa gặp được Kiều Bích Ngọc, bây giờđang đi chung với cô ấy Cô lén lén lút lút cầmđiện thoại di động, nhỏ giọng báo cáo với bênkia.“Không, không được nói cho ai hết, em chỉlà nhất thời xúc động thôi, em hối hận rồi.”Kiều Bích Ngọc không biết cô ấy đang nóichuyện với ai, Châu Mỹ Duy nhìn cô chột dạ cườicười, tay chỉ một vị trí bên trái: “Chờ tớ một lát.”Cô ấy phải giải quyết vấn đề lớn này.Hôm qua cô ấy và Bùi Hưng Nam đến CụcDân Chính làm giấy đăng ký kết hôn, bây giờnghĩ lại cô ấy thấy đây là một sai lầm lớn, cô ấyhối hận chết mất thôi.Mặc dù là Bùi Hưng Nam ép cô ấy đi làmgiấy đăng ký kết hôn cùng anh ta nhưng mà côấy luôn cảm thấy mình và anh ta danh bất chínhngôn không thuận.Cô y giãy dụa rất lâu, sống chết bám vàocửa sổ của phòng ly hôn nằm kế bên không chịuđi, cuối cùng Bùi Hưng Nam mới đồng ý, hônnhân âm thầm, tạm thời không để cho mọi ngườibiết chuyện của hai người bọn họ.“Châu Mỹ Duy, có phải bây giờ em rất hốihận vì đã gả cho anh đúng không?”Ở phía bên kia, Bùi Hưng Nam tức giận đếnmức muốn nổ tung, hôm qua sống chết muốnkết hôn ngầm.Hôm nay đưa cô ấy đến thành phốHải Châu trải qua cuộc sống hai người, kết quảthì sao, vừa đến khách sạn đã cho anh trái bơ.“Đừng nói nữa mà.”Biểu hiện của Châu Mỹ Duy rất phức tạp, côấy cảm thấy mình là người có tội khi đã lêngiường cùng với anh ta, chuyện này thật sựkhông thể tha thứ được.“Bùi Hưng Nam, em không rảnh nói chuyệnvới anh, cha của Kiều Bích Ngọc bị bệnh nặngphải nhập viện, em đi cùng cô ấy, rảnh thì sẽ liênlạc với anh sau.”Sau đó cô ấy nhanh chóng tắt máy.Sắc mặt Bùi Hưng Nam u ám, một đại gianhư anh ta đi hưởng tuần trăng mật trong mộtcăn phòng đôi sang trọng.Nhưng Kiều Bích Ngọc lại cướp đi vợ củaanh ta, Kiều Bích Ngọc là một người tương đốiđặc biệt, không thể làm khó được. Anh ta địnhgọi cho Quách Cao Minh nhưng Bùi Hưng Namsuy nghĩ lại một lát, anh cảm thấy tìm Lục KhánhNam thì phù hợp hơn.Nhà họ Kiều xảy ra chuyện, con hàng LụcKhánh Nam kia lại rất thích xen vào việc củangười khác.Nhưng mà điện thoại của cậu Lục luôn báobận, không ai nghe máy.Quả thật Lục Khánh Nam thích xen vàochuyện của người khác, lần trước anh đưa BùiThanh Tùng đến chung cư 402 để xin ăn. Lúc đóanh ta rất khó chịu vì phòng 502 ở lầu trên chơibóng gây ồn ào, vì vậy đã bảo trợ lý đến mua cănhộ lầu trên nhưng mà cuối cùng đối phươngkhông chịu bán.“Kỳ quái quá đi, mình ra giá cao gấp ba lầnthị trường, thế mà còn có người ngại nhiều tiền.”Sáng hôm nay Lục Khánh Nam mới nhậnđược tin tức, anh ta vội vàng rửa mặt, ngay cảbữa sáng cũng không kịp ăn, nhanh chóng lái xeđến đó.“Hóa ra là cậu.”Vẻ mặt anh rất phức tạp, đứng trước cửacăn hộ 502, nhìn chằm chằm Quách Cao Minhđang đứng trước mặt mình.“Cao Minh, rốt cuộc thì cậu muốn làm gì hả?”Vẻ mặt Lục Khánh Nam vô cùng khó chịu,anh chưa bao giờ nghĩ đến hành động vô ý củamình lại khiến mình biết được một tin tức lớn nhưvậy. Quách Cao Minh thế mà lại không muốn ởnhà họ Quách, chịu thiệt thòi đến ở trong căn hộnhỏ này.“Cậu cố ý dọn đến lầu trên nhà cô ấy? Saocậu lại làm thế? Có phải Kiểu Bích Ngọc đã sớmbiết chủ nhân của căn hộ 502 ở lầu trên chính làcậu không?”“Đúng thì sao.”Quách Cao Minh nhìn thấy anh thì cũngkhông hề ngạc nhiên, dường như đã sớm biếtLục Khánh Nam sẽ tới.So về gia thế thì nhà anh ta không bằng nhàhọ Quách, so về bản lĩnh thì anh ta không bằngQuách Cao Minh, nhưng Lục Khánh Nam bỗngnhiên cười phá lên.“Lần trước chúng ta đi công tác ở Hồ ChíMinh, là cậu cho người nhắn tin bảo cô ấy tránhxa tớ ra có đúng không?”“Cao Minh, thật ra thì từ khi cậu phẫu thuậtở Mỹ về, tớ vẫn luôn nghi ngờ, có phải là cậukhông hề mất trí nhớ. Người như cậu, thì một caphẫu thuật làm sao có thể khiến cậu mất trí nhớđược.”“Hóa ra là thật.”Giọng của Lục Khánh Nam còn mang theo ýcười nhưng là cười nhạo: “Cậu lừa tất cả chúngtôi.”Anh em chúng ta chơi với nhau từ bé, cònthân hơn cả anh em ruột, trân trọng biết baonhiêu, thế mà bây giờ lại có cảm giác bị ngườiđùa giỡn.Lục Khánh Nam rất tức giận: “Cao Minh, tớkhông thông minh như cậu, nhưng tớ biết bâygiờ cậu rất bất an. Những chuyện cậu đã làm,trong lòng cậu cũng biết rõ. Cậu chỉ luôn nhìnvào kết quả, vậy quá trình thì sao, cô ấy đau lòngnhư vậy, cậu lại hoàn toàn không hề đau lòngchút nào, cậu thật tàn nhẫn.”Không khí bỗng chốc trầm lặng như thểkhông có chủ đề nào chung.Tính cách của bọn họ khác nhau quá nhiều,lựa chọn cũng hoàn toàn khác nhau, Lục KhánhNam cảm thấy mình trèo cao đến người anh emnày nhiều năm như vậy, xem ra con đường thíchhợp nhất lại là mỗi người một ngả.Lục Khánh Nam không muốn nói thêm gìnữa, quay lưng rời đi.“Phẫu thuật là thật, đứa bé tôi đã sớm chongười đổi đi rồi.Quách Cao Minh đứng sau lưng bỗng nhiênlên tiếng, giọng nói rất thấp, chỉ một mình anh cóthể nghe thấy: “Nếu cô ấy muốn đứa bé, vậy thìchỉ có thể chọn tôi thôi.”