Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 328

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 328: Chồng trước giúp đỡ“Ba cháu đã hôn mê 24 tiếng rồi, đám langbăm đó vẫn luôn nói phải đợi, vậy lỡ như khôngtỉnh dậy được nữa thì phải làm sao bây giờ? Bọnhọ chính là cảm thấy nhà họ Kiều chúng ta đãkhông còn ai nữa rồi nên mới khi dễ chúng ta.”“Bà nội, không phải như vậy đâu.”“Bích Ngọc, bây giờ cháu lập tức đi tìmngười, sinh bệnh rồi thì phải lập tức đi tìm người.Kinh nghiệm xã hội của cháu ít, không có ngườiở bên cạnh cũng không có mối quan hệ. Mạngcủa cha cháu đang treo ở đó, không phải là cháumuốn chọc bà tức chết đấy chứ? Bảo cháu di tìmngười của nhà họ Quách khó như vậy sao? Cháukhông cần mạng của cha cháu nữa đúng không?Sao cháu lại nhẫn tâm như vậy cơ chứ.”Kiều Bích Ngọc không biết phải khai thôngngười già như thế nào, ánh mắt của mấy người ytá ở bên kia xem ra khác thường. Nhà họ Kiểu cóthế nào đi nữa thì cũng là danh môn của thànhphố Hải Châu, y tá muốn đi tới nhắc nhở mộtchút là phải chú ý giữ im lặng, nhưng lại bị bà cụkhóc lóc thảm thiết như vậy cũng không dám nóigì nữa.“Bà nội, bà không cần quá lo lắng đâu, cháubảo đảm với bà sẽ tìm bác sĩ tốt nhất xem bệnhcho bác trai.”Doãn Thành Trung gọi người đưa Diệp Tuyếtvề, còn anh ta lại xách cái giỏ hoa quả đếnphòng bệnh thăm Kiều Văn Vũ. Bà cụ Kiều thấyanh ta đến thì lập tức nắm lấy tay anh ta, vô cùngthân thiết, nước mắt nóng quanh tròng khóc lóctrông cậy vào sự giúp đỡ của anh ta.Kiều Bích Ngọc thở dài, cô xoay người đi vàophòng bệnh trao đổi trao đổi cùng với dì nhỏ củacô. Tối hôm qua Cung Nhã Yến đã canh giữ ởđây cả đêm, trông bà có chút tiều tụy mệt mỏi.“Cháu ở đây trông với Kiều Bích Ngọc, dì đinghỉ ngơi một chút trước đi. Châu Mỹ Duy rấtbiết cách chăm sóc người khác, làm việc cũngcẩn thận, Cung Nhã Yến cũng khá là an tâm.Nhưng Cung Nhã Yến vẫn khăng khăng ở lạibệnh viện: “Dì đi thì cũng chỉ đi khách sạn thôi,phòng bệnh rất lớn, dì lên cái giường nhỏ trongphòng bệnh nghỉ ngơi một chút là được rồi. Tốihôm qua có y tá trông chừng với dì, cũng khôngquá mệt mỏi, chờ cha cháu tỉnh lại rồi nói sau.”“Dì nhỏ, vậy dì ăn trước chút đồ gì đó đi rồihãng ngủ.“ Doãn Thành Trung đi đến, anh tacũng mang đến một ít đồ ăn sáng.Trước kia Cung Nhã Yến rất không thíchDoãn Thành Trung, nhưng bây giờ, có thể là đãlớn tuổi rồi, đã gặp nhiều chuyện rồi, bỗng nhiêncũng không muốn so đo cái gì nữa hết, bà gậtđầu với anh ta.Cung Nhã Yến ăn chút bữa sáng rồi vào cănphòng bên trong nghỉ ngơi. Bà cụ Kiều bị đuổi vềnhà, Doãn Thành Trung tìm bác sĩ và viện trưởngtán gấu một chút chuyện, còn lại Kiều Bích Ngọcvà Châu Mỹ Duy canh giữ trong phòng bệnh.“Tớ cảm thấy dì nhỏ của cậu cũng khá đểtâm đến cha cậu đó.” Tiểu Châu cảm thấy nhàmchán, tùy tiện đưa một cái đề tài.Kiều Bích Ngọc đang ngẩn người nhìn chằmchằm bình truyền dịch, bỗng nhiên nghe thấy côấy nói như vậy, ngớ ra một chút, thản nhiên nói:“Tuy dì nhỏ của tớ hận nhà họ Kiều, nhưngchuyện của mẹ tớ cũng đã qua rất nhiều năm rồi,nên hận cũng đã hận xong rồi.”Cũng giống như cô vậy, cô hận nhà họ Kiều,nhưng nói đến cùng thì vẫn là người thân, xảy raloại chuyện này, mọi người buông bỏ ân oántrước kia qua một bên, tất cả đều hy vọng có thểở chung hòa thuận với nhau.Ngoài cửa phòng có vài tiếng bước chântruyền đến, Doãn Thành Trung đi trước, đi theophía sau là vài vị chủ nhiệm và viện trưởng.“Không cần quá lo lắng, bệnh của cha cô đãổn định rồi, chắc là hôm nay ông ấy sẽ tỉnh lạithôi.”Kiểu Bích Ngọc không ngờ Doãn ThànhTrung sẽ tận tâm hết sức giúp cô như vậy, vừađịnh nói một tiếng “cảm ơn’ với anh ta thì lúcquay đầu lại, cô ngây người một chút.Tầm mắt của cô dừng lại trên giường bệnh,người đàn ông trên giường chậm rãi mở mắt ra,đúng lúc cũng nhìn thấy cô.Có lẽ là Kiều Văn Vũ đã hôn mê lâu rồi, ôngmơ màng nhìn, gọi một tiếng về phía Kiểu BíchNgọc: “Nhã Trang.”Giọng nói của ông suy yếu lại khàn khàn,nhưng lại rất cố gắng gọi.Nhã Trang là nhũ danh của mẹ cô Cung NhãTrang, Kiều Văn Vũ rất ít khi gọi mẹ cô thân thiếtnhư vậy.Kiều Bích Ngọc đần độn mất hai giây, chốnglại ánh mắt của người ba mà xưa nay vẫn luônbất hòa với mình, cô mím môi, cực ký không tựnhiên mà phun ra một chữ: “Cha.”Đã rất lâu cô không gọi ông.Kiểu Văn Vũ nghe tiếng “cha này lại giốngnhư tỉnh lại từ trong mộng, thấy khuôn mặt củaKiều Bích Ngọc, tầm mắt ông dần dần trở nên rõràng.Ông nhớ lại sự cố giao thông của mình, vẻmặt của ông có chút giật mình. Không ngờ đầutiên tỉnh lại thì liền nhìn thấy đứa con gái đã tuyệtgiao với mình, Thậm chí ông còn từng nghĩ rằngvề sau lúc ông không còn trên đời này nữa. Đứacon gái tính tình bướng bỉnh này của ông cũngcó thể sẽ không đến mộ ông liếc mắt nhìn mộtcái.Tâm địa của con gái ông cũng không cócứng rắn như ông tưởng tượng, ít nhất thì cũngkhông tuyệt tình như vậy giống mẹ nó.“Ông Kiều, ông cảm thấy đầu có còn đaukhông?”Thấy người bệnh tỉnh lại, đám bác sĩ cũnglập tức tiến lên dò hỏi cẩn thận.Kiều Bích Ngọc lui ra phía sau, nghe bọn họtrao đổi, nhìn dáng vẻ thì thấy bệnh của cha côcũng không phải loại cực kỳ nghiêm trọng, ítnhất thì có hỏi thì sẽ trả lời, đầu óc cũng coi nhưbình thường.Sau một vòng kiểm tra lại, bác sĩ xác địnhkhông có di chứng gì khác, nhưng cơ thể có mộtsố bệnh nhỏ mà Kiều Văn Vũ làm việc mệt mỏiquanh năm tích góp lại nhất định cần phải chú ý,nhất là mạch máu từng bị vỡ một lần, sau nàycần phải càng chú ý nhiều thêm ăn uống làmviệc và nghỉ ngơi cùng với khống chế cảm xúc.“Những thứ nào không ăn được, còn phảichú ý những việc linh tinh gì đó, phiền ông nói lạimột lần giúp tôi.”Lúc Cung Nhã Yến nghe thấy tiếng độnghuyên náo trong phòng bệnh thì lập tức đứnglên, bà cực kỳ kích động mà hỏi bác sĩ một lần lạimột lần những thứ cần phải chú ý này.Bà cụ Kiều ở bên kia cũng đã gọi điện thoạitới, Doãn Thành Trung và Châu Mỹ Duy kháchkhí ân cần hỏi thăm vài câu với người bệnh.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc không được tựnhiên, cô cũng không biết phải nói gì, vì bìnhthường cô và cha của cô cứ gặp mặt là đều cãinhau.Cô phun ra lại một câu còn khách sáo hơncả với người ngoài: “Cha, cha nghỉ ngơi đi.”Đỡ nói sai còn chọc giận ông ấy.Dường như Kiều Văn Vũ cũng không có gìhay để nói với con gái của mình, ‘Ừ’ một tiếng,ông khép mắt lại nghỉ ngơi.Kiều Bích Ngọc vội vã đi ra khỏi phòng bệnh,ngay cả bác sĩ chủ nhiệm ở đây cũng dặn dò cô,không nên k*ch th*ch ba cô, giống như cô là loạingười đại nghịch bất đạo, là đồ bất hiếu vậy.Kiều Bích Ngọc vừa mới đi ra khỏi phòngbệnh, Kiều Văn Vũ liền mở mắt ra, mờ mịt nhìntrần nhà, ông thở dài.“Lần này cha cậu sinh bệnh nhìn giống nhưđã già đi rất nhiều.”Bọn người Châu Mỹ Duy ở bên ngoài phòngbệnh, Kiều Bích Ngọc quay đầu lại liếc mắt nhìnphòng nghỉ một cái, rầu rĩ mà trả lời một câu: “Bịbệnh nên thoạt nhìn hơi tiều tụy một chút màthôi, cậu không biết bình thường ông ấy dạy dỗngười khác không nói đạo lý bao nhiêu đâu, mởmiệng một cái là mắng.”Nói thì nói như vậy, nhưng cô cũng khônghờn giận gì.“Kiều Bích Ngọc, bên bệnh viện này đã cóthể bảo đảm được bệnh tình của cha em ổn địnhrồi, không cần lo lắng.” Doãn Thành Trung đi vềphía bọn cô.“Đã lâu không gặp, có thể ngồi xuống uốngly cà phê chứ?”Ba người đến nhà hàng ở đối diện bệnh viện,trực tiếp tùy ý chọn một bàn ở ngay đại sảnh,cũng không đi vào phòng riêng.Kiều Bích Ngọc cầm menu gọi hai ly ca caonóng, Doãn Thành Trung ngồi đối diện bèn trựctiếp gọi một ly cà phê đen, thật ra bọn họ ngồicùng nhau cũng không có đề tài gì để nói.“Vừa rồi Diệp Tuyết sao thế?”Ngữ khí của Kiều Bích Ngọc cực kỳ bìnhthản, sự quan tâm không thể nói rõ, sự tò mòkhông nói được, chính là đang nhàm chán vô vịmà chờ ca cao nóng của cô.Dường như Doãn Thành Trung rất phản cảmvới cái tên này, vẻ mặt của anh ta bực bội, thuậntay lấy hộp thuốc trong túi quần ra, dốc sức hútmạnh một hơi thuốc.Kiều Bích Ngọc rất nhạy cảm với mùi vị, cônhíu nhíu mày.“Xin lỗi.“ Dường như anh ta ý thức được việchút thuốc trước mặt phụ nữ là không lễ phép,anh ta lập tức dập tắt tàn thuốc đi.“Chắc là Quách Cao Minh rất ít hút thuốctrước mặt em nhỉ?”Giọng điệu của anh ta rất tự nhiên: “Gia giáocủa nhà họ Quách rất nghiêm, ngay cả đám họhàng này như bọn anh lúc đến làm khách ở nhàho Quách cũng cưc kỳ có nhiều quy củ.”

Chương 328: Chồng trước giúp đỡ

“Ba cháu đã hôn mê 24 tiếng rồi, đám lang

băm đó vẫn luôn nói phải đợi, vậy lỡ như không

tỉnh dậy được nữa thì phải làm sao bây giờ? Bọn

họ chính là cảm thấy nhà họ Kiều chúng ta đã

không còn ai nữa rồi nên mới khi dễ chúng ta.”

“Bà nội, không phải như vậy đâu.”

“Bích Ngọc, bây giờ cháu lập tức đi tìm

người, sinh bệnh rồi thì phải lập tức đi tìm người.

Kinh nghiệm xã hội của cháu ít, không có người

ở bên cạnh cũng không có mối quan hệ. Mạng

của cha cháu đang treo ở đó, không phải là cháu

muốn chọc bà tức chết đấy chứ? Bảo cháu di tìm

người của nhà họ Quách khó như vậy sao? Cháu

không cần mạng của cha cháu nữa đúng không?

Sao cháu lại nhẫn tâm như vậy cơ chứ.”

Kiều Bích Ngọc không biết phải khai thông

người già như thế nào, ánh mắt của mấy người y

tá ở bên kia xem ra khác thường. Nhà họ Kiểu có

thế nào đi nữa thì cũng là danh môn của thành

phố Hải Châu, y tá muốn đi tới nhắc nhở một

chút là phải chú ý giữ im lặng, nhưng lại bị bà cụ

khóc lóc thảm thiết như vậy cũng không dám nói

gì nữa.

“Bà nội, bà không cần quá lo lắng đâu, cháu

bảo đảm với bà sẽ tìm bác sĩ tốt nhất xem bệnh

cho bác trai.”

Doãn Thành Trung gọi người đưa Diệp Tuyết

về, còn anh ta lại xách cái giỏ hoa quả đến

phòng bệnh thăm Kiều Văn Vũ. Bà cụ Kiều thấy

anh ta đến thì lập tức nắm lấy tay anh ta, vô cùng

thân thiết, nước mắt nóng quanh tròng khóc lóc

trông cậy vào sự giúp đỡ của anh ta.

Kiều Bích Ngọc thở dài, cô xoay người đi vào

phòng bệnh trao đổi trao đổi cùng với dì nhỏ của

cô. Tối hôm qua Cung Nhã Yến đã canh giữ ở

đây cả đêm, trông bà có chút tiều tụy mệt mỏi.

“Cháu ở đây trông với Kiều Bích Ngọc, dì đi

nghỉ ngơi một chút trước đi. Châu Mỹ Duy rất

biết cách chăm sóc người khác, làm việc cũng

cẩn thận, Cung Nhã Yến cũng khá là an tâm.

Nhưng Cung Nhã Yến vẫn khăng khăng ở lại

bệnh viện: “Dì đi thì cũng chỉ đi khách sạn thôi,

phòng bệnh rất lớn, dì lên cái giường nhỏ trong

phòng bệnh nghỉ ngơi một chút là được rồi. Tối

hôm qua có y tá trông chừng với dì, cũng không

quá mệt mỏi, chờ cha cháu tỉnh lại rồi nói sau.”

“Dì nhỏ, vậy dì ăn trước chút đồ gì đó đi rồi

hãng ngủ.“ Doãn Thành Trung đi đến, anh ta

cũng mang đến một ít đồ ăn sáng.

Trước kia Cung Nhã Yến rất không thích

Doãn Thành Trung, nhưng bây giờ, có thể là đã

lớn tuổi rồi, đã gặp nhiều chuyện rồi, bỗng nhiên

cũng không muốn so đo cái gì nữa hết, bà gật

đầu với anh ta.

Cung Nhã Yến ăn chút bữa sáng rồi vào căn

phòng bên trong nghỉ ngơi. Bà cụ Kiều bị đuổi về

nhà, Doãn Thành Trung tìm bác sĩ và viện trưởng

tán gấu một chút chuyện, còn lại Kiều Bích Ngọc

và Châu Mỹ Duy canh giữ trong phòng bệnh.

“Tớ cảm thấy dì nhỏ của cậu cũng khá để

tâm đến cha cậu đó.” Tiểu Châu cảm thấy nhàm

chán, tùy tiện đưa một cái đề tài.

Kiều Bích Ngọc đang ngẩn người nhìn chằm

chằm bình truyền dịch, bỗng nhiên nghe thấy cô

ấy nói như vậy, ngớ ra một chút, thản nhiên nói:

“Tuy dì nhỏ của tớ hận nhà họ Kiều, nhưng

chuyện của mẹ tớ cũng đã qua rất nhiều năm rồi,

nên hận cũng đã hận xong rồi.”

Cũng giống như cô vậy, cô hận nhà họ Kiều,

nhưng nói đến cùng thì vẫn là người thân, xảy ra

loại chuyện này, mọi người buông bỏ ân oán

trước kia qua một bên, tất cả đều hy vọng có thể

ở chung hòa thuận với nhau.

Ngoài cửa phòng có vài tiếng bước chân

truyền đến, Doãn Thành Trung đi trước, đi theo

phía sau là vài vị chủ nhiệm và viện trưởng.

“Không cần quá lo lắng, bệnh của cha cô đã

ổn định rồi, chắc là hôm nay ông ấy sẽ tỉnh lại

thôi.”

Kiểu Bích Ngọc không ngờ Doãn Thành

Trung sẽ tận tâm hết sức giúp cô như vậy, vừa

định nói một tiếng “cảm ơn’ với anh ta thì lúc

quay đầu lại, cô ngây người một chút.

Tầm mắt của cô dừng lại trên giường bệnh,

người đàn ông trên giường chậm rãi mở mắt ra,

đúng lúc cũng nhìn thấy cô.

Có lẽ là Kiều Văn Vũ đã hôn mê lâu rồi, ông

mơ màng nhìn, gọi một tiếng về phía Kiểu Bích

Ngọc: “Nhã Trang.”

Giọng nói của ông suy yếu lại khàn khàn,

nhưng lại rất cố gắng gọi.

Nhã Trang là nhũ danh của mẹ cô Cung Nhã

Trang, Kiều Văn Vũ rất ít khi gọi mẹ cô thân thiết

như vậy.

Kiều Bích Ngọc đần độn mất hai giây, chống

lại ánh mắt của người ba mà xưa nay vẫn luôn

bất hòa với mình, cô mím môi, cực ký không tự

nhiên mà phun ra một chữ: “Cha.”

Đã rất lâu cô không gọi ông.

Kiểu Văn Vũ nghe tiếng “cha này lại giống

như tỉnh lại từ trong mộng, thấy khuôn mặt của

Kiều Bích Ngọc, tầm mắt ông dần dần trở nên rõ

ràng.

Ông nhớ lại sự cố giao thông của mình, vẻ

mặt của ông có chút giật mình. Không ngờ đầu

tiên tỉnh lại thì liền nhìn thấy đứa con gái đã tuyệt

giao với mình, Thậm chí ông còn từng nghĩ rằng

về sau lúc ông không còn trên đời này nữa. Đứa

con gái tính tình bướng bỉnh này của ông cũng

có thể sẽ không đến mộ ông liếc mắt nhìn một

cái.

Tâm địa của con gái ông cũng không có

cứng rắn như ông tưởng tượng, ít nhất thì cũng

không tuyệt tình như vậy giống mẹ nó.

“Ông Kiều, ông cảm thấy đầu có còn đau

không?”

Thấy người bệnh tỉnh lại, đám bác sĩ cũng

lập tức tiến lên dò hỏi cẩn thận.

Kiều Bích Ngọc lui ra phía sau, nghe bọn họ

trao đổi, nhìn dáng vẻ thì thấy bệnh của cha cô

cũng không phải loại cực kỳ nghiêm trọng, ít

nhất thì có hỏi thì sẽ trả lời, đầu óc cũng coi như

bình thường.

Sau một vòng kiểm tra lại, bác sĩ xác định

không có di chứng gì khác, nhưng cơ thể có một

số bệnh nhỏ mà Kiều Văn Vũ làm việc mệt mỏi

quanh năm tích góp lại nhất định cần phải chú ý,

nhất là mạch máu từng bị vỡ một lần, sau này

cần phải càng chú ý nhiều thêm ăn uống làm

việc và nghỉ ngơi cùng với khống chế cảm xúc.

“Những thứ nào không ăn được, còn phải

chú ý những việc linh tinh gì đó, phiền ông nói lại

một lần giúp tôi.”

Lúc Cung Nhã Yến nghe thấy tiếng động

huyên náo trong phòng bệnh thì lập tức đứng

lên, bà cực kỳ kích động mà hỏi bác sĩ một lần lại

một lần những thứ cần phải chú ý này.

Bà cụ Kiều ở bên kia cũng đã gọi điện thoại

tới, Doãn Thành Trung và Châu Mỹ Duy khách

khí ân cần hỏi thăm vài câu với người bệnh.

Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc không được tự

nhiên, cô cũng không biết phải nói gì, vì bình

thường cô và cha của cô cứ gặp mặt là đều cãi

nhau.

Cô phun ra lại một câu còn khách sáo hơn

cả với người ngoài: “Cha, cha nghỉ ngơi đi.”

Đỡ nói sai còn chọc giận ông ấy.

Dường như Kiều Văn Vũ cũng không có gì

hay để nói với con gái của mình, ‘Ừ’ một tiếng,

ông khép mắt lại nghỉ ngơi.

Kiều Bích Ngọc vội vã đi ra khỏi phòng bệnh,

ngay cả bác sĩ chủ nhiệm ở đây cũng dặn dò cô,

không nên k*ch th*ch ba cô, giống như cô là loại

người đại nghịch bất đạo, là đồ bất hiếu vậy.

Kiều Bích Ngọc vừa mới đi ra khỏi phòng

bệnh, Kiều Văn Vũ liền mở mắt ra, mờ mịt nhìn

trần nhà, ông thở dài.

“Lần này cha cậu sinh bệnh nhìn giống như

đã già đi rất nhiều.”

Bọn người Châu Mỹ Duy ở bên ngoài phòng

bệnh, Kiều Bích Ngọc quay đầu lại liếc mắt nhìn

phòng nghỉ một cái, rầu rĩ mà trả lời một câu: “Bị

bệnh nên thoạt nhìn hơi tiều tụy một chút mà

thôi, cậu không biết bình thường ông ấy dạy dỗ

người khác không nói đạo lý bao nhiêu đâu, mở

miệng một cái là mắng.”

Nói thì nói như vậy, nhưng cô cũng không

hờn giận gì.

“Kiều Bích Ngọc, bên bệnh viện này đã có

thể bảo đảm được bệnh tình của cha em ổn định

rồi, không cần lo lắng.” Doãn Thành Trung đi về

phía bọn cô.

“Đã lâu không gặp, có thể ngồi xuống uống

ly cà phê chứ?”

Ba người đến nhà hàng ở đối diện bệnh viện,

trực tiếp tùy ý chọn một bàn ở ngay đại sảnh,

cũng không đi vào phòng riêng.

Kiều Bích Ngọc cầm menu gọi hai ly ca cao

nóng, Doãn Thành Trung ngồi đối diện bèn trực

tiếp gọi một ly cà phê đen, thật ra bọn họ ngồi

cùng nhau cũng không có đề tài gì để nói.

“Vừa rồi Diệp Tuyết sao thế?”

Ngữ khí của Kiều Bích Ngọc cực kỳ bình

thản, sự quan tâm không thể nói rõ, sự tò mò

không nói được, chính là đang nhàm chán vô vị

mà chờ ca cao nóng của cô.

Dường như Doãn Thành Trung rất phản cảm

với cái tên này, vẻ mặt của anh ta bực bội, thuận

tay lấy hộp thuốc trong túi quần ra, dốc sức hút

mạnh một hơi thuốc.

Kiều Bích Ngọc rất nhạy cảm với mùi vị, cô

nhíu nhíu mày.

“Xin lỗi.“ Dường như anh ta ý thức được việc

hút thuốc trước mặt phụ nữ là không lễ phép,

anh ta lập tức dập tắt tàn thuốc đi.

“Chắc là Quách Cao Minh rất ít hút thuốc

trước mặt em nhỉ?”

Giọng điệu của anh ta rất tự nhiên: “Gia giáo

của nhà họ Quách rất nghiêm, ngay cả đám họ

hàng này như bọn anh lúc đến làm khách ở nhà

ho Quách cũng cưc kỳ có nhiều quy củ.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 328: Chồng trước giúp đỡ“Ba cháu đã hôn mê 24 tiếng rồi, đám langbăm đó vẫn luôn nói phải đợi, vậy lỡ như khôngtỉnh dậy được nữa thì phải làm sao bây giờ? Bọnhọ chính là cảm thấy nhà họ Kiều chúng ta đãkhông còn ai nữa rồi nên mới khi dễ chúng ta.”“Bà nội, không phải như vậy đâu.”“Bích Ngọc, bây giờ cháu lập tức đi tìmngười, sinh bệnh rồi thì phải lập tức đi tìm người.Kinh nghiệm xã hội của cháu ít, không có ngườiở bên cạnh cũng không có mối quan hệ. Mạngcủa cha cháu đang treo ở đó, không phải là cháumuốn chọc bà tức chết đấy chứ? Bảo cháu di tìmngười của nhà họ Quách khó như vậy sao? Cháukhông cần mạng của cha cháu nữa đúng không?Sao cháu lại nhẫn tâm như vậy cơ chứ.”Kiều Bích Ngọc không biết phải khai thôngngười già như thế nào, ánh mắt của mấy người ytá ở bên kia xem ra khác thường. Nhà họ Kiểu cóthế nào đi nữa thì cũng là danh môn của thànhphố Hải Châu, y tá muốn đi tới nhắc nhở mộtchút là phải chú ý giữ im lặng, nhưng lại bị bà cụkhóc lóc thảm thiết như vậy cũng không dám nóigì nữa.“Bà nội, bà không cần quá lo lắng đâu, cháubảo đảm với bà sẽ tìm bác sĩ tốt nhất xem bệnhcho bác trai.”Doãn Thành Trung gọi người đưa Diệp Tuyếtvề, còn anh ta lại xách cái giỏ hoa quả đếnphòng bệnh thăm Kiều Văn Vũ. Bà cụ Kiều thấyanh ta đến thì lập tức nắm lấy tay anh ta, vô cùngthân thiết, nước mắt nóng quanh tròng khóc lóctrông cậy vào sự giúp đỡ của anh ta.Kiều Bích Ngọc thở dài, cô xoay người đi vàophòng bệnh trao đổi trao đổi cùng với dì nhỏ củacô. Tối hôm qua Cung Nhã Yến đã canh giữ ởđây cả đêm, trông bà có chút tiều tụy mệt mỏi.“Cháu ở đây trông với Kiều Bích Ngọc, dì đinghỉ ngơi một chút trước đi. Châu Mỹ Duy rấtbiết cách chăm sóc người khác, làm việc cũngcẩn thận, Cung Nhã Yến cũng khá là an tâm.Nhưng Cung Nhã Yến vẫn khăng khăng ở lạibệnh viện: “Dì đi thì cũng chỉ đi khách sạn thôi,phòng bệnh rất lớn, dì lên cái giường nhỏ trongphòng bệnh nghỉ ngơi một chút là được rồi. Tốihôm qua có y tá trông chừng với dì, cũng khôngquá mệt mỏi, chờ cha cháu tỉnh lại rồi nói sau.”“Dì nhỏ, vậy dì ăn trước chút đồ gì đó đi rồihãng ngủ.“ Doãn Thành Trung đi đến, anh tacũng mang đến một ít đồ ăn sáng.Trước kia Cung Nhã Yến rất không thíchDoãn Thành Trung, nhưng bây giờ, có thể là đãlớn tuổi rồi, đã gặp nhiều chuyện rồi, bỗng nhiêncũng không muốn so đo cái gì nữa hết, bà gậtđầu với anh ta.Cung Nhã Yến ăn chút bữa sáng rồi vào cănphòng bên trong nghỉ ngơi. Bà cụ Kiều bị đuổi vềnhà, Doãn Thành Trung tìm bác sĩ và viện trưởngtán gấu một chút chuyện, còn lại Kiều Bích Ngọcvà Châu Mỹ Duy canh giữ trong phòng bệnh.“Tớ cảm thấy dì nhỏ của cậu cũng khá đểtâm đến cha cậu đó.” Tiểu Châu cảm thấy nhàmchán, tùy tiện đưa một cái đề tài.Kiều Bích Ngọc đang ngẩn người nhìn chằmchằm bình truyền dịch, bỗng nhiên nghe thấy côấy nói như vậy, ngớ ra một chút, thản nhiên nói:“Tuy dì nhỏ của tớ hận nhà họ Kiều, nhưngchuyện của mẹ tớ cũng đã qua rất nhiều năm rồi,nên hận cũng đã hận xong rồi.”Cũng giống như cô vậy, cô hận nhà họ Kiều,nhưng nói đến cùng thì vẫn là người thân, xảy raloại chuyện này, mọi người buông bỏ ân oántrước kia qua một bên, tất cả đều hy vọng có thểở chung hòa thuận với nhau.Ngoài cửa phòng có vài tiếng bước chântruyền đến, Doãn Thành Trung đi trước, đi theophía sau là vài vị chủ nhiệm và viện trưởng.“Không cần quá lo lắng, bệnh của cha cô đãổn định rồi, chắc là hôm nay ông ấy sẽ tỉnh lạithôi.”Kiểu Bích Ngọc không ngờ Doãn ThànhTrung sẽ tận tâm hết sức giúp cô như vậy, vừađịnh nói một tiếng “cảm ơn’ với anh ta thì lúcquay đầu lại, cô ngây người một chút.Tầm mắt của cô dừng lại trên giường bệnh,người đàn ông trên giường chậm rãi mở mắt ra,đúng lúc cũng nhìn thấy cô.Có lẽ là Kiều Văn Vũ đã hôn mê lâu rồi, ôngmơ màng nhìn, gọi một tiếng về phía Kiểu BíchNgọc: “Nhã Trang.”Giọng nói của ông suy yếu lại khàn khàn,nhưng lại rất cố gắng gọi.Nhã Trang là nhũ danh của mẹ cô Cung NhãTrang, Kiều Văn Vũ rất ít khi gọi mẹ cô thân thiếtnhư vậy.Kiều Bích Ngọc đần độn mất hai giây, chốnglại ánh mắt của người ba mà xưa nay vẫn luônbất hòa với mình, cô mím môi, cực ký không tựnhiên mà phun ra một chữ: “Cha.”Đã rất lâu cô không gọi ông.Kiểu Văn Vũ nghe tiếng “cha này lại giốngnhư tỉnh lại từ trong mộng, thấy khuôn mặt củaKiều Bích Ngọc, tầm mắt ông dần dần trở nên rõràng.Ông nhớ lại sự cố giao thông của mình, vẻmặt của ông có chút giật mình. Không ngờ đầutiên tỉnh lại thì liền nhìn thấy đứa con gái đã tuyệtgiao với mình, Thậm chí ông còn từng nghĩ rằngvề sau lúc ông không còn trên đời này nữa. Đứacon gái tính tình bướng bỉnh này của ông cũngcó thể sẽ không đến mộ ông liếc mắt nhìn mộtcái.Tâm địa của con gái ông cũng không cócứng rắn như ông tưởng tượng, ít nhất thì cũngkhông tuyệt tình như vậy giống mẹ nó.“Ông Kiều, ông cảm thấy đầu có còn đaukhông?”Thấy người bệnh tỉnh lại, đám bác sĩ cũnglập tức tiến lên dò hỏi cẩn thận.Kiều Bích Ngọc lui ra phía sau, nghe bọn họtrao đổi, nhìn dáng vẻ thì thấy bệnh của cha côcũng không phải loại cực kỳ nghiêm trọng, ítnhất thì có hỏi thì sẽ trả lời, đầu óc cũng coi nhưbình thường.Sau một vòng kiểm tra lại, bác sĩ xác địnhkhông có di chứng gì khác, nhưng cơ thể có mộtsố bệnh nhỏ mà Kiều Văn Vũ làm việc mệt mỏiquanh năm tích góp lại nhất định cần phải chú ý,nhất là mạch máu từng bị vỡ một lần, sau nàycần phải càng chú ý nhiều thêm ăn uống làmviệc và nghỉ ngơi cùng với khống chế cảm xúc.“Những thứ nào không ăn được, còn phảichú ý những việc linh tinh gì đó, phiền ông nói lạimột lần giúp tôi.”Lúc Cung Nhã Yến nghe thấy tiếng độnghuyên náo trong phòng bệnh thì lập tức đứnglên, bà cực kỳ kích động mà hỏi bác sĩ một lần lạimột lần những thứ cần phải chú ý này.Bà cụ Kiều ở bên kia cũng đã gọi điện thoạitới, Doãn Thành Trung và Châu Mỹ Duy kháchkhí ân cần hỏi thăm vài câu với người bệnh.Vẻ mặt của Kiều Bích Ngọc không được tựnhiên, cô cũng không biết phải nói gì, vì bìnhthường cô và cha của cô cứ gặp mặt là đều cãinhau.Cô phun ra lại một câu còn khách sáo hơncả với người ngoài: “Cha, cha nghỉ ngơi đi.”Đỡ nói sai còn chọc giận ông ấy.Dường như Kiều Văn Vũ cũng không có gìhay để nói với con gái của mình, ‘Ừ’ một tiếng,ông khép mắt lại nghỉ ngơi.Kiều Bích Ngọc vội vã đi ra khỏi phòng bệnh,ngay cả bác sĩ chủ nhiệm ở đây cũng dặn dò cô,không nên k*ch th*ch ba cô, giống như cô là loạingười đại nghịch bất đạo, là đồ bất hiếu vậy.Kiều Bích Ngọc vừa mới đi ra khỏi phòngbệnh, Kiều Văn Vũ liền mở mắt ra, mờ mịt nhìntrần nhà, ông thở dài.“Lần này cha cậu sinh bệnh nhìn giống nhưđã già đi rất nhiều.”Bọn người Châu Mỹ Duy ở bên ngoài phòngbệnh, Kiều Bích Ngọc quay đầu lại liếc mắt nhìnphòng nghỉ một cái, rầu rĩ mà trả lời một câu: “Bịbệnh nên thoạt nhìn hơi tiều tụy một chút màthôi, cậu không biết bình thường ông ấy dạy dỗngười khác không nói đạo lý bao nhiêu đâu, mởmiệng một cái là mắng.”Nói thì nói như vậy, nhưng cô cũng khônghờn giận gì.“Kiều Bích Ngọc, bên bệnh viện này đã cóthể bảo đảm được bệnh tình của cha em ổn địnhrồi, không cần lo lắng.” Doãn Thành Trung đi vềphía bọn cô.“Đã lâu không gặp, có thể ngồi xuống uốngly cà phê chứ?”Ba người đến nhà hàng ở đối diện bệnh viện,trực tiếp tùy ý chọn một bàn ở ngay đại sảnh,cũng không đi vào phòng riêng.Kiều Bích Ngọc cầm menu gọi hai ly ca caonóng, Doãn Thành Trung ngồi đối diện bèn trựctiếp gọi một ly cà phê đen, thật ra bọn họ ngồicùng nhau cũng không có đề tài gì để nói.“Vừa rồi Diệp Tuyết sao thế?”Ngữ khí của Kiều Bích Ngọc cực kỳ bìnhthản, sự quan tâm không thể nói rõ, sự tò mòkhông nói được, chính là đang nhàm chán vô vịmà chờ ca cao nóng của cô.Dường như Doãn Thành Trung rất phản cảmvới cái tên này, vẻ mặt của anh ta bực bội, thuậntay lấy hộp thuốc trong túi quần ra, dốc sức hútmạnh một hơi thuốc.Kiều Bích Ngọc rất nhạy cảm với mùi vị, cônhíu nhíu mày.“Xin lỗi.“ Dường như anh ta ý thức được việchút thuốc trước mặt phụ nữ là không lễ phép,anh ta lập tức dập tắt tàn thuốc đi.“Chắc là Quách Cao Minh rất ít hút thuốctrước mặt em nhỉ?”Giọng điệu của anh ta rất tự nhiên: “Gia giáocủa nhà họ Quách rất nghiêm, ngay cả đám họhàng này như bọn anh lúc đến làm khách ở nhàho Quách cũng cưc kỳ có nhiều quy củ.”

Chương 328