Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 339
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 339: Tất cả mọi người đều lừa dối cô“Được.”Trong lúc giằng co, bầu không khí căngthẳng và ngưng trọng.Dường như rất lâu sau, Diệp Vân mới thảlỏng và thỏa hiệp: “Để Kiều Bích Ngọc thả DiệpTuyết đi thì hôm nay tôi sẽ bỏ qua cho cô ta.”Tuy Diệp Vân vẫn để dao nằm trên cổ KiềuBích Ngọc nhưng cô không quá sợ hãi. Cô lắngnghe cuộc trò chuyện của Diệp Vân với chamình, trong lời nói của bọn họ như có gì đó, hìnhnhư đã giấu cô gì đó.“Diệp Tuyết xứng đáng bị bắt.”Kiều Bích Ngọc khó khăn quay mặt sangmột bên, ánh mắt nặng nề nhìn Diệp Vân đangđứng sau mình, cô ngang bướng: “Tôi sẽ khôngcầu tình cho Diệp Tuyết, muốn tôi thả cô ta à, cônằm mơ đi.”“Cô giỏi lắm!”Diệp Vân nhìn chằm chằm vào đôi mắt trongveo của cô và nghiến răng giận dữ, ấn mạnh lưỡidao vào mạch máu cô. Kiều Bích Ngọc cau màyđau đớn, một dòng máu đỏ tươi chạy trên cổtrắng của cô, đặc biệt chói mắt.Cung Nhã Yến nhìn họ, trái tim như sắp nhảyra ngoài, vội vàng khuyên nhủ: “Diệp Vân, cômuốn gì chúng tôi cũng đều đồng ý. Diệp Tuyếtđã xảy ra chuyện gì, cô hãy nói rõ ràng. Cô thảBích Ngọc ra, đừng làm tổn thương nó. “Nhưng đương sự lại như không muốn sốngnữa, Kiều Bích Ngọc nói rõ ràng: “Diệp Vân, condao này cũng như vậy, nếu muốn dùng nó để cắtmạch máu của tôi thì cần rất nhiều thời gian,chưa tới nửa giờ nữa sẽ có bác sĩ tới. Cô cần ratay nhanh lên, nếu không máu tôi chưa chảy hếtthì cô đã phải vào tù rồi.”“Câm miệng!”Kiều Bích Ngọc vốn dĩ muốn chọc giận DiệpVân, nhưng cô không ngờ rằng người cha lạnhlùng Kiều Văn Vũ lại vội vã bắt đầu quát mắng,ông ta vẫn còn ho vì tức giận.Cung Nhã Yến thấy mặt ông hơi tím lại, lậptức lo lắng đi tới vỗ lưng.Diệp Vân đầu tiên là theo bản năng liếc nhìnKiều Văn Vũ.Khuôn mặt cô ta tối tăm và buồn bực, cô tabiết Kiều Văn Vũ gần đây bị ốm, ngày nào cũngcó bác sĩ đến khám vào giờ cố định, cô ta cầmcon dao kim loại, hận không thể g**t ch*t KiềuBích Ngọc.“Thả con bé ra. Tôi sẽ đồng ý tất cả nhữngyêu cầu của cô.” Kiều Văn Vũ thở bình thường lại,khàn khàn hứa hẹn với Diệp Vân.Kiều Bích Ngọc muốn nói gì đó nhưng lại bịDiệp Vân đẩy ra.Thực ra, Diệp Vân cầm dao kề cổ cô cũngchỉ là hành động trong lúc nhất thời tức giận,trước giờ cô ta luôn lý trí, có được lời hứa hẹncủa Kiểu Văn Vũ, cô ta cũng đã tìm được bậcthang, nếu thật sự làm Kiều Bích Ngọc bị thươngthì đó là chuyện ngu ngốc.Kiều Văn Vũ dùng tay phải đỡ ghế ăn và ngồixuống, điều chỉnh lại nhịp thở.Mặt Diệp Vân âm trầm, nắm chặt con dao,tức giận đập con dao xuống bàn, kéo ghế ra ngồiđối diện ông.Cung Nhã Yến lập tức chạy đến chỗ KiềuBích Ngọc, nhìn cổ cô có vết máu, trong lòng trởnên lo lắng: “Cổ thế nào? Có đau không? Bây giờdì sẽ bôi thuốc cho cháu.”Cổ của Kiều Bích Ngọc chỉ bị thương nhẹ, cônhìn chằm chằm vào Diệp Vân vẫn chưa kịp phảnứng, nhưng cha cô Kiều Văn Vũ giận dữ hét lên:“Đáng đời, đừng để ý đến nó!”“Không sao đâu.”Kiểu Bích Ngọc tiện tay lấy một vài tờ khăngiấy trên bàn ấn vào vết thương trên cổ.Khuôn mặt cô rất thối, cô không để chút tổnthương này trong lòng, nhưng cô rất khó chịu khilại nghe cha mình thiên vị Diệp Vân như thế, rõràng người bị thương là cô nhưng lần nào cha côcũng hung dữ như vậy.Cô và Cung Nhã Yến cùng kéo ghế ngồixuống, bốn người nhìn nhau, mỗi người một ýnghĩ.“Diệp Tuyết bị làm sao?”Kiều Văn Vũ lên tiếng trước, có lẽ là vì bệnhcủa ông ta mà giọng trầm hơn bình thường.“Con gái ngoan của ông không nói cho cácngười biết sao?”Diệp Vân cười khẩy, nhìn Kiều Bích Ngọc cóchút căm hận: “Kiều Bích Ngọc đưa Diệp Tuyếtvào bệnh viện tâm thần.”Kiều Văn Vũ và Cung Nhã Yến lần đầu tiênnghe thấy chuyện này, cau mày và lần lượt quaysang nhìn Kiều Bích Ngọc.Kiều Văn Vũ tức giận hét lên: “Mày đã làmchuyện tốt gì vậy?”Kiều Bích Ngọc không lạ gì cái giọng điệumắng mỏ này, dù sao nếu có chuyện gì xảy ra thìđều do cô, cô nghiêm mặt, lạnh lùng và ngừngnói.Cung Nhã Yến thấy vậy, lập tức dùng cùi chỏchạm vào cô, hạ giọng khuyên: “Cha cháu cònđang bệnh, đừng giận ông ấy, có chuyện gì thì từtừ nói rõ.”Kiều Bích Ngọc ăn mềm nhưng không cứng,đó là lý do tại sao cô luôn thích sống với CungNhã Yến, cách giáo dục của Kiều Văn Vũ sẽ chỉphản tác dụng với cô.“Diệp Tuyết lái xe đâm vào bạn tôi, cô ta đãbị cảnh sát bắt giữ.“ Kiều Bích Ngọc nói rất ngắngọn, bỏ qua phần liên quan đến mình.“Tại sao Diệp Tuyết lại lái xe đâm bạncháu?” Cung Nhã Yến khó hiểu.“Châu Mỹ Duy không bị thương và đượcxuất viện vào ngày hôm sau. Thay vào đó, DiệpTuyết đã bị chấn động não một tuần rồi mớichuyển đến phòng bệnh thường”Diệp Vân lạnh lùng quay lại nhìn vẻ mặt củaKiều Bích Ngọc, nghiến răng nghiến lợi: “Lê YếnNhi xúi giục nên nó mới lái xe đâm người ta. Từđầu đến cuối Diệp Tuyết đều là nạn nhân.”Kiều Bích Ngọc lạnh lùng không quan tâm:“Diệp Tuyết có phải là nạn nhân không thì cảnhsát sẽ điều tra”Cô không có hứng thú với chuyện của DiệpTuyết.Diệp Vân nghe vậy càng thêm phẫn nộ,giọng nói sắc bén: “Để cảnh sát điều tra, nóichính nghĩa cỡ nào, tôi khinh. Kiều Bích Ngọc, côgiở trò sau lưng, cô để cho Lục Khánh Nam địnhtội Diệp Tuyết, cô để nó ở bệnh viện tâm thần cảđời, cả đời! Kiều Bích Ngọc, cô điên rồi!”“Tôi không có!”Biểu hiện của Kiều Bích Ngọc hơi kỳ lạ, côlập tức phản bác lại.“Diệp Tuyết bị cảnh sát giao thông bắt, tạisao cô ta lại bị giam trong bệnh viện tâm thần làvấn đề của chính cô ta”Kiều Bích Ngọc cảm thấy Diệp Vân lại đếnvu khống mình, ban đầu giật mình cũng từ từbình tĩnh lại, nhìn người phụ nữ này càng thêmchán ghét, cô liền đoán hỏi.“Diệp Tuyết được bệnh viện chẩn đoán làmắc bệnh tâm thần. Tôi nói xem, hai chị em côđang có âm mưu gì, dùng bệnh tâm thần để trốntrách nhiệm vụ tai nạn giao thông đúng không?”Kiều Văn Vũ và Cung Nhã Yến nghe mỗingười mỗi ý, trong nhất thời bọn họ không thểphán xét sự việc.“Chờ điều tra xong lại nói tiếp.”Kiểu Văn Vũ có vẻ hơi mệt mỏi, ông ta nhắmmắt, trầm giọng nói.“Kiều Văn Vũ, chuyện này là do Kiều BíchNgọc gây ra. Cô ta muốn giết Diệp Tuyết, tiếptheo nhất định là tôi.Diệp Vân kích động chửi bới, đôi mắt u ámâm trầm, tràn đầy oán hận: “Tôi đã chịu đựng côta nhiều năm như vậy, hôm nay tôi chịu khôngnổi nữa rồi. Hoặc là lập tức thả Diệp Tuyết ra,không thì hôm nay tôi sẽ nói hết mọi chuyện,ông đừng nghĩ thiên vị cho Kiều Bích Ngọc. Côta cũng ích kỷ và độc ác như mẹ mình vậy.”“Diệp Vân, cô có quyền gì mà nhắc đến mẹtôi? Lúc đó cô đã nói gì? Cô và cha tôi thực sựyêu nhau, hy vọng mẹ tôi chủ động ly hôn để tácthành cho hai người. Vậy tại sao gần đây khi chatôi bị bệnh, cô lại đi ra ngoài tìm đàn ông.”Kiều Bích Ngọc cũng tức giận, cô ghét nhấtngười khác nhắc đến mẹ cô, đặc biệt là hung thủDiệp Vân.“Bây giờ tôi nói cho cô biết, cho dù LụcKhánh Nam có can thiệp vào vụ án của DiệpTuyết hay không, tôi cũng sẽ không cầu tìnhthay chị em cô. Các người đã làm hết nhữngchuyện xấu, đây đều là báo ứng mà các ngườiđáng phải chịu!”“Báo ứng?”Diệp Tuyết không nhịn được đập mạnh vàobàn, giận dữ chửi rủa: “Báo ứng, Kiều Bích Ngọc,sao cô dám nhắc đến hai từ báo ứng. Loại ngườinhư cô suốt ngày sống trong thế giới hư cấu đẹpđế, cô có biết quả báo là gì không? Kiểu BíchNgọc, cô sinh ra chính là báo ứng lớn nhất củanhà họ Kiều.”Kiều Bích Ngọc đổi sắc mặt: “Cô nói gì, ý côlà gì?“Đủ rồi, đủ rồi. Tất cả câm miệng!”Kiều Văn Vũ giữ mặt bàn đứng dậy khỏichiếc ghế, hét lên với bọn họ, như thể ông đanglo lắng, tức giận đến mức lại ho khan, khuôn mặtông có chút tái nhợt.Mặt của Diệp Vân tối tăm dữ tợn, đứng dậychạy đến chiếc tủ dài trong phòng khách nhặtmột tấm ảnh đen trắng của một người đã chết,giơ lên cao rồi đập vỡ khung ảnh như để hả giận,sau đó giẫm lên người phụ nữ xinh đẹp độnglòng người trong ảnh.“Cung Nhã Trang, con đàn bà khốn kiếpnày!”Kiều Bích Ngọc sững người khi thấy bà tađập nát di ảnh mẹ mình.Cung Nhã Yến quay đầu lại nhìn tức giận:“Diệp Vân, có phải cô điên rồi không?”Cung Nhã Yến chạy đến đẩy cô ra để lấy ảnhchụp đen trắng dưới chân. Cả người Diệp Vânđầy oán hận và chấp niệm, cô ta giậm mạnh tấmảnh, ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch lên một nụcười xấu xa, cười không ngừng: “Tôi điên rồisao?”“Chính nhà họ Cung nhà cô mới điên.”Cô ta quay lại nhìn người chồng yếu ớt vàthở hổn hển ở đằng kia: “Cả ông nữa, Kiều VănVũ, ông cũng điên rồi, tất cả các người đều điênrồi!”Cung Nhã Yến nghe cô ta nói vậy, khuônmặt bà ngay lập tức đầy kinh ngạc và phức tạp.Diệp Vân nhìn Kiều Bích Ngọc đang trầmngâm trên bàn ăn, đột nhiên cười điên cuồnghơn, dùng hết sức hét lên: “Tất cả các người đềulừa cô ta.”“Kiều Bích Ngọc, mẹ cô đã mang thai vớimột người đàn ông khác bên ngoài, ông ngoại côđã yêu cầu Kiều Văn Vũ kết hôn với mẹ cô đểkhông bị người ngoài chê cười, còn cô lại là côKiều được mọi người nuông chiều từ nhỏ. Mọingười đang giấu cô, lừa gạt cô, cô sinh ra đã làmột chuyện cười.”
Chương 339: Tất cả mọi người đều lừa dối cô
“Được.”
Trong lúc giằng co, bầu không khí căng
thẳng và ngưng trọng.
Dường như rất lâu sau, Diệp Vân mới thả
lỏng và thỏa hiệp: “Để Kiều Bích Ngọc thả Diệp
Tuyết đi thì hôm nay tôi sẽ bỏ qua cho cô ta.”
Tuy Diệp Vân vẫn để dao nằm trên cổ Kiều
Bích Ngọc nhưng cô không quá sợ hãi. Cô lắng
nghe cuộc trò chuyện của Diệp Vân với cha
mình, trong lời nói của bọn họ như có gì đó, hình
như đã giấu cô gì đó.
“Diệp Tuyết xứng đáng bị bắt.”
Kiều Bích Ngọc khó khăn quay mặt sang
một bên, ánh mắt nặng nề nhìn Diệp Vân đang
đứng sau mình, cô ngang bướng: “Tôi sẽ không
cầu tình cho Diệp Tuyết, muốn tôi thả cô ta à, cô
nằm mơ đi.”
“Cô giỏi lắm!”
Diệp Vân nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong
veo của cô và nghiến răng giận dữ, ấn mạnh lưỡi
dao vào mạch máu cô. Kiều Bích Ngọc cau mày
đau đớn, một dòng máu đỏ tươi chạy trên cổ
trắng của cô, đặc biệt chói mắt.
Cung Nhã Yến nhìn họ, trái tim như sắp nhảy
ra ngoài, vội vàng khuyên nhủ: “Diệp Vân, cô
muốn gì chúng tôi cũng đều đồng ý. Diệp Tuyết
đã xảy ra chuyện gì, cô hãy nói rõ ràng. Cô thả
Bích Ngọc ra, đừng làm tổn thương nó. “
Nhưng đương sự lại như không muốn sống
nữa, Kiều Bích Ngọc nói rõ ràng: “Diệp Vân, con
dao này cũng như vậy, nếu muốn dùng nó để cắt
mạch máu của tôi thì cần rất nhiều thời gian,
chưa tới nửa giờ nữa sẽ có bác sĩ tới. Cô cần ra
tay nhanh lên, nếu không máu tôi chưa chảy hết
thì cô đã phải vào tù rồi.”
“Câm miệng!”
Kiều Bích Ngọc vốn dĩ muốn chọc giận Diệp
Vân, nhưng cô không ngờ rằng người cha lạnh
lùng Kiều Văn Vũ lại vội vã bắt đầu quát mắng,
ông ta vẫn còn ho vì tức giận.
Cung Nhã Yến thấy mặt ông hơi tím lại, lập
tức lo lắng đi tới vỗ lưng.
Diệp Vân đầu tiên là theo bản năng liếc nhìn
Kiều Văn Vũ.
Khuôn mặt cô ta tối tăm và buồn bực, cô ta
biết Kiều Văn Vũ gần đây bị ốm, ngày nào cũng
có bác sĩ đến khám vào giờ cố định, cô ta cầm
con dao kim loại, hận không thể g**t ch*t Kiều
Bích Ngọc.
“Thả con bé ra. Tôi sẽ đồng ý tất cả những
yêu cầu của cô.” Kiều Văn Vũ thở bình thường lại,
khàn khàn hứa hẹn với Diệp Vân.
Kiều Bích Ngọc muốn nói gì đó nhưng lại bị
Diệp Vân đẩy ra.
Thực ra, Diệp Vân cầm dao kề cổ cô cũng
chỉ là hành động trong lúc nhất thời tức giận,
trước giờ cô ta luôn lý trí, có được lời hứa hẹn
của Kiểu Văn Vũ, cô ta cũng đã tìm được bậc
thang, nếu thật sự làm Kiều Bích Ngọc bị thương
thì đó là chuyện ngu ngốc.
Kiều Văn Vũ dùng tay phải đỡ ghế ăn và ngồi
xuống, điều chỉnh lại nhịp thở.
Mặt Diệp Vân âm trầm, nắm chặt con dao,
tức giận đập con dao xuống bàn, kéo ghế ra ngồi
đối diện ông.
Cung Nhã Yến lập tức chạy đến chỗ Kiều
Bích Ngọc, nhìn cổ cô có vết máu, trong lòng trở
nên lo lắng: “Cổ thế nào? Có đau không? Bây giờ
dì sẽ bôi thuốc cho cháu.”
Cổ của Kiều Bích Ngọc chỉ bị thương nhẹ, cô
nhìn chằm chằm vào Diệp Vân vẫn chưa kịp phản
ứng, nhưng cha cô Kiều Văn Vũ giận dữ hét lên:
“Đáng đời, đừng để ý đến nó!”
“Không sao đâu.”
Kiểu Bích Ngọc tiện tay lấy một vài tờ khăn
giấy trên bàn ấn vào vết thương trên cổ.
Khuôn mặt cô rất thối, cô không để chút tổn
thương này trong lòng, nhưng cô rất khó chịu khi
lại nghe cha mình thiên vị Diệp Vân như thế, rõ
ràng người bị thương là cô nhưng lần nào cha cô
cũng hung dữ như vậy.
Cô và Cung Nhã Yến cùng kéo ghế ngồi
xuống, bốn người nhìn nhau, mỗi người một ý
nghĩ.
“Diệp Tuyết bị làm sao?”
Kiều Văn Vũ lên tiếng trước, có lẽ là vì bệnh
của ông ta mà giọng trầm hơn bình thường.
“Con gái ngoan của ông không nói cho các
người biết sao?”
Diệp Vân cười khẩy, nhìn Kiều Bích Ngọc có
chút căm hận: “Kiều Bích Ngọc đưa Diệp Tuyết
vào bệnh viện tâm thần.”
Kiều Văn Vũ và Cung Nhã Yến lần đầu tiên
nghe thấy chuyện này, cau mày và lần lượt quay
sang nhìn Kiều Bích Ngọc.
Kiều Văn Vũ tức giận hét lên: “Mày đã làm
chuyện tốt gì vậy?”
Kiều Bích Ngọc không lạ gì cái giọng điệu
mắng mỏ này, dù sao nếu có chuyện gì xảy ra thì
đều do cô, cô nghiêm mặt, lạnh lùng và ngừng
nói.
Cung Nhã Yến thấy vậy, lập tức dùng cùi chỏ
chạm vào cô, hạ giọng khuyên: “Cha cháu còn
đang bệnh, đừng giận ông ấy, có chuyện gì thì từ
từ nói rõ.”
Kiều Bích Ngọc ăn mềm nhưng không cứng,
đó là lý do tại sao cô luôn thích sống với Cung
Nhã Yến, cách giáo dục của Kiều Văn Vũ sẽ chỉ
phản tác dụng với cô.
“Diệp Tuyết lái xe đâm vào bạn tôi, cô ta đã
bị cảnh sát bắt giữ.“ Kiều Bích Ngọc nói rất ngắn
gọn, bỏ qua phần liên quan đến mình.
“Tại sao Diệp Tuyết lại lái xe đâm bạn
cháu?” Cung Nhã Yến khó hiểu.
“Châu Mỹ Duy không bị thương và được
xuất viện vào ngày hôm sau. Thay vào đó, Diệp
Tuyết đã bị chấn động não một tuần rồi mới
chuyển đến phòng bệnh thường”
Diệp Vân lạnh lùng quay lại nhìn vẻ mặt của
Kiều Bích Ngọc, nghiến răng nghiến lợi: “Lê Yến
Nhi xúi giục nên nó mới lái xe đâm người ta. Từ
đầu đến cuối Diệp Tuyết đều là nạn nhân.”
Kiều Bích Ngọc lạnh lùng không quan tâm:
“Diệp Tuyết có phải là nạn nhân không thì cảnh
sát sẽ điều tra”
Cô không có hứng thú với chuyện của Diệp
Tuyết.
Diệp Vân nghe vậy càng thêm phẫn nộ,
giọng nói sắc bén: “Để cảnh sát điều tra, nói
chính nghĩa cỡ nào, tôi khinh. Kiều Bích Ngọc, cô
giở trò sau lưng, cô để cho Lục Khánh Nam định
tội Diệp Tuyết, cô để nó ở bệnh viện tâm thần cả
đời, cả đời! Kiều Bích Ngọc, cô điên rồi!”
“Tôi không có!”
Biểu hiện của Kiều Bích Ngọc hơi kỳ lạ, cô
lập tức phản bác lại.
“Diệp Tuyết bị cảnh sát giao thông bắt, tại
sao cô ta lại bị giam trong bệnh viện tâm thần là
vấn đề của chính cô ta”
Kiều Bích Ngọc cảm thấy Diệp Vân lại đến
vu khống mình, ban đầu giật mình cũng từ từ
bình tĩnh lại, nhìn người phụ nữ này càng thêm
chán ghét, cô liền đoán hỏi.
“Diệp Tuyết được bệnh viện chẩn đoán là
mắc bệnh tâm thần. Tôi nói xem, hai chị em cô
đang có âm mưu gì, dùng bệnh tâm thần để trốn
trách nhiệm vụ tai nạn giao thông đúng không?”
Kiều Văn Vũ và Cung Nhã Yến nghe mỗi
người mỗi ý, trong nhất thời bọn họ không thể
phán xét sự việc.
“Chờ điều tra xong lại nói tiếp.”
Kiểu Văn Vũ có vẻ hơi mệt mỏi, ông ta nhắm
mắt, trầm giọng nói.
“Kiều Văn Vũ, chuyện này là do Kiều Bích
Ngọc gây ra. Cô ta muốn giết Diệp Tuyết, tiếp
theo nhất định là tôi.
Diệp Vân kích động chửi bới, đôi mắt u ám
âm trầm, tràn đầy oán hận: “Tôi đã chịu đựng cô
ta nhiều năm như vậy, hôm nay tôi chịu không
nổi nữa rồi. Hoặc là lập tức thả Diệp Tuyết ra,
không thì hôm nay tôi sẽ nói hết mọi chuyện,
ông đừng nghĩ thiên vị cho Kiều Bích Ngọc. Cô
ta cũng ích kỷ và độc ác như mẹ mình vậy.”
“Diệp Vân, cô có quyền gì mà nhắc đến mẹ
tôi? Lúc đó cô đã nói gì? Cô và cha tôi thực sự
yêu nhau, hy vọng mẹ tôi chủ động ly hôn để tác
thành cho hai người. Vậy tại sao gần đây khi cha
tôi bị bệnh, cô lại đi ra ngoài tìm đàn ông.”
Kiều Bích Ngọc cũng tức giận, cô ghét nhất
người khác nhắc đến mẹ cô, đặc biệt là hung thủ
Diệp Vân.
“Bây giờ tôi nói cho cô biết, cho dù Lục
Khánh Nam có can thiệp vào vụ án của Diệp
Tuyết hay không, tôi cũng sẽ không cầu tình
thay chị em cô. Các người đã làm hết những
chuyện xấu, đây đều là báo ứng mà các người
đáng phải chịu!”
“Báo ứng?”
Diệp Tuyết không nhịn được đập mạnh vào
bàn, giận dữ chửi rủa: “Báo ứng, Kiều Bích Ngọc,
sao cô dám nhắc đến hai từ báo ứng. Loại người
như cô suốt ngày sống trong thế giới hư cấu đẹp
đế, cô có biết quả báo là gì không? Kiểu Bích
Ngọc, cô sinh ra chính là báo ứng lớn nhất của
nhà họ Kiều.”
Kiều Bích Ngọc đổi sắc mặt: “Cô nói gì, ý cô
là gì?
“Đủ rồi, đủ rồi. Tất cả câm miệng!”
Kiều Văn Vũ giữ mặt bàn đứng dậy khỏi
chiếc ghế, hét lên với bọn họ, như thể ông đang
lo lắng, tức giận đến mức lại ho khan, khuôn mặt
ông có chút tái nhợt.
Mặt của Diệp Vân tối tăm dữ tợn, đứng dậy
chạy đến chiếc tủ dài trong phòng khách nhặt
một tấm ảnh đen trắng của một người đã chết,
giơ lên cao rồi đập vỡ khung ảnh như để hả giận,
sau đó giẫm lên người phụ nữ xinh đẹp động
lòng người trong ảnh.
“Cung Nhã Trang, con đàn bà khốn kiếp
này!”
Kiều Bích Ngọc sững người khi thấy bà ta
đập nát di ảnh mẹ mình.
Cung Nhã Yến quay đầu lại nhìn tức giận:
“Diệp Vân, có phải cô điên rồi không?”
Cung Nhã Yến chạy đến đẩy cô ra để lấy ảnh
chụp đen trắng dưới chân. Cả người Diệp Vân
đầy oán hận và chấp niệm, cô ta giậm mạnh tấm
ảnh, ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch lên một nụ
cười xấu xa, cười không ngừng: “Tôi điên rồi
sao?”
“Chính nhà họ Cung nhà cô mới điên.”
Cô ta quay lại nhìn người chồng yếu ớt và
thở hổn hển ở đằng kia: “Cả ông nữa, Kiều Văn
Vũ, ông cũng điên rồi, tất cả các người đều điên
rồi!”
Cung Nhã Yến nghe cô ta nói vậy, khuôn
mặt bà ngay lập tức đầy kinh ngạc và phức tạp.
Diệp Vân nhìn Kiều Bích Ngọc đang trầm
ngâm trên bàn ăn, đột nhiên cười điên cuồng
hơn, dùng hết sức hét lên: “Tất cả các người đều
lừa cô ta.”
“Kiều Bích Ngọc, mẹ cô đã mang thai với
một người đàn ông khác bên ngoài, ông ngoại cô
đã yêu cầu Kiều Văn Vũ kết hôn với mẹ cô để
không bị người ngoài chê cười, còn cô lại là cô
Kiều được mọi người nuông chiều từ nhỏ. Mọi
người đang giấu cô, lừa gạt cô, cô sinh ra đã là
một chuyện cười.”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 339: Tất cả mọi người đều lừa dối cô“Được.”Trong lúc giằng co, bầu không khí căngthẳng và ngưng trọng.Dường như rất lâu sau, Diệp Vân mới thảlỏng và thỏa hiệp: “Để Kiều Bích Ngọc thả DiệpTuyết đi thì hôm nay tôi sẽ bỏ qua cho cô ta.”Tuy Diệp Vân vẫn để dao nằm trên cổ KiềuBích Ngọc nhưng cô không quá sợ hãi. Cô lắngnghe cuộc trò chuyện của Diệp Vân với chamình, trong lời nói của bọn họ như có gì đó, hìnhnhư đã giấu cô gì đó.“Diệp Tuyết xứng đáng bị bắt.”Kiều Bích Ngọc khó khăn quay mặt sangmột bên, ánh mắt nặng nề nhìn Diệp Vân đangđứng sau mình, cô ngang bướng: “Tôi sẽ khôngcầu tình cho Diệp Tuyết, muốn tôi thả cô ta à, cônằm mơ đi.”“Cô giỏi lắm!”Diệp Vân nhìn chằm chằm vào đôi mắt trongveo của cô và nghiến răng giận dữ, ấn mạnh lưỡidao vào mạch máu cô. Kiều Bích Ngọc cau màyđau đớn, một dòng máu đỏ tươi chạy trên cổtrắng của cô, đặc biệt chói mắt.Cung Nhã Yến nhìn họ, trái tim như sắp nhảyra ngoài, vội vàng khuyên nhủ: “Diệp Vân, cômuốn gì chúng tôi cũng đều đồng ý. Diệp Tuyếtđã xảy ra chuyện gì, cô hãy nói rõ ràng. Cô thảBích Ngọc ra, đừng làm tổn thương nó. “Nhưng đương sự lại như không muốn sốngnữa, Kiều Bích Ngọc nói rõ ràng: “Diệp Vân, condao này cũng như vậy, nếu muốn dùng nó để cắtmạch máu của tôi thì cần rất nhiều thời gian,chưa tới nửa giờ nữa sẽ có bác sĩ tới. Cô cần ratay nhanh lên, nếu không máu tôi chưa chảy hếtthì cô đã phải vào tù rồi.”“Câm miệng!”Kiều Bích Ngọc vốn dĩ muốn chọc giận DiệpVân, nhưng cô không ngờ rằng người cha lạnhlùng Kiều Văn Vũ lại vội vã bắt đầu quát mắng,ông ta vẫn còn ho vì tức giận.Cung Nhã Yến thấy mặt ông hơi tím lại, lậptức lo lắng đi tới vỗ lưng.Diệp Vân đầu tiên là theo bản năng liếc nhìnKiều Văn Vũ.Khuôn mặt cô ta tối tăm và buồn bực, cô tabiết Kiều Văn Vũ gần đây bị ốm, ngày nào cũngcó bác sĩ đến khám vào giờ cố định, cô ta cầmcon dao kim loại, hận không thể g**t ch*t KiềuBích Ngọc.“Thả con bé ra. Tôi sẽ đồng ý tất cả nhữngyêu cầu của cô.” Kiều Văn Vũ thở bình thường lại,khàn khàn hứa hẹn với Diệp Vân.Kiều Bích Ngọc muốn nói gì đó nhưng lại bịDiệp Vân đẩy ra.Thực ra, Diệp Vân cầm dao kề cổ cô cũngchỉ là hành động trong lúc nhất thời tức giận,trước giờ cô ta luôn lý trí, có được lời hứa hẹncủa Kiểu Văn Vũ, cô ta cũng đã tìm được bậcthang, nếu thật sự làm Kiều Bích Ngọc bị thươngthì đó là chuyện ngu ngốc.Kiều Văn Vũ dùng tay phải đỡ ghế ăn và ngồixuống, điều chỉnh lại nhịp thở.Mặt Diệp Vân âm trầm, nắm chặt con dao,tức giận đập con dao xuống bàn, kéo ghế ra ngồiđối diện ông.Cung Nhã Yến lập tức chạy đến chỗ KiềuBích Ngọc, nhìn cổ cô có vết máu, trong lòng trởnên lo lắng: “Cổ thế nào? Có đau không? Bây giờdì sẽ bôi thuốc cho cháu.”Cổ của Kiều Bích Ngọc chỉ bị thương nhẹ, cônhìn chằm chằm vào Diệp Vân vẫn chưa kịp phảnứng, nhưng cha cô Kiều Văn Vũ giận dữ hét lên:“Đáng đời, đừng để ý đến nó!”“Không sao đâu.”Kiểu Bích Ngọc tiện tay lấy một vài tờ khăngiấy trên bàn ấn vào vết thương trên cổ.Khuôn mặt cô rất thối, cô không để chút tổnthương này trong lòng, nhưng cô rất khó chịu khilại nghe cha mình thiên vị Diệp Vân như thế, rõràng người bị thương là cô nhưng lần nào cha côcũng hung dữ như vậy.Cô và Cung Nhã Yến cùng kéo ghế ngồixuống, bốn người nhìn nhau, mỗi người một ýnghĩ.“Diệp Tuyết bị làm sao?”Kiều Văn Vũ lên tiếng trước, có lẽ là vì bệnhcủa ông ta mà giọng trầm hơn bình thường.“Con gái ngoan của ông không nói cho cácngười biết sao?”Diệp Vân cười khẩy, nhìn Kiều Bích Ngọc cóchút căm hận: “Kiều Bích Ngọc đưa Diệp Tuyếtvào bệnh viện tâm thần.”Kiều Văn Vũ và Cung Nhã Yến lần đầu tiênnghe thấy chuyện này, cau mày và lần lượt quaysang nhìn Kiều Bích Ngọc.Kiều Văn Vũ tức giận hét lên: “Mày đã làmchuyện tốt gì vậy?”Kiều Bích Ngọc không lạ gì cái giọng điệumắng mỏ này, dù sao nếu có chuyện gì xảy ra thìđều do cô, cô nghiêm mặt, lạnh lùng và ngừngnói.Cung Nhã Yến thấy vậy, lập tức dùng cùi chỏchạm vào cô, hạ giọng khuyên: “Cha cháu cònđang bệnh, đừng giận ông ấy, có chuyện gì thì từtừ nói rõ.”Kiều Bích Ngọc ăn mềm nhưng không cứng,đó là lý do tại sao cô luôn thích sống với CungNhã Yến, cách giáo dục của Kiều Văn Vũ sẽ chỉphản tác dụng với cô.“Diệp Tuyết lái xe đâm vào bạn tôi, cô ta đãbị cảnh sát bắt giữ.“ Kiều Bích Ngọc nói rất ngắngọn, bỏ qua phần liên quan đến mình.“Tại sao Diệp Tuyết lại lái xe đâm bạncháu?” Cung Nhã Yến khó hiểu.“Châu Mỹ Duy không bị thương và đượcxuất viện vào ngày hôm sau. Thay vào đó, DiệpTuyết đã bị chấn động não một tuần rồi mớichuyển đến phòng bệnh thường”Diệp Vân lạnh lùng quay lại nhìn vẻ mặt củaKiều Bích Ngọc, nghiến răng nghiến lợi: “Lê YếnNhi xúi giục nên nó mới lái xe đâm người ta. Từđầu đến cuối Diệp Tuyết đều là nạn nhân.”Kiều Bích Ngọc lạnh lùng không quan tâm:“Diệp Tuyết có phải là nạn nhân không thì cảnhsát sẽ điều tra”Cô không có hứng thú với chuyện của DiệpTuyết.Diệp Vân nghe vậy càng thêm phẫn nộ,giọng nói sắc bén: “Để cảnh sát điều tra, nóichính nghĩa cỡ nào, tôi khinh. Kiều Bích Ngọc, côgiở trò sau lưng, cô để cho Lục Khánh Nam địnhtội Diệp Tuyết, cô để nó ở bệnh viện tâm thần cảđời, cả đời! Kiều Bích Ngọc, cô điên rồi!”“Tôi không có!”Biểu hiện của Kiều Bích Ngọc hơi kỳ lạ, côlập tức phản bác lại.“Diệp Tuyết bị cảnh sát giao thông bắt, tạisao cô ta lại bị giam trong bệnh viện tâm thần làvấn đề của chính cô ta”Kiều Bích Ngọc cảm thấy Diệp Vân lại đếnvu khống mình, ban đầu giật mình cũng từ từbình tĩnh lại, nhìn người phụ nữ này càng thêmchán ghét, cô liền đoán hỏi.“Diệp Tuyết được bệnh viện chẩn đoán làmắc bệnh tâm thần. Tôi nói xem, hai chị em côđang có âm mưu gì, dùng bệnh tâm thần để trốntrách nhiệm vụ tai nạn giao thông đúng không?”Kiều Văn Vũ và Cung Nhã Yến nghe mỗingười mỗi ý, trong nhất thời bọn họ không thểphán xét sự việc.“Chờ điều tra xong lại nói tiếp.”Kiểu Văn Vũ có vẻ hơi mệt mỏi, ông ta nhắmmắt, trầm giọng nói.“Kiều Văn Vũ, chuyện này là do Kiều BíchNgọc gây ra. Cô ta muốn giết Diệp Tuyết, tiếptheo nhất định là tôi.Diệp Vân kích động chửi bới, đôi mắt u ámâm trầm, tràn đầy oán hận: “Tôi đã chịu đựng côta nhiều năm như vậy, hôm nay tôi chịu khôngnổi nữa rồi. Hoặc là lập tức thả Diệp Tuyết ra,không thì hôm nay tôi sẽ nói hết mọi chuyện,ông đừng nghĩ thiên vị cho Kiều Bích Ngọc. Côta cũng ích kỷ và độc ác như mẹ mình vậy.”“Diệp Vân, cô có quyền gì mà nhắc đến mẹtôi? Lúc đó cô đã nói gì? Cô và cha tôi thực sựyêu nhau, hy vọng mẹ tôi chủ động ly hôn để tácthành cho hai người. Vậy tại sao gần đây khi chatôi bị bệnh, cô lại đi ra ngoài tìm đàn ông.”Kiều Bích Ngọc cũng tức giận, cô ghét nhấtngười khác nhắc đến mẹ cô, đặc biệt là hung thủDiệp Vân.“Bây giờ tôi nói cho cô biết, cho dù LụcKhánh Nam có can thiệp vào vụ án của DiệpTuyết hay không, tôi cũng sẽ không cầu tìnhthay chị em cô. Các người đã làm hết nhữngchuyện xấu, đây đều là báo ứng mà các ngườiđáng phải chịu!”“Báo ứng?”Diệp Tuyết không nhịn được đập mạnh vàobàn, giận dữ chửi rủa: “Báo ứng, Kiều Bích Ngọc,sao cô dám nhắc đến hai từ báo ứng. Loại ngườinhư cô suốt ngày sống trong thế giới hư cấu đẹpđế, cô có biết quả báo là gì không? Kiểu BíchNgọc, cô sinh ra chính là báo ứng lớn nhất củanhà họ Kiều.”Kiều Bích Ngọc đổi sắc mặt: “Cô nói gì, ý côlà gì?“Đủ rồi, đủ rồi. Tất cả câm miệng!”Kiều Văn Vũ giữ mặt bàn đứng dậy khỏichiếc ghế, hét lên với bọn họ, như thể ông đanglo lắng, tức giận đến mức lại ho khan, khuôn mặtông có chút tái nhợt.Mặt của Diệp Vân tối tăm dữ tợn, đứng dậychạy đến chiếc tủ dài trong phòng khách nhặtmột tấm ảnh đen trắng của một người đã chết,giơ lên cao rồi đập vỡ khung ảnh như để hả giận,sau đó giẫm lên người phụ nữ xinh đẹp độnglòng người trong ảnh.“Cung Nhã Trang, con đàn bà khốn kiếpnày!”Kiều Bích Ngọc sững người khi thấy bà tađập nát di ảnh mẹ mình.Cung Nhã Yến quay đầu lại nhìn tức giận:“Diệp Vân, có phải cô điên rồi không?”Cung Nhã Yến chạy đến đẩy cô ra để lấy ảnhchụp đen trắng dưới chân. Cả người Diệp Vânđầy oán hận và chấp niệm, cô ta giậm mạnh tấmảnh, ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch lên một nụcười xấu xa, cười không ngừng: “Tôi điên rồisao?”“Chính nhà họ Cung nhà cô mới điên.”Cô ta quay lại nhìn người chồng yếu ớt vàthở hổn hển ở đằng kia: “Cả ông nữa, Kiều VănVũ, ông cũng điên rồi, tất cả các người đều điênrồi!”Cung Nhã Yến nghe cô ta nói vậy, khuônmặt bà ngay lập tức đầy kinh ngạc và phức tạp.Diệp Vân nhìn Kiều Bích Ngọc đang trầmngâm trên bàn ăn, đột nhiên cười điên cuồnghơn, dùng hết sức hét lên: “Tất cả các người đềulừa cô ta.”“Kiều Bích Ngọc, mẹ cô đã mang thai vớimột người đàn ông khác bên ngoài, ông ngoại côđã yêu cầu Kiều Văn Vũ kết hôn với mẹ cô đểkhông bị người ngoài chê cười, còn cô lại là côKiều được mọi người nuông chiều từ nhỏ. Mọingười đang giấu cô, lừa gạt cô, cô sinh ra đã làmột chuyện cười.”