Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 341
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 341: Sinh ly tử biệt, người cô yêu nhất“Những người nào có quan hệ với Cung NhãTrang tôi đều phải phá hủy, ông vĩnh viễn muốnnghĩ cũng đừng nghĩ đến.”Diệp Vân đột nhiên quay người lại, chạy rangoài cửa lớn, hung dữ đưa tay ném vòng cổ bạcra ngoài.Dưới ánh nắng chói mắt, vòng cổ lóe lên ánhsáng bạc bay đi xa dần. Bay thành một đườngcong pa-ra-bôn lạnh lẽo, mãi đến khi nó rơixuống không nhìn thấy nữa.Dường như ngay lúc cô ta ném vòng cổ di,Kiều Văn Vũ lập tức đứng dậy, luống cuống chạytheo, bước chân nặng nề, mất trật tự đi tới.Ông ta mở to hai mắt nhìn, nhìn thấy vòngcổ bay tên không trung, sau đó biến mất.Giống như đã được định trước, ông ta bắt,cấu, cào một trận trên không trung. Ông tamuốn bắt lấy gì đó, nhưng cho dù có dùng sứccỡ nào, cũng không thể bắt được như trước.“Cha!” Kiều Bích Ngọc phản ứng theo bảnnăng, hoảng sợ hô to một tiếng về phía ông ta.Thân thể nặng nề của Kiều Văn Vũ đột nhiênngã xuống đất.Diệp Vân quay đầu lại, sắc mặt vốn đangkích động oán hận, dần dần bình tĩnh lại, mộtcảm giác sợ hãi dần nảy lên trong lòng, thân thểcứng ngắc.Lúc xe cứu thương tới, bác sĩ của nhà họKiều và bà cụ Kiều cũng vừa từ bên ngoài trở về.Nhìn thấy cảnh trước mặt này, bà cụ Kiều sợ tớimức mất hồn mất vía, hoảng sợ nhào tới.“Đã xảy ra chuyện gì?”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao Văn Vũlại bất tỉnh? Sao sắc mặt nó lại tái nhợt nhưvậy?” Bà cụ Kiều khóc lớn kêu trời gọi đất.Động tác của Kiều Bích Ngọc rất máy móc,hỗ trợ một y tá khác cẩn thận nâng cáng chứaKiều Văn Vũ lên xe cấp cứu.Bà nội của cô loạng choạng tới gần cô,không ngừng truy hỏi, giọng như sắp khóc.Não của Kiểu Bích Ngọc dường như khôngthể suy nghĩ được gì, không nói chuyện. Mà trêntay phải của cô còn lưu lại một ít hơi nhiệt độ dovừa rồi động vào bàn tay thô ráp của cha cô, rấtlạnh lễo.Hốc mắt Cung Nhã Yến phiếm hồng, cốgắng kìm nén sự sợ hãi ở đáy lòng, ngay cảgiọng nói cũng có chút run rẩy. Bà đỡ bà cụ Kiều,không ngừng thì thào: “Không có việc gì. Anh rểkhông có việc gì.”“Sao lại không có việc gì? Vì sao lỗi mũi VănVũ lại chảy máu, vì sao nhìn bộ dạng nó đau khổnhư vậy? Nó còn tại nôn mửa, rốt cuộc nó bị saovậy? Rõ ràng nó đã hết bệnh rồi mà.”Bà cụ Kiều khóc quay lại nắm chặt tay CungNhã Yến, hai người dựa vào nhau, trong lòng đềurất hoảng loạn.Khuôn mặt Kiều Bích Ngọc cũng có chútlạnh lẽo, quay đầu lại, giọng bình tĩnh nói vớiCung Nhã Yến một câu: “Ở lại đây với bà nội,cháu đi cùng xe cứu thương.”Bác sĩ nhìn thấy bệnh tình Kiều Văn Vũnghiêm trọng như vậy nên cũng không dámchậm trễ, lập tức đem nâng người lên xe cứuthương. Kiểu Bích Ngọc chui vào bên trong xe,đột nhiên bị Diệp Vân ở phía sau túm xuống.“Diệp Vân, cô muốn làm cái gì? Cô đã hạichết cha tôi.”Kiều Bích Ngọc vẫn chưa định hồn, độtnhiên bị cô ta túm một cái ngã xuống xe. Cô bòlên, ngẩng đầu nhìn vào bên trong xe mắng to,mà Diệp Vân đã dùng tốc độ cực nhanh, đemcửa xe cứu thương đóng lại một tiếng “Rầm”.Bác sĩ cũng không quan tâm bọn họ đangtranh nhau cái gì, tranh thủ thời gian cứu người.Tiếng còi xe cứu thương vang lên khắpvùng, làm cho người ta nghe mà cảm thấy hoảngsợ trong lòng.Kiều Bích Ngọc trực tiếp lên xe của bác sĩgia đình đuổi theo, Cung Nhã Yến và bà cụ Kiềucũng nhanh chóng đi bệnh viện. Giờ phút nàykhông ai nói nhiều, sinh tử cấp bách, tim đập rốiloạn.Xe cứu thương đến một bệnh viện lớn gầnđây, Kiều Bích Ngọc không thể lái xe vào bệnhviện theo đường khẩn cấp, chỉ có thể đỗ ở bênngoài, sau đó chạy nhanh theo.Ngay lúc cô đang chen chúc, lo lắng, bất annhìn xung quanh ở khu cấp cứu của bệnh việnthì nghe thấy một bác sĩ vội vàng nói một câu:“Vỡ mạch máu não, chảy rất nhiều máu.”“Người bệnh còn tại nôn mửa, nghiêng cơthể ông ấy, đừng làm cho nôn làm cho ông ấy hítthở không thông…”“Đồng tử người bệnh tan rã, đã không còn ýthức, lập tức chuẩn bị phẫu thuật.”Kiều Bích Ngọc thấy Kiều Văn Vũ tái nhợtnằm trên giường bệnh, nghe lời nói của bác sĩvừa rồi, cả người cô có một loại cảm giác đang bịvây trong thế giới hư ảo. Cô cảm thấy được ngọnđèn của bệnh viện này thật sự rất chói mắt, mọichuyện dường như không phải sự thật.Không thể nào.Không thể xảy ra chuyện này được.Sinh ly tử biệt, thậm chí ngay cả một lờitrăng trối cũng không kịp để lại.“Đừng… Đừng như vậy.”Kiều Bích Ngọc đứng ở bên cạnh, cô khôngdám tiến lên, cô sợ quấy rầy đến công việc củabác sĩ, sợ tiến lên một bước nhỏ, cô chợt nghethấy tin tức không tốt.Trái tim đang đập điên cuồng, trong đầuhình ảnh lần lượt hiện lên. Cô không nhớ rõ trướckia mình hận người cha lạnh lùng này bao nhiêu,nhưng cô không nghĩ, không muốn nhận kết cụcnhư vậy.Cái gì mà oán hận, cái gì mà có phải charuột hay đều không sao cả.Cô không cần kết cục như vậy.Sinh ly tử biệt đáng sợ như vậy, cô chánghét mình không thể khống chế, không thể giúpđược gì.Trong nháy mắt, cô nhớ tới một người đànông, Kiều Bích Ngọc không rõ vì sao trong lúcmình tuyệt vọng nhất, bất lực nhất lại nhớ tớiQuách Cao Minh.Nhưng cơ thể của cô đã phản ứng nhanhhơn, tay cô run rẩy lấy điện thoại ra, gọi tới sốđiện thoại quen thuộc kia.Tiếng chuông điện thoại vang lên một lúc.Giống như có cái gì đó nắm chắc một chúthy vọng cuối cùng của cô.Cô chờ đợi.Nhưng cuối cùng chỉ có tiếng trả lời máymóc của tổng đài.Mà một nhóm bác sĩ và y tá khác đã khẩncấp chuẩn bị xong phòng phẫu thuật, nhanhchóng đẩy giường bệnh của Kiểu Văn Vũ đích đivào.Diệp Vân không khóc, cô ta vẫn đi theogiường bệnh, Kiểu Bích Ngọc nhìn hành độngcủa bọn họ cũng lập tức bối rối chạy theo.Diệp Vân đột nhiên hướng về phía người đànông trên giường bệnh la to: “Kiều Văn Vũ, ôngkhông thể chết được. Tôi biết, Cung Nhã Trangcăn bản không chết ở trong ngục giam, là ông đãphái người lén lút đưa bà ta đi.”Cuối cùng vẫn không ngăn chặn được sựbăn khoăn trong lòng, Diệp Vân khóc lớn lên:“Kiểu Văn Vũ, ông có nghe thấy không? CungNhã Trang của ông vẫn chưa chết, Cung NhãTrang không chết, bà ta còn có thể trở về. Ôngkhông được chết… Không… Không được có việcgì. Tôi cầu xin ông.”Cuối cùng cả người Diệp Vân xụi lơ quỳxuống, cúi đầu, khóc lóc, vẻ mặt tuyệt vọng.Trên cửa phòng phẫu thuật.Tấm biển màu đỏ sáng lên, bắt đầu tiếnhành phẫu thuật.Kiểu Bích Ngọc cũng đứng ở ngoài cửaphòng phẫu thuật, cô đứng thẳng người, tâmtrạng phức tạp nhìn Diệp Vân đang quỳ trướccửa phòng phẫu thuật. Từ trước tới giờ cô vẫnkhông ngờ, người phụ nữ này cư nhiên khóc đaukhổ như vậy. Giờ phut này, cô ta cũng khôngphải đang diễn trò.Kiều Bích Ngọc hạ thắt lưng muốn đỡ cô talên.“Cút ngay!”Giọng Diệp Vân khàn khàn, bộ dạng cũng rấtđáng sợ.Nhưng khi cô ta đứng đứng dậy, đưa tay launước mắt trên mặt. Cô giống như một diễn viênchuyên nghiệp, nháy mắt liền có thể thay đổi sắcmặt, giống như vừa rồi đau khổ đều giả, che dấurất sâu như vậy.“Kiều Bích Ngọc, thế giới hư ảo này đã sụpđổ, không phải cô rất đau khổ, tuyệt vọng sao?”Con người Diệp Vân giống như lập tức thayđổi, khôi phục bộ dạng độc ác lúc trước, cắnrăng phun ra một câu: “Tôi nói cho cô biết, đãkhông còn đám người Kiều Văn Vũ che chở cô ởsau lưng, sau này cuộc sống của cô sẽ càngthêm đau khổ, càng thêm tuyệt vọng.”Kiều Bích Ngọc chỉ im lặng nhìn thấy cô ta,không nói chuyện.Trước cửa phòng phẫu thuật của bệnh viện,nơi này được sắp xếp một hàng ghế trốngkhông, bốn phía là cửa sổ rất lớn, vách tườngsơn màu trắng, đèn huỳnh quang rất chói mắt,cả không gian như bị phóng lên vậy, rộng lớnnhư vậy khiến ngay cả nhỏ giọng nói cũng cótiếng vọng lại.Có thể là bởi vì không gian trống không, rấtyên tĩnh.Diệp Vân thấy cô không nói lời nào, thấy côngơ ngác đứng trước cửa phòng phẫu thuật. Bộdạng cô thờ ơ như vậy, không có gì thái độ gì,bỗng nhiên cô ta cảm thấy rất tức giận.“Kiều Bích Ngọc, cô không phải con ruộtcủa Kiều Văn Vũ, cô không phải con cháu nhà họKiểu. Mẹ cô và người đàn ông khác thông đồngqua lại với nhau.” Diệp Vân giống như đang chọcgiận cô, giọng nói càng trở nên mạnh mẽ hơn.“Diệp Vân, đừng giả vờ nữa, tôi biết bây giờcô đang rất sợ hãi.”Kiều Bích Ngọc đột nhiên mở miệng, đồngtử bên trong đôi mắt trong trẻo nhìn đối phương.Trên mặt Diệp Vân có chút khiếp sợ, ngạc nhiênrồi im lặng.Diệp Vân nhìn gương mặt xinh đẹp quenthuộc này của cô, Kiều Bích Ngọc càng ngàycàng giống bà mẹ Cung Nhã Trang của cô, càngnhìn càng làm cho người ta căm ghét. Nhưnghiện tại, cô nhìn khuôn mặt này trong lòng cảmthấy thấp thỏm lo âu, sau đó từ từ tỉnh táo lại.Một người bởi vì quá kích động, quá thù hậnmà không ngừng giận chó đánh mèo, trả thù đốiphương, thật ra chính là muốn che dấu tình cảmthực sự không thể nói ra ở trong lòng.Tra tấn, dây dưa với nhau cả đời, có mấyngười có thể nhìn thấu.Kiều Bích Ngọc cúi đầu, không nhìn cô tanữa, thì thào một tiếng: “Cha tôi sẽ không cóviệc gì.”Giọng rất nhỏ, cũng rất thành khẩn, thậtlòng cầu nguyện.
Chương 341: Sinh ly tử biệt, người cô yêu nhất
“Những người nào có quan hệ với Cung Nhã
Trang tôi đều phải phá hủy, ông vĩnh viễn muốn
nghĩ cũng đừng nghĩ đến.”
Diệp Vân đột nhiên quay người lại, chạy ra
ngoài cửa lớn, hung dữ đưa tay ném vòng cổ bạc
ra ngoài.
Dưới ánh nắng chói mắt, vòng cổ lóe lên ánh
sáng bạc bay đi xa dần. Bay thành một đường
cong pa-ra-bôn lạnh lẽo, mãi đến khi nó rơi
xuống không nhìn thấy nữa.
Dường như ngay lúc cô ta ném vòng cổ di,
Kiều Văn Vũ lập tức đứng dậy, luống cuống chạy
theo, bước chân nặng nề, mất trật tự đi tới.
Ông ta mở to hai mắt nhìn, nhìn thấy vòng
cổ bay tên không trung, sau đó biến mất.
Giống như đã được định trước, ông ta bắt,
cấu, cào một trận trên không trung. Ông ta
muốn bắt lấy gì đó, nhưng cho dù có dùng sức
cỡ nào, cũng không thể bắt được như trước.
“Cha!” Kiều Bích Ngọc phản ứng theo bản
năng, hoảng sợ hô to một tiếng về phía ông ta.
Thân thể nặng nề của Kiều Văn Vũ đột nhiên
ngã xuống đất.
Diệp Vân quay đầu lại, sắc mặt vốn đang
kích động oán hận, dần dần bình tĩnh lại, một
cảm giác sợ hãi dần nảy lên trong lòng, thân thể
cứng ngắc.
Lúc xe cứu thương tới, bác sĩ của nhà họ
Kiều và bà cụ Kiều cũng vừa từ bên ngoài trở về.
Nhìn thấy cảnh trước mặt này, bà cụ Kiều sợ tới
mức mất hồn mất vía, hoảng sợ nhào tới.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao Văn Vũ
lại bất tỉnh? Sao sắc mặt nó lại tái nhợt như
vậy?” Bà cụ Kiều khóc lớn kêu trời gọi đất.
Động tác của Kiều Bích Ngọc rất máy móc,
hỗ trợ một y tá khác cẩn thận nâng cáng chứa
Kiều Văn Vũ lên xe cấp cứu.
Bà nội của cô loạng choạng tới gần cô,
không ngừng truy hỏi, giọng như sắp khóc.
Não của Kiểu Bích Ngọc dường như không
thể suy nghĩ được gì, không nói chuyện. Mà trên
tay phải của cô còn lưu lại một ít hơi nhiệt độ do
vừa rồi động vào bàn tay thô ráp của cha cô, rất
lạnh lễo.
Hốc mắt Cung Nhã Yến phiếm hồng, cố
gắng kìm nén sự sợ hãi ở đáy lòng, ngay cả
giọng nói cũng có chút run rẩy. Bà đỡ bà cụ Kiều,
không ngừng thì thào: “Không có việc gì. Anh rể
không có việc gì.”
“Sao lại không có việc gì? Vì sao lỗi mũi Văn
Vũ lại chảy máu, vì sao nhìn bộ dạng nó đau khổ
như vậy? Nó còn tại nôn mửa, rốt cuộc nó bị sao
vậy? Rõ ràng nó đã hết bệnh rồi mà.”
Bà cụ Kiều khóc quay lại nắm chặt tay Cung
Nhã Yến, hai người dựa vào nhau, trong lòng đều
rất hoảng loạn.
Khuôn mặt Kiều Bích Ngọc cũng có chút
lạnh lẽo, quay đầu lại, giọng bình tĩnh nói với
Cung Nhã Yến một câu: “Ở lại đây với bà nội,
cháu đi cùng xe cứu thương.”
Bác sĩ nhìn thấy bệnh tình Kiều Văn Vũ
nghiêm trọng như vậy nên cũng không dám
chậm trễ, lập tức đem nâng người lên xe cứu
thương. Kiểu Bích Ngọc chui vào bên trong xe,
đột nhiên bị Diệp Vân ở phía sau túm xuống.
“Diệp Vân, cô muốn làm cái gì? Cô đã hại
chết cha tôi.”
Kiều Bích Ngọc vẫn chưa định hồn, đột
nhiên bị cô ta túm một cái ngã xuống xe. Cô bò
lên, ngẩng đầu nhìn vào bên trong xe mắng to,
mà Diệp Vân đã dùng tốc độ cực nhanh, đem
cửa xe cứu thương đóng lại một tiếng “Rầm”.
Bác sĩ cũng không quan tâm bọn họ đang
tranh nhau cái gì, tranh thủ thời gian cứu người.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên khắp
vùng, làm cho người ta nghe mà cảm thấy hoảng
sợ trong lòng.
Kiều Bích Ngọc trực tiếp lên xe của bác sĩ
gia đình đuổi theo, Cung Nhã Yến và bà cụ Kiều
cũng nhanh chóng đi bệnh viện. Giờ phút này
không ai nói nhiều, sinh tử cấp bách, tim đập rối
loạn.
Xe cứu thương đến một bệnh viện lớn gần
đây, Kiều Bích Ngọc không thể lái xe vào bệnh
viện theo đường khẩn cấp, chỉ có thể đỗ ở bên
ngoài, sau đó chạy nhanh theo.
Ngay lúc cô đang chen chúc, lo lắng, bất an
nhìn xung quanh ở khu cấp cứu của bệnh viện
thì nghe thấy một bác sĩ vội vàng nói một câu:
“Vỡ mạch máu não, chảy rất nhiều máu.”
“Người bệnh còn tại nôn mửa, nghiêng cơ
thể ông ấy, đừng làm cho nôn làm cho ông ấy hít
thở không thông…”
“Đồng tử người bệnh tan rã, đã không còn ý
thức, lập tức chuẩn bị phẫu thuật.”
Kiều Bích Ngọc thấy Kiều Văn Vũ tái nhợt
nằm trên giường bệnh, nghe lời nói của bác sĩ
vừa rồi, cả người cô có một loại cảm giác đang bị
vây trong thế giới hư ảo. Cô cảm thấy được ngọn
đèn của bệnh viện này thật sự rất chói mắt, mọi
chuyện dường như không phải sự thật.
Không thể nào.
Không thể xảy ra chuyện này được.
Sinh ly tử biệt, thậm chí ngay cả một lời
trăng trối cũng không kịp để lại.
“Đừng… Đừng như vậy.”
Kiều Bích Ngọc đứng ở bên cạnh, cô không
dám tiến lên, cô sợ quấy rầy đến công việc của
bác sĩ, sợ tiến lên một bước nhỏ, cô chợt nghe
thấy tin tức không tốt.
Trái tim đang đập điên cuồng, trong đầu
hình ảnh lần lượt hiện lên. Cô không nhớ rõ trước
kia mình hận người cha lạnh lùng này bao nhiêu,
nhưng cô không nghĩ, không muốn nhận kết cục
như vậy.
Cái gì mà oán hận, cái gì mà có phải cha
ruột hay đều không sao cả.
Cô không cần kết cục như vậy.
Sinh ly tử biệt đáng sợ như vậy, cô chán
ghét mình không thể khống chế, không thể giúp
được gì.
Trong nháy mắt, cô nhớ tới một người đàn
ông, Kiều Bích Ngọc không rõ vì sao trong lúc
mình tuyệt vọng nhất, bất lực nhất lại nhớ tới
Quách Cao Minh.
Nhưng cơ thể của cô đã phản ứng nhanh
hơn, tay cô run rẩy lấy điện thoại ra, gọi tới số
điện thoại quen thuộc kia.
Tiếng chuông điện thoại vang lên một lúc.
Giống như có cái gì đó nắm chắc một chút
hy vọng cuối cùng của cô.
Cô chờ đợi.
Nhưng cuối cùng chỉ có tiếng trả lời máy
móc của tổng đài.
Mà một nhóm bác sĩ và y tá khác đã khẩn
cấp chuẩn bị xong phòng phẫu thuật, nhanh
chóng đẩy giường bệnh của Kiểu Văn Vũ đích đi
vào.
Diệp Vân không khóc, cô ta vẫn đi theo
giường bệnh, Kiểu Bích Ngọc nhìn hành động
của bọn họ cũng lập tức bối rối chạy theo.
Diệp Vân đột nhiên hướng về phía người đàn
ông trên giường bệnh la to: “Kiều Văn Vũ, ông
không thể chết được. Tôi biết, Cung Nhã Trang
căn bản không chết ở trong ngục giam, là ông đã
phái người lén lút đưa bà ta đi.”
Cuối cùng vẫn không ngăn chặn được sự
băn khoăn trong lòng, Diệp Vân khóc lớn lên:
“Kiểu Văn Vũ, ông có nghe thấy không? Cung
Nhã Trang của ông vẫn chưa chết, Cung Nhã
Trang không chết, bà ta còn có thể trở về. Ông
không được chết… Không… Không được có việc
gì. Tôi cầu xin ông.”
Cuối cùng cả người Diệp Vân xụi lơ quỳ
xuống, cúi đầu, khóc lóc, vẻ mặt tuyệt vọng.
Trên cửa phòng phẫu thuật.
Tấm biển màu đỏ sáng lên, bắt đầu tiến
hành phẫu thuật.
Kiểu Bích Ngọc cũng đứng ở ngoài cửa
phòng phẫu thuật, cô đứng thẳng người, tâm
trạng phức tạp nhìn Diệp Vân đang quỳ trước
cửa phòng phẫu thuật. Từ trước tới giờ cô vẫn
không ngờ, người phụ nữ này cư nhiên khóc đau
khổ như vậy. Giờ phut này, cô ta cũng không
phải đang diễn trò.
Kiều Bích Ngọc hạ thắt lưng muốn đỡ cô ta
lên.
“Cút ngay!”
Giọng Diệp Vân khàn khàn, bộ dạng cũng rất
đáng sợ.
Nhưng khi cô ta đứng đứng dậy, đưa tay lau
nước mắt trên mặt. Cô giống như một diễn viên
chuyên nghiệp, nháy mắt liền có thể thay đổi sắc
mặt, giống như vừa rồi đau khổ đều giả, che dấu
rất sâu như vậy.
“Kiều Bích Ngọc, thế giới hư ảo này đã sụp
đổ, không phải cô rất đau khổ, tuyệt vọng sao?”
Con người Diệp Vân giống như lập tức thay
đổi, khôi phục bộ dạng độc ác lúc trước, cắn
răng phun ra một câu: “Tôi nói cho cô biết, đã
không còn đám người Kiều Văn Vũ che chở cô ở
sau lưng, sau này cuộc sống của cô sẽ càng
thêm đau khổ, càng thêm tuyệt vọng.”
Kiều Bích Ngọc chỉ im lặng nhìn thấy cô ta,
không nói chuyện.
Trước cửa phòng phẫu thuật của bệnh viện,
nơi này được sắp xếp một hàng ghế trống
không, bốn phía là cửa sổ rất lớn, vách tường
sơn màu trắng, đèn huỳnh quang rất chói mắt,
cả không gian như bị phóng lên vậy, rộng lớn
như vậy khiến ngay cả nhỏ giọng nói cũng có
tiếng vọng lại.
Có thể là bởi vì không gian trống không, rất
yên tĩnh.
Diệp Vân thấy cô không nói lời nào, thấy cô
ngơ ngác đứng trước cửa phòng phẫu thuật. Bộ
dạng cô thờ ơ như vậy, không có gì thái độ gì,
bỗng nhiên cô ta cảm thấy rất tức giận.
“Kiều Bích Ngọc, cô không phải con ruột
của Kiều Văn Vũ, cô không phải con cháu nhà họ
Kiểu. Mẹ cô và người đàn ông khác thông đồng
qua lại với nhau.” Diệp Vân giống như đang chọc
giận cô, giọng nói càng trở nên mạnh mẽ hơn.
“Diệp Vân, đừng giả vờ nữa, tôi biết bây giờ
cô đang rất sợ hãi.”
Kiều Bích Ngọc đột nhiên mở miệng, đồng
tử bên trong đôi mắt trong trẻo nhìn đối phương.
Trên mặt Diệp Vân có chút khiếp sợ, ngạc nhiên
rồi im lặng.
Diệp Vân nhìn gương mặt xinh đẹp quen
thuộc này của cô, Kiều Bích Ngọc càng ngày
càng giống bà mẹ Cung Nhã Trang của cô, càng
nhìn càng làm cho người ta căm ghét. Nhưng
hiện tại, cô nhìn khuôn mặt này trong lòng cảm
thấy thấp thỏm lo âu, sau đó từ từ tỉnh táo lại.
Một người bởi vì quá kích động, quá thù hận
mà không ngừng giận chó đánh mèo, trả thù đối
phương, thật ra chính là muốn che dấu tình cảm
thực sự không thể nói ra ở trong lòng.
Tra tấn, dây dưa với nhau cả đời, có mấy
người có thể nhìn thấu.
Kiều Bích Ngọc cúi đầu, không nhìn cô ta
nữa, thì thào một tiếng: “Cha tôi sẽ không có
việc gì.”
Giọng rất nhỏ, cũng rất thành khẩn, thật
lòng cầu nguyện.
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 341: Sinh ly tử biệt, người cô yêu nhất“Những người nào có quan hệ với Cung NhãTrang tôi đều phải phá hủy, ông vĩnh viễn muốnnghĩ cũng đừng nghĩ đến.”Diệp Vân đột nhiên quay người lại, chạy rangoài cửa lớn, hung dữ đưa tay ném vòng cổ bạcra ngoài.Dưới ánh nắng chói mắt, vòng cổ lóe lên ánhsáng bạc bay đi xa dần. Bay thành một đườngcong pa-ra-bôn lạnh lẽo, mãi đến khi nó rơixuống không nhìn thấy nữa.Dường như ngay lúc cô ta ném vòng cổ di,Kiều Văn Vũ lập tức đứng dậy, luống cuống chạytheo, bước chân nặng nề, mất trật tự đi tới.Ông ta mở to hai mắt nhìn, nhìn thấy vòngcổ bay tên không trung, sau đó biến mất.Giống như đã được định trước, ông ta bắt,cấu, cào một trận trên không trung. Ông tamuốn bắt lấy gì đó, nhưng cho dù có dùng sứccỡ nào, cũng không thể bắt được như trước.“Cha!” Kiều Bích Ngọc phản ứng theo bảnnăng, hoảng sợ hô to một tiếng về phía ông ta.Thân thể nặng nề của Kiều Văn Vũ đột nhiênngã xuống đất.Diệp Vân quay đầu lại, sắc mặt vốn đangkích động oán hận, dần dần bình tĩnh lại, mộtcảm giác sợ hãi dần nảy lên trong lòng, thân thểcứng ngắc.Lúc xe cứu thương tới, bác sĩ của nhà họKiều và bà cụ Kiều cũng vừa từ bên ngoài trở về.Nhìn thấy cảnh trước mặt này, bà cụ Kiều sợ tớimức mất hồn mất vía, hoảng sợ nhào tới.“Đã xảy ra chuyện gì?”“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao Văn Vũlại bất tỉnh? Sao sắc mặt nó lại tái nhợt nhưvậy?” Bà cụ Kiều khóc lớn kêu trời gọi đất.Động tác của Kiều Bích Ngọc rất máy móc,hỗ trợ một y tá khác cẩn thận nâng cáng chứaKiều Văn Vũ lên xe cấp cứu.Bà nội của cô loạng choạng tới gần cô,không ngừng truy hỏi, giọng như sắp khóc.Não của Kiểu Bích Ngọc dường như khôngthể suy nghĩ được gì, không nói chuyện. Mà trêntay phải của cô còn lưu lại một ít hơi nhiệt độ dovừa rồi động vào bàn tay thô ráp của cha cô, rấtlạnh lễo.Hốc mắt Cung Nhã Yến phiếm hồng, cốgắng kìm nén sự sợ hãi ở đáy lòng, ngay cảgiọng nói cũng có chút run rẩy. Bà đỡ bà cụ Kiều,không ngừng thì thào: “Không có việc gì. Anh rểkhông có việc gì.”“Sao lại không có việc gì? Vì sao lỗi mũi VănVũ lại chảy máu, vì sao nhìn bộ dạng nó đau khổnhư vậy? Nó còn tại nôn mửa, rốt cuộc nó bị saovậy? Rõ ràng nó đã hết bệnh rồi mà.”Bà cụ Kiều khóc quay lại nắm chặt tay CungNhã Yến, hai người dựa vào nhau, trong lòng đềurất hoảng loạn.Khuôn mặt Kiều Bích Ngọc cũng có chútlạnh lẽo, quay đầu lại, giọng bình tĩnh nói vớiCung Nhã Yến một câu: “Ở lại đây với bà nội,cháu đi cùng xe cứu thương.”Bác sĩ nhìn thấy bệnh tình Kiều Văn Vũnghiêm trọng như vậy nên cũng không dámchậm trễ, lập tức đem nâng người lên xe cứuthương. Kiểu Bích Ngọc chui vào bên trong xe,đột nhiên bị Diệp Vân ở phía sau túm xuống.“Diệp Vân, cô muốn làm cái gì? Cô đã hạichết cha tôi.”Kiều Bích Ngọc vẫn chưa định hồn, độtnhiên bị cô ta túm một cái ngã xuống xe. Cô bòlên, ngẩng đầu nhìn vào bên trong xe mắng to,mà Diệp Vân đã dùng tốc độ cực nhanh, đemcửa xe cứu thương đóng lại một tiếng “Rầm”.Bác sĩ cũng không quan tâm bọn họ đangtranh nhau cái gì, tranh thủ thời gian cứu người.Tiếng còi xe cứu thương vang lên khắpvùng, làm cho người ta nghe mà cảm thấy hoảngsợ trong lòng.Kiều Bích Ngọc trực tiếp lên xe của bác sĩgia đình đuổi theo, Cung Nhã Yến và bà cụ Kiềucũng nhanh chóng đi bệnh viện. Giờ phút nàykhông ai nói nhiều, sinh tử cấp bách, tim đập rốiloạn.Xe cứu thương đến một bệnh viện lớn gầnđây, Kiều Bích Ngọc không thể lái xe vào bệnhviện theo đường khẩn cấp, chỉ có thể đỗ ở bênngoài, sau đó chạy nhanh theo.Ngay lúc cô đang chen chúc, lo lắng, bất annhìn xung quanh ở khu cấp cứu của bệnh việnthì nghe thấy một bác sĩ vội vàng nói một câu:“Vỡ mạch máu não, chảy rất nhiều máu.”“Người bệnh còn tại nôn mửa, nghiêng cơthể ông ấy, đừng làm cho nôn làm cho ông ấy hítthở không thông…”“Đồng tử người bệnh tan rã, đã không còn ýthức, lập tức chuẩn bị phẫu thuật.”Kiều Bích Ngọc thấy Kiều Văn Vũ tái nhợtnằm trên giường bệnh, nghe lời nói của bác sĩvừa rồi, cả người cô có một loại cảm giác đang bịvây trong thế giới hư ảo. Cô cảm thấy được ngọnđèn của bệnh viện này thật sự rất chói mắt, mọichuyện dường như không phải sự thật.Không thể nào.Không thể xảy ra chuyện này được.Sinh ly tử biệt, thậm chí ngay cả một lờitrăng trối cũng không kịp để lại.“Đừng… Đừng như vậy.”Kiều Bích Ngọc đứng ở bên cạnh, cô khôngdám tiến lên, cô sợ quấy rầy đến công việc củabác sĩ, sợ tiến lên một bước nhỏ, cô chợt nghethấy tin tức không tốt.Trái tim đang đập điên cuồng, trong đầuhình ảnh lần lượt hiện lên. Cô không nhớ rõ trướckia mình hận người cha lạnh lùng này bao nhiêu,nhưng cô không nghĩ, không muốn nhận kết cụcnhư vậy.Cái gì mà oán hận, cái gì mà có phải charuột hay đều không sao cả.Cô không cần kết cục như vậy.Sinh ly tử biệt đáng sợ như vậy, cô chánghét mình không thể khống chế, không thể giúpđược gì.Trong nháy mắt, cô nhớ tới một người đànông, Kiều Bích Ngọc không rõ vì sao trong lúcmình tuyệt vọng nhất, bất lực nhất lại nhớ tớiQuách Cao Minh.Nhưng cơ thể của cô đã phản ứng nhanhhơn, tay cô run rẩy lấy điện thoại ra, gọi tới sốđiện thoại quen thuộc kia.Tiếng chuông điện thoại vang lên một lúc.Giống như có cái gì đó nắm chắc một chúthy vọng cuối cùng của cô.Cô chờ đợi.Nhưng cuối cùng chỉ có tiếng trả lời máymóc của tổng đài.Mà một nhóm bác sĩ và y tá khác đã khẩncấp chuẩn bị xong phòng phẫu thuật, nhanhchóng đẩy giường bệnh của Kiểu Văn Vũ đích đivào.Diệp Vân không khóc, cô ta vẫn đi theogiường bệnh, Kiểu Bích Ngọc nhìn hành độngcủa bọn họ cũng lập tức bối rối chạy theo.Diệp Vân đột nhiên hướng về phía người đànông trên giường bệnh la to: “Kiều Văn Vũ, ôngkhông thể chết được. Tôi biết, Cung Nhã Trangcăn bản không chết ở trong ngục giam, là ông đãphái người lén lút đưa bà ta đi.”Cuối cùng vẫn không ngăn chặn được sựbăn khoăn trong lòng, Diệp Vân khóc lớn lên:“Kiểu Văn Vũ, ông có nghe thấy không? CungNhã Trang của ông vẫn chưa chết, Cung NhãTrang không chết, bà ta còn có thể trở về. Ôngkhông được chết… Không… Không được có việcgì. Tôi cầu xin ông.”Cuối cùng cả người Diệp Vân xụi lơ quỳxuống, cúi đầu, khóc lóc, vẻ mặt tuyệt vọng.Trên cửa phòng phẫu thuật.Tấm biển màu đỏ sáng lên, bắt đầu tiếnhành phẫu thuật.Kiểu Bích Ngọc cũng đứng ở ngoài cửaphòng phẫu thuật, cô đứng thẳng người, tâmtrạng phức tạp nhìn Diệp Vân đang quỳ trướccửa phòng phẫu thuật. Từ trước tới giờ cô vẫnkhông ngờ, người phụ nữ này cư nhiên khóc đaukhổ như vậy. Giờ phut này, cô ta cũng khôngphải đang diễn trò.Kiều Bích Ngọc hạ thắt lưng muốn đỡ cô talên.“Cút ngay!”Giọng Diệp Vân khàn khàn, bộ dạng cũng rấtđáng sợ.Nhưng khi cô ta đứng đứng dậy, đưa tay launước mắt trên mặt. Cô giống như một diễn viênchuyên nghiệp, nháy mắt liền có thể thay đổi sắcmặt, giống như vừa rồi đau khổ đều giả, che dấurất sâu như vậy.“Kiều Bích Ngọc, thế giới hư ảo này đã sụpđổ, không phải cô rất đau khổ, tuyệt vọng sao?”Con người Diệp Vân giống như lập tức thayđổi, khôi phục bộ dạng độc ác lúc trước, cắnrăng phun ra một câu: “Tôi nói cho cô biết, đãkhông còn đám người Kiều Văn Vũ che chở cô ởsau lưng, sau này cuộc sống của cô sẽ càngthêm đau khổ, càng thêm tuyệt vọng.”Kiều Bích Ngọc chỉ im lặng nhìn thấy cô ta,không nói chuyện.Trước cửa phòng phẫu thuật của bệnh viện,nơi này được sắp xếp một hàng ghế trốngkhông, bốn phía là cửa sổ rất lớn, vách tườngsơn màu trắng, đèn huỳnh quang rất chói mắt,cả không gian như bị phóng lên vậy, rộng lớnnhư vậy khiến ngay cả nhỏ giọng nói cũng cótiếng vọng lại.Có thể là bởi vì không gian trống không, rấtyên tĩnh.Diệp Vân thấy cô không nói lời nào, thấy côngơ ngác đứng trước cửa phòng phẫu thuật. Bộdạng cô thờ ơ như vậy, không có gì thái độ gì,bỗng nhiên cô ta cảm thấy rất tức giận.“Kiều Bích Ngọc, cô không phải con ruộtcủa Kiều Văn Vũ, cô không phải con cháu nhà họKiểu. Mẹ cô và người đàn ông khác thông đồngqua lại với nhau.” Diệp Vân giống như đang chọcgiận cô, giọng nói càng trở nên mạnh mẽ hơn.“Diệp Vân, đừng giả vờ nữa, tôi biết bây giờcô đang rất sợ hãi.”Kiều Bích Ngọc đột nhiên mở miệng, đồngtử bên trong đôi mắt trong trẻo nhìn đối phương.Trên mặt Diệp Vân có chút khiếp sợ, ngạc nhiênrồi im lặng.Diệp Vân nhìn gương mặt xinh đẹp quenthuộc này của cô, Kiều Bích Ngọc càng ngàycàng giống bà mẹ Cung Nhã Trang của cô, càngnhìn càng làm cho người ta căm ghét. Nhưnghiện tại, cô nhìn khuôn mặt này trong lòng cảmthấy thấp thỏm lo âu, sau đó từ từ tỉnh táo lại.Một người bởi vì quá kích động, quá thù hậnmà không ngừng giận chó đánh mèo, trả thù đốiphương, thật ra chính là muốn che dấu tình cảmthực sự không thể nói ra ở trong lòng.Tra tấn, dây dưa với nhau cả đời, có mấyngười có thể nhìn thấu.Kiều Bích Ngọc cúi đầu, không nhìn cô tanữa, thì thào một tiếng: “Cha tôi sẽ không cóviệc gì.”Giọng rất nhỏ, cũng rất thành khẩn, thậtlòng cầu nguyện.