Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 349
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 349: Yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàngKiều Bích Ngọc cầm lấy điện thoại lên mạngtra cái gọi là “Yêu ai yêu cả đường đi, ghét aighét cả tông chỉ họ hàng”, đại loại là đã yêungười nào thì sẽ thích tất cả những gì liên quanđến người đó.Châu Mỹ Duy vừa nãy nói với cô, Quách CaoMinh đã can thiệp vào việc của Kiểu thị quánhiều, có khả năng đó là “yêu ai yêu cả đườngGÌCô cảm thấy Châu Mỹ Duy nói không đúng,ý nghĩa của thành ngữ này không hề thích hợpvới người như Quách Cao Minh.Từ một năm trước anh đã bắt đầu sắp đặt đểthâm nhập vào cuộc sống của cô, thậm chí từ rấtlâu trước đây, anh đã tìm hiểu rõ những người vàmọi việc xung quanh cô, đấy không có nghĩa làquan tâm, mà là anh quen với việc làm chủ mọithứ.Khi cô đối mặt với Quách Cao Minh thườngcó cảm giác phải đầu hàng bởi vì không dám làmtrái lời anh.“Kiều Bích Ngọc, từ lúc nào cô lại trở nênngoan ngoãn nghe lời như thế?”Lục Khánh Nam cùng bọn họ trở về phòngbệnh của Kiều Văn Vũ, quay đầu lại liền cảm thấybuồn cười, hỏi người phụ nữ đang lo lắng ở phíađối diện.Hành lang trước cửa phòng chăm sóc đặcbiệt rất trang nghiêm, thỉnh thoảng có nhữngtiếng bước chân lặng lẽ hoặc là một vài tiếng kêuthảm thiết từ trong phòng bệnh phát ra.Tiếng cười của Lục Khánh Nam có chút độtngột, Châu Mỹ Duy trầm giọng đáp: “Đúng thật.Cô ấy bỗng nhiên cũng cảm thấy rất buồncười.Kiều Bích Ngọc từ lúc nào lại ngoan ngoãnnghe lời như thế?Không bao giờ có chuyện đó được.Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc có chút khó xử,quay đầu tránh ánh mắt của bọn họ.“Ông Kiều đã tỉnh rồi.Cánh cửa phòng bệnh được đẩy ra, vị giáosư đã nhiều tuổi nhẹ nhàng nói với những ngườiở bên ngoài.Vẻ mặt của tất cả mọi người đều sững ra,giây tiếp theo lộ ra vẻ vui mừng.Bà cụ Kiều lập tức từ trên ghế băng đứngdậy, đi về phía trước, trong lòng run rẩy kíchđộng: “Tốt, tốt quá rồi”Cung Nhã Yến đỡ lấy bà cụ, Kiều Bích Ngọcvà Lục Khánh Nam cũng lần lượt vây quanh hỏivị giáo sư: “Chúng tôi có thể vào trong nhìn ôngấy không? Bệnh tình bây giờ như thế nào rồi?”“Cô Bích Ngọc, cha của cô đã hồi phụcđược ý thức, tình hình tốt hơn so với dự kiến, cònvề di chứng do xuất huyết não để lại thì chúngtôi đã bắt đầu chuẩn bị những phương án đềphòng trường hợp xấu nhất.”Cung Nhã Yến vội vàng bước tới siết chặttay giáo sư: “Thực sự rất cảm ơn các người.”Những giáo sư và bác sĩ hàng đầu đều xuấtthân từ nước ngoài, đều là những người nổi tiếngtrên thế giới, được bọn họ đích thân đến chữabệnh thực sự là vô cùng vinh hạnh.“Không có việc gì.” Ông ấy đáp lại đơn giảnmột câu.Kiều Bích Ngọc cảm thấy khí chất của mấyvị giáo sư này có chút giống ông cụ Quách.Cô lùi lại một bước, tầm mắt luôn hướng vềphía bên trong phòng bệnh, cô chỉ muốn biết làbao giờ mới có thể vào bên trong.“Kiều Bích Ngọc, chuyện của cha cháu đãcó chúng ta sắp xếp cho rồi, cháu không cầnphải lo lắng quá đâu”Cung Nhã Yến và một số người hỏi vài câuvề bệnh tình, các bác sĩ nhẫn nại trả lời từng câumột.Nhưng từ cuộc trò chuyện có thể nhìn rađược, những người này đang nói chuyện với KiềuBích Ngọc, bọn họ cứ mở miệng là “Cô BíchNgọc”.Kiều Bích Ngọc không có cảm xúc gì, chỉ gậtđầu với họ.“Tôi vào trong xem Văn Vũ.”Bà cụ Kiều không kìm chế được, lo lắng đẩycửa phòng bệnh tiến vào trong xem. Đột nhiênbà nghĩ ra điều gì đó liền quay sang Kiều BíchNgọc nói: “Bích Ngọc, về sau nhớ cảm ơn nhà họQuách.”Bà là một người thông minh, việc này khôngcần nói nhiều, người tỉnh mắt nhìn qua sẽ biết,những người này đều do nhà họ Quách mời đến,Lục Khánh Nam chỉ là người ở giữa mà thôi.Kiều Bích Ngọc xem như không nghe thấy.Lục Khánh Nam cùng các giáo sư và bác sĩđến phòng làm việc nói chuyện. Kiều Bích Ngọcngồi một mình trên dãy ghế ở hành lang bệnhviện, bỗng nhiên cô cảm thấy không cần vộivàng đi gặp cha.Trong lòng chợt nghĩ đến, có anh ở đây thìsẽ không xảy ra vấn đề gì.Giống như suy nghĩ theo thói quen, cô cũngkhông biết đây có tính là phụ thuộc, là ỷ nại haykhông?
Chương 349: Yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng
Kiều Bích Ngọc cầm lấy điện thoại lên mạng
tra cái gọi là “Yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai
ghét cả tông chỉ họ hàng”, đại loại là đã yêu
người nào thì sẽ thích tất cả những gì liên quan
đến người đó.
Châu Mỹ Duy vừa nãy nói với cô, Quách Cao
Minh đã can thiệp vào việc của Kiểu thị quá
nhiều, có khả năng đó là “yêu ai yêu cả đường
GÌ
Cô cảm thấy Châu Mỹ Duy nói không đúng,
ý nghĩa của thành ngữ này không hề thích hợp
với người như Quách Cao Minh.
Từ một năm trước anh đã bắt đầu sắp đặt để
thâm nhập vào cuộc sống của cô, thậm chí từ rất
lâu trước đây, anh đã tìm hiểu rõ những người và
mọi việc xung quanh cô, đấy không có nghĩa là
quan tâm, mà là anh quen với việc làm chủ mọi
thứ.
Khi cô đối mặt với Quách Cao Minh thường
có cảm giác phải đầu hàng bởi vì không dám làm
trái lời anh.
“Kiều Bích Ngọc, từ lúc nào cô lại trở nên
ngoan ngoãn nghe lời như thế?”
Lục Khánh Nam cùng bọn họ trở về phòng
bệnh của Kiều Văn Vũ, quay đầu lại liền cảm thấy
buồn cười, hỏi người phụ nữ đang lo lắng ở phía
đối diện.
Hành lang trước cửa phòng chăm sóc đặc
biệt rất trang nghiêm, thỉnh thoảng có những
tiếng bước chân lặng lẽ hoặc là một vài tiếng kêu
thảm thiết từ trong phòng bệnh phát ra.
Tiếng cười của Lục Khánh Nam có chút đột
ngột, Châu Mỹ Duy trầm giọng đáp: “Đúng thật.
Cô ấy bỗng nhiên cũng cảm thấy rất buồn
cười.
Kiều Bích Ngọc từ lúc nào lại ngoan ngoãn
nghe lời như thế?
Không bao giờ có chuyện đó được.
Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc có chút khó xử,
quay đầu tránh ánh mắt của bọn họ.
“Ông Kiều đã tỉnh rồi.
Cánh cửa phòng bệnh được đẩy ra, vị giáo
sư đã nhiều tuổi nhẹ nhàng nói với những người
ở bên ngoài.
Vẻ mặt của tất cả mọi người đều sững ra,
giây tiếp theo lộ ra vẻ vui mừng.
Bà cụ Kiều lập tức từ trên ghế băng đứng
dậy, đi về phía trước, trong lòng run rẩy kích
động: “Tốt, tốt quá rồi”
Cung Nhã Yến đỡ lấy bà cụ, Kiều Bích Ngọc
và Lục Khánh Nam cũng lần lượt vây quanh hỏi
vị giáo sư: “Chúng tôi có thể vào trong nhìn ông
ấy không? Bệnh tình bây giờ như thế nào rồi?”
“Cô Bích Ngọc, cha của cô đã hồi phục
được ý thức, tình hình tốt hơn so với dự kiến, còn
về di chứng do xuất huyết não để lại thì chúng
tôi đã bắt đầu chuẩn bị những phương án đề
phòng trường hợp xấu nhất.”
Cung Nhã Yến vội vàng bước tới siết chặt
tay giáo sư: “Thực sự rất cảm ơn các người.”
Những giáo sư và bác sĩ hàng đầu đều xuất
thân từ nước ngoài, đều là những người nổi tiếng
trên thế giới, được bọn họ đích thân đến chữa
bệnh thực sự là vô cùng vinh hạnh.
“Không có việc gì.” Ông ấy đáp lại đơn giản
một câu.
Kiều Bích Ngọc cảm thấy khí chất của mấy
vị giáo sư này có chút giống ông cụ Quách.
Cô lùi lại một bước, tầm mắt luôn hướng về
phía bên trong phòng bệnh, cô chỉ muốn biết là
bao giờ mới có thể vào bên trong.
“Kiều Bích Ngọc, chuyện của cha cháu đã
có chúng ta sắp xếp cho rồi, cháu không cần
phải lo lắng quá đâu”
Cung Nhã Yến và một số người hỏi vài câu
về bệnh tình, các bác sĩ nhẫn nại trả lời từng câu
một.
Nhưng từ cuộc trò chuyện có thể nhìn ra
được, những người này đang nói chuyện với Kiều
Bích Ngọc, bọn họ cứ mở miệng là “Cô Bích
Ngọc”.
Kiều Bích Ngọc không có cảm xúc gì, chỉ gật
đầu với họ.
“Tôi vào trong xem Văn Vũ.”
Bà cụ Kiều không kìm chế được, lo lắng đẩy
cửa phòng bệnh tiến vào trong xem. Đột nhiên
bà nghĩ ra điều gì đó liền quay sang Kiều Bích
Ngọc nói: “Bích Ngọc, về sau nhớ cảm ơn nhà họ
Quách.”
Bà là một người thông minh, việc này không
cần nói nhiều, người tỉnh mắt nhìn qua sẽ biết,
những người này đều do nhà họ Quách mời đến,
Lục Khánh Nam chỉ là người ở giữa mà thôi.
Kiều Bích Ngọc xem như không nghe thấy.
Lục Khánh Nam cùng các giáo sư và bác sĩ
đến phòng làm việc nói chuyện. Kiều Bích Ngọc
ngồi một mình trên dãy ghế ở hành lang bệnh
viện, bỗng nhiên cô cảm thấy không cần vội
vàng đi gặp cha.
Trong lòng chợt nghĩ đến, có anh ở đây thì
sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Giống như suy nghĩ theo thói quen, cô cũng
không biết đây có tính là phụ thuộc, là ỷ nại hay
không?
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 349: Yêu ai yêu cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàngKiều Bích Ngọc cầm lấy điện thoại lên mạngtra cái gọi là “Yêu ai yêu cả đường đi, ghét aighét cả tông chỉ họ hàng”, đại loại là đã yêungười nào thì sẽ thích tất cả những gì liên quanđến người đó.Châu Mỹ Duy vừa nãy nói với cô, Quách CaoMinh đã can thiệp vào việc của Kiểu thị quánhiều, có khả năng đó là “yêu ai yêu cả đườngGÌCô cảm thấy Châu Mỹ Duy nói không đúng,ý nghĩa của thành ngữ này không hề thích hợpvới người như Quách Cao Minh.Từ một năm trước anh đã bắt đầu sắp đặt đểthâm nhập vào cuộc sống của cô, thậm chí từ rấtlâu trước đây, anh đã tìm hiểu rõ những người vàmọi việc xung quanh cô, đấy không có nghĩa làquan tâm, mà là anh quen với việc làm chủ mọithứ.Khi cô đối mặt với Quách Cao Minh thườngcó cảm giác phải đầu hàng bởi vì không dám làmtrái lời anh.“Kiều Bích Ngọc, từ lúc nào cô lại trở nênngoan ngoãn nghe lời như thế?”Lục Khánh Nam cùng bọn họ trở về phòngbệnh của Kiều Văn Vũ, quay đầu lại liền cảm thấybuồn cười, hỏi người phụ nữ đang lo lắng ở phíađối diện.Hành lang trước cửa phòng chăm sóc đặcbiệt rất trang nghiêm, thỉnh thoảng có nhữngtiếng bước chân lặng lẽ hoặc là một vài tiếng kêuthảm thiết từ trong phòng bệnh phát ra.Tiếng cười của Lục Khánh Nam có chút độtngột, Châu Mỹ Duy trầm giọng đáp: “Đúng thật.Cô ấy bỗng nhiên cũng cảm thấy rất buồncười.Kiều Bích Ngọc từ lúc nào lại ngoan ngoãnnghe lời như thế?Không bao giờ có chuyện đó được.Sắc mặt Kiểu Bích Ngọc có chút khó xử,quay đầu tránh ánh mắt của bọn họ.“Ông Kiều đã tỉnh rồi.Cánh cửa phòng bệnh được đẩy ra, vị giáosư đã nhiều tuổi nhẹ nhàng nói với những ngườiở bên ngoài.Vẻ mặt của tất cả mọi người đều sững ra,giây tiếp theo lộ ra vẻ vui mừng.Bà cụ Kiều lập tức từ trên ghế băng đứngdậy, đi về phía trước, trong lòng run rẩy kíchđộng: “Tốt, tốt quá rồi”Cung Nhã Yến đỡ lấy bà cụ, Kiều Bích Ngọcvà Lục Khánh Nam cũng lần lượt vây quanh hỏivị giáo sư: “Chúng tôi có thể vào trong nhìn ôngấy không? Bệnh tình bây giờ như thế nào rồi?”“Cô Bích Ngọc, cha của cô đã hồi phụcđược ý thức, tình hình tốt hơn so với dự kiến, cònvề di chứng do xuất huyết não để lại thì chúngtôi đã bắt đầu chuẩn bị những phương án đềphòng trường hợp xấu nhất.”Cung Nhã Yến vội vàng bước tới siết chặttay giáo sư: “Thực sự rất cảm ơn các người.”Những giáo sư và bác sĩ hàng đầu đều xuấtthân từ nước ngoài, đều là những người nổi tiếngtrên thế giới, được bọn họ đích thân đến chữabệnh thực sự là vô cùng vinh hạnh.“Không có việc gì.” Ông ấy đáp lại đơn giảnmột câu.Kiều Bích Ngọc cảm thấy khí chất của mấyvị giáo sư này có chút giống ông cụ Quách.Cô lùi lại một bước, tầm mắt luôn hướng vềphía bên trong phòng bệnh, cô chỉ muốn biết làbao giờ mới có thể vào bên trong.“Kiều Bích Ngọc, chuyện của cha cháu đãcó chúng ta sắp xếp cho rồi, cháu không cầnphải lo lắng quá đâu”Cung Nhã Yến và một số người hỏi vài câuvề bệnh tình, các bác sĩ nhẫn nại trả lời từng câumột.Nhưng từ cuộc trò chuyện có thể nhìn rađược, những người này đang nói chuyện với KiềuBích Ngọc, bọn họ cứ mở miệng là “Cô BíchNgọc”.Kiều Bích Ngọc không có cảm xúc gì, chỉ gậtđầu với họ.“Tôi vào trong xem Văn Vũ.”Bà cụ Kiều không kìm chế được, lo lắng đẩycửa phòng bệnh tiến vào trong xem. Đột nhiênbà nghĩ ra điều gì đó liền quay sang Kiều BíchNgọc nói: “Bích Ngọc, về sau nhớ cảm ơn nhà họQuách.”Bà là một người thông minh, việc này khôngcần nói nhiều, người tỉnh mắt nhìn qua sẽ biết,những người này đều do nhà họ Quách mời đến,Lục Khánh Nam chỉ là người ở giữa mà thôi.Kiều Bích Ngọc xem như không nghe thấy.Lục Khánh Nam cùng các giáo sư và bác sĩđến phòng làm việc nói chuyện. Kiều Bích Ngọcngồi một mình trên dãy ghế ở hành lang bệnhviện, bỗng nhiên cô cảm thấy không cần vộivàng đi gặp cha.Trong lòng chợt nghĩ đến, có anh ở đây thìsẽ không xảy ra vấn đề gì.Giống như suy nghĩ theo thói quen, cô cũngkhông biết đây có tính là phụ thuộc, là ỷ nại haykhông?