Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 362

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 362: Kiều Bích Ngọc, theo tôi về Quách giaBà Bùi ra khỏi nhà hàng, nói rằng trời vẫncòn sớm, có muốn cùng bà đến chỗ này không.Kiều Bích Ngọc và những người khác không dámtừ chối, còn cậu bé Thanh Tùng lại làm vẻ mặtđắc thắng, tâm trạng vui vẻ.Khi đến nơi, phát hiện cửa hàng bày ra đủthứ trang sức, lấp lánh ánh vàng.Châu Mỹ Duy bắt đầu nghĩ, “Hóa ra là có ý hỏi”Đây làm cửa hàng trang sức có tiếng ởthành phố Bắc An, bày biện đủ loại trang sứccưới đắt tiền. Chắc chắn bà Bùi đã hẹn trước,vừa bước vào cửa, quản lý liền mỉm cười chàohỏi.“Cô Bùi, cháu không cần váy cưới.” Châu MỹDuy có hơi khó xử.Hôm qua cô đã nói rõ ràng với người lớn,tuổi này cô chỉ cần giấy đăng ký kết hôn, đámcưới đơn giản mang tính chất thông báo, mời vàingười thân thiết là được. Hơn nữa, với Bùi HưngNam thì đây là cuộc hôn nhân thứ hai, không nênquá rùm beng, phô trương.“Châu Mỹ Duy, không biết bọn trẻ các cháucó nghĩ vàng là thứ quá mộc mạc, bình dânkhông. Cô nghiên cứu rất kỹ về lịch sử Ai Cập cổđại. Cô nghĩ trang sức bằng vàng là thứ thật hấpdẫn. Xem thử bộ này đi!”Cô Bùi và Thanh Tùng ngồi trước tủ kính, họchọn trang sức một cách thích thú.Chây Mỹ Duy nhìn một vòng, liền kinh ngạc,“Thứ này dùng để đeo lên đầu và cổ đúngkhông?” Cô đang nói về một bộ trang sức mangđậm phong cách Ai Cập cổ đại.Người quản lý cửa hàng yêu cầu phục vụmang ra một vài bộ trang sức, không ngừngnhiệt tình giải thích, “Cửa hàng chúng tôi có rấtnhiều nữ trang mang phong cách cổ. Nếu có yêucầu gì đặc biệt cửa hàng chính sẽ gửi đến hoặcđặt hàng.”“Không cần nhiều như vậy đâu.”Châu Mỹ Duy chưa bao giờ nhận được sự ưuái như vậy từ khi còn là một đứa trẻ, cô ấy thựcsự xấu hổ.“Đây là tấm lòng của cô và bố Hưng Nam”Cô Bùi cười hiền hậu, “Bây giờ đã là ngườimột nhà, sau này sẽ sống chung với nhau, khôngcần khách sáo như vậy. Hơn nữa, Thanh Tùng làđứa bé hiếu động, sau này sẽ làm phiến cháu.”Nói xong, Bà Bùi bối rối hỏi: “Mỹ Duy, cháucó định ra ngoài với Hưng Nam sau khi kết hônkhông? Các cháu còn trẻ, cần không gian riêngtư. Nếu cháu cảm thấy việc sống với bố mẹ quáphiền phức thì có thể ra riêng. Chỉ cần nhớ đếnbố mẹ và thường xuyên về thăm…Giọng điệu có hơi ảm đạm.Châu Mỹ Duy bất ngờ và ngay lập tức giảithích: “Không, cháu chưa bao giờ nghĩ đến việcra ngoài sống.”Bà Bùi cười rạng rỡ hơn khi nói: “Vậy phiềncháu sau này phải lo lắng cho chúng ta. Đừngkhách sao, chọn lấy cái mà cháu thích”Bà Bùi lập tức yêu cầu quản lý mang ra thêmmột ít trang sức bạch kim và kim cương phongcách Âu Mỹ.Châu Mỹ Duy dở khóc dở cười.Bùi gia này, người lớn người bé đều giỏitrong việc quay người khác như dế.Lặng lẽ ngó vào, dùng ánh mắt sắc bén nhìngiá, cô hốt hoảng.Làm sao cô dám đeo những thứ này, chúngquá đắt!Kiều Bích Ngọc cho rằng trang sức của cửahàng này được thiết kế khá đặc biệt, kiểu dángvà họa tiết được đánh bóng tỉnh xảo, cô giúpChâu Mỹ Duy chọn một bộ trang phục, “Áo dàikết hợp với trang sức vàng rất có khí chất, cậunên chọn bộ này…”Thanh Tùng nghiêng người, “Cô có muốnmua kim cương không?”“Sẽ còn chọn một bộ khác bằng vàng trắngvà kim cương để phù hợp với chiếc váy cướinữa.” Kiều Bích Ngọc đẩy Mỹ Duy vào phòng thửđồ, nhân tiện chọn một bộ trang sức để thử.Bà Bùi và Thanh Tùng đợi ở ngoài phòng thửđồ. Châu Mỹ Duy mặc một chiếc váy dài màutrắng, khuôn mặt thanh tú của cô e thẹn và ửngđỏ, còn có cả một bộ hoa tai, vòng cổ kim cươnglấp lánh màu hồng. Quả thực đẹp động lòng người.Bà Bùi không ngần ngại khen ngợi, “Mỹ Duy,chiếc váy cưới và trang sức này rất hợp với cháu,cháu rất đẹp.”Thanh Tùng đỏ mặt, lúng túng nói: “Rấthoàn hảo luôn!”Châu Mỹ Duy nhìn hình ảnh phản chiếutrong gương, trên người vận chiếc váy trắngthanh thoát cùng với trang sức đắt tiền như vậy,tự dưng cảm thấy không thực.Mặc dù luôn xấu hổ nói không muốn đámcưới, những người phụ nữ nào cũng mơ về chiếcváy trắng tỉnh khôi, khi cô dâu xinh đẹp nhất,chính là lúc trái tim cô ấy toàn màu hồng.Bà Bùi nhìn Mỹ Duy càng thấy thích mắt, liềnnở nụ cười, “Tại Hưng Nam bận rộn mà khôngđến đây được. Nếu nó đến, phải làm cho nó bấtngờ, đừng tưởng Mỹ Duy của chúng ta tầmthường, dễ bắt nạt.Mỹ Duy cảm thấy đầu óc choáng váng,không ngờ Bùi Gia lại nhanh chóng chấp nhận vàđối xử với cô như vậy, đôi mắt tự dưng thấy ướt.Lúc này, Thanh Tùng kéo váy cô, chỉ ngón útvề phía cánh cửa, “Cô nhìn kìa.Bùi Hưng Nam vừa xuống xe, có lẽ anh đãhoàn thành xong việc của mình. Hôm nay, anhmặc bộ vest và giày da, hiển lành và đẹp trai,bước vào với nụ cười trên môi, chỉ để nhìn thấyChâu Mỹ Duy ngơ ngẩn và tay chân có hơi lúngtúng.“Đúng lúc đang nói về con.” Bà Bùi mỉm cườinhìn con trai mình, ôm Mỹ Duy một cách trìumến, hỏi: “Thấy con dâu mẹ thế nào?”Bùi Hưng Nam cười hiền, nhìn Châu Mỹ Duyđầy trìu mến, “Rất đẹp.”Châu Mỹ Duy biết người này đang cố tìnhtrêu cô, nhưng trái tim vẫn đập loạn xạ, và khuônmặt đỏ bừng.Kiều Bích Ngọc đứng sang một bên và mỉmcười, trộm nghĩ những người trong Bùi Gia rất vuitính, hài hước.Đúng lúc này, một người đàn ông khác bướcvào cửa hàng.Thanh Tùng phấn khích hét lên, “ChúQuách!”Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc có hơi cứngnhắc, cô không nhìn lại, nhưng những tấmgương phản chiếu trong cửa hàng đã phản chiếudáng vẻ nổi bật của Quách Cao Minh.“Cô Bùi, xin chào.” Đầu tiên, anh bước đếnchỗ người lớn tuổi, chào hỏi chất giọng trầm vàổn định.Bà Bùi có hơi ngạc nhiên, “Không nghĩ cậuQuách cũng ở đây,”“Xin lỗi, tôi đã quên không cảm ơn công tybà vì đã hỗ trợ cho dự án khảo cổ của chúng tôilần trước.”“Không có gì.”Quách Cao Minh rất lịch sự và biết giữkhoảng cách với những đối tác lớn tuổi hơnmình.Sau đó Cao Minh ngoảnh đầu, nhìn vàoChâu Mỹ Duy, và khen ngợi. “Bộ đồ rất đẹp.”Châu Mỹ Duy gật đầu lia lịa, “Cám ơn, cámơn.”Bùi Hưng Nam đứng một bên, đỡ Châu MỹDuy đứng vững, tự nhiên muốn cười, Mỹ Duyđang quá căng thẳng.“Đi chọn một bộ áo dài đi, anh thích trangphục truyền thống.”“Phần eo của áo dài ở đây quá nhỏ. Em cóbụng mỡ, sau này mặc lên sẽ không đẹp đâu.”“Thoải mái đi, anh không cười em đâu.” BùiHưng Nam lôi kéo Châu Mỹ Duy đi.Bùi gia chọn áo dài ở phía bên kia. Bùi HưngNam lại bắt nạt Châu Mỹ Duy, cố tình chọc giậncô bằng những bộ đồ cô không thể mặc. Mẹ củaNam Hưng thì giúp Châu Mỹ Duy lấy số đo.“Cô Bùi, cô không cần đặt trước. Quần áo ởdây đều là đồ tốt, có thể lấy ngay một bộ.”“Đừng lúc nào cũng gọi mẹ là cô Bùi, mẹcho con một thời gian thích nghỉ. Sau Tết, conphải gọi mẹ là mẹ đấy.”Châu Mỹ Duy cười ngượng ngùng, cuối cùngcô cũng đoán ra tính cách của Hưng Nam giốnghệt mẹ.Kiều Bích Ngọc đang đứng từ xa nhìn giađình họ, cô nghĩ bà Bùi là người phụ nữ thú vị,đồng thời cũng mừng cho Mỹ Duy. Đó là một giađình tốt và thân thiện.Quách Cao Minh đến gần cô, Kiểu BíchNgọc giả vờ phớt lờ anh bằng cách tập trung vàochiếc mũ cưới nhỏ xinh.Anh đứng bên cạnh cô, yên lặng, không cóđộng tĩnh gì nữa.Về phía Châu Mỹ Duy, cô ấy đã thay một bộáo dài bằng lụa màu bạc đỏ. Bùi Hưng Nam vànhững người khác đều trêu chọc cô ấy. Tínhcách của Mỹ Duy vốn nhẹ nhàng, vẫn là áo dàiphù hợp với cô hơn.Quách Cao Minh không nhìn Mỹ Duy, ánhmắt chỉ rơi xuống người cô. Và với anh, mọi thứ ởđây không chói lọi bằng cô.Đột nhiên anh nói, “Bích Ngọc, hãy trở vềnhà với tôi.”

Chương 362: Kiều Bích Ngọc, theo tôi về Quách gia

Bà Bùi ra khỏi nhà hàng, nói rằng trời vẫn

còn sớm, có muốn cùng bà đến chỗ này không.

Kiều Bích Ngọc và những người khác không dám

từ chối, còn cậu bé Thanh Tùng lại làm vẻ mặt

đắc thắng, tâm trạng vui vẻ.

Khi đến nơi, phát hiện cửa hàng bày ra đủ

thứ trang sức, lấp lánh ánh vàng.

Châu Mỹ Duy bắt đầu nghĩ, “Hóa ra là có ý hỏi”

Đây làm cửa hàng trang sức có tiếng ở

thành phố Bắc An, bày biện đủ loại trang sức

cưới đắt tiền. Chắc chắn bà Bùi đã hẹn trước,

vừa bước vào cửa, quản lý liền mỉm cười chào

hỏi.

“Cô Bùi, cháu không cần váy cưới.” Châu Mỹ

Duy có hơi khó xử.

Hôm qua cô đã nói rõ ràng với người lớn,

tuổi này cô chỉ cần giấy đăng ký kết hôn, đám

cưới đơn giản mang tính chất thông báo, mời vài

người thân thiết là được. Hơn nữa, với Bùi Hưng

Nam thì đây là cuộc hôn nhân thứ hai, không nên

quá rùm beng, phô trương.

“Châu Mỹ Duy, không biết bọn trẻ các cháu

có nghĩ vàng là thứ quá mộc mạc, bình dân

không. Cô nghiên cứu rất kỹ về lịch sử Ai Cập cổ

đại. Cô nghĩ trang sức bằng vàng là thứ thật hấp

dẫn. Xem thử bộ này đi!”

Cô Bùi và Thanh Tùng ngồi trước tủ kính, họ

chọn trang sức một cách thích thú.

Chây Mỹ Duy nhìn một vòng, liền kinh ngạc,

“Thứ này dùng để đeo lên đầu và cổ đúng

không?” Cô đang nói về một bộ trang sức mang

đậm phong cách Ai Cập cổ đại.

Người quản lý cửa hàng yêu cầu phục vụ

mang ra một vài bộ trang sức, không ngừng

nhiệt tình giải thích, “Cửa hàng chúng tôi có rất

nhiều nữ trang mang phong cách cổ. Nếu có yêu

cầu gì đặc biệt cửa hàng chính sẽ gửi đến hoặc

đặt hàng.”

“Không cần nhiều như vậy đâu.”

Châu Mỹ Duy chưa bao giờ nhận được sự ưu

ái như vậy từ khi còn là một đứa trẻ, cô ấy thực

sự xấu hổ.

“Đây là tấm lòng của cô và bố Hưng Nam”

Cô Bùi cười hiền hậu, “Bây giờ đã là người

một nhà, sau này sẽ sống chung với nhau, không

cần khách sáo như vậy. Hơn nữa, Thanh Tùng là

đứa bé hiếu động, sau này sẽ làm phiến cháu.”

Nói xong, Bà Bùi bối rối hỏi: “Mỹ Duy, cháu

có định ra ngoài với Hưng Nam sau khi kết hôn

không? Các cháu còn trẻ, cần không gian riêng

tư. Nếu cháu cảm thấy việc sống với bố mẹ quá

phiền phức thì có thể ra riêng. Chỉ cần nhớ đến

bố mẹ và thường xuyên về thăm…

Giọng điệu có hơi ảm đạm.

Châu Mỹ Duy bất ngờ và ngay lập tức giải

thích: “Không, cháu chưa bao giờ nghĩ đến việc

ra ngoài sống.”

Bà Bùi cười rạng rỡ hơn khi nói: “Vậy phiền

cháu sau này phải lo lắng cho chúng ta. Đừng

khách sao, chọn lấy cái mà cháu thích”

Bà Bùi lập tức yêu cầu quản lý mang ra thêm

một ít trang sức bạch kim và kim cương phong

cách Âu Mỹ.

Châu Mỹ Duy dở khóc dở cười.

Bùi gia này, người lớn người bé đều giỏi

trong việc quay người khác như dế.

Lặng lẽ ngó vào, dùng ánh mắt sắc bén nhìn

giá, cô hốt hoảng.

Làm sao cô dám đeo những thứ này, chúng

quá đắt!

Kiều Bích Ngọc cho rằng trang sức của cửa

hàng này được thiết kế khá đặc biệt, kiểu dáng

và họa tiết được đánh bóng tỉnh xảo, cô giúp

Châu Mỹ Duy chọn một bộ trang phục, “Áo dài

kết hợp với trang sức vàng rất có khí chất, cậu

nên chọn bộ này…”

Thanh Tùng nghiêng người, “Cô có muốn

mua kim cương không?”

“Sẽ còn chọn một bộ khác bằng vàng trắng

và kim cương để phù hợp với chiếc váy cưới

nữa.” Kiều Bích Ngọc đẩy Mỹ Duy vào phòng thử

đồ, nhân tiện chọn một bộ trang sức để thử.

Bà Bùi và Thanh Tùng đợi ở ngoài phòng thử

đồ. Châu Mỹ Duy mặc một chiếc váy dài màu

trắng, khuôn mặt thanh tú của cô e thẹn và ửng

đỏ, còn có cả một bộ hoa tai, vòng cổ kim cương

lấp lánh màu hồng. Quả thực đẹp động lòng người.

Bà Bùi không ngần ngại khen ngợi, “Mỹ Duy,

chiếc váy cưới và trang sức này rất hợp với cháu,

cháu rất đẹp.”

Thanh Tùng đỏ mặt, lúng túng nói: “Rất

hoàn hảo luôn!”

Châu Mỹ Duy nhìn hình ảnh phản chiếu

trong gương, trên người vận chiếc váy trắng

thanh thoát cùng với trang sức đắt tiền như vậy,

tự dưng cảm thấy không thực.

Mặc dù luôn xấu hổ nói không muốn đám

cưới, những người phụ nữ nào cũng mơ về chiếc

váy trắng tỉnh khôi, khi cô dâu xinh đẹp nhất,

chính là lúc trái tim cô ấy toàn màu hồng.

Bà Bùi nhìn Mỹ Duy càng thấy thích mắt, liền

nở nụ cười, “Tại Hưng Nam bận rộn mà không

đến đây được. Nếu nó đến, phải làm cho nó bất

ngờ, đừng tưởng Mỹ Duy của chúng ta tầm

thường, dễ bắt nạt.

Mỹ Duy cảm thấy đầu óc choáng váng,

không ngờ Bùi Gia lại nhanh chóng chấp nhận và

đối xử với cô như vậy, đôi mắt tự dưng thấy ướt.

Lúc này, Thanh Tùng kéo váy cô, chỉ ngón út

về phía cánh cửa, “Cô nhìn kìa.

Bùi Hưng Nam vừa xuống xe, có lẽ anh đã

hoàn thành xong việc của mình. Hôm nay, anh

mặc bộ vest và giày da, hiển lành và đẹp trai,

bước vào với nụ cười trên môi, chỉ để nhìn thấy

Châu Mỹ Duy ngơ ngẩn và tay chân có hơi lúng

túng.

“Đúng lúc đang nói về con.” Bà Bùi mỉm cười

nhìn con trai mình, ôm Mỹ Duy một cách trìu

mến, hỏi: “Thấy con dâu mẹ thế nào?”

Bùi Hưng Nam cười hiền, nhìn Châu Mỹ Duy

đầy trìu mến, “Rất đẹp.”

Châu Mỹ Duy biết người này đang cố tình

trêu cô, nhưng trái tim vẫn đập loạn xạ, và khuôn

mặt đỏ bừng.

Kiều Bích Ngọc đứng sang một bên và mỉm

cười, trộm nghĩ những người trong Bùi Gia rất vui

tính, hài hước.

Đúng lúc này, một người đàn ông khác bước

vào cửa hàng.

Thanh Tùng phấn khích hét lên, “Chú

Quách!”

Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc có hơi cứng

nhắc, cô không nhìn lại, nhưng những tấm

gương phản chiếu trong cửa hàng đã phản chiếu

dáng vẻ nổi bật của Quách Cao Minh.

“Cô Bùi, xin chào.” Đầu tiên, anh bước đến

chỗ người lớn tuổi, chào hỏi chất giọng trầm và

ổn định.

Bà Bùi có hơi ngạc nhiên, “Không nghĩ cậu

Quách cũng ở đây,”

“Xin lỗi, tôi đã quên không cảm ơn công ty

bà vì đã hỗ trợ cho dự án khảo cổ của chúng tôi

lần trước.”

“Không có gì.”

Quách Cao Minh rất lịch sự và biết giữ

khoảng cách với những đối tác lớn tuổi hơn

mình.

Sau đó Cao Minh ngoảnh đầu, nhìn vào

Châu Mỹ Duy, và khen ngợi. “Bộ đồ rất đẹp.”

Châu Mỹ Duy gật đầu lia lịa, “Cám ơn, cám

ơn.”

Bùi Hưng Nam đứng một bên, đỡ Châu Mỹ

Duy đứng vững, tự nhiên muốn cười, Mỹ Duy

đang quá căng thẳng.

“Đi chọn một bộ áo dài đi, anh thích trang

phục truyền thống.”

“Phần eo của áo dài ở đây quá nhỏ. Em có

bụng mỡ, sau này mặc lên sẽ không đẹp đâu.”

“Thoải mái đi, anh không cười em đâu.” Bùi

Hưng Nam lôi kéo Châu Mỹ Duy đi.

Bùi gia chọn áo dài ở phía bên kia. Bùi Hưng

Nam lại bắt nạt Châu Mỹ Duy, cố tình chọc giận

cô bằng những bộ đồ cô không thể mặc. Mẹ của

Nam Hưng thì giúp Châu Mỹ Duy lấy số đo.

“Cô Bùi, cô không cần đặt trước. Quần áo ở

dây đều là đồ tốt, có thể lấy ngay một bộ.”

“Đừng lúc nào cũng gọi mẹ là cô Bùi, mẹ

cho con một thời gian thích nghỉ. Sau Tết, con

phải gọi mẹ là mẹ đấy.”

Châu Mỹ Duy cười ngượng ngùng, cuối cùng

cô cũng đoán ra tính cách của Hưng Nam giống

hệt mẹ.

Kiều Bích Ngọc đang đứng từ xa nhìn gia

đình họ, cô nghĩ bà Bùi là người phụ nữ thú vị,

đồng thời cũng mừng cho Mỹ Duy. Đó là một gia

đình tốt và thân thiện.

Quách Cao Minh đến gần cô, Kiểu Bích

Ngọc giả vờ phớt lờ anh bằng cách tập trung vào

chiếc mũ cưới nhỏ xinh.

Anh đứng bên cạnh cô, yên lặng, không có

động tĩnh gì nữa.

Về phía Châu Mỹ Duy, cô ấy đã thay một bộ

áo dài bằng lụa màu bạc đỏ. Bùi Hưng Nam và

những người khác đều trêu chọc cô ấy. Tính

cách của Mỹ Duy vốn nhẹ nhàng, vẫn là áo dài

phù hợp với cô hơn.

Quách Cao Minh không nhìn Mỹ Duy, ánh

mắt chỉ rơi xuống người cô. Và với anh, mọi thứ ở

đây không chói lọi bằng cô.

Đột nhiên anh nói, “Bích Ngọc, hãy trở về

nhà với tôi.”

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 362: Kiều Bích Ngọc, theo tôi về Quách giaBà Bùi ra khỏi nhà hàng, nói rằng trời vẫncòn sớm, có muốn cùng bà đến chỗ này không.Kiều Bích Ngọc và những người khác không dámtừ chối, còn cậu bé Thanh Tùng lại làm vẻ mặtđắc thắng, tâm trạng vui vẻ.Khi đến nơi, phát hiện cửa hàng bày ra đủthứ trang sức, lấp lánh ánh vàng.Châu Mỹ Duy bắt đầu nghĩ, “Hóa ra là có ý hỏi”Đây làm cửa hàng trang sức có tiếng ởthành phố Bắc An, bày biện đủ loại trang sứccưới đắt tiền. Chắc chắn bà Bùi đã hẹn trước,vừa bước vào cửa, quản lý liền mỉm cười chàohỏi.“Cô Bùi, cháu không cần váy cưới.” Châu MỹDuy có hơi khó xử.Hôm qua cô đã nói rõ ràng với người lớn,tuổi này cô chỉ cần giấy đăng ký kết hôn, đámcưới đơn giản mang tính chất thông báo, mời vàingười thân thiết là được. Hơn nữa, với Bùi HưngNam thì đây là cuộc hôn nhân thứ hai, không nênquá rùm beng, phô trương.“Châu Mỹ Duy, không biết bọn trẻ các cháucó nghĩ vàng là thứ quá mộc mạc, bình dânkhông. Cô nghiên cứu rất kỹ về lịch sử Ai Cập cổđại. Cô nghĩ trang sức bằng vàng là thứ thật hấpdẫn. Xem thử bộ này đi!”Cô Bùi và Thanh Tùng ngồi trước tủ kính, họchọn trang sức một cách thích thú.Chây Mỹ Duy nhìn một vòng, liền kinh ngạc,“Thứ này dùng để đeo lên đầu và cổ đúngkhông?” Cô đang nói về một bộ trang sức mangđậm phong cách Ai Cập cổ đại.Người quản lý cửa hàng yêu cầu phục vụmang ra một vài bộ trang sức, không ngừngnhiệt tình giải thích, “Cửa hàng chúng tôi có rấtnhiều nữ trang mang phong cách cổ. Nếu có yêucầu gì đặc biệt cửa hàng chính sẽ gửi đến hoặcđặt hàng.”“Không cần nhiều như vậy đâu.”Châu Mỹ Duy chưa bao giờ nhận được sự ưuái như vậy từ khi còn là một đứa trẻ, cô ấy thựcsự xấu hổ.“Đây là tấm lòng của cô và bố Hưng Nam”Cô Bùi cười hiền hậu, “Bây giờ đã là ngườimột nhà, sau này sẽ sống chung với nhau, khôngcần khách sáo như vậy. Hơn nữa, Thanh Tùng làđứa bé hiếu động, sau này sẽ làm phiến cháu.”Nói xong, Bà Bùi bối rối hỏi: “Mỹ Duy, cháucó định ra ngoài với Hưng Nam sau khi kết hônkhông? Các cháu còn trẻ, cần không gian riêngtư. Nếu cháu cảm thấy việc sống với bố mẹ quáphiền phức thì có thể ra riêng. Chỉ cần nhớ đếnbố mẹ và thường xuyên về thăm…Giọng điệu có hơi ảm đạm.Châu Mỹ Duy bất ngờ và ngay lập tức giảithích: “Không, cháu chưa bao giờ nghĩ đến việcra ngoài sống.”Bà Bùi cười rạng rỡ hơn khi nói: “Vậy phiềncháu sau này phải lo lắng cho chúng ta. Đừngkhách sao, chọn lấy cái mà cháu thích”Bà Bùi lập tức yêu cầu quản lý mang ra thêmmột ít trang sức bạch kim và kim cương phongcách Âu Mỹ.Châu Mỹ Duy dở khóc dở cười.Bùi gia này, người lớn người bé đều giỏitrong việc quay người khác như dế.Lặng lẽ ngó vào, dùng ánh mắt sắc bén nhìngiá, cô hốt hoảng.Làm sao cô dám đeo những thứ này, chúngquá đắt!Kiều Bích Ngọc cho rằng trang sức của cửahàng này được thiết kế khá đặc biệt, kiểu dángvà họa tiết được đánh bóng tỉnh xảo, cô giúpChâu Mỹ Duy chọn một bộ trang phục, “Áo dàikết hợp với trang sức vàng rất có khí chất, cậunên chọn bộ này…”Thanh Tùng nghiêng người, “Cô có muốnmua kim cương không?”“Sẽ còn chọn một bộ khác bằng vàng trắngvà kim cương để phù hợp với chiếc váy cướinữa.” Kiều Bích Ngọc đẩy Mỹ Duy vào phòng thửđồ, nhân tiện chọn một bộ trang sức để thử.Bà Bùi và Thanh Tùng đợi ở ngoài phòng thửđồ. Châu Mỹ Duy mặc một chiếc váy dài màutrắng, khuôn mặt thanh tú của cô e thẹn và ửngđỏ, còn có cả một bộ hoa tai, vòng cổ kim cươnglấp lánh màu hồng. Quả thực đẹp động lòng người.Bà Bùi không ngần ngại khen ngợi, “Mỹ Duy,chiếc váy cưới và trang sức này rất hợp với cháu,cháu rất đẹp.”Thanh Tùng đỏ mặt, lúng túng nói: “Rấthoàn hảo luôn!”Châu Mỹ Duy nhìn hình ảnh phản chiếutrong gương, trên người vận chiếc váy trắngthanh thoát cùng với trang sức đắt tiền như vậy,tự dưng cảm thấy không thực.Mặc dù luôn xấu hổ nói không muốn đámcưới, những người phụ nữ nào cũng mơ về chiếcváy trắng tỉnh khôi, khi cô dâu xinh đẹp nhất,chính là lúc trái tim cô ấy toàn màu hồng.Bà Bùi nhìn Mỹ Duy càng thấy thích mắt, liềnnở nụ cười, “Tại Hưng Nam bận rộn mà khôngđến đây được. Nếu nó đến, phải làm cho nó bấtngờ, đừng tưởng Mỹ Duy của chúng ta tầmthường, dễ bắt nạt.Mỹ Duy cảm thấy đầu óc choáng váng,không ngờ Bùi Gia lại nhanh chóng chấp nhận vàđối xử với cô như vậy, đôi mắt tự dưng thấy ướt.Lúc này, Thanh Tùng kéo váy cô, chỉ ngón útvề phía cánh cửa, “Cô nhìn kìa.Bùi Hưng Nam vừa xuống xe, có lẽ anh đãhoàn thành xong việc của mình. Hôm nay, anhmặc bộ vest và giày da, hiển lành và đẹp trai,bước vào với nụ cười trên môi, chỉ để nhìn thấyChâu Mỹ Duy ngơ ngẩn và tay chân có hơi lúngtúng.“Đúng lúc đang nói về con.” Bà Bùi mỉm cườinhìn con trai mình, ôm Mỹ Duy một cách trìumến, hỏi: “Thấy con dâu mẹ thế nào?”Bùi Hưng Nam cười hiền, nhìn Châu Mỹ Duyđầy trìu mến, “Rất đẹp.”Châu Mỹ Duy biết người này đang cố tìnhtrêu cô, nhưng trái tim vẫn đập loạn xạ, và khuônmặt đỏ bừng.Kiều Bích Ngọc đứng sang một bên và mỉmcười, trộm nghĩ những người trong Bùi Gia rất vuitính, hài hước.Đúng lúc này, một người đàn ông khác bướcvào cửa hàng.Thanh Tùng phấn khích hét lên, “ChúQuách!”Vẻ mặt của Kiểu Bích Ngọc có hơi cứngnhắc, cô không nhìn lại, nhưng những tấmgương phản chiếu trong cửa hàng đã phản chiếudáng vẻ nổi bật của Quách Cao Minh.“Cô Bùi, xin chào.” Đầu tiên, anh bước đếnchỗ người lớn tuổi, chào hỏi chất giọng trầm vàổn định.Bà Bùi có hơi ngạc nhiên, “Không nghĩ cậuQuách cũng ở đây,”“Xin lỗi, tôi đã quên không cảm ơn công tybà vì đã hỗ trợ cho dự án khảo cổ của chúng tôilần trước.”“Không có gì.”Quách Cao Minh rất lịch sự và biết giữkhoảng cách với những đối tác lớn tuổi hơnmình.Sau đó Cao Minh ngoảnh đầu, nhìn vàoChâu Mỹ Duy, và khen ngợi. “Bộ đồ rất đẹp.”Châu Mỹ Duy gật đầu lia lịa, “Cám ơn, cámơn.”Bùi Hưng Nam đứng một bên, đỡ Châu MỹDuy đứng vững, tự nhiên muốn cười, Mỹ Duyđang quá căng thẳng.“Đi chọn một bộ áo dài đi, anh thích trangphục truyền thống.”“Phần eo của áo dài ở đây quá nhỏ. Em cóbụng mỡ, sau này mặc lên sẽ không đẹp đâu.”“Thoải mái đi, anh không cười em đâu.” BùiHưng Nam lôi kéo Châu Mỹ Duy đi.Bùi gia chọn áo dài ở phía bên kia. Bùi HưngNam lại bắt nạt Châu Mỹ Duy, cố tình chọc giậncô bằng những bộ đồ cô không thể mặc. Mẹ củaNam Hưng thì giúp Châu Mỹ Duy lấy số đo.“Cô Bùi, cô không cần đặt trước. Quần áo ởdây đều là đồ tốt, có thể lấy ngay một bộ.”“Đừng lúc nào cũng gọi mẹ là cô Bùi, mẹcho con một thời gian thích nghỉ. Sau Tết, conphải gọi mẹ là mẹ đấy.”Châu Mỹ Duy cười ngượng ngùng, cuối cùngcô cũng đoán ra tính cách của Hưng Nam giốnghệt mẹ.Kiều Bích Ngọc đang đứng từ xa nhìn giađình họ, cô nghĩ bà Bùi là người phụ nữ thú vị,đồng thời cũng mừng cho Mỹ Duy. Đó là một giađình tốt và thân thiện.Quách Cao Minh đến gần cô, Kiểu BíchNgọc giả vờ phớt lờ anh bằng cách tập trung vàochiếc mũ cưới nhỏ xinh.Anh đứng bên cạnh cô, yên lặng, không cóđộng tĩnh gì nữa.Về phía Châu Mỹ Duy, cô ấy đã thay một bộáo dài bằng lụa màu bạc đỏ. Bùi Hưng Nam vànhững người khác đều trêu chọc cô ấy. Tínhcách của Mỹ Duy vốn nhẹ nhàng, vẫn là áo dàiphù hợp với cô hơn.Quách Cao Minh không nhìn Mỹ Duy, ánhmắt chỉ rơi xuống người cô. Và với anh, mọi thứ ởđây không chói lọi bằng cô.Đột nhiên anh nói, “Bích Ngọc, hãy trở vềnhà với tôi.”

Chương 362