Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 372

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 372: Rất yêu em, có biết không?Bây giờ là hoàng hôn, bầu trời bắt đầu xám xịt.Dáng người cao đẹp của Quách Cao Minhđứng dưới gốc cây được nửa giờ, anh có vẻ dodự, đôi mắt nhìn vào biệt thự của Kiều gia ởđường đối diện.Đúng lúc này, một người phụ nữ đột nhiênbước ra từ Kiều gia.Cao Minh hơi giật mình, nhưng ngay sau đóanh nhận ra đó không phải là người mình đang tìm.Vào lúc này, Cung Nhã Yến cũng cảm nhậnđược ánh mắt kỳ lạ từ gốc cây bên kia đường. Bàtrông ra, lập tức kinh ngạc.Quách Cao Minh mặc bộ vest đắt tiền đặtmay riêng, và đứng dưới gốc cây cổ thụ hàngtrăm năm tuổi dưới ánh hoàng hôn mờ ảo.Đường nét của người đàn ông này thật lộng lẫyvà bắt mắt.Cung Nhã Yến thoáng nghĩ đây chỉ là ảoảnh.Cho đến khi Quách Cao Minh bước mộtbước dài, khuôn mặt lạnh lùng tiến đến trướccổng Kiều gia.Có lẽ cuộc đến thăm của Cao Minh quá độtngột. Nên dù Cung Nhã Yến đã thấy anh một lúcvẫn không tin, lúc đối diện trực tiếp với anh, lạithấy có hơi căng thẳng.“Cậu, cậu đến đây có chuyện gì vậy?”Quách Cao Minh đứng cách cô một mét vàdừng lại, dường như không muốn vào trong.“Xin chào.”Giọng anh điềm tĩnh, lịch sự.Trên thực tế, Quách Cao Minh đã cố để bảnthông bớt xa lánh và thờ ơ hơn, giọng điệu cũngtôn trọng hơn, So với các dì, anh đối xử với CungNhã Yến tốt hơn hẳn.Anh ấy không biết tại sao lại đột nhiên đếnKiều gia. Nhưng anh cũng biết được những phéptắc giao tiếp xã hội cơ bản. Cung Nhã Yến là dìcủa cô ấy, mà người ta có câu “Yêu ai yêu cảđường đi lối về”. Anh phải lịch sự với Nhã Yến.Nhưng điện thoại trong túi áo khoác của anhđột nhiên phát ra tiếng bíp, một tin nhắn đến.Quách Cao Minh nhìn lướt qua nội dung tinnhắn trên màn hình điện thoại, sắc mặt trở nênnghiêm túc. Anh ngẩng đầu nhìn Cung Nhã Yến,sắp không giữ được bình tĩnh.Anh sốt ruột hỏi, “Kiều Bích Ngọc đã ranước ngoài?”Tin nhắn ăn vừa nhận được thông báo BíchNgọc đã xuất ngoại.Có lẽ vẻ lạnh lùng, cao ngạo của Quách CaoMinh là khí chất vốn có, Cung Nhã Yến sửng sốtmột lúc, lập tức nghiêm túc nhìn anh, “Đúng vậy,cô ấy đi Thụy Sĩ với Lục Khánh Nam vào sángmai.”Khi Quách Cao Minh nghe thấy tên LụcKhánh Nam, trông anh đuối hẳn, im lặng hồi lâunhư đang suy nghĩ gì đó.Thấy anh như vậy, Cung Nhã Yến nói thêm:“Cùng cặp vợ chồng Mỹ Duy, cậu bé Thanh Tùngđi trượt tuyết ở Thụy Sĩ rồi…”Năm mới, Kiều Bích Ngọc thấy nhàm cháncực độ. Thế nên khi Lục Khánh Nam rủ một đámngười ra nước ngoài thư giãn, tự nhiên cô thấycũng không tệ.Quách Cao Minh không phải người nóinhiều, anh liếc nhìn Cung Nhã Yến, định nói gìnhưng thôi, định bụng rời đi luôn.Không ngờ, Kiều Văn Vũ đột ngột gọi anhvào nhà.Khoảng sáu giờ chiều là thời gian cho bữatối, nhưng nhà lại vắng người. Cung Nhã Yến gáclại công việc, cùng Kiều Văn Vũ lần bà cụ Kiềutiếp vị khách đặc biệt là Quách Cao Minh.Mọi người ngồi đối diện với nhau trongphòng khách của bà cụ Kiều, họ nhìn nhau, bầukhông khí có hơi khó xử.Cung Nhã Yến rót ra một tách trà đen,Quách Cao Minh nhấp một ngụm tượng trưng.Kiểu Văn Vũ nói với một tông giọng thấp:“Lần trước tôi ở bệnh viện, may mà nhờ có cậu.”Kiểu Văn Vũ là người nhạy cảm, mặc dùtrong thời gian ông xuất huyết não nghiêm trọng,anh không hề xuất hiện, nhưng ông lại có thểnhờ Lục Khánh Nam chạy qua chạy lại, chắcchắn là có Quách Cao Minh ở phía sau nhờ cậy.Quách Cao Minh không có nhiều tình cảmvới cha vợ, chỉ lễ độ hỏi: “Sức khỏe của ông giờsao rồi?”Sau khi phẫu thuật, sức khỏe Kiều Văn Vũkhông còn tốt như trước, nhưng da dẻ gần đâyđã tốt hơn rất nhiều. Nhưng trong mắt QuáchCao Minh, sắc mặt ông vẫn trông là nhợt nhạt.Quách Cao Minh nghiêm túc nhìn ông.Kiểu Văn Vũ ném cho một câu, “Con békhông nên ở bên anh.”Biểu cảm của Quách Cao Minh lập tức trởnên u ám.Nghe những lời khiêu khích và chọc giậncủa Kiều Văn Vũ, Cung Nhã Yến và bà cụ Kiềukhông khỏi căng thẳng, bầu không khí bỗngnặng nề.Quách Cao Minh dường như nhịn được, anhkhông nói gì.Và Kiều Văn Vũ tiếp tục, “Theo như tình hìnhbây giờ, việc nhà anh đe dọa lợi ích của công tytôi là vô nghĩa. Về bọn trẻ… chúng thuộc vềQuách gia, không liên quan Kiều gia.“Con gái tôi, tôi biết rõ tính tình của nó. Nókhông có kế hoạch cụ thể gì cho cuộc đời, đó làdo được ông nội chiều chuộng. Nó tự lập, khôngquan tâm điều gì. Nó mang thai là do vô tình, bởicậu ép buộc nó. Nó không tự nguyện!”“Cậu đừng nghĩ đến việc ép nó theo ý cậunữa!”Vẻ mặt Quách Cao Minh kinh ngạc, tay phảibóp lấy chiếc tách trà sứ tỉnh xảo, đặt lên bànthật mạnh.Quách Cao Minh muốn nói, nhưng Kiều VănVũ rõ ràng đã tước mất cơ hội của anh.Kiều Văn Vũ tái mặt, hét vào mặt anh, “Đi rakhỏi đây!”Dứt khoát đuổi anh đi.Cung Nhã Yến và bà cụ Kiều bối rối.Họ cứ nghĩ tâm trạng của Kiều Văn Vũ sẽ ổnđịnh hơn sau khi sức khỏe phục hồi, nhưngkhông ngờ ông ấy lại trở nên kích động như vậy.Họ lo rằng Quách Cao Minh sẽ có một cuộc cãivã gay gắt với ông.“Quách thiếu gia bị Kiểu Văn Vũ đuổi rangoài.”Tại Quách gia, ông cụ Quách đã cho ngườithám thính tình hình cháu trai mình, sau khi nghetin Quách Cao Minh bị Kiểu gia ném ra ngoàicửa, ông đã rất sốc và bối rối.“Mà nó cũng thật thà rời đi?“ Ông cụ khôngtin nổi.“Nó không phản bác lời nào, không uy h**p,đe dọa mà cứ thế rời khỏi Kiều gia?”Ông cụ Quách tức giận, đồng thời không thểlý giải được. Quách Cao Minh xấu xa, không coiai ra gì, vậy mà khi bước chân vào Kiều gia, lạingoan như cún.Quản gia lộ vẻ lo lắng, “Chắc người nhà bênđó nói gì làm thiếu gia tổn thương”Ông cụ lầm bầm trong miệng: “Đúng là đồvô dụng mài”Ông quản gia liếc nhìn đồng hồ cỡ lớn trongphòng khách, đã 8 giờ tối, nhưng không ai cótâm trạng dùng bữa.Người quản gia thở dài nói, “Nghe nóiQuách thiếu gia đến Kiều gia thì hay tin Kiều BíchNgọc đã đi nước ngoài.”Ông cụ khó chịu, khịt mũi, “Kiều Bích Ngọc,cái đứa cháu dâu này, còn không chịu yên phậnsao?”Ban đầu, ông rất nặng truyền thống, địnhsắp xếp cho Quách Cao Minh một đứa cháu dâudịu dàng, ngoan ngoãn. Kiều Bích Ngọc khônggiỏi quán xuyến gia đình, không thích hợp trởthành một người nội trợ giỏi.“Quách thiếu gia chỉ thích cô ấy.”“Năm đó, tôi đến thành phố Hải Châu làmtrợ giảng cho Kiều Bích Ngọc nửa năm. Trongthời gian ấy, Kiều Bích Ngọc cũng không nhậnthiếu gia…”Quản gia thờ dài, “Thật sự không nghĩQuách thiếu gia lại không biết cư xử với phụ nữnhư vậy. Có lẽ là do từ bé đến giờ, toàn là phụ nữchủ động với cậu ấy. Hơn nửa năm, thiếu giakhông dám tỏ tình, chắc là sợ bị từ chối.” Dứt lời,lại một tiếng thở dài được trút ra.Quản gia lo lắng, “Ông chủ, tính tình củaKiều Bích Ngọc giống hệt lão phu nhân năm nào,ông xem có giúp được cậu ấy không?”Ông cụ Quách sắc mặt phức tạp, tức giậnnói, “Làm sao có thể giúp được, tôi không giúpđược, vợ nó, nó đi mà lo!”Thấy ông cụ tức giận, lão quản gia khôngdám nói nữa.11 giờ tối, Quách Cao Minh trở lại Quách gia,đèn trong phòng khách đều được bật sáng. Ôngcụ chưa nghỉ ngơi, có lẽ đang đợi anh.Gương mặt Quách Cao Minh rất bình tĩnh,anh không nói gì, chỉ nhìn ông mình.Ông cụ mặt mày u ám, như sắp nổi cơnthịnh nộ, quay đầu trừng mặt nhìn cháu mình. Dùkhó chịu, nhưng ông vẫn kìm nén tiếng chửi rủa,khịt mũi, chống gậy, đứng dậy bỏ đi.Người quản gia đi cùng ông cụ nở nụ cườigượng gạo.Tính tình kỳ lạ, quái đản của người nhàQuách gia, già trẻ lớn bé đều có cả.Căn nhà của Quách gia quá lớn và rộng rãi,lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.Sau khi ông cụ trở về phòng, Quách CaoMinh cũng rời khỏi phòng khách, đến chỗ bọntrẻ.Những người giúp việc và trông trẻ thấy anhđến, đều nhường chỗ.Quách Cao Minh ngồi trên chiếc ghế nhỏ,ngắm nhìn đứa con đang say ngủ. Dường nhưcảm thấy có người lại gần, cậu bé mở đôi mắtsáng ngời nhìn cha.Quách Cao Minh không nói gì, nhìn hai đứabé sinh đôi mới hơn bốn tháng tuổi, những thứnhỏ bé trắng trẻo mềm mại này thật đáng yêunếu như không khóc.Cổ áo của bé có hơi lộn xộn, bàn tay cứ vôthức kéo ra.Sau đó, đôi bàn tay mềm mại mũm mĩm củacậu con trai nhắm lấy những ngón tay mảnhkhảnh của anh. Cảm nhận sự nhỏ nhắn và ấm áptừ tay con, trái tim Quách Cao Minh có hơi rungđộng.Quách Cao Minh nhìn chúng hồi lâu, đôi mắtcó chút buồn.Anh buông bàn tay nhỏ bé của đứa nhỏ ra,đứng thẳng dậy, nhìn vào trong nôi.“Lễ ra, các con không nên được sinh ra.”Quách Cao Minh trầm giọng, lẩm bẩm một mình,như để chỉ có anh mới nghe được.Sau khi trở về phòng ngủ, Quách Cao Minhcởi áo khoác và ném vào góc phòng một cách cóchủ đích.Anh vào phòng tắm, đứng dưới vòi hoa senđang dội nước lạnh. Cảm giác lạnh lẽo từ đỉnhđầu chảy xuống toàn thân, làm não anh trốngrỗng một lúc.Dì Phương biết Quách Cao Minh vẫn chưaăn gì, vì vậy bà đã đặc biệt chuẩn bị một bữa tốicho anh.Khi Quách Cao Minh bước ra khỏi phòng(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 372:…ó biết không?tắm, anh chỉ nói: “Tôi không đói, dì mang đi giúp tôi.”Dì Phương thấy tối nay anh có hơi kỳ quáinên không dám quấy rầy, liền dẫn người giúpviệc đi ra ngoài. Đột nhiên, người giúp việc thấychiếc áo khoác rơi trên sàn liền chủ động nhặtlên, chuẩn bị mang ra ngoài.Quách Cao Minh đột nhiên hét lên, “Bỏ áokhoác xuống!”Cô hầu gái bị giật mình, dì Phương đón lấycái áo, bước tới đưa cho Quách Cao Minh.Quách Cao Minh lấy áo, ngay lập tức lấyđiện thoại trong túi, giữ chặt điện thoại tronglòng bàn tay, vẻ mặt có chút phức tạp.“Mấy người ra ngoài đi. Giọng điệu anh dịu lại.Làm việc ở Quách gia thật sự khó, những vịchủ nhân ở đây thật sự khó đoán, khó phục vụ.Sau khi cửa phòng ngủ đóng lại, Quách CaoMinh không quan tâm đến chiếc áo khoác, anhchỉ cầm điện thoại, suy nghĩ hồi lâu trong yênlặng.Bên ngoài, bầu trời đêm nay không sao,không trăng, không gian âm u, bây giờ đã là mộtgiờ sáng.Quách Cao Minh biết rằng thời gian chênhlệch giữa Việt Nam và Thụy Sĩ là sáu giờ.Bởi vậy, chỗ cô ấy bây giờ là 7 giờ, lúc nàyhẳn đang ăn sáng.Do dự một hồi, anh mở facebook điện thoại,kiểm tra bảng tin.Biểu hiện tiếp theo của anh là hơi sốc.Chắc chắn rồi, Lục Kỳ Nam đăng rất nhiềuảnh ở Thụy Sĩ. Một nhóm người bao gồm ChâuMỹ Duy, Bùi Hưng Nam và Thanh Tùng đang ởđó. Họ quây quần hào hứng bên chiếc bàn lớnvới những món ăn đặc sắc.Kiểu Bích Ngọc cũng nằm trong số đó, côcầm một con tôm hùm lớn bằng tay phải, nhưthể đang cực kỳ thích thú.

Chương 372: Rất yêu em, có biết không?

Bây giờ là hoàng hôn, bầu trời bắt đầu xám xịt.

Dáng người cao đẹp của Quách Cao Minh

đứng dưới gốc cây được nửa giờ, anh có vẻ do

dự, đôi mắt nhìn vào biệt thự của Kiều gia ở

đường đối diện.

Đúng lúc này, một người phụ nữ đột nhiên

bước ra từ Kiều gia.

Cao Minh hơi giật mình, nhưng ngay sau đó

anh nhận ra đó không phải là người mình đang tìm.

Vào lúc này, Cung Nhã Yến cũng cảm nhận

được ánh mắt kỳ lạ từ gốc cây bên kia đường. Bà

trông ra, lập tức kinh ngạc.

Quách Cao Minh mặc bộ vest đắt tiền đặt

may riêng, và đứng dưới gốc cây cổ thụ hàng

trăm năm tuổi dưới ánh hoàng hôn mờ ảo.

Đường nét của người đàn ông này thật lộng lẫy

và bắt mắt.

Cung Nhã Yến thoáng nghĩ đây chỉ là ảo

ảnh.

Cho đến khi Quách Cao Minh bước một

bước dài, khuôn mặt lạnh lùng tiến đến trước

cổng Kiều gia.

Có lẽ cuộc đến thăm của Cao Minh quá đột

ngột. Nên dù Cung Nhã Yến đã thấy anh một lúc

vẫn không tin, lúc đối diện trực tiếp với anh, lại

thấy có hơi căng thẳng.

“Cậu, cậu đến đây có chuyện gì vậy?”

Quách Cao Minh đứng cách cô một mét và

dừng lại, dường như không muốn vào trong.

“Xin chào.”

Giọng anh điềm tĩnh, lịch sự.

Trên thực tế, Quách Cao Minh đã cố để bản

thông bớt xa lánh và thờ ơ hơn, giọng điệu cũng

tôn trọng hơn, So với các dì, anh đối xử với Cung

Nhã Yến tốt hơn hẳn.

Anh ấy không biết tại sao lại đột nhiên đến

Kiều gia. Nhưng anh cũng biết được những phép

tắc giao tiếp xã hội cơ bản. Cung Nhã Yến là dì

của cô ấy, mà người ta có câu “Yêu ai yêu cả

đường đi lối về”. Anh phải lịch sự với Nhã Yến.

Nhưng điện thoại trong túi áo khoác của anh

đột nhiên phát ra tiếng bíp, một tin nhắn đến.

Quách Cao Minh nhìn lướt qua nội dung tin

nhắn trên màn hình điện thoại, sắc mặt trở nên

nghiêm túc. Anh ngẩng đầu nhìn Cung Nhã Yến,

sắp không giữ được bình tĩnh.

Anh sốt ruột hỏi, “Kiều Bích Ngọc đã ra

nước ngoài?”

Tin nhắn ăn vừa nhận được thông báo Bích

Ngọc đã xuất ngoại.

Có lẽ vẻ lạnh lùng, cao ngạo của Quách Cao

Minh là khí chất vốn có, Cung Nhã Yến sửng sốt

một lúc, lập tức nghiêm túc nhìn anh, “Đúng vậy,

cô ấy đi Thụy Sĩ với Lục Khánh Nam vào sáng

mai.”

Khi Quách Cao Minh nghe thấy tên Lục

Khánh Nam, trông anh đuối hẳn, im lặng hồi lâu

như đang suy nghĩ gì đó.

Thấy anh như vậy, Cung Nhã Yến nói thêm:

“Cùng cặp vợ chồng Mỹ Duy, cậu bé Thanh Tùng

đi trượt tuyết ở Thụy Sĩ rồi…”

Năm mới, Kiều Bích Ngọc thấy nhàm chán

cực độ. Thế nên khi Lục Khánh Nam rủ một đám

người ra nước ngoài thư giãn, tự nhiên cô thấy

cũng không tệ.

Quách Cao Minh không phải người nói

nhiều, anh liếc nhìn Cung Nhã Yến, định nói gì

nhưng thôi, định bụng rời đi luôn.

Không ngờ, Kiều Văn Vũ đột ngột gọi anh

vào nhà.

Khoảng sáu giờ chiều là thời gian cho bữa

tối, nhưng nhà lại vắng người. Cung Nhã Yến gác

lại công việc, cùng Kiều Văn Vũ lần bà cụ Kiều

tiếp vị khách đặc biệt là Quách Cao Minh.

Mọi người ngồi đối diện với nhau trong

phòng khách của bà cụ Kiều, họ nhìn nhau, bầu

không khí có hơi khó xử.

Cung Nhã Yến rót ra một tách trà đen,

Quách Cao Minh nhấp một ngụm tượng trưng.

Kiểu Văn Vũ nói với một tông giọng thấp:

“Lần trước tôi ở bệnh viện, may mà nhờ có cậu.”

Kiểu Văn Vũ là người nhạy cảm, mặc dù

trong thời gian ông xuất huyết não nghiêm trọng,

anh không hề xuất hiện, nhưng ông lại có thể

nhờ Lục Khánh Nam chạy qua chạy lại, chắc

chắn là có Quách Cao Minh ở phía sau nhờ cậy.

Quách Cao Minh không có nhiều tình cảm

với cha vợ, chỉ lễ độ hỏi: “Sức khỏe của ông giờ

sao rồi?”

Sau khi phẫu thuật, sức khỏe Kiều Văn Vũ

không còn tốt như trước, nhưng da dẻ gần đây

đã tốt hơn rất nhiều. Nhưng trong mắt Quách

Cao Minh, sắc mặt ông vẫn trông là nhợt nhạt.

Quách Cao Minh nghiêm túc nhìn ông.

Kiểu Văn Vũ ném cho một câu, “Con bé

không nên ở bên anh.”

Biểu cảm của Quách Cao Minh lập tức trở

nên u ám.

Nghe những lời khiêu khích và chọc giận

của Kiều Văn Vũ, Cung Nhã Yến và bà cụ Kiều

không khỏi căng thẳng, bầu không khí bỗng

nặng nề.

Quách Cao Minh dường như nhịn được, anh

không nói gì.

Và Kiều Văn Vũ tiếp tục, “Theo như tình hình

bây giờ, việc nhà anh đe dọa lợi ích của công ty

tôi là vô nghĩa. Về bọn trẻ… chúng thuộc về

Quách gia, không liên quan Kiều gia.

“Con gái tôi, tôi biết rõ tính tình của nó. Nó

không có kế hoạch cụ thể gì cho cuộc đời, đó là

do được ông nội chiều chuộng. Nó tự lập, không

quan tâm điều gì. Nó mang thai là do vô tình, bởi

cậu ép buộc nó. Nó không tự nguyện!”

“Cậu đừng nghĩ đến việc ép nó theo ý cậu

nữa!”

Vẻ mặt Quách Cao Minh kinh ngạc, tay phải

bóp lấy chiếc tách trà sứ tỉnh xảo, đặt lên bàn

thật mạnh.

Quách Cao Minh muốn nói, nhưng Kiều Văn

Vũ rõ ràng đã tước mất cơ hội của anh.

Kiều Văn Vũ tái mặt, hét vào mặt anh, “Đi ra

khỏi đây!”

Dứt khoát đuổi anh đi.

Cung Nhã Yến và bà cụ Kiều bối rối.

Họ cứ nghĩ tâm trạng của Kiều Văn Vũ sẽ ổn

định hơn sau khi sức khỏe phục hồi, nhưng

không ngờ ông ấy lại trở nên kích động như vậy.

Họ lo rằng Quách Cao Minh sẽ có một cuộc cãi

vã gay gắt với ông.

“Quách thiếu gia bị Kiểu Văn Vũ đuổi ra

ngoài.”

Tại Quách gia, ông cụ Quách đã cho người

thám thính tình hình cháu trai mình, sau khi nghe

tin Quách Cao Minh bị Kiểu gia ném ra ngoài

cửa, ông đã rất sốc và bối rối.

“Mà nó cũng thật thà rời đi?“ Ông cụ không

tin nổi.

“Nó không phản bác lời nào, không uy h**p,

đe dọa mà cứ thế rời khỏi Kiều gia?”

Ông cụ Quách tức giận, đồng thời không thể

lý giải được. Quách Cao Minh xấu xa, không coi

ai ra gì, vậy mà khi bước chân vào Kiều gia, lại

ngoan như cún.

Quản gia lộ vẻ lo lắng, “Chắc người nhà bên

đó nói gì làm thiếu gia tổn thương”

Ông cụ lầm bầm trong miệng: “Đúng là đồ

vô dụng mài”

Ông quản gia liếc nhìn đồng hồ cỡ lớn trong

phòng khách, đã 8 giờ tối, nhưng không ai có

tâm trạng dùng bữa.

Người quản gia thở dài nói, “Nghe nói

Quách thiếu gia đến Kiều gia thì hay tin Kiều Bích

Ngọc đã đi nước ngoài.”

Ông cụ khó chịu, khịt mũi, “Kiều Bích Ngọc,

cái đứa cháu dâu này, còn không chịu yên phận

sao?”

Ban đầu, ông rất nặng truyền thống, định

sắp xếp cho Quách Cao Minh một đứa cháu dâu

dịu dàng, ngoan ngoãn. Kiều Bích Ngọc không

giỏi quán xuyến gia đình, không thích hợp trở

thành một người nội trợ giỏi.

“Quách thiếu gia chỉ thích cô ấy.”

“Năm đó, tôi đến thành phố Hải Châu làm

trợ giảng cho Kiều Bích Ngọc nửa năm. Trong

thời gian ấy, Kiều Bích Ngọc cũng không nhận

thiếu gia…”

Quản gia thờ dài, “Thật sự không nghĩ

Quách thiếu gia lại không biết cư xử với phụ nữ

như vậy. Có lẽ là do từ bé đến giờ, toàn là phụ nữ

chủ động với cậu ấy. Hơn nửa năm, thiếu gia

không dám tỏ tình, chắc là sợ bị từ chối.” Dứt lời,

lại một tiếng thở dài được trút ra.

Quản gia lo lắng, “Ông chủ, tính tình của

Kiều Bích Ngọc giống hệt lão phu nhân năm nào,

ông xem có giúp được cậu ấy không?”

Ông cụ Quách sắc mặt phức tạp, tức giận

nói, “Làm sao có thể giúp được, tôi không giúp

được, vợ nó, nó đi mà lo!”

Thấy ông cụ tức giận, lão quản gia không

dám nói nữa.

11 giờ tối, Quách Cao Minh trở lại Quách gia,

đèn trong phòng khách đều được bật sáng. Ông

cụ chưa nghỉ ngơi, có lẽ đang đợi anh.

Gương mặt Quách Cao Minh rất bình tĩnh,

anh không nói gì, chỉ nhìn ông mình.

Ông cụ mặt mày u ám, như sắp nổi cơn

thịnh nộ, quay đầu trừng mặt nhìn cháu mình. Dù

khó chịu, nhưng ông vẫn kìm nén tiếng chửi rủa,

khịt mũi, chống gậy, đứng dậy bỏ đi.

Người quản gia đi cùng ông cụ nở nụ cười

gượng gạo.

Tính tình kỳ lạ, quái đản của người nhà

Quách gia, già trẻ lớn bé đều có cả.

Căn nhà của Quách gia quá lớn và rộng rãi,

lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Sau khi ông cụ trở về phòng, Quách Cao

Minh cũng rời khỏi phòng khách, đến chỗ bọn

trẻ.

Những người giúp việc và trông trẻ thấy anh

đến, đều nhường chỗ.

Quách Cao Minh ngồi trên chiếc ghế nhỏ,

ngắm nhìn đứa con đang say ngủ. Dường như

cảm thấy có người lại gần, cậu bé mở đôi mắt

sáng ngời nhìn cha.

Quách Cao Minh không nói gì, nhìn hai đứa

bé sinh đôi mới hơn bốn tháng tuổi, những thứ

nhỏ bé trắng trẻo mềm mại này thật đáng yêu

nếu như không khóc.

Cổ áo của bé có hơi lộn xộn, bàn tay cứ vô

thức kéo ra.

Sau đó, đôi bàn tay mềm mại mũm mĩm của

cậu con trai nhắm lấy những ngón tay mảnh

khảnh của anh. Cảm nhận sự nhỏ nhắn và ấm áp

từ tay con, trái tim Quách Cao Minh có hơi rung

động.

Quách Cao Minh nhìn chúng hồi lâu, đôi mắt

có chút buồn.

Anh buông bàn tay nhỏ bé của đứa nhỏ ra,

đứng thẳng dậy, nhìn vào trong nôi.

“Lễ ra, các con không nên được sinh ra.”

Quách Cao Minh trầm giọng, lẩm bẩm một mình,

như để chỉ có anh mới nghe được.

Sau khi trở về phòng ngủ, Quách Cao Minh

cởi áo khoác và ném vào góc phòng một cách có

chủ đích.

Anh vào phòng tắm, đứng dưới vòi hoa sen

đang dội nước lạnh. Cảm giác lạnh lẽo từ đỉnh

đầu chảy xuống toàn thân, làm não anh trống

rỗng một lúc.

Dì Phương biết Quách Cao Minh vẫn chưa

ăn gì, vì vậy bà đã đặc biệt chuẩn bị một bữa tối

cho anh.

Khi Quách Cao Minh bước ra khỏi phòng

(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 372:…ó biết không?

tắm, anh chỉ nói: “Tôi không đói, dì mang đi giúp tôi.”

Dì Phương thấy tối nay anh có hơi kỳ quái

nên không dám quấy rầy, liền dẫn người giúp

việc đi ra ngoài. Đột nhiên, người giúp việc thấy

chiếc áo khoác rơi trên sàn liền chủ động nhặt

lên, chuẩn bị mang ra ngoài.

Quách Cao Minh đột nhiên hét lên, “Bỏ áo

khoác xuống!”

Cô hầu gái bị giật mình, dì Phương đón lấy

cái áo, bước tới đưa cho Quách Cao Minh.

Quách Cao Minh lấy áo, ngay lập tức lấy

điện thoại trong túi, giữ chặt điện thoại trong

lòng bàn tay, vẻ mặt có chút phức tạp.

“Mấy người ra ngoài đi. Giọng điệu anh dịu lại.

Làm việc ở Quách gia thật sự khó, những vị

chủ nhân ở đây thật sự khó đoán, khó phục vụ.

Sau khi cửa phòng ngủ đóng lại, Quách Cao

Minh không quan tâm đến chiếc áo khoác, anh

chỉ cầm điện thoại, suy nghĩ hồi lâu trong yên

lặng.

Bên ngoài, bầu trời đêm nay không sao,

không trăng, không gian âm u, bây giờ đã là một

giờ sáng.

Quách Cao Minh biết rằng thời gian chênh

lệch giữa Việt Nam và Thụy Sĩ là sáu giờ.

Bởi vậy, chỗ cô ấy bây giờ là 7 giờ, lúc này

hẳn đang ăn sáng.

Do dự một hồi, anh mở facebook điện thoại,

kiểm tra bảng tin.

Biểu hiện tiếp theo của anh là hơi sốc.

Chắc chắn rồi, Lục Kỳ Nam đăng rất nhiều

ảnh ở Thụy Sĩ. Một nhóm người bao gồm Châu

Mỹ Duy, Bùi Hưng Nam và Thanh Tùng đang ở

đó. Họ quây quần hào hứng bên chiếc bàn lớn

với những món ăn đặc sắc.

Kiểu Bích Ngọc cũng nằm trong số đó, cô

cầm một con tôm hùm lớn bằng tay phải, như

thể đang cực kỳ thích thú.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 372: Rất yêu em, có biết không?Bây giờ là hoàng hôn, bầu trời bắt đầu xám xịt.Dáng người cao đẹp của Quách Cao Minhđứng dưới gốc cây được nửa giờ, anh có vẻ dodự, đôi mắt nhìn vào biệt thự của Kiều gia ởđường đối diện.Đúng lúc này, một người phụ nữ đột nhiênbước ra từ Kiều gia.Cao Minh hơi giật mình, nhưng ngay sau đóanh nhận ra đó không phải là người mình đang tìm.Vào lúc này, Cung Nhã Yến cũng cảm nhậnđược ánh mắt kỳ lạ từ gốc cây bên kia đường. Bàtrông ra, lập tức kinh ngạc.Quách Cao Minh mặc bộ vest đắt tiền đặtmay riêng, và đứng dưới gốc cây cổ thụ hàngtrăm năm tuổi dưới ánh hoàng hôn mờ ảo.Đường nét của người đàn ông này thật lộng lẫyvà bắt mắt.Cung Nhã Yến thoáng nghĩ đây chỉ là ảoảnh.Cho đến khi Quách Cao Minh bước mộtbước dài, khuôn mặt lạnh lùng tiến đến trướccổng Kiều gia.Có lẽ cuộc đến thăm của Cao Minh quá độtngột. Nên dù Cung Nhã Yến đã thấy anh một lúcvẫn không tin, lúc đối diện trực tiếp với anh, lạithấy có hơi căng thẳng.“Cậu, cậu đến đây có chuyện gì vậy?”Quách Cao Minh đứng cách cô một mét vàdừng lại, dường như không muốn vào trong.“Xin chào.”Giọng anh điềm tĩnh, lịch sự.Trên thực tế, Quách Cao Minh đã cố để bảnthông bớt xa lánh và thờ ơ hơn, giọng điệu cũngtôn trọng hơn, So với các dì, anh đối xử với CungNhã Yến tốt hơn hẳn.Anh ấy không biết tại sao lại đột nhiên đếnKiều gia. Nhưng anh cũng biết được những phéptắc giao tiếp xã hội cơ bản. Cung Nhã Yến là dìcủa cô ấy, mà người ta có câu “Yêu ai yêu cảđường đi lối về”. Anh phải lịch sự với Nhã Yến.Nhưng điện thoại trong túi áo khoác của anhđột nhiên phát ra tiếng bíp, một tin nhắn đến.Quách Cao Minh nhìn lướt qua nội dung tinnhắn trên màn hình điện thoại, sắc mặt trở nênnghiêm túc. Anh ngẩng đầu nhìn Cung Nhã Yến,sắp không giữ được bình tĩnh.Anh sốt ruột hỏi, “Kiều Bích Ngọc đã ranước ngoài?”Tin nhắn ăn vừa nhận được thông báo BíchNgọc đã xuất ngoại.Có lẽ vẻ lạnh lùng, cao ngạo của Quách CaoMinh là khí chất vốn có, Cung Nhã Yến sửng sốtmột lúc, lập tức nghiêm túc nhìn anh, “Đúng vậy,cô ấy đi Thụy Sĩ với Lục Khánh Nam vào sángmai.”Khi Quách Cao Minh nghe thấy tên LụcKhánh Nam, trông anh đuối hẳn, im lặng hồi lâunhư đang suy nghĩ gì đó.Thấy anh như vậy, Cung Nhã Yến nói thêm:“Cùng cặp vợ chồng Mỹ Duy, cậu bé Thanh Tùngđi trượt tuyết ở Thụy Sĩ rồi…”Năm mới, Kiều Bích Ngọc thấy nhàm cháncực độ. Thế nên khi Lục Khánh Nam rủ một đámngười ra nước ngoài thư giãn, tự nhiên cô thấycũng không tệ.Quách Cao Minh không phải người nóinhiều, anh liếc nhìn Cung Nhã Yến, định nói gìnhưng thôi, định bụng rời đi luôn.Không ngờ, Kiều Văn Vũ đột ngột gọi anhvào nhà.Khoảng sáu giờ chiều là thời gian cho bữatối, nhưng nhà lại vắng người. Cung Nhã Yến gáclại công việc, cùng Kiều Văn Vũ lần bà cụ Kiềutiếp vị khách đặc biệt là Quách Cao Minh.Mọi người ngồi đối diện với nhau trongphòng khách của bà cụ Kiều, họ nhìn nhau, bầukhông khí có hơi khó xử.Cung Nhã Yến rót ra một tách trà đen,Quách Cao Minh nhấp một ngụm tượng trưng.Kiểu Văn Vũ nói với một tông giọng thấp:“Lần trước tôi ở bệnh viện, may mà nhờ có cậu.”Kiểu Văn Vũ là người nhạy cảm, mặc dùtrong thời gian ông xuất huyết não nghiêm trọng,anh không hề xuất hiện, nhưng ông lại có thểnhờ Lục Khánh Nam chạy qua chạy lại, chắcchắn là có Quách Cao Minh ở phía sau nhờ cậy.Quách Cao Minh không có nhiều tình cảmvới cha vợ, chỉ lễ độ hỏi: “Sức khỏe của ông giờsao rồi?”Sau khi phẫu thuật, sức khỏe Kiều Văn Vũkhông còn tốt như trước, nhưng da dẻ gần đâyđã tốt hơn rất nhiều. Nhưng trong mắt QuáchCao Minh, sắc mặt ông vẫn trông là nhợt nhạt.Quách Cao Minh nghiêm túc nhìn ông.Kiểu Văn Vũ ném cho một câu, “Con békhông nên ở bên anh.”Biểu cảm của Quách Cao Minh lập tức trởnên u ám.Nghe những lời khiêu khích và chọc giậncủa Kiều Văn Vũ, Cung Nhã Yến và bà cụ Kiềukhông khỏi căng thẳng, bầu không khí bỗngnặng nề.Quách Cao Minh dường như nhịn được, anhkhông nói gì.Và Kiều Văn Vũ tiếp tục, “Theo như tình hìnhbây giờ, việc nhà anh đe dọa lợi ích của công tytôi là vô nghĩa. Về bọn trẻ… chúng thuộc vềQuách gia, không liên quan Kiều gia.“Con gái tôi, tôi biết rõ tính tình của nó. Nókhông có kế hoạch cụ thể gì cho cuộc đời, đó làdo được ông nội chiều chuộng. Nó tự lập, khôngquan tâm điều gì. Nó mang thai là do vô tình, bởicậu ép buộc nó. Nó không tự nguyện!”“Cậu đừng nghĩ đến việc ép nó theo ý cậunữa!”Vẻ mặt Quách Cao Minh kinh ngạc, tay phảibóp lấy chiếc tách trà sứ tỉnh xảo, đặt lên bànthật mạnh.Quách Cao Minh muốn nói, nhưng Kiều VănVũ rõ ràng đã tước mất cơ hội của anh.Kiều Văn Vũ tái mặt, hét vào mặt anh, “Đi rakhỏi đây!”Dứt khoát đuổi anh đi.Cung Nhã Yến và bà cụ Kiều bối rối.Họ cứ nghĩ tâm trạng của Kiều Văn Vũ sẽ ổnđịnh hơn sau khi sức khỏe phục hồi, nhưngkhông ngờ ông ấy lại trở nên kích động như vậy.Họ lo rằng Quách Cao Minh sẽ có một cuộc cãivã gay gắt với ông.“Quách thiếu gia bị Kiểu Văn Vũ đuổi rangoài.”Tại Quách gia, ông cụ Quách đã cho ngườithám thính tình hình cháu trai mình, sau khi nghetin Quách Cao Minh bị Kiểu gia ném ra ngoàicửa, ông đã rất sốc và bối rối.“Mà nó cũng thật thà rời đi?“ Ông cụ khôngtin nổi.“Nó không phản bác lời nào, không uy h**p,đe dọa mà cứ thế rời khỏi Kiều gia?”Ông cụ Quách tức giận, đồng thời không thểlý giải được. Quách Cao Minh xấu xa, không coiai ra gì, vậy mà khi bước chân vào Kiều gia, lạingoan như cún.Quản gia lộ vẻ lo lắng, “Chắc người nhà bênđó nói gì làm thiếu gia tổn thương”Ông cụ lầm bầm trong miệng: “Đúng là đồvô dụng mài”Ông quản gia liếc nhìn đồng hồ cỡ lớn trongphòng khách, đã 8 giờ tối, nhưng không ai cótâm trạng dùng bữa.Người quản gia thở dài nói, “Nghe nóiQuách thiếu gia đến Kiều gia thì hay tin Kiều BíchNgọc đã đi nước ngoài.”Ông cụ khó chịu, khịt mũi, “Kiều Bích Ngọc,cái đứa cháu dâu này, còn không chịu yên phậnsao?”Ban đầu, ông rất nặng truyền thống, địnhsắp xếp cho Quách Cao Minh một đứa cháu dâudịu dàng, ngoan ngoãn. Kiều Bích Ngọc khônggiỏi quán xuyến gia đình, không thích hợp trởthành một người nội trợ giỏi.“Quách thiếu gia chỉ thích cô ấy.”“Năm đó, tôi đến thành phố Hải Châu làmtrợ giảng cho Kiều Bích Ngọc nửa năm. Trongthời gian ấy, Kiều Bích Ngọc cũng không nhậnthiếu gia…”Quản gia thờ dài, “Thật sự không nghĩQuách thiếu gia lại không biết cư xử với phụ nữnhư vậy. Có lẽ là do từ bé đến giờ, toàn là phụ nữchủ động với cậu ấy. Hơn nửa năm, thiếu giakhông dám tỏ tình, chắc là sợ bị từ chối.” Dứt lời,lại một tiếng thở dài được trút ra.Quản gia lo lắng, “Ông chủ, tính tình củaKiều Bích Ngọc giống hệt lão phu nhân năm nào,ông xem có giúp được cậu ấy không?”Ông cụ Quách sắc mặt phức tạp, tức giậnnói, “Làm sao có thể giúp được, tôi không giúpđược, vợ nó, nó đi mà lo!”Thấy ông cụ tức giận, lão quản gia khôngdám nói nữa.11 giờ tối, Quách Cao Minh trở lại Quách gia,đèn trong phòng khách đều được bật sáng. Ôngcụ chưa nghỉ ngơi, có lẽ đang đợi anh.Gương mặt Quách Cao Minh rất bình tĩnh,anh không nói gì, chỉ nhìn ông mình.Ông cụ mặt mày u ám, như sắp nổi cơnthịnh nộ, quay đầu trừng mặt nhìn cháu mình. Dùkhó chịu, nhưng ông vẫn kìm nén tiếng chửi rủa,khịt mũi, chống gậy, đứng dậy bỏ đi.Người quản gia đi cùng ông cụ nở nụ cườigượng gạo.Tính tình kỳ lạ, quái đản của người nhàQuách gia, già trẻ lớn bé đều có cả.Căn nhà của Quách gia quá lớn và rộng rãi,lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.Sau khi ông cụ trở về phòng, Quách CaoMinh cũng rời khỏi phòng khách, đến chỗ bọntrẻ.Những người giúp việc và trông trẻ thấy anhđến, đều nhường chỗ.Quách Cao Minh ngồi trên chiếc ghế nhỏ,ngắm nhìn đứa con đang say ngủ. Dường nhưcảm thấy có người lại gần, cậu bé mở đôi mắtsáng ngời nhìn cha.Quách Cao Minh không nói gì, nhìn hai đứabé sinh đôi mới hơn bốn tháng tuổi, những thứnhỏ bé trắng trẻo mềm mại này thật đáng yêunếu như không khóc.Cổ áo của bé có hơi lộn xộn, bàn tay cứ vôthức kéo ra.Sau đó, đôi bàn tay mềm mại mũm mĩm củacậu con trai nhắm lấy những ngón tay mảnhkhảnh của anh. Cảm nhận sự nhỏ nhắn và ấm áptừ tay con, trái tim Quách Cao Minh có hơi rungđộng.Quách Cao Minh nhìn chúng hồi lâu, đôi mắtcó chút buồn.Anh buông bàn tay nhỏ bé của đứa nhỏ ra,đứng thẳng dậy, nhìn vào trong nôi.“Lễ ra, các con không nên được sinh ra.”Quách Cao Minh trầm giọng, lẩm bẩm một mình,như để chỉ có anh mới nghe được.Sau khi trở về phòng ngủ, Quách Cao Minhcởi áo khoác và ném vào góc phòng một cách cóchủ đích.Anh vào phòng tắm, đứng dưới vòi hoa senđang dội nước lạnh. Cảm giác lạnh lẽo từ đỉnhđầu chảy xuống toàn thân, làm não anh trốngrỗng một lúc.Dì Phương biết Quách Cao Minh vẫn chưaăn gì, vì vậy bà đã đặc biệt chuẩn bị một bữa tốicho anh.Khi Quách Cao Minh bước ra khỏi phòng(Cha của cụ…ột Tổng tài} Chương 372:…ó biết không?tắm, anh chỉ nói: “Tôi không đói, dì mang đi giúp tôi.”Dì Phương thấy tối nay anh có hơi kỳ quáinên không dám quấy rầy, liền dẫn người giúpviệc đi ra ngoài. Đột nhiên, người giúp việc thấychiếc áo khoác rơi trên sàn liền chủ động nhặtlên, chuẩn bị mang ra ngoài.Quách Cao Minh đột nhiên hét lên, “Bỏ áokhoác xuống!”Cô hầu gái bị giật mình, dì Phương đón lấycái áo, bước tới đưa cho Quách Cao Minh.Quách Cao Minh lấy áo, ngay lập tức lấyđiện thoại trong túi, giữ chặt điện thoại tronglòng bàn tay, vẻ mặt có chút phức tạp.“Mấy người ra ngoài đi. Giọng điệu anh dịu lại.Làm việc ở Quách gia thật sự khó, những vịchủ nhân ở đây thật sự khó đoán, khó phục vụ.Sau khi cửa phòng ngủ đóng lại, Quách CaoMinh không quan tâm đến chiếc áo khoác, anhchỉ cầm điện thoại, suy nghĩ hồi lâu trong yênlặng.Bên ngoài, bầu trời đêm nay không sao,không trăng, không gian âm u, bây giờ đã là mộtgiờ sáng.Quách Cao Minh biết rằng thời gian chênhlệch giữa Việt Nam và Thụy Sĩ là sáu giờ.Bởi vậy, chỗ cô ấy bây giờ là 7 giờ, lúc nàyhẳn đang ăn sáng.Do dự một hồi, anh mở facebook điện thoại,kiểm tra bảng tin.Biểu hiện tiếp theo của anh là hơi sốc.Chắc chắn rồi, Lục Kỳ Nam đăng rất nhiềuảnh ở Thụy Sĩ. Một nhóm người bao gồm ChâuMỹ Duy, Bùi Hưng Nam và Thanh Tùng đang ởđó. Họ quây quần hào hứng bên chiếc bàn lớnvới những món ăn đặc sắc.Kiểu Bích Ngọc cũng nằm trong số đó, côcầm một con tôm hùm lớn bằng tay phải, nhưthể đang cực kỳ thích thú.

Chương 372