Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 374

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 374: Bằng hữu à, có hơi nhớ cậuKhu trượt tuyết ở đây có một khu dành riêngcho thành viên, không có nhiều khách du lịch vàcũng không qua đông đúc.Huấn luyện viên chuyên nghiệp hướng dẫnnhững người mới. Đây là lần đầu tiên Châu MỹDuy trượt tuyết. Cô ấy đi trên hai cái ván trượtmột cách thận trọng, không dám cầm gậy tiến vềphía trước. Bùi Hưng Nam xấu xa nói rằng dángđi của cô ấy giống như con vịt.Bùi Thanh Tùng cũng là lần đầu tiên họctrượt tuyết, có chút lo lắng mà ngã xuống tuyết,cậu bé không khỏi ngượng ngùng.“Chẳng vui gì cả.”Thanh Tùng cảm thấy bực bội, cậu nhócnghĩ rằng vấn đề là ở ván trượt.Châu Mỹ Duy cũng có cùng suy nghĩ giốngcậu, cô cay đắng nhìn ván trượt dưới chân mình,sao lại khó khăn như vậy?Đương nhiên, chỉ có người mới chơi mới cósuy nghĩ như vậy. Chứ ở bên kia, Lục thiếu giađang giẫm hai chân lên ván trượt, lao xuống núi,xoay người một vòng, lao đi, trông cực kỳ phongđộ, đẹp trai.Một số nữ du khách hét lên phấn khích khithấy Lục Khánh Nam, thi nhau chụp ảnh đănglên mạng xã hội.Châu Mỹ Duy nhìn Lục Khánh Nam, khôngkhỏi ghen tị. Cô cảm thấy Lục Khánh Nam chắcchắn học trượt tuyết để tán gái.“Dì Quách của cháu tuyệt quá!”Thanh Tùng đột nhiên hét lên đầy phấnkhích, đôi mắt lóe lên vẻ nể phục.Kiều Bích Ngọc bước lên ván trượt, chọnmột ngón núi khó, lao thẳng xuống, nhảy lênkhông rồi tiếp đất vững vàng. Động tác nhanhnhẹn như một tiểu yêu xứ tuyết, một cứ xoayđiệu nghệ và nhanh chóng biến mất.Bùi Hưng Nam nhận xét: “Cứ như cầu thủchuyên nghiệp.”“Không, cô ấy chỉ là chăm chỉ luyện tập từnhỏ thôi.”Châu Mỹ Duy nhìn Kiểu Bích Ngọc trượtxuống núi với tốc độ cao, cô vô thức lấy điệnthoại ra chụp ảnh, sau đó đăng tải lên facebook,thao tác trượt tuyết của Kiều Bích Ngọc rất đẹp,nên cô nhanh chóng thu hút được nhiều lượtthích.Bùi Hưng Nam khen ngợi, “Cứ như là cónăng khiếu bẩm sinh vậy.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy có hơi phức tạp, côthở dài, “Không những vậy, còn rất liều mạngnữa”“Kiều Bích Ngọc bảo lần đầu tiên cô ấy trượttuyết là đi với cha. Cô ấy không đọc hướng dầnđeo dụng cụ đã lao thẳng xuống núi, thế nên côấy không thể kiểm soát được thăng bằng củamình. Kết quả cô ấy bị ngã và lăn vào một quảcầu tuyết, sau đó còn đâm vào một cái cây rồimới dừng lại. Lần đó, cô ấy bị cha dạy cho mộtbài học nhớ đời.”Khi Lục Khánh Nam nghe được cuộc đốithoại của họ, anh quay đầu nhìn Kiều Bích Ngọcđang sung sướng đi l*n đ*nh núi bằng cáp treo,đột nhiên che mặt, không nói nên lời.“Cái này, Kiều Văn Vũ nuôi cô ấy lớn đếnngần này, cũng không phải dễ dàng gì.”Trượt tuyết rồi để bản thân lao vào một quảcầu tuyết, điều đó thực sự xấu hổ.Thanh Tùng chăm chú lắng nghe, cậu chàngbé nhỏ như được động viên, liền leo lên vántrượt, tiếp tục anh dũng tập luyện, cậu muốn họctập dì Quách của mình.“Chú Lục, chú phải chụp ảnh cho dì Quáchđấy”Lục Khánh Nam nhìn đôi chân cún con củaThanh Tùng, anh thực sự không hiểu tại sao cậunhóc lại thích Kiều Bích Ngọc đến vậy.“Hành động của dì Quách của cháu rất nguyhiểm. Thanh Tùng, đừng học theo cô ấy…“Kiều Bích Ngọc không ngại việc vật vã vàilần để học một kỹ năng mới, kể có khi có bị mắclỗi trượt tuyết, cô vẫn thích việc thử những độngtác mới, bởi cảm thấy đây là chuyện rất thú vị.Cô ấy đôi khi sẽ bất chợt lóe lên ý tưởng,nhưng nếu cô ấy muốn, sẽ cố gắng khôngngừng.Không khí trên cao có hơi loãng, nhiệt độlạnh lẽo của ngọn núi khiến cô tỉnh táo. Kiều BíchNgọc lại ngược chiều hướng gió, trước mặt cô làmột cánh đồng tuyết trắng xóa. Cô trải dài tấmmắt, tạm quên đi hiện thực trong giây lát.Tại Kiều gia lúc này, Cung Nhã Yến và bà cụKiều đang ngồi trong phòng khách, cau mày khó chịu.“Nhã Yến, cô nói ngày hôm qua Văn Vũmạnh miệng như vậy. Liệu Quách gia có báo thùchúng ta không?”Bà cụ Kiều thực sự lo lắng, hôm qua QuáchCao Minh đột nhiên đến thăm rồi bị mắng té tát,đuổi ra ngoài, sắc mặt anh ta khi đó khó chịunhư vậy, thế nhưng lại bỏ đi không nói lời nào,khiến cho bà cực kỳ hoảng sợ.Ai cũng biết Quách gia không dễ sinh sự,nhất là cháu trai của Quách gia.Bà Kiều càng nghĩ càng lo: “Hay chúng tagọi điện cho Bích Ngọc, nói qua tình hình. Sauđó, bảo con bé đứng ra hòa giải hai bên, nói rằngchuyện hôm đó chỉ là hiều lầm thôi.“Không ai được phép kể cho con bé chuyện này.”Kiểu Văn Vũ chống gậy đi khập khiễng,giọng nghiêm nghị.Bà cụ Kiều băn khoăn, “Nhưng nếu Quáchgia làm khó chúng ta…”“Bọn họ có thể làm gì chúng ta?”Kiều Văn Vũ ném chiếc nạng xuống đất, ôngngồi xuống một cách khó khăn. Nói đến QuáchCao Minh, sự giận dữ của ông vẫn nguyên vẹnnhư hôm qua.Cung Nhã Yên cảm thấy Kiều Văn Vũ đã trútđược cơn giận, chậm rãi nói: “Bích Ngọc đang đichơi Thụy Sĩ. Chúng ta không nên làm phiền conbé, chuyện này chúng ta sẽ lựa lời nói sau, sẽtính sau”Nhưng ngay sau khi Cung Nhã Yến dứt lời,điện thoại cố định tại phòng khách của Kiều giađổ chuông.Cuộc gọi đến từ Quách giaLà ông cụ Quách gọi, Cung Nhã Yến cầmống nghe, lắng nghe giọng nói khàn khàn củaông già ở đầu dây bên kia, cẩn trọng từng câutừng chữ.“Chiều nay, ông định đích thân đến Kiềugia… và mang theo hai đứa nhỏ sao?” Cung NhãYến bị sốc, không thể tin nổi, lẩm bẩm liên tục.Bà cụ Kiều nghe vậy, lập tức mừng rỡ, “Thậtsự mang theo hai đứa nhỏ đến Kiều gia?”Kiểu Văn Vũ cau mày, thì thầm với Cung NhãYến, “Bật loa lên.”Cung Nhã Yến lập tức bật loa ngoài của điệnthoại, mọi người có thể nghe rõ ràng giọng nóicủa ông cụ Quách: “Tôi rất xấu hổ về chuyện củaBích Ngọc. Quách gia chúng tôi không làm gìđược cho con bé. Thằng khốn Quách Cao Minhđã làm việc thật sai trái. Là người lớn trong nhà,tôi đã không dạy dỗ con cháu đến nơi đến chốn,để cho Bích Ngọc phải chịu ấm ức khi gả vàonhà chúng tôi.”Cung Nhã Yến vội vàng đáp: “Không phảiđâu, cụ Quách đừng tự trách”“Bích Ngọc nhà chúng tôi có tính khí ươngbướng. Thời gian con bé ở Quách gia đã đượcchiếu cố không ít. Con bé chưa bao giờ nói rằngQuách gia không tốt với nó…”Vốn dĩ, họ không định liên lạc với ông cụQuách, nhưng bây giờ lại thành xấu hổ trước tháiđộ thành khẩn của ông cụ. Hơn nữa, Cung NhãYến và những người khác thật sự muốn nhìn thấyhai đứa trẻ sơ sinh.“Bọn nhỏ vẫn còn bé, không thích hợp để đixa. Chúng tôi sẽ chủ động đến thăm Quách giavào sáng mai.” Kiều Văn Vũ trả lời qua điện thoạibằng một giọng bình tĩnh.“Vậy mai tôi đợi mọi người.” Ông cụ Kiềucũng rất lịch sự.Sau khi cúp điện thoại, Kiều gia rất caohứng. Bà cụ Kiều nắm lấy tay Kiều Văn Vũ, lolắng nói: “Ta đã sợ con sẽ từ chối. Ta thực sựmuốn nhìn thấy hai đứa chắt.Cung Nhã Yến than nhẹ một tiếng: “Vừa rồiông còn quyết liệt không muốn liên quan đếnQuách gia, vì sao bây giờ lại đổi ý?”Kiều Văn Vũ mất đi sự tức giận trước đó trênmặt, thay vào đó, chỉ nặng nề thở dài, “Ngàymai, chúng ta sẽ kết thúc chuyện này, hôm naycòn một ít thời gian thì tranh thủ mua chút quànhỏ. Đây là lần đầu gặp bọn trẻ, phải có quà chochúng vui chứ.”“Đúng, đúng.”Bà cụ Kiều tràn đầy năng lượng, “Giờ chúngta hãy ra ngoài mua đồ thôi…”Đối với những lo lắng, băn khoăn trước đây,họ lập tức quên hết.Ở Thụy Sĩ, Kiều Bích Ngọc và những ngườikhác đã chơi trượt tuyết được hai ngày, ai nấycũng cảm thấy vui vẻ.Lục Khánh Nam ngồi nghỉ ngơi và uốngnước, nhanh chóng chọn ảnh chụp và videoquay được trong hai ngày qua trong điện thoại diđộng để đăng lên Zalo.“Nhân tiện trong lịch trình của chúng ta cóđến cô nhi viện để làm từ thiện”“Anh có thể chuyển tiền cho bọn họ cũngđược mà.”Kiều Bích Ngọc thấy Lục Khánh Nam vàChâu Mỹ Duy liên tục đăng tải ảnh trên Zalocũng không bận tâm nhiều. Cô chỉ thấy hơi kỳ lạlà vì sao Lục Khánh Nam lại tốt bụng dẫn cô rangoài du lịch thế này.“Tiền không phải thứ toàn năng, tình yêumới là tất cả. Chỉ khi gặp những đứa trẻ yếuđuối, tội nghiệp, chúng ta mới biết được tình yêulớn lao thế nào.”Lục Khánh Nam nói sự thật, Kiều Bích Ngọcquá lười để quản anh ta. Vì vậy, cô lấy điện thoạidi động ra lướt Zalo, đột nhiên một hình ảnh làmcô bối rối.Dì của cô đăng tải một bức ảnh, hiện giờ họđang ở Quách gia.Lục Khánh Nam tò mò liếc nhìn, lập tứchưng phấn chỉ vào màn hình điện thoại, “KiểuBích Ngọc, nhìn xem, cặp song sinh nhà cô kìa…”Cha của cô, Kiều Văn Vũ, xúc động, một taybế bé con, nhưng vẻ mặt nghiêm nghị và ánhmắt yêu thương vô bờ. Bà cô cũng rất vui vẻ ômchặt đứa bé, cười đến híp cả mắt.Và còn có một dáng người quen thuộc trongbức ảnh, Kiều Bích Ngọc không nói gì.Trong ảnh, anh ấy đang ngồi ở sô pha,nghiêm túc quẹt điện thoại. Quách Cao Minh đâuphải người thích lãng phí thời gian nghịch điệnthoại, biểu cảm của anh còn trông lơ đãng.Cô không biết anh ấy đang nhìn gì ở mànhình điện thoại. 

Chương 374: Bằng hữu à, có hơi nhớ cậu

Khu trượt tuyết ở đây có một khu dành riêng

cho thành viên, không có nhiều khách du lịch và

cũng không qua đông đúc.

Huấn luyện viên chuyên nghiệp hướng dẫn

những người mới. Đây là lần đầu tiên Châu Mỹ

Duy trượt tuyết. Cô ấy đi trên hai cái ván trượt

một cách thận trọng, không dám cầm gậy tiến về

phía trước. Bùi Hưng Nam xấu xa nói rằng dáng

đi của cô ấy giống như con vịt.

Bùi Thanh Tùng cũng là lần đầu tiên học

trượt tuyết, có chút lo lắng mà ngã xuống tuyết,

cậu bé không khỏi ngượng ngùng.

“Chẳng vui gì cả.”

Thanh Tùng cảm thấy bực bội, cậu nhóc

nghĩ rằng vấn đề là ở ván trượt.

Châu Mỹ Duy cũng có cùng suy nghĩ giống

cậu, cô cay đắng nhìn ván trượt dưới chân mình,

sao lại khó khăn như vậy?

Đương nhiên, chỉ có người mới chơi mới có

suy nghĩ như vậy. Chứ ở bên kia, Lục thiếu gia

đang giẫm hai chân lên ván trượt, lao xuống núi,

xoay người một vòng, lao đi, trông cực kỳ phong

độ, đẹp trai.

Một số nữ du khách hét lên phấn khích khi

thấy Lục Khánh Nam, thi nhau chụp ảnh đăng

lên mạng xã hội.

Châu Mỹ Duy nhìn Lục Khánh Nam, không

khỏi ghen tị. Cô cảm thấy Lục Khánh Nam chắc

chắn học trượt tuyết để tán gái.

“Dì Quách của cháu tuyệt quá!”

Thanh Tùng đột nhiên hét lên đầy phấn

khích, đôi mắt lóe lên vẻ nể phục.

Kiều Bích Ngọc bước lên ván trượt, chọn

một ngón núi khó, lao thẳng xuống, nhảy lên

không rồi tiếp đất vững vàng. Động tác nhanh

nhẹn như một tiểu yêu xứ tuyết, một cứ xoay

điệu nghệ và nhanh chóng biến mất.

Bùi Hưng Nam nhận xét: “Cứ như cầu thủ

chuyên nghiệp.”

“Không, cô ấy chỉ là chăm chỉ luyện tập từ

nhỏ thôi.”

Châu Mỹ Duy nhìn Kiểu Bích Ngọc trượt

xuống núi với tốc độ cao, cô vô thức lấy điện

thoại ra chụp ảnh, sau đó đăng tải lên facebook,

thao tác trượt tuyết của Kiều Bích Ngọc rất đẹp,

nên cô nhanh chóng thu hút được nhiều lượt

thích.

Bùi Hưng Nam khen ngợi, “Cứ như là có

năng khiếu bẩm sinh vậy.

Vẻ mặt Châu Mỹ Duy có hơi phức tạp, cô

thở dài, “Không những vậy, còn rất liều mạng

nữa”

“Kiều Bích Ngọc bảo lần đầu tiên cô ấy trượt

tuyết là đi với cha. Cô ấy không đọc hướng dần

đeo dụng cụ đã lao thẳng xuống núi, thế nên cô

ấy không thể kiểm soát được thăng bằng của

mình. Kết quả cô ấy bị ngã và lăn vào một quả

cầu tuyết, sau đó còn đâm vào một cái cây rồi

mới dừng lại. Lần đó, cô ấy bị cha dạy cho một

bài học nhớ đời.”

Khi Lục Khánh Nam nghe được cuộc đối

thoại của họ, anh quay đầu nhìn Kiều Bích Ngọc

đang sung sướng đi l*n đ*nh núi bằng cáp treo,

đột nhiên che mặt, không nói nên lời.

“Cái này, Kiều Văn Vũ nuôi cô ấy lớn đến

ngần này, cũng không phải dễ dàng gì.”

Trượt tuyết rồi để bản thân lao vào một quả

cầu tuyết, điều đó thực sự xấu hổ.

Thanh Tùng chăm chú lắng nghe, cậu chàng

bé nhỏ như được động viên, liền leo lên ván

trượt, tiếp tục anh dũng tập luyện, cậu muốn học

tập dì Quách của mình.

“Chú Lục, chú phải chụp ảnh cho dì Quách

đấy”

Lục Khánh Nam nhìn đôi chân cún con của

Thanh Tùng, anh thực sự không hiểu tại sao cậu

nhóc lại thích Kiều Bích Ngọc đến vậy.

“Hành động của dì Quách của cháu rất nguy

hiểm. Thanh Tùng, đừng học theo cô ấy…“

Kiều Bích Ngọc không ngại việc vật vã vài

lần để học một kỹ năng mới, kể có khi có bị mắc

lỗi trượt tuyết, cô vẫn thích việc thử những động

tác mới, bởi cảm thấy đây là chuyện rất thú vị.

Cô ấy đôi khi sẽ bất chợt lóe lên ý tưởng,

nhưng nếu cô ấy muốn, sẽ cố gắng không

ngừng.

Không khí trên cao có hơi loãng, nhiệt độ

lạnh lẽo của ngọn núi khiến cô tỉnh táo. Kiều Bích

Ngọc lại ngược chiều hướng gió, trước mặt cô là

một cánh đồng tuyết trắng xóa. Cô trải dài tấm

mắt, tạm quên đi hiện thực trong giây lát.

Tại Kiều gia lúc này, Cung Nhã Yến và bà cụ

Kiều đang ngồi trong phòng khách, cau mày khó chịu.

“Nhã Yến, cô nói ngày hôm qua Văn Vũ

mạnh miệng như vậy. Liệu Quách gia có báo thù

chúng ta không?”

Bà cụ Kiều thực sự lo lắng, hôm qua Quách

Cao Minh đột nhiên đến thăm rồi bị mắng té tát,

đuổi ra ngoài, sắc mặt anh ta khi đó khó chịu

như vậy, thế nhưng lại bỏ đi không nói lời nào,

khiến cho bà cực kỳ hoảng sợ.

Ai cũng biết Quách gia không dễ sinh sự,

nhất là cháu trai của Quách gia.

Bà Kiều càng nghĩ càng lo: “Hay chúng ta

gọi điện cho Bích Ngọc, nói qua tình hình. Sau

đó, bảo con bé đứng ra hòa giải hai bên, nói rằng

chuyện hôm đó chỉ là hiều lầm thôi.

“Không ai được phép kể cho con bé chuyện này.”

Kiểu Văn Vũ chống gậy đi khập khiễng,

giọng nghiêm nghị.

Bà cụ Kiều băn khoăn, “Nhưng nếu Quách

gia làm khó chúng ta…”

“Bọn họ có thể làm gì chúng ta?”

Kiều Văn Vũ ném chiếc nạng xuống đất, ông

ngồi xuống một cách khó khăn. Nói đến Quách

Cao Minh, sự giận dữ của ông vẫn nguyên vẹn

như hôm qua.

Cung Nhã Yên cảm thấy Kiều Văn Vũ đã trút

được cơn giận, chậm rãi nói: “Bích Ngọc đang đi

chơi Thụy Sĩ. Chúng ta không nên làm phiền con

bé, chuyện này chúng ta sẽ lựa lời nói sau, sẽ

tính sau”

Nhưng ngay sau khi Cung Nhã Yến dứt lời,

điện thoại cố định tại phòng khách của Kiều gia

đổ chuông.

Cuộc gọi đến từ Quách gia

Là ông cụ Quách gọi, Cung Nhã Yến cầm

ống nghe, lắng nghe giọng nói khàn khàn của

ông già ở đầu dây bên kia, cẩn trọng từng câu

từng chữ.

“Chiều nay, ông định đích thân đến Kiều

gia… và mang theo hai đứa nhỏ sao?” Cung Nhã

Yến bị sốc, không thể tin nổi, lẩm bẩm liên tục.

Bà cụ Kiều nghe vậy, lập tức mừng rỡ, “Thật

sự mang theo hai đứa nhỏ đến Kiều gia?”

Kiểu Văn Vũ cau mày, thì thầm với Cung Nhã

Yến, “Bật loa lên.”

Cung Nhã Yến lập tức bật loa ngoài của điện

thoại, mọi người có thể nghe rõ ràng giọng nói

của ông cụ Quách: “Tôi rất xấu hổ về chuyện của

Bích Ngọc. Quách gia chúng tôi không làm gì

được cho con bé. Thằng khốn Quách Cao Minh

đã làm việc thật sai trái. Là người lớn trong nhà,

tôi đã không dạy dỗ con cháu đến nơi đến chốn,

để cho Bích Ngọc phải chịu ấm ức khi gả vào

nhà chúng tôi.”

Cung Nhã Yến vội vàng đáp: “Không phải

đâu, cụ Quách đừng tự trách”

“Bích Ngọc nhà chúng tôi có tính khí ương

bướng. Thời gian con bé ở Quách gia đã được

chiếu cố không ít. Con bé chưa bao giờ nói rằng

Quách gia không tốt với nó…”

Vốn dĩ, họ không định liên lạc với ông cụ

Quách, nhưng bây giờ lại thành xấu hổ trước thái

độ thành khẩn của ông cụ. Hơn nữa, Cung Nhã

Yến và những người khác thật sự muốn nhìn thấy

hai đứa trẻ sơ sinh.

“Bọn nhỏ vẫn còn bé, không thích hợp để đi

xa. Chúng tôi sẽ chủ động đến thăm Quách gia

vào sáng mai.” Kiều Văn Vũ trả lời qua điện thoại

bằng một giọng bình tĩnh.

“Vậy mai tôi đợi mọi người.” Ông cụ Kiều

cũng rất lịch sự.

Sau khi cúp điện thoại, Kiều gia rất cao

hứng. Bà cụ Kiều nắm lấy tay Kiều Văn Vũ, lo

lắng nói: “Ta đã sợ con sẽ từ chối. Ta thực sự

muốn nhìn thấy hai đứa chắt.

Cung Nhã Yến than nhẹ một tiếng: “Vừa rồi

ông còn quyết liệt không muốn liên quan đến

Quách gia, vì sao bây giờ lại đổi ý?”

Kiều Văn Vũ mất đi sự tức giận trước đó trên

mặt, thay vào đó, chỉ nặng nề thở dài, “Ngày

mai, chúng ta sẽ kết thúc chuyện này, hôm nay

còn một ít thời gian thì tranh thủ mua chút quà

nhỏ. Đây là lần đầu gặp bọn trẻ, phải có quà cho

chúng vui chứ.”

“Đúng, đúng.”

Bà cụ Kiều tràn đầy năng lượng, “Giờ chúng

ta hãy ra ngoài mua đồ thôi…”

Đối với những lo lắng, băn khoăn trước đây,

họ lập tức quên hết.

Ở Thụy Sĩ, Kiều Bích Ngọc và những người

khác đã chơi trượt tuyết được hai ngày, ai nấy

cũng cảm thấy vui vẻ.

Lục Khánh Nam ngồi nghỉ ngơi và uống

nước, nhanh chóng chọn ảnh chụp và video

quay được trong hai ngày qua trong điện thoại di

động để đăng lên Zalo.

“Nhân tiện trong lịch trình của chúng ta có

đến cô nhi viện để làm từ thiện”

“Anh có thể chuyển tiền cho bọn họ cũng

được mà.”

Kiều Bích Ngọc thấy Lục Khánh Nam và

Châu Mỹ Duy liên tục đăng tải ảnh trên Zalo

cũng không bận tâm nhiều. Cô chỉ thấy hơi kỳ lạ

là vì sao Lục Khánh Nam lại tốt bụng dẫn cô ra

ngoài du lịch thế này.

“Tiền không phải thứ toàn năng, tình yêu

mới là tất cả. Chỉ khi gặp những đứa trẻ yếu

đuối, tội nghiệp, chúng ta mới biết được tình yêu

lớn lao thế nào.”

Lục Khánh Nam nói sự thật, Kiều Bích Ngọc

quá lười để quản anh ta. Vì vậy, cô lấy điện thoại

di động ra lướt Zalo, đột nhiên một hình ảnh làm

cô bối rối.

Dì của cô đăng tải một bức ảnh, hiện giờ họ

đang ở Quách gia.

Lục Khánh Nam tò mò liếc nhìn, lập tức

hưng phấn chỉ vào màn hình điện thoại, “Kiểu

Bích Ngọc, nhìn xem, cặp song sinh nhà cô kìa…”

Cha của cô, Kiều Văn Vũ, xúc động, một tay

bế bé con, nhưng vẻ mặt nghiêm nghị và ánh

mắt yêu thương vô bờ. Bà cô cũng rất vui vẻ ôm

chặt đứa bé, cười đến híp cả mắt.

Và còn có một dáng người quen thuộc trong

bức ảnh, Kiều Bích Ngọc không nói gì.

Trong ảnh, anh ấy đang ngồi ở sô pha,

nghiêm túc quẹt điện thoại. Quách Cao Minh đâu

phải người thích lãng phí thời gian nghịch điện

thoại, biểu cảm của anh còn trông lơ đãng.

Cô không biết anh ấy đang nhìn gì ở màn

hình điện thoại.

 

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 374: Bằng hữu à, có hơi nhớ cậuKhu trượt tuyết ở đây có một khu dành riêngcho thành viên, không có nhiều khách du lịch vàcũng không qua đông đúc.Huấn luyện viên chuyên nghiệp hướng dẫnnhững người mới. Đây là lần đầu tiên Châu MỹDuy trượt tuyết. Cô ấy đi trên hai cái ván trượtmột cách thận trọng, không dám cầm gậy tiến vềphía trước. Bùi Hưng Nam xấu xa nói rằng dángđi của cô ấy giống như con vịt.Bùi Thanh Tùng cũng là lần đầu tiên họctrượt tuyết, có chút lo lắng mà ngã xuống tuyết,cậu bé không khỏi ngượng ngùng.“Chẳng vui gì cả.”Thanh Tùng cảm thấy bực bội, cậu nhócnghĩ rằng vấn đề là ở ván trượt.Châu Mỹ Duy cũng có cùng suy nghĩ giốngcậu, cô cay đắng nhìn ván trượt dưới chân mình,sao lại khó khăn như vậy?Đương nhiên, chỉ có người mới chơi mới cósuy nghĩ như vậy. Chứ ở bên kia, Lục thiếu giađang giẫm hai chân lên ván trượt, lao xuống núi,xoay người một vòng, lao đi, trông cực kỳ phongđộ, đẹp trai.Một số nữ du khách hét lên phấn khích khithấy Lục Khánh Nam, thi nhau chụp ảnh đănglên mạng xã hội.Châu Mỹ Duy nhìn Lục Khánh Nam, khôngkhỏi ghen tị. Cô cảm thấy Lục Khánh Nam chắcchắn học trượt tuyết để tán gái.“Dì Quách của cháu tuyệt quá!”Thanh Tùng đột nhiên hét lên đầy phấnkhích, đôi mắt lóe lên vẻ nể phục.Kiều Bích Ngọc bước lên ván trượt, chọnmột ngón núi khó, lao thẳng xuống, nhảy lênkhông rồi tiếp đất vững vàng. Động tác nhanhnhẹn như một tiểu yêu xứ tuyết, một cứ xoayđiệu nghệ và nhanh chóng biến mất.Bùi Hưng Nam nhận xét: “Cứ như cầu thủchuyên nghiệp.”“Không, cô ấy chỉ là chăm chỉ luyện tập từnhỏ thôi.”Châu Mỹ Duy nhìn Kiểu Bích Ngọc trượtxuống núi với tốc độ cao, cô vô thức lấy điệnthoại ra chụp ảnh, sau đó đăng tải lên facebook,thao tác trượt tuyết của Kiều Bích Ngọc rất đẹp,nên cô nhanh chóng thu hút được nhiều lượtthích.Bùi Hưng Nam khen ngợi, “Cứ như là cónăng khiếu bẩm sinh vậy.Vẻ mặt Châu Mỹ Duy có hơi phức tạp, côthở dài, “Không những vậy, còn rất liều mạngnữa”“Kiều Bích Ngọc bảo lần đầu tiên cô ấy trượttuyết là đi với cha. Cô ấy không đọc hướng dầnđeo dụng cụ đã lao thẳng xuống núi, thế nên côấy không thể kiểm soát được thăng bằng củamình. Kết quả cô ấy bị ngã và lăn vào một quảcầu tuyết, sau đó còn đâm vào một cái cây rồimới dừng lại. Lần đó, cô ấy bị cha dạy cho mộtbài học nhớ đời.”Khi Lục Khánh Nam nghe được cuộc đốithoại của họ, anh quay đầu nhìn Kiều Bích Ngọcđang sung sướng đi l*n đ*nh núi bằng cáp treo,đột nhiên che mặt, không nói nên lời.“Cái này, Kiều Văn Vũ nuôi cô ấy lớn đếnngần này, cũng không phải dễ dàng gì.”Trượt tuyết rồi để bản thân lao vào một quảcầu tuyết, điều đó thực sự xấu hổ.Thanh Tùng chăm chú lắng nghe, cậu chàngbé nhỏ như được động viên, liền leo lên vántrượt, tiếp tục anh dũng tập luyện, cậu muốn họctập dì Quách của mình.“Chú Lục, chú phải chụp ảnh cho dì Quáchđấy”Lục Khánh Nam nhìn đôi chân cún con củaThanh Tùng, anh thực sự không hiểu tại sao cậunhóc lại thích Kiều Bích Ngọc đến vậy.“Hành động của dì Quách của cháu rất nguyhiểm. Thanh Tùng, đừng học theo cô ấy…“Kiều Bích Ngọc không ngại việc vật vã vàilần để học một kỹ năng mới, kể có khi có bị mắclỗi trượt tuyết, cô vẫn thích việc thử những độngtác mới, bởi cảm thấy đây là chuyện rất thú vị.Cô ấy đôi khi sẽ bất chợt lóe lên ý tưởng,nhưng nếu cô ấy muốn, sẽ cố gắng khôngngừng.Không khí trên cao có hơi loãng, nhiệt độlạnh lẽo của ngọn núi khiến cô tỉnh táo. Kiều BíchNgọc lại ngược chiều hướng gió, trước mặt cô làmột cánh đồng tuyết trắng xóa. Cô trải dài tấmmắt, tạm quên đi hiện thực trong giây lát.Tại Kiều gia lúc này, Cung Nhã Yến và bà cụKiều đang ngồi trong phòng khách, cau mày khó chịu.“Nhã Yến, cô nói ngày hôm qua Văn Vũmạnh miệng như vậy. Liệu Quách gia có báo thùchúng ta không?”Bà cụ Kiều thực sự lo lắng, hôm qua QuáchCao Minh đột nhiên đến thăm rồi bị mắng té tát,đuổi ra ngoài, sắc mặt anh ta khi đó khó chịunhư vậy, thế nhưng lại bỏ đi không nói lời nào,khiến cho bà cực kỳ hoảng sợ.Ai cũng biết Quách gia không dễ sinh sự,nhất là cháu trai của Quách gia.Bà Kiều càng nghĩ càng lo: “Hay chúng tagọi điện cho Bích Ngọc, nói qua tình hình. Sauđó, bảo con bé đứng ra hòa giải hai bên, nói rằngchuyện hôm đó chỉ là hiều lầm thôi.“Không ai được phép kể cho con bé chuyện này.”Kiểu Văn Vũ chống gậy đi khập khiễng,giọng nghiêm nghị.Bà cụ Kiều băn khoăn, “Nhưng nếu Quáchgia làm khó chúng ta…”“Bọn họ có thể làm gì chúng ta?”Kiều Văn Vũ ném chiếc nạng xuống đất, ôngngồi xuống một cách khó khăn. Nói đến QuáchCao Minh, sự giận dữ của ông vẫn nguyên vẹnnhư hôm qua.Cung Nhã Yên cảm thấy Kiều Văn Vũ đã trútđược cơn giận, chậm rãi nói: “Bích Ngọc đang đichơi Thụy Sĩ. Chúng ta không nên làm phiền conbé, chuyện này chúng ta sẽ lựa lời nói sau, sẽtính sau”Nhưng ngay sau khi Cung Nhã Yến dứt lời,điện thoại cố định tại phòng khách của Kiều giađổ chuông.Cuộc gọi đến từ Quách giaLà ông cụ Quách gọi, Cung Nhã Yến cầmống nghe, lắng nghe giọng nói khàn khàn củaông già ở đầu dây bên kia, cẩn trọng từng câutừng chữ.“Chiều nay, ông định đích thân đến Kiềugia… và mang theo hai đứa nhỏ sao?” Cung NhãYến bị sốc, không thể tin nổi, lẩm bẩm liên tục.Bà cụ Kiều nghe vậy, lập tức mừng rỡ, “Thậtsự mang theo hai đứa nhỏ đến Kiều gia?”Kiểu Văn Vũ cau mày, thì thầm với Cung NhãYến, “Bật loa lên.”Cung Nhã Yến lập tức bật loa ngoài của điệnthoại, mọi người có thể nghe rõ ràng giọng nóicủa ông cụ Quách: “Tôi rất xấu hổ về chuyện củaBích Ngọc. Quách gia chúng tôi không làm gìđược cho con bé. Thằng khốn Quách Cao Minhđã làm việc thật sai trái. Là người lớn trong nhà,tôi đã không dạy dỗ con cháu đến nơi đến chốn,để cho Bích Ngọc phải chịu ấm ức khi gả vàonhà chúng tôi.”Cung Nhã Yến vội vàng đáp: “Không phảiđâu, cụ Quách đừng tự trách”“Bích Ngọc nhà chúng tôi có tính khí ươngbướng. Thời gian con bé ở Quách gia đã đượcchiếu cố không ít. Con bé chưa bao giờ nói rằngQuách gia không tốt với nó…”Vốn dĩ, họ không định liên lạc với ông cụQuách, nhưng bây giờ lại thành xấu hổ trước tháiđộ thành khẩn của ông cụ. Hơn nữa, Cung NhãYến và những người khác thật sự muốn nhìn thấyhai đứa trẻ sơ sinh.“Bọn nhỏ vẫn còn bé, không thích hợp để đixa. Chúng tôi sẽ chủ động đến thăm Quách giavào sáng mai.” Kiều Văn Vũ trả lời qua điện thoạibằng một giọng bình tĩnh.“Vậy mai tôi đợi mọi người.” Ông cụ Kiềucũng rất lịch sự.Sau khi cúp điện thoại, Kiều gia rất caohứng. Bà cụ Kiều nắm lấy tay Kiều Văn Vũ, lolắng nói: “Ta đã sợ con sẽ từ chối. Ta thực sựmuốn nhìn thấy hai đứa chắt.Cung Nhã Yến than nhẹ một tiếng: “Vừa rồiông còn quyết liệt không muốn liên quan đếnQuách gia, vì sao bây giờ lại đổi ý?”Kiều Văn Vũ mất đi sự tức giận trước đó trênmặt, thay vào đó, chỉ nặng nề thở dài, “Ngàymai, chúng ta sẽ kết thúc chuyện này, hôm naycòn một ít thời gian thì tranh thủ mua chút quànhỏ. Đây là lần đầu gặp bọn trẻ, phải có quà chochúng vui chứ.”“Đúng, đúng.”Bà cụ Kiều tràn đầy năng lượng, “Giờ chúngta hãy ra ngoài mua đồ thôi…”Đối với những lo lắng, băn khoăn trước đây,họ lập tức quên hết.Ở Thụy Sĩ, Kiều Bích Ngọc và những ngườikhác đã chơi trượt tuyết được hai ngày, ai nấycũng cảm thấy vui vẻ.Lục Khánh Nam ngồi nghỉ ngơi và uốngnước, nhanh chóng chọn ảnh chụp và videoquay được trong hai ngày qua trong điện thoại diđộng để đăng lên Zalo.“Nhân tiện trong lịch trình của chúng ta cóđến cô nhi viện để làm từ thiện”“Anh có thể chuyển tiền cho bọn họ cũngđược mà.”Kiều Bích Ngọc thấy Lục Khánh Nam vàChâu Mỹ Duy liên tục đăng tải ảnh trên Zalocũng không bận tâm nhiều. Cô chỉ thấy hơi kỳ lạlà vì sao Lục Khánh Nam lại tốt bụng dẫn cô rangoài du lịch thế này.“Tiền không phải thứ toàn năng, tình yêumới là tất cả. Chỉ khi gặp những đứa trẻ yếuđuối, tội nghiệp, chúng ta mới biết được tình yêulớn lao thế nào.”Lục Khánh Nam nói sự thật, Kiều Bích Ngọcquá lười để quản anh ta. Vì vậy, cô lấy điện thoạidi động ra lướt Zalo, đột nhiên một hình ảnh làmcô bối rối.Dì của cô đăng tải một bức ảnh, hiện giờ họđang ở Quách gia.Lục Khánh Nam tò mò liếc nhìn, lập tứchưng phấn chỉ vào màn hình điện thoại, “KiểuBích Ngọc, nhìn xem, cặp song sinh nhà cô kìa…”Cha của cô, Kiều Văn Vũ, xúc động, một taybế bé con, nhưng vẻ mặt nghiêm nghị và ánhmắt yêu thương vô bờ. Bà cô cũng rất vui vẻ ômchặt đứa bé, cười đến híp cả mắt.Và còn có một dáng người quen thuộc trongbức ảnh, Kiều Bích Ngọc không nói gì.Trong ảnh, anh ấy đang ngồi ở sô pha,nghiêm túc quẹt điện thoại. Quách Cao Minh đâuphải người thích lãng phí thời gian nghịch điệnthoại, biểu cảm của anh còn trông lơ đãng.Cô không biết anh ấy đang nhìn gì ở mànhình điện thoại. 

Chương 374