Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 396

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 396: Quách Cao Minh, tôi không cần anhAnta điên cuồng đấm đá vào người QuáchCao Minh đang nhoài người bên mép vực, từ đầuđến cuối anh không hề buông tay, cũng khôngnói một lời, thậm chí không một tiếng kêu đau.Cho đến khi tìm được cơ hội, anh nhanhchóng lật người và dùng chân phải đánh trúngchân bị thương của Anta, cơ thể khổng lồ củaAnta rơi xuống nền tuyết.Anta mấy lần cố gắng gượng dậy, nhưng sứccùng lực kiệt, cuối cùng hôn mê không ngừngvận động.Phía trên vách đá, Quách Cao Minh ngay lậptức tăng tốc và kéo cô lên.Kiều Bích Ngọc cũng rất im lặng, khôngnhúc nhích, cũng không kêu anh buông tay.Tại nơi núi tuyết hoang vắng và lạnh lẽo lúcnày vô cùng im lặng.Cô đang bị treo trên mép vực, không tìmđược điểm tựa, xung quanh tất cả đều là tuyết.Chỉ có thể dựa vào anh.Nhưng Kiểu Bích Ngọc biết rằng con daothép đang cắm trên người anh …Một giọt máu từ trên rơi xuống, dòng máusền sệt chảy dọc theo cánh tay anh, lướt quanhững đầu ngón tay lạnh ngắt, quyện vào tay cô.Cơ thể cứng ngắc của Kiều Bích Ngọc đangtreo lơ lửng trong không trung gần như nín thở,cô không dám hít cái không khí có mùi máu tanhnày.Cho đến khi anh kiên trì, dùng hết sức, cốgắng kéo cả người cô lên từng chút một.Kiều Bích Ngọc nhanh chóng đứng dậy, condao găm vào vai phải của anh, cô ngồi xổm, tayphải cầm cán dao mà lòng run lên.Nửa đầu của lưỡi dao cứa vào da thịt và đâmsâu vào vai anh.Cô biết con dao này sắc như thế nào, bởi vìchính cô đã mang nó đến.“Tôi đã kêu rồi, ta kêu anh buông tay ra!”Cô vừa cầm dao vừa run rẩy, nước mắt lưngtròng không kìm được, Kiều Bích Ngọc vừa khócvừa chửi rủa như thể cô sắp gục ngã.“Quách Cao Minh, anh nghĩ rằng anh rất vĩđại sao… Tại sao bất cứ điều gì anh cũng khôngthảo luận với tôi? Anh luôn quen với việc tự mìnhquyết định. Bên dưới có rất nhiều tuyết. Cho dùcó rơi xuống thì cũng sẽ không sao cả.”“Anh cho rằng anh là loại anh hùng gì, tôikhông cần anh cứu, không cần anh bảo vệ tôi.”“Tôi không cần anh!”Kiều Bích Ngọc không dám chạm vào condao, lưỡi dao quá sâu, nếu cưỡng ép rút nó ra sẽrất nguy hiểm.Những giọt nước mắt trên gương mặt côkhông ngừng rơi.Mấy ngày nay gặp đủ thứ chuyện khôngmong muốn, những du khách đó nào là la hét,khóc lóc sợ hãi, thực ra cô cũng sợ nhưng cốchịu đựng.Cô không thể hoảng sợ và sợ hãi, cô phảibảo vệ Mỹ Duy và những người khác.Cô luôn rất kiên trì mạnh mẽ hơn nhiềungười phụ nữ và thậm chí còn mạnh mẽ hơn cảđàn ông, nhưng bây giờ không biết vì sao mànước mắt cô như sông vỡ bờ, cô cũng không kìmđược mà khóc.“Quách Cao Minh, tôi không cần anh …” Cônhư mắc chứng cuồng loạn mà mắng anh: “Anhkhông nên ở đây, tôi không có kêu anh đến cứu TÔI…“Tôi kêu anh buông tay ra, anh không ngheđược sao, tôi đã nói anh buông ra, anh tại saokhông…”–Tôi không cần anh–Quách Cao Minh nghe rõ tiếng khóc tức giậncủa cô, cơ thể anh cứng đờ trong giây lát.Chậm rãi xoay người, tay phải chống xuốngtuyết, nửa ngồi dậy nhìn cô.Kiều Bích Ngọc đã khóc đến rất thảm hại.Anh không biết phải nói gì nên chỉ lặng lẽmà nhìn cô.Cô khóc như là bị uất ức rất nhiều, cô khôngngừng khóc.“Tôi, tôi… Tôi sợ anh té xỉu.”Quách Cao Minh muốn đưa cơ thể của mìnhđến gần cô hơn, giọng anh trầm xuống: “KiềuBích Ngọc, tôi sợ em lại đi nữa.”Đôi mắt cô mơ hồ ngấn lệ, cô quay đầu ngơngác nhìn anh, Quách Cao Minh cử động cơ thể,động đến vết thương trên lưng, khiến anh hítmột hơi đầy đau đớn.Anh trước giờ không giỏi trong việc bộc lộcảm xúc với phụ nữ, nên anh chỉ nhìn vào đồngtử của cô và không nói thêm câu nào nữa.Kiều Bích Ngọc đột nhiên đưa tay lên lấy tayáo lau đi nước mắt trên mặt, ánh mắt quật cườngnhư trước đó cô chưa từng khóc.“Phía trước có một hang đá, Bùi Thanh Tùngđang ở đó, tôi đã hứa với thằng bé sẽ quay lạicàng sớm càng tốt.”Cô đỡ anh, nói vội, Quách Cao Minh để mặccho cô bước tới đỡ mình từng bước đi về phíatrước, anh biết cô không yếu đuối và hay khócnhư những người phụ nữ khác, vừa rồi cô độtnhiên khóc, thực sự khiến anh rất hoảng sợ.Quách Cao Minh mặc quần áo chống lạnhđặc biệt, đeo nhiều dụng cụ dã chiến trên thắtlưng. Anh bật đèn pin ở thắt lưng.Kiểu Bích Ngọc liếc mắt nhìn con đườngphía trước, trong lòng cẩn thận nhớ lại hướngquay về hang đá, đồng thời trong lòng cũng cảmthấy bình an vô sự khi nhìn ánh sáng chói lọi củađèn pin.Đó có thể là do ánh sáng trong đêm, hoặccũng có thể là do bên cạnh có anh.Xung quanh toàn là băng và tuyết, bôngtuyết trắng tích tụ trên vai hai người, thân thểtựa vào nhau tiến về phía trước.Mất khoảng một giờ để trở lại hang đá.Bùi Thanh Tùng vừa thấy cô quay lại lập lolắng chạy ra ngoài, khi nhìn thấy có một ngườikhác bên cạnh Kiều Bích Ngọc, cậu bé vui mừnghét lên: “Chú Quách!”Một đống củi đang cháy trước cửa hang đá,ánh lửa phản chiếu gương mặt khôi ngô của anh,lúc này mới thấy rõ được sự mệt mỏi, phờ phạcgiữa hai hàng lông mày của Quách Cao Minh.“Vào trong đi.”Kiểu Bích Ngọc thúc giục Bùi Thanh Tùngtrở lại đống lửa để giữ ấm, tránh bị tê cóng.Vừa nói cô vừa đỡ Quách Cao Minh sải bướcvào hang đá, khi tên râu ria nhìn thấy Kiều BíchNgọc sống mà quay lại, mắt anh ta mở to: “Cô,không phải cô bị một con gấu đen tấn côngsao?“ Lúc anh ta chạy trốn, có nghe được tiếngđánh nhau từ xa truyền đến.Kiều Bích Ngọc tức giận, đều do tên râu rianày vong ân phụ nghĩa mà bỏ chạy một mình,nếu không thì cả hai người cùng nhau thì sao cóthể không giải quyết Anta được! Lại bị Anta mấttrí đó làm hại.“Cao Minh?”Bên trong hang đá Hà Thuỷ Tiên đã bất tỉnhmột nửa, nhưng nghe thấy tiếng ồn ào của họ,cô ta mở mắt ra nhìn và bị sốc khi nhìn thấykhuôn mặt thân quen.“Cao Minh, anh đến đây để cứu chúng emsao?” Nói xong, cô ta không khỏi phấn khích.Quách Cao Minh nhìn về phía cô ta, ánh mắtcó chút kinh ngạc, Hà Thuỷ Tiên cũng ở tronghang đá này, nhưng anh không nói.“Dao, cây dao vì sao …” Bùi Thanh Tùng kinhngạc chỉ vào con dao sắc nhọn trên vai củaQuách Cao Minh, máu vẫn còn chảy ra ngoàiquần áo, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé bị doạtrở nên trắng bệch.“Anh ấy không sao.”Kiểu Bích Ngọc nhìn về phía anh, với giọngđiệu bình thản, giống như đang an ủi.Vốn dĩ cô muốn Quách Cao Minh ngồi trênmặt đất: “Anh sao rồi?” Cô muốn nương ánhsáng của lửa để nhìn vết thương trên lưng anh:“Để tôi xem vết thương trên lưng anh…”Nhưng Quách Cao Minh đã đưa tay ôm cô,đầu trực tiếp nằm lên cánh tay cô, Kiểu BíchNgọc buộc phải ôm anh, theo bản năng cô đẩyanh ra, nhưng nhìn thoáng thấy khuôn mặt ốmyếu và hốc hác của anh.Cô đã thỏa hiệp, thôi kệ đi.Sau lưng anh cầm một con dao thép, tựavào tường thật bất tiện, cô chỉ có thể dùng mìnhlàm gối cho anh dựa vào.“Quách Cao Minh, đừng ngủ.”Cô nghiêng đầu, thấy anh đang từ từ nhắm mắt.Trông dáng vẻ anh rất mệt mỏi, thân thểnặng nề không chút sức lực dựa vào người cô“Để tôi xem vết thương của anh, bây giờ anhđừng ngủ …” Trong thời tiết cực kỳ lạnh giá nhưvậy, ngủ thiếp đi khác nào không thể tỉnh lại.“Bộ quần áo đặc biệt trên người anh ta dàycộp, lưỡi dao cũng không sâu như tưởng tượng,nếu bây giờ rút dao ra chắc chắn sẽ máu chảykhông ngừng. Bây giờ tốt nhất đừng đụng vào…”Người đàn ông là nhiếp ảnh gia trong hang đáđột nhiên nói.Người đàn ông nhìn tuyết bên ngoài hangđá: “Có vẻ như cuộc phiêu lưu của chúng ta sắpkết thúc rồi. Hai giờ nữa họ sẽ đến.”“Ý của ông là sao?” Tên râu ria thốt lên.“Hai giờ, có ai tới cứu chúng ta không?”Người đàn ông chụp ảnh mỉm cười tỉnhnghịch với đôi môi mỏng, và không trả lời tên râuria.Kiều Bích Ngọc theo bản năng mà nhìn vềngười nhiếp ảnh gia đó, mà vào lúc này, QuáchCao Minh, người đang nép vào vai cô, cũng mởmắt ra và nhìn người đàn ông lạ với thâm ý.Thực ra, sự xuất hiện đột ngột của QuáchCao Minh không khó đoán, phải có nhân viên dựphòng ứng cứu.Chỉ là người nhiếp ảnh gia này có một giọngđiệu kiên quyết, như thể anh ta hiểu cách QuáchCao Minh làm mọi việc.“Có phải là bố già nhà cháu tới cứu chúng takhông?”Bùi Thanh Tùng cũng có thể hiểu được cuộctrò chuyện của người lớn, tiến đến chỗ Kiều BíchNgọc và những người khác, đôi má nhỏ của cậubé không khỏi kích động.Kiều Bích Ngọc một tay sờ lên cái đầu nhỏcủa cậu, cười nhẹ với cậu: “Có thể là vậy.”“Tuyệt quá.”“Cháu biết ngay mà, bố già nhà cháu nhấtđịnh sẽ đến cứu cháu.” Bùi Thanh Tùng, cậu béđột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn.Cả gia đình ba người của tên râu ria cũng rấtthích thú, cứ không ngừng bước ra khỏi hang đávà nhìn xung quanh xem có ai đi qua không.Nhưng Quách Cao Minh rất ít nói, thậm chíBùi Thanh Tùng gọi anh mấy lần mà không thấyhồi âm, Kiều Bích Ngọc nhìn vẻ mặt mệt mỏi củaanh có chút lo lắng.Anh thường thức khuya để xem xét tài liệu,đi công tác để nắm bắt thời cơ, luôn tràn đầynăng lượng, ít khi ủ rũ.“Bùi Thanh Tùng, mang cho dì nửa bátnước.” Cô chỉ vào một chiếc bát sắt cũ.Bùi Thanh Tùng rất nghe lời và hỏi cô cómuốn nước nóng không, trước đó Kiều BíchNgọc đã đặt một cái xô sắt trên lửa để đun tuyếtthành nước nóng cho họ uống để giữ ấm, nhưngnước tuyết trong xô sắt lúc này quá nóng nênkhông thể cho trẻ con đi múc nước sôi.“Nước lạnh là được rồi.”Kiểu Bích Ngọc cầm lấy nửa bát nước,Quách Cao Minh quay đầu lại nhìn cô: “Anh, anhcó muốn uống nước không?” Cô nhỏ giọng hỏi.Anh không nói, nhưng Kiều Bích Ngọc biếtrằng anh muốn uống nước.Đưa bát lên môi, anh chậm rãi nhấp vàingụm.Bùi Thanh Tùng nhìn chú Quách và dì Quáchcủa mình, sau đó cậu bé cẩn thận nhặt nhữngviên đá nóng bên cạnh đống lửa, so với cái lạnhcủa băng và tuyết thì những viên đá ấm có thểsưởi ấm được tốt.“Chú Quách, chú có lạnh không? Chú cầmhòn đá đi sẽ rất ấm.” Cậu bé đặt hòn đá bêncạnh chú Quách Cao Minh.Quách Cao Minh giọng nói có chút khànkhàn: “Không cần.”Bùi Thanh Tùng nghe thấy chú Quách cuốicùng cũng đã nói chuyện với cậu bé, cậu rất vui:“Chú Quách, lưng chú có bị đau không? Chú bịbệnh, không thoải mái à?”“Dì Quách nói nếu con cảm thấy không thoảimái thì phải nói cho dì ấy biết.”“Dì Quách rất lợi hại. Dì ấy đã cứu cháu và dìHà. Dì ấy cõng dì Hạ trên lưng và còn bế cháu…Dì ấy dùng tuyết đun nước cho chúng cháuuống, còn dạy cháu nướng đá giữ ấm…”Ngay cả trong một môi trường khắc nghiệtnhư vậy, Kiều Bích Ngọc vẫn sẽ cố gắng chămsóc người khác. Quách Cao Minh biết rõ tính tìnhcủa cô, cô mạnh mẽ, dũng cảm, có trách nhiệmvà đôi khi tuỳ hứng mà phô trương thanh thế nữaNhư cô đã nói trước đây, cô không cần anh.Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi.

Chương 396: Quách Cao Minh, tôi không cần anh

Anta điên cuồng đấm đá vào người Quách

Cao Minh đang nhoài người bên mép vực, từ đầu

đến cuối anh không hề buông tay, cũng không

nói một lời, thậm chí không một tiếng kêu đau.

Cho đến khi tìm được cơ hội, anh nhanh

chóng lật người và dùng chân phải đánh trúng

chân bị thương của Anta, cơ thể khổng lồ của

Anta rơi xuống nền tuyết.

Anta mấy lần cố gắng gượng dậy, nhưng sức

cùng lực kiệt, cuối cùng hôn mê không ngừng

vận động.

Phía trên vách đá, Quách Cao Minh ngay lập

tức tăng tốc và kéo cô lên.

Kiều Bích Ngọc cũng rất im lặng, không

nhúc nhích, cũng không kêu anh buông tay.

Tại nơi núi tuyết hoang vắng và lạnh lẽo lúc

này vô cùng im lặng.

Cô đang bị treo trên mép vực, không tìm

được điểm tựa, xung quanh tất cả đều là tuyết.

Chỉ có thể dựa vào anh.

Nhưng Kiểu Bích Ngọc biết rằng con dao

thép đang cắm trên người anh …

Một giọt máu từ trên rơi xuống, dòng máu

sền sệt chảy dọc theo cánh tay anh, lướt qua

những đầu ngón tay lạnh ngắt, quyện vào tay cô.

Cơ thể cứng ngắc của Kiều Bích Ngọc đang

treo lơ lửng trong không trung gần như nín thở,

cô không dám hít cái không khí có mùi máu tanh

này.

Cho đến khi anh kiên trì, dùng hết sức, cố

gắng kéo cả người cô lên từng chút một.

Kiều Bích Ngọc nhanh chóng đứng dậy, con

dao găm vào vai phải của anh, cô ngồi xổm, tay

phải cầm cán dao mà lòng run lên.

Nửa đầu của lưỡi dao cứa vào da thịt và đâm

sâu vào vai anh.

Cô biết con dao này sắc như thế nào, bởi vì

chính cô đã mang nó đến.

“Tôi đã kêu rồi, ta kêu anh buông tay ra!”

Cô vừa cầm dao vừa run rẩy, nước mắt lưng

tròng không kìm được, Kiều Bích Ngọc vừa khóc

vừa chửi rủa như thể cô sắp gục ngã.

“Quách Cao Minh, anh nghĩ rằng anh rất vĩ

đại sao… Tại sao bất cứ điều gì anh cũng không

thảo luận với tôi? Anh luôn quen với việc tự mình

quyết định. Bên dưới có rất nhiều tuyết. Cho dù

có rơi xuống thì cũng sẽ không sao cả.”

“Anh cho rằng anh là loại anh hùng gì, tôi

không cần anh cứu, không cần anh bảo vệ tôi.”

“Tôi không cần anh!”

Kiều Bích Ngọc không dám chạm vào con

dao, lưỡi dao quá sâu, nếu cưỡng ép rút nó ra sẽ

rất nguy hiểm.

Những giọt nước mắt trên gương mặt cô

không ngừng rơi.

Mấy ngày nay gặp đủ thứ chuyện không

mong muốn, những du khách đó nào là la hét,

khóc lóc sợ hãi, thực ra cô cũng sợ nhưng cố

chịu đựng.

Cô không thể hoảng sợ và sợ hãi, cô phải

bảo vệ Mỹ Duy và những người khác.

Cô luôn rất kiên trì mạnh mẽ hơn nhiều

người phụ nữ và thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả

đàn ông, nhưng bây giờ không biết vì sao mà

nước mắt cô như sông vỡ bờ, cô cũng không kìm

được mà khóc.

“Quách Cao Minh, tôi không cần anh …” Cô

như mắc chứng cuồng loạn mà mắng anh: “Anh

không nên ở đây, tôi không có kêu anh đến cứu TÔI…

“Tôi kêu anh buông tay ra, anh không nghe

được sao, tôi đã nói anh buông ra, anh tại sao

không…”

–Tôi không cần anh–

Quách Cao Minh nghe rõ tiếng khóc tức giận

của cô, cơ thể anh cứng đờ trong giây lát.

Chậm rãi xoay người, tay phải chống xuống

tuyết, nửa ngồi dậy nhìn cô.

Kiều Bích Ngọc đã khóc đến rất thảm hại.

Anh không biết phải nói gì nên chỉ lặng lẽ

mà nhìn cô.

Cô khóc như là bị uất ức rất nhiều, cô không

ngừng khóc.

“Tôi, tôi… Tôi sợ anh té xỉu.”

Quách Cao Minh muốn đưa cơ thể của mình

đến gần cô hơn, giọng anh trầm xuống: “Kiều

Bích Ngọc, tôi sợ em lại đi nữa.”

Đôi mắt cô mơ hồ ngấn lệ, cô quay đầu ngơ

ngác nhìn anh, Quách Cao Minh cử động cơ thể,

động đến vết thương trên lưng, khiến anh hít

một hơi đầy đau đớn.

Anh trước giờ không giỏi trong việc bộc lộ

cảm xúc với phụ nữ, nên anh chỉ nhìn vào đồng

tử của cô và không nói thêm câu nào nữa.

Kiều Bích Ngọc đột nhiên đưa tay lên lấy tay

áo lau đi nước mắt trên mặt, ánh mắt quật cường

như trước đó cô chưa từng khóc.

“Phía trước có một hang đá, Bùi Thanh Tùng

đang ở đó, tôi đã hứa với thằng bé sẽ quay lại

càng sớm càng tốt.”

Cô đỡ anh, nói vội, Quách Cao Minh để mặc

cho cô bước tới đỡ mình từng bước đi về phía

trước, anh biết cô không yếu đuối và hay khóc

như những người phụ nữ khác, vừa rồi cô đột

nhiên khóc, thực sự khiến anh rất hoảng sợ.

Quách Cao Minh mặc quần áo chống lạnh

đặc biệt, đeo nhiều dụng cụ dã chiến trên thắt

lưng. Anh bật đèn pin ở thắt lưng.

Kiểu Bích Ngọc liếc mắt nhìn con đường

phía trước, trong lòng cẩn thận nhớ lại hướng

quay về hang đá, đồng thời trong lòng cũng cảm

thấy bình an vô sự khi nhìn ánh sáng chói lọi của

đèn pin.

Đó có thể là do ánh sáng trong đêm, hoặc

cũng có thể là do bên cạnh có anh.

Xung quanh toàn là băng và tuyết, bông

tuyết trắng tích tụ trên vai hai người, thân thể

tựa vào nhau tiến về phía trước.

Mất khoảng một giờ để trở lại hang đá.

Bùi Thanh Tùng vừa thấy cô quay lại lập lo

lắng chạy ra ngoài, khi nhìn thấy có một người

khác bên cạnh Kiều Bích Ngọc, cậu bé vui mừng

hét lên: “Chú Quách!”

Một đống củi đang cháy trước cửa hang đá,

ánh lửa phản chiếu gương mặt khôi ngô của anh,

lúc này mới thấy rõ được sự mệt mỏi, phờ phạc

giữa hai hàng lông mày của Quách Cao Minh.

“Vào trong đi.”

Kiểu Bích Ngọc thúc giục Bùi Thanh Tùng

trở lại đống lửa để giữ ấm, tránh bị tê cóng.

Vừa nói cô vừa đỡ Quách Cao Minh sải bước

vào hang đá, khi tên râu ria nhìn thấy Kiều Bích

Ngọc sống mà quay lại, mắt anh ta mở to: “Cô,

không phải cô bị một con gấu đen tấn công

sao?“ Lúc anh ta chạy trốn, có nghe được tiếng

đánh nhau từ xa truyền đến.

Kiều Bích Ngọc tức giận, đều do tên râu ria

này vong ân phụ nghĩa mà bỏ chạy một mình,

nếu không thì cả hai người cùng nhau thì sao có

thể không giải quyết Anta được! Lại bị Anta mất

trí đó làm hại.

“Cao Minh?”

Bên trong hang đá Hà Thuỷ Tiên đã bất tỉnh

một nửa, nhưng nghe thấy tiếng ồn ào của họ,

cô ta mở mắt ra nhìn và bị sốc khi nhìn thấy

khuôn mặt thân quen.

“Cao Minh, anh đến đây để cứu chúng em

sao?” Nói xong, cô ta không khỏi phấn khích.

Quách Cao Minh nhìn về phía cô ta, ánh mắt

có chút kinh ngạc, Hà Thuỷ Tiên cũng ở trong

hang đá này, nhưng anh không nói.

“Dao, cây dao vì sao …” Bùi Thanh Tùng kinh

ngạc chỉ vào con dao sắc nhọn trên vai của

Quách Cao Minh, máu vẫn còn chảy ra ngoài

quần áo, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé bị doạ

trở nên trắng bệch.

“Anh ấy không sao.”

Kiểu Bích Ngọc nhìn về phía anh, với giọng

điệu bình thản, giống như đang an ủi.

Vốn dĩ cô muốn Quách Cao Minh ngồi trên

mặt đất: “Anh sao rồi?” Cô muốn nương ánh

sáng của lửa để nhìn vết thương trên lưng anh:

“Để tôi xem vết thương trên lưng anh…”

Nhưng Quách Cao Minh đã đưa tay ôm cô,

đầu trực tiếp nằm lên cánh tay cô, Kiểu Bích

Ngọc buộc phải ôm anh, theo bản năng cô đẩy

anh ra, nhưng nhìn thoáng thấy khuôn mặt ốm

yếu và hốc hác của anh.

Cô đã thỏa hiệp, thôi kệ đi.

Sau lưng anh cầm một con dao thép, tựa

vào tường thật bất tiện, cô chỉ có thể dùng mình

làm gối cho anh dựa vào.

“Quách Cao Minh, đừng ngủ.”

Cô nghiêng đầu, thấy anh đang từ từ nhắm mắt.

Trông dáng vẻ anh rất mệt mỏi, thân thể

nặng nề không chút sức lực dựa vào người cô

“Để tôi xem vết thương của anh, bây giờ anh

đừng ngủ …” Trong thời tiết cực kỳ lạnh giá như

vậy, ngủ thiếp đi khác nào không thể tỉnh lại.

“Bộ quần áo đặc biệt trên người anh ta dày

cộp, lưỡi dao cũng không sâu như tưởng tượng,

nếu bây giờ rút dao ra chắc chắn sẽ máu chảy

không ngừng. Bây giờ tốt nhất đừng đụng vào…”

Người đàn ông là nhiếp ảnh gia trong hang đá

đột nhiên nói.

Người đàn ông nhìn tuyết bên ngoài hang

đá: “Có vẻ như cuộc phiêu lưu của chúng ta sắp

kết thúc rồi. Hai giờ nữa họ sẽ đến.”

“Ý của ông là sao?” Tên râu ria thốt lên.

“Hai giờ, có ai tới cứu chúng ta không?”

Người đàn ông chụp ảnh mỉm cười tỉnh

nghịch với đôi môi mỏng, và không trả lời tên râu

ria.

Kiều Bích Ngọc theo bản năng mà nhìn về

người nhiếp ảnh gia đó, mà vào lúc này, Quách

Cao Minh, người đang nép vào vai cô, cũng mở

mắt ra và nhìn người đàn ông lạ với thâm ý.

Thực ra, sự xuất hiện đột ngột của Quách

Cao Minh không khó đoán, phải có nhân viên dự

phòng ứng cứu.

Chỉ là người nhiếp ảnh gia này có một giọng

điệu kiên quyết, như thể anh ta hiểu cách Quách

Cao Minh làm mọi việc.

“Có phải là bố già nhà cháu tới cứu chúng ta

không?”

Bùi Thanh Tùng cũng có thể hiểu được cuộc

trò chuyện của người lớn, tiến đến chỗ Kiều Bích

Ngọc và những người khác, đôi má nhỏ của cậu

bé không khỏi kích động.

Kiều Bích Ngọc một tay sờ lên cái đầu nhỏ

của cậu, cười nhẹ với cậu: “Có thể là vậy.”

“Tuyệt quá.”

“Cháu biết ngay mà, bố già nhà cháu nhất

định sẽ đến cứu cháu.” Bùi Thanh Tùng, cậu bé

đột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn.

Cả gia đình ba người của tên râu ria cũng rất

thích thú, cứ không ngừng bước ra khỏi hang đá

và nhìn xung quanh xem có ai đi qua không.

Nhưng Quách Cao Minh rất ít nói, thậm chí

Bùi Thanh Tùng gọi anh mấy lần mà không thấy

hồi âm, Kiều Bích Ngọc nhìn vẻ mặt mệt mỏi của

anh có chút lo lắng.

Anh thường thức khuya để xem xét tài liệu,

đi công tác để nắm bắt thời cơ, luôn tràn đầy

năng lượng, ít khi ủ rũ.

“Bùi Thanh Tùng, mang cho dì nửa bát

nước.” Cô chỉ vào một chiếc bát sắt cũ.

Bùi Thanh Tùng rất nghe lời và hỏi cô có

muốn nước nóng không, trước đó Kiều Bích

Ngọc đã đặt một cái xô sắt trên lửa để đun tuyết

thành nước nóng cho họ uống để giữ ấm, nhưng

nước tuyết trong xô sắt lúc này quá nóng nên

không thể cho trẻ con đi múc nước sôi.

“Nước lạnh là được rồi.”

Kiểu Bích Ngọc cầm lấy nửa bát nước,

Quách Cao Minh quay đầu lại nhìn cô: “Anh, anh

có muốn uống nước không?” Cô nhỏ giọng hỏi.

Anh không nói, nhưng Kiều Bích Ngọc biết

rằng anh muốn uống nước.

Đưa bát lên môi, anh chậm rãi nhấp vài

ngụm.

Bùi Thanh Tùng nhìn chú Quách và dì Quách

của mình, sau đó cậu bé cẩn thận nhặt những

viên đá nóng bên cạnh đống lửa, so với cái lạnh

của băng và tuyết thì những viên đá ấm có thể

sưởi ấm được tốt.

“Chú Quách, chú có lạnh không? Chú cầm

hòn đá đi sẽ rất ấm.” Cậu bé đặt hòn đá bên

cạnh chú Quách Cao Minh.

Quách Cao Minh giọng nói có chút khàn

khàn: “Không cần.”

Bùi Thanh Tùng nghe thấy chú Quách cuối

cùng cũng đã nói chuyện với cậu bé, cậu rất vui:

“Chú Quách, lưng chú có bị đau không? Chú bị

bệnh, không thoải mái à?”

“Dì Quách nói nếu con cảm thấy không thoải

mái thì phải nói cho dì ấy biết.”

“Dì Quách rất lợi hại. Dì ấy đã cứu cháu và dì

Hà. Dì ấy cõng dì Hạ trên lưng và còn bế cháu…

Dì ấy dùng tuyết đun nước cho chúng cháu

uống, còn dạy cháu nướng đá giữ ấm…”

Ngay cả trong một môi trường khắc nghiệt

như vậy, Kiều Bích Ngọc vẫn sẽ cố gắng chăm

sóc người khác. Quách Cao Minh biết rõ tính tình

của cô, cô mạnh mẽ, dũng cảm, có trách nhiệm

và đôi khi tuỳ hứng mà phô trương thanh thế nữa

Như cô đã nói trước đây, cô không cần anh.

Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 396: Quách Cao Minh, tôi không cần anhAnta điên cuồng đấm đá vào người QuáchCao Minh đang nhoài người bên mép vực, từ đầuđến cuối anh không hề buông tay, cũng khôngnói một lời, thậm chí không một tiếng kêu đau.Cho đến khi tìm được cơ hội, anh nhanhchóng lật người và dùng chân phải đánh trúngchân bị thương của Anta, cơ thể khổng lồ củaAnta rơi xuống nền tuyết.Anta mấy lần cố gắng gượng dậy, nhưng sứccùng lực kiệt, cuối cùng hôn mê không ngừngvận động.Phía trên vách đá, Quách Cao Minh ngay lậptức tăng tốc và kéo cô lên.Kiều Bích Ngọc cũng rất im lặng, khôngnhúc nhích, cũng không kêu anh buông tay.Tại nơi núi tuyết hoang vắng và lạnh lẽo lúcnày vô cùng im lặng.Cô đang bị treo trên mép vực, không tìmđược điểm tựa, xung quanh tất cả đều là tuyết.Chỉ có thể dựa vào anh.Nhưng Kiểu Bích Ngọc biết rằng con daothép đang cắm trên người anh …Một giọt máu từ trên rơi xuống, dòng máusền sệt chảy dọc theo cánh tay anh, lướt quanhững đầu ngón tay lạnh ngắt, quyện vào tay cô.Cơ thể cứng ngắc của Kiều Bích Ngọc đangtreo lơ lửng trong không trung gần như nín thở,cô không dám hít cái không khí có mùi máu tanhnày.Cho đến khi anh kiên trì, dùng hết sức, cốgắng kéo cả người cô lên từng chút một.Kiều Bích Ngọc nhanh chóng đứng dậy, condao găm vào vai phải của anh, cô ngồi xổm, tayphải cầm cán dao mà lòng run lên.Nửa đầu của lưỡi dao cứa vào da thịt và đâmsâu vào vai anh.Cô biết con dao này sắc như thế nào, bởi vìchính cô đã mang nó đến.“Tôi đã kêu rồi, ta kêu anh buông tay ra!”Cô vừa cầm dao vừa run rẩy, nước mắt lưngtròng không kìm được, Kiều Bích Ngọc vừa khócvừa chửi rủa như thể cô sắp gục ngã.“Quách Cao Minh, anh nghĩ rằng anh rất vĩđại sao… Tại sao bất cứ điều gì anh cũng khôngthảo luận với tôi? Anh luôn quen với việc tự mìnhquyết định. Bên dưới có rất nhiều tuyết. Cho dùcó rơi xuống thì cũng sẽ không sao cả.”“Anh cho rằng anh là loại anh hùng gì, tôikhông cần anh cứu, không cần anh bảo vệ tôi.”“Tôi không cần anh!”Kiều Bích Ngọc không dám chạm vào condao, lưỡi dao quá sâu, nếu cưỡng ép rút nó ra sẽrất nguy hiểm.Những giọt nước mắt trên gương mặt côkhông ngừng rơi.Mấy ngày nay gặp đủ thứ chuyện khôngmong muốn, những du khách đó nào là la hét,khóc lóc sợ hãi, thực ra cô cũng sợ nhưng cốchịu đựng.Cô không thể hoảng sợ và sợ hãi, cô phảibảo vệ Mỹ Duy và những người khác.Cô luôn rất kiên trì mạnh mẽ hơn nhiềungười phụ nữ và thậm chí còn mạnh mẽ hơn cảđàn ông, nhưng bây giờ không biết vì sao mànước mắt cô như sông vỡ bờ, cô cũng không kìmđược mà khóc.“Quách Cao Minh, tôi không cần anh …” Cônhư mắc chứng cuồng loạn mà mắng anh: “Anhkhông nên ở đây, tôi không có kêu anh đến cứu TÔI…“Tôi kêu anh buông tay ra, anh không ngheđược sao, tôi đã nói anh buông ra, anh tại saokhông…”–Tôi không cần anh–Quách Cao Minh nghe rõ tiếng khóc tức giậncủa cô, cơ thể anh cứng đờ trong giây lát.Chậm rãi xoay người, tay phải chống xuốngtuyết, nửa ngồi dậy nhìn cô.Kiều Bích Ngọc đã khóc đến rất thảm hại.Anh không biết phải nói gì nên chỉ lặng lẽmà nhìn cô.Cô khóc như là bị uất ức rất nhiều, cô khôngngừng khóc.“Tôi, tôi… Tôi sợ anh té xỉu.”Quách Cao Minh muốn đưa cơ thể của mìnhđến gần cô hơn, giọng anh trầm xuống: “KiềuBích Ngọc, tôi sợ em lại đi nữa.”Đôi mắt cô mơ hồ ngấn lệ, cô quay đầu ngơngác nhìn anh, Quách Cao Minh cử động cơ thể,động đến vết thương trên lưng, khiến anh hítmột hơi đầy đau đớn.Anh trước giờ không giỏi trong việc bộc lộcảm xúc với phụ nữ, nên anh chỉ nhìn vào đồngtử của cô và không nói thêm câu nào nữa.Kiều Bích Ngọc đột nhiên đưa tay lên lấy tayáo lau đi nước mắt trên mặt, ánh mắt quật cườngnhư trước đó cô chưa từng khóc.“Phía trước có một hang đá, Bùi Thanh Tùngđang ở đó, tôi đã hứa với thằng bé sẽ quay lạicàng sớm càng tốt.”Cô đỡ anh, nói vội, Quách Cao Minh để mặccho cô bước tới đỡ mình từng bước đi về phíatrước, anh biết cô không yếu đuối và hay khócnhư những người phụ nữ khác, vừa rồi cô độtnhiên khóc, thực sự khiến anh rất hoảng sợ.Quách Cao Minh mặc quần áo chống lạnhđặc biệt, đeo nhiều dụng cụ dã chiến trên thắtlưng. Anh bật đèn pin ở thắt lưng.Kiểu Bích Ngọc liếc mắt nhìn con đườngphía trước, trong lòng cẩn thận nhớ lại hướngquay về hang đá, đồng thời trong lòng cũng cảmthấy bình an vô sự khi nhìn ánh sáng chói lọi củađèn pin.Đó có thể là do ánh sáng trong đêm, hoặccũng có thể là do bên cạnh có anh.Xung quanh toàn là băng và tuyết, bôngtuyết trắng tích tụ trên vai hai người, thân thểtựa vào nhau tiến về phía trước.Mất khoảng một giờ để trở lại hang đá.Bùi Thanh Tùng vừa thấy cô quay lại lập lolắng chạy ra ngoài, khi nhìn thấy có một ngườikhác bên cạnh Kiều Bích Ngọc, cậu bé vui mừnghét lên: “Chú Quách!”Một đống củi đang cháy trước cửa hang đá,ánh lửa phản chiếu gương mặt khôi ngô của anh,lúc này mới thấy rõ được sự mệt mỏi, phờ phạcgiữa hai hàng lông mày của Quách Cao Minh.“Vào trong đi.”Kiểu Bích Ngọc thúc giục Bùi Thanh Tùngtrở lại đống lửa để giữ ấm, tránh bị tê cóng.Vừa nói cô vừa đỡ Quách Cao Minh sải bướcvào hang đá, khi tên râu ria nhìn thấy Kiều BíchNgọc sống mà quay lại, mắt anh ta mở to: “Cô,không phải cô bị một con gấu đen tấn côngsao?“ Lúc anh ta chạy trốn, có nghe được tiếngđánh nhau từ xa truyền đến.Kiều Bích Ngọc tức giận, đều do tên râu rianày vong ân phụ nghĩa mà bỏ chạy một mình,nếu không thì cả hai người cùng nhau thì sao cóthể không giải quyết Anta được! Lại bị Anta mấttrí đó làm hại.“Cao Minh?”Bên trong hang đá Hà Thuỷ Tiên đã bất tỉnhmột nửa, nhưng nghe thấy tiếng ồn ào của họ,cô ta mở mắt ra nhìn và bị sốc khi nhìn thấykhuôn mặt thân quen.“Cao Minh, anh đến đây để cứu chúng emsao?” Nói xong, cô ta không khỏi phấn khích.Quách Cao Minh nhìn về phía cô ta, ánh mắtcó chút kinh ngạc, Hà Thuỷ Tiên cũng ở tronghang đá này, nhưng anh không nói.“Dao, cây dao vì sao …” Bùi Thanh Tùng kinhngạc chỉ vào con dao sắc nhọn trên vai củaQuách Cao Minh, máu vẫn còn chảy ra ngoàiquần áo, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé bị doạtrở nên trắng bệch.“Anh ấy không sao.”Kiểu Bích Ngọc nhìn về phía anh, với giọngđiệu bình thản, giống như đang an ủi.Vốn dĩ cô muốn Quách Cao Minh ngồi trênmặt đất: “Anh sao rồi?” Cô muốn nương ánhsáng của lửa để nhìn vết thương trên lưng anh:“Để tôi xem vết thương trên lưng anh…”Nhưng Quách Cao Minh đã đưa tay ôm cô,đầu trực tiếp nằm lên cánh tay cô, Kiểu BíchNgọc buộc phải ôm anh, theo bản năng cô đẩyanh ra, nhưng nhìn thoáng thấy khuôn mặt ốmyếu và hốc hác của anh.Cô đã thỏa hiệp, thôi kệ đi.Sau lưng anh cầm một con dao thép, tựavào tường thật bất tiện, cô chỉ có thể dùng mìnhlàm gối cho anh dựa vào.“Quách Cao Minh, đừng ngủ.”Cô nghiêng đầu, thấy anh đang từ từ nhắm mắt.Trông dáng vẻ anh rất mệt mỏi, thân thểnặng nề không chút sức lực dựa vào người cô“Để tôi xem vết thương của anh, bây giờ anhđừng ngủ …” Trong thời tiết cực kỳ lạnh giá nhưvậy, ngủ thiếp đi khác nào không thể tỉnh lại.“Bộ quần áo đặc biệt trên người anh ta dàycộp, lưỡi dao cũng không sâu như tưởng tượng,nếu bây giờ rút dao ra chắc chắn sẽ máu chảykhông ngừng. Bây giờ tốt nhất đừng đụng vào…”Người đàn ông là nhiếp ảnh gia trong hang đáđột nhiên nói.Người đàn ông nhìn tuyết bên ngoài hangđá: “Có vẻ như cuộc phiêu lưu của chúng ta sắpkết thúc rồi. Hai giờ nữa họ sẽ đến.”“Ý của ông là sao?” Tên râu ria thốt lên.“Hai giờ, có ai tới cứu chúng ta không?”Người đàn ông chụp ảnh mỉm cười tỉnhnghịch với đôi môi mỏng, và không trả lời tên râuria.Kiều Bích Ngọc theo bản năng mà nhìn vềngười nhiếp ảnh gia đó, mà vào lúc này, QuáchCao Minh, người đang nép vào vai cô, cũng mởmắt ra và nhìn người đàn ông lạ với thâm ý.Thực ra, sự xuất hiện đột ngột của QuáchCao Minh không khó đoán, phải có nhân viên dựphòng ứng cứu.Chỉ là người nhiếp ảnh gia này có một giọngđiệu kiên quyết, như thể anh ta hiểu cách QuáchCao Minh làm mọi việc.“Có phải là bố già nhà cháu tới cứu chúng takhông?”Bùi Thanh Tùng cũng có thể hiểu được cuộctrò chuyện của người lớn, tiến đến chỗ Kiều BíchNgọc và những người khác, đôi má nhỏ của cậubé không khỏi kích động.Kiều Bích Ngọc một tay sờ lên cái đầu nhỏcủa cậu, cười nhẹ với cậu: “Có thể là vậy.”“Tuyệt quá.”“Cháu biết ngay mà, bố già nhà cháu nhấtđịnh sẽ đến cứu cháu.” Bùi Thanh Tùng, cậu béđột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn.Cả gia đình ba người của tên râu ria cũng rấtthích thú, cứ không ngừng bước ra khỏi hang đávà nhìn xung quanh xem có ai đi qua không.Nhưng Quách Cao Minh rất ít nói, thậm chíBùi Thanh Tùng gọi anh mấy lần mà không thấyhồi âm, Kiều Bích Ngọc nhìn vẻ mặt mệt mỏi củaanh có chút lo lắng.Anh thường thức khuya để xem xét tài liệu,đi công tác để nắm bắt thời cơ, luôn tràn đầynăng lượng, ít khi ủ rũ.“Bùi Thanh Tùng, mang cho dì nửa bátnước.” Cô chỉ vào một chiếc bát sắt cũ.Bùi Thanh Tùng rất nghe lời và hỏi cô cómuốn nước nóng không, trước đó Kiều BíchNgọc đã đặt một cái xô sắt trên lửa để đun tuyếtthành nước nóng cho họ uống để giữ ấm, nhưngnước tuyết trong xô sắt lúc này quá nóng nênkhông thể cho trẻ con đi múc nước sôi.“Nước lạnh là được rồi.”Kiểu Bích Ngọc cầm lấy nửa bát nước,Quách Cao Minh quay đầu lại nhìn cô: “Anh, anhcó muốn uống nước không?” Cô nhỏ giọng hỏi.Anh không nói, nhưng Kiều Bích Ngọc biếtrằng anh muốn uống nước.Đưa bát lên môi, anh chậm rãi nhấp vàingụm.Bùi Thanh Tùng nhìn chú Quách và dì Quáchcủa mình, sau đó cậu bé cẩn thận nhặt nhữngviên đá nóng bên cạnh đống lửa, so với cái lạnhcủa băng và tuyết thì những viên đá ấm có thểsưởi ấm được tốt.“Chú Quách, chú có lạnh không? Chú cầmhòn đá đi sẽ rất ấm.” Cậu bé đặt hòn đá bêncạnh chú Quách Cao Minh.Quách Cao Minh giọng nói có chút khànkhàn: “Không cần.”Bùi Thanh Tùng nghe thấy chú Quách cuốicùng cũng đã nói chuyện với cậu bé, cậu rất vui:“Chú Quách, lưng chú có bị đau không? Chú bịbệnh, không thoải mái à?”“Dì Quách nói nếu con cảm thấy không thoảimái thì phải nói cho dì ấy biết.”“Dì Quách rất lợi hại. Dì ấy đã cứu cháu và dìHà. Dì ấy cõng dì Hạ trên lưng và còn bế cháu…Dì ấy dùng tuyết đun nước cho chúng cháuuống, còn dạy cháu nướng đá giữ ấm…”Ngay cả trong một môi trường khắc nghiệtnhư vậy, Kiều Bích Ngọc vẫn sẽ cố gắng chămsóc người khác. Quách Cao Minh biết rõ tính tìnhcủa cô, cô mạnh mẽ, dũng cảm, có trách nhiệmvà đôi khi tuỳ hứng mà phô trương thanh thế nữaNhư cô đã nói trước đây, cô không cần anh.Xin mời các bạn vào nhóm face book của chúng tôi.

Chương 396