Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 410

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 410: Chúng tôi chắc chắn không ly hôn “Cả người Kiều Bích Ngọc nóng lên hãm hập, cảngười nặng nề, không thoải mái mà quay sang đối diệnhai người, mặt vẫn nhâm nghiền, giọng nói trầm trầm,thiêu thào nói nhỏ: “Con không đối bụng..”Đôi má cô cũng vì nóng sốt mà đỏ hồng lên.“Quãng thời gian trước ở Thụy Sĩ hắn rất mệt mi,đã vậy lúc trưa còn đầm mưa nữa chứ..”“Cung Nhã Yến cầm cặp nhiệt độ đo thân nhiệt chocô, nhịn không được mà nhỏ giọng trách mảng.…Người thì gầy gò, lại dễ sinh bệnh, còn khôngchịu ấn uống tứ tế”Cuối cùng dì ấy cũng chỉ biết thở dài, từ nhỏ sứckhỏe của Kiều Bích Ngọc vẫn luôn rất tốt, chẳng biếttại sao từ hồi gả về nhà họ Quách xong lại xây ra nhiềunhiều chuyện như vậy.‘Cung Nhã Yến xuống lầu thông báo cho Kiều Văn‘Vũ chuyện Kiều Bích Ngọc sinh bệnh, sốt 39 độ đổi vớingười trưởng thành cũng không phải đặc biệt nghiêm.trọng, bà cụ Kiều vẫn không nhịn được, lo lắng hỏi mộtcâu: “Tại sao đột nhiên lại đổ bệnh như thế chứ”‘Vé mặt Kiều Văn Vũ đen kịt, nặng rrề như trời giôngbão, trong lòng ông lúc này có một cơn giận khôngcách nào kìm nén đang chờ bộc phát.“Trèo cao muốn gả vào nhà họ Quách làm cái gì,.đến bây giờ đã được cái gì chưa mà suốt ngày xảy rachuyện rồi bây giờ lại đột nhiên đổ bệnh.Ngay từ đầu ông đã không đông ý cho cô gả vàonhà họ Quách, không biết tên Quách Cao Minh kia chocon bé được cái gì, mấy thứ như vinh hoa phú quý nhànày không cần, kết hôn một năm mà nhận hết đau khnày đến hiếm nguy khác.Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one“Sắc mặt Cung Nhã Yến cũng trở nên phức tạp.“Từ nhỏ sức khỏe của con bé Bích Ngọc vẫn luônrất tốt, rất ít khi bị bệnh… phải nhanh đưa con bé tớibệnh viện để hạ sốt đi” Bà cụ Kiều cảm thấy bây giờ điviện vẫn là ổn thỏa nhất, không thì thật không yên tâmnổi‘Cung Nhã Yến mang rượu cồn và thuốc hạ sốt lênrồi hỏi cô một tiếng,*..on không đi bệnh viện đâu”‘Cung Nhã Yến cũng bất đắc dĩ: “Có lẽ cũng không.có việc gì đâu, Cao Minh lau người bằng rượu cồn cho.con bé đi rồi dán miếng dán hạ sốt lên, giờ đang 38 độ,chỉ cần lại cho nó nghỉ ngơi một chút chắc có thể hạ sốtKiều Bích Ngọc có một người ông ngoại là tướng“quân họ Gõ, ông ấy cũng chỉ có một đứa cháu gái bênngoại là Kiều Bích Ngọc nên từ khi cô sinh ra đã vôcùng yêu thương, chiều chuộng, chiều đến mức khiếncô quá tùy tính, lại lớn gan, không sợ trời không sợ đấtnhưng cũng cho cô rèn luyện được một cơ thể khỏemạnh, cho nên từ bé đã chắng bao giờ sinh bệnh vặtnhư vì bây giờ bỗng nhiên lại sốt tần nên như vậynên là một chuyện rất kỳ lạKiều Bích Ngọc sinh bệnh cũng khiến trong lòngnhững người nhà họ Kiều càng thêm bất mãn với nhàhọ Quách, Cung Nhã Yến nghĩ vậy cũng không nhìnđược mà thở đài một hơi‘Cũng vì Kiều Bích Ngọc đổ bệnh nên cả nhà cũngchẳng còn ai muốn ra ngoài ăn cơm nữa, Cung Nhã‘Yến chỉ nấu nhanh vài món, mọi người cũng chí ăn tạmcho đỡ đới.“Đợi chút nữa con bé tỉnh ngủ thì lại cho con bé ănchút cháo nóng rồi mới được uống thuổc hạ sốt”‘Cung Nhã Yến đang nấu cháo, đúng lúc trông thấy,Quách Cao Minh đi từ trên lầu xuống liền nóiMinh, chúng ta ăn tối trước.”Quách Cao Minh không để ý đến di ấy mà nhanh‘nhanh chân mở cửa rồi đi ra ngoài.‘Cung Nhã Yến kinh ngạc nhìn theo bóng dáng vộivàng rời đi của Quách Cao Minh, không rõ Kiều Bích.Ngọc đang bệnh mà Quách Cao Minh lại muốn đi đâu,nhưng cũng không dám ngăn trở không cho anh ta rờiđi. Mặc dù Quách Cao Minh được coi là con rế trêndanh nghĩa của nhà họ Kiều, nhưng trước đó anh cònlà con trai của nhà họ Quách, nào có ai dám có ý kiếngì với hành động của anh chứ.‘Còn đối với nhà họ Kiều mà nói, trèo lên cành caonhư nhà họ Quách như vậy cũng không có gì đáng vuivẻ, chỉ cảm thấy khó xử mà thôi.‘Vẻ mặt bà cụ Kiều không hiề. dễ nhìn, bà ấy ngồitrước bàn ăn, liếc nhìn những món ăn đơn giản bày.trên bàn, trong nội tâm không khỏi cảm thấy tự tíNhà họ Quách kia không phải gia đình bìnhthường, mang ra mấy món ăn tầm thường như vậy đếmời cậu chủ của nhà đó quả thức là keo kiệt. Thực ra,nhà họ Kiều bây giờ không còn lớn mạnh như trướcnữa, cũng vì thế mà càng cảm thấy tự tỉ, càng cắmthấy hành động vừa rồi của Quách Cao Minh như đangxem thường họ.Nghĩ vậy, bà cụ Kiều không khỏi thở dài một hơilều Văn Vũ nặng nề đập đôi đũa xuống mặt bàn,mặt đầy tức giận nói: “Nhã Yến, em ra khóa trái cửachính lại, sau này đừng cho mấy người ngoài tủy ý tiếnvào”Vẻ mặt ung Nhã Yến có chút do dự, không biếtlàm thế nào cho phải, dĩ ấy biết Kiều Văn Vũ chẳng qualà đang giận chó đánh mèo, tức giận nên không muốncho Quách Cao Minh vào cửa.Dì ấy vừa mới đứng dậy qua đóng cửa thì khôngngờ cánh cửa lại mở ra một lần nữa.Người đi vào là một người đàn ông xa lạ, ngườiđàn õng đang mặc một bộ đồng phục của một nhàhàng nào đó, trên tay là một thủng các tông, động tácrất cẩn thận bê nó vào trong nhà, người này lễ phép.mở miệng hi: “Thưa ngài, những thứ này ngài muốnđặt ở đâu ạ“Anh là ai,ai cho anh tự tiện đi vào như vậy?”‘Vé mặt Kiều Văn Vũ đen kịt, nhìn thấy một ngườixa lạ không kiêng nể gì bước vào nhà mình, ông lậptức với lấy cây gây rồi chống bước nhanh tới đógiãn mà quát lên‘Cung Nhã Yến thấy ông cầm lấy cây gây thì vộivàng chạy đến, sợ ông vì tức giận bước sai chân màngã xuống. Di đến gần đỡ ông ấy, nhíu mày đánh giámấy nhân viên giao món ăn tới“Chúng tôi không hiề đặt đồ ăn mang tới‘Cung Nhã Yến còn chưa dứt lời thì lại nghe thấyngoài cửa vang lên tiếng bước chân, quay sang nhìnthì lại thấy một người phục vụ giao hàng khác tớingười này cũng bưng một thùng các tông vào hỏi: “Xinhỏi, những món súp này muốn đặt ở đâu a7”“Ai gọi những thứ này vậy?”“Là người đàn ông ở ngoài kia.”Quách Cao Minh bước vào sau cùng, trên tay anhcũng bê theo một thùng các tông đồ ăn được giao đến.“Sau đó mấy thùng đồ ăn được người ta giao đếnkhiến cho bàn ăn, bàn trà phòng khách, tủ TV, thậm chícòn bày ra cả niền nhà, không chỗ nào còn trống.Hai người nhân viên giao hàng bày xong tất cảmón ăn vào trong thì rất nhanh rời đi, trước khi đi còn.không quên hô to một câu: “Chúc quý khách dùng bữangon miệng, hẹn gặp quý khách lần sau”, vô cùngchuyên nghiệp.ung nhã Yến trợn mắt nhìn tất thảy. Trong nhàtràn ngập đủ các loại đồ ăn nóng hổï, tử các loại cháo,món xào, món chưng, bún, bánh bao, chè đậu đỏ, ngaycả kem đều có luôn.Ngay đến cả Kiều Văn Vũ chứng kiến màn nàycũng đơ ra không biết phải làm sao, ông cũng nhận rabiểu tượng của nhà hàng nổi tiếng được in trong bao.bị, đóng gói cẩn thận, đây chính là logo cúa nhà hàngmà con gái ông thích ăn nhất, đứa con gái của ôngthích nhất mấy món nhà hàng này làm.Quách Cao Minh không nối gì mà đi thẳng lên lầubai“Thấy vậy mặt Kiều Văn Vũ lại trở về màu đen như.trước, ông lập tức thúc dục Cung Nhã Yến: “Nhã Yến,em lên xem con bé một chút, con bé bây giờ còn đang.sốt cao, không biết bị tên người ngoài kia làm cái gì nữaVẻ mặt Cung Nhã Yến vô cùng bất đắc đị, QuáchGao Minh này bồng nhiên trở thành một tay xấu xa cânđề phòng rồi. D ấy cũng không trì hoãn chút nào màcũng nhanh chân chạy lên lầu hai. Quách Cao Minhbồng nhiên mưa nhiều đô ăn như vậy về nhà, khôngcần nói cũng biết là để hầu hạ.“Không muốn!‘Cung Nhã Yến vừa mới đi tới cửa phòng đã nghethấy trong phòng vang lên giọng nói trầm trầm, thêuthào của Kiều Bích Ngọc: “Không ăn” Người phụ nữnghi trên giường vẫn đang nhâm chặt hai mất, dáng vẻkia quả thật giống mở mất cũng lười, nhỏ giọng từ chối“Ăn một chén cháo thôi tồi còn uống thuốc..”“Không”“Em muốn ăn gì, dưới lầu đều có.Quách Cao Minh ngồi tại mép giường, chăm chútcho người phụ nữ nằm dài trên giường vì bệnh, giọngnói rất nhẹ nhàng, nhưng còn gượng gạo, như thể chỉmới biết thế nào để dỗ dành người khác thôi vậy.Cung Nhã Yến thấy một màn này thì kinh ngạckhông thôi. Đây là lần đầu tiên dì ấy chứng kiến mộtQuách Cao Minh dịu đàng như vậy, sự kiên nhẫn cảanh dành hết cho cô, từng chút một dỗ dành Kiêu Bích:Ngọc mà không ngại mệt.“Ăn bún hay mì?” Anh vẫn còn đang cò kè mặc cảcùng cô,“Không ăn”Quách Cao Minh cau mày, cứ luôn bị từ chối thếnên sắc mặt anh có chút khó coi. Cung Nhã Yến không.thể không nhanh chân bước vào, dài ấy cũng không.trông mong gì vào một cậu chủ nhà họ Quách có thểnhân nại bao lâu với một người con gái“Bích Ngọc rất t khi bị bệnh, nhưng một khi con bébị bệnh sẽ không muốn quan tâm đến người khác,không cần xen vào, cứ để con bé muốn làm gì thì làmlà ổn rồi. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one‘Cung Nhã Yến ôn hòa nói, những lời này dì ấy nóilà thật, nhưng Quách Cao Minh ngồi trên mép giường.lại quay sang nhìn đi ấy bằng một ánh mắt bất thiện.Ánh mất lạnh lùng kia như đang nói, cô ấy bị bệnhmà còn không quan tâm, mặc kệ cô ấy sống chết, nhưvậy khác nào ngược đãi cô ấy.Đối diện với ánh mắt như vậy, Cung Nhã Yến cũngkhông biết nói gj, chí đành thở dàiBên này, Quách Cao Minh lại tiếp tục ngồi ở mépgiường dỗ dành Kiều Bích Ngọc ăn uống: “Uống một ítsúp, có súp hảo sâm em thích”Kiều Bích Ngọc nâm trên giường nghe vậy hơi dodự một chút.“Ăn chút gì đó sau uống thuốc thì mới không cần đibệnh viện.“Tôi không đi bệnh viện!” Kiều Bích Ngọc bỗngnhiên lớn tiếng phản đối, sau đó lại vùi đầu vào trong chănQuách Cao Minh rất kiên nhãn, anh thỏ tay đẩychăn mềm ra, tranh cho cô khó thỏ: “Kiều Bích Ngọc,nghe lời! lời này bồng nhiên không ngăn cản được màlộ ra một chút tức giận.Nhưng lời này vừa nói ra lại khiến người phụ nữ:trên giường chú ý ới anh, hai mắt cũng mở ra nhìnthẳng vào mặt anh, anh mắt đây mơ hồ. Quách CaoMinh nhìn bộ dáng yếu ớt của cô trong lòng bỗng nhiênrất xúc đông, lại thấy hối hận vì ngữ khí mình vừa dùng.Anh thả nhẹ thanh âm thương lượng cùng với cô:“Kiều Bích Ngọc, em muốn ăn gì, em phải ăn lót dạmột chút gì đó thì mới có thể uống thuốc được, emuống thuốc xong, em muốn gì anh cũng đồng ý, được không?”‘Cung Nhã Yến nhìn một màn trước mắt bằng ánh.mắt đầy khó tin, trong lòng bỗng nổi lên một suy nghĩKì quái. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen onebây giờ Quách Cao Minh này bỗng địu dàng mộtcách khác thường, anh ta kiên nhẫn nói chuyện, dỗdành Kiều Bích Ngọc rất ân cần, nhưng nhìn bộ đánganh chẳng có vẻ gì là khó chịu cả, trái lại còn giốngnhư rất hưởng thụ khi chăm sóc cho cô, có vẻ như rấtvui vẻ khi nhìn thấy bộ dạng yếu ớt, nhe nhàng củaKiều Bích Ngọc khi cô bị bệnh.Kiều Bích Ngọc khi bị bệnh sẽ trở nên vô cùng antính, ÿ lại, dì ấy Quách Cao Minh có vẻ nhầm lẫn.nghiêm trọng rồi, bởi vì cho dù là khi còn bé, Kiều BíchNgọc bị ốm cũng không bao giờ khóc, không đòi hỏi,càng sẽ không làm nững người khác.“Trên giường, Kiều Bích Ngọc bó chãn tròn quanhngười chỉ duy nhất lộ ra duy nhất cái đầu nhỏ. Cảngười cô đều phát nhiệt da thịt cũng vì thế thế mà đỏửng lên, mãi tóe dài trên gối cũng lòa xòa xõa bung‘Quách Cao Minh nhìn thấy thì vô thức kéo nhẹ tíc cô.‘Thế nhưng người phụ nữ trên giường giống như.ghét anh quá phiền toái vậy.“Anh đừng có làm phiên nữa”kiều Bích Ngọc bị sốt đến mức đầu óc cứ mơ mơ.hồ hồ, khẽ vung tay đuối tay anh đ*, sau đó lại trở mình,khuôn mặt lại vui sâu vào trong gối giống như khôngnghe hốt thảy bên ngoài nói gì, không muốn bị quấy rầy.Khuôn mặt tuấn tú của Quách Cao Minh cứng đờ.Anh nhớ rõ, ai đó nói rằng con gái khi bị bệnh sẽrất yếu ở, nghe lời, thích làm nũng, lại muốn có ngườiđể ÿ lại. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one‘Vậy tại sao tình trạng của anh lúc này chẳng giốnggì vậy?‘Cung nhã Yến nhìn thấy thế cũng buồn cười, nhưngđương nhiên không dám cười ra tiếng. Dì ấy ho nhẹ vàitiếng rồi lại lặp lại đề nghị vừa nãy: ‘Đã đo thân nhiệtrồi, con bé cũng đang bắt đầu hạ sốt, cứ để cho con béngủ đi, không cần làm phiền nó,lát nữa con bé tỉnh dậy thấyđói sẽ tự giác lấy đồ để ấn”“Cậu cũng xuống dưới ăn chút gì đi.”Mua nhiều đồ như thể để dưới lậu, Cung Nhã Yếnđoán chừng, khả năng Quách Cao Minh đã mua toànbộ menu, mỗi mon mua một phần nghĩ rằng chắc chắnKiều Bích Ngọc sẽ thích rồi chọn một món ăn, nhưnglại không ngờ rằng Kiều Bích Ngọc còn không thèm đểý đến cậu ta.DÌ ấy cho rắng người đàn ông này sẽ nhất quyếtkhông chịu đi mà ngồi lì ở đây, lại không ngờ, một látsau, mặt Quách Cao Minh văn lạnh tanh gật đâu vớimình một cái, sau đó anh lập tức đi xuống lầuCung Nhã Yến chỉnh lại dáng ngủ của Kiều BíchNgọc, nhìn lại cháu mình rồi lại nhịn không được quayđầu đánh giá bóng lưng của Quách Cao Minh đang rời đi‘Cung Nhã Yến rất kinh ngạc khi nhìn thấy QuáchCao Minh kiên nhân chăm sóc Kiều Bích Ngọc như vậy.Trước kia dì ấy đã từng phản đối Kiều Bích Ngọc.đến với Quách Cao Minh, năm ấy ngoài trì chỉ ấy, mẹcủa Kiều Bích Ngọc và Quách Tuấn Hùng ra thì không©ó ai chấp nhân chuyện hoang đường đó, cũng nhưchuyện để Kiều Bích Ngọc gả vào một nhà gia thế như.nhà họ Quách, ai cũng sợ Kiều Bích Ngọc gả về đó sẽbị người ta bắt nạt, phải chịu uất ức.Hiện tại xem ra, mọi chuyện cũng không phải như.mình tưởng tượng.Quách Cao Minh đã xuống lầu, ban đầu anh nghĩrằng cầm món súp hải sâm lên lầu rồi lại tiếp tục cò kè‘ mặc cả với Kiều Bích Ngọc, uy bức lòi dụ nhất định.phải để cô ăn chút gì đó vào bụng. Hơn nữa cô đang sốtngười chắc chân sẽ mất nước nên sẽ khát nên lúcnãy khi anh nhắc đến súp hái sâm thì cô do dự, khôngtổ vẻ bài xích.Nhưng mà, khi anh vừa mới xuống thì đã thấy Kiều‘Văn Vũ mặt lạnh tanh nhìn anh rồi khiển trách.“Con gái tôi không chịu nổi ân huệ lớn này của cậuđâu, những thứ này cậu mang đi tất đ*, con bé sẽkhông ăn những gì cậu mua đâu, cũng không cần đếnsự chăm sóc của cậu, nhà của tôi cảng không chào.đón cậu!”Kiều Văn Vũ tức giận nói, trong lời nói không kháchkhí chút nào mà thắng thân đuổi người.‘Sắc mặt Quách Cao Minh lập tức trở nên âm trầmkhó coi,hai mắt nhìn thẳng về phía người đàn ôngtrung niên đứng chân ở đầu câu thang“Chuyên của tôi với cô ấy, không cân các người xen“Anh đề thấp giọng, lạnh lùng nốiKiều Văn Vũ giận đến không tự kiềm chế được:“Sao? Chuyện của cậu với nó, cậu với nó thì có chuyệngì.. ngay từ khi bắt đầu đã là do cậu ép buộc nó, nóngay từ đầu đã không nên đến với cậu, tất cả là domình cậu giở trò sau lưng.”“Quách Cao Minh, tôi mặc kệ mục đích của cậu làgì mà đến với nó, nhưng những thứ xung quanh lẫn.các mối quan hệ sặc mùi lợi ích quanh cậu quá phúc.tạp, không phù hợp với thế giới nó đang sống. Hơn nữa,ngay cả con cái cũng không phái sự ràng buộc giữacậu và nó, nên cậu đừng hèn hạ tới mức dùng nhữngđứa trẻ để áp lên con bé thứ gọi là trách nhiệm và đạo.đức nữa”“Con bé là do tự tay tôi nuôi lớn, tôi hiểu rõ nó, nó.rất độc lập không bao giờ sẽ ÿ lại, thuận theo một tênđàn ông, con bé rất kiên cường, cũng không cân đếnsự chăm sóc của cậu!” Kiều Văn Vũ nổi giận đùngđủng, từng câu từng chữ cảng ngày càng giống quátlen, thanh âm vang vọng khâp cả căn nhà.“Trân lâu Cung Nhã Yến cũng loáng thoáng nghethấy tiếng ồn ào nên vội vàng chạy xuống xem, bà cụKiều ở phòng khách cũng nghe rõ mồn một nên vộivàng đi tới điều hòa bầu không khí căng thẳng nàyNhưng Quách Cao Minh cứ đứng lặng đó nghetừng câu trách cứ của Kiều Văn Vũ lại không hề phảnbác nửa chữ.Mà trong đầu anh lúc này bỗng lại vọng lại lời nóicủa Kiều Bích Ngọc với anh lúc trước, Tôi không cầu.anh cứu tôi, tôi cũng không cần anh‘Cung Nhã Yến nhìn về phía Quách Cao Minh vẫnđang đứng lặng, tầm mặc không nói, trong lòng khôngkhỏi lo lắng bất an.Hồi lâu sau, hai mắt Quách Cao Minh lạnh lùngnhìn về phía mấy người, ngữ khí trong lời nói cũng rấtbình tĩnh: “Các người có hai lựa chọn.”“Các người hoặc trở thành người nhà của tôi, hoặc.trở thành kế thù của tôi”“Thanh âm của Quách Cao Minh lạnh lếo và nặngCung Nhã Yến nghe vậy hai mắt cũng trợn trồn,đầy kinh hãi mà nhìn anh, Kiều Văn Vũ nghe anh trắngtrợn uy h**p như vậy thì hung hãng trừng mắt nhìn anh,tức giận vô cùng, huyết áp cao vọt lên, ngón tay runrun chỉ vào mất anh.Quách Cao Minh thì như không có việc gì, thảnnhiên vòng qua Kiều Văn Vũ rồi đi tới lấy món súp hảisâm vẫn còn ấp rồi lại đi thẳng lên lâu hai, mặc kêngười nhà họ Kiều vẫn chưa hết bằng hoàng.Đi được mấy bước anh tựa như lại nhớ đến điều gìmày hơi ngừng lại, mở miệng lạnh lùng bố sung thêm.một câu: “Cô ấy là vợ của tôi, chúng tôi chắc chẩn sẽkhông ly hôn” 

Chương 410: Chúng tôi chắc chắn không ly hôn

 

“Cả người Kiều Bích Ngọc nóng lên hãm hập, cả

người nặng nề, không thoải mái mà quay sang đối diện

hai người, mặt vẫn nhâm nghiền, giọng nói trầm trầm,

thiêu thào nói nhỏ: “Con không đối bụng..”

Đôi má cô cũng vì nóng sốt mà đỏ hồng lên.

“Quãng thời gian trước ở Thụy Sĩ hắn rất mệt mi,

đã vậy lúc trưa còn đầm mưa nữa chứ..”

“Cung Nhã Yến cầm cặp nhiệt độ đo thân nhiệt cho

cô, nhịn không được mà nhỏ giọng trách mảng.

…Người thì gầy gò, lại dễ sinh bệnh, còn không

chịu ấn uống tứ tế”

Cuối cùng dì ấy cũng chỉ biết thở dài, từ nhỏ sức

khỏe của Kiều Bích Ngọc vẫn luôn rất tốt, chẳng biết

tại sao từ hồi gả về nhà họ Quách xong lại xây ra nhiều

nhiều chuyện như vậy.

‘Cung Nhã Yến xuống lầu thông báo cho Kiều Văn

‘Vũ chuyện Kiều Bích Ngọc sinh bệnh, sốt 39 độ đổi với

người trưởng thành cũng không phải đặc biệt nghiêm.

trọng, bà cụ Kiều vẫn không nhịn được, lo lắng hỏi một

câu: “Tại sao đột nhiên lại đổ bệnh như thế chứ”

‘Vé mặt Kiều Văn Vũ đen kịt, nặng rrề như trời giông

bão, trong lòng ông lúc này có một cơn giận không

cách nào kìm nén đang chờ bộc phát.

“Trèo cao muốn gả vào nhà họ Quách làm cái gì,

.đến bây giờ đã được cái gì chưa mà suốt ngày xảy ra

chuyện rồi bây giờ lại đột nhiên đổ bệnh.

Ngay từ đầu ông đã không đông ý cho cô gả vào

nhà họ Quách, không biết tên Quách Cao Minh kia cho

con bé được cái gì, mấy thứ như vinh hoa phú quý nhà

này không cần, kết hôn một năm mà nhận hết đau kh

này đến hiếm nguy khác.

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

“Sắc mặt Cung Nhã Yến cũng trở nên phức tạp.

“Từ nhỏ sức khỏe của con bé Bích Ngọc vẫn luôn

rất tốt, rất ít khi bị bệnh… phải nhanh đưa con bé tới

bệnh viện để hạ sốt đi” Bà cụ Kiều cảm thấy bây giờ đi

viện vẫn là ổn thỏa nhất, không thì thật không yên tâm

nổi

‘Cung Nhã Yến mang rượu cồn và thuốc hạ sốt lên

rồi hỏi cô một tiếng,

*..on không đi bệnh viện đâu”

‘Cung Nhã Yến cũng bất đắc dĩ: “Có lẽ cũng không.

có việc gì đâu, Cao Minh lau người bằng rượu cồn cho.

con bé đi rồi dán miếng dán hạ sốt lên, giờ đang 38 độ,

chỉ cần lại cho nó nghỉ ngơi một chút chắc có thể hạ sốt

Kiều Bích Ngọc có một người ông ngoại là tướng

“quân họ Gõ, ông ấy cũng chỉ có một đứa cháu gái bên

ngoại là Kiều Bích Ngọc nên từ khi cô sinh ra đã vô

cùng yêu thương, chiều chuộng, chiều đến mức khiến

cô quá tùy tính, lại lớn gan, không sợ trời không sợ đất

nhưng cũng cho cô rèn luyện được một cơ thể khỏe

mạnh, cho nên từ bé đã chắng bao giờ sinh bệnh vặt

như vì bây giờ bỗng nhiên lại sốt tần nên như vậy

nên là một chuyện rất kỳ lạ

Kiều Bích Ngọc sinh bệnh cũng khiến trong lòng

những người nhà họ Kiều càng thêm bất mãn với nhà

họ Quách, Cung Nhã Yến nghĩ vậy cũng không nhìn

được mà thở đài một hơi

‘Cũng vì Kiều Bích Ngọc đổ bệnh nên cả nhà cũng

chẳng còn ai muốn ra ngoài ăn cơm nữa, Cung Nhã

‘Yến chỉ nấu nhanh vài món, mọi người cũng chí ăn tạm

cho đỡ đới.

“Đợi chút nữa con bé tỉnh ngủ thì lại cho con bé ăn

chút cháo nóng rồi mới được uống thuổc hạ sốt”

‘Cung Nhã Yến đang nấu cháo, đúng lúc trông thấy,

Quách Cao Minh đi từ trên lầu xuống liền nói

Minh, chúng ta ăn tối trước.”

Quách Cao Minh không để ý đến di ấy mà nhanh

‘nhanh chân mở cửa rồi đi ra ngoài.

‘Cung Nhã Yến kinh ngạc nhìn theo bóng dáng vội

vàng rời đi của Quách Cao Minh, không rõ Kiều Bích.

Ngọc đang bệnh mà Quách Cao Minh lại muốn đi đâu,

nhưng cũng không dám ngăn trở không cho anh ta rời

đi. Mặc dù Quách Cao Minh được coi là con rế trên

danh nghĩa của nhà họ Kiều, nhưng trước đó anh còn

là con trai của nhà họ Quách, nào có ai dám có ý kiến

gì với hành động của anh chứ.

‘Còn đối với nhà họ Kiều mà nói, trèo lên cành cao

như nhà họ Quách như vậy cũng không có gì đáng vui

vẻ, chỉ cảm thấy khó xử mà thôi.

‘Vẻ mặt bà cụ Kiều không hiề. dễ nhìn, bà ấy ngồi

trước bàn ăn, liếc nhìn những món ăn đơn giản bày.

trên bàn, trong nội tâm không khỏi cảm thấy tự tí

Nhà họ Quách kia không phải gia đình bình

thường, mang ra mấy món ăn tầm thường như vậy đế

mời cậu chủ của nhà đó quả thức là keo kiệt. Thực ra,

nhà họ Kiều bây giờ không còn lớn mạnh như trước

nữa, cũng vì thế mà càng cảm thấy tự tỉ, càng cắm

thấy hành động vừa rồi của Quách Cao Minh như đang

xem thường họ.

Nghĩ vậy, bà cụ Kiều không khỏi thở dài một hơi

lều Văn Vũ nặng nề đập đôi đũa xuống mặt bàn,

mặt đầy tức giận nói: “Nhã Yến, em ra khóa trái cửa

chính lại, sau này đừng cho mấy người ngoài tủy ý tiến

vào”

Vẻ mặt ung Nhã Yến có chút do dự, không biết

làm thế nào cho phải, dĩ ấy biết Kiều Văn Vũ chẳng qua

là đang giận chó đánh mèo, tức giận nên không muốn

cho Quách Cao Minh vào cửa.

Dì ấy vừa mới đứng dậy qua đóng cửa thì không

ngờ cánh cửa lại mở ra một lần nữa.

Người đi vào là một người đàn ông xa lạ, người

đàn õng đang mặc một bộ đồng phục của một nhà

hàng nào đó, trên tay là một thủng các tông, động tác

rất cẩn thận bê nó vào trong nhà, người này lễ phép.

mở miệng hi: “Thưa ngài, những thứ này ngài muốn

đặt ở đâu ạ

“Anh là ai,ai cho anh tự tiện đi vào như vậy?”

‘Vé mặt Kiều Văn Vũ đen kịt, nhìn thấy một người

xa lạ không kiêng nể gì bước vào nhà mình, ông lập

tức với lấy cây gây rồi chống bước nhanh tới đó

giãn mà quát lên

‘Cung Nhã Yến thấy ông cầm lấy cây gây thì vội

vàng chạy đến, sợ ông vì tức giận bước sai chân mà

ngã xuống. Di đến gần đỡ ông ấy, nhíu mày đánh giá

mấy nhân viên giao món ăn tới

“Chúng tôi không hiề đặt đồ ăn mang tới

‘Cung Nhã Yến còn chưa dứt lời thì lại nghe thấy

ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, quay sang nhìn

thì lại thấy một người phục vụ giao hàng khác tới

người này cũng bưng một thùng các tông vào hỏi: “Xin

hỏi, những món súp này muốn đặt ở đâu a7”

“Ai gọi những thứ này vậy?”

“Là người đàn ông ở ngoài kia.”

Quách Cao Minh bước vào sau cùng, trên tay anh

cũng bê theo một thùng các tông đồ ăn được giao đến.

“Sau đó mấy thùng đồ ăn được người ta giao đến

khiến cho bàn ăn, bàn trà phòng khách, tủ TV, thậm chí

còn bày ra cả niền nhà, không chỗ nào còn trống.

Hai người nhân viên giao hàng bày xong tất cả

món ăn vào trong thì rất nhanh rời đi, trước khi đi còn.

không quên hô to một câu: “Chúc quý khách dùng bữa

ngon miệng, hẹn gặp quý khách lần sau”, vô cùng

chuyên nghiệp.

ung nhã Yến trợn mắt nhìn tất thảy. Trong nhà

tràn ngập đủ các loại đồ ăn nóng hổï, tử các loại cháo,

món xào, món chưng, bún, bánh bao, chè đậu đỏ, ngay

cả kem đều có luôn.

Ngay đến cả Kiều Văn Vũ chứng kiến màn này

cũng đơ ra không biết phải làm sao, ông cũng nhận ra

biểu tượng của nhà hàng nổi tiếng được in trong bao.

bị, đóng gói cẩn thận, đây chính là logo cúa nhà hàng

mà con gái ông thích ăn nhất, đứa con gái của ông

thích nhất mấy món nhà hàng này làm.

Quách Cao Minh không nối gì mà đi thẳng lên lầu

bai

“Thấy vậy mặt Kiều Văn Vũ lại trở về màu đen như.

trước, ông lập tức thúc dục Cung Nhã Yến: “Nhã Yến,

em lên xem con bé một chút, con bé bây giờ còn đang.

sốt cao, không biết bị tên người ngoài kia làm cái gì nữa

Vẻ mặt Cung Nhã Yến vô cùng bất đắc đị, Quách

Gao Minh này bồng nhiên trở thành một tay xấu xa cân

đề phòng rồi. D ấy cũng không trì hoãn chút nào mà

cũng nhanh chân chạy lên lầu hai. Quách Cao Minh

bồng nhiên mưa nhiều đô ăn như vậy về nhà, không

cần nói cũng biết là để hầu hạ.

“Không muốn!

‘Cung Nhã Yến vừa mới đi tới cửa phòng đã nghe

thấy trong phòng vang lên giọng nói trầm trầm, thêu

thào của Kiều Bích Ngọc: “Không ăn” Người phụ nữ

nghi trên giường vẫn đang nhâm chặt hai mất, dáng vẻ

kia quả thật giống mở mất cũng lười, nhỏ giọng từ chối

“Ăn một chén cháo thôi tồi còn uống thuốc..”

“Không”

“Em muốn ăn gì, dưới lầu đều có.

Quách Cao Minh ngồi tại mép giường, chăm chút

cho người phụ nữ nằm dài trên giường vì bệnh, giọng

nói rất nhẹ nhàng, nhưng còn gượng gạo, như thể chỉ

mới biết thế nào để dỗ dành người khác thôi vậy.

Cung Nhã Yến thấy một màn này thì kinh ngạc

không thôi. Đây là lần đầu tiên dì ấy chứng kiến một

Quách Cao Minh dịu đàng như vậy, sự kiên nhẫn cả

anh dành hết cho cô, từng chút một dỗ dành Kiêu Bích:

Ngọc mà không ngại mệt.

“Ăn bún hay mì?” Anh vẫn còn đang cò kè mặc cả

cùng cô,

“Không ăn”

Quách Cao Minh cau mày, cứ luôn bị từ chối thế

nên sắc mặt anh có chút khó coi. Cung Nhã Yến không.

thể không nhanh chân bước vào, dài ấy cũng không.

trông mong gì vào một cậu chủ nhà họ Quách có thể

nhân nại bao lâu với một người con gái

“Bích Ngọc rất t khi bị bệnh, nhưng một khi con bé

bị bệnh sẽ không muốn quan tâm đến người khác,

không cần xen vào, cứ để con bé muốn làm gì thì làm

là ổn rồi. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

‘Cung Nhã Yến ôn hòa nói, những lời này dì ấy nói

là thật, nhưng Quách Cao Minh ngồi trên mép giường.

lại quay sang nhìn đi ấy bằng một ánh mắt bất thiện.

Ánh mất lạnh lùng kia như đang nói, cô ấy bị bệnh

mà còn không quan tâm, mặc kệ cô ấy sống chết, như

vậy khác nào ngược đãi cô ấy.

Đối diện với ánh mắt như vậy, Cung Nhã Yến cũng

không biết nói gj, chí đành thở dài

Bên này, Quách Cao Minh lại tiếp tục ngồi ở mép

giường dỗ dành Kiều Bích Ngọc ăn uống: “Uống một ít

súp, có súp hảo sâm em thích”

Kiều Bích Ngọc nâm trên giường nghe vậy hơi do

dự một chút.

“Ăn chút gì đó sau uống thuốc thì mới không cần đi

bệnh viện.

“Tôi không đi bệnh viện!” Kiều Bích Ngọc bỗng

nhiên lớn tiếng phản đối, sau đó lại vùi đầu vào trong chăn

Quách Cao Minh rất kiên nhãn, anh thỏ tay đẩy

chăn mềm ra, tranh cho cô khó thỏ: “Kiều Bích Ngọc,

nghe lời! lời này bồng nhiên không ngăn cản được mà

lộ ra một chút tức giận.

Nhưng lời này vừa nói ra lại khiến người phụ nữ:

trên giường chú ý ới anh, hai mắt cũng mở ra nhìn

thẳng vào mặt anh, anh mắt đây mơ hồ. Quách Cao

Minh nhìn bộ dáng yếu ớt của cô trong lòng bỗng nhiên

rất xúc đông, lại thấy hối hận vì ngữ khí mình vừa dùng.

Anh thả nhẹ thanh âm thương lượng cùng với cô:

“Kiều Bích Ngọc, em muốn ăn gì, em phải ăn lót dạ

một chút gì đó thì mới có thể uống thuốc được, em

uống thuốc xong, em muốn gì anh cũng đồng ý, được không?”

‘Cung Nhã Yến nhìn một màn trước mắt bằng ánh.

mắt đầy khó tin, trong lòng bỗng nổi lên một suy nghĩ

Kì quái. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

bây giờ Quách Cao Minh này bỗng địu dàng một

cách khác thường, anh ta kiên nhẫn nói chuyện, dỗ

dành Kiều Bích Ngọc rất ân cần, nhưng nhìn bộ đáng

anh chẳng có vẻ gì là khó chịu cả, trái lại còn giống

như rất hưởng thụ khi chăm sóc cho cô, có vẻ như rất

vui vẻ khi nhìn thấy bộ dạng yếu ớt, nhe nhàng của

Kiều Bích Ngọc khi cô bị bệnh.

Kiều Bích Ngọc khi bị bệnh sẽ trở nên vô cùng an

tính, ÿ lại, dì ấy Quách Cao Minh có vẻ nhầm lẫn.

nghiêm trọng rồi, bởi vì cho dù là khi còn bé, Kiều Bích

Ngọc bị ốm cũng không bao giờ khóc, không đòi hỏi,

càng sẽ không làm nững người khác.

“Trên giường, Kiều Bích Ngọc bó chãn tròn quanh

người chỉ duy nhất lộ ra duy nhất cái đầu nhỏ. Cả

người cô đều phát nhiệt da thịt cũng vì thế thế mà đỏ

ửng lên, mãi tóe dài trên gối cũng lòa xòa xõa bung

‘Quách Cao Minh nhìn thấy thì vô thức kéo nhẹ tíc cô.

‘Thế nhưng người phụ nữ trên giường giống như.

ghét anh quá phiền toái vậy.

“Anh đừng có làm phiên nữa”

kiều Bích Ngọc bị sốt đến mức đầu óc cứ mơ mơ.

hồ hồ, khẽ vung tay đuối tay anh đ*, sau đó lại trở mình,

khuôn mặt lại vui sâu vào trong gối giống như không

nghe hốt thảy bên ngoài nói gì, không muốn bị quấy rầy.

Khuôn mặt tuấn tú của Quách Cao Minh cứng đờ.

Anh nhớ rõ, ai đó nói rằng con gái khi bị bệnh sẽ

rất yếu ở, nghe lời, thích làm nũng, lại muốn có người

để ÿ lại. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

‘Vậy tại sao tình trạng của anh lúc này chẳng giống

gì vậy?

‘Cung nhã Yến nhìn thấy thế cũng buồn cười, nhưng

đương nhiên không dám cười ra tiếng. Dì ấy ho nhẹ vài

tiếng rồi lại lặp lại đề nghị vừa nãy: ‘Đã đo thân nhiệt

rồi, con bé cũng đang bắt đầu hạ sốt, cứ để cho con bé

ngủ đi, không cần làm phiền nó,lát nữa con bé tỉnh dậy thấy

đói sẽ tự giác lấy đồ để ấn”

“Cậu cũng xuống dưới ăn chút gì đi.”

Mua nhiều đồ như thể để dưới lậu, Cung Nhã Yến

đoán chừng, khả năng Quách Cao Minh đã mua toàn

bộ menu, mỗi mon mua một phần nghĩ rằng chắc chắn

Kiều Bích Ngọc sẽ thích rồi chọn một món ăn, nhưng

lại không ngờ rằng Kiều Bích Ngọc còn không thèm để

ý đến cậu ta.

DÌ ấy cho rắng người đàn ông này sẽ nhất quyết

không chịu đi mà ngồi lì ở đây, lại không ngờ, một lát

sau, mặt Quách Cao Minh văn lạnh tanh gật đâu với

mình một cái, sau đó anh lập tức đi xuống lầu

Cung Nhã Yến chỉnh lại dáng ngủ của Kiều Bích

Ngọc, nhìn lại cháu mình rồi lại nhịn không được quay

đầu đánh giá bóng lưng của Quách Cao Minh đang rời đi

‘Cung Nhã Yến rất kinh ngạc khi nhìn thấy Quách

Cao Minh kiên nhân chăm sóc Kiều Bích Ngọc như vậy.

Trước kia dì ấy đã từng phản đối Kiều Bích Ngọc

.đến với Quách Cao Minh, năm ấy ngoài trì chỉ ấy, mẹ

của Kiều Bích Ngọc và Quách Tuấn Hùng ra thì không

©ó ai chấp nhân chuyện hoang đường đó, cũng như

chuyện để Kiều Bích Ngọc gả vào một nhà gia thế như.

nhà họ Quách, ai cũng sợ Kiều Bích Ngọc gả về đó sẽ

bị người ta bắt nạt, phải chịu uất ức.

Hiện tại xem ra, mọi chuyện cũng không phải như.

mình tưởng tượng.

Quách Cao Minh đã xuống lầu, ban đầu anh nghĩ

rằng cầm món súp hải sâm lên lầu rồi lại tiếp tục cò kè

‘ mặc cả với Kiều Bích Ngọc, uy bức lòi dụ nhất định.

phải để cô ăn chút gì đó vào bụng. Hơn nữa cô đang sốt

người chắc chân sẽ mất nước nên sẽ khát nên lúc

nãy khi anh nhắc đến súp hái sâm thì cô do dự, không

tổ vẻ bài xích.

Nhưng mà, khi anh vừa mới xuống thì đã thấy Kiều

‘Văn Vũ mặt lạnh tanh nhìn anh rồi khiển trách.

“Con gái tôi không chịu nổi ân huệ lớn này của cậu

đâu, những thứ này cậu mang đi tất đ*, con bé sẽ

không ăn những gì cậu mua đâu, cũng không cần đến

sự chăm sóc của cậu, nhà của tôi cảng không chào.

đón cậu!”

Kiều Văn Vũ tức giận nói, trong lời nói không khách

khí chút nào mà thắng thân đuổi người.

‘Sắc mặt Quách Cao Minh lập tức trở nên âm trầm

khó coi,hai mắt nhìn thẳng về phía người đàn ông

trung niên đứng chân ở đầu câu thang

“Chuyên của tôi với cô ấy, không cân các người xen

“Anh đề thấp giọng, lạnh lùng nối

Kiều Văn Vũ giận đến không tự kiềm chế được:

“Sao? Chuyện của cậu với nó, cậu với nó thì có chuyện

gì.. ngay từ khi bắt đầu đã là do cậu ép buộc nó, nó

ngay từ đầu đã không nên đến với cậu, tất cả là do

mình cậu giở trò sau lưng.”

“Quách Cao Minh, tôi mặc kệ mục đích của cậu là

gì mà đến với nó, nhưng những thứ xung quanh lẫn.

các mối quan hệ sặc mùi lợi ích quanh cậu quá phúc.

tạp, không phù hợp với thế giới nó đang sống. Hơn nữa,

ngay cả con cái cũng không phái sự ràng buộc giữa

cậu và nó, nên cậu đừng hèn hạ tới mức dùng những

đứa trẻ để áp lên con bé thứ gọi là trách nhiệm và đạo.

đức nữa”

“Con bé là do tự tay tôi nuôi lớn, tôi hiểu rõ nó, nó.

rất độc lập không bao giờ sẽ ÿ lại, thuận theo một tên

đàn ông, con bé rất kiên cường, cũng không cân đến

sự chăm sóc của cậu!” Kiều Văn Vũ nổi giận đùng

đủng, từng câu từng chữ cảng ngày càng giống quát

len, thanh âm vang vọng khâp cả căn nhà.

“Trân lâu Cung Nhã Yến cũng loáng thoáng nghe

thấy tiếng ồn ào nên vội vàng chạy xuống xem, bà cụ

Kiều ở phòng khách cũng nghe rõ mồn một nên vội

vàng đi tới điều hòa bầu không khí căng thẳng này

Nhưng Quách Cao Minh cứ đứng lặng đó nghe

từng câu trách cứ của Kiều Văn Vũ lại không hề phản

bác nửa chữ.

Mà trong đầu anh lúc này bỗng lại vọng lại lời nói

của Kiều Bích Ngọc với anh lúc trước, Tôi không cầu.

anh cứu tôi, tôi cũng không cần anh

‘Cung Nhã Yến nhìn về phía Quách Cao Minh vẫn

đang đứng lặng, tầm mặc không nói, trong lòng không

khỏi lo lắng bất an.

Hồi lâu sau, hai mắt Quách Cao Minh lạnh lùng

nhìn về phía mấy người, ngữ khí trong lời nói cũng rất

bình tĩnh: “Các người có hai lựa chọn.”

“Các người hoặc trở thành người nhà của tôi, hoặc.

trở thành kế thù của tôi”

“Thanh âm của Quách Cao Minh lạnh lếo và nặng

Cung Nhã Yến nghe vậy hai mắt cũng trợn trồn,

đầy kinh hãi mà nhìn anh, Kiều Văn Vũ nghe anh trắng

trợn uy h**p như vậy thì hung hãng trừng mắt nhìn anh,

tức giận vô cùng, huyết áp cao vọt lên, ngón tay run

run chỉ vào mất anh.

Quách Cao Minh thì như không có việc gì, thản

nhiên vòng qua Kiều Văn Vũ rồi đi tới lấy món súp hải

sâm vẫn còn ấp rồi lại đi thẳng lên lâu hai, mặc kê

người nhà họ Kiều vẫn chưa hết bằng hoàng.

Đi được mấy bước anh tựa như lại nhớ đến điều gì

mày hơi ngừng lại, mở miệng lạnh lùng bố sung thêm.

một câu: “Cô ấy là vợ của tôi, chúng tôi chắc chẩn sẽ

không ly hôn”

 

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 410: Chúng tôi chắc chắn không ly hôn “Cả người Kiều Bích Ngọc nóng lên hãm hập, cảngười nặng nề, không thoải mái mà quay sang đối diệnhai người, mặt vẫn nhâm nghiền, giọng nói trầm trầm,thiêu thào nói nhỏ: “Con không đối bụng..”Đôi má cô cũng vì nóng sốt mà đỏ hồng lên.“Quãng thời gian trước ở Thụy Sĩ hắn rất mệt mi,đã vậy lúc trưa còn đầm mưa nữa chứ..”“Cung Nhã Yến cầm cặp nhiệt độ đo thân nhiệt chocô, nhịn không được mà nhỏ giọng trách mảng.…Người thì gầy gò, lại dễ sinh bệnh, còn khôngchịu ấn uống tứ tế”Cuối cùng dì ấy cũng chỉ biết thở dài, từ nhỏ sứckhỏe của Kiều Bích Ngọc vẫn luôn rất tốt, chẳng biếttại sao từ hồi gả về nhà họ Quách xong lại xây ra nhiềunhiều chuyện như vậy.‘Cung Nhã Yến xuống lầu thông báo cho Kiều Văn‘Vũ chuyện Kiều Bích Ngọc sinh bệnh, sốt 39 độ đổi vớingười trưởng thành cũng không phải đặc biệt nghiêm.trọng, bà cụ Kiều vẫn không nhịn được, lo lắng hỏi mộtcâu: “Tại sao đột nhiên lại đổ bệnh như thế chứ”‘Vé mặt Kiều Văn Vũ đen kịt, nặng rrề như trời giôngbão, trong lòng ông lúc này có một cơn giận khôngcách nào kìm nén đang chờ bộc phát.“Trèo cao muốn gả vào nhà họ Quách làm cái gì,.đến bây giờ đã được cái gì chưa mà suốt ngày xảy rachuyện rồi bây giờ lại đột nhiên đổ bệnh.Ngay từ đầu ông đã không đông ý cho cô gả vàonhà họ Quách, không biết tên Quách Cao Minh kia chocon bé được cái gì, mấy thứ như vinh hoa phú quý nhànày không cần, kết hôn một năm mà nhận hết đau khnày đến hiếm nguy khác.Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one“Sắc mặt Cung Nhã Yến cũng trở nên phức tạp.“Từ nhỏ sức khỏe của con bé Bích Ngọc vẫn luônrất tốt, rất ít khi bị bệnh… phải nhanh đưa con bé tớibệnh viện để hạ sốt đi” Bà cụ Kiều cảm thấy bây giờ điviện vẫn là ổn thỏa nhất, không thì thật không yên tâmnổi‘Cung Nhã Yến mang rượu cồn và thuốc hạ sốt lênrồi hỏi cô một tiếng,*..on không đi bệnh viện đâu”‘Cung Nhã Yến cũng bất đắc dĩ: “Có lẽ cũng không.có việc gì đâu, Cao Minh lau người bằng rượu cồn cho.con bé đi rồi dán miếng dán hạ sốt lên, giờ đang 38 độ,chỉ cần lại cho nó nghỉ ngơi một chút chắc có thể hạ sốtKiều Bích Ngọc có một người ông ngoại là tướng“quân họ Gõ, ông ấy cũng chỉ có một đứa cháu gái bênngoại là Kiều Bích Ngọc nên từ khi cô sinh ra đã vôcùng yêu thương, chiều chuộng, chiều đến mức khiếncô quá tùy tính, lại lớn gan, không sợ trời không sợ đấtnhưng cũng cho cô rèn luyện được một cơ thể khỏemạnh, cho nên từ bé đã chắng bao giờ sinh bệnh vặtnhư vì bây giờ bỗng nhiên lại sốt tần nên như vậynên là một chuyện rất kỳ lạKiều Bích Ngọc sinh bệnh cũng khiến trong lòngnhững người nhà họ Kiều càng thêm bất mãn với nhàhọ Quách, Cung Nhã Yến nghĩ vậy cũng không nhìnđược mà thở đài một hơi‘Cũng vì Kiều Bích Ngọc đổ bệnh nên cả nhà cũngchẳng còn ai muốn ra ngoài ăn cơm nữa, Cung Nhã‘Yến chỉ nấu nhanh vài món, mọi người cũng chí ăn tạmcho đỡ đới.“Đợi chút nữa con bé tỉnh ngủ thì lại cho con bé ănchút cháo nóng rồi mới được uống thuổc hạ sốt”‘Cung Nhã Yến đang nấu cháo, đúng lúc trông thấy,Quách Cao Minh đi từ trên lầu xuống liền nóiMinh, chúng ta ăn tối trước.”Quách Cao Minh không để ý đến di ấy mà nhanh‘nhanh chân mở cửa rồi đi ra ngoài.‘Cung Nhã Yến kinh ngạc nhìn theo bóng dáng vộivàng rời đi của Quách Cao Minh, không rõ Kiều Bích.Ngọc đang bệnh mà Quách Cao Minh lại muốn đi đâu,nhưng cũng không dám ngăn trở không cho anh ta rờiđi. Mặc dù Quách Cao Minh được coi là con rế trêndanh nghĩa của nhà họ Kiều, nhưng trước đó anh cònlà con trai của nhà họ Quách, nào có ai dám có ý kiếngì với hành động của anh chứ.‘Còn đối với nhà họ Kiều mà nói, trèo lên cành caonhư nhà họ Quách như vậy cũng không có gì đáng vuivẻ, chỉ cảm thấy khó xử mà thôi.‘Vẻ mặt bà cụ Kiều không hiề. dễ nhìn, bà ấy ngồitrước bàn ăn, liếc nhìn những món ăn đơn giản bày.trên bàn, trong nội tâm không khỏi cảm thấy tự tíNhà họ Quách kia không phải gia đình bìnhthường, mang ra mấy món ăn tầm thường như vậy đếmời cậu chủ của nhà đó quả thức là keo kiệt. Thực ra,nhà họ Kiều bây giờ không còn lớn mạnh như trướcnữa, cũng vì thế mà càng cảm thấy tự tỉ, càng cắmthấy hành động vừa rồi của Quách Cao Minh như đangxem thường họ.Nghĩ vậy, bà cụ Kiều không khỏi thở dài một hơilều Văn Vũ nặng nề đập đôi đũa xuống mặt bàn,mặt đầy tức giận nói: “Nhã Yến, em ra khóa trái cửachính lại, sau này đừng cho mấy người ngoài tủy ý tiếnvào”Vẻ mặt ung Nhã Yến có chút do dự, không biếtlàm thế nào cho phải, dĩ ấy biết Kiều Văn Vũ chẳng qualà đang giận chó đánh mèo, tức giận nên không muốncho Quách Cao Minh vào cửa.Dì ấy vừa mới đứng dậy qua đóng cửa thì khôngngờ cánh cửa lại mở ra một lần nữa.Người đi vào là một người đàn ông xa lạ, ngườiđàn õng đang mặc một bộ đồng phục của một nhàhàng nào đó, trên tay là một thủng các tông, động tácrất cẩn thận bê nó vào trong nhà, người này lễ phép.mở miệng hi: “Thưa ngài, những thứ này ngài muốnđặt ở đâu ạ“Anh là ai,ai cho anh tự tiện đi vào như vậy?”‘Vé mặt Kiều Văn Vũ đen kịt, nhìn thấy một ngườixa lạ không kiêng nể gì bước vào nhà mình, ông lậptức với lấy cây gây rồi chống bước nhanh tới đógiãn mà quát lên‘Cung Nhã Yến thấy ông cầm lấy cây gây thì vộivàng chạy đến, sợ ông vì tức giận bước sai chân màngã xuống. Di đến gần đỡ ông ấy, nhíu mày đánh giámấy nhân viên giao món ăn tới“Chúng tôi không hiề đặt đồ ăn mang tới‘Cung Nhã Yến còn chưa dứt lời thì lại nghe thấyngoài cửa vang lên tiếng bước chân, quay sang nhìnthì lại thấy một người phục vụ giao hàng khác tớingười này cũng bưng một thùng các tông vào hỏi: “Xinhỏi, những món súp này muốn đặt ở đâu a7”“Ai gọi những thứ này vậy?”“Là người đàn ông ở ngoài kia.”Quách Cao Minh bước vào sau cùng, trên tay anhcũng bê theo một thùng các tông đồ ăn được giao đến.“Sau đó mấy thùng đồ ăn được người ta giao đếnkhiến cho bàn ăn, bàn trà phòng khách, tủ TV, thậm chícòn bày ra cả niền nhà, không chỗ nào còn trống.Hai người nhân viên giao hàng bày xong tất cảmón ăn vào trong thì rất nhanh rời đi, trước khi đi còn.không quên hô to một câu: “Chúc quý khách dùng bữangon miệng, hẹn gặp quý khách lần sau”, vô cùngchuyên nghiệp.ung nhã Yến trợn mắt nhìn tất thảy. Trong nhàtràn ngập đủ các loại đồ ăn nóng hổï, tử các loại cháo,món xào, món chưng, bún, bánh bao, chè đậu đỏ, ngaycả kem đều có luôn.Ngay đến cả Kiều Văn Vũ chứng kiến màn nàycũng đơ ra không biết phải làm sao, ông cũng nhận rabiểu tượng của nhà hàng nổi tiếng được in trong bao.bị, đóng gói cẩn thận, đây chính là logo cúa nhà hàngmà con gái ông thích ăn nhất, đứa con gái của ôngthích nhất mấy món nhà hàng này làm.Quách Cao Minh không nối gì mà đi thẳng lên lầubai“Thấy vậy mặt Kiều Văn Vũ lại trở về màu đen như.trước, ông lập tức thúc dục Cung Nhã Yến: “Nhã Yến,em lên xem con bé một chút, con bé bây giờ còn đang.sốt cao, không biết bị tên người ngoài kia làm cái gì nữaVẻ mặt Cung Nhã Yến vô cùng bất đắc đị, QuáchGao Minh này bồng nhiên trở thành một tay xấu xa cânđề phòng rồi. D ấy cũng không trì hoãn chút nào màcũng nhanh chân chạy lên lầu hai. Quách Cao Minhbồng nhiên mưa nhiều đô ăn như vậy về nhà, khôngcần nói cũng biết là để hầu hạ.“Không muốn!‘Cung Nhã Yến vừa mới đi tới cửa phòng đã nghethấy trong phòng vang lên giọng nói trầm trầm, thêuthào của Kiều Bích Ngọc: “Không ăn” Người phụ nữnghi trên giường vẫn đang nhâm chặt hai mất, dáng vẻkia quả thật giống mở mất cũng lười, nhỏ giọng từ chối“Ăn một chén cháo thôi tồi còn uống thuốc..”“Không”“Em muốn ăn gì, dưới lầu đều có.Quách Cao Minh ngồi tại mép giường, chăm chútcho người phụ nữ nằm dài trên giường vì bệnh, giọngnói rất nhẹ nhàng, nhưng còn gượng gạo, như thể chỉmới biết thế nào để dỗ dành người khác thôi vậy.Cung Nhã Yến thấy một màn này thì kinh ngạckhông thôi. Đây là lần đầu tiên dì ấy chứng kiến mộtQuách Cao Minh dịu đàng như vậy, sự kiên nhẫn cảanh dành hết cho cô, từng chút một dỗ dành Kiêu Bích:Ngọc mà không ngại mệt.“Ăn bún hay mì?” Anh vẫn còn đang cò kè mặc cảcùng cô,“Không ăn”Quách Cao Minh cau mày, cứ luôn bị từ chối thếnên sắc mặt anh có chút khó coi. Cung Nhã Yến không.thể không nhanh chân bước vào, dài ấy cũng không.trông mong gì vào một cậu chủ nhà họ Quách có thểnhân nại bao lâu với một người con gái“Bích Ngọc rất t khi bị bệnh, nhưng một khi con bébị bệnh sẽ không muốn quan tâm đến người khác,không cần xen vào, cứ để con bé muốn làm gì thì làmlà ổn rồi. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one‘Cung Nhã Yến ôn hòa nói, những lời này dì ấy nóilà thật, nhưng Quách Cao Minh ngồi trên mép giường.lại quay sang nhìn đi ấy bằng một ánh mắt bất thiện.Ánh mất lạnh lùng kia như đang nói, cô ấy bị bệnhmà còn không quan tâm, mặc kệ cô ấy sống chết, nhưvậy khác nào ngược đãi cô ấy.Đối diện với ánh mắt như vậy, Cung Nhã Yến cũngkhông biết nói gj, chí đành thở dàiBên này, Quách Cao Minh lại tiếp tục ngồi ở mépgiường dỗ dành Kiều Bích Ngọc ăn uống: “Uống một ítsúp, có súp hảo sâm em thích”Kiều Bích Ngọc nâm trên giường nghe vậy hơi dodự một chút.“Ăn chút gì đó sau uống thuốc thì mới không cần đibệnh viện.“Tôi không đi bệnh viện!” Kiều Bích Ngọc bỗngnhiên lớn tiếng phản đối, sau đó lại vùi đầu vào trong chănQuách Cao Minh rất kiên nhãn, anh thỏ tay đẩychăn mềm ra, tranh cho cô khó thỏ: “Kiều Bích Ngọc,nghe lời! lời này bồng nhiên không ngăn cản được màlộ ra một chút tức giận.Nhưng lời này vừa nói ra lại khiến người phụ nữ:trên giường chú ý ới anh, hai mắt cũng mở ra nhìnthẳng vào mặt anh, anh mắt đây mơ hồ. Quách CaoMinh nhìn bộ dáng yếu ớt của cô trong lòng bỗng nhiênrất xúc đông, lại thấy hối hận vì ngữ khí mình vừa dùng.Anh thả nhẹ thanh âm thương lượng cùng với cô:“Kiều Bích Ngọc, em muốn ăn gì, em phải ăn lót dạmột chút gì đó thì mới có thể uống thuốc được, emuống thuốc xong, em muốn gì anh cũng đồng ý, được không?”‘Cung Nhã Yến nhìn một màn trước mắt bằng ánh.mắt đầy khó tin, trong lòng bỗng nổi lên một suy nghĩKì quái. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen onebây giờ Quách Cao Minh này bỗng địu dàng mộtcách khác thường, anh ta kiên nhẫn nói chuyện, dỗdành Kiều Bích Ngọc rất ân cần, nhưng nhìn bộ đánganh chẳng có vẻ gì là khó chịu cả, trái lại còn giốngnhư rất hưởng thụ khi chăm sóc cho cô, có vẻ như rấtvui vẻ khi nhìn thấy bộ dạng yếu ớt, nhe nhàng củaKiều Bích Ngọc khi cô bị bệnh.Kiều Bích Ngọc khi bị bệnh sẽ trở nên vô cùng antính, ÿ lại, dì ấy Quách Cao Minh có vẻ nhầm lẫn.nghiêm trọng rồi, bởi vì cho dù là khi còn bé, Kiều BíchNgọc bị ốm cũng không bao giờ khóc, không đòi hỏi,càng sẽ không làm nững người khác.“Trên giường, Kiều Bích Ngọc bó chãn tròn quanhngười chỉ duy nhất lộ ra duy nhất cái đầu nhỏ. Cảngười cô đều phát nhiệt da thịt cũng vì thế thế mà đỏửng lên, mãi tóe dài trên gối cũng lòa xòa xõa bung‘Quách Cao Minh nhìn thấy thì vô thức kéo nhẹ tíc cô.‘Thế nhưng người phụ nữ trên giường giống như.ghét anh quá phiền toái vậy.“Anh đừng có làm phiên nữa”kiều Bích Ngọc bị sốt đến mức đầu óc cứ mơ mơ.hồ hồ, khẽ vung tay đuối tay anh đ*, sau đó lại trở mình,khuôn mặt lại vui sâu vào trong gối giống như khôngnghe hốt thảy bên ngoài nói gì, không muốn bị quấy rầy.Khuôn mặt tuấn tú của Quách Cao Minh cứng đờ.Anh nhớ rõ, ai đó nói rằng con gái khi bị bệnh sẽrất yếu ở, nghe lời, thích làm nũng, lại muốn có ngườiđể ÿ lại. Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one‘Vậy tại sao tình trạng của anh lúc này chẳng giốnggì vậy?‘Cung nhã Yến nhìn thấy thế cũng buồn cười, nhưngđương nhiên không dám cười ra tiếng. Dì ấy ho nhẹ vàitiếng rồi lại lặp lại đề nghị vừa nãy: ‘Đã đo thân nhiệtrồi, con bé cũng đang bắt đầu hạ sốt, cứ để cho con béngủ đi, không cần làm phiền nó,lát nữa con bé tỉnh dậy thấyđói sẽ tự giác lấy đồ để ấn”“Cậu cũng xuống dưới ăn chút gì đi.”Mua nhiều đồ như thể để dưới lậu, Cung Nhã Yếnđoán chừng, khả năng Quách Cao Minh đã mua toànbộ menu, mỗi mon mua một phần nghĩ rằng chắc chắnKiều Bích Ngọc sẽ thích rồi chọn một món ăn, nhưnglại không ngờ rằng Kiều Bích Ngọc còn không thèm đểý đến cậu ta.DÌ ấy cho rắng người đàn ông này sẽ nhất quyếtkhông chịu đi mà ngồi lì ở đây, lại không ngờ, một látsau, mặt Quách Cao Minh văn lạnh tanh gật đâu vớimình một cái, sau đó anh lập tức đi xuống lầuCung Nhã Yến chỉnh lại dáng ngủ của Kiều BíchNgọc, nhìn lại cháu mình rồi lại nhịn không được quayđầu đánh giá bóng lưng của Quách Cao Minh đang rời đi‘Cung Nhã Yến rất kinh ngạc khi nhìn thấy QuáchCao Minh kiên nhân chăm sóc Kiều Bích Ngọc như vậy.Trước kia dì ấy đã từng phản đối Kiều Bích Ngọc.đến với Quách Cao Minh, năm ấy ngoài trì chỉ ấy, mẹcủa Kiều Bích Ngọc và Quách Tuấn Hùng ra thì không©ó ai chấp nhân chuyện hoang đường đó, cũng nhưchuyện để Kiều Bích Ngọc gả vào một nhà gia thế như.nhà họ Quách, ai cũng sợ Kiều Bích Ngọc gả về đó sẽbị người ta bắt nạt, phải chịu uất ức.Hiện tại xem ra, mọi chuyện cũng không phải như.mình tưởng tượng.Quách Cao Minh đã xuống lầu, ban đầu anh nghĩrằng cầm món súp hải sâm lên lầu rồi lại tiếp tục cò kè‘ mặc cả với Kiều Bích Ngọc, uy bức lòi dụ nhất định.phải để cô ăn chút gì đó vào bụng. Hơn nữa cô đang sốtngười chắc chân sẽ mất nước nên sẽ khát nên lúcnãy khi anh nhắc đến súp hái sâm thì cô do dự, khôngtổ vẻ bài xích.Nhưng mà, khi anh vừa mới xuống thì đã thấy Kiều‘Văn Vũ mặt lạnh tanh nhìn anh rồi khiển trách.“Con gái tôi không chịu nổi ân huệ lớn này của cậuđâu, những thứ này cậu mang đi tất đ*, con bé sẽkhông ăn những gì cậu mua đâu, cũng không cần đếnsự chăm sóc của cậu, nhà của tôi cảng không chào.đón cậu!”Kiều Văn Vũ tức giận nói, trong lời nói không kháchkhí chút nào mà thắng thân đuổi người.‘Sắc mặt Quách Cao Minh lập tức trở nên âm trầmkhó coi,hai mắt nhìn thẳng về phía người đàn ôngtrung niên đứng chân ở đầu câu thang“Chuyên của tôi với cô ấy, không cân các người xen“Anh đề thấp giọng, lạnh lùng nốiKiều Văn Vũ giận đến không tự kiềm chế được:“Sao? Chuyện của cậu với nó, cậu với nó thì có chuyệngì.. ngay từ khi bắt đầu đã là do cậu ép buộc nó, nóngay từ đầu đã không nên đến với cậu, tất cả là domình cậu giở trò sau lưng.”“Quách Cao Minh, tôi mặc kệ mục đích của cậu làgì mà đến với nó, nhưng những thứ xung quanh lẫn.các mối quan hệ sặc mùi lợi ích quanh cậu quá phúc.tạp, không phù hợp với thế giới nó đang sống. Hơn nữa,ngay cả con cái cũng không phái sự ràng buộc giữacậu và nó, nên cậu đừng hèn hạ tới mức dùng nhữngđứa trẻ để áp lên con bé thứ gọi là trách nhiệm và đạo.đức nữa”“Con bé là do tự tay tôi nuôi lớn, tôi hiểu rõ nó, nó.rất độc lập không bao giờ sẽ ÿ lại, thuận theo một tênđàn ông, con bé rất kiên cường, cũng không cân đếnsự chăm sóc của cậu!” Kiều Văn Vũ nổi giận đùngđủng, từng câu từng chữ cảng ngày càng giống quátlen, thanh âm vang vọng khâp cả căn nhà.“Trân lâu Cung Nhã Yến cũng loáng thoáng nghethấy tiếng ồn ào nên vội vàng chạy xuống xem, bà cụKiều ở phòng khách cũng nghe rõ mồn một nên vộivàng đi tới điều hòa bầu không khí căng thẳng nàyNhưng Quách Cao Minh cứ đứng lặng đó nghetừng câu trách cứ của Kiều Văn Vũ lại không hề phảnbác nửa chữ.Mà trong đầu anh lúc này bỗng lại vọng lại lời nóicủa Kiều Bích Ngọc với anh lúc trước, Tôi không cầu.anh cứu tôi, tôi cũng không cần anh‘Cung Nhã Yến nhìn về phía Quách Cao Minh vẫnđang đứng lặng, tầm mặc không nói, trong lòng khôngkhỏi lo lắng bất an.Hồi lâu sau, hai mắt Quách Cao Minh lạnh lùngnhìn về phía mấy người, ngữ khí trong lời nói cũng rấtbình tĩnh: “Các người có hai lựa chọn.”“Các người hoặc trở thành người nhà của tôi, hoặc.trở thành kế thù của tôi”“Thanh âm của Quách Cao Minh lạnh lếo và nặngCung Nhã Yến nghe vậy hai mắt cũng trợn trồn,đầy kinh hãi mà nhìn anh, Kiều Văn Vũ nghe anh trắngtrợn uy h**p như vậy thì hung hãng trừng mắt nhìn anh,tức giận vô cùng, huyết áp cao vọt lên, ngón tay runrun chỉ vào mất anh.Quách Cao Minh thì như không có việc gì, thảnnhiên vòng qua Kiều Văn Vũ rồi đi tới lấy món súp hảisâm vẫn còn ấp rồi lại đi thẳng lên lâu hai, mặc kêngười nhà họ Kiều vẫn chưa hết bằng hoàng.Đi được mấy bước anh tựa như lại nhớ đến điều gìmày hơi ngừng lại, mở miệng lạnh lùng bố sung thêm.một câu: “Cô ấy là vợ của tôi, chúng tôi chắc chẩn sẽkhông ly hôn” 

Chương 410