Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…
Chương 528
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 528: Bán nhà đi nước ngoài Châu Mỹ Duy không hề trở lại bệnh viện nữa,mười bảy triệu rưỡi tiền thế chấp kia cô ấy cũngkhông yêu cầu lấy lại nữa. Dường như báy giờ tiềnbạc đối với cô ấy không cần tính toán chỉ li gì cả,không còn quan tâm đến nó nữa. Cô ấy thay lại quần áo bình thường mặc hàngngày, sau đó trực tiếp đến văn phòng môi giới bấtđộng sản, giống như những người đến bán nhàbình thường khác, cô ấy hỏi sơ qua về quá trình,thủ tục cần làm. Trước khi kết hôn, cô ấy có một căn hộ nhỏhơn bảy mươi mét vuông ở ngoại ô Đông Ninhcủa thành phố, trả góp dần theo tháng, vẫn cònnăm năm nữa mới trả hết “… Cho dù chưa trả hết nhưng chúng tôi cũngcó thể nghĩ cách để giúp cô bán đi, nhưng về giá cả thì..” “Chỉ cần anh có thể bán nó đi được trong bangày, lấy được tiền mặt thì cho dù với giá thấphơn một nửa so với giá trên thị trường thì tôi cũng.có thể chấp nhận được” Châu Mỹ Duy như chưatừng thảo luận mấy cái nhỏ nhặt khác, chỉ qua loanói ra mấy yêu cầu của mình rồi rời đi. Người môi giới bất động sản nghe cô ấy nóichỉ lấy một nửa giá thì vội vàng đáp ứng sẽ lậptức đi làm ngay, cam đoan với cô ấy vài ngày sausẽ giúp cô bán được nhà. Mấy ngày nay, cô ấy vẫn luôn bận rộn nhiềuviệc, đi qua đi lại các phòng ban đế xin côngchứng rồi ký tên.€ô ấy đem chiếc thẻ sim điện thoại cũ vứt đivà thay một thẻ sim mới.Ba ngày sau, nhân viên ở văn phòng môi giớibất động sản kia hào hứng gọicó người đã đồng ý mua nhà và sẽ chuyển tiềnmặt ngay lập tức, còn muốn cùng với Châu Mỹ.Duy trả giá thêm, giảm xuống còn ba trăm năm.mươi triệu, thủ tục và những thứ linh tinh khácđều được bên môi giới bất động sản lo toàn bộ. Châu Mỹ Duy gần như không suy nghĩ gì cảmà liền đồng ý: “Được” Nhân viên bên môi giới bất động sản thật sựkhông nghĩ có thể dễ dàng mặc cả cô ấy như vậy.Căn cứ vào kinh nghiệm của mình mà nói, mộtngười muốn bán nhà trong thời gian ngắn nhưvậy thì chắc chắn trong nhà đã xảy ra chuyện gì đó rồi.Nhưng ấn tượng mà Châu Mỹ Duy đem lạicho anh ta là khuôn mặt không có chút đauthương nào cả, cũng không có phiền muộn lo âuhay gì. Cô ấy rất bình tĩnh, lại quá im lặng. Lucy đang cảm thấy vô cùng buồn bực khóchịu, cô ta cảm thấy không thể làm không côngcho Kiều Bích Ngọc được nữa rồi, nhưng nếu mởmiệng đòi tiền cô thì cô ta lại cảm thấy có gì đórất thô thiến. Tóm lại là tinh thần cô ta đang rấtkhông bình thường, Lucy đành cố tình biến mấttrong vài ngày. Kiều Bích Ngọc muốn tìm Châu Mỹ Duy,nhưng nếu không có Lucy giúp đỡ thì không khácgì mò kim đáy biển, không biết phải làm thế nào. Kiều Bích Ngọc không tìm thấy ai cả, bên BùiHưng Nam cùng chẳng có tin tức gì cả.Nhà họ Bùi, phía trong sân. “Đã muộn thế này rồi, anh còn muốn đi đâunữa, mọi người trong nhà đang chờ anh ăn cơm đấy. Quan Liên vẫn còn đeo tạp đề, hai tay đeo.găng tay dày để bưng một bát canh sâm Mỹ: ”..Mấy ngày này anh lúc nào cũng bận trong bậnngoài, anh xem, đã gầy đi bao nhiêu rồi này” Đầu Bùi Hưng Nam cũng không quay lại, tiếptục đi ra phía cửa lớn: “Mọi người cứ ăn đi, tôi cóviệc cần phải làm” Quan Liên đặt bát canh xuống, vội vàng chạytới, giữ chặt lấy anh ta.Hôm nay Bùi Thanh Tùng mới xuất hiện rồi,anh còn muốn đi đâu nữa, anh nên ở cùng nónhiều hơn chứ.”Tâm trạng của Bùi Hưng Nam vốn đang bựcbội: “Trong nhà nhiều người như vậy ở với nókhông cần tôi”“Làm sao có thể giống nhau được cơ chứ. Từnhỏ nó đã rất thích anh”Bà Bùi cũng đã đi đến: “Hưng Nam, đã tối lắmrồi, con còn vội đi đâu hả? Dù có bận thế nào thìcon cũng phải biết dành thời gian cho gia đìnhcủa mình chứ.” Nói xong, bà Bùi đau lòng mà nhìn về phíađứa cháu có khuôn mặt nhỏ nhẫn vẫn còn chútsuy yếu kia: “… Đứa nhỏ này luôn cần có người dỗdành, làm cho nó yên tâm, nếu không buổi tối ngủsẽ gặp ác mộng” Lúc này điện thoại di động trong túi quần củaBùi Hưng Nam vang lên, tỉnh thần anh ta đangcăng thẳng, màn hình hiện lên một dấy số lạ, anh†a định trả lời. Bà Bùi chộp lấy điện thoại, trực tiếp bấm kếtthúc cuộc gọi, vẻ mặt không vui: “Số máy lạ thìtrông con vội vàng như vậy, bảo con dành nhiềuthời gian cho gia đình hơn thì con lại không vuiHưng Nam, con còn có coi đây là nhà nữa hay không?”Nhiều ngày áp lực như vậy, Bùi Hưng Nam đãđè nén rất nhiều cảm xúc mà không thể phát tiếtra: “Mẹ nói đây là nhà, vậy mẹ có biết rằng ChâuMỹ Duy mất tích rồi không?”Hiếm khi thấy anh ta trừng mắt đối diện với mẹ mình.Bà Bùi thấy anh ta chỉ vì một người phụ nữmà nổi giận với mình, vẻ mặt bi thương.Ông Bùi vội vàng đi lại đây, nghiêm khắc giáohuấn một câu: “Hưng Nam, sao con có thể ăn nóinhư thế với mẹ của mình”Bùi Hưng Nam cũng ý thức được giọng điệucủa mình như vậy là không đúng, quay đầu lại vàkhông nói gì cả.Quan Liên đi vào giữa, rất tự nhiên mà kéo lấytay Bùi Hưng Nam, nhẹ nhàng khuyên: “Ngườimột nhà cả mà, có việc gì thì ngồi xuống cùngnhau nói chuyện…” Cô ta kéo anh đi về phía bànăn: “Để con lấy thêm bát canh cho cha mẹ, anhchắc cũng đói bụng rồi” Quan Liên xử lý rất khéo léo, ngẩng đầu cũngkhông quên đỡ hai vị trưởng bối bước lên bậcthang, nói một câu: “Cha, mẹ, chúng ta mau đếnbàn ăn cơm thôi.” Mặc dù việc làm của Quan Liên trước đâythực sự khiến nhà họ Bùi bọn họ đau đầu, nhưngtừ khi cô ta sinh ra Bùi Thanh Tùng, hai ông bàBùi rất dung túng cho cô ta, luôn một lòng ngóngtrông Quan Liên có thể cùng với Bùi Hưng Namcả đời thì tốt rồi. Mấy tháng gần đây thấy cô ta thay đổi nhiềunhư vậy, trong lòng vô cùng vui mừng. Dù sao thìQuan Liên cũng là mẹ ruột của Bùi Thanh Tùng,với loại quan hệ huyết thống này thì người phụ nữkhác dù có tốt đến đâu cũng không thể thay thế được. Sắc mặt của Bùi Hưng Nam không tốt lắmnhưng đành phải để Quan Liên kéo vào bàn ănbên kia, cả nhà họ Bùi cùng quây quần ăn vớinhau bữa cơm. “… Món canh này Quan Liên hầm rất ngonÔng Bùi uống một ngụm canh nóng, khen ngợi một câu. Quan Liên nở nụ cười thật tươi, lại gắp choông mấy miếng: “Món này là món mực xào màcon mới học được, cha mẹ thử xem có hợp khẩu vị không ạ” Gần đây Quan Liên càng thay đối thành ngườicon dâu hiền lành, đảm đang hơn. Bà Bùi thổinguội một thìa cháo, sau đó cấn thận mà đút cho. Bùi Thanh Tùng ngồi ở ghế trẻ em bên cạnh, rồingẩng đầu lên thở dài: “Thú vui bình thường củachúng ta đôi khi chỉ là được ngồi ăn với nhau làmay mắn rồi..” Nói xong, bà ta quay đầu nhìn Bùi Hưng Namđang ăn cơm một cách máy móc ở đối diện, nhắcnhở một câu: “Hưng Nam, khi nào đến cục dânchính đăng kí kết hôn lại đi” Bùi Hưng Nam đang cầm đũa dừng lại mộtchút, lập tức ngẩng đầu lên. Quan Liên lại nói trước, dường như cảm thấycó chút xấu hổ: “Mẹ, sau này con và Hưng Namsẽ từ từ giải quyết, không cần vội. *… Các bạn cùng lớp trong trường của BùiThanh Tùng đều đang nói nó có đến hai ngườimẹ, nói rằng là kỳ lạ. Hai đứa là người lớn rồi, việcgì nên giải quyết rõ ràng ra việc ấy, đừng làm ảnhhưởng đến đứa nhỏ..” Bà Bùi một lòng vì đứa cháu nhỏ của mình mà suy nghĩ.Bùi Hưng Nam hừ một tiếng, buông đôi đũaxuống, nghiêm túc nói: “Mẹ, con và Quan Liênkhông thể tái hôn được.” Không khí hòa thuận vui vẻ của cả nhà nhanhchóng bị phá vỡ. Ông Bùi có vẻ rất không hài lòng với con traicủa mình, cũng tức giận mà buông đôi đũaxuống, lấy thân phận trưởng bối của mình ra dạybảo: “Con đang nói cái gì vậy hả? Bây giờ con cònkhông hài lòng gì ở Quan Liên nữa? Người ta đãvất vả giặt quần áo rồi lại nấu cơm cho chúng tanhư vậy rồi, con còn nói linh tỉnh cái gì nữa!” “Mọi người đều cho rằng Châu Mỹ Duy khôngôn tại nữa rồi phải không?” Bùi Hưng Nam gầnnhư quát lên. “Ban đầu mẹ cũng tưởng tính tình Châu MỹDuy rất tốt, kết quả là cô ta năm lần bảy lượt cốtình gây sự rồi bỏ nhà ra đi mà chẳng có lý do gìcả. Bây giờ không biết người chạy đi đâu rồi thìcòn trông đợi cô ta quay lại an phận ở nhà họ Bùi nữa à” Bà Bùi nghiêm mặt như giáo huấn đứa condâu không đâu vào đâu kia: “Cô ta mà học theoKiều Bích Ngọc thì nhà họ Bùi chúng ra khôngchứa nổi đâu” “Vậy vì sao Châu Mỹ Duy phải bỏ nhà ra đ*?”Đột nhiên Bùi Hưng Nam đứng dậy khỏi ghế,tức giận lớn tiếng với cha mẹ mình.Cảm xúc kìm nén nhiều năm qua trong lònganh ra như nói hết ra: “.. Còn không phải bị chúngta ép buộc , cô ấy không có nhà để về thì cô ấyđã kêu ca oán trách câu nào chưa? Là con làmchồng vô dụng, đến cả đứa trẻ trong bụng cô ấycũng không còn nữa, các người đã vừa lòng chưa!” Cha mẹ Bùi khiếp sợ, trong lúc nhất thờikhông biết phải nói cái gì cả. Đứa con trai thứ hainày của bọn họ tuy không phải là đứa có tínhcách dịu ngoan gì nhưng tuyệt đối sẽ không dámquát tháo trước mặt cha mẹ như bây giờ.Hơn nữa, Bùi Hưng Nam nói là, Châu Mỹ Duyđã không còn đứa nhỏ nữa rồi. Quan Liên là người nhanh chóng tỉnh táo lạinhất, cô ta lập tức nằm được trọng điểm, nhỏgiọng hỏi một câu như muốn xác nhận lại mộtchút: “Châu Mỹ Duy thật sự không còn đứa nhỏ nữa ư?” Sắc mặt Bùi Hưng Nam tái nhợt, tay nắm chặt“… Cô Mỹ Duy là vì con mới bỏ đi”Trên bàn cơm, Bùi Thanh Tùng đột nhiênkhóc lên. Mấy ngày hôm trước cậu bé mới làmphẫu thuật ruột thừa, đứa nhỏ khôi phục rấtchậm, khuôn mặt nhỏ nhản lúc này vẫn còn táinhợt, vừa nói vừa khóc đến thảm thương: “… Conkhông phải con ruột của cha, con đã sớm biết rồi,con không có cha, con không có cha”
Chương 528: Bán nhà đi nước ngoài
Châu Mỹ Duy không hề trở lại bệnh viện nữa,
mười bảy triệu rưỡi tiền thế chấp kia cô ấy cũng
không yêu cầu lấy lại nữa. Dường như báy giờ tiền
bạc đối với cô ấy không cần tính toán chỉ li gì cả,
không còn quan tâm đến nó nữa.
Cô ấy thay lại quần áo bình thường mặc hàng
ngày, sau đó trực tiếp đến văn phòng môi giới bất
động sản, giống như những người đến bán nhà
bình thường khác, cô ấy hỏi sơ qua về quá trình,
thủ tục cần làm.
Trước khi kết hôn, cô ấy có một căn hộ nhỏ
hơn bảy mươi mét vuông ở ngoại ô Đông Ninh
của thành phố, trả góp dần theo tháng, vẫn còn
năm năm nữa mới trả hết
“… Cho dù chưa trả hết nhưng chúng tôi cũng
có thể nghĩ cách để giúp cô bán đi, nhưng về giá cả thì..”
“Chỉ cần anh có thể bán nó đi được trong ba
ngày, lấy được tiền mặt thì cho dù với giá thấp
hơn một nửa so với giá trên thị trường thì tôi cũng.
có thể chấp nhận được” Châu Mỹ Duy như chưa
từng thảo luận mấy cái nhỏ nhặt khác, chỉ qua loa
nói ra mấy yêu cầu của mình rồi rời đi.
Người môi giới bất động sản nghe cô ấy nói
chỉ lấy một nửa giá thì vội vàng đáp ứng sẽ lập
tức đi làm ngay, cam đoan với cô ấy vài ngày sau
sẽ giúp cô bán được nhà.
Mấy ngày nay, cô ấy vẫn luôn bận rộn nhiều
việc, đi qua đi lại các phòng ban đế xin công
chứng rồi ký tên.
€ô ấy đem chiếc thẻ sim điện thoại cũ vứt đi
và thay một thẻ sim mới.
Ba ngày sau, nhân viên ở văn phòng môi giới
bất động sản kia hào hứng gọi
có người đã đồng ý mua nhà và sẽ chuyển tiền
mặt ngay lập tức, còn muốn cùng với Châu Mỹ.
Duy trả giá thêm, giảm xuống còn ba trăm năm.
mươi triệu, thủ tục và những thứ linh tinh khác
đều được bên môi giới bất động sản lo toàn bộ.
Châu Mỹ Duy gần như không suy nghĩ gì cả
mà liền đồng ý: “Được”
Nhân viên bên môi giới bất động sản thật sự
không nghĩ có thể dễ dàng mặc cả cô ấy như vậy.
Căn cứ vào kinh nghiệm của mình mà nói, một
người muốn bán nhà trong thời gian ngắn như
vậy thì chắc chắn trong nhà đã xảy ra chuyện gì đó rồi.
Nhưng ấn tượng mà Châu Mỹ Duy đem lại
cho anh ta là khuôn mặt không có chút đau
thương nào cả, cũng không có phiền muộn lo âu
hay gì. Cô ấy rất bình tĩnh, lại quá im lặng.
Lucy đang cảm thấy vô cùng buồn bực khó
chịu, cô ta cảm thấy không thể làm không công
cho Kiều Bích Ngọc được nữa rồi, nhưng nếu mở
miệng đòi tiền cô thì cô ta lại cảm thấy có gì đó
rất thô thiến. Tóm lại là tinh thần cô ta đang rất
không bình thường, Lucy đành cố tình biến mất
trong vài ngày.
Kiều Bích Ngọc muốn tìm Châu Mỹ Duy,
nhưng nếu không có Lucy giúp đỡ thì không khác
gì mò kim đáy biển, không biết phải làm thế nào.
Kiều Bích Ngọc không tìm thấy ai cả, bên Bùi
Hưng Nam cùng chẳng có tin tức gì cả.
Nhà họ Bùi, phía trong sân.
“Đã muộn thế này rồi, anh còn muốn đi đâu
nữa, mọi người trong nhà đang chờ anh ăn cơm đấy.
Quan Liên vẫn còn đeo tạp đề, hai tay đeo.
găng tay dày để bưng một bát canh sâm Mỹ: ”..
Mấy ngày này anh lúc nào cũng bận trong bận
ngoài, anh xem, đã gầy đi bao nhiêu rồi này”
Đầu Bùi Hưng Nam cũng không quay lại, tiếp
tục đi ra phía cửa lớn: “Mọi người cứ ăn đi, tôi có
việc cần phải làm”
Quan Liên đặt bát canh xuống, vội vàng chạy
tới, giữ chặt lấy anh ta.
Hôm nay Bùi Thanh Tùng mới xuất hiện rồi,
anh còn muốn đi đâu nữa, anh nên ở cùng nó
nhiều hơn chứ.”
Tâm trạng của Bùi Hưng Nam vốn đang bực
bội: “Trong nhà nhiều người như vậy ở với nó
không cần tôi”
“Làm sao có thể giống nhau được cơ chứ. Từ
nhỏ nó đã rất thích anh”
Bà Bùi cũng đã đi đến: “Hưng Nam, đã tối lắm
rồi, con còn vội đi đâu hả? Dù có bận thế nào thì
con cũng phải biết dành thời gian cho gia đình
của mình chứ.”
Nói xong, bà Bùi đau lòng mà nhìn về phía
đứa cháu có khuôn mặt nhỏ nhẫn vẫn còn chút
suy yếu kia: “… Đứa nhỏ này luôn cần có người dỗ
dành, làm cho nó yên tâm, nếu không buổi tối ngủ
sẽ gặp ác mộng”
Lúc này điện thoại di động trong túi quần của
Bùi Hưng Nam vang lên, tỉnh thần anh ta đang
căng thẳng, màn hình hiện lên một dấy số lạ, anh
†a định trả lời.
Bà Bùi chộp lấy điện thoại, trực tiếp bấm kết
thúc cuộc gọi, vẻ mặt không vui: “Số máy lạ thì
trông con vội vàng như vậy, bảo con dành nhiều
thời gian cho gia đình hơn thì con lại không vui
Hưng Nam, con còn có coi đây là nhà nữa hay không?”
Nhiều ngày áp lực như vậy, Bùi Hưng Nam đã
đè nén rất nhiều cảm xúc mà không thể phát tiết
ra: “Mẹ nói đây là nhà, vậy mẹ có biết rằng Châu
Mỹ Duy mất tích rồi không?”
Hiếm khi thấy anh ta trừng mắt đối diện với mẹ mình.
Bà Bùi thấy anh ta chỉ vì một người phụ nữ
mà nổi giận với mình, vẻ mặt bi thương.
Ông Bùi vội vàng đi lại đây, nghiêm khắc giáo
huấn một câu: “Hưng Nam, sao con có thể ăn nói
như thế với mẹ của mình”
Bùi Hưng Nam cũng ý thức được giọng điệu
của mình như vậy là không đúng, quay đầu lại và
không nói gì cả.
Quan Liên đi vào giữa, rất tự nhiên mà kéo lấy
tay Bùi Hưng Nam, nhẹ nhàng khuyên: “Người
một nhà cả mà, có việc gì thì ngồi xuống cùng
nhau nói chuyện…” Cô ta kéo anh đi về phía bàn
ăn: “Để con lấy thêm bát canh cho cha mẹ, anh
chắc cũng đói bụng rồi”
Quan Liên xử lý rất khéo léo, ngẩng đầu cũng
không quên đỡ hai vị trưởng bối bước lên bậc
thang, nói một câu: “Cha, mẹ, chúng ta mau đến
bàn ăn cơm thôi.”
Mặc dù việc làm của Quan Liên trước đây
thực sự khiến nhà họ Bùi bọn họ đau đầu, nhưng
từ khi cô ta sinh ra Bùi Thanh Tùng, hai ông bà
Bùi rất dung túng cho cô ta, luôn một lòng ngóng
trông Quan Liên có thể cùng với Bùi Hưng Nam
cả đời thì tốt rồi.
Mấy tháng gần đây thấy cô ta thay đổi nhiều
như vậy, trong lòng vô cùng vui mừng. Dù sao thì
Quan Liên cũng là mẹ ruột của Bùi Thanh Tùng,
với loại quan hệ huyết thống này thì người phụ nữ
khác dù có tốt đến đâu cũng không thể thay thế được.
Sắc mặt của Bùi Hưng Nam không tốt lắm
nhưng đành phải để Quan Liên kéo vào bàn ăn
bên kia, cả nhà họ Bùi cùng quây quần ăn với
nhau bữa cơm.
“… Món canh này Quan Liên hầm rất ngon
Ông Bùi uống một ngụm canh nóng, khen ngợi một câu.
Quan Liên nở nụ cười thật tươi, lại gắp cho
ông mấy miếng: “Món này là món mực xào mà
con mới học được, cha mẹ thử xem có hợp khẩu vị không ạ”
Gần đây Quan Liên càng thay đối thành người
con dâu hiền lành, đảm đang hơn. Bà Bùi thổi
nguội một thìa cháo, sau đó cấn thận mà đút cho.
Bùi Thanh Tùng ngồi ở ghế trẻ em bên cạnh, rồi
ngẩng đầu lên thở dài: “Thú vui bình thường của
chúng ta đôi khi chỉ là được ngồi ăn với nhau là
may mắn rồi..”
Nói xong, bà ta quay đầu nhìn Bùi Hưng Nam
đang ăn cơm một cách máy móc ở đối diện, nhắc
nhở một câu: “Hưng Nam, khi nào đến cục dân
chính đăng kí kết hôn lại đi”
Bùi Hưng Nam đang cầm đũa dừng lại một
chút, lập tức ngẩng đầu lên.
Quan Liên lại nói trước, dường như cảm thấy
có chút xấu hổ: “Mẹ, sau này con và Hưng Nam
sẽ từ từ giải quyết, không cần vội.
*… Các bạn cùng lớp trong trường của Bùi
Thanh Tùng đều đang nói nó có đến hai người
mẹ, nói rằng là kỳ lạ. Hai đứa là người lớn rồi, việc
gì nên giải quyết rõ ràng ra việc ấy, đừng làm ảnh
hưởng đến đứa nhỏ..”
Bà Bùi một lòng vì đứa cháu nhỏ của mình mà suy nghĩ.
Bùi Hưng Nam hừ một tiếng, buông đôi đũa
xuống, nghiêm túc nói: “Mẹ, con và Quan Liên
không thể tái hôn được.”
Không khí hòa thuận vui vẻ của cả nhà nhanh
chóng bị phá vỡ.
Ông Bùi có vẻ rất không hài lòng với con trai
của mình, cũng tức giận mà buông đôi đũa
xuống, lấy thân phận trưởng bối của mình ra dạy
bảo: “Con đang nói cái gì vậy hả? Bây giờ con còn
không hài lòng gì ở Quan Liên nữa? Người ta đã
vất vả giặt quần áo rồi lại nấu cơm cho chúng ta
như vậy rồi, con còn nói linh tỉnh cái gì nữa!”
“Mọi người đều cho rằng Châu Mỹ Duy không
ôn tại nữa rồi phải không?” Bùi Hưng Nam gần
như quát lên.
“Ban đầu mẹ cũng tưởng tính tình Châu Mỹ
Duy rất tốt, kết quả là cô ta năm lần bảy lượt cố
tình gây sự rồi bỏ nhà ra đi mà chẳng có lý do gì
cả. Bây giờ không biết người chạy đi đâu rồi thì
còn trông đợi cô ta quay lại an phận ở nhà họ Bùi nữa à”
Bà Bùi nghiêm mặt như giáo huấn đứa con
dâu không đâu vào đâu kia: “Cô ta mà học theo
Kiều Bích Ngọc thì nhà họ Bùi chúng ra không
chứa nổi đâu”
“Vậy vì sao Châu Mỹ Duy phải bỏ nhà ra đ*?”
Đột nhiên Bùi Hưng Nam đứng dậy khỏi ghế,
tức giận lớn tiếng với cha mẹ mình.
Cảm xúc kìm nén nhiều năm qua trong lòng
anh ra như nói hết ra: “.. Còn không phải bị chúng
ta ép buộc , cô ấy không có nhà để về thì cô ấy
đã kêu ca oán trách câu nào chưa? Là con làm
chồng vô dụng, đến cả đứa trẻ trong bụng cô ấy
cũng không còn nữa, các người đã vừa lòng chưa!”
Cha mẹ Bùi khiếp sợ, trong lúc nhất thời
không biết phải nói cái gì cả. Đứa con trai thứ hai
này của bọn họ tuy không phải là đứa có tính
cách dịu ngoan gì nhưng tuyệt đối sẽ không dám
quát tháo trước mặt cha mẹ như bây giờ.
Hơn nữa, Bùi Hưng Nam nói là, Châu Mỹ Duy
đã không còn đứa nhỏ nữa rồi.
Quan Liên là người nhanh chóng tỉnh táo lại
nhất, cô ta lập tức nằm được trọng điểm, nhỏ
giọng hỏi một câu như muốn xác nhận lại một
chút: “Châu Mỹ Duy thật sự không còn đứa nhỏ nữa ư?”
Sắc mặt Bùi Hưng Nam tái nhợt, tay nắm chặt
“… Cô Mỹ Duy là vì con mới bỏ đi”
Trên bàn cơm, Bùi Thanh Tùng đột nhiên
khóc lên. Mấy ngày hôm trước cậu bé mới làm
phẫu thuật ruột thừa, đứa nhỏ khôi phục rất
chậm, khuôn mặt nhỏ nhản lúc này vẫn còn tái
nhợt, vừa nói vừa khóc đến thảm thương: “… Con
không phải con ruột của cha, con đã sớm biết rồi,
con không có cha, con không có cha”
Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 528: Bán nhà đi nước ngoài Châu Mỹ Duy không hề trở lại bệnh viện nữa,mười bảy triệu rưỡi tiền thế chấp kia cô ấy cũngkhông yêu cầu lấy lại nữa. Dường như báy giờ tiềnbạc đối với cô ấy không cần tính toán chỉ li gì cả,không còn quan tâm đến nó nữa. Cô ấy thay lại quần áo bình thường mặc hàngngày, sau đó trực tiếp đến văn phòng môi giới bấtđộng sản, giống như những người đến bán nhàbình thường khác, cô ấy hỏi sơ qua về quá trình,thủ tục cần làm. Trước khi kết hôn, cô ấy có một căn hộ nhỏhơn bảy mươi mét vuông ở ngoại ô Đông Ninhcủa thành phố, trả góp dần theo tháng, vẫn cònnăm năm nữa mới trả hết “… Cho dù chưa trả hết nhưng chúng tôi cũngcó thể nghĩ cách để giúp cô bán đi, nhưng về giá cả thì..” “Chỉ cần anh có thể bán nó đi được trong bangày, lấy được tiền mặt thì cho dù với giá thấphơn một nửa so với giá trên thị trường thì tôi cũng.có thể chấp nhận được” Châu Mỹ Duy như chưatừng thảo luận mấy cái nhỏ nhặt khác, chỉ qua loanói ra mấy yêu cầu của mình rồi rời đi. Người môi giới bất động sản nghe cô ấy nóichỉ lấy một nửa giá thì vội vàng đáp ứng sẽ lậptức đi làm ngay, cam đoan với cô ấy vài ngày sausẽ giúp cô bán được nhà. Mấy ngày nay, cô ấy vẫn luôn bận rộn nhiềuviệc, đi qua đi lại các phòng ban đế xin côngchứng rồi ký tên.€ô ấy đem chiếc thẻ sim điện thoại cũ vứt đivà thay một thẻ sim mới.Ba ngày sau, nhân viên ở văn phòng môi giớibất động sản kia hào hứng gọicó người đã đồng ý mua nhà và sẽ chuyển tiềnmặt ngay lập tức, còn muốn cùng với Châu Mỹ.Duy trả giá thêm, giảm xuống còn ba trăm năm.mươi triệu, thủ tục và những thứ linh tinh khácđều được bên môi giới bất động sản lo toàn bộ. Châu Mỹ Duy gần như không suy nghĩ gì cảmà liền đồng ý: “Được” Nhân viên bên môi giới bất động sản thật sựkhông nghĩ có thể dễ dàng mặc cả cô ấy như vậy.Căn cứ vào kinh nghiệm của mình mà nói, mộtngười muốn bán nhà trong thời gian ngắn nhưvậy thì chắc chắn trong nhà đã xảy ra chuyện gì đó rồi.Nhưng ấn tượng mà Châu Mỹ Duy đem lạicho anh ta là khuôn mặt không có chút đauthương nào cả, cũng không có phiền muộn lo âuhay gì. Cô ấy rất bình tĩnh, lại quá im lặng. Lucy đang cảm thấy vô cùng buồn bực khóchịu, cô ta cảm thấy không thể làm không côngcho Kiều Bích Ngọc được nữa rồi, nhưng nếu mởmiệng đòi tiền cô thì cô ta lại cảm thấy có gì đórất thô thiến. Tóm lại là tinh thần cô ta đang rấtkhông bình thường, Lucy đành cố tình biến mấttrong vài ngày. Kiều Bích Ngọc muốn tìm Châu Mỹ Duy,nhưng nếu không có Lucy giúp đỡ thì không khácgì mò kim đáy biển, không biết phải làm thế nào. Kiều Bích Ngọc không tìm thấy ai cả, bên BùiHưng Nam cùng chẳng có tin tức gì cả.Nhà họ Bùi, phía trong sân. “Đã muộn thế này rồi, anh còn muốn đi đâunữa, mọi người trong nhà đang chờ anh ăn cơm đấy. Quan Liên vẫn còn đeo tạp đề, hai tay đeo.găng tay dày để bưng một bát canh sâm Mỹ: ”..Mấy ngày này anh lúc nào cũng bận trong bậnngoài, anh xem, đã gầy đi bao nhiêu rồi này” Đầu Bùi Hưng Nam cũng không quay lại, tiếptục đi ra phía cửa lớn: “Mọi người cứ ăn đi, tôi cóviệc cần phải làm” Quan Liên đặt bát canh xuống, vội vàng chạytới, giữ chặt lấy anh ta.Hôm nay Bùi Thanh Tùng mới xuất hiện rồi,anh còn muốn đi đâu nữa, anh nên ở cùng nónhiều hơn chứ.”Tâm trạng của Bùi Hưng Nam vốn đang bựcbội: “Trong nhà nhiều người như vậy ở với nókhông cần tôi”“Làm sao có thể giống nhau được cơ chứ. Từnhỏ nó đã rất thích anh”Bà Bùi cũng đã đi đến: “Hưng Nam, đã tối lắmrồi, con còn vội đi đâu hả? Dù có bận thế nào thìcon cũng phải biết dành thời gian cho gia đìnhcủa mình chứ.” Nói xong, bà Bùi đau lòng mà nhìn về phíađứa cháu có khuôn mặt nhỏ nhẫn vẫn còn chútsuy yếu kia: “… Đứa nhỏ này luôn cần có người dỗdành, làm cho nó yên tâm, nếu không buổi tối ngủsẽ gặp ác mộng” Lúc này điện thoại di động trong túi quần củaBùi Hưng Nam vang lên, tỉnh thần anh ta đangcăng thẳng, màn hình hiện lên một dấy số lạ, anh†a định trả lời. Bà Bùi chộp lấy điện thoại, trực tiếp bấm kếtthúc cuộc gọi, vẻ mặt không vui: “Số máy lạ thìtrông con vội vàng như vậy, bảo con dành nhiềuthời gian cho gia đình hơn thì con lại không vuiHưng Nam, con còn có coi đây là nhà nữa hay không?”Nhiều ngày áp lực như vậy, Bùi Hưng Nam đãđè nén rất nhiều cảm xúc mà không thể phát tiếtra: “Mẹ nói đây là nhà, vậy mẹ có biết rằng ChâuMỹ Duy mất tích rồi không?”Hiếm khi thấy anh ta trừng mắt đối diện với mẹ mình.Bà Bùi thấy anh ta chỉ vì một người phụ nữmà nổi giận với mình, vẻ mặt bi thương.Ông Bùi vội vàng đi lại đây, nghiêm khắc giáohuấn một câu: “Hưng Nam, sao con có thể ăn nóinhư thế với mẹ của mình”Bùi Hưng Nam cũng ý thức được giọng điệucủa mình như vậy là không đúng, quay đầu lại vàkhông nói gì cả.Quan Liên đi vào giữa, rất tự nhiên mà kéo lấytay Bùi Hưng Nam, nhẹ nhàng khuyên: “Ngườimột nhà cả mà, có việc gì thì ngồi xuống cùngnhau nói chuyện…” Cô ta kéo anh đi về phía bànăn: “Để con lấy thêm bát canh cho cha mẹ, anhchắc cũng đói bụng rồi” Quan Liên xử lý rất khéo léo, ngẩng đầu cũngkhông quên đỡ hai vị trưởng bối bước lên bậcthang, nói một câu: “Cha, mẹ, chúng ta mau đếnbàn ăn cơm thôi.” Mặc dù việc làm của Quan Liên trước đâythực sự khiến nhà họ Bùi bọn họ đau đầu, nhưngtừ khi cô ta sinh ra Bùi Thanh Tùng, hai ông bàBùi rất dung túng cho cô ta, luôn một lòng ngóngtrông Quan Liên có thể cùng với Bùi Hưng Namcả đời thì tốt rồi. Mấy tháng gần đây thấy cô ta thay đổi nhiềunhư vậy, trong lòng vô cùng vui mừng. Dù sao thìQuan Liên cũng là mẹ ruột của Bùi Thanh Tùng,với loại quan hệ huyết thống này thì người phụ nữkhác dù có tốt đến đâu cũng không thể thay thế được. Sắc mặt của Bùi Hưng Nam không tốt lắmnhưng đành phải để Quan Liên kéo vào bàn ănbên kia, cả nhà họ Bùi cùng quây quần ăn vớinhau bữa cơm. “… Món canh này Quan Liên hầm rất ngonÔng Bùi uống một ngụm canh nóng, khen ngợi một câu. Quan Liên nở nụ cười thật tươi, lại gắp choông mấy miếng: “Món này là món mực xào màcon mới học được, cha mẹ thử xem có hợp khẩu vị không ạ” Gần đây Quan Liên càng thay đối thành ngườicon dâu hiền lành, đảm đang hơn. Bà Bùi thổinguội một thìa cháo, sau đó cấn thận mà đút cho. Bùi Thanh Tùng ngồi ở ghế trẻ em bên cạnh, rồingẩng đầu lên thở dài: “Thú vui bình thường củachúng ta đôi khi chỉ là được ngồi ăn với nhau làmay mắn rồi..” Nói xong, bà ta quay đầu nhìn Bùi Hưng Namđang ăn cơm một cách máy móc ở đối diện, nhắcnhở một câu: “Hưng Nam, khi nào đến cục dânchính đăng kí kết hôn lại đi” Bùi Hưng Nam đang cầm đũa dừng lại mộtchút, lập tức ngẩng đầu lên. Quan Liên lại nói trước, dường như cảm thấycó chút xấu hổ: “Mẹ, sau này con và Hưng Namsẽ từ từ giải quyết, không cần vội. *… Các bạn cùng lớp trong trường của BùiThanh Tùng đều đang nói nó có đến hai ngườimẹ, nói rằng là kỳ lạ. Hai đứa là người lớn rồi, việcgì nên giải quyết rõ ràng ra việc ấy, đừng làm ảnhhưởng đến đứa nhỏ..” Bà Bùi một lòng vì đứa cháu nhỏ của mình mà suy nghĩ.Bùi Hưng Nam hừ một tiếng, buông đôi đũaxuống, nghiêm túc nói: “Mẹ, con và Quan Liênkhông thể tái hôn được.” Không khí hòa thuận vui vẻ của cả nhà nhanhchóng bị phá vỡ. Ông Bùi có vẻ rất không hài lòng với con traicủa mình, cũng tức giận mà buông đôi đũaxuống, lấy thân phận trưởng bối của mình ra dạybảo: “Con đang nói cái gì vậy hả? Bây giờ con cònkhông hài lòng gì ở Quan Liên nữa? Người ta đãvất vả giặt quần áo rồi lại nấu cơm cho chúng tanhư vậy rồi, con còn nói linh tỉnh cái gì nữa!” “Mọi người đều cho rằng Châu Mỹ Duy khôngôn tại nữa rồi phải không?” Bùi Hưng Nam gầnnhư quát lên. “Ban đầu mẹ cũng tưởng tính tình Châu MỹDuy rất tốt, kết quả là cô ta năm lần bảy lượt cốtình gây sự rồi bỏ nhà ra đi mà chẳng có lý do gìcả. Bây giờ không biết người chạy đi đâu rồi thìcòn trông đợi cô ta quay lại an phận ở nhà họ Bùi nữa à” Bà Bùi nghiêm mặt như giáo huấn đứa condâu không đâu vào đâu kia: “Cô ta mà học theoKiều Bích Ngọc thì nhà họ Bùi chúng ra khôngchứa nổi đâu” “Vậy vì sao Châu Mỹ Duy phải bỏ nhà ra đ*?”Đột nhiên Bùi Hưng Nam đứng dậy khỏi ghế,tức giận lớn tiếng với cha mẹ mình.Cảm xúc kìm nén nhiều năm qua trong lònganh ra như nói hết ra: “.. Còn không phải bị chúngta ép buộc , cô ấy không có nhà để về thì cô ấyđã kêu ca oán trách câu nào chưa? Là con làmchồng vô dụng, đến cả đứa trẻ trong bụng cô ấycũng không còn nữa, các người đã vừa lòng chưa!” Cha mẹ Bùi khiếp sợ, trong lúc nhất thờikhông biết phải nói cái gì cả. Đứa con trai thứ hainày của bọn họ tuy không phải là đứa có tínhcách dịu ngoan gì nhưng tuyệt đối sẽ không dámquát tháo trước mặt cha mẹ như bây giờ.Hơn nữa, Bùi Hưng Nam nói là, Châu Mỹ Duyđã không còn đứa nhỏ nữa rồi. Quan Liên là người nhanh chóng tỉnh táo lạinhất, cô ta lập tức nằm được trọng điểm, nhỏgiọng hỏi một câu như muốn xác nhận lại mộtchút: “Châu Mỹ Duy thật sự không còn đứa nhỏ nữa ư?” Sắc mặt Bùi Hưng Nam tái nhợt, tay nắm chặt“… Cô Mỹ Duy là vì con mới bỏ đi”Trên bàn cơm, Bùi Thanh Tùng đột nhiênkhóc lên. Mấy ngày hôm trước cậu bé mới làmphẫu thuật ruột thừa, đứa nhỏ khôi phục rấtchậm, khuôn mặt nhỏ nhản lúc này vẫn còn táinhợt, vừa nói vừa khóc đến thảm thương: “… Conkhông phải con ruột của cha, con đã sớm biết rồi,con không có cha, con không có cha”