Tác giả:

Chương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên…

Chương 531

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 531: Kiều Bích Ngọc bị cấm túc Kiều Bích Ngọc bị cấm túc rồi.Nguyên nhân là vì ông cụ Quách biết cômuốn đi làm loạn ở Minh Uyến, ức h**p cháu gáingoan Quách Thanh Châu, trong cơn thịnh nộông đã quát lên: ‘Chép phạt một trăm lần kinhĐạo Đức, chép phạt xong lúc nào thì lúc đó mớiđược bước ra khỏi cổng của Minh Uyển, không aiđược giúp nó cả!”“Đạo, khả đạo, phi thường đạo.Danh, khả danh, phi thường danh.‘Vô, danh thiên địa chỉ thủ)Một tiếng “bốp” vang lên.Kiều Bích Ngọc tức giận, đập mạnh cây bútxuống: “Dựa vào cái gì mà trách phạt con chứ”Ông cụ là người đã cổ hủ bắt cô phải chép phạt mấytrăm sách cổ, còn cấm túc cô không được rời khỏi Minh Uyển.*.. Cháu gái cưng của ông mới có vấn đề ấy,dựa vào cái gì mà phạt cháu, rõ ràng là QuáchThanh Châu nói láo cơ mà” Vốn dĩ ông cụ Quách định để cô chép phạtsách của thánh hiền là vì muốn cô suy nghĩ bìnhtĩnh lại, nhưng Kiều Bích Ngọc càng ngày càngtức giận, không ai tin cô cả, ngay đến cả QuáchCao Minh cũng muốn đi nhận lỗi.Đừng hòng.Tiếng gõ cửa vang lên, hai tay dì Phương.mang lên một mâm thức ăn bước vào.*Mợ chủ, trái cây vừa mới cắt xong, bánh hoaquế..* ba chiếc đĩa tỉnh xảo được trình bày đẹpmắt, gồm có anh đào, xoài đã được cắt sẵn, thêmcả bánh hoa quế nữa, tất cả vừa mới được nhàbếp chuẩn bị xong. Mặc dù nói rằng Kiều Bích Ngọc bị cẩm túc,chuyến cô đến phòng khách mới để một mình tựkiểm điểm lại bản thân, nhưng đãi ngộ lại khônghề tệ, nhà bếp cho cô ăn uống đầy đủ năm bữamột ngày, không dám có một chút sơ suất nào.đồ ăn buổi trưa sao không ăn gì cả” ‘Vẻ mặt dì Phương có chút lo âu, thuận taydọn dẹp ấy món đã nguội lạnh rồi cất đi, quay đầulại nhìn về phía Kiều Bích Ngọc vẫn còn đang ngồitrên bàn, chậm rãi hỏi một câu: “Muốn ăn cái gìkhông, chiều này tôi bảo nhà bếp làm cơm sớmmột tí ạ” Dì Phương hỏi thêm để tránh cô bị đóibụng, vì buổi trưa đã không ăn gìTay phải Kiều Bích Ngọc vẫn nắm chặt lấybút, cặm cụi cúi đầu chép phạt, giống như là mộthọc sinh đang cực kỳ chăm chú, không hề trả lờilại, tay kia lật sang một trang khác, tiếp tục ghi ghi chép chép. Dì Phương thở dài một hơi, cũng không quấyrây cô thêm nữa, nhẹ nhàng rời đi, giúp cô đóng cửa lại. Suy đi nghĩ lại hay là mình nên đến nói vài câucầu xin ông cụ xem sao, lỡ như với tính cáchcứng đầu của Kiều Bích Ngọc thì có thể cô sẽ tuyệt thực. Kiều Bích Ngọc đúng là đã từng nghĩ qua sẽtuyệt thực, nhưng nhà bếp nấu đồ ăn quá ngon,sức hấp dẫn không thể chối từ, cô không thểcưỡng lại được, nên đã ăn vụng một miếng thịt*… ăn vụng bánh hoa quế của tao hả” Sau khi dì Phương rời đi, Kiều Bích Ngọc mớilộ bản chất thật, quăng cây bút sang một bên,xoay người nhìn về phía bàn trà, định xem xem có.món gì ngon, nhưng lại nhìn thấy một chú mèo đen.Cô bước sang: “Hèn gì, sữa ngày hôm qua rõràng tao không hề uống, vậy mà làm sao lại vơi đi bớt một nữa.”“Nhóc ăn trộm” Kiều Bích Ngọc trừng mắttrách mắng nó.“Meo~”Chú mèo đen này không hề sợ người, nó đangl**m láp miếng bánh hoa quế trong đĩa, kiêu cănghất mặt lên nhìn, trong đôi mắt vàng của nódường như hiện lên một ánh sáng kỳ lạ, nó “meo”lên một tiếng rất chói tai, dường như thể hiện sựkhông hài lòng khi cô gọi nó là “nhóc ăn trộm”“Mày đúng là bất lịch sự, đã ăn trộm đồ củatao còn không gọi là “nhóc ăn trộm thì gọi là gìchứ hả” Kiều Bích Ngọc nhàm chán nói chuyệnvới chú mèo. Tuy nhiên, suy đi nghĩ lại, thì cũng không biếtnó vào đây bảng cách nào, ở đây là tầng năm củakhu biệt thự Uyến Nhị, mặc dù trang thiết bị và nộithất đầy đủ nhưng bình thường không có ai ở đâycả, ban công bằng kính trong suốt cũng bị khóalại không thể nào mở ra hay là phá vỡ được cả, chỉcó hai cánh cửa thông gió là được mở ra thôi.Tăng năm, cao như vậy mà chú mèo này cóthể treo lên được.“Mày còn ăn, còn ăn được nữa sao… đồ ăn cháo đá bát.”Kiều Bích Ngọc ngồi bệt xuống đất, vừa lấyđĩa anh đào cho vào miệng nhai, vừa trách mảngchú mèo: “Lần trước rõ ràng mày cũng nhìn thấy,nghe thấy rõ, Quách Thanh Châu chính miệng nóirăng cô ta đã giấu đi hoa hồng, ngày hôm đó côta chuồn đi mất không biết còn làm chuyện xấuxa ở nơi nào nữa không, cả thế giới không có ai tincô, với tư cách là nhân chứng không phải màynên bày tỏ thái độ một chút sao.Cô nói không có ai tin cô cả, vậy ai sẽ đi tin một con mèo chứ.Lúc này, ở thư phòng của tầng hai, Lục KhánhNam đang nhìn vào màn hình máy tính, vô cùngxúc động nói:’A, thôi xong rồi, xong rồi, thế mà lạiđi lẩm bẩm một mình với con mèo.” Kiều Bích Ngọc bị ông Quách đóng cửa nhốttrong nhà bảy ngày, Lục Khánh Nam đã lén xemthử cô chép Kinh Đạo Đức một trăm lần có ổnkhông, nhân tiện đưa cô ra ngoài hóng gió đế trútgiận, kết quá là cái cô Bích Ngọc đã chép phạtđúng bảy ngày, đây rõ ràng tinh thần kháng cự đã giảm sút.Anh còn cho rằng Quách Cao Minh thực sự.không quan tâm đến sự sống hay cái chết của côấy, hóa ra anh ấy vẫn ở thư phòng quan sát côkhông rời qua camera mỗi ngày. Trước đây Dì Phương đã thành khẩn nhắcđến chuyện này, lo lẳng cho Kiều Bích Ngọckhông dám ăn, vì muốn kháng cự lại nên tuyệtthực, trong nhà này cô được ăn ngon mặc đẹp,có lẽ sau cả tháng trời cấm túc còn có thể béo lênđược vài cân.*„. Tại sao con mèo này lại ở trong nhà họ Quách?”Quách Cao Minh nhìn vào màn hình, chămchú quan sát con mèo đen, trông có nó rất quen mắt.Mặc dù con mèo nào cũng giống nhau ngoạitrừ màu lông, nhưng anh có trí nhớ không tệ, conmèo này, rõ ràng là lần trước bọn họ đi khu phốTân An đã gặp vô tình gặp nó.Lục Khánh Nam cũng không nghĩ nhiều: “KiềuBích Ngọc thật vô vị, tự mang con mèo ở bênngoài về nuôi” Nhìn bộ lông của con mèo cảmthấy có chút không được tự nhiên, không thể nói rõ được.Quách Cao Minh nhấn nút liên lạc: Phương đến đây…Vợ anh kết bạn với người ngoài, cần phải điềutra kỹ, nuôi một con mèo cũng cần phải hỏi rõ lai lịch. Đôi lúc Lục Khánh Nam cảm thấy Kiều BíchNgọc không được tự do, hơn nữa sống trong môitrường này làm sao có thế “trưởng thành” được.”…. Ta hơi quản cô một chút, bọn họ lần lượtliên tục đến cầu xin tình thương từ cô!”Nguyên Hải, phía bên ông cụ Quách, dìPhương chạy đến và nói: “Thưa cậu chủ, mợ chủvẫn còn trẻ nên, cậu nên từ từ dạy bảo sau”*.. Đợi đến sau khi tôi chết, còn hy vọng cô ấylàm chủ được ngôi nhà này, nhà họ Quách khôngbiết sẽ loạn thành thế nào nữa.” Ông quản gia cũng ở đó, vừa pha trà vừanhếch miệng nói một câu: “Ông chủ, bảo cô ấychép Kinh Đạo Đức của Lão Tử chủ yếu là muốnnói cho cô ấy biết về việc “cứ thuận theo tự nhiên mà làm’… “Được rồi, mọi người lo lắng cái gì, tôi kêu côấy chép mấy quyển sách cổ là ngược đãi nàngsao. Hừ, muốn làm cháu dâu của nhà họ Quách thì phải học!” Ông cụ Quách cầm chiếc chén nhỏ băngngọc trắng lên nhấp một ngụm hồng trà, tức giậncảnh cáo: “Lần sau cô ta còn dám lộn xộn, tôi sẽ cho cô ta quỳ lạy tổ tiên” Không biết ông quản gia đang suy nghĩ cái gì,thẳng thừng nói: “Ông chủ, ngày hôm qua mợ chủđến làm phiền cô Thanh Châu bên đó, cũng có thể…”Ông quản gia chưa nói hết câu, đã lập tức cúi đầu xuống, im lặng. “Cô lui xuống trước đi” Ông cụ Quách độtnhiên lên tiếng, bảo dì Phương lui ra.Dì Phương cũng là người đã ở bên cạnh ônglâu, nhìn thấy thái độ của ông, cô cũng khôngdám ở nán lại nữa, nhanh chóng lui ra ngoài, rõràng có một số chuyện không muốn cô biết nêncô tự nhiên sẽ không hỏi quá nhiều. Trong rừng trúc Nguyên Hải, gió khẽ đungđưa khắp rừng trúc, hoàng hôn cũng dần buông.xuống sau núi, ngồi trên bàn đá ghế đá giữa rừngtrúc, uống trà thơm, thưởng thức hương lá trúc thoang thoảng. Ông Quách luôn rất thỏa mãn với cuộc sốngcũ về già của mình, con cái đều đã lớn và khôngcó gì phải bận tâm, cháu dâu của ông, Kiều BíchNgọc, không có một chút đứng đắn và đoantrang, ông đã không dạy bảo đúng cho con dâucủa mình, sau này sẽ khiến Quách Cao Minh bận tâm nhiều. Trái lại Quách Thanh Châu, cô cháu gái nuôicủa mình lại khiến ông có chút lo lẳng. “Dung Hiên, ông cho người theo dõi sát saobên Uyển Nhi, nếu thật sự xảy ra chuyện gì vớiThanh Châu, ông lập tức phải thông báo cho tôi biết.” Ông quản gia gật đầu đáp: “Đã rõ:Ông do dự một hồi nhưng vấn lên tiếng hỏi“Ông chủ, chuyện này có cần nói với cậu chủ Cao.Minh không ạ?”“Tạm thời thì không cần thiết”Ông cụ Quách xua tay, đôi mắt già nua đụcngầu ngm nhìn về phía hoàng hôn ở phía tây,càng già, tâm tính của ông càng ôn hòa, khoan dung. “…Thanh Châu đã sống trong nhà họ Quáchcủa chúng ta nhiều năm như vậy. Bản chất củacon bé rất tốt. Nếu con bé không làm sai chuyệngì nghiêm trọng, thì đừng ép con bé.” Bên ngoài thì nhìn ông Quách nghiêm túc.như vậy thôi nhưng thật ra trái tim ông cũng rất mềm yếu.

Chương 531: Kiều Bích Ngọc bị cấm túc

 

Kiều Bích Ngọc bị cấm túc rồi.

Nguyên nhân là vì ông cụ Quách biết cô

muốn đi làm loạn ở Minh Uyến, ức h**p cháu gái

ngoan Quách Thanh Châu, trong cơn thịnh nộ

ông đã quát lên: ‘Chép phạt một trăm lần kinh

Đạo Đức, chép phạt xong lúc nào thì lúc đó mới

được bước ra khỏi cổng của Minh Uyển, không ai

được giúp nó cả!”

“Đạo, khả đạo, phi thường đạo.

Danh, khả danh, phi thường danh.

‘Vô, danh thiên địa chỉ thủ)

Một tiếng “bốp” vang lên.

Kiều Bích Ngọc tức giận, đập mạnh cây bút

xuống: “Dựa vào cái gì mà trách phạt con chứ”

Ông cụ là người đã cổ hủ bắt cô phải chép phạt mấy

trăm sách cổ, còn cấm túc cô không được rời khỏi Minh Uyển.

*.. Cháu gái cưng của ông mới có vấn đề ấy,

dựa vào cái gì mà phạt cháu, rõ ràng là Quách

Thanh Châu nói láo cơ mà”

 

Vốn dĩ ông cụ Quách định để cô chép phạt

sách của thánh hiền là vì muốn cô suy nghĩ bình

tĩnh lại, nhưng Kiều Bích Ngọc càng ngày càng

tức giận, không ai tin cô cả, ngay đến cả Quách

Cao Minh cũng muốn đi nhận lỗi.

Đừng hòng.

Tiếng gõ cửa vang lên, hai tay dì Phương.

mang lên một mâm thức ăn bước vào.

*Mợ chủ, trái cây vừa mới cắt xong, bánh hoa

quế..* ba chiếc đĩa tỉnh xảo được trình bày đẹp

mắt, gồm có anh đào, xoài đã được cắt sẵn, thêm

cả bánh hoa quế nữa, tất cả vừa mới được nhà

bếp chuẩn bị xong.

 

Mặc dù nói rằng Kiều Bích Ngọc bị cẩm túc,

chuyến cô đến phòng khách mới để một mình tự

kiểm điểm lại bản thân, nhưng đãi ngộ lại không

hề tệ, nhà bếp cho cô ăn uống đầy đủ năm bữa

một ngày, không dám có một chút sơ suất nào.

đồ ăn buổi trưa sao không ăn gì cả”

 

‘Vẻ mặt dì Phương có chút lo âu, thuận tay

dọn dẹp ấy món đã nguội lạnh rồi cất đi, quay đầu

lại nhìn về phía Kiều Bích Ngọc vẫn còn đang ngồi

trên bàn, chậm rãi hỏi một câu: “Muốn ăn cái gì

không, chiều này tôi bảo nhà bếp làm cơm sớm

một tí ạ” Dì Phương hỏi thêm để tránh cô bị đói

bụng, vì buổi trưa đã không ăn gì

Tay phải Kiều Bích Ngọc vẫn nắm chặt lấy

bút, cặm cụi cúi đầu chép phạt, giống như là một

học sinh đang cực kỳ chăm chú, không hề trả lời

lại, tay kia lật sang một trang khác, tiếp tục ghi ghi chép chép.

 

Dì Phương thở dài một hơi, cũng không quấy

rây cô thêm nữa, nhẹ nhàng rời đi, giúp cô đóng cửa lại.

 

Suy đi nghĩ lại hay là mình nên đến nói vài câu

cầu xin ông cụ xem sao, lỡ như với tính cách

cứng đầu của Kiều Bích Ngọc thì có thể cô sẽ tuyệt thực.

 

Kiều Bích Ngọc đúng là đã từng nghĩ qua sẽ

tuyệt thực, nhưng nhà bếp nấu đồ ăn quá ngon,

sức hấp dẫn không thể chối từ, cô không thể

cưỡng lại được, nên đã ăn vụng một miếng thịt

*… ăn vụng bánh hoa quế của tao hả”

 

Sau khi dì Phương rời đi, Kiều Bích Ngọc mới

lộ bản chất thật, quăng cây bút sang một bên,

xoay người nhìn về phía bàn trà, định xem xem có.

món gì ngon, nhưng lại nhìn thấy một chú mèo đen.

Cô bước sang: “Hèn gì, sữa ngày hôm qua rõ

ràng tao không hề uống, vậy mà làm sao lại vơi đi bớt một nữa.”

“Nhóc ăn trộm” Kiều Bích Ngọc trừng mắt

trách mắng nó.

“Meo~”

Chú mèo đen này không hề sợ người, nó đang

l**m láp miếng bánh hoa quế trong đĩa, kiêu căng

hất mặt lên nhìn, trong đôi mắt vàng của nó

dường như hiện lên một ánh sáng kỳ lạ, nó “meo”

lên một tiếng rất chói tai, dường như thể hiện sự

không hài lòng khi cô gọi nó là “nhóc ăn trộm”

“Mày đúng là bất lịch sự, đã ăn trộm đồ của

tao còn không gọi là “nhóc ăn trộm thì gọi là gì

chứ hả” Kiều Bích Ngọc nhàm chán nói chuyện

với chú mèo.

 

Tuy nhiên, suy đi nghĩ lại, thì cũng không biết

nó vào đây bảng cách nào, ở đây là tầng năm của

khu biệt thự Uyến Nhị, mặc dù trang thiết bị và nội

thất đầy đủ nhưng bình thường không có ai ở đây

cả, ban công bằng kính trong suốt cũng bị khóa

lại không thể nào mở ra hay là phá vỡ được cả, chỉ

có hai cánh cửa thông gió là được mở ra thôi.

Tăng năm, cao như vậy mà chú mèo này có

thể treo lên được.

“Mày còn ăn, còn ăn được nữa sao… đồ ăn cháo đá bát.”

Kiều Bích Ngọc ngồi bệt xuống đất, vừa lấy

đĩa anh đào cho vào miệng nhai, vừa trách mảng

chú mèo: “Lần trước rõ ràng mày cũng nhìn thấy,

nghe thấy rõ, Quách Thanh Châu chính miệng nói

răng cô ta đã giấu đi hoa hồng, ngày hôm đó cô

ta chuồn đi mất không biết còn làm chuyện xấu

xa ở nơi nào nữa không, cả thế giới không có ai tin

cô, với tư cách là nhân chứng không phải mày

nên bày tỏ thái độ một chút sao.

Cô nói không có ai tin cô cả, vậy ai sẽ đi tin một con mèo chứ.

Lúc này, ở thư phòng của tầng hai, Lục Khánh

Nam đang nhìn vào màn hình máy tính, vô cùng

xúc động nói:’A, thôi xong rồi, xong rồi, thế mà lại

đi lẩm bẩm một mình với con mèo.”

 

Kiều Bích Ngọc bị ông Quách đóng cửa nhốt

trong nhà bảy ngày, Lục Khánh Nam đã lén xem

thử cô chép Kinh Đạo Đức một trăm lần có ổn

không, nhân tiện đưa cô ra ngoài hóng gió đế trút

giận, kết quá là cái cô Bích Ngọc đã chép phạt

đúng bảy ngày, đây rõ ràng tinh thần kháng cự đã giảm sút.

Anh còn cho rằng Quách Cao Minh thực sự.

không quan tâm đến sự sống hay cái chết của cô

ấy, hóa ra anh ấy vẫn ở thư phòng quan sát cô

không rời qua camera mỗi ngày.

 

Trước đây Dì Phương đã thành khẩn nhắc

đến chuyện này, lo lẳng cho Kiều Bích Ngọc

không dám ăn, vì muốn kháng cự lại nên tuyệt

thực, trong nhà này cô được ăn ngon mặc đẹp,

có lẽ sau cả tháng trời cấm túc còn có thể béo lên

được vài cân.

*„. Tại sao con mèo này lại ở trong nhà họ Quách?”

Quách Cao Minh nhìn vào màn hình, chăm

chú quan sát con mèo đen, trông có nó rất quen mắt.

Mặc dù con mèo nào cũng giống nhau ngoại

trừ màu lông, nhưng anh có trí nhớ không tệ, con

mèo này, rõ ràng là lần trước bọn họ đi khu phố

Tân An đã gặp vô tình gặp nó.

Lục Khánh Nam cũng không nghĩ nhiều: “Kiều

Bích Ngọc thật vô vị, tự mang con mèo ở bên

ngoài về nuôi” Nhìn bộ lông của con mèo cảm

thấy có chút không được tự nhiên, không thể nói rõ được.

Quách Cao Minh nhấn nút liên lạc: Phương đến đây…

Vợ anh kết bạn với người ngoài, cần phải điều

tra kỹ, nuôi một con mèo cũng cần phải hỏi rõ lai lịch.

 

Đôi lúc Lục Khánh Nam cảm thấy Kiều Bích

Ngọc không được tự do, hơn nữa sống trong môi

trường này làm sao có thế “trưởng thành” được.

”…. Ta hơi quản cô một chút, bọn họ lần lượt

liên tục đến cầu xin tình thương từ cô!”

Nguyên Hải, phía bên ông cụ Quách, dì

Phương chạy đến và nói: “Thưa cậu chủ, mợ chủ

vẫn còn trẻ nên, cậu nên từ từ dạy bảo sau”

*.. Đợi đến sau khi tôi chết, còn hy vọng cô ấy

làm chủ được ngôi nhà này, nhà họ Quách không

biết sẽ loạn thành thế nào nữa.”

 

Ông quản gia cũng ở đó, vừa pha trà vừa

nhếch miệng nói một câu: “Ông chủ, bảo cô ấy

chép Kinh Đạo Đức của Lão Tử chủ yếu là muốn

nói cho cô ấy biết về việc “cứ thuận theo tự nhiên mà làm’…

 

“Được rồi, mọi người lo lắng cái gì, tôi kêu cô

ấy chép mấy quyển sách cổ là ngược đãi nàng

sao. Hừ, muốn làm cháu dâu của nhà họ Quách thì phải học!”

 

Ông cụ Quách cầm chiếc chén nhỏ băng

ngọc trắng lên nhấp một ngụm hồng trà, tức giận

cảnh cáo: “Lần sau cô ta còn dám lộn xộn, tôi sẽ cho cô ta quỳ lạy tổ tiên”

 

Không biết ông quản gia đang suy nghĩ cái gì,

thẳng thừng nói: “Ông chủ, ngày hôm qua mợ chủ

đến làm phiền cô Thanh Châu bên đó, cũng có thể…”

Ông quản gia chưa nói hết câu, đã lập tức cúi đầu xuống, im lặng.

 

“Cô lui xuống trước đi” Ông cụ Quách đột

nhiên lên tiếng, bảo dì Phương lui ra.

Dì Phương cũng là người đã ở bên cạnh ông

lâu, nhìn thấy thái độ của ông, cô cũng không

dám ở nán lại nữa, nhanh chóng lui ra ngoài, rõ

ràng có một số chuyện không muốn cô biết nên

cô tự nhiên sẽ không hỏi quá nhiều.

 

Trong rừng trúc Nguyên Hải, gió khẽ đung

đưa khắp rừng trúc, hoàng hôn cũng dần buông.

xuống sau núi, ngồi trên bàn đá ghế đá giữa rừng

trúc, uống trà thơm, thưởng thức hương lá trúc thoang thoảng.

 

Ông Quách luôn rất thỏa mãn với cuộc sống

cũ về già của mình, con cái đều đã lớn và không

có gì phải bận tâm, cháu dâu của ông, Kiều Bích

Ngọc, không có một chút đứng đắn và đoan

trang, ông đã không dạy bảo đúng cho con dâu

của mình, sau này sẽ khiến Quách Cao Minh bận tâm nhiều.

 

Trái lại Quách Thanh Châu, cô cháu gái nuôi

của mình lại khiến ông có chút lo lẳng.

 

“Dung Hiên, ông cho người theo dõi sát sao

bên Uyển Nhi, nếu thật sự xảy ra chuyện gì với

Thanh Châu, ông lập tức phải thông báo cho tôi biết.”

 

Ông quản gia gật đầu đáp: “Đã rõ:

Ông do dự một hồi nhưng vấn lên tiếng hỏi

“Ông chủ, chuyện này có cần nói với cậu chủ Cao.

Minh không ạ?”

“Tạm thời thì không cần thiết”

Ông cụ Quách xua tay, đôi mắt già nua đục

ngầu ngm nhìn về phía hoàng hôn ở phía tây,

càng già, tâm tính của ông càng ôn hòa, khoan dung.

 

“…Thanh Châu đã sống trong nhà họ Quách

của chúng ta nhiều năm như vậy. Bản chất của

con bé rất tốt. Nếu con bé không làm sai chuyện

gì nghiêm trọng, thì đừng ép con bé.”

 

Bên ngoài thì nhìn ông Quách nghiêm túc.

như vậy thôi nhưng thật ra trái tim ông cũng rất mềm yếu.

Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng TàiTác giả: Thủy TinhTruyện Ngôn TìnhChương 1: Kết hôn ba năm, vợ chồng không cùng phòng (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Kết hôn ba năm, vợ chẳng không cùng phòng Chính bản thân Kiểu Bích Ngọc cũng cảm thấy hôn nhân của mình có vấn để, cô nghĩ mãi mà không rõ, năm đó chồng cô chân thành nhiệt tỉnh theo đuổi cô như thể, thậm chí, khi cô 21 tuổi, vừa vã cưới cô về nhà. mới hoàn thành xong việc học, anh ta Nhưng sau đó, lại là một cuộc hôn nhân lạnh nhạt như băng. Tuy anh ta và cô cùng năm trên một chiếc giường, nhưng anh ta lại không chạm vào cô, Thế nhưng tối nay, Kiểu Bích Ngọc vô cùng khẩn trương, bởi vì đột nhiên chồng cô đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân rất cao cấp, thuê phòng… Cô nằm nghiêng trên chiếc giường trắng tinh, toàn thân bủn rủn, lật người, chiếc chăn che kín cơ thể cô rơi xuống, trên da thịt tuyết trắng tràn ngập dấu hôn xanh tím. Đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại, vẫn có chút không thể thích ứng được với sự cuồng dã của anh ta lúc trước, trí nhớ của cô đã hơi mơ hồ, chỉ biết anh ta nằm trên… Chương 531: Kiều Bích Ngọc bị cấm túc Kiều Bích Ngọc bị cấm túc rồi.Nguyên nhân là vì ông cụ Quách biết cômuốn đi làm loạn ở Minh Uyến, ức h**p cháu gáingoan Quách Thanh Châu, trong cơn thịnh nộông đã quát lên: ‘Chép phạt một trăm lần kinhĐạo Đức, chép phạt xong lúc nào thì lúc đó mớiđược bước ra khỏi cổng của Minh Uyển, không aiđược giúp nó cả!”“Đạo, khả đạo, phi thường đạo.Danh, khả danh, phi thường danh.‘Vô, danh thiên địa chỉ thủ)Một tiếng “bốp” vang lên.Kiều Bích Ngọc tức giận, đập mạnh cây bútxuống: “Dựa vào cái gì mà trách phạt con chứ”Ông cụ là người đã cổ hủ bắt cô phải chép phạt mấytrăm sách cổ, còn cấm túc cô không được rời khỏi Minh Uyển.*.. Cháu gái cưng của ông mới có vấn đề ấy,dựa vào cái gì mà phạt cháu, rõ ràng là QuáchThanh Châu nói láo cơ mà” Vốn dĩ ông cụ Quách định để cô chép phạtsách của thánh hiền là vì muốn cô suy nghĩ bìnhtĩnh lại, nhưng Kiều Bích Ngọc càng ngày càngtức giận, không ai tin cô cả, ngay đến cả QuáchCao Minh cũng muốn đi nhận lỗi.Đừng hòng.Tiếng gõ cửa vang lên, hai tay dì Phương.mang lên một mâm thức ăn bước vào.*Mợ chủ, trái cây vừa mới cắt xong, bánh hoaquế..* ba chiếc đĩa tỉnh xảo được trình bày đẹpmắt, gồm có anh đào, xoài đã được cắt sẵn, thêmcả bánh hoa quế nữa, tất cả vừa mới được nhàbếp chuẩn bị xong. Mặc dù nói rằng Kiều Bích Ngọc bị cẩm túc,chuyến cô đến phòng khách mới để một mình tựkiểm điểm lại bản thân, nhưng đãi ngộ lại khônghề tệ, nhà bếp cho cô ăn uống đầy đủ năm bữamột ngày, không dám có một chút sơ suất nào.đồ ăn buổi trưa sao không ăn gì cả” ‘Vẻ mặt dì Phương có chút lo âu, thuận taydọn dẹp ấy món đã nguội lạnh rồi cất đi, quay đầulại nhìn về phía Kiều Bích Ngọc vẫn còn đang ngồitrên bàn, chậm rãi hỏi một câu: “Muốn ăn cái gìkhông, chiều này tôi bảo nhà bếp làm cơm sớmmột tí ạ” Dì Phương hỏi thêm để tránh cô bị đóibụng, vì buổi trưa đã không ăn gìTay phải Kiều Bích Ngọc vẫn nắm chặt lấybút, cặm cụi cúi đầu chép phạt, giống như là mộthọc sinh đang cực kỳ chăm chú, không hề trả lờilại, tay kia lật sang một trang khác, tiếp tục ghi ghi chép chép. Dì Phương thở dài một hơi, cũng không quấyrây cô thêm nữa, nhẹ nhàng rời đi, giúp cô đóng cửa lại. Suy đi nghĩ lại hay là mình nên đến nói vài câucầu xin ông cụ xem sao, lỡ như với tính cáchcứng đầu của Kiều Bích Ngọc thì có thể cô sẽ tuyệt thực. Kiều Bích Ngọc đúng là đã từng nghĩ qua sẽtuyệt thực, nhưng nhà bếp nấu đồ ăn quá ngon,sức hấp dẫn không thể chối từ, cô không thểcưỡng lại được, nên đã ăn vụng một miếng thịt*… ăn vụng bánh hoa quế của tao hả” Sau khi dì Phương rời đi, Kiều Bích Ngọc mớilộ bản chất thật, quăng cây bút sang một bên,xoay người nhìn về phía bàn trà, định xem xem có.món gì ngon, nhưng lại nhìn thấy một chú mèo đen.Cô bước sang: “Hèn gì, sữa ngày hôm qua rõràng tao không hề uống, vậy mà làm sao lại vơi đi bớt một nữa.”“Nhóc ăn trộm” Kiều Bích Ngọc trừng mắttrách mắng nó.“Meo~”Chú mèo đen này không hề sợ người, nó đangl**m láp miếng bánh hoa quế trong đĩa, kiêu cănghất mặt lên nhìn, trong đôi mắt vàng của nódường như hiện lên một ánh sáng kỳ lạ, nó “meo”lên một tiếng rất chói tai, dường như thể hiện sựkhông hài lòng khi cô gọi nó là “nhóc ăn trộm”“Mày đúng là bất lịch sự, đã ăn trộm đồ củatao còn không gọi là “nhóc ăn trộm thì gọi là gìchứ hả” Kiều Bích Ngọc nhàm chán nói chuyệnvới chú mèo. Tuy nhiên, suy đi nghĩ lại, thì cũng không biếtnó vào đây bảng cách nào, ở đây là tầng năm củakhu biệt thự Uyến Nhị, mặc dù trang thiết bị và nộithất đầy đủ nhưng bình thường không có ai ở đâycả, ban công bằng kính trong suốt cũng bị khóalại không thể nào mở ra hay là phá vỡ được cả, chỉcó hai cánh cửa thông gió là được mở ra thôi.Tăng năm, cao như vậy mà chú mèo này cóthể treo lên được.“Mày còn ăn, còn ăn được nữa sao… đồ ăn cháo đá bát.”Kiều Bích Ngọc ngồi bệt xuống đất, vừa lấyđĩa anh đào cho vào miệng nhai, vừa trách mảngchú mèo: “Lần trước rõ ràng mày cũng nhìn thấy,nghe thấy rõ, Quách Thanh Châu chính miệng nóirăng cô ta đã giấu đi hoa hồng, ngày hôm đó côta chuồn đi mất không biết còn làm chuyện xấuxa ở nơi nào nữa không, cả thế giới không có ai tincô, với tư cách là nhân chứng không phải màynên bày tỏ thái độ một chút sao.Cô nói không có ai tin cô cả, vậy ai sẽ đi tin một con mèo chứ.Lúc này, ở thư phòng của tầng hai, Lục KhánhNam đang nhìn vào màn hình máy tính, vô cùngxúc động nói:’A, thôi xong rồi, xong rồi, thế mà lạiđi lẩm bẩm một mình với con mèo.” Kiều Bích Ngọc bị ông Quách đóng cửa nhốttrong nhà bảy ngày, Lục Khánh Nam đã lén xemthử cô chép Kinh Đạo Đức một trăm lần có ổnkhông, nhân tiện đưa cô ra ngoài hóng gió đế trútgiận, kết quá là cái cô Bích Ngọc đã chép phạtđúng bảy ngày, đây rõ ràng tinh thần kháng cự đã giảm sút.Anh còn cho rằng Quách Cao Minh thực sự.không quan tâm đến sự sống hay cái chết của côấy, hóa ra anh ấy vẫn ở thư phòng quan sát côkhông rời qua camera mỗi ngày. Trước đây Dì Phương đã thành khẩn nhắcđến chuyện này, lo lẳng cho Kiều Bích Ngọckhông dám ăn, vì muốn kháng cự lại nên tuyệtthực, trong nhà này cô được ăn ngon mặc đẹp,có lẽ sau cả tháng trời cấm túc còn có thể béo lênđược vài cân.*„. Tại sao con mèo này lại ở trong nhà họ Quách?”Quách Cao Minh nhìn vào màn hình, chămchú quan sát con mèo đen, trông có nó rất quen mắt.Mặc dù con mèo nào cũng giống nhau ngoạitrừ màu lông, nhưng anh có trí nhớ không tệ, conmèo này, rõ ràng là lần trước bọn họ đi khu phốTân An đã gặp vô tình gặp nó.Lục Khánh Nam cũng không nghĩ nhiều: “KiềuBích Ngọc thật vô vị, tự mang con mèo ở bênngoài về nuôi” Nhìn bộ lông của con mèo cảmthấy có chút không được tự nhiên, không thể nói rõ được.Quách Cao Minh nhấn nút liên lạc: Phương đến đây…Vợ anh kết bạn với người ngoài, cần phải điềutra kỹ, nuôi một con mèo cũng cần phải hỏi rõ lai lịch. Đôi lúc Lục Khánh Nam cảm thấy Kiều BíchNgọc không được tự do, hơn nữa sống trong môitrường này làm sao có thế “trưởng thành” được.”…. Ta hơi quản cô một chút, bọn họ lần lượtliên tục đến cầu xin tình thương từ cô!”Nguyên Hải, phía bên ông cụ Quách, dìPhương chạy đến và nói: “Thưa cậu chủ, mợ chủvẫn còn trẻ nên, cậu nên từ từ dạy bảo sau”*.. Đợi đến sau khi tôi chết, còn hy vọng cô ấylàm chủ được ngôi nhà này, nhà họ Quách khôngbiết sẽ loạn thành thế nào nữa.” Ông quản gia cũng ở đó, vừa pha trà vừanhếch miệng nói một câu: “Ông chủ, bảo cô ấychép Kinh Đạo Đức của Lão Tử chủ yếu là muốnnói cho cô ấy biết về việc “cứ thuận theo tự nhiên mà làm’… “Được rồi, mọi người lo lắng cái gì, tôi kêu côấy chép mấy quyển sách cổ là ngược đãi nàngsao. Hừ, muốn làm cháu dâu của nhà họ Quách thì phải học!” Ông cụ Quách cầm chiếc chén nhỏ băngngọc trắng lên nhấp một ngụm hồng trà, tức giậncảnh cáo: “Lần sau cô ta còn dám lộn xộn, tôi sẽ cho cô ta quỳ lạy tổ tiên” Không biết ông quản gia đang suy nghĩ cái gì,thẳng thừng nói: “Ông chủ, ngày hôm qua mợ chủđến làm phiền cô Thanh Châu bên đó, cũng có thể…”Ông quản gia chưa nói hết câu, đã lập tức cúi đầu xuống, im lặng. “Cô lui xuống trước đi” Ông cụ Quách độtnhiên lên tiếng, bảo dì Phương lui ra.Dì Phương cũng là người đã ở bên cạnh ônglâu, nhìn thấy thái độ của ông, cô cũng khôngdám ở nán lại nữa, nhanh chóng lui ra ngoài, rõràng có một số chuyện không muốn cô biết nêncô tự nhiên sẽ không hỏi quá nhiều. Trong rừng trúc Nguyên Hải, gió khẽ đungđưa khắp rừng trúc, hoàng hôn cũng dần buông.xuống sau núi, ngồi trên bàn đá ghế đá giữa rừngtrúc, uống trà thơm, thưởng thức hương lá trúc thoang thoảng. Ông Quách luôn rất thỏa mãn với cuộc sốngcũ về già của mình, con cái đều đã lớn và khôngcó gì phải bận tâm, cháu dâu của ông, Kiều BíchNgọc, không có một chút đứng đắn và đoantrang, ông đã không dạy bảo đúng cho con dâucủa mình, sau này sẽ khiến Quách Cao Minh bận tâm nhiều. Trái lại Quách Thanh Châu, cô cháu gái nuôicủa mình lại khiến ông có chút lo lẳng. “Dung Hiên, ông cho người theo dõi sát saobên Uyển Nhi, nếu thật sự xảy ra chuyện gì vớiThanh Châu, ông lập tức phải thông báo cho tôi biết.” Ông quản gia gật đầu đáp: “Đã rõ:Ông do dự một hồi nhưng vấn lên tiếng hỏi“Ông chủ, chuyện này có cần nói với cậu chủ Cao.Minh không ạ?”“Tạm thời thì không cần thiết”Ông cụ Quách xua tay, đôi mắt già nua đụcngầu ngm nhìn về phía hoàng hôn ở phía tây,càng già, tâm tính của ông càng ôn hòa, khoan dung. “…Thanh Châu đã sống trong nhà họ Quáchcủa chúng ta nhiều năm như vậy. Bản chất củacon bé rất tốt. Nếu con bé không làm sai chuyệngì nghiêm trọng, thì đừng ép con bé.” Bên ngoài thì nhìn ông Quách nghiêm túc.như vậy thôi nhưng thật ra trái tim ông cũng rất mềm yếu.

Chương 531