Tác giả:

Chát! "Cái tát này tôi đánh thay Tiểu Vân, đánh thay đứa con chưa kịp thành hình của chúng tôi đã bị cô hại chết!" An Ninh bị đánh lảo đảo lùi ra sau vài bước, trên làn da trắng nõn in một dấu tay đỏ chói mắt, má trái bỏng rát, cô quật cường nhìn người đàn ông trước mắt. Người đàn ông này cô yêu suốt ba năm, cùng cô kết hôn 2 năm. Hai năm qua, mặc dù cô là vợ anh nhưng anh chưa bao giờ coi cô như một người vợ, anh chưa bao giờ yêu thương cô, cuộc hôn nhân của họ chỉ là một cuộc liên hôn không tình yêu. Cô biết, bản thân cô là người có lỗi, trước đó vào ngày sinh nhật Diệp Vân, bọn họ cùng nhau đi bar uống rượu hát hò, cô say bất tỉnh nhân sự, rồi mất đi lần đầu tiên vào tay một người đàn ông xa lạ. Khi cô tỉnh lại người đó đã không thấy nữa, bên cạnh chỉ còn lại chiếc đồng hồ. Chiếc đồng hồ đó không lâu sau cô đã đánh mất. Nhưng cô không biết rằng không lâu sau anh và Diệp Vân đã lén lút bên nhau. Người anh yêu lại là bạn thân của cô Diệp Vân, rõ ràng Diệp Vân mới là người chen chân…

Chương 34: Nợ ân tình

Anh Sai Rồi. Trở Về Bên Anh, Được Không?Tác giả: Băng Nhi_06Truyện Ngôn TìnhChát! "Cái tát này tôi đánh thay Tiểu Vân, đánh thay đứa con chưa kịp thành hình của chúng tôi đã bị cô hại chết!" An Ninh bị đánh lảo đảo lùi ra sau vài bước, trên làn da trắng nõn in một dấu tay đỏ chói mắt, má trái bỏng rát, cô quật cường nhìn người đàn ông trước mắt. Người đàn ông này cô yêu suốt ba năm, cùng cô kết hôn 2 năm. Hai năm qua, mặc dù cô là vợ anh nhưng anh chưa bao giờ coi cô như một người vợ, anh chưa bao giờ yêu thương cô, cuộc hôn nhân của họ chỉ là một cuộc liên hôn không tình yêu. Cô biết, bản thân cô là người có lỗi, trước đó vào ngày sinh nhật Diệp Vân, bọn họ cùng nhau đi bar uống rượu hát hò, cô say bất tỉnh nhân sự, rồi mất đi lần đầu tiên vào tay một người đàn ông xa lạ. Khi cô tỉnh lại người đó đã không thấy nữa, bên cạnh chỉ còn lại chiếc đồng hồ. Chiếc đồng hồ đó không lâu sau cô đã đánh mất. Nhưng cô không biết rằng không lâu sau anh và Diệp Vân đã lén lút bên nhau. Người anh yêu lại là bạn thân của cô Diệp Vân, rõ ràng Diệp Vân mới là người chen chân… Chung Giai Hạo thở dài, anh dang tay ôm lấy Diệp Vân, tay nâng lên v**t v* mái tóc của cô ta:"Tiểu Vân, đừng buồn. Đừng để ý bà nội, người ở bên em là anh chứ không phải là bà, rõ chưa?"Diệp Vân gật đầu, vòng tay siết chặt lấy cơ bụng rắn chắc của anh. Cô ta trưng ra bộ mặt tủi thân vô hại, cất giọng nghẹn ngào:"Vâng, em biết."An Ninh từ bếp bưng đĩa hoa quả đi ra đúng lúc nhìn thấy cảnh này, lòng An Ninh hơi nhói lên một chút. Có lẽ khi đã quen với nó giờ đây khi nhìn thấy bọn họ ân ân ái ái ngay trước mắt cô cũng không thấy đau lòng nhiều nữa.An Ninh lặng lẽ quay lại bếp, cô đặt đĩa hoa quả lên bàn rồi nhẹ nhàng lên lầu. Cô quay về phòng ngủ chính, cô bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài kia. Đôi khi cô cảm thấy cuộc đời này quá đỗi mỏi mệt, mệt đến cạn kiệt, đến nỗi cô muốn buông bỏ tất cả, nhưng cô chẳng thể làm được điều đó. Có những lúc cô luôn tự hỏi tất cả những việc mình đã làm hay đang làm sau cùng có ý nghĩa gì với bản thân và rồi cô chợt nhận ra nó hoàn toàn vô nghĩa ấy vậy mà cô chẳng thể dừng lại.Là vậy đấy, cuộc đời ai rồi cũng sẽ phải sống trong một chuỗi những tháng ngày tẻ nhạt, làm những việc vô nghĩa nhưng vẫn chẳng thể dừng hay thay đổi. Có lẽ cô luôn tin rằng cứ làm, cứ tiếp tục rồi một ngày sẽ bớt tẻ nhạt, hết vô nghĩa. Nhưng lại chẳng biết đến khi nào.Cuộc đời này đôi khi trớ trêu như thế.Chung lão phu nhân ở lại Tây Uyển một tuần rồi trở lại nhà chính Chung gia ở thành phố T, trong những ngày đó Diệp Vân không xuất hiện ở Tây Uyển tuy nhiên có một lần cô ta gọi điện cho cô nói Chung Giai Hạo cần gấp một bản hợp đồng nhờ cô vào thư phòng lấy rồi mang ra cho cô ta. Chính sự việc này sau đó đã đẩy An Ninh vào bi kịch.An Ninh ở nhà nhàm chán hết ăn lại ngủ, hết ngủ lại chăm sóc hoa nấu ăn cùng thím Lưu. Được sự ủng hộ của Phương Doanh Doanh cô quyết định ra ngoài tìm việc làm. Nhưng mà thân phận Chung thiếu phu nhân của cô quá lớn nên chẳng nơi nào dám nhận cô.Một ngày đẹp trời điện thoại Tây Uyển reo vang, người gọi tới là một người mà An Ninh không hề ngờ tới.Thím Lưu gọi cô xuống nghe điện thoại nói rằng người gọi là trợ lý của Lục tổng nào đó nên nhất thời An Ninh không biết người đó là ai.Cô nhấc ống nghe, cất giọng dè dặt:"Alo?"Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông xa lạ:"Xin chào, cho hỏi An tiểu thư phải không?""Đúng vậy." An Ninh đáp:"Xin hỏi anh tìm tôi có chuyện gì?" Tự nhiên sao lại có người tìm cô.Đầu dây bên kia, người đàn ông nói chuyện với thái độ cung kính:"An tiểu thư, tôi là thư kí của Lục tổng, ngoài ấy nói cô còn nợ ngài ấy một ân tình..."Lục tổng? Lục Khả Văn?Đúng vậy, cô còn nợ Lục Khả Văn một ân tình, cô nhất định phải trả mối ân tình này lại cho anh ta. Từ Vĩnh nói chuyện với cô khoảng 10 phút, đại khái là Lục Khả Văn đang có một mối làm ăn rất lớn nên cô cần giúp anh ta thuyết phục phía đối tác kí hợp đồng với Lục thị. Nếu thành công cô sẽ được nhận một khoản thưởng kếch xù và một chứ vụ ở Lục thị. Nói thật thì thứ cô quan tâm không phải là lương thưởng, mà là cô cần phải trả mối nợ ân tình này cho Lục Khả Văn hơn nữa cô cần một công việc để kết thúc chuỗi ngày nhàm chán này. Vậy nên An Ninh đã lập tức đồng ý, thứ mà cô không ngờ nhất đó là bi kịch cuộc đời cô lại bắt đầu từ đây....Sáng sớm hôm sau An Ninh theo địa chỉ ghi trên card visit của Lục Khả Văn tới Lục thị trình diện, trước khi đi cô đã gọi điện cho Từ Vĩnh để anh xuống đón cô. Sau khi được Từ Vĩnh dẫn đường tới phòng nhân sự đăng kí, cô chính thức trở thành thư kí của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị.

Chung Giai Hạo thở dài, anh dang tay ôm lấy Diệp Vân, tay nâng lên v**t v* mái tóc của cô ta:"Tiểu Vân, đừng buồn. Đừng để ý bà nội, người ở bên em là anh chứ không phải là bà, rõ chưa?"

Diệp Vân gật đầu, vòng tay siết chặt lấy cơ bụng rắn chắc của anh. Cô ta trưng ra bộ mặt tủi thân vô hại, cất giọng nghẹn ngào:"Vâng, em biết."

An Ninh từ bếp bưng đĩa hoa quả đi ra đúng lúc nhìn thấy cảnh này, lòng An Ninh hơi nhói lên một chút. Có lẽ khi đã quen với nó giờ đây khi nhìn thấy bọn họ ân ân ái ái ngay trước mắt cô cũng không thấy đau lòng nhiều nữa.

An Ninh lặng lẽ quay lại bếp, cô đặt đĩa hoa quả lên bàn rồi nhẹ nhàng lên lầu. Cô quay về phòng ngủ chính, cô bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài kia. Đôi khi cô cảm thấy cuộc đời này quá đỗi mỏi mệt, mệt đến cạn kiệt, đến nỗi cô muốn buông bỏ tất cả, nhưng cô chẳng thể làm được điều đó. Có những lúc cô luôn tự hỏi tất cả những việc mình đã làm hay đang làm sau cùng có ý nghĩa gì với bản thân và rồi cô chợt nhận ra nó hoàn toàn vô nghĩa ấy vậy mà cô chẳng thể dừng lại.

Là vậy đấy, cuộc đời ai rồi cũng sẽ phải sống trong một chuỗi những tháng ngày tẻ nhạt, làm những việc vô nghĩa nhưng vẫn chẳng thể dừng hay thay đổi. Có lẽ cô luôn tin rằng cứ làm, cứ tiếp tục rồi một ngày sẽ bớt tẻ nhạt, hết vô nghĩa. Nhưng lại chẳng biết đến khi nào.

Cuộc đời này đôi khi trớ trêu như thế.

Chung lão phu nhân ở lại Tây Uyển một tuần rồi trở lại nhà chính Chung gia ở thành phố T, trong những ngày đó Diệp Vân không xuất hiện ở Tây Uyển tuy nhiên có một lần cô ta gọi điện cho cô nói Chung Giai Hạo cần gấp một bản hợp đồng nhờ cô vào thư phòng lấy rồi mang ra cho cô ta. Chính sự việc này sau đó đã đẩy An Ninh vào bi kịch.

An Ninh ở nhà nhàm chán hết ăn lại ngủ, hết ngủ lại chăm sóc hoa nấu ăn cùng thím Lưu. Được sự ủng hộ của Phương Doanh Doanh cô quyết định ra ngoài tìm việc làm. Nhưng mà thân phận Chung thiếu phu nhân của cô quá lớn nên chẳng nơi nào dám nhận cô.

Một ngày đẹp trời điện thoại Tây Uyển reo vang, người gọi tới là một người mà An Ninh không hề ngờ tới.

Thím Lưu gọi cô xuống nghe điện thoại nói rằng người gọi là trợ lý của Lục tổng nào đó nên nhất thời An Ninh không biết người đó là ai.

Cô nhấc ống nghe, cất giọng dè dặt:"Alo?"

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông xa lạ:"Xin chào, cho hỏi An tiểu thư phải không?"

"Đúng vậy." An Ninh đáp:"Xin hỏi anh tìm tôi có chuyện gì?" Tự nhiên sao lại có người tìm cô.

Đầu dây bên kia, người đàn ông nói chuyện với thái độ cung kính:"An tiểu thư, tôi là thư kí của Lục tổng, ngoài ấy nói cô còn nợ ngài ấy một ân tình..."

Lục tổng? Lục Khả Văn?

Đúng vậy, cô còn nợ Lục Khả Văn một ân tình, cô nhất định phải trả mối ân tình này lại cho anh ta. Từ Vĩnh nói chuyện với cô khoảng 10 phút, đại khái là Lục Khả Văn đang có một mối làm ăn rất lớn nên cô cần giúp anh ta thuyết phục phía đối tác kí hợp đồng với Lục thị. Nếu thành công cô sẽ được nhận một khoản thưởng kếch xù và một chứ vụ ở Lục thị. Nói thật thì thứ cô quan tâm không phải là lương thưởng, mà là cô cần phải trả mối nợ ân tình này cho Lục Khả Văn hơn nữa cô cần một công việc để kết thúc chuỗi ngày nhàm chán này. Vậy nên An Ninh đã lập tức đồng ý, thứ mà cô không ngờ nhất đó là bi kịch cuộc đời cô lại bắt đầu từ đây.

...

Sáng sớm hôm sau An Ninh theo địa chỉ ghi trên card visit của Lục Khả Văn tới Lục thị trình diện, trước khi đi cô đã gọi điện cho Từ Vĩnh để anh xuống đón cô. Sau khi được Từ Vĩnh dẫn đường tới phòng nhân sự đăng kí, cô chính thức trở thành thư kí của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị.

Anh Sai Rồi. Trở Về Bên Anh, Được Không?Tác giả: Băng Nhi_06Truyện Ngôn TìnhChát! "Cái tát này tôi đánh thay Tiểu Vân, đánh thay đứa con chưa kịp thành hình của chúng tôi đã bị cô hại chết!" An Ninh bị đánh lảo đảo lùi ra sau vài bước, trên làn da trắng nõn in một dấu tay đỏ chói mắt, má trái bỏng rát, cô quật cường nhìn người đàn ông trước mắt. Người đàn ông này cô yêu suốt ba năm, cùng cô kết hôn 2 năm. Hai năm qua, mặc dù cô là vợ anh nhưng anh chưa bao giờ coi cô như một người vợ, anh chưa bao giờ yêu thương cô, cuộc hôn nhân của họ chỉ là một cuộc liên hôn không tình yêu. Cô biết, bản thân cô là người có lỗi, trước đó vào ngày sinh nhật Diệp Vân, bọn họ cùng nhau đi bar uống rượu hát hò, cô say bất tỉnh nhân sự, rồi mất đi lần đầu tiên vào tay một người đàn ông xa lạ. Khi cô tỉnh lại người đó đã không thấy nữa, bên cạnh chỉ còn lại chiếc đồng hồ. Chiếc đồng hồ đó không lâu sau cô đã đánh mất. Nhưng cô không biết rằng không lâu sau anh và Diệp Vân đã lén lút bên nhau. Người anh yêu lại là bạn thân của cô Diệp Vân, rõ ràng Diệp Vân mới là người chen chân… Chung Giai Hạo thở dài, anh dang tay ôm lấy Diệp Vân, tay nâng lên v**t v* mái tóc của cô ta:"Tiểu Vân, đừng buồn. Đừng để ý bà nội, người ở bên em là anh chứ không phải là bà, rõ chưa?"Diệp Vân gật đầu, vòng tay siết chặt lấy cơ bụng rắn chắc của anh. Cô ta trưng ra bộ mặt tủi thân vô hại, cất giọng nghẹn ngào:"Vâng, em biết."An Ninh từ bếp bưng đĩa hoa quả đi ra đúng lúc nhìn thấy cảnh này, lòng An Ninh hơi nhói lên một chút. Có lẽ khi đã quen với nó giờ đây khi nhìn thấy bọn họ ân ân ái ái ngay trước mắt cô cũng không thấy đau lòng nhiều nữa.An Ninh lặng lẽ quay lại bếp, cô đặt đĩa hoa quả lên bàn rồi nhẹ nhàng lên lầu. Cô quay về phòng ngủ chính, cô bước đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài kia. Đôi khi cô cảm thấy cuộc đời này quá đỗi mỏi mệt, mệt đến cạn kiệt, đến nỗi cô muốn buông bỏ tất cả, nhưng cô chẳng thể làm được điều đó. Có những lúc cô luôn tự hỏi tất cả những việc mình đã làm hay đang làm sau cùng có ý nghĩa gì với bản thân và rồi cô chợt nhận ra nó hoàn toàn vô nghĩa ấy vậy mà cô chẳng thể dừng lại.Là vậy đấy, cuộc đời ai rồi cũng sẽ phải sống trong một chuỗi những tháng ngày tẻ nhạt, làm những việc vô nghĩa nhưng vẫn chẳng thể dừng hay thay đổi. Có lẽ cô luôn tin rằng cứ làm, cứ tiếp tục rồi một ngày sẽ bớt tẻ nhạt, hết vô nghĩa. Nhưng lại chẳng biết đến khi nào.Cuộc đời này đôi khi trớ trêu như thế.Chung lão phu nhân ở lại Tây Uyển một tuần rồi trở lại nhà chính Chung gia ở thành phố T, trong những ngày đó Diệp Vân không xuất hiện ở Tây Uyển tuy nhiên có một lần cô ta gọi điện cho cô nói Chung Giai Hạo cần gấp một bản hợp đồng nhờ cô vào thư phòng lấy rồi mang ra cho cô ta. Chính sự việc này sau đó đã đẩy An Ninh vào bi kịch.An Ninh ở nhà nhàm chán hết ăn lại ngủ, hết ngủ lại chăm sóc hoa nấu ăn cùng thím Lưu. Được sự ủng hộ của Phương Doanh Doanh cô quyết định ra ngoài tìm việc làm. Nhưng mà thân phận Chung thiếu phu nhân của cô quá lớn nên chẳng nơi nào dám nhận cô.Một ngày đẹp trời điện thoại Tây Uyển reo vang, người gọi tới là một người mà An Ninh không hề ngờ tới.Thím Lưu gọi cô xuống nghe điện thoại nói rằng người gọi là trợ lý của Lục tổng nào đó nên nhất thời An Ninh không biết người đó là ai.Cô nhấc ống nghe, cất giọng dè dặt:"Alo?"Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông xa lạ:"Xin chào, cho hỏi An tiểu thư phải không?""Đúng vậy." An Ninh đáp:"Xin hỏi anh tìm tôi có chuyện gì?" Tự nhiên sao lại có người tìm cô.Đầu dây bên kia, người đàn ông nói chuyện với thái độ cung kính:"An tiểu thư, tôi là thư kí của Lục tổng, ngoài ấy nói cô còn nợ ngài ấy một ân tình..."Lục tổng? Lục Khả Văn?Đúng vậy, cô còn nợ Lục Khả Văn một ân tình, cô nhất định phải trả mối ân tình này lại cho anh ta. Từ Vĩnh nói chuyện với cô khoảng 10 phút, đại khái là Lục Khả Văn đang có một mối làm ăn rất lớn nên cô cần giúp anh ta thuyết phục phía đối tác kí hợp đồng với Lục thị. Nếu thành công cô sẽ được nhận một khoản thưởng kếch xù và một chứ vụ ở Lục thị. Nói thật thì thứ cô quan tâm không phải là lương thưởng, mà là cô cần phải trả mối nợ ân tình này cho Lục Khả Văn hơn nữa cô cần một công việc để kết thúc chuỗi ngày nhàm chán này. Vậy nên An Ninh đã lập tức đồng ý, thứ mà cô không ngờ nhất đó là bi kịch cuộc đời cô lại bắt đầu từ đây....Sáng sớm hôm sau An Ninh theo địa chỉ ghi trên card visit của Lục Khả Văn tới Lục thị trình diện, trước khi đi cô đã gọi điện cho Từ Vĩnh để anh xuống đón cô. Sau khi được Từ Vĩnh dẫn đường tới phòng nhân sự đăng kí, cô chính thức trở thành thư kí của tổng giám đốc tập đoàn Lục thị.

Chương 34: Nợ ân tình