Hạ Minh Khuê mở mắt ra thấy mình đang ở trong một không gian 3 chiều xung chỉ có 1 màu trắng xóa. Tiếp đó là những âm thanh máy móc vang lên: - Hạ Minh Khuê cô có muốn sống lại không ? Muốn báo thù không ? Cô gái đứng trong không gian với gương mặt đẹp đẽ tinh xảo nhưng để lại cho người ta cảm giác lạnh lẽo khi nhìn vào đôi mắt sâu không đáy của cô, giọng nói trong trẻo mang vẻ lạnh nhạt vang lên : - Làm sao có thể sống lại. Giọng nói máy móc lại 1 lần nữa vang lên : - Thân thể cô ở thế giới hiện thực đang trong tình trạng hôn mê sâu ta là hệ thống thực hiện nguyện vọng chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ của ta giao cho thì cô sẽ có thể trở về thế giới của cô. - Nói sơ qua nhiệm vụ tôi phải làm đi. - Ở mỗi một thế giới cô xuyên vào sẽ mượn cơ thể của người ở thế giới đó và nguyên thân thường là nhưng người có số phận bi thương không can tâm nên tình nguyện hiến tế linh hồn của mình để có thể hoàn thành tâm nguyện ngoài ra hệ thống cũng sẽ có thêm nhiệm vụ chính tuyến cho cô. - Ồ Trước mặt…
Chương 41: Chinh phục chiến thần vương gia (9)
Xuyên Nhanh Nữ Phụ Ta Muốn Phá Cp ChínhTác giả: Dương Gia Đại ĐạiTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụHạ Minh Khuê mở mắt ra thấy mình đang ở trong một không gian 3 chiều xung chỉ có 1 màu trắng xóa. Tiếp đó là những âm thanh máy móc vang lên: - Hạ Minh Khuê cô có muốn sống lại không ? Muốn báo thù không ? Cô gái đứng trong không gian với gương mặt đẹp đẽ tinh xảo nhưng để lại cho người ta cảm giác lạnh lẽo khi nhìn vào đôi mắt sâu không đáy của cô, giọng nói trong trẻo mang vẻ lạnh nhạt vang lên : - Làm sao có thể sống lại. Giọng nói máy móc lại 1 lần nữa vang lên : - Thân thể cô ở thế giới hiện thực đang trong tình trạng hôn mê sâu ta là hệ thống thực hiện nguyện vọng chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ của ta giao cho thì cô sẽ có thể trở về thế giới của cô. - Nói sơ qua nhiệm vụ tôi phải làm đi. - Ở mỗi một thế giới cô xuyên vào sẽ mượn cơ thể của người ở thế giới đó và nguyên thân thường là nhưng người có số phận bi thương không can tâm nên tình nguyện hiến tế linh hồn của mình để có thể hoàn thành tâm nguyện ngoài ra hệ thống cũng sẽ có thêm nhiệm vụ chính tuyến cho cô. - Ồ Trước mặt… Trong đình hóng mát ở ngự hoa viên.Lúc này đang có 1 tiểu cô nương bạch y phiêu dật, như trích tiên ngồi thưởng trà.Cả người Tề Minh Khuê nhìn trông rất đơn giản mà lại toát ra 1 khí chất thoát tục, không vướng bụi trần.Mạc Khâm khoan thai bước đến cùng hoàng thượng và hoàng hậu.Tiếng nói lảnh lót của vị thái giám công công vang lên.- Hoàng Thượng , Hoàng hậu giá đáo.Sau tiếng nói đấy toàn bộ cung nữ, thái giám đều quỳ xuống hành lễ.Riêng chỉ có Tề Minh Khuê đứng dậy đi đến chỗ của hoàng thượng và hoàng hậu.- Phụ hoàng, mẫu hậu.Mạc Khâm hắn tự nhận chưa bao giờ cho ai 1 ánh mắt. Nhưng mà vị An Lạc công chúa này không khỏi làm hắn nhìn lại vài lần.Gương mặt nàng trắng nõn trêи gương mặt là nét non trẻ của độ tuổi 11-12, đôi môi phấn nộn yêu kiều như muốn mời gọi người ta vào thưởng thức.Đôi mắt của nàng tựa như hồ nước mùa thu, tĩnh lặng làm người ta không sao hiểu thấu nhưng ngẫu nhiên ở trong đôi mắt xinh đẹp ấy sẽ có những tia sáng giảo hoạt.Giữa cặp mày liễu trêи gương mặt xinh đẹp như trích tiên của nàng nổi bật là 1 đóa liên đỏ được vẽ ở giữ trán, nó càng làm tăng sự xinh đẹp mà có phần vũ mị của nàng.Trong đầu Mạc Khâm không khỏi nhớ đến 1 bài thơ." Tích thạch như ngọcLiệt tùng như thúy*Lang diễm độc tuyệt*Thế vô kỳ nhị. " *** 4 câu trêи là nói về vẻ đẹp độc nhất vô nhị trong thiên hạ.Dịch.Đá kết như ngọc quýThân tùng như phỉ thúyVẻ đẹp độc nhất một cõiThiên hạ không có người thứ hai.( Đây là kiểu anh nhà đang khen vợ của mình xinh ý mà >.Lúc này Tề Minh Khuê mới nhìn đến đứng ở đằng sau phụ hoàng và mẫu hậu của mình còn có 1 nam nhân vận huyết y thật ma mị.Liếc mắt qua cô cũng có thể nhận biết vị này không ai khác chình là Chiến vương gia - Mạc Khâm, mục tiêu công lược của mình.Tề Minh Khuê phong thái đoan trang, thoát tục. Trêи gương mặt xinh đẹp của tiểu cô nương kéo lên 1 nụ cười tiêu cchẩu nhìn về phía nam tử huyết y.- Chiến vương gia có lễ.Nam tử vẻ mặt không khỏi kinh nghi ( kinh ngạc + nghi ngờ ) nhìn về phía tiểu cô nương trước mặt.Trước giờ vị trí tồn tại được trong đầu của vị công chúa này chắc ngoài hoàng thân quốc thích của cô ra thì coi như cũng chỉ có vị Tề thế tử kia thôi, làm gì mà nhớ một người như hắn?Dù tâm tình đang rất phức tạp nhưng liền rất nhanh nam tử vận huyết y đã trở lại cái vẻ dáng vui đùa, phất phơ thường ngày.Giọng điệu đùa cợt vang lên.- Lạc An công chúa khách khí. Không ngờ công chúa còn có thể biết ta.Tề Minh Khuê mỉm cười trêu đùa.- Vương gia nói đùa rồi. Tiếng tốt của vương gia đồn xa không muốn biết cũng khó mà được!Mạc Khâm không khỏi nụ cười có chút cứng ngắc.Cô đây là có ý gì? Tiếng tốt của hắn!?Ở trong hoàng thành này cái thanh danh của hắn thì tốt cái nỗi gì? Nếu nói là hắn tốt thì chỉ có 2 chuyện tốt. 1 là nhan sắc, 2 là danh "Chiến thần" nhưng bọn họ làm gì có nhớ đến cái tốt này của hắn.Khi nhắc đến Mạc Khâm, mọi người sẽ nghĩ ngay đến những thứ như : Chiến vương là 1 người hung bạo, tính khí bất ổn, ngang ngược, coi trời bằng vung, không thích nữ sắc, ăn chơi trác táng... Nói chung tên của hắn đều gắn liền với những cái danh mà người ta không muốn nhất.Cô đây nhắc đến " Tiếng tốt lan xa của hắn" là có ý gì?Hoàng thượng bên này nghe đến câu nói của nữ nhi bảo bối nhà mình không khỏi có chút vui vẻ, hả dạ dành cho Mạc Khâm lại nhìn nữ nhi bảo bối với đôi mắt tán thưởng.Có trời mới biết tài ăn nói của Mạc Khâm thực làm người ta muốn động thủ như thế nào!!!
Trong đình hóng mát ở ngự hoa viên.
Lúc này đang có 1 tiểu cô nương bạch y phiêu dật, như trích tiên ngồi thưởng trà.
Cả người Tề Minh Khuê nhìn trông rất đơn giản mà lại toát ra 1 khí chất thoát tục, không vướng bụi trần.
Mạc Khâm khoan thai bước đến cùng hoàng thượng và hoàng hậu.
Tiếng nói lảnh lót của vị thái giám công công vang lên.
- Hoàng Thượng , Hoàng hậu giá đáo.
Sau tiếng nói đấy toàn bộ cung nữ, thái giám đều quỳ xuống hành lễ.
Riêng chỉ có Tề Minh Khuê đứng dậy đi đến chỗ của hoàng thượng và hoàng hậu.
- Phụ hoàng, mẫu hậu.
Mạc Khâm hắn tự nhận chưa bao giờ cho ai 1 ánh mắt. Nhưng mà vị An Lạc công chúa này không khỏi làm hắn nhìn lại vài lần.
Gương mặt nàng trắng nõn trêи gương mặt là nét non trẻ của độ tuổi 11-12, đôi môi phấn nộn yêu kiều như muốn mời gọi người ta vào thưởng thức.
Đôi mắt của nàng tựa như hồ nước mùa thu, tĩnh lặng làm người ta không sao hiểu thấu nhưng ngẫu nhiên ở trong đôi mắt xinh đẹp ấy sẽ có những tia sáng giảo hoạt.
Giữa cặp mày liễu trêи gương mặt xinh đẹp như trích tiên của nàng nổi bật là 1 đóa liên đỏ được vẽ ở giữ trán, nó càng làm tăng sự xinh đẹp mà có phần vũ mị của nàng.
Trong đầu Mạc Khâm không khỏi nhớ đến 1 bài thơ.
" Tích thạch như ngọc
Liệt tùng như thúy*Lang diễm độc tuyệt*Thế vô kỳ nhị. " *** 4 câu trêи là nói về vẻ đẹp độc nhất vô nhị trong thiên hạ.
Dịch.
Đá kết như ngọc quý
Thân tùng như phỉ thúy
Vẻ đẹp độc nhất một cõi
Thiên hạ không có người thứ hai.
( Đây là kiểu anh nhà đang khen vợ của mình xinh ý mà >.
Lúc này Tề Minh Khuê mới nhìn đến đứng ở đằng sau phụ hoàng và mẫu hậu của mình còn có 1 nam nhân vận huyết y thật ma mị.
Liếc mắt qua cô cũng có thể nhận biết vị này không ai khác chình là Chiến vương gia - Mạc Khâm, mục tiêu công lược của mình.
Tề Minh Khuê phong thái đoan trang, thoát tục. Trêи gương mặt xinh đẹp của tiểu cô nương kéo lên 1 nụ cười tiêu cchẩu nhìn về phía nam tử huyết y.
- Chiến vương gia có lễ.
Nam tử vẻ mặt không khỏi kinh nghi ( kinh ngạc + nghi ngờ ) nhìn về phía tiểu cô nương trước mặt.
Trước giờ vị trí tồn tại được trong đầu của vị công chúa này chắc ngoài hoàng thân quốc thích của cô ra thì coi như cũng chỉ có vị Tề thế tử kia thôi, làm gì mà nhớ một người như hắn?
Dù tâm tình đang rất phức tạp nhưng liền rất nhanh nam tử vận huyết y đã trở lại cái vẻ dáng vui đùa, phất phơ thường ngày.
Giọng điệu đùa cợt vang lên.
- Lạc An công chúa khách khí. Không ngờ công chúa còn có thể biết ta.
Tề Minh Khuê mỉm cười trêu đùa.
- Vương gia nói đùa rồi. Tiếng tốt của vương gia đồn xa không muốn biết cũng khó mà được!
Mạc Khâm không khỏi nụ cười có chút cứng ngắc.
Cô đây là có ý gì? Tiếng tốt của hắn!?
Ở trong hoàng thành này cái thanh danh của hắn thì tốt cái nỗi gì? Nếu nói là hắn tốt thì chỉ có 2 chuyện tốt. 1 là nhan sắc, 2 là danh "Chiến thần" nhưng bọn họ làm gì có nhớ đến cái tốt này của hắn.
Khi nhắc đến Mạc Khâm, mọi người sẽ nghĩ ngay đến những thứ như : Chiến vương là 1 người hung bạo, tính khí bất ổn, ngang ngược, coi trời bằng vung, không thích nữ sắc, ăn chơi trác táng... Nói chung tên của hắn đều gắn liền với những cái danh mà người ta không muốn nhất.
Cô đây nhắc đến " Tiếng tốt lan xa của hắn" là có ý gì?
Hoàng thượng bên này nghe đến câu nói của nữ nhi bảo bối nhà mình không khỏi có chút vui vẻ, hả dạ dành cho Mạc Khâm lại nhìn nữ nhi bảo bối với đôi mắt tán thưởng.
Có trời mới biết tài ăn nói của Mạc Khâm thực làm người ta muốn động thủ như thế nào!!!
Xuyên Nhanh Nữ Phụ Ta Muốn Phá Cp ChínhTác giả: Dương Gia Đại ĐạiTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ PhụHạ Minh Khuê mở mắt ra thấy mình đang ở trong một không gian 3 chiều xung chỉ có 1 màu trắng xóa. Tiếp đó là những âm thanh máy móc vang lên: - Hạ Minh Khuê cô có muốn sống lại không ? Muốn báo thù không ? Cô gái đứng trong không gian với gương mặt đẹp đẽ tinh xảo nhưng để lại cho người ta cảm giác lạnh lẽo khi nhìn vào đôi mắt sâu không đáy của cô, giọng nói trong trẻo mang vẻ lạnh nhạt vang lên : - Làm sao có thể sống lại. Giọng nói máy móc lại 1 lần nữa vang lên : - Thân thể cô ở thế giới hiện thực đang trong tình trạng hôn mê sâu ta là hệ thống thực hiện nguyện vọng chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ của ta giao cho thì cô sẽ có thể trở về thế giới của cô. - Nói sơ qua nhiệm vụ tôi phải làm đi. - Ở mỗi một thế giới cô xuyên vào sẽ mượn cơ thể của người ở thế giới đó và nguyên thân thường là nhưng người có số phận bi thương không can tâm nên tình nguyện hiến tế linh hồn của mình để có thể hoàn thành tâm nguyện ngoài ra hệ thống cũng sẽ có thêm nhiệm vụ chính tuyến cho cô. - Ồ Trước mặt… Trong đình hóng mát ở ngự hoa viên.Lúc này đang có 1 tiểu cô nương bạch y phiêu dật, như trích tiên ngồi thưởng trà.Cả người Tề Minh Khuê nhìn trông rất đơn giản mà lại toát ra 1 khí chất thoát tục, không vướng bụi trần.Mạc Khâm khoan thai bước đến cùng hoàng thượng và hoàng hậu.Tiếng nói lảnh lót của vị thái giám công công vang lên.- Hoàng Thượng , Hoàng hậu giá đáo.Sau tiếng nói đấy toàn bộ cung nữ, thái giám đều quỳ xuống hành lễ.Riêng chỉ có Tề Minh Khuê đứng dậy đi đến chỗ của hoàng thượng và hoàng hậu.- Phụ hoàng, mẫu hậu.Mạc Khâm hắn tự nhận chưa bao giờ cho ai 1 ánh mắt. Nhưng mà vị An Lạc công chúa này không khỏi làm hắn nhìn lại vài lần.Gương mặt nàng trắng nõn trêи gương mặt là nét non trẻ của độ tuổi 11-12, đôi môi phấn nộn yêu kiều như muốn mời gọi người ta vào thưởng thức.Đôi mắt của nàng tựa như hồ nước mùa thu, tĩnh lặng làm người ta không sao hiểu thấu nhưng ngẫu nhiên ở trong đôi mắt xinh đẹp ấy sẽ có những tia sáng giảo hoạt.Giữa cặp mày liễu trêи gương mặt xinh đẹp như trích tiên của nàng nổi bật là 1 đóa liên đỏ được vẽ ở giữ trán, nó càng làm tăng sự xinh đẹp mà có phần vũ mị của nàng.Trong đầu Mạc Khâm không khỏi nhớ đến 1 bài thơ." Tích thạch như ngọcLiệt tùng như thúy*Lang diễm độc tuyệt*Thế vô kỳ nhị. " *** 4 câu trêи là nói về vẻ đẹp độc nhất vô nhị trong thiên hạ.Dịch.Đá kết như ngọc quýThân tùng như phỉ thúyVẻ đẹp độc nhất một cõiThiên hạ không có người thứ hai.( Đây là kiểu anh nhà đang khen vợ của mình xinh ý mà >.Lúc này Tề Minh Khuê mới nhìn đến đứng ở đằng sau phụ hoàng và mẫu hậu của mình còn có 1 nam nhân vận huyết y thật ma mị.Liếc mắt qua cô cũng có thể nhận biết vị này không ai khác chình là Chiến vương gia - Mạc Khâm, mục tiêu công lược của mình.Tề Minh Khuê phong thái đoan trang, thoát tục. Trêи gương mặt xinh đẹp của tiểu cô nương kéo lên 1 nụ cười tiêu cchẩu nhìn về phía nam tử huyết y.- Chiến vương gia có lễ.Nam tử vẻ mặt không khỏi kinh nghi ( kinh ngạc + nghi ngờ ) nhìn về phía tiểu cô nương trước mặt.Trước giờ vị trí tồn tại được trong đầu của vị công chúa này chắc ngoài hoàng thân quốc thích của cô ra thì coi như cũng chỉ có vị Tề thế tử kia thôi, làm gì mà nhớ một người như hắn?Dù tâm tình đang rất phức tạp nhưng liền rất nhanh nam tử vận huyết y đã trở lại cái vẻ dáng vui đùa, phất phơ thường ngày.Giọng điệu đùa cợt vang lên.- Lạc An công chúa khách khí. Không ngờ công chúa còn có thể biết ta.Tề Minh Khuê mỉm cười trêu đùa.- Vương gia nói đùa rồi. Tiếng tốt của vương gia đồn xa không muốn biết cũng khó mà được!Mạc Khâm không khỏi nụ cười có chút cứng ngắc.Cô đây là có ý gì? Tiếng tốt của hắn!?Ở trong hoàng thành này cái thanh danh của hắn thì tốt cái nỗi gì? Nếu nói là hắn tốt thì chỉ có 2 chuyện tốt. 1 là nhan sắc, 2 là danh "Chiến thần" nhưng bọn họ làm gì có nhớ đến cái tốt này của hắn.Khi nhắc đến Mạc Khâm, mọi người sẽ nghĩ ngay đến những thứ như : Chiến vương là 1 người hung bạo, tính khí bất ổn, ngang ngược, coi trời bằng vung, không thích nữ sắc, ăn chơi trác táng... Nói chung tên của hắn đều gắn liền với những cái danh mà người ta không muốn nhất.Cô đây nhắc đến " Tiếng tốt lan xa của hắn" là có ý gì?Hoàng thượng bên này nghe đến câu nói của nữ nhi bảo bối nhà mình không khỏi có chút vui vẻ, hả dạ dành cho Mạc Khâm lại nhìn nữ nhi bảo bối với đôi mắt tán thưởng.Có trời mới biết tài ăn nói của Mạc Khâm thực làm người ta muốn động thủ như thế nào!!!