Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. ...........! Lúc Thẩm Tiêu tỉnh lại, sắc trời bên ngoài đã gần xế chiều. Đầu đau như muốn nổ tung ra, Thẩm Tiêu hòa hoãn rất lâu cuối cùng mới dịu lại, lúc này mới có công phu quan sát hoàn cảnh xung quanh. Đây hẳn là ở nhà, nhưng lại không phải nhà anh, trong phòng trang trí hết sức thanh lịch, nhưng lại không mất ấm áp, trong phòng như có như không quanh quẩn một loại hương thơm dễ ngửi, khiến vẻ mặt vốn ngưng trọng của Thẩm Tiêu có một chút dịu lại. Căn phòng không lớn, khoảng mười lăm mét vuông, bài trí rất đơn giản, một chiếc giường và một cái tủ đầu giường, tủ quần áo đồng bộ kiểu dáng với chiếc giường, trên giường phủ một tấm khăn trải giường màu xanh nhạt, tản ra mùi bột giặt nhàn nhạt, phía bên phải chiếc giường là một cửa sổ lồi (1) lớn, nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ lồi thì có thể nhìn thấy những hàng cây xanh được cắt tỉa chỉnh tề dưới lầu. (1) Cửa sổ…

Chương 22

Xuyên Thành Kẻ Ăn BámTác giả: Thư CảnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. ...........! Lúc Thẩm Tiêu tỉnh lại, sắc trời bên ngoài đã gần xế chiều. Đầu đau như muốn nổ tung ra, Thẩm Tiêu hòa hoãn rất lâu cuối cùng mới dịu lại, lúc này mới có công phu quan sát hoàn cảnh xung quanh. Đây hẳn là ở nhà, nhưng lại không phải nhà anh, trong phòng trang trí hết sức thanh lịch, nhưng lại không mất ấm áp, trong phòng như có như không quanh quẩn một loại hương thơm dễ ngửi, khiến vẻ mặt vốn ngưng trọng của Thẩm Tiêu có một chút dịu lại. Căn phòng không lớn, khoảng mười lăm mét vuông, bài trí rất đơn giản, một chiếc giường và một cái tủ đầu giường, tủ quần áo đồng bộ kiểu dáng với chiếc giường, trên giường phủ một tấm khăn trải giường màu xanh nhạt, tản ra mùi bột giặt nhàn nhạt, phía bên phải chiếc giường là một cửa sổ lồi (1) lớn, nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ lồi thì có thể nhìn thấy những hàng cây xanh được cắt tỉa chỉnh tề dưới lầu. (1) Cửa sổ… ! ! !Chạng vạng hôm nay, Thẩm Tiêu tan tầm vừa định đến nhà trẻ đón Thẩm Duệ, bỗng nhiên nhận được điện thoại từ một dãy số lạ, anh nhíu mày vốn không muốn nhận, nhưng thường thì anh vừa cúp máy, bên kia liền gọi lại rất nhanh, dường như có chuyện gì gấp lắm.Thẩm Tiêu kết nối điện thoại, còn chưa mở miệng nói chuyện, đã nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến một giọng trẻ con non nớt mang theo tiếng nức nở."Chú gạt cháu, chú nói dốt, ba cháu vốn không yêu cháu! Cháu ghét ba!!"Buông xuống một câu không đầu không đuôi như vậy, không đợi Thẩm Tiêu có phản ứng gì, điện thoại đã bị cúp, nếu không phải giọng trẻ con non nớt mới nãy trong điện thoại nghe có chút quen tai, đoán là Thẩm Tiêu sẽ cho rằng gọi nhầm số hoặc là ranh con nhà ai đùa dai.

! ! !

Chạng vạng hôm nay, Thẩm Tiêu tan tầm vừa định đến nhà trẻ đón Thẩm Duệ, bỗng nhiên nhận được điện thoại từ một dãy số lạ, anh nhíu mày vốn không muốn nhận, nhưng thường thì anh vừa cúp máy, bên kia liền gọi lại rất nhanh, dường như có chuyện gì gấp lắm.

Thẩm Tiêu kết nối điện thoại, còn chưa mở miệng nói chuyện, đã nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến một giọng trẻ con non nớt mang theo tiếng nức nở.

"Chú gạt cháu, chú nói dốt, ba cháu vốn không yêu cháu! Cháu ghét ba!!"

Buông xuống một câu không đầu không đuôi như vậy, không đợi Thẩm Tiêu có phản ứng gì, điện thoại đã bị cúp, nếu không phải giọng trẻ con non nớt mới nãy trong điện thoại nghe có chút quen tai, đoán là Thẩm Tiêu sẽ cho rằng gọi nhầm số hoặc là ranh con nhà ai đùa dai.

Xuyên Thành Kẻ Ăn BámTác giả: Thư CảnhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. ...........! Lúc Thẩm Tiêu tỉnh lại, sắc trời bên ngoài đã gần xế chiều. Đầu đau như muốn nổ tung ra, Thẩm Tiêu hòa hoãn rất lâu cuối cùng mới dịu lại, lúc này mới có công phu quan sát hoàn cảnh xung quanh. Đây hẳn là ở nhà, nhưng lại không phải nhà anh, trong phòng trang trí hết sức thanh lịch, nhưng lại không mất ấm áp, trong phòng như có như không quanh quẩn một loại hương thơm dễ ngửi, khiến vẻ mặt vốn ngưng trọng của Thẩm Tiêu có một chút dịu lại. Căn phòng không lớn, khoảng mười lăm mét vuông, bài trí rất đơn giản, một chiếc giường và một cái tủ đầu giường, tủ quần áo đồng bộ kiểu dáng với chiếc giường, trên giường phủ một tấm khăn trải giường màu xanh nhạt, tản ra mùi bột giặt nhàn nhạt, phía bên phải chiếc giường là một cửa sổ lồi (1) lớn, nhìn ra bên ngoài từ cửa sổ lồi thì có thể nhìn thấy những hàng cây xanh được cắt tỉa chỉnh tề dưới lầu. (1) Cửa sổ… ! ! !Chạng vạng hôm nay, Thẩm Tiêu tan tầm vừa định đến nhà trẻ đón Thẩm Duệ, bỗng nhiên nhận được điện thoại từ một dãy số lạ, anh nhíu mày vốn không muốn nhận, nhưng thường thì anh vừa cúp máy, bên kia liền gọi lại rất nhanh, dường như có chuyện gì gấp lắm.Thẩm Tiêu kết nối điện thoại, còn chưa mở miệng nói chuyện, đã nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến một giọng trẻ con non nớt mang theo tiếng nức nở."Chú gạt cháu, chú nói dốt, ba cháu vốn không yêu cháu! Cháu ghét ba!!"Buông xuống một câu không đầu không đuôi như vậy, không đợi Thẩm Tiêu có phản ứng gì, điện thoại đã bị cúp, nếu không phải giọng trẻ con non nớt mới nãy trong điện thoại nghe có chút quen tai, đoán là Thẩm Tiêu sẽ cho rằng gọi nhầm số hoặc là ranh con nhà ai đùa dai.

Chương 22