“ Ưm...đau quá!” Tố Miên Châu toàn thân nhức mỏi như va mạnh vào một thứ gì đó. Cử động một chút mới chợt phát hiện ra hai tay lẫn hai chân đầu bị trói chặt, không gian xung quanh tối sầm không một chút ánh sáng. Miên Châu dồn hết sức lực giãy giụa, chân cô vô tình đạp phải một người nào đó, Miên Châu theo lẽ thường tình gặng hỏi: “Ai?” Miên Châu hỏi nhưng không thấy hồi âm từ phía bên kia. .... “ Miên Châu! Miên Châu phải không?” Giọng Đại Hỷ vang vọng lên bộc lộ vẻ vui mừng. Hai người mừng mừng tủi tủi, da thịt kề sát nhau làm kí hiệu. Miên Châu chợt nhận ra xung quanh vẫn còn người. Bọn họ cũng như cô cũng bị trói chặt không lối thoát... Châu Mẫn hoảng loạn rếu lên: “ A!A! Tôi đang ở đâu vậy? Tôi đang tốt nghiệp mà tại sao lại bị bắt cóc...híc..” Chợt một âm thanh “ cót két” kêu lên liên hồi của cửa xếp mở ra một cách thô bạo. Bước lên sàn nhà một cách nặng nề như muốn đạp vỡ, quát lên một giọng ồm ồm khó tả: “ CÂM MỒM! Chúng mày ồn ào quá đấy, không phải vì boss thì tao đã giết…
Chương 29
Tổng Tài, Vợ Của Ngài Lại Phá Phách Nữa Rồi!Tác giả: Trennifer TiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“ Ưm...đau quá!” Tố Miên Châu toàn thân nhức mỏi như va mạnh vào một thứ gì đó. Cử động một chút mới chợt phát hiện ra hai tay lẫn hai chân đầu bị trói chặt, không gian xung quanh tối sầm không một chút ánh sáng. Miên Châu dồn hết sức lực giãy giụa, chân cô vô tình đạp phải một người nào đó, Miên Châu theo lẽ thường tình gặng hỏi: “Ai?” Miên Châu hỏi nhưng không thấy hồi âm từ phía bên kia. .... “ Miên Châu! Miên Châu phải không?” Giọng Đại Hỷ vang vọng lên bộc lộ vẻ vui mừng. Hai người mừng mừng tủi tủi, da thịt kề sát nhau làm kí hiệu. Miên Châu chợt nhận ra xung quanh vẫn còn người. Bọn họ cũng như cô cũng bị trói chặt không lối thoát... Châu Mẫn hoảng loạn rếu lên: “ A!A! Tôi đang ở đâu vậy? Tôi đang tốt nghiệp mà tại sao lại bị bắt cóc...híc..” Chợt một âm thanh “ cót két” kêu lên liên hồi của cửa xếp mở ra một cách thô bạo. Bước lên sàn nhà một cách nặng nề như muốn đạp vỡ, quát lên một giọng ồm ồm khó tả: “ CÂM MỒM! Chúng mày ồn ào quá đấy, không phải vì boss thì tao đã giết… Miên Châu bị Dạ Hàn đưa đi đến mức đơ người. Cô nhìn chiếc xe kia đi khuất, lo lắng hỏi người đàn ông hấp tấp trước mặt.“Như thế-có ổn không?”Tư Dạ Hàn thắt dây an toàn cho cô, mặt mày cực kì cau có.“Có gì mà không được.”“Ninh Tuyết Lạc yêu anh thế mà... anh không tính đáp lại tình cảm.”Dạ Hàn quơ tay.“Anh chỉ yêu mình em thôi vợ à~”Lời nói như rót mật vào tai, cảm giác sung sướиɠ đến lạ thường. Đây là đại boss cool ngầu, lạnh lùng hay sao?Nhưng lời nói ấy lại khiến cô cảm thấy rất vui vẻ. Miên Châu bụng miệng cười, hai lúm đồng tiền lộ ra trông rất duyên.Miên Châu cười lên rất đẹp làm anh phải đứng hình mất 5 giây. Không chịu được liền đè cô xuống ghế, ghế cũng tự động bật ra sau.Này, trông như sắp đặt sẵn thế?!?Cô đối diện với Dạ Hàn, tâm tình hỗn loạn. Anh hơi nới lỏng cà vạt, rồi chuyển sang cởi từng cúc áo sơ mi.“Nè, anh tính làm gì?”Tư Dạ Hàn bất ngờ đặt môi lên môi cô, hôn cô đến mức ngạt thở.Miên Châu ngượng ngùng, cố phản kháng. Anh tiếp tục tung ra những cú hôn liên tiếp khắp cơ thể cô.“Dừng-dừng lại.”Dùng lưỡi ɭϊếʍ quanh ngực Miên Châu, làm thấm ướt nó. Dùng sức cắn vào xương quai xanh tạo thành vết tích tim tím.Cơ thể cô cũng trở nên lạ thường. Hoàn toàn nhạy cảm hơn trước. Anh chạm bất kì chỗ nào cô cũng có phản ứng.Tay anh cũng phối hợp rất điêu liện, trong phít chốc mò mẫn được vào trong áo.“Rất mềm và vừa tay.” Dạ Hàn vừa sờ ngực Miên Châu vừa thốt ra những từ đó.Cái gì mà m-mềm, cái gì mà vừa tay cơ chứ ? Dạ Hàn thật b**n th**, đúng là đại b**n th**. Sao có thể nói ra những từ đó.Tư Dạ Hàn vừa hôn vừa liên tục x** n*n ngực cô. Cơ thể cũng không chịu nghe lời cô nữa mặc sức anh dày vò.Tay anh trượt xuống qυầи ɭót, cô mới chợt thức tỉnh. Thẳng tay đẩy cổ anh hướng lên gầm xe.“Thật b**n th**, mới trưa trật mà đã không đứng đắn rồi.”Miên Châu đỏ bừng cả mặt, nóng hầm hập như quả táo đỏ nấu chín.Tư Dạ Hàn cũng ngoan ngoãn dừng lại, cầm tay cô ʍút̼ vào da thịt.“Được, nghe em.”Hai người chỉnh tề lại quần áo, không khí quá mức ngượng ngùng. Cô sắp bị người đàn ông này làm ra hình dạng gì rồi.Miên Châu mặt đỏ tía tai, còn Dạ Hàn thì tâm tư sảng kɧօáϊ. Không biết trong đầu óc của mấy ông tổng tài có những gì mà lại làm cô ra nông nỗi như thế....Nhà hàng.“ Hai đứa tụi con hú hí gì xong chưa? Lúc nào cũng tới muộn.”Cung Linh Phương uể oải, than thở. Bà đây đã ngán khi phải tiếp mấy con phò quốc tế!Miên Châu bị nói trúng tim đen, khuôn mặt lập tức bị nhuộm đỏ. Ninh Tuyết Lạc lập tức thấy dấu hôn ở trêи cổ cô.Nghiến răng nghiến lợi, tay nắm chặt khăn trải bàn kiểu Nhật như muốn xé nát nó.Khốn khϊế͙p͙, chỉ là một con nhỏ quê mùa vậy mà Tomoe lại yêu nó đến thế. Mày sẽ phải trả giá, TỐ MIÊN CHÂU!Tư Dạ Hàn ngồi vào ghế, Ninh Tuyết Lạc cũng lập tức bon chen chọn ngồi chiếc ghế gần đó.( nhỏ này sinh ra cứ thích bon chen.)Thấy Ninh Tuyết Lạc cứ lượn lờ trước mắt, anh giương con mắt khinh bỉ nhìn ả.Miên Châu cũng hiểu chuyện không chấp mấy đứa họ trẻ tên trâu. Ngồi chiếc ghế còn lại gần anh.Cung Linh Phương xỉa xói“Haizzz sao chị không biết dạy con bé nhà chị vậy, để nó bám chồng người khác lung tung.”Ninh Phụng cũng không phải dạng vừa, trực tiếp gối xô nước lạnh“Chị cũng thế mà, con chị cũng trưng ra bộ mặt thê thảm trước khách đấy thôi.”Mặt đối mặt, toát lên một luồng khí nguy hiểm giữa hai người nội trợ.
Miên Châu bị Dạ Hàn đưa đi đến mức đơ người. Cô nhìn chiếc xe kia đi khuất, lo lắng hỏi người đàn ông hấp tấp trước mặt.
“Như thế-có ổn không?”
Tư Dạ Hàn thắt dây an toàn cho cô, mặt mày cực kì cau có.
“Có gì mà không được.”
“Ninh Tuyết Lạc yêu anh thế mà... anh không tính đáp lại tình cảm.”
Dạ Hàn quơ tay.
“Anh chỉ yêu mình em thôi vợ à~”
Lời nói như rót mật vào tai, cảm giác sung sướиɠ đến lạ thường. Đây là đại boss cool ngầu, lạnh lùng hay sao?
Nhưng lời nói ấy lại khiến cô cảm thấy rất vui vẻ. Miên Châu bụng miệng cười, hai lúm đồng tiền lộ ra trông rất duyên.
Miên Châu cười lên rất đẹp làm anh phải đứng hình mất 5 giây. Không chịu được liền đè cô xuống ghế, ghế cũng tự động bật ra sau.
Này, trông như sắp đặt sẵn thế?!?
Cô đối diện với Dạ Hàn, tâm tình hỗn loạn. Anh hơi nới lỏng cà vạt, rồi chuyển sang cởi từng cúc áo sơ mi.
“Nè, anh tính làm gì?”
Tư Dạ Hàn bất ngờ đặt môi lên môi cô, hôn cô đến mức ngạt thở.
Miên Châu ngượng ngùng, cố phản kháng. Anh tiếp tục tung ra những cú hôn liên tiếp khắp cơ thể cô.
“Dừng-dừng lại.”
Dùng lưỡi ɭϊếʍ quanh ngực Miên Châu, làm thấm ướt nó. Dùng sức cắn vào xương quai xanh tạo thành vết tích tim tím.
Cơ thể cô cũng trở nên lạ thường. Hoàn toàn nhạy cảm hơn trước. Anh chạm bất kì chỗ nào cô cũng có phản ứng.
Tay anh cũng phối hợp rất điêu liện, trong phít chốc mò mẫn được vào trong áo.
“Rất mềm và vừa tay.” Dạ Hàn vừa sờ ngực Miên Châu vừa thốt ra những từ đó.
Cái gì mà m-mềm, cái gì mà vừa tay cơ chứ ? Dạ Hàn thật b**n th**, đúng là đại b**n th**. Sao có thể nói ra những từ đó.
Tư Dạ Hàn vừa hôn vừa liên tục x** n*n ngực cô. Cơ thể cũng không chịu nghe lời cô nữa mặc sức anh dày vò.
Tay anh trượt xuống qυầи ɭót, cô mới chợt thức tỉnh. Thẳng tay đẩy cổ anh hướng lên gầm xe.
“Thật b**n th**, mới trưa trật mà đã không đứng đắn rồi.”
Miên Châu đỏ bừng cả mặt, nóng hầm hập như quả táo đỏ nấu chín.
Tư Dạ Hàn cũng ngoan ngoãn dừng lại, cầm tay cô ʍút̼ vào da thịt.
“Được, nghe em.”
Hai người chỉnh tề lại quần áo, không khí quá mức ngượng ngùng. Cô sắp bị người đàn ông này làm ra hình dạng gì rồi.
Miên Châu mặt đỏ tía tai, còn Dạ Hàn thì tâm tư sảng kɧօáϊ. Không biết trong đầu óc của mấy ông tổng tài có những gì mà lại làm cô ra nông nỗi như thế.
...
Nhà hàng.
“ Hai đứa tụi con hú hí gì xong chưa? Lúc nào cũng tới muộn.”
Cung Linh Phương uể oải, than thở. Bà đây đã ngán khi phải tiếp mấy con phò quốc tế!
Miên Châu bị nói trúng tim đen, khuôn mặt lập tức bị nhuộm đỏ. Ninh Tuyết Lạc lập tức thấy dấu hôn ở trêи cổ cô.
Nghiến răng nghiến lợi, tay nắm chặt khăn trải bàn kiểu Nhật như muốn xé nát nó.
Khốn khϊế͙p͙, chỉ là một con nhỏ quê mùa vậy mà Tomoe lại yêu nó đến thế. Mày sẽ phải trả giá, TỐ MIÊN CHÂU!
Tư Dạ Hàn ngồi vào ghế, Ninh Tuyết Lạc cũng lập tức bon chen chọn ngồi chiếc ghế gần đó.( nhỏ này sinh ra cứ thích bon chen.)
Thấy Ninh Tuyết Lạc cứ lượn lờ trước mắt, anh giương con mắt khinh bỉ nhìn ả.
Miên Châu cũng hiểu chuyện không chấp mấy đứa họ trẻ tên trâu. Ngồi chiếc ghế còn lại gần anh.
Cung Linh Phương xỉa xói
“Haizzz sao chị không biết dạy con bé nhà chị vậy, để nó bám chồng người khác lung tung.”
Ninh Phụng cũng không phải dạng vừa, trực tiếp gối xô nước lạnh
“Chị cũng thế mà, con chị cũng trưng ra bộ mặt thê thảm trước khách đấy thôi.”
Mặt đối mặt, toát lên một luồng khí nguy hiểm giữa hai người nội trợ.
Tổng Tài, Vợ Của Ngài Lại Phá Phách Nữa Rồi!Tác giả: Trennifer TiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược“ Ưm...đau quá!” Tố Miên Châu toàn thân nhức mỏi như va mạnh vào một thứ gì đó. Cử động một chút mới chợt phát hiện ra hai tay lẫn hai chân đầu bị trói chặt, không gian xung quanh tối sầm không một chút ánh sáng. Miên Châu dồn hết sức lực giãy giụa, chân cô vô tình đạp phải một người nào đó, Miên Châu theo lẽ thường tình gặng hỏi: “Ai?” Miên Châu hỏi nhưng không thấy hồi âm từ phía bên kia. .... “ Miên Châu! Miên Châu phải không?” Giọng Đại Hỷ vang vọng lên bộc lộ vẻ vui mừng. Hai người mừng mừng tủi tủi, da thịt kề sát nhau làm kí hiệu. Miên Châu chợt nhận ra xung quanh vẫn còn người. Bọn họ cũng như cô cũng bị trói chặt không lối thoát... Châu Mẫn hoảng loạn rếu lên: “ A!A! Tôi đang ở đâu vậy? Tôi đang tốt nghiệp mà tại sao lại bị bắt cóc...híc..” Chợt một âm thanh “ cót két” kêu lên liên hồi của cửa xếp mở ra một cách thô bạo. Bước lên sàn nhà một cách nặng nề như muốn đạp vỡ, quát lên một giọng ồm ồm khó tả: “ CÂM MỒM! Chúng mày ồn ào quá đấy, không phải vì boss thì tao đã giết… Miên Châu bị Dạ Hàn đưa đi đến mức đơ người. Cô nhìn chiếc xe kia đi khuất, lo lắng hỏi người đàn ông hấp tấp trước mặt.“Như thế-có ổn không?”Tư Dạ Hàn thắt dây an toàn cho cô, mặt mày cực kì cau có.“Có gì mà không được.”“Ninh Tuyết Lạc yêu anh thế mà... anh không tính đáp lại tình cảm.”Dạ Hàn quơ tay.“Anh chỉ yêu mình em thôi vợ à~”Lời nói như rót mật vào tai, cảm giác sung sướиɠ đến lạ thường. Đây là đại boss cool ngầu, lạnh lùng hay sao?Nhưng lời nói ấy lại khiến cô cảm thấy rất vui vẻ. Miên Châu bụng miệng cười, hai lúm đồng tiền lộ ra trông rất duyên.Miên Châu cười lên rất đẹp làm anh phải đứng hình mất 5 giây. Không chịu được liền đè cô xuống ghế, ghế cũng tự động bật ra sau.Này, trông như sắp đặt sẵn thế?!?Cô đối diện với Dạ Hàn, tâm tình hỗn loạn. Anh hơi nới lỏng cà vạt, rồi chuyển sang cởi từng cúc áo sơ mi.“Nè, anh tính làm gì?”Tư Dạ Hàn bất ngờ đặt môi lên môi cô, hôn cô đến mức ngạt thở.Miên Châu ngượng ngùng, cố phản kháng. Anh tiếp tục tung ra những cú hôn liên tiếp khắp cơ thể cô.“Dừng-dừng lại.”Dùng lưỡi ɭϊếʍ quanh ngực Miên Châu, làm thấm ướt nó. Dùng sức cắn vào xương quai xanh tạo thành vết tích tim tím.Cơ thể cô cũng trở nên lạ thường. Hoàn toàn nhạy cảm hơn trước. Anh chạm bất kì chỗ nào cô cũng có phản ứng.Tay anh cũng phối hợp rất điêu liện, trong phít chốc mò mẫn được vào trong áo.“Rất mềm và vừa tay.” Dạ Hàn vừa sờ ngực Miên Châu vừa thốt ra những từ đó.Cái gì mà m-mềm, cái gì mà vừa tay cơ chứ ? Dạ Hàn thật b**n th**, đúng là đại b**n th**. Sao có thể nói ra những từ đó.Tư Dạ Hàn vừa hôn vừa liên tục x** n*n ngực cô. Cơ thể cũng không chịu nghe lời cô nữa mặc sức anh dày vò.Tay anh trượt xuống qυầи ɭót, cô mới chợt thức tỉnh. Thẳng tay đẩy cổ anh hướng lên gầm xe.“Thật b**n th**, mới trưa trật mà đã không đứng đắn rồi.”Miên Châu đỏ bừng cả mặt, nóng hầm hập như quả táo đỏ nấu chín.Tư Dạ Hàn cũng ngoan ngoãn dừng lại, cầm tay cô ʍút̼ vào da thịt.“Được, nghe em.”Hai người chỉnh tề lại quần áo, không khí quá mức ngượng ngùng. Cô sắp bị người đàn ông này làm ra hình dạng gì rồi.Miên Châu mặt đỏ tía tai, còn Dạ Hàn thì tâm tư sảng kɧօáϊ. Không biết trong đầu óc của mấy ông tổng tài có những gì mà lại làm cô ra nông nỗi như thế....Nhà hàng.“ Hai đứa tụi con hú hí gì xong chưa? Lúc nào cũng tới muộn.”Cung Linh Phương uể oải, than thở. Bà đây đã ngán khi phải tiếp mấy con phò quốc tế!Miên Châu bị nói trúng tim đen, khuôn mặt lập tức bị nhuộm đỏ. Ninh Tuyết Lạc lập tức thấy dấu hôn ở trêи cổ cô.Nghiến răng nghiến lợi, tay nắm chặt khăn trải bàn kiểu Nhật như muốn xé nát nó.Khốn khϊế͙p͙, chỉ là một con nhỏ quê mùa vậy mà Tomoe lại yêu nó đến thế. Mày sẽ phải trả giá, TỐ MIÊN CHÂU!Tư Dạ Hàn ngồi vào ghế, Ninh Tuyết Lạc cũng lập tức bon chen chọn ngồi chiếc ghế gần đó.( nhỏ này sinh ra cứ thích bon chen.)Thấy Ninh Tuyết Lạc cứ lượn lờ trước mắt, anh giương con mắt khinh bỉ nhìn ả.Miên Châu cũng hiểu chuyện không chấp mấy đứa họ trẻ tên trâu. Ngồi chiếc ghế còn lại gần anh.Cung Linh Phương xỉa xói“Haizzz sao chị không biết dạy con bé nhà chị vậy, để nó bám chồng người khác lung tung.”Ninh Phụng cũng không phải dạng vừa, trực tiếp gối xô nước lạnh“Chị cũng thế mà, con chị cũng trưng ra bộ mặt thê thảm trước khách đấy thôi.”Mặt đối mặt, toát lên một luồng khí nguy hiểm giữa hai người nội trợ.