Cô bị mắc kẹt trên chiếc giường lớn với dây xích bằng da trên tay, người đàn ông phía sau cô nóng bỏng, nụ hôn như mưa, cô có thể cảm nhận được anh ta vô cùng mạnh mẽ."A ..." Một trận đau âm ỉ đột nhiên lan đến tứ chi!Nhưng rồi không đau nữa, nặng trĩu, như một ảo ảnh ...Với hơi thở cuồng nhiệt quanh tai, anh ta nhỏ giọng hỏi cô: Có thoải mái không?...“Ư…!” Vân Thanh đột nhiên mở mắt ra, từ trên bàn ngẩng đầu lên, cau mày che gò má nóng rực.Tại sao cô luôn có giấc mơ này? Cô rõ ràng là người không có kinh nghiệm.Vân Khanh đứng dậy đến bốn rửa tay hắt nước lên mặt, lúc này cửa phòng làm việc bị gõ."Mời vào."Khoa cấp cứu Trương Quyên thăm dò: "Bác sĩ Vân, có một bệnh nhân ở đây. Bác sĩ khoa tiết niệu không ở khoa cấp cứu nội tiết niệu. Cô có thể qua được không?"“Bác sĩ Trương, đây là…” Vân Thanh quét tới bảng hiệu cửa ‘Phòng điều trị vợ chồng’, cười ngây ngô.Trương Quyên hơi áy náy, "Vậy thì cô cũng giải quyết vấn đề về phương diện đó! Làm ơn đi?"“Chờ một chút.” Vân Thanh mặc blouse…
Chương 261: Hơi thở ấm áp
Cô Vợ Quyến Rũ: Ông Xã Đại Nhân Yêu Em Nữa ĐiTác giả: Gia Tuấn MỹTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngCô bị mắc kẹt trên chiếc giường lớn với dây xích bằng da trên tay, người đàn ông phía sau cô nóng bỏng, nụ hôn như mưa, cô có thể cảm nhận được anh ta vô cùng mạnh mẽ."A ..." Một trận đau âm ỉ đột nhiên lan đến tứ chi!Nhưng rồi không đau nữa, nặng trĩu, như một ảo ảnh ...Với hơi thở cuồng nhiệt quanh tai, anh ta nhỏ giọng hỏi cô: Có thoải mái không?...“Ư…!” Vân Thanh đột nhiên mở mắt ra, từ trên bàn ngẩng đầu lên, cau mày che gò má nóng rực.Tại sao cô luôn có giấc mơ này? Cô rõ ràng là người không có kinh nghiệm.Vân Khanh đứng dậy đến bốn rửa tay hắt nước lên mặt, lúc này cửa phòng làm việc bị gõ."Mời vào."Khoa cấp cứu Trương Quyên thăm dò: "Bác sĩ Vân, có một bệnh nhân ở đây. Bác sĩ khoa tiết niệu không ở khoa cấp cứu nội tiết niệu. Cô có thể qua được không?"“Bác sĩ Trương, đây là…” Vân Thanh quét tới bảng hiệu cửa ‘Phòng điều trị vợ chồng’, cười ngây ngô.Trương Quyên hơi áy náy, "Vậy thì cô cũng giải quyết vấn đề về phương diện đó! Làm ơn đi?"“Chờ một chút.” Vân Thanh mặc blouse… ‘ đã định ra chưa’ 4 chữ này vô ý lại một lần nữa nhắc nhở anh ta, Cố Trạm Vũ vô cùng tức giận.Ném chiếc bật lửa trong tay anh ta qua một bên, nắm lấy mái tóc xoăn nhẹ của cô ta túm về phía sau, anh ta khát máu nói, “ Cô sao lại lên xe của tôi? Cô cũng đến để cười nhạo tôi đúng không?”“ A! Trạm Vũ Trạm Vũ.” Qúy Chỉ Nhã đau đớn, hoảng sợ ôm lấy anh ta, “ Anh tức giận với em làm cái gì chứ? Có bản lĩnh thì đi giết Vân Khanh ấy.”Vân Khanh……Cố Trạm Vũ dần dần tỉnh lại, lạnh lùng buông tay ra.Trong tay còn cầm vài cọng tóc dài màu hạt dẻ, anh ta giật mình nhìn, tóc của Vân Khanh là màu đen, ra ngoài nắng mới hơi ánh lên một chút màu nâu hạt dẻ, rất mềm mại.Anh ta lấy tay vuốt mái tóc khác biệt đó, sau đó đẩy người kia ra.Qúy Chỉ Nhã nhất định không buông ra, tận dụng cơ hội luồn tay vào trong cúc áo của anh ta, sờ đến tận cùng những cơ bắp rắn chắc và lạnh lùng kia, “ Anh sẽ lại tìm kiếm em thôi, lên xe của anh thì làm sao chứ, không phải là vì quan tâm anh hay sao, cho nên em mới trốn ở đây…. Hôm nay Lục Mặc Trầm không xuất hiện, cho nên em cũng không muốn tự mình đến đây, chuyện trong kia như thế nào em cũng không biết nữa, sốt ruột đợi chờ anh, sợ anh không qua được quyền lực của lão già kia, chịu tổn thất.”Đôi môi mỏng của Cố Trạm Vũ mím lại thành một đường thẳng, lạnh lùng nhìn cô ta, “ Chuyện cũng là do người chồng tuyệt vời của em ban tặng cho đấy.”“ Có ý gì?”Cố Trạm Vũ sắc mặt giữ tợn, “ Chuyện của Tô Gia Ngọc đã bị anh ta làm lộ ra rồi, cô nói xem chuyện này tôi có phải tổn thất rất lớn không?”Qúy Chỉ Nhã ngơ người ra,trợn mắt.Tin mà cô nhận được là vị luật sư của Vân Khanh, công tử nhà họ Thẩm đã tiết lộ ra sự việc này, khiến cho Ông cụ Lục vô cùng tức giận.Chuyện này…… hóa ra đứng đằng sau là Lục Mặc Trầm làm trò quỷ?!Qúy Chỉ Nhã nhịn không được nắm chặt tay lại, chuyện này làm cho cô ta rất khó chịu tức giận.Sự phát triển của tất cả mọi chuyện đều nằm ngoài dự liệu của cô ta.Vốn dĩ định đem chuyện đứa con của Tô Gia Ngọc thông báo ra ngoài, là muốn cho Vân Khanh một đòn chí mạng, lấy ra để làm ầm lên, sau đó kêu người thông báo cho ông cụ Lục, rồi có thể thuận lợi ép cho Cố Trạm Vũ và Vân Khanh ly hôn một cách thuận lợi!Qúy Chỉ Nhã thở ra hơi lạnh, Lục Mặc Trầm, người này đúng là một con rắn độc.Rõ ràng tất cả là do cô ta bày ra, anh lại đảo lộn bố cục, cái gì cũng làm ra được!Lời nói của Cố Trạm Vũ có ý nghĩa gì.Cuộc hôn nhân này, sẽ ly hôn ?Qúy Chỉ Nhã trong lòng rất vướng bận, bởi vì Lục Mặc Trầm do ghen tuông, hận thù mà muốn Vân Khanh ly hôn, lại cảm thấy nếu bây giờ không ly hôn, để sau này mới ly hôn với Cố Trạm Vũ, e là rất khó.Ngay cả khi bản thân có thể mê hoặc Cố Trạm Vũ, việc ly hôn của Vân Khanh và Cố Trạm Vũ có phải là giới hạn cuối cùng.Phía Lục Mặc Trầm dường như không thể chông chờ gì được nữa, Cố Trạm Vũ mới chính là cái cây to mà cô ta phải bám víu vào trong tương lai.Cuộc hôn nhân này, ly hôn thì cũng ly hôn rồi.Qúy Chỉ Nhã chỉ là không cam tâm, vốn dĩ có thể đẩy Vân Khanh đến con đường hết, lại bị Lục Mặc Trầm ra tay chặn lại, chuyển bến mọi thứ giúp cô ta sống lại.“ Ông cụ rốt cuộc nói thế nào? “ Qúy Chỉ Nhã vội vã hỏi, “Ông cụ không có ý giữ lại sao?”Cố Trạm Vũ nhìn chằm chằm cô ta, đột nhiên nở nụ cười sắc bén nâng cằm cô ta lên, “ Cô hỏi đông hỏi tây là có ý gì, tôi và Vân Khanh ly hôn cô thấy vui vẻ hay là không vui vẻ?”Câu hỏi này khá khó .Vui vẻ, vì Cố Trạm Vũ đã quay lại với sự tự do của bản thân.Nếu như không vui vẻ, vậy có nghĩa là cô ta vẫn đang đứng bên phía của Lục Mặc Trầm.
‘ đã định ra chưa’ 4 chữ này vô ý lại một lần nữa nhắc nhở anh ta, Cố Trạm Vũ vô cùng tức giận.Ném chiếc bật lửa trong tay anh ta qua một bên, nắm lấy mái tóc xoăn nhẹ của cô ta túm về phía sau, anh ta khát máu nói, “ Cô sao lại lên xe của tôi? Cô cũng đến để cười nhạo tôi đúng không?”“ A! Trạm Vũ Trạm Vũ.” Qúy Chỉ Nhã đau đớn, hoảng sợ ôm lấy anh ta, “ Anh tức giận với em làm cái gì chứ? Có bản lĩnh thì đi giết Vân Khanh ấy.”Vân Khanh……Cố Trạm Vũ dần dần tỉnh lại, lạnh lùng buông tay ra.Trong tay còn cầm vài cọng tóc dài màu hạt dẻ, anh ta giật mình nhìn, tóc của Vân Khanh là màu đen, ra ngoài nắng mới hơi ánh lên một chút màu nâu hạt dẻ, rất mềm mại.Anh ta lấy tay vuốt mái tóc khác biệt đó, sau đó đẩy người kia ra.Qúy Chỉ Nhã nhất định không buông ra, tận dụng cơ hội luồn tay vào trong cúc áo của anh ta, sờ đến tận cùng những cơ bắp rắn chắc và lạnh lùng kia, “ Anh sẽ lại tìm kiếm em thôi, lên xe của anh thì làm sao chứ, không phải là vì quan tâm anh hay sao, cho nên em mới trốn ở đây…. Hôm nay Lục Mặc Trầm không xuất hiện, cho nên em cũng không muốn tự mình đến đây, chuyện trong kia như thế nào em cũng không biết nữa, sốt ruột đợi chờ anh, sợ anh không qua được quyền lực của lão già kia, chịu tổn thất.”Đôi môi mỏng của Cố Trạm Vũ mím lại thành một đường thẳng, lạnh lùng nhìn cô ta, “ Chuyện cũng là do người chồng tuyệt vời của em ban tặng cho đấy.”“ Có ý gì?”Cố Trạm Vũ sắc mặt giữ tợn, “ Chuyện của Tô Gia Ngọc đã bị anh ta làm lộ ra rồi, cô nói xem chuyện này tôi có phải tổn thất rất lớn không?”Qúy Chỉ Nhã ngơ người ra,trợn mắt.Tin mà cô nhận được là vị luật sư của Vân Khanh, công tử nhà họ Thẩm đã tiết lộ ra sự việc này, khiến cho Ông cụ Lục vô cùng tức giận.Chuyện này…… hóa ra đứng đằng sau là Lục Mặc Trầm làm trò quỷ?!Qúy Chỉ Nhã nhịn không được nắm chặt tay lại, chuyện này làm cho cô ta rất khó chịu tức giận.Sự phát triển của tất cả mọi chuyện đều nằm ngoài dự liệu của cô ta.Vốn dĩ định đem chuyện đứa con của Tô Gia Ngọc thông báo ra ngoài, là muốn cho Vân Khanh một đòn chí mạng, lấy ra để làm ầm lên, sau đó kêu người thông báo cho ông cụ Lục, rồi có thể thuận lợi ép cho Cố Trạm Vũ và Vân Khanh ly hôn một cách thuận lợi!Qúy Chỉ Nhã thở ra hơi lạnh, Lục Mặc Trầm, người này đúng là một con rắn độc.Rõ ràng tất cả là do cô ta bày ra, anh lại đảo lộn bố cục, cái gì cũng làm ra được!Lời nói của Cố Trạm Vũ có ý nghĩa gì.Cuộc hôn nhân này, sẽ ly hôn ?Qúy Chỉ Nhã trong lòng rất vướng bận, bởi vì Lục Mặc Trầm do ghen tuông, hận thù mà muốn Vân Khanh ly hôn, lại cảm thấy nếu bây giờ không ly hôn, để sau này mới ly hôn với Cố Trạm Vũ, e là rất khó.Ngay cả khi bản thân có thể mê hoặc Cố Trạm Vũ, việc ly hôn của Vân Khanh và Cố Trạm Vũ có phải là giới hạn cuối cùng.Phía Lục Mặc Trầm dường như không thể chông chờ gì được nữa, Cố Trạm Vũ mới chính là cái cây to mà cô ta phải bám víu vào trong tương lai.Cuộc hôn nhân này, ly hôn thì cũng ly hôn rồi.Qúy Chỉ Nhã chỉ là không cam tâm, vốn dĩ có thể đẩy Vân Khanh đến con đường hết, lại bị Lục Mặc Trầm ra tay chặn lại, chuyển bến mọi thứ giúp cô ta sống lại.“ Ông cụ rốt cuộc nói thế nào? “ Qúy Chỉ Nhã vội vã hỏi, “Ông cụ không có ý giữ lại sao?”Cố Trạm Vũ nhìn chằm chằm cô ta, đột nhiên nở nụ cười sắc bén nâng cằm cô ta lên, “ Cô hỏi đông hỏi tây là có ý gì, tôi và Vân Khanh ly hôn cô thấy vui vẻ hay là không vui vẻ?”Câu hỏi này khá khó .Vui vẻ, vì Cố Trạm Vũ đã quay lại với sự tự do của bản thân.Nếu như không vui vẻ, vậy có nghĩa là cô ta vẫn đang đứng bên phía của Lục Mặc Trầm.
Cô Vợ Quyến Rũ: Ông Xã Đại Nhân Yêu Em Nữa ĐiTác giả: Gia Tuấn MỹTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngCô bị mắc kẹt trên chiếc giường lớn với dây xích bằng da trên tay, người đàn ông phía sau cô nóng bỏng, nụ hôn như mưa, cô có thể cảm nhận được anh ta vô cùng mạnh mẽ."A ..." Một trận đau âm ỉ đột nhiên lan đến tứ chi!Nhưng rồi không đau nữa, nặng trĩu, như một ảo ảnh ...Với hơi thở cuồng nhiệt quanh tai, anh ta nhỏ giọng hỏi cô: Có thoải mái không?...“Ư…!” Vân Thanh đột nhiên mở mắt ra, từ trên bàn ngẩng đầu lên, cau mày che gò má nóng rực.Tại sao cô luôn có giấc mơ này? Cô rõ ràng là người không có kinh nghiệm.Vân Khanh đứng dậy đến bốn rửa tay hắt nước lên mặt, lúc này cửa phòng làm việc bị gõ."Mời vào."Khoa cấp cứu Trương Quyên thăm dò: "Bác sĩ Vân, có một bệnh nhân ở đây. Bác sĩ khoa tiết niệu không ở khoa cấp cứu nội tiết niệu. Cô có thể qua được không?"“Bác sĩ Trương, đây là…” Vân Thanh quét tới bảng hiệu cửa ‘Phòng điều trị vợ chồng’, cười ngây ngô.Trương Quyên hơi áy náy, "Vậy thì cô cũng giải quyết vấn đề về phương diện đó! Làm ơn đi?"“Chờ một chút.” Vân Thanh mặc blouse… ‘ đã định ra chưa’ 4 chữ này vô ý lại một lần nữa nhắc nhở anh ta, Cố Trạm Vũ vô cùng tức giận.Ném chiếc bật lửa trong tay anh ta qua một bên, nắm lấy mái tóc xoăn nhẹ của cô ta túm về phía sau, anh ta khát máu nói, “ Cô sao lại lên xe của tôi? Cô cũng đến để cười nhạo tôi đúng không?”“ A! Trạm Vũ Trạm Vũ.” Qúy Chỉ Nhã đau đớn, hoảng sợ ôm lấy anh ta, “ Anh tức giận với em làm cái gì chứ? Có bản lĩnh thì đi giết Vân Khanh ấy.”Vân Khanh……Cố Trạm Vũ dần dần tỉnh lại, lạnh lùng buông tay ra.Trong tay còn cầm vài cọng tóc dài màu hạt dẻ, anh ta giật mình nhìn, tóc của Vân Khanh là màu đen, ra ngoài nắng mới hơi ánh lên một chút màu nâu hạt dẻ, rất mềm mại.Anh ta lấy tay vuốt mái tóc khác biệt đó, sau đó đẩy người kia ra.Qúy Chỉ Nhã nhất định không buông ra, tận dụng cơ hội luồn tay vào trong cúc áo của anh ta, sờ đến tận cùng những cơ bắp rắn chắc và lạnh lùng kia, “ Anh sẽ lại tìm kiếm em thôi, lên xe của anh thì làm sao chứ, không phải là vì quan tâm anh hay sao, cho nên em mới trốn ở đây…. Hôm nay Lục Mặc Trầm không xuất hiện, cho nên em cũng không muốn tự mình đến đây, chuyện trong kia như thế nào em cũng không biết nữa, sốt ruột đợi chờ anh, sợ anh không qua được quyền lực của lão già kia, chịu tổn thất.”Đôi môi mỏng của Cố Trạm Vũ mím lại thành một đường thẳng, lạnh lùng nhìn cô ta, “ Chuyện cũng là do người chồng tuyệt vời của em ban tặng cho đấy.”“ Có ý gì?”Cố Trạm Vũ sắc mặt giữ tợn, “ Chuyện của Tô Gia Ngọc đã bị anh ta làm lộ ra rồi, cô nói xem chuyện này tôi có phải tổn thất rất lớn không?”Qúy Chỉ Nhã ngơ người ra,trợn mắt.Tin mà cô nhận được là vị luật sư của Vân Khanh, công tử nhà họ Thẩm đã tiết lộ ra sự việc này, khiến cho Ông cụ Lục vô cùng tức giận.Chuyện này…… hóa ra đứng đằng sau là Lục Mặc Trầm làm trò quỷ?!Qúy Chỉ Nhã nhịn không được nắm chặt tay lại, chuyện này làm cho cô ta rất khó chịu tức giận.Sự phát triển của tất cả mọi chuyện đều nằm ngoài dự liệu của cô ta.Vốn dĩ định đem chuyện đứa con của Tô Gia Ngọc thông báo ra ngoài, là muốn cho Vân Khanh một đòn chí mạng, lấy ra để làm ầm lên, sau đó kêu người thông báo cho ông cụ Lục, rồi có thể thuận lợi ép cho Cố Trạm Vũ và Vân Khanh ly hôn một cách thuận lợi!Qúy Chỉ Nhã thở ra hơi lạnh, Lục Mặc Trầm, người này đúng là một con rắn độc.Rõ ràng tất cả là do cô ta bày ra, anh lại đảo lộn bố cục, cái gì cũng làm ra được!Lời nói của Cố Trạm Vũ có ý nghĩa gì.Cuộc hôn nhân này, sẽ ly hôn ?Qúy Chỉ Nhã trong lòng rất vướng bận, bởi vì Lục Mặc Trầm do ghen tuông, hận thù mà muốn Vân Khanh ly hôn, lại cảm thấy nếu bây giờ không ly hôn, để sau này mới ly hôn với Cố Trạm Vũ, e là rất khó.Ngay cả khi bản thân có thể mê hoặc Cố Trạm Vũ, việc ly hôn của Vân Khanh và Cố Trạm Vũ có phải là giới hạn cuối cùng.Phía Lục Mặc Trầm dường như không thể chông chờ gì được nữa, Cố Trạm Vũ mới chính là cái cây to mà cô ta phải bám víu vào trong tương lai.Cuộc hôn nhân này, ly hôn thì cũng ly hôn rồi.Qúy Chỉ Nhã chỉ là không cam tâm, vốn dĩ có thể đẩy Vân Khanh đến con đường hết, lại bị Lục Mặc Trầm ra tay chặn lại, chuyển bến mọi thứ giúp cô ta sống lại.“ Ông cụ rốt cuộc nói thế nào? “ Qúy Chỉ Nhã vội vã hỏi, “Ông cụ không có ý giữ lại sao?”Cố Trạm Vũ nhìn chằm chằm cô ta, đột nhiên nở nụ cười sắc bén nâng cằm cô ta lên, “ Cô hỏi đông hỏi tây là có ý gì, tôi và Vân Khanh ly hôn cô thấy vui vẻ hay là không vui vẻ?”Câu hỏi này khá khó .Vui vẻ, vì Cố Trạm Vũ đã quay lại với sự tự do của bản thân.Nếu như không vui vẻ, vậy có nghĩa là cô ta vẫn đang đứng bên phía của Lục Mặc Trầm.