Tác giả:

Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…

Chương 24

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Tất nhiên Hạ Văn Trì không dám nói: “Tôi rất thân với người phụ trách trung tâm này, hay là tôi nói người ta đưa công trình này cho công ty cô ấy là được. Theo tôi biết, lần đấu thầu này có Khải Phong và các công ty lớn khác tham gia, cạnh tranh rất khốc liệt.”“Không cần, cho cô ta cơ hội, không lấy được là do bản lĩnh cô ta không đủ. Cậu chỉ cần bảo đảm cạnh tranh công bằng là được.”Hạ Văn Trì cảm khái, quả nhiên người này đối với vợ mình cũng vô tình như vậy: “Được, cậu sắp xếp thế nào thì tôi sẽ làm như vậy.”Năm phút sau, Khương Tuyết Nhu cầm thịt lợn lên xe, anh thản nhiên nói: “Tôi đã hỏi thăm cho cô rồi.”Khương Tuyết Nhu ngẩn ra, không ngờ lại dễ dàng như vậy, không hổ là c** nh* của Lục Thanh Minh.“Cảm ơn anh.” Cô ngẩng đầu chân thành cảm ơn.Khóe miệng Hoắc Anh Tuấn hơi cong lên: “Về nhà nấu thịt kho tàu”Khương Tuyết Nhu giả vờ ngạc nhiên: “Tôi không nói sẽ làm thịt kho tàu, tôi định nấu thịt lợn với khoai tây.Hoắc Anh Tuấn: “…”Nhìn thấy gương mặt đẹp trai trở lên âm trầm với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, Khương Tuyết Nhu bật cười: “Tôi đùa thôi, tôi chuẩn bị nấu thịt kho tàu cho anh.”“Khương Tuyết Nhu.” Hoắc Anh Tuấn nghiến răng nói một câu, người phụ nữ này dám trêu anh, là do anh đối xử với cô tốt hơn một chút, nên mới được đẳng chân lên đằng đầu sao?Nhận thấy người nào đó đang tức giận, Khương Tuyết Nhu vội vàng lè lưỡi, đùa giỡn nói: “Thừa nhận anh thích món thịt kho tàu này khó như vậy sao? Thích ăn đồ gì thì nên nói ra mới đúng.Hoắc Anh Tuấn bực bội “hừ” một tiếng, một người đàn ông to lớn thích ăn thịt kho tàu là chuyện dễ nói ra sao?Khương Tuyết Nhu cười tít mắt hỏi: “Vậy anh biết tôi thích ăn cái gì không?”“Ăn thức ăn mèo” Anh ném lại một câu.Khương Tuyết Nhu: “…”Em gái anh, có tin cô không nấu nữa không?“Em thích ăn anh nhất.” Người nào đó bắt đầu mặt dày trêu chọc người khác.Hoắc Anh Tuấn liếc cô: “Không ai nhắc nhở cô, đừng có trêu chọc đàn ông khi ở trên xe sao?”Khương Tuyết Nhu trở lên căng thẳng, trên xe trêu chọc đàn ông thì làm sao, lẽ nào trêu anh anh sẽ…Khụ khụ, chỉ nghĩ thôi đã đỏ mặt, nhưng cô không dễ dàng vứt bỏ như vậy.“Sẽ lật xe.”Hoắc Anh Tuấn ném lại cho cô ba từ, như dội một chậu nước lạnh xuống.Nhìn vẻ mặt như bị táo bón của cô,khóe miệng Hoắc Anh Tuấn nhếch lên: “Xuống xe, đến rồi.” Sau khi về nhà, Khương Tuyết Nhu nghiêm túc nấu cơm cho Hoắc AnhTuấn, sau khi để anh ăn hài lòng mới trở về công ty.Phòng họp.Ông chủ Tổng giám đốc Dương đã nhận được thông báo từ hội trường trung tâm, vội vàng kích động mở cuộc họp khẩn.Tham gia cuộc họp ngoại trừ Khương Tuyết Nhu, Tổng giám đốc. Đọc nhanh nhất tại N hayho.com -Nhảy H ốDương, giám đốc dự án, còn có một nhà thiết kế khác là Mạnh Thần Hải. | “Tuyết Nhu, không ngờ cô còn trẻ mà đã có bản lĩnh như vậy, vậy mà lại có thể lấy được tư cách tham gia đấu thầu hội trường trung tâm. Đây là một dự án lớn làm cả năm năm của thành phố Thanh Đồng, sau này sẽ là một trong những trách nhiệm chính của thành phố Thanh Đồng chúng ta.”Tổng giám đốc Dương không ngớt lời khen ngợi nói: “Cho dù chúng ta không thể lấy được dự án lần này, nhưng việc có thể tham gia cũng vô cùng giúp ích cho việc phát triển trong tương lai của công ty chúng ta.”Khương Tuyết Nhu nghiêm túc nói: “Tổng giám đốc Dương, chỉ cần chúng ta có ý tưởng thiết kế tốt thì nhất định có thể lấy được. Chúng ta phải tin vào chính mình, mặc dù công ty chúng ta nhỏ, nhưng đến lúc đó có thể bao được một bộ phận, phần bánh này có thể ăn được.”

Tất nhiên Hạ Văn Trì không dám nói: “Tôi rất thân với người phụ trách trung tâm này, hay là tôi nói người ta đưa công trình này cho công ty cô ấy là được. Theo tôi biết, lần đấu thầu này có Khải Phong và các công ty lớn khác tham gia, cạnh tranh rất khốc liệt.”

“Không cần, cho cô ta cơ hội, không lấy được là do bản lĩnh cô ta không đủ. Cậu chỉ cần bảo đảm cạnh tranh công bằng là được.”

Hạ Văn Trì cảm khái, quả nhiên người này đối với vợ mình cũng vô tình như vậy: “Được, cậu sắp xếp thế nào thì tôi sẽ làm như vậy.”

Năm phút sau, Khương Tuyết Nhu cầm thịt lợn lên xe, anh thản nhiên nói: “Tôi đã hỏi thăm cho cô rồi.”

Khương Tuyết Nhu ngẩn ra, không ngờ lại dễ dàng như vậy, không hổ là c** nh* của Lục Thanh Minh.

“Cảm ơn anh.” Cô ngẩng đầu chân thành cảm ơn.

Khóe miệng Hoắc Anh Tuấn hơi cong lên: “Về nhà nấu thịt kho tàu”

Khương Tuyết Nhu giả vờ ngạc nhiên: “Tôi không nói sẽ làm thịt kho tàu, tôi định nấu thịt lợn với khoai tây.

Hoắc Anh Tuấn: “…”

Nhìn thấy gương mặt đẹp trai trở lên âm trầm với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, Khương Tuyết Nhu bật cười: “Tôi đùa thôi, tôi chuẩn bị nấu thịt kho tàu cho anh.”

“Khương Tuyết Nhu.” Hoắc Anh Tuấn nghiến răng nói một câu, người phụ nữ này dám trêu anh, là do anh đối xử với cô tốt hơn một chút, nên mới được đẳng chân lên đằng đầu sao?

Nhận thấy người nào đó đang tức giận, Khương Tuyết Nhu vội vàng lè lưỡi, đùa giỡn nói: “Thừa nhận anh thích món thịt kho tàu này khó như vậy sao? Thích ăn đồ gì thì nên nói ra mới đúng.

Hoắc Anh Tuấn bực bội “hừ” một tiếng, một người đàn ông to lớn thích ăn thịt kho tàu là chuyện dễ nói ra sao?

Khương Tuyết Nhu cười tít mắt hỏi: “Vậy anh biết tôi thích ăn cái gì không?”

“Ăn thức ăn mèo” Anh ném lại một câu.

Khương Tuyết Nhu: “…”

Em gái anh, có tin cô không nấu nữa không?

“Em thích ăn anh nhất.” Người nào đó bắt đầu mặt dày trêu chọc người khác.

Hoắc Anh Tuấn liếc cô: “Không ai nhắc nhở cô, đừng có trêu chọc đàn ông khi ở trên xe sao?”

Khương Tuyết Nhu trở lên căng thẳng, trên xe trêu chọc đàn ông thì làm sao, lẽ nào trêu anh anh sẽ…

Khụ khụ, chỉ nghĩ thôi đã đỏ mặt, nhưng cô không dễ dàng vứt bỏ như vậy.

“Sẽ lật xe.”

Hoắc Anh Tuấn ném lại cho cô ba từ, như dội một chậu nước lạnh xuống.

Nhìn vẻ mặt như bị táo bón của cô,

khóe miệng Hoắc Anh Tuấn nhếch lên: “Xuống xe, đến rồi.” Sau khi về nhà, Khương Tuyết Nhu nghiêm túc nấu cơm cho Hoắc Anh

Tuấn, sau khi để anh ăn hài lòng mới trở về công ty.

Phòng họp.

Ông chủ Tổng giám đốc Dương đã nhận được thông báo từ hội trường trung tâm, vội vàng kích động mở cuộc họp khẩn.

Tham gia cuộc họp ngoại trừ Khương Tuyết Nhu, Tổng giám đốc. Đọc nhanh nhất tại N hayho.com -Nhảy H ố

Dương, giám đốc dự án, còn có một nhà thiết kế khác là Mạnh Thần Hải. | “Tuyết Nhu, không ngờ cô còn trẻ mà đã có bản lĩnh như vậy, vậy mà lại có thể lấy được tư cách tham gia đấu thầu hội trường trung tâm. Đây là một dự án lớn làm cả năm năm của thành phố Thanh Đồng, sau này sẽ là một trong những trách nhiệm chính của thành phố Thanh Đồng chúng ta.”

Tổng giám đốc Dương không ngớt lời khen ngợi nói: “Cho dù chúng ta không thể lấy được dự án lần này, nhưng việc có thể tham gia cũng vô cùng giúp ích cho việc phát triển trong tương lai của công ty chúng ta.”

Khương Tuyết Nhu nghiêm túc nói: “Tổng giám đốc Dương, chỉ cần chúng ta có ý tưởng thiết kế tốt thì nhất định có thể lấy được. Chúng ta phải tin vào chính mình, mặc dù công ty chúng ta nhỏ, nhưng đến lúc đó có thể bao được một bộ phận, phần bánh này có thể ăn được.”

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Tất nhiên Hạ Văn Trì không dám nói: “Tôi rất thân với người phụ trách trung tâm này, hay là tôi nói người ta đưa công trình này cho công ty cô ấy là được. Theo tôi biết, lần đấu thầu này có Khải Phong và các công ty lớn khác tham gia, cạnh tranh rất khốc liệt.”“Không cần, cho cô ta cơ hội, không lấy được là do bản lĩnh cô ta không đủ. Cậu chỉ cần bảo đảm cạnh tranh công bằng là được.”Hạ Văn Trì cảm khái, quả nhiên người này đối với vợ mình cũng vô tình như vậy: “Được, cậu sắp xếp thế nào thì tôi sẽ làm như vậy.”Năm phút sau, Khương Tuyết Nhu cầm thịt lợn lên xe, anh thản nhiên nói: “Tôi đã hỏi thăm cho cô rồi.”Khương Tuyết Nhu ngẩn ra, không ngờ lại dễ dàng như vậy, không hổ là c** nh* của Lục Thanh Minh.“Cảm ơn anh.” Cô ngẩng đầu chân thành cảm ơn.Khóe miệng Hoắc Anh Tuấn hơi cong lên: “Về nhà nấu thịt kho tàu”Khương Tuyết Nhu giả vờ ngạc nhiên: “Tôi không nói sẽ làm thịt kho tàu, tôi định nấu thịt lợn với khoai tây.Hoắc Anh Tuấn: “…”Nhìn thấy gương mặt đẹp trai trở lên âm trầm với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, Khương Tuyết Nhu bật cười: “Tôi đùa thôi, tôi chuẩn bị nấu thịt kho tàu cho anh.”“Khương Tuyết Nhu.” Hoắc Anh Tuấn nghiến răng nói một câu, người phụ nữ này dám trêu anh, là do anh đối xử với cô tốt hơn một chút, nên mới được đẳng chân lên đằng đầu sao?Nhận thấy người nào đó đang tức giận, Khương Tuyết Nhu vội vàng lè lưỡi, đùa giỡn nói: “Thừa nhận anh thích món thịt kho tàu này khó như vậy sao? Thích ăn đồ gì thì nên nói ra mới đúng.Hoắc Anh Tuấn bực bội “hừ” một tiếng, một người đàn ông to lớn thích ăn thịt kho tàu là chuyện dễ nói ra sao?Khương Tuyết Nhu cười tít mắt hỏi: “Vậy anh biết tôi thích ăn cái gì không?”“Ăn thức ăn mèo” Anh ném lại một câu.Khương Tuyết Nhu: “…”Em gái anh, có tin cô không nấu nữa không?“Em thích ăn anh nhất.” Người nào đó bắt đầu mặt dày trêu chọc người khác.Hoắc Anh Tuấn liếc cô: “Không ai nhắc nhở cô, đừng có trêu chọc đàn ông khi ở trên xe sao?”Khương Tuyết Nhu trở lên căng thẳng, trên xe trêu chọc đàn ông thì làm sao, lẽ nào trêu anh anh sẽ…Khụ khụ, chỉ nghĩ thôi đã đỏ mặt, nhưng cô không dễ dàng vứt bỏ như vậy.“Sẽ lật xe.”Hoắc Anh Tuấn ném lại cho cô ba từ, như dội một chậu nước lạnh xuống.Nhìn vẻ mặt như bị táo bón của cô,khóe miệng Hoắc Anh Tuấn nhếch lên: “Xuống xe, đến rồi.” Sau khi về nhà, Khương Tuyết Nhu nghiêm túc nấu cơm cho Hoắc AnhTuấn, sau khi để anh ăn hài lòng mới trở về công ty.Phòng họp.Ông chủ Tổng giám đốc Dương đã nhận được thông báo từ hội trường trung tâm, vội vàng kích động mở cuộc họp khẩn.Tham gia cuộc họp ngoại trừ Khương Tuyết Nhu, Tổng giám đốc. Đọc nhanh nhất tại N hayho.com -Nhảy H ốDương, giám đốc dự án, còn có một nhà thiết kế khác là Mạnh Thần Hải. | “Tuyết Nhu, không ngờ cô còn trẻ mà đã có bản lĩnh như vậy, vậy mà lại có thể lấy được tư cách tham gia đấu thầu hội trường trung tâm. Đây là một dự án lớn làm cả năm năm của thành phố Thanh Đồng, sau này sẽ là một trong những trách nhiệm chính của thành phố Thanh Đồng chúng ta.”Tổng giám đốc Dương không ngớt lời khen ngợi nói: “Cho dù chúng ta không thể lấy được dự án lần này, nhưng việc có thể tham gia cũng vô cùng giúp ích cho việc phát triển trong tương lai của công ty chúng ta.”Khương Tuyết Nhu nghiêm túc nói: “Tổng giám đốc Dương, chỉ cần chúng ta có ý tưởng thiết kế tốt thì nhất định có thể lấy được. Chúng ta phải tin vào chính mình, mặc dù công ty chúng ta nhỏ, nhưng đến lúc đó có thể bao được một bộ phận, phần bánh này có thể ăn được.”

Chương 24