Tác giả:

Khương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách…

Chương 87

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Mày… Thang Nhược Lan tức run cả người.Khương Tuyết Nhu ánh mắt bình tĩnh quét mắt xung quanh, cuối cùng dừng lại ngay trên người vợ chồng nhà họ Khương.“Camera cũng không cần đi xem, dù sao nhà họ Khương các người cũng sẽ không cho cơ hội tra ra, tôi cũng không muốn ở nơi này nữa, nói thật, ai nấy đều hệt như đang diễn kịch, tôi thật chán ghét nơi này.”Nói xong cô nhích sang một bên ném cái hộp đi rồi trực tiếp nhảy xuống bàn, đang lúc mọi người đang bàn tán thì rời khỏi buổi tiệc.Bên trong phòng, cả hai nhà Khương Lục đều trở nên khó xử.Lục Thanh Minh thì khỏi nói, là người mất thể diện nhất, cho đến khi bố anh ta đứng ra cười nói: “Bây giờ mang thức ăn lên đi, bọn trẻ lên lầu đổi bộ quần áo nghỉ ngơi một chút, bọn trẻ trông cũng mệt mỏi rồi.”Nói xong ông trợn mắt nhìn Lục Thanh Minh một cái, Lục Thanh Minh cắn rằng bước xuống khán đài đi vòng ra phía sau.…Cửa thang máy.Khương Tuyết Nhu lòng như lửa đốt đứng chờ thang máy.Cô nhất định phải rời khỏi nơi này nhanh một chút, mới vừa rồi là ỷ nhiều người nên hai nhà Khương Lục không dám làm gì mình.Bây giờ đơn phương độc mã, không chắc là bọn có có quay ra đối phó với mình không.Ba mươi mấy tầng của thang máy nửa ngày cũng chưa xuống tới.“Khương Tuyết Nhu, cô đứng lại!”Âm thanh của Lục Thanh Minh từ phía sau, anh ta nổi giận đùng đùng xông tới.Cô quay đầu nhìn một cái, gương mặt tuấn tú trước kia giờ đã trông dữ tợn đến vậy, từ trước đến nay đây là lần đầu tiên cô thấy anh ta nổi giận với mình như vậy.Cô nghi ngờ anh ta có thể động thủ với cô bất cứ lúc nào.Đang thấp thỏm bất an thì một bóng người cao lớn đứng chắn phía trước cô, là | Lương Duy Phong.“Thanh Minh, cháu muốn làm gì?”“Cậu, những lời này là cháu muốn hỏi cậu, đây là chuyện riêng của cháu, cậu tránh ra.”Cậu…Khương Tuyết Nhu đầu óc nhất thời như lôi điện bổ trúng vậy.Cô nghe được cái gì?Lục Thanh Minh gọi Lương Duy Phong là cậu.Cô cảm giác đầu mình không đủ dùng.Anh ta là cậu, còn Hoắc Anh Tuấn kia là ai?Lương Duy Phong cau mày cảnh cáo: “Có chừng mực thôi, hôm nay là lễ đính hôn của cháu, đi lên đi.”“Lễ đính hôn của cháu đã bị cô ta phá hủy.”Lục Thanh Minh tức đến đỏ mắt. “Nhiều năm như vậy, cháu đã khổ tâm tạo dựng danh tiếng như vậy, để hôm nay lại bị hủy ngay trước mắt, chẳng lẽ cậu không thấy ánh mắt của bố lúc nãy nhìn cháu hay sao?”“Người phá hỏng lễ đính hôn là cô ấy sao? Cậu thấy chính cháu là người đó đấy!” Lương Duy Phong mặt lộ vẻ thất vọng.“Thanh Minh, cháu có thể cố gắng để lấy được vị trí ở nhà họ Lục, nhưng không thể ngay cả giới hạn cháu cũng không có. Thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người, cháu có ngày hôm nay cũng là vì cháu đã đẩy Khương Tuyết Nhu đến giới hạn cuối cùng.”Khương Tuyết Nhu giật mình, không nghĩ là người đàn ông này có thể hiểu mình đến vậy.Lục Thanh Minh ngẩn người, tỏ vẻ không tiếp thu nói: “Cậu, hôm nay đã giúp cô ta mấy lần rồi, cô ta đã là gì để cậu giúp, không lẽ cậu đối với cô ta…?”Khương Tuyết Nhu cũng nghi ngờ ngửa đầu nhìn bóng lưng cao lớn của người trước mặt, lại nghe Lương Duy Phong nói:“Cậu đã cùng cô ấy tiếp xúc mấy lần, cậu hiểu cô ấy là một cô gái tốt, nếu như cô ấy nguyện ý cho cậu theo đuổi thì câu sẽ theo đuổi cô ấy, nói không chừng cô ấy sẽ trở thành mợ của cháu?”Khương Tuyết Nhu: “…”Mợ đáng chết, mợ chết tiệt! Cô sắp điên rồi.Lục Thanh Minh không tin nổi, nếu như bạn gái trước kia của mình biến thành mợ mình thì ai có thể tiếp nhận được chứ?- ----------------------

Mày… Thang Nhược Lan tức run cả người.

Khương Tuyết Nhu ánh mắt bình tĩnh quét mắt xung quanh, cuối cùng dừng lại ngay trên người vợ chồng nhà họ Khương.

“Camera cũng không cần đi xem, dù sao nhà họ Khương các người cũng sẽ không cho cơ hội tra ra, tôi cũng không muốn ở nơi này nữa, nói thật, ai nấy đều hệt như đang diễn kịch, tôi thật chán ghét nơi này.”

Nói xong cô nhích sang một bên ném cái hộp đi rồi trực tiếp nhảy xuống bàn, đang lúc mọi người đang bàn tán thì rời khỏi buổi tiệc.

Bên trong phòng, cả hai nhà Khương Lục đều trở nên khó xử.

Lục Thanh Minh thì khỏi nói, là người mất thể diện nhất, cho đến khi bố anh ta đứng ra cười nói: “Bây giờ mang thức ăn lên đi, bọn trẻ lên lầu đổi bộ quần áo nghỉ ngơi một chút, bọn trẻ trông cũng mệt mỏi rồi.”

Nói xong ông trợn mắt nhìn Lục Thanh Minh một cái, Lục Thanh Minh cắn rằng bước xuống khán đài đi vòng ra phía sau.

Cửa thang máy.

Khương Tuyết Nhu lòng như lửa đốt đứng chờ thang máy.

Cô nhất định phải rời khỏi nơi này nhanh một chút, mới vừa rồi là ỷ nhiều người nên hai nhà Khương Lục không dám làm gì mình.

Bây giờ đơn phương độc mã, không chắc là bọn có có quay ra đối phó với mình không.

Ba mươi mấy tầng của thang máy nửa ngày cũng chưa xuống tới.

“Khương Tuyết Nhu, cô đứng lại!”

Âm thanh của Lục Thanh Minh từ phía sau, anh ta nổi giận đùng đùng xông tới.

Cô quay đầu nhìn một cái, gương mặt tuấn tú trước kia giờ đã trông dữ tợn đến vậy, từ trước đến nay đây là lần đầu tiên cô thấy anh ta nổi giận với mình như vậy.

Cô nghi ngờ anh ta có thể động thủ với cô bất cứ lúc nào.

Đang thấp thỏm bất an thì một bóng người cao lớn đứng chắn phía trước cô, là | Lương Duy Phong.

“Thanh Minh, cháu muốn làm gì?”

“Cậu, những lời này là cháu muốn hỏi cậu, đây là chuyện riêng của cháu, cậu tránh ra.”

Cậu…

Khương Tuyết Nhu đầu óc nhất thời như lôi điện bổ trúng vậy.

Cô nghe được cái gì?

Lục Thanh Minh gọi Lương Duy Phong là cậu.

Cô cảm giác đầu mình không đủ dùng.

Anh ta là cậu, còn Hoắc Anh Tuấn kia là ai?

Lương Duy Phong cau mày cảnh cáo: “Có chừng mực thôi, hôm nay là lễ đính hôn của cháu, đi lên đi.”

“Lễ đính hôn của cháu đã bị cô ta phá hủy.”Lục Thanh Minh tức đến đỏ mắt. “Nhiều năm như vậy, cháu đã khổ tâm tạo dựng danh tiếng như vậy, để hôm nay lại bị hủy ngay trước mắt, chẳng lẽ cậu không thấy ánh mắt của bố lúc nãy nhìn cháu hay sao?”

“Người phá hỏng lễ đính hôn là cô ấy sao? Cậu thấy chính cháu là người đó đấy!” Lương Duy Phong mặt lộ vẻ thất vọng.

“Thanh Minh, cháu có thể cố gắng để lấy được vị trí ở nhà họ Lục, nhưng không thể ngay cả giới hạn cháu cũng không có. Thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người, cháu có ngày hôm nay cũng là vì cháu đã đẩy Khương Tuyết Nhu đến giới hạn cuối cùng.”

Khương Tuyết Nhu giật mình, không nghĩ là người đàn ông này có thể hiểu mình đến vậy.

Lục Thanh Minh ngẩn người, tỏ vẻ không tiếp thu nói: “Cậu, hôm nay đã giúp cô ta mấy lần rồi, cô ta đã là gì để cậu giúp, không lẽ cậu đối với cô ta…?”

Khương Tuyết Nhu cũng nghi ngờ ngửa đầu nhìn bóng lưng cao lớn của người trước mặt, lại nghe Lương Duy Phong nói:

“Cậu đã cùng cô ấy tiếp xúc mấy lần, cậu hiểu cô ấy là một cô gái tốt, nếu như cô ấy nguyện ý cho cậu theo đuổi thì câu sẽ theo đuổi cô ấy, nói không chừng cô ấy sẽ trở thành mợ của cháu?”

Khương Tuyết Nhu: “…”

Mợ đáng chết, mợ chết tiệt! Cô sắp điên rồi.

Lục Thanh Minh không tin nổi, nếu như bạn gái trước kia của mình biến thành mợ mình thì ai có thể tiếp nhận được chứ?

- ----------------------

Dụ Dỗ Đại Luật SưTác giả: GGTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhương Tuyết Nhu cảm thấy trái tim mình như một một bàn tay siết chặt , đau không thể thở nổi. Đặc biệt là khi ánh mắt Lục Thanh Minh nhàn nhạt quét qua mặt cô rồi di chuyển đi chỗ khác. Lạc Hồng Giang nhanh chóng đi đến bên cạnh Khương Kiều Nhân: “Tổng bộ đã thông báo xuống rồi , hạng mục này giao cho Kiều Nhân phụ trách.” Khương Tuyết Nhu chấn động , ánh mắt nhìn về phía Khương Kiều Nhân. “Tuyết Nhu , em đừng tức giận.” Khương Kiều Nhân như thế bị dọa nhảy về đằng sau mấy bước , may mà Lục Thanh Minh đỡ lấy eo cô ta. Cảnh này dường như đang đổ thêm dầu vào lửa. “Khương Kiều Nhân , rốt cuộc cô muốn thế nào , đàn ông bị cô cướp mất rồi , bây giờ đến cả hạng mục tôi không dễ gì mới giành được cô cũng cướp. Cô thích cướp đồ của người khác như vậy sao?” “Buồn cười , cậu Lục là đàn ông của cô bao giờ?” Lạc Hồng Giang chế nhạo: “Ngược lại là cô , lúc trước luôn bám dính lấu cậu Lục , mặc kệ người ta khinh thường cô. Còn nữa hạng mục này không phải là do cậu Lục quen biết với ông chủ khách… Mày… Thang Nhược Lan tức run cả người.Khương Tuyết Nhu ánh mắt bình tĩnh quét mắt xung quanh, cuối cùng dừng lại ngay trên người vợ chồng nhà họ Khương.“Camera cũng không cần đi xem, dù sao nhà họ Khương các người cũng sẽ không cho cơ hội tra ra, tôi cũng không muốn ở nơi này nữa, nói thật, ai nấy đều hệt như đang diễn kịch, tôi thật chán ghét nơi này.”Nói xong cô nhích sang một bên ném cái hộp đi rồi trực tiếp nhảy xuống bàn, đang lúc mọi người đang bàn tán thì rời khỏi buổi tiệc.Bên trong phòng, cả hai nhà Khương Lục đều trở nên khó xử.Lục Thanh Minh thì khỏi nói, là người mất thể diện nhất, cho đến khi bố anh ta đứng ra cười nói: “Bây giờ mang thức ăn lên đi, bọn trẻ lên lầu đổi bộ quần áo nghỉ ngơi một chút, bọn trẻ trông cũng mệt mỏi rồi.”Nói xong ông trợn mắt nhìn Lục Thanh Minh một cái, Lục Thanh Minh cắn rằng bước xuống khán đài đi vòng ra phía sau.…Cửa thang máy.Khương Tuyết Nhu lòng như lửa đốt đứng chờ thang máy.Cô nhất định phải rời khỏi nơi này nhanh một chút, mới vừa rồi là ỷ nhiều người nên hai nhà Khương Lục không dám làm gì mình.Bây giờ đơn phương độc mã, không chắc là bọn có có quay ra đối phó với mình không.Ba mươi mấy tầng của thang máy nửa ngày cũng chưa xuống tới.“Khương Tuyết Nhu, cô đứng lại!”Âm thanh của Lục Thanh Minh từ phía sau, anh ta nổi giận đùng đùng xông tới.Cô quay đầu nhìn một cái, gương mặt tuấn tú trước kia giờ đã trông dữ tợn đến vậy, từ trước đến nay đây là lần đầu tiên cô thấy anh ta nổi giận với mình như vậy.Cô nghi ngờ anh ta có thể động thủ với cô bất cứ lúc nào.Đang thấp thỏm bất an thì một bóng người cao lớn đứng chắn phía trước cô, là | Lương Duy Phong.“Thanh Minh, cháu muốn làm gì?”“Cậu, những lời này là cháu muốn hỏi cậu, đây là chuyện riêng của cháu, cậu tránh ra.”Cậu…Khương Tuyết Nhu đầu óc nhất thời như lôi điện bổ trúng vậy.Cô nghe được cái gì?Lục Thanh Minh gọi Lương Duy Phong là cậu.Cô cảm giác đầu mình không đủ dùng.Anh ta là cậu, còn Hoắc Anh Tuấn kia là ai?Lương Duy Phong cau mày cảnh cáo: “Có chừng mực thôi, hôm nay là lễ đính hôn của cháu, đi lên đi.”“Lễ đính hôn của cháu đã bị cô ta phá hủy.”Lục Thanh Minh tức đến đỏ mắt. “Nhiều năm như vậy, cháu đã khổ tâm tạo dựng danh tiếng như vậy, để hôm nay lại bị hủy ngay trước mắt, chẳng lẽ cậu không thấy ánh mắt của bố lúc nãy nhìn cháu hay sao?”“Người phá hỏng lễ đính hôn là cô ấy sao? Cậu thấy chính cháu là người đó đấy!” Lương Duy Phong mặt lộ vẻ thất vọng.“Thanh Minh, cháu có thể cố gắng để lấy được vị trí ở nhà họ Lục, nhưng không thể ngay cả giới hạn cháu cũng không có. Thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người, cháu có ngày hôm nay cũng là vì cháu đã đẩy Khương Tuyết Nhu đến giới hạn cuối cùng.”Khương Tuyết Nhu giật mình, không nghĩ là người đàn ông này có thể hiểu mình đến vậy.Lục Thanh Minh ngẩn người, tỏ vẻ không tiếp thu nói: “Cậu, hôm nay đã giúp cô ta mấy lần rồi, cô ta đã là gì để cậu giúp, không lẽ cậu đối với cô ta…?”Khương Tuyết Nhu cũng nghi ngờ ngửa đầu nhìn bóng lưng cao lớn của người trước mặt, lại nghe Lương Duy Phong nói:“Cậu đã cùng cô ấy tiếp xúc mấy lần, cậu hiểu cô ấy là một cô gái tốt, nếu như cô ấy nguyện ý cho cậu theo đuổi thì câu sẽ theo đuổi cô ấy, nói không chừng cô ấy sẽ trở thành mợ của cháu?”Khương Tuyết Nhu: “…”Mợ đáng chết, mợ chết tiệt! Cô sắp điên rồi.Lục Thanh Minh không tin nổi, nếu như bạn gái trước kia của mình biến thành mợ mình thì ai có thể tiếp nhận được chứ?- ----------------------

Chương 87